Vành tai đỏ bừng, Cố Phỉ có chút xót xa hôn nhẹ lên vành tai của Phó Kim Khê, nhưng động tác dời người ra ngoài vẫn vô cùng dứt khoát.
"Ưm... Học tỷ..."
Phó Kim Khê bị cô làm cho tức đến mức cảm xúc sụp đổ, nàng ghé vào xương quai xanh của Cố Phỉ, cắn một cái, vừa khóc vừa siết chặt cổ tay Cố Phỉ, không cho cô rời đi.
"Em không được đối xử với chị như thế, Cố Phỉ... Chị không cho phép em đi..."
"Nhưng cứ thế này sẽ bị bệnh mất, học tỷ..."
Hình ảnh lần trước giúp vợ bôi thuốc gần như vẫn còn vẹn nguyên trong trí nhớ, Cố Phỉ cảm thấy lần đó đều là lỗi của mình, ngủ rồi mà còn không thành thật...
Bây giờ còn đang tỉnh táo, cô tuyệt đối không thể, và cũng không dám làm loạn nữa.
"Ưm..."
Trong lúc hai người giằng co, sắc mặt Phó Kim Khê đột nhiên trắng bệch, nàng cuộn người tựa vào lòng Cố Phỉ.
"Đau... Phỉ Phỉ..."
Trái tim thắt lại một nhịp, Cố Phỉ cẩn thận rút cổ tay ra, lo lắng ôm lấy Phó Kim Khê để nàng ngồi tựa vào đầu giường.
"Có phải lúc nãy chạm vào đâu rồi không?"
Cô quỳ gối trước mặt nàng, động tác cẩn thận muốn tách chân Phó Kim Khê ra, nhưng chưa kịp nhìn thì đã bị nàng vùng ra thoát khỏi.
"Học tỷ..."
Cố Phỉ ngẩn người, thần sắc ngập tràn vẻ áy náy và đau xót không giấu giếm.
"Xin lỗi... Để em xem có nghiêm trọng không, được không?"
Nhưng Phó Kim Khê với bờ môi nhợt nhạt chỉ nhìn cô một cái, sau đó quay lưng về phía cô, cuộn tròn trên giường.
"Chị không cần em quản... Dù sao em cũng chẳng muốn chạm vào chị."
Lặng lẽ rơi lệ, Phó Kim Khê với đuôi mắt đỏ hoe âm thầm siết chặt đầu ngón tay mình, trên bộ móng tay quá dài vẫn còn dính chút ẩm ướt.
Khi nãy, trong lúc giằng co với Cố Phỉ, chính là đôi bàn tay này đã vô tình cào trúng.
Nhưng nàng sẽ không nói cho Cố Phỉ biết đâu.
Cứ để cô phải áy náy đi.
Nghe thấy lời này, Cố Phỉ ngay lập tức xót xa đến mức đỏ vành mắt.
"Em không có ý đó..."
Cô quỳ tiến lại gần nàng thêm chút nữa, nhẹ nhàng đặt tay lên chân nàng.
"Em biết là em sai rồi... Để em xem một chút đi, học tỷ..."
"Xem rồi là phải chịu trách nhiệm đấy."
Đôi chân trắng ngần đang co lại khẽ cử động, Phó Kim Khê cắn môi nhỏ giọng nhắc nhở.
"Phải chăm sóc chị cả đời."
Nói đoạn, nàng hơi nghiêng người, dùng khóe mắt quan sát thần sắc của Cố Phỉ, định thừa cơ thương lượng điều kiện với cô, tốt nhất là bắt Cố Phỉ hứa sẽ ly hôn với Tần Thanh Vi...
Nhưng khi Phó Kim Khê chạm phải ánh mắt của Cố Phỉ, nàng chỉ thấy đôi mắt cô đã đẫm lệ từ lúc nào.
...
Lặng lẽ đỡ lấy đầu gối nàng, Cố Phỉ nín thở cẩn thận kiểm tra, còn Phó Kim Khê thì âm thầm nắm chặt tấm ga giường dưới thân.
Mái tóc đen hơi rối bồng bềnh trên gối, Phó Kim Khê đỏ mặt cảm nhận hơi thở thanh sạch của Cố Phỉ, trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh Cố Phỉ rơi lệ lúc nãy.
Vài giây sau, nàng vẫn chủ động đưa tay nắm lấy đầu ngón tay Cố Phỉ.
"Là tự chị không cẩn thận quẹt phải... Không phải lỗi của em đâu, Phỉ Phỉ."
"Có đau lắm không?"
Không đáp lại lời nàng, Cố Phỉ chỉ mím môi đứng dậy, động tác cẩn thận bế nàng xuống giường.
"Chúng ta đến bệnh viện kiểm tra một chút."
"... Chị không đi."
Phó Kim Khê lập tức đỏ mặt, ôm chặt lấy cổ cô, cố gắng vùng vẫy một lần nữa.
"Chỉ là cái lúc vừa chạm vào thì thấy rất đau thôi."
Phó Kim Khê có chút ngượng ngùng cố gắng giải thích với Cố Phỉ.
"Lúc nãy em cũng thấy rồi đó, căn bản không nghiêm trọng mà."
Hàng mi khẽ run rẩy, Cố Phỉ đỏ mắt đối diện với nàng.
"Sưng lên rồi, mà còn bảo không nghiêm trọng sao?"
"... Có à?"
Thấy một giọt nước mắt ở đuôi mắt cô sắp rơi xuống, Phó Kim Khê vốn đang cảm thấy bản thân mình vẫn còn ổn, cũng dần ngưng động tác vùng vẫy, chỉ mang thần sắc hơi u uất tựa vào lòng cô.
"Thôi bỏ đi, dù sao người mất mặt cũng không phải chị, là Tần Thanh Vi mà."
"..."
Nhìn nàng một cái đầy bất lực xen lẫn đau xót, Cố Phỉ bế Phó Kim Khê vào phòng ngủ.
"Chị đã nói là chị không muốn vào phòng của em và cô ta rồi mà."
Phó Kim Khê nhắm mắt nằm vùi trong lòng cô, trầm giọng nói.
"Lúc nãy chẳng phải học tỷ còn nói mình là Tần Thanh Vi sao?"
Cố Phỉ nhẹ nhàng trêu chọc một câu, tìm một bộ quần áo ra giúp nàng mặc.
"... Chị cũng không mặc quần áo của cô ta đâu."
Nàng túm lấy ống tay áo Cố Phỉ, chỉ huy cô đổi bộ khác.
"Chị muốn mặc đồ của em, Phỉ Phỉ."
"... Được rồi."
Hiện giờ chỉ muốn nhanh chóng đưa vợ đi bệnh viện, Cố Phỉ chiều theo vô điều kiện, xoay người vào phòng thay đồ, lấy một bộ quần áo của mình ra.
Nhưng khi Phó Kim Khê nhíu mày cúi đầu điều chỉnh nội y trên người, Cố Phỉ đỏ mặt đột nhiên nghĩ ra điều gì đó.
"Học tỷ chắc chắn muốn mặc bộ này sao? Đồ của em nhỏ hơn chị..."
"... Nhỏ thì nhỏ, dù sao chị cũng không mặc của cô ta."
Mặc dù trước ngực có chút bức bối, nhưng Phó Kim Khê vẫn cứng miệng không chịu đổi.
Bất lực cong môi, Cố Phỉ nhìn lướt qua ngực nàng một cái, rồi lại đỏ mặt dời mắt đi.
Đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, Cố Phỉ quay lại phòng thay đồ một lần nữa, lúc trở ra, trong tay đã có thêm một cái túi giấy.
"Những thứ này không phải của Thanh Vi."
Đó là đồ cô đã mua cùng Bùi Dao lần trước, nên... chắc cũng không tính là nói dối.
Lặng lẽ nhìn nàng đang lựa chọn trong túi giấy, Cố Phỉ đỏ mặt dời mắt đi chỗ khác.
...
Sau khi thay đồ xong, Cố Phỉ trực tiếp bế Phó Kim Khê ra ngoài, đi về phía gara. Trong đoạn đường không tính là dài ấy, người trong lòng lại một lần nữa đưa ra một câu hỏi hóc búa cho cô.
"Cố Phỉ."
"Dạ?"
"Lúc nãy là em đang xót chị, hay là xót Tần Thanh Vi?"
"..."
Bước chân không đổi, Cố Phỉ mím môi không nói gì, mãi đến khi đặt nàng vào ghế phụ lái, cô mới khẽ khàng lên tiếng đáp lại.
"Em ở bên cạnh ai, thì em sẽ xót người đó."
Dẫu biết Cố Phỉ đang khôn khéo lách luật, nhưng Phó Kim Khê vẫn không nhịn được mà mỉm cười.
***
Từ nhà đến bệnh viện chỉ mất chưa đầy mười lăm phút.
Cố Phỉ lái xe vừa nhanh vừa ổn định, gần như ngay khi xe vừa dừng trong hầm gửi xe bệnh viện, cô đã tháo dây an toàn để xuống xe.
"Chậm một chút."
Thấy cô định bế mình lần nữa, Phó Kim Khê cũng vô thức mỉm cười, nhưng khi nhìn thấy lớp mồ hôi mỏng lấm tấm trên trán Cố Phỉ không biết rịn ra từ lúc nào, nàng vẫn cắn môi khẽ lắc đầu.
"Không cần bế đâu, em đỡ chị là được rồi."
"Dạ, vậy chúng ta đi chậm một chút."
Nhất thời không nhận ra tâm tư của nàng, Cố Phỉ cẩn thận đỡ nàng xuống xe.
Vì đã liên hệ trước với bác sĩ nên cô trực tiếp đưa Phó Kim Khê đến phòng khám.
"Chủ tịch Cố, phiền cô đỡ vị tiểu thư này nằm xuống, tôi cần kiểm tra cho cô ấy."
"Vâng."
Nghe lời bác sĩ, Cố Phỉ định đỡ Phó Kim Khê đi về phía giường khám, lại phát hiện người bên cạnh cứng đờ tại chỗ, một bước cũng không chịu tiến tới.
"Sao vậy chị?"
"Phỉ Phỉ, chị không muốn khám nữa đâu..."
Nhìn vào dụng cụ kiểm tra bằng bạc sáng loáng trong tay bác sĩ cách đó không xa, Phó Kim Khê vốn đã hết đau mà giờ lại thấy mình bắt đầu nảy sinh ảo giác đau đớn.
Nhìn theo ánh mắt của nàng, Cố Phỉ cũng vô thức sững người.
Dụng cụ trông quả thực hơi đáng sợ.
"Kiểm tra nhanh lắm, đây chỉ là dụng cụ hỗ trợ thôi, không đau đâu."
Bác sĩ mỉm cười giải thích một cách chu đáo.
"... Phỉ Phỉ."
Không hề thấy được an ủi, Phó Kim Khê ôm cánh tay Cố Phỉ khẽ đung đưa.
"Hay là chúng ta về nhà đi, chị thật sự không đau nữa rồi."
"..."
Cố Phỉ nhất thời rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, có chút do dự.
"Hay là thế này đi, Chủ tịch Cố giúp vị tiểu thư này kiểm tra, rồi thuật lại tình hình cho tôi."
Bác sĩ bất đắc dĩ đưa ra đề nghị.
"... Vâng."
Cố Phỉ đỏ mặt liếc nhìn Phó Kim Khê bên cạnh, sau đó thuật lại kết quả mà cô đã thấy khi ở nhà.
"Nghe qua thì không có vấn đề gì lớn, nếu chỉ là sưng đỏ thì tôi sẽ kê một ít thuốc mỡ kháng viêm giảm đau, bôi đúng giờ là được. Nhưng sau này nếu vẫn thấy không thoải mái thì cần phải đến kiểm tra chi tiết..."
Vừa cúi đầu kê đơn thuốc, bác sĩ vừa vô thức nhìn vào tay Cố Phỉ.
Thấy đầu ngón tay cô bằng phẳng nhẵn nhụi, bác sĩ hơi nhíu mày thắc mắc vì tưởng mình đoán sai, bèn nhìn sang ngón tay của Phó Kim Khê.
"Lúc tự giải quyết vẫn nên chú ý một chút, móng tay dài thế này rất dễ bị thương."
Khi đưa đơn thuốc cho Cố Phỉ, giữ vững đạo đức nghề nghiệp, bác sĩ vẫn không nhịn được mà ôn tồn nhắc nhở Phó Kim Khê vẫn luôn đeo khẩu trang nãy giờ.
"... Tôi không có tự làm."
Phó Kim Khê cúi đầu đáp lại, giọng điệu vừa thẹn thùng vừa có chút bực bội.
"Có người không chịu giúp, tôi biết làm sao được."
Nói xong, Phó Kim Khê giật lấy đơn thuốc từ tay Cố Phỉ, một mình giận dỗi sải bước đi ra ngoài.
"... Cảm ơn bác sĩ, làm phiền ông rồi."
Vội vàng chào bác sĩ một tiếng, Cố Phỉ cũng nhanh chóng đuổi theo.
"Học tỷ."
Nhẹ nhàng giữ lấy cổ tay nàng, Cố Phỉ bất lực mỉm cười, chặn trước mặt Phó Kim Khê.
"Chị còn giận em sao?"
Liếc cô một cái, Phó Kim Khê không nói gì, chỉ đưa đơn thuốc cho cô.
Thấy Cố Phỉ ngoan ngoãn nhận lấy, nàng mới khẽ nhếch môi một cách khó nhận ra.
"Chị đau chân."
Nói xong, Phó Kim Khê nhìn cô đầy mong đợi.
"Vậy để em bế chị nhé?"
Cố Phỉ thử tiến lên một bước, hơi cúi người định bế nàng lên thì lại bị Phó Kim Khê lùi lại một bước né tránh.
"Chị muốn em cõng chị, có được không?"
Sững người một lát, Cố Phỉ mỉm cười xoay người, quay lưng về phía nàng rồi quỳ xuống đất.
"Tất nhiên là được rồi."
"Em đã từng cõng Tần Thanh Vi chưa?"
Khi Cố Phỉ đang cõng người trên lưng đi về phía quầy lấy thuốc, nàng lại ghé sát tai cô khẽ hỏi.
"Chưa từng."
Cố Phỉ thành thật lắc đầu.
"Vậy sau này chỉ được cõng một mình chị thôi đấy."
Rất hài lòng với câu trả lời này, Phó Kim Khê hôn nhẹ lên vành tai cô.
"Có được không? Phỉ Phỉ."
"... Được."
Cố Phỉ rũ mắt mỉm cười.
Người cô cõng, người cô yêu, từ đầu đến cuối đều chỉ có một người mà thôi.
...
Khi quay lại xe, Cố Phỉ cẩn thận đọc hướng dẫn sử dụng thuốc mỡ, rồi bật chức năng chống nhìn trộm của cửa sổ xe, sau đó trực tiếp dắt Phó Kim Khê ra ghế sau.
"Lúc làm chuyện khác thì không thấy em vội vàng như vậy..."
Vừa thấp giọng trách móc Cố Phỉ, Phó Kim Khê vừa đỏ mặt nằm xuống ghế xe.
"..."
Liếc nhìn nàng một cái, Cố Phỉ đỏ mặt không nói gì, chỉ đưa tay đặt lên khóa kéo nơi thắt lưng nàng.
"Là học tỷ quá vội vàng thôi."
Ý định của cô vốn cũng không phải là từ chối Phó Kim Khê, chỉ là không muốn vì không có biện pháp bảo hộ mà làm nàng bị thương, ai ngờ lúc hai người giằng co vẫn khiến nàng bị thương...
"Em làm chị khóc, chị có thể không vội sao?"
Thuận theo chỉ thị của Cố Phỉ mà co chân lại, Phó Kim Khê nhắm mắt hừ nhẹ một tiếng.
"Chị khóc đến mức đó rồi mà em chẳng thèm hỏi han, còn không cho chị tự lực cánh sinh sao?"
"..."
Đến lúc này mới hiểu rõ rốt cuộc là chỗ nào khóc, Cố Phỉ lại một lần nữa đỏ mặt tía tai.
Cô nhìn ngón tay đã ướt của mình, rồi lại có chút không chắc chắn mà nhìn gương mặt Phó Kim Khê.
"Học tỷ lại khóc rồi sao?"
"Em... rất muốn thấy chị khóc à?"
Phó Kim Khê đỏ mặt cắn môi nhìn cô.
"... Không phải."
Vành tai đỏ bừng, Cố Phỉ đưa bàn tay phải đang đeo bao ngón tay cho nàng xem.
"Cứ ướt ra mãi, thuốc mỡ cũng bị học tỷ làm cho tan hết rồi..."