Chương 11 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Dưới lớp áo ngủ che đậy, Cố Phỉ vẫn có thể nhìn rõ làn da ngay sát tầm mắt, cũng có thể cảm nhận được từng sự thay đổi của đóa tường vi.

Đầu lưỡi khẽ chạm, cô đỏ mặt nhắm mắt lại, cánh mũi vùi sâu vào trong đó.

Cho đến khi vành tai bị người véo, đỉnh đầu truyền đến giọng nói đầy nghi hoặc của Bùi Dao.

"Cố Phỉ."

"Dạ?"

Cố Phỉ vẫn còn đang chìm đắm trong đó, phản ứng chậm một nhịp, giọng mũi nghèn nghẹt đáp lại.

"Cái điện thoại kia là của tôi à?"

"Ưm, đúng."

Mấp máy môi, Cố Phỉ nhắm mắt khẽ cọ vào lòng nàng, vì thấu hiểu việc Tần Thanh Vi đang ở trong một thân phận mới, cô chủ động giải thích thêm.


"Vợ ơi, điện thoại trước đây của chị bị mất rồi, cái này là mới mua hôm nay đấy."

"Ra là vậy..."


Nhìn chiếc điện thoại mới tinh, lịch sử trò chuyện và album ảnh đều trống trơn, thần sắc Bùi Dao có chút phân vân.

Nếu chiếc điện thoại mới này là của nàng, vậy thì chiếc điện thoại không mở khóa được lúc nãy chính là của Cố Phỉ.


Đôi mày thanh tú nhướng lên, nhận ra điều gì đó, Bùi Dao cúi đầu nhìn Cố Phỉ đã ăn đến nghiện trong lòng mình, giơ tay véo lấy vành tai cô rồi từ từ xoay vòng.

"A..."

Lại bị dạy dỗ, Cố Phỉ ngơ ngác xen lẫn tủi thân mở mắt ra, càng thêm khẳng định nhân cách mới này của Tần Thanh Vi chắc chắn là người thích động tay động chân với cô nhất.

Hở một tí là dùng "bạo lực" với cô.

Vô cùng tủi thân vì bị ép phải rời khỏi lòng nàng, Cố Phỉ vừa xoa tai vừa ngồi thẳng dậy, ánh mắt đầy vẻ oán trách nhìn Bùi Dao.


"Vợ ơi, em lại làm sai chuyện gì rồi sao?"

Liếc cô một cái, Bùi Dao chẳng mảy may động lòng trước dáng vẻ đáng thương của Cố Phỉ, nàng chỉ ném chiếc điện thoại mãi không mở được mật khẩu kia đến trước mặt cô.

"Tôi thử rồi, dùng sinh nhật tôi không mở được."

Nói rồi nàng khoanh tay trước ngực, nhếch môi cười một tiếng.

"Có phải Giám đốc Cố nhớ nhầm rồi không, nhầm sinh nhật của cô bạn gái nào khác thành của tôi?"

Khi nói lời này, nụ cười trên mặt Bùi Dao cực kỳ dịu dàng, nhưng sự đe dọa trong đáy mắt cũng cực kỳ đậm đặc, khiến Cố Phỉ không thể kìm lòng mà nhìn nàng đến ngẩn ngơ.

Thậm chí cô còn có tâm trí để phân biệt sự khác biệt giữa từng nhân cách của Tần Thanh Vi. Ví dụ như cùng là nụ cười dịu dàng, nhưng mỗi người lại mang một ý vị khác nhau.

Tần Thanh Vi là dịu dàng thực sự, Cố Y là dịu dàng đầy dẫn dụ, cô giáo Tống là dịu dàng mà xa cách, còn cái nhân cách mới vẫn chưa được biết tên cụ thể này thì...

Cố Phỉ hãi hùng thầm xoa tai, giọng điệu giải thích cũng vô thức trở nên thận trọng.

"Không có bạn gái nào khác cả, thực sự là sinh nhật của chị mà."

Cô chủ động cầm lấy điện thoại của mình, nhập chính xác ngày sinh của Tần Thanh Vi là 1026 để mở khóa màn hình.

Chứng kiến toàn bộ quá trình Cố Phỉ nhập mật khẩu, Bùi Dao nhìn chằm chằm vào cô, nụ cười trên mặt cũng lười phải duy trì tiếp.

"Sinh nhật tôi là 0209, cùng ngày cùng tháng với cô, khó nhớ đến vậy sao? Giám đốc Cố, có cần tôi nhắc lại cho cô một lần nữa không?"

"..."

Sự lạnh lùng trên mặt nàng rõ rệt như thực thể, khiến Cố Phỉ vô thức nuốt ngược câu phản bác "0209 là sinh nhật của em" vào trong.

Trong phút chốc, Cố Phỉ nhận ra rằng, giữa các nhân cách khác nhau của Tần Thanh Vi, hóa ra cũng sẽ có những ngày sinh nhật khác nhau.

Thật sơ suất.

Trong lòng vừa ảo não vừa cảnh tỉnh, Cố Phỉ cắn môi, nhìn thấy Bùi Dao lạnh mặt thắt lại dây đai áo ngủ chuẩn bị xuống giường rời đi, cô có chút sốt ruột suy nghĩ xem nên giải thích thế nào.

"1026 thực ra là... là sinh nhật của mẹ em."

Vừa thầm xin lỗi Tần Thanh Vi - người vừa được thăng chức lên làm "mẹ" một cách đầy khó hiểu, vừa gửi lời tạ lỗi sâu sắc đến bà Cố vì bị ép đổi ngày sinh. Cố Phỉ cúi gầm mặt, nắm chặt cổ tay Bùi Dao, tiếp tục nhỏ giọng nói dối.

"Vì... vì dạo trước em nhớ mẹ quá, nên mới đổi mật khẩu thành ngày sinh của mẹ... Xin lỗi chị, là em nhớ nhầm."

Biết mình đang thêu dệt nên một lời nói dối hoang đường, Cố Phỉ gần như muốn chôn luôn đầu mình vào ngực. Chính cô cũng không hiểu nổi tại sao mình có thể thốt ra những lời như vậy.

Nhưng trong tình huống khẩn cấp này, cô không thể trơ mắt nhìn Tần Thanh Vi thực sự hiểu lầm mình.

Một ngày sinh được dùng làm mật khẩu chắc chắn phải thuộc về một người rất quan trọng. Đối với Cố Phỉ hiện tại, những người quan trọng nhất tự nhiên sẽ là Tần Thanh Vi, người mẹ đã khuất hơn mười năm, và chị gái Cố Liễm.

Thế nhưng cô không thể lấy danh nghĩa Cố Liễm ra để nói dối, lỡ đâu vợ cô nhất thời nổi hứng đi đối chất thì làm sao?

Cố Liễm chắc chắn sẽ không đời nào giúp cô nói dối.

Vậy nên, thà làm thì làm cho trót...

Cảm thấy mình thật bất hiếu, Cố Phỉ che mặt, trong lòng lại một lần nữa xin lỗi mẹ mình.

"... Thôi được rồi, là tôi trách lầm em."

Tưởng cô đang khóc, Bùi Dao cảm thấy có chút áy náy, nàng mím môi rồi đưa tay xoa xoa đầu Cố Phỉ như để an ủi.

"Em thực sự không hề lạm tình, vậy mà chị cứ luôn nghi ngờ em."

Nhân lúc Bùi Dao đang mủi lòng, Cố Phỉ vội vàng thanh minh cho bản thân.

Bùi Dao cúi đầu do dự nhìn cô một cái. Ánh mắt nàng rơi trên vết răng mờ mờ còn lưu lại trên ngực mình, giọng nói trở nên chậm chạp và nặng nề.

"Đó là bởi vì... chị rất thiếu cảm giác an toàn."

"Kể từ khi công ty phá sản, chị luôn được em nuôi... giống như một con chim hoàng yến vậy."

Cố Phỉ chớp chớp mắt. Đang vùi đầu trước bụng nàng để giả vờ khóc lóc, cô vểnh tai lên nghe cực kỳ chăm chú, đồng thời đại não cũng hoạt động hết công suất.

Hóa ra bối cảnh của nhân cách lần này là thế này à. 

"Mặc dù em đã đính hôn với chị, cho chị một danh phận đường đường chính chính, nhưng hiện tại chị chẳng có gì cả... chỉ có em mà thôi."

Sau một hồi thổ lộ chân tình và tự mổ xẻ nội tâm, Bùi Dao dùng hai tay nâng lấy gương mặt Cố Phỉ. Đôi mắt tinh tế của nàng đã rưng rưng đỏ, đuôi mắt vương chút nước.

"Sau này chị sẽ không như vậy nữa, đừng giận chị, có được không?"

"... Được."

Vẫn còn đang tiêu hóa bối cảnh của nhân cách mới, Cố Phỉ chân thành gật đầu và dành cho Bùi Dao một cái ôm ấm áp, thực chất trong lòng cô đang đau xót đến phát khóc.

Cô không biết Tần Thanh Vi đã phải trải qua những gì mới có thể tự xây dựng cho mình một nhân cách mà nghe thôi đã thấy đáng thương như thế này...

Trước ngày hôm nay, Cố Phỉ luôn cho rằng những ảo tưởng thì luôn tốt đẹp.

Nhưng tình trạng thực tế của vợ đã cho cô thấy, không phải lúc nào cũng như vậy.

...

Khi nằm trên giường, có lẽ vì đã nói ra những lời thật lòng nên Bùi Dao có chút ngại ngùng, nàng cố ý quay lưng về phía Cố Phỉ. Còn Cố Phỉ thì bận tiêu hóa sự chuyển biến giữa các nhân cách, nằm nghiêng nhìn bóng lưng nàng mà thẫn thờ.

Cho đến khi Bùi Dao chờ mãi không thấy cô chủ động, cuối cùng mới mất kiên nhẫn lên tiếng.

"Cố Phỉ, em không định ôm chị ngủ sao?"

"... Ôm chứ." 

Cố Phỉ hoàn hồn, vòng tay ôm lấy nàng từ phía sau. Ngay khi cơ thể hai người chạm vào nhau, Bùi Dao đã chủ động lùi lại, rúc sâu vào lòng cô.

"Em còn mệt không?"

Cố Phỉ thật thà lắc đầu theo bản năng.

Ở nơi cô không nhìn thấy, Bùi Dao lặng lẽ cong môi, cúi đầu chủ động dắt tay Cố Phỉ đặt vào trong lòng mình.

"Có em ở bên, tối nay chị chắc chắn sẽ ngủ rất ngon."

"... Vợ ngủ ngon, mơ đẹp nhé."

Cố Phỉ tiến lại gần, hôn nhẹ lên sau gáy nàng, bàn tay đã quen thói vô thức xoa nhẹ một cái.

Hành động ấy khiến Bùi Dao khẽ bật cười.

"Dường như ngoài lúc làm chuyện chính, thì những lúc khác em đều không thấy mệt, đúng không?" 

"..."

Hiểu rõ ám chỉ của nàng, Cố Phỉ vùi đầu vào lưng nàng, đỏ mặt giả vờ ngủ.

***

Trời vừa hửng sáng, Cố Phỉ vẫn trằn trọc không yên.

Cô cứ mãi hồi tưởng lại trạng thái của Tần Thanh Vi mấy ngày qua, bàn tay trong chăn cũng nắm chặt lấy tay nàng.

Đêm qua nhờ lời nói dối kia mà Bùi Dao không còn khăng khăng đòi kiểm tra điện thoại của cô nữa, dựa vào người cô một lát là đã chìm vào giấc ngủ. Nhưng nhìn gương mặt khi ngủ của nàng, Cố Phỉ sực nhớ ra một chuyện.

Đối với Bùi Dao, sinh nhật của nàng giống hệt sinh nhật của mình.

Nhưng đối với cô giáo Tống, chắc chắn không phải như vậy.

Mà mật khẩu của chiếc điện thoại mới kia, là do cô giáo Tống đặt.

Và nó dùng ngày sinh của Cố Phỉ.

Trái tim mềm nhũn đến mức không nỡ, Cố Phỉ cắn môi, đỏ hoe mắt, quyến luyến cọ nhẹ vào hõm cổ Tần Thanh Vi.

***

Sáng sớm hôm sau, Bùi Dao là người tỉnh dậy trước.

Kể từ khi công ty phá sản, giấc ngủ và trí nhớ của nàng đều có vấn đề. Đêm qua ngủ cùng Cố Phỉ có lẽ là đêm nàng ngủ ngon nhất trong thời gian gần đây.

Hơi nghiêng mắt, nàng nhìn Cố Phỉ vẫn đang vùi đầu bên vai mình ngủ say, vô thức đưa tay mân mê khóe môi cô.

Nhân lúc Cố Phỉ còn chưa tỉnh, Bùi Dao nhẹ nhàng cầm lấy điện thoại bên gối.

Đêm qua trước khi ngủ, nàng cố ý để cả hai chiếc điện thoại về phía mình là để tiện cho việc xem xét vào sáng nay.

Đúng là nàng tin tưởng Cố Phỉ, nhưng điều đó cũng không ngăn cản việc nàng kiểm tra điện thoại của cô.

Thành thạo mở album ảnh, Bùi Dao kiên nhẫn kiểm tra từng bức một. Xác nhận không có tấm ảnh thân mật nào khác, nàng mới chuyển sang WeChat. Kết quả vừa nhấn vào đã thấy khung trò chuyện được ghim ở đầu trang với tên ghi chú là "Vợ".

Lặng lẽ nhìn một hồi, Bùi Dao lại cầm điện thoại của mình lên đối chiếu.

Rõ ràng, người "Vợ" trong điện thoại của Cố Phỉ không phải là nàng.

Thế nhưng hôm qua Cố Phỉ có nói điện thoại trước đây của nàng bị mất, nên cái này... chắc là tài khoản cũ của nàng...

Để kiểm chứng, Bùi Dao nhấn vào một tin nhắn thoại và mở nhỏ tiếng. Theo giám định của nàng, đó đúng là giọng nói của mình.

Lẳng lặng cong môi, tâm trạng tốt lên hẳn, nàng đặt hai chiếc điện thoại về chỗ cũ. Vốn định xuống lầu làm bữa sáng tình yêu cho Cố Phỉ, không ngờ vừa định ngồi dậy đã bị người bên cạnh kéo lại.

"Vợ ơi..."

Đó là tiếng gọi khẽ trong vô thức của Cố Phỉ khi còn say giấc nồng.

Động tác xuống giường của Bùi Dao khựng lại. Khi quay đầu, nàng mới phát hiện Cố Phỉ không biết từ lúc nào đã vã đầy mồ hôi hột trên trán, ngay cả chân mày cũng cau chặt lại.

"Cố Phỉ..."

Bùi Dao gọi khẽ một tiếng, lo lắng lau đi mồ hôi trên trán cô.

Sợ cô bị bóng đè hoặc gặp ác mộng, Bùi Dao khẽ lắc vai cô, cố gắng đánh thức cô dậy.

Khi Cố Phỉ mở mắt đầy mơ màng, thứ cô nhìn thấy là nụ cười dịu dàng của Bùi Dao.

"Gặp ác mộng sao?"

Cố Phỉ gật đầu rồi lại lắc đầu theo bản năng. Cô cảm giác đó không hẳn là ác mộng, chỉ là trong mơ Tần Thanh Vi cứ liên tục thay đổi nhân cách khiến cô cảm thấy rất bi thương.

Bùi Dao mỉm cười, khẽ chạm vào chóp mũi cô, cố ý trêu chọc để giải tỏa tâm trạng cho cô.

"Trong mơ em gọi 'Vợ ơi' cơ mà, chị cứ tưởng mơ thấy chị thì phải là mộng đẹp chứ, hóa ra không phải à..."

Vô thức nắm lấy đầu ngón tay nàng, Cố Phỉ áp tay nàng lên ngực mình.

"Là mộng đẹp."

Bất kể là bệnh gì, cô cũng sẽ ở bên cạnh chữa khỏi cho vợ.

"Ngốc nghếch..."

Bị thái độ đột nhiên trịnh trọng của cô làm cho giật mình, Bùi Dao hoàn hồn, hôn nhẹ lên má cô. Suy nghĩ một chút, nàng dẹp bỏ ý định rời giường, xoay người nằm lại bên cạnh Cố Phỉ.

Dưới lớp chăn mỏng, nàng giơ tay tùy ý kéo lệch cổ áo ngủ, lớp vải mềm mại trượt khỏi vai.

Đối diện với gương mặt đỏ bừng và ánh mắt mềm yếu của Cố Phỉ, Bùi Dao kéo cô vào lòng.

Ngay giây sau, Cố Phỉ nghe thấy giọng nói dịu dàng rót vào tai mình.

"Nghe nói ăn sữa có thể xoa dịu cảm xúc đấy, em có muốn thử không?" 

 

=======================
===============
Editor: hừm hưm, hóa ra là BBt2 x BCt10 =)))))))))) đủ khùng🤡