Đầu ngón tay đang m*n tr*n trên làn da mịn màng khựng lại một nhịp, trong lòng Cố Phỉ lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo.
Trực giác của cô cảm thấy người trước mặt không phải Tần Thanh Vi.
Cô là người hiểu vợ mình nhất, Tần Thanh Vi rất hiếm khi chơi trò kiểu này với cô.
Vậy nên, là Cố Y à? Hay là Bùi Dao? Hoặc là...
Vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhắm nghiền mắt, lòng bàn tay Cố Phỉ chậm rãi di chuyển từ bờ vai nàng, lúc gần lúc xa. Trong bóng tối, cô nghe thấy nhịp thở hỗn loạn của Phó Kim Khê.
Cho đến khi lòng bàn tay đặt lên vòng eo mềm mại và thon thả của nàng, cổ tay Cố Phỉ khẽ dùng lực, Phó Kim Khê liền dễ dàng ngã vào lòng cô.
"Vẫn chưa đoán ra sao?"
Phó Kim Khê đã mềm nhũn cả thân mình, nàng vòng tay qua cổ cô, khẽ hỏi.
Cố Phỉ đỏ mặt mím môi, trầm ngâm một hồi mới thử thăm dò.
"Em muốn biết phần thưởng là gì trước đã, nếu không em sẽ không nói đâu..."
Khi lời vừa dứt, so với Phó Kim Khê trong vòng tay mình, nhịp tim của Cố Phỉ mới là dữ dội nhất.
Nếu là Bùi Dao, lúc này chắc chắn sẽ véo tai cô, bảo cô được đằng chân lân đằng đầu.
Nếu là Cố Y...
Hồi tưởng lại lần gặp gỡ ngắn ngủi ở quán bar đêm đó, Cố Phỉ đoán nàng đại khái sẽ cười và nói vào tai cô một phần thưởng khiến cô không thể cưỡng lại.
Còn Phó Kim Khê...
Đuôi mắt ửng hồng, nàng nhìn Cố Phỉ có vẻ như không hề dao động, rồi cắn môi cúi đầu nhìn chính mình một cái.
Phần thưởng nàng đã đeo trên người hết rồi, Cố Phỉ vừa mới chạm vào chắc chắn phải nhận ra rồi chứ, sao giờ còn nói vậy...
Chẳng lẽ Tần Thanh Vi đã cho cô ăn no rồi sao?
Phó Kim Khê hậm hực hừ nhẹ một tiếng trong lòng, đỏ mặt tháo sợi dây xích mảnh mai trước ngực mình ra.
Nàng quyết định đi thẳng vào vấn đề chính với Cố Phỉ, nàng không tin như thế này mà còn không hạ gục được cô...
Tiếng động nhỏ được Cố Phỉ bắt trọn, mà sự im lặng quá lâu của Phó Kim Khê cũng khiến cô có chút không chắc chắn mà siết chặt vòng eo trong lòng mình, nhắm mắt khẽ gọi nàng.
"Thanh Vi?"
Chẳng lẽ do cô đã nghĩ nhiều quá rồi sao? Thực sự là Tần Thanh Vi đang chơi đùa với mình à?
"Thanh Vi, Thanh Vi... Trong đầu em chỉ biết có Thanh Vi thôi..."
Đã kìm nén cơn giận suốt cả buổi chiều, Phó Kim Khê không thể nhẫn nhịn được nữa, nàng ném sợi xích bạc mảnh mai xuống đất, rồi vẫn thấy chưa hả giận mà dẫm mạnh lên mu bàn chân cô một cái.
"..."
Cố Phỉ theo bản năng co chân phải lên, khẽ kêu lên một tiếng đau đớn. Cô còn chưa kịp mở lời thì đã cảm nhận được người trong lòng thoát khỏi vòng tay mình.
Ngay sau đó là tiếng bước chân nhỏ vụn.
Cố Phỉ theo bản năng mở mắt ra, trong bóng tối có chút không thích ứng được mà nheo mắt lại, hiện ra trước mắt cô là một bóng dáng trắng ngần đang quay lưng về phía cô, chạy đi thật nhanh.
"Vợ ơi..."
Lo lắng đuổi theo, Cố Phỉ vừa chạy đến cửa phòng khách thì đã bị Phó Kim Khê nhốt ở bên ngoài.
"Vợ ơi?"
Cô thử gõ cửa, hạ giọng xin lỗi.
"Em xin lỗi mà..."
Đến nước này, cô đã có thể khẳng định một trăm phần trăm rằng, người trong phòng chính là nhân cách mới của Tần Thanh Vi.
"Cho em vào đi... Vợ ơi?"
Nghe giọng nói trầm thấp dịu dàng của Cố Phỉ ngoài cửa, Phó Kim Khê quay lưng về phía cửa, chậm rãi ôm đầu gối ngồi sụp xuống đất. Nàng cắn chặt môi, vành mắt đỏ hoe, đôi mắt tinh xảo xinh đẹp ngập tràn sự đau lòng và không cam tâm.
Đều là tại Tần Thanh Vi, không chỉ cướp đi cơ thể của nàng, mà còn cướp mất Cố Phỉ...
Đáng ghét, thật là chiếm chỗ người khác!
Hoàn toàn không biết Phó Kim Khê trong phòng đang tự giận dỗi chính mình, Cố Phỉ lại gõ cửa thêm lần nữa. Sau khi vẫn không nhận được phản hồi, cô do dự một chút rồi đi lấy chìa khóa dự phòng của phòng khách.
Theo tiếng bước chân ngày càng xa của cô, Phó Kim Khê cũng có chút hốt hoảng đứng dậy, cách một cánh cửa, thử gọi khẽ.
"Cố Phỉ?"
"Phỉ Phỉ?"
Liên tục hai câu đều không nhận được hồi đáp, tưởng Cố Phỉ thực sự đã mất kiên nhẫn với mình, Phó Kim Khê vừa cuống vừa giận đến mức rơi nước mắt.
Không được, nàng không thể cứ giận dỗi với Cố Phỉ như thế này, chẳng phải là càng đẩy cô về phía Tần Thanh Vi sao?
Nghĩ đoạn, Phó Kim Khê còn chẳng kịp lau đi vệt nước mắt trên mặt, vội vàng mở tung cánh cửa đã khóa trái, muốn chạy ra ngoài làm hòa với Cố Phỉ.
Và Cố Phỉ vừa mới lấy được chìa khóa định mở cửa, cứ thế bị nàng nhào vào lòng ôm chặt.
"Ưm..."
Có chút bất ngờ và vui mừng, Cố Phỉ theo bản năng ôm lấy người trong lòng, rồi khi cúi đầu nhìn thấy cơ thể của Phó Kim Khê, cô lập tức đỏ mặt tía tai.
Đèn trong phòng khách đã được bật sáng từ lúc cô đi tìm chìa khóa, giờ đây, ánh sáng rực rỡ hòa quyện cùng ánh sáng mờ ảo từ trong phòng hắt ra trên làn da trắng ngần của Phó Kim Khê, khiến Cố Phỉ chỉ nhìn một cái đã không kìm được lòng mà bị quyến rũ.
"Phỉ Phỉ..."
Phó Kim Khê vùi đầu trong lòng cô, điều chỉnh lại cảm xúc, sau đó mới ngẩng đầu khẽ nói.
"Em muốn phần thưởng gì chị cũng cho em hết, làm hòa với chị nhé, được không?"
"... Được ạ."
Ý thức đã có chút mơ hồ, Cố Phỉ đỏ mặt gật đầu.
Mãi đến khi Phó Kim Khê đỏ mặt thu mình trong lòng cô, nhỏ giọng kêu lạnh, Cố Phỉ mới hơi hoàn hồn.
Cô vừa ôm chặt người trong lòng đi về phía phòng ngủ, vừa hơi nghiêng đầu thắc mắc.
Chẳng phải lúc nãy cô mới là người làm vợ giận sao? Sao người chủ động làm hòa lại là vợ nhỉ?
Nhất thời chưa nghĩ ra, Cố Phỉ cũng không để tâm chuyện này quá nhiều, chỉ nghĩ là do tính cách của nhân cách mới quá đỗi chu đáo nên mới vậy. Lúc này cô đã vô thức phớt lờ sự thật là mình vừa bị dẫm một cái đau điếng.
Khi Cố Phỉ đẩy cửa phòng ngủ định vào lấy cho vợ chiếc áo khoác, lại bị Phó Kim Khê ôm chặt lấy eo, nỉ non ngăn cản.
"Chị không muốn vào phòng của em và Tần Thanh Vi... Phỉ Phỉ... Em không thể tàn nhẫn với chị như thế..."
"Vậy..."
Lần đầu đối mặt với tình huống này, Cố Phỉ có chút ngẩn người. Đây là lần đầu tiên cô chứng kiến cảnh tượng các nhân cách tự bài xích lẫn nhau.
"Em ở phòng khách với chị, hoặc là... đến phòng làm việc của em cũng được."
Trong lúc Cố Phỉ còn do dự, Phó Kim Khê đã giúp cô đưa ra quyết định.
"Phòng làm việc không có chỗ ngủ đâu..."
Theo bản năng nhẹ giọng đáp lại, Cố Phỉ bế nàng quay trở lại phòng khách lúc nãy.
"Chẳng phải có sofa sao? Đủ cho hai chúng ta nằm mà."
Khi được Cố Phỉ bế đặt lên giường, Phó Kim Khê móc lấy ngón tay cô, nhỏ giọng nhắc nhở.
"... Sẽ chật lắm đấy." Thuận theo lời nàng mà tưởng tượng ra cảnh tượng đó, Cố Phỉ mỉm cười đáp lại.
"Không đâu, chị có thể nằm trong lòng em, hoặc là quặp lấy eo em... Lúc trước chúng ta ở ký túc xá chẳng phải đều như vậy sao."
Chân mày khẽ giật nảy, bắt được thông tin mấu chốt, Cố Phỉ vô thức quấn chăn cho nàng chậm lại.
"Ký túc xá?"
"Ngay cả chuyện này em cũng quên rồi sao?"
Thoát khỏi tấm chăn mỏng mà Cố Phỉ cứ định đắp lên người mình, Phó Kim Khê oán hận nhìn cô.
"Có Tần Thanh Vi rồi, nên em quên sạch chị luôn đúng không?"
"... Không phải."
Cố Phỉ bị làn da trắng ngần nhẹ nhàng chuyển động làm cho lóa mắt, hơi đỏ mặt.
"Chị thấy em chính là quên rồi..."
Phó Kim Khê quấn lấy eo Cố Phỉ, kéo cô về phía mình, đuôi mắt ửng hồng ôm chặt lấy cô.
"Mới ba năm thôi mà, em đã quên sạch quá khứ giữa chúng ta rồi."
"Em không có..."
Bị chất vấn đến mức theo bản năng nảy sinh cảm giác tội lỗi, Cố Phỉ giơ tay nhẹ nhàng v**t v* gò má nàng.
"Chỉ là có vài chi tiết em không nhớ rõ lắm thôi."
Nhìn vào ánh mắt u oán mà nặng tình của Phó Kim Khê, Cố Phỉ đỏ mặt, chột dạ thêu dệt nên một lời nói dối mới.
"Chị kể lại cho em nghe một lần nữa đi, em chắc chắn sẽ nhớ lại được hết mà..."
"Nói dối."
Phó Kim Khê không nể tình mà vạch trần cô, nhưng lại không nỡ giận dỗi Cố Phỉ thêm nữa, nàng tựa vào lòng cô.
"Chị mới không kể cho em nghe đâu."
"..."
Cố Phỉ tưởng mình đã thất bại trong việc khơi nguồn thông tin, có chút bất lực cong môi, thầm suy tính xem nên dùng lý do gì mới có thể biết được quá khứ mà nhân cách mới này tự tạo ra.
Và ngay khi cô đang chìm vào suy tư, bên tai lại truyền đến giọng nói dịu dàng đầy mê hoặc của Phó Kim Khê.
"Chị muốn đưa em cùng trải qua tất cả một lần nữa. Dùng những ký ức mới mà chúng ta cùng tạo ra để xóa sạch dấu vết của Tần Thanh Vi trong tâm trí em."
"..."
Nhất thời không biết nên vui hay nên buồn, Cố Phỉ chớp chớp mắt.
Tại sao nhân cách mới lại có thành kiến với vợ cô lớn như vậy?
"Bởi vì cô ta đã thừa cơ mà vào, cướp em đi từ bên chị."
Mãi đến khi bị Phó Kim Khê nâng mặt lên đáp lại, Cố Phỉ mới nhận ra vừa rồi mình đã vô tình nói ra suy tư trong lòng.
"Tại sao chị lại nói vậy?"
Nhìn thấy sự phẫn hận thực sự nơi đáy mắt Phó Kim Khê, Cố Phỉ không trực tiếp phản bác nàng mà chỉ nhẹ nhàng đặt câu hỏi.
"Bởi vì sự thật chính là như vậy......"
Phó Kim Khê đỏ vành mắt, uất ức đối diện với cô.
"Cô ta là một kẻ trộm, trộm đi cơ thể của chị, còn lợi dụng tình cảm của em dành cho chị để lừa em kết hôn với cô ta."
Nghe mà thấy có chút hỗn loạn, Cố Phỉ muốn mở miệng hỏi kỹ hơn, nhưng nhìn thấy nỗi đau trong mắt Phó Kim Khê, cô lại không đành lòng, chỉ xót xa hôn đi giọt nước mắt vương nơi đuôi mắt nàng.
"Vợ ơi, đừng khóc......"
"Em không được gọi chị là vợ... Bây giờ Tần Thanh Vi mới là người vợ danh chính ngôn thuận của em."
Phó Kim Khê không dễ dàng được dỗ dành, nàng nắm lấy đầu ngón tay cô, thần sắc đầy phẫn nộ nhìn vào chiếc nhẫn trên tay Cố Phỉ.
"Đợi đến khi em ly hôn với cô ta thì mới được gọi chị như vậy."
"..."
Vô cùng tin chắc sẽ không bao giờ có ngày đó, Cố Phỉ chọn cách giữ im lặng.
Giữa bầu không khí tĩnh lặng, Phó Kim Khê nhạy bén nhận ra thái độ của cô, nàng khẽ hừ một tiếng. Rồi khi Cố Phỉ cúi đầu nhìn mình, nàng lại rúc vào lòng cô sâu hơn một chút.
"Lúc trước em toàn gọi chị là 'học tỷ' thôi, Phỉ Phỉ..."
[Học tỷ: đàn chị khóa trên.
P/s: biết nghĩa thuần Việt là vậy rồi, nhưng mà dịch sát nghĩa như vậy thì có một số đoạn mình sẽ thấy không hay, nên mình quyết định giữ nguyên danh xưng "học tỷ" nha.]
Cố Phỉ nhìn nàng với ánh mắt đầy nghi hoặc, hé miệng định nói nhưng vẫn không gọi ra được.
Cô cứ cảm thấy Phó Kim Khê đang lừa mình.
Có học tỷ nào mà lại vừa hay khóc vừa hay làm nũng thế này không?
Dưới ánh mắt vừa mong đợi vừa bất mãn của Phó Kim Khê, Cố Phỉ đỏ mặt ấn lấy cặp đùi vẫn đang định tiếp tục nhích tới của nàng.
"... Học tỷ đừng động lung tung."
Gương mặt hơi ửng hồng, Phó Kim Khê mím môi nhìn cô một cái.
"Nhưng mà chị khó chịu..."
"Khó chịu ở đâu?"
Cứ ngỡ cơ thể nàng không khỏe, Cố Phỉ lập tức căng thẳng, lo lắng quan sát sắc mặt nàng.
"Ở đây."
Trước khi Cố Phỉ kịp phản ứng, Phó Kim Khê đã nắm lấy tay cô.
"Ở đây cứ khóc mãi, em chả chịu dỗ dành gì cả..."
"..."
Cả người Cố Phỉ bốc hỏa, cô sững sờ đứng đờ ra tại chỗ.
"Em không biết..."
Chỗ đó sao mà khóc được chứ......
Đại não Cố Phỉ xấu hổ đến mức gần như ngừng hoạt động, cô đờ đẫn nhìn vào lòng bàn tay mình.
"Lúc trước em biết rõ lắm mà."
Phó Kim Khê đỏ mặt nép vào lòng cô.
"Lúc trước em còn trêu chị, bảo là bên trên chị vừa khóc, thì bên dưới cũng sẽ..."
Đã không còn biết trong tâm trí của vợ mình mang cái hình tượng gì, Cố Phỉ đỏ mặt ôm lấy vòng eo của nàng.
"... Đừng cử động."
"Tại sao?"
Phó Kim Khê vốn đã đ*ng t*nh, đầy vẻ uất ức ngẩng đầu nhìn cô.
"Chị khó chịu lắm, em không bằng lòng dỗ chị đến thế sao? Cố Phỉ......"
Nói rồi, trên mặt nàng lại một lần nữa rơi lệ.
Cùng ướt đẫm theo đó, còn có lòng bàn tay của Cố Phỉ.