Chương 14 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Trong phòng tắm thắp nến thơm hương hoa tường vi, hương thơm nhàn nhạt vấn vương trong không gian tĩnh mịch.

Đối với Cố Phỉ trước kia, những vật dụng như nến thơm chỉ là đồ trang trí, cô không mấy quan tâm, khi mua thường chọn mùi ngẫu nhiên, không có sở thích cố định.

Cho đến khi hẹn hò với Tần Thanh Vi.

Mùi nước hoa trên người Tần Thanh Vi đã khiến Cố Phỉ nảy sinh hảo cảm với hương tường vi một cách vô thức.

Một người vốn ít dùng nước hoa như cô, sau khi kết thúc buổi hẹn với Tần Thanh Vi, đã đặc biệt một mình chạy đến quầy nước hoa ở trung tâm thương mại, không ngừng dùng thử, hít hà cho đến khi chọn được mùi hương cùng loại với Tần Thanh Vi. 

Trong lúc tắm, cô thường vô thức nhớ lại cảnh hai người vô tình hôn nhau khi xem phim, rồi vừa đỏ mặt hồi tưởng, vừa lên mạng đặt mua cả lô nến thơm hương tường vi.

Rồi xếp ngay ngắn trên kệ tủ phòng tắm.

Nhưng mãi đến khi sống chung với Tần Thanh Vi, Cố Phỉ mới thực sự nhận ra rằng, hương thơm nồng nàn nhất thực chất được ẩn giấu trên cơ thể nàng.

Ở hõm cổ nàng, trong lồng ngực...

Hoa tường vi vốn thanh khiết nhã nhặn, lần đầu tiên khiến Cố Phỉ say đắm đến vậy.

Đêm nay cũng thế.

Trong bồn tắm sóng sánh nước, Cố Phỉ vùi đầu vào lòng Bùi Dao, sau gáy được nàng nhẹ nhàng x** n*n, bụng cũng căng cứng theo những nhịp lay động khẽ khàng của nàng.

Cánh tay ẩn dưới làn nước vì dùng lực mà hiện lên những đường cơ bắp mỏng manh.

Cố Phỉ nhắm mắt, cánh môi hơi động, chóp mũi khẽ cọ xát trên làn da đang ửng hồng trước mắt.

Bùi Dao khẽ th* d*c một tiếng, mềm eo tựa vào vai cô nghỉ ngơi.

"Baby, làm thế này em sẽ thấy nhẹ nhàng hơn một chút chứ?"

Khi Cố Phỉ ôm eo nàng v**t v*, bên tai vang lên giọng nói thấp nhẹ pha chút hờn dỗi của Bùi Dao.

"... Ưm, có lẽ là vậy."

Cố Phỉ đỏ mặt rũ mắt nhìn ngón tay mình, lí nhí đáp lại.

"Hình như lúc nào cũng là chị xuất lực... nhưng thế này cũng không tệ."

So với một Cố Phỉ luôn ngại ngùng khi bàn luận về chủ đề này, Bùi Dao lại lười biếng tựa vào lòng cô, nghiêm túc hồi tưởng để tổng kết trải nghiệm.

"Đợi lần sau nếu em lại kêu mệt, chị có thể trực tiếp làm thế này, sẽ không để em bị mệt nữa..."

Cảm thấy ý tưởng này rất hay, Bùi Dao hơi ngồi thẳng dậy, nâng lấy gương mặt Cố Phỉ, thương lượng với cô.

"Em thấy thế nào? Baby."

"... Em cũng có xuất lực mà."

Nhìn ra vẻ thách thức và hưng phấn trong mắt nàng, Cố Phỉ đỏ bừng mặt chớp chớp mắt, vẫn nhỏ giọng biện minh cho mình một chút.

Khẽ rũ mắt đối diện với cô một lát, Bùi Dao cong môi cười dịu dàng, nhẹ giọng nghi vấn.

"Có sao? Vừa rồi hình như chị không cảm nhận được... ưm..."

Khi nhận ra vợ lại đang coi thường mình, Cố Phỉ dùng một tay ôm chặt eo nàng, cánh tay còn lại ở dưới nước hơi gồng lên.

Bùi Dao không kịp phòng bị, đuôi mắt đỏ hoe, theo bản năng chống lên vai cô.

Khi tiếng rên khẽ bật ra, nàng mới lên tiếng, nhưng lúc này chỉ còn lại sự trách móc nhẹ nhàng xen lẫn khen ngợi dành cho Cố Phỉ.

"Baby, em hư rồi... vừa rồi đâu có nhanh như vậy..."

"Vì phải chứng minh cho chị thấy, em có xuất lực..."

Màu đỏ trên mặt vẫn chưa tan, Cố Phỉ vùi đầu vào lòng nàng, hàng mi run rẩy rũ xuống nhìn sóng nước dập dềnh xung quanh, trái tim nóng bỏng khẽ lên tiếng.

"Ưm... thế cũng không cần... như vậy..."

Ánh đèn sáng loáng trong phòng tắm chao đảo trước mắt, những sợi tóc ướt trên vai Bùi Dao cũng trượt theo nhịp động.

"Nhẹ một chút..."

Nàng không chịu nổi, nhẹ nhàng nhéo vành tai Cố Phỉ, gương mặt triều hồng cầu xin.

"Cứ thế này... lát nữa sẽ không còn sức giúp em tắm đâu... baby..."

Lặng lẽ cong môi, thấy nàng vẫn còn tâm trí nhớ đến việc này, Cố Phỉ ôm eo nàng, hơi ngẩng đầu, hôn lên bờ môi đỏ mọng của Bùi Dao.

"Vậy thì để em tắm cho chị... vợ ơi."

Trong cơn đắm say t*nh d*c, Bùi Dao hờn dỗi liếc cô một cái, ở dưới nước, nàng nhẹ nhàng vân vê cổ tay Cố Phỉ, mang theo ý tứ ám chỉ rõ ràng mà cắn nhẹ cô một cái.

"Thế thì cũng không được chỉ tắm mỗi chỗ này... baby... em còn muốn ngày mai chị bước xuống giường được không hả..."