Chương 103 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

"Thanh Vi mà nhạt nhẽo, thì em chính là một khúc gỗ ngốc nghếch rồi..."

Cố Phỉ rũ mắt, nghịch nghịch đóa tường vi được thêu bằng chỉ bạc trên vạt váy, vành tai đỏ lựng, nhỏ giọng hồi đáp.

Nếu ngay từ hồi mới kết hôn mà vợ cô đã hư hỏng thế này, Cố Phỉ nghĩ chắc hai người không chỉ nằm lì trên giường có hai ngày đâu. Lúc đó tay cô có còn nhấc lên nổi hay không đều là cả một vấn đề đấy.

......

Sau bữa tối, Cố Phỉ cùng Tần Thanh Vi đi xuống hầm rượu dưới lòng đất của lâu đài cổ. Hai người bước dọc theo những bậc thang đi xuống, đối diện với những ngọn đèn đêm vàng nhạt cách nhau vài mét trên tường, bầu không khí càng trở nên tối tăm và tĩnh mịch hơn.

Trên tay Cố Phỉ xách một chiếc đèn lồng, là món đồ cô tìm thấy trong kho. Quản gia nói đó là thứ họ đã chuẩn bị từ mùa Halloween trước, nguồn sáng không quá mạnh nhưng tạo hình quả bí ngô vẽ mặt cười trông rất đặc biệt.

Tần Thanh Vi được Cố Phỉ dắt tay, bước chân so le đi theo sau cô, tầm mắt lướt qua chiếc đèn lồng nhỏ xíu vài lần, bên tai vẫn vang vọng tiếng bước chân của cả hai.

Đôi bốt cổ cao nện trên những bậc thang lát gạch đá, phát ra những tiếng cộc cộc vang dội.

Trong đầu bất chợt hiện lên một lời nói dối mà trước đây từng thuận miệng lừa Cố Phỉ, Tần Thanh Vi lặng lẽ cong môi, đầu ngón tay đang nắm lấy tay cô dần dần siết chặt.

"Thanh Vi, sao..."

Nhận ra đầu ngón tay nàng đang hơi dùng lực, Cố Phỉ theo bản năng muốn quay đầu lại, nhưng đã bị người phía sau tì vào thắt lưng, nhẹ nhàng ấn lên bức tường đá.

"Đừng cử động."

Tần Thanh Vi thấp giọng nói bên tai cô.

"..."

Cố Phỉ bỗng dưng bị áp chế thì chớp chớp mắt, ngoan ngoãn dán người vào vách đá, không dám động đậy lung tung nữa.

Chỉ có hơi thở là vô thức trở nên loạn nhịp.

Khẽ cười một tiếng, Tần Thanh Vi ghé sát vào vành tai cô, lòng bàn tay dễ dàng vòng qua ôm trọn lấy eo Cố Phỉ từ phía sau.

"Em tên là gì?"

"!"

Nhịp tim của Cố Phỉ hoàn toàn mất đi sự bình ổn.

Ngày này cuối cùng cũng đến rồi, nhân cách thứ tám của vợ cô. 

"... Em là vợ của chị."

Cố Phỉ với trái tim đang đập loạn xạ nhỏ giọng hồi đáp, vẫn cố gắng dùng khoé mắt để nhìn rõ thần sắc trên mặt Tần Thanh Vi.

"Kiểu đã kết hôn và lĩnh giấy chứng nhận rồi ấy."

Để đề phòng việc đối phương không chịu thừa nhận thêm một lần nữa, Cố Phỉ trực tiếp đánh một đòn thẳng thừng.

"Chị nhìn nhẫn và lắc tay trên tay em nè, còn có dây chuyền trên cổ, khuyên tai, cả lắc chân nữa, đều là chị tặng em cả đấy."

Dừng lại một chút, cô lại đỏ mặt bổ sung thêm.

"Trên xương quai xanh của chị vẫn còn dấu hôn em cắn ban ngày kìa, trên eo cũng có, cổ cũng có, sau lưng cũng có nốt."

Giọng nói nghiêm túc của cô vang vọng trong không gian hầm tối dường như càng thêm lảnh lót, khiến Tần Thanh Vi không khỏi đỏ bừng vành tai.

"Người và ma cà rồng làm sao mà kết hôn được?"

Nàng nhướng mày hỏi, không một lời nào nhắc lại những bằng chứng rành rành mà Cố Phỉ vừa liệt kê.

"... Ai là ma cà rồng cơ?"

Cố Phỉ sững lại, khẽ hỏi ra thắc mắc của mình.

"Em á."

Tần Thanh Vi rũ mắt mỉm cười, đầu ngón tay móc vạt áo bên hông Cố Phỉ ra ngoài, ngón tay chậm rãi chạm vào làn da mịn màng sau lưng cô.

"Chẳng phải vừa rồi còn nói là thường xuyên cắn chị sao?"

Chưa kịp để ý đến việc mình bị chiếm tiện nghi, Cố Phỉ nghe vậy thì dần tỉnh ngộ.

Cô vốn dĩ luôn thích nghi cực nhanh với các nhân cách mới xuất hiện của Tần Thanh Vi, dù lần này có là xuyên chủng loài thì cô cũng chẳng chút nghi ngờ. 

Nhìn toàn cảnh môi trường u ám xung quanh, cộng thêm sự kìm kẹp của Tần Thanh Vi đối với mình, Cố Phỉ đã có được phán đoán trong lòng.

Rũ mắt nhìn đôi tay trắng ngần thon dài trên vòng eo, Cố Phỉ cảm thấy tai mình có chút nóng lên.

"Đây là nhà em, chị đừng có làm loạn, nếu không em vẫn sẽ cắn chị đấy."

Dừng lại một chút, cô thấp giọng bổ sung lời đe dọa.

"Răng của em sắc nhọn lắm đó."

"Vậy sao?"

Tần Thanh Vi dường như chẳng hề sợ hãi, thậm chí còn có nhã hứng đưa tay dò dẫm đến bên môi Cố Phỉ, nhẹ nhàng m*n tr*n đầu răng cô.

"Rõ ràng là rất bằng phẳng mà."

Nói đoạn, nàng còn khẽ cười một tiếng.

"Xem ra em là một con ma cà rồng chưa từng nếm mùi đời, chỉ thích uống sữa thôi."

"..."

Bị nhìn thấu, Cố Phỉ có chút xấu hổ.

"Em nếm mùi đời rồi nhé."

"Ồ."

Tần Thanh Vi tì vào hõm cổ cô, ngửi nhẹ, giọng nói chứa tiếng cười.

"Ai dắt em đi nếm mùi đời vậy?"

"Vợ em."

Cố Phỉ thành thật hồi đáp.

"Ngày nào em cũng cắn chị ấy, không tính là nếm mùi đời sao?"

Tần Thanh Vi không nhịn được vỗ nhẹ vào thắt lưng cô một cái.

"... Chị đang nói đến chuyện hút máu kìa, cái đồ quỷ háo sắc này."

"Em..."

Xấu hổ mím môi, Cố Phỉ đỏ mặt không nói nữa.

"Sao lại làm lơ chị?"

Tần Thanh Vi khẽ nhéo vành tai cô.

"Ma cà rồng đại nhân?"

"..."

Cố Phỉ nghiêng đầu, khẽ cắn lấy cổ tay nàng.

Đầu răng chậm rãi m*n tr*n vài cái, cũng chỉ để lại một vệt hằn mờ nhạt.

"Đây là đánh dấu của ma cà rồng, dù chị không thừa nhận là vợ em, thì cũng không được để người khác cắn nữa."

Cố Phỉ có chút thấp thỏm, tự bịa ra quy tắc mới.

Lặng lẽ cười thầm, Tần Thanh Vi đón lấy chiếc đèn bí ngô trong tay cô.

"Nếu em cứ nhất quyết bảo chúng ta đã kết hôn, vậy tối nay chị sẽ dắt em đi nếm mùi đời vậy."

"... Em không hút máu đâu." 

Tim Cố Phỉ bắt đầu run rẩy, chỉ sợ vợ thật sự bắt mình cắn nàng.

"Em nói thì đâu có tính."

Quay đầu nhìn cô một cái đầy ý vị sâu xa, Tần Thanh Vi dắt cô tiếp tục đi xuống dưới.

Trước những kệ rượu được xếp hàng ngay ngắn, Cố Phỉ nhìn Tần Thanh Vi tỉ mỉ chọn lựa một chai rượu vang.

Đối diện với ánh mắt do dự lại sầu não của Cố Phỉ, Tần Thanh Vi khẽ cong môi một cách khó nhận ra.

"Để trợ hứng cho em."

"..."

Cố Phỉ một lần nữa được vợ dắt tay trở lại lầu trên.

Cho đến khi hai người trở về phòng ngủ.

Cố Phỉ nhìn bóng lưng Tần Thanh Vi đang đứng trước bàn rót rượu, không nhịn được khẽ hừ một tiếng khoan khoái.

Thật là kỳ lạ, nhân cách mới ở trong lâu đài mà lại không hề bị lạc đường.

Tự cho là đã nhìn thấu lớp ngụy trang của vợ, Cố Phỉ thong thả tựa vào ghế sofa, khoanh chân ngồi tìm một bộ phim đề tài ma cà rồng trên TV để phát.

Đến khi Tần Thanh Vi cầm hai ly rượu quay người nhìn thấy cảnh này, chân mày khẽ nhướng.

"Sao lại xem thể loại phim này?"

"Tìm đồng loại học hỏi chút kinh nghiệm ạ."

Cố Phỉ nhận lấy ly rượu trong tay nàng, vừa xem TV vừa nhấp một ngụm nhỏ.

"Để tránh lát nữa cắn đau chị."

"..."

Tần Thanh Vi giơ tay nhìn vệt răng mờ nhạt trên cổ tay mình, lẳng lặng nhướng mày.

"Xem ra em rất tự tin nhỉ."

"Ừm."

Cố Phỉ đỏ bừng vành tai, uống cạn ly rượu trong tay.

Thấy vậy, Tần Thanh Vi nhếch môi, nép sát vào bên cạnh cô, tự tay bưng ly rượu trong tay mình lên cho cô uống thêm lần nữa.

"Muốn nữa không?"

"... Chị đút thì em muốn."

Cố Phỉ bắt đầu thấy men say bốc lên, hồi đáp.

"Đút cái gì?"

Tần Thanh Vi nhướng mày hỏi.

"Đút..."

Chiếc ly thủy tinh đế cao lăn long lóc xuống thảm, chữ cuối cùng cũng bị môi lưỡi nuốt chửng.

Cố Phỉ cúi người hôn lấy nàng.

"Dám lừa gạt ma cà rồng đại nhân, Tần tiểu thư, phạt cô ngày mai không xuống được giường..."

"..."

Đuôi mắt Tần Thanh Vi đỏ ửng, có chút bất lực.

Cố Phỉ lúc say rượu hóa ra còn nhập vai hơn cả nàng.

......

Hoàng hôn ngày hôm sau, Tần Thanh Vi khắp người đầy vết hôn nằm vật trên giường, có chút yếu ớt cử động cổ chân đang bị nắm nhẹ.

"Tiểu Phỉ... chị biết sai rồi..."

Giọng nói khản đặc vẫn không làm Cố Phỉ dừng lại, những nụ hôn nóng bỏng rơi xuống cổ chân, đầu gối. 

Cố Phỉ cúi người áp lên người nàng, một bàn tay vẫn đang luồn vào trong chăn nhung.

"Vợ sai ở đâu chứ? Người sai là cái nhân cách mới xuất hiện đêm qua kia mà..."

"... Chị không nên lừa em..."

Gương mặt ửng hồng, Tần Thanh Vi giữ lấy cổ tay cô.

"Không có nhân cách mới nào cả... Tiểu Phỉ..."

"Em không tin."

Cố Phỉ vẫn kiên trì.

"Chắc chắn là vợ quên rồi thôi."

"..."

Khiến Tần Thanh Vi không xuống được giường, Cố Phỉ thực sự đã làm được.

......

Khi thời tiết dần ấm lên, Cố Phỉ đưa Tần Thanh Vi ra biển một chuyến.

Chiếc du thuyền sang trọng dập dềnh trên mặt biển, Cố Phỉ ngoan ngoãn ngồi dưới ô che nắng, giúp vợ bôi kem chống nắng.

"Chỗ đó không cần bôi đâu."

Tần Thanh Vi đang quay lưng về phía cô, bất lực nhắc nhở.

"Eo của chị vẫn còn đau đấy, Cố Phỉ."

"... Em chỉ sợ chị bị cháy nắng thôi mà."

Cố Phỉ chột dạ, đỏ mặt, thu tay lại.

"Đến lượt phía trước rồi, vợ ơi."

Cô lại nặn thêm một ít kem ra lòng bàn tay, ngón tay khẽ chạm vào vai Tần Thanh Vi.

"... Để chị tự làm."

Tần Thanh Vi đặt cuốn tạp chí trong tay xuống, chuẩn bị tự thân vận động.

Nhưng nhìn lòng bàn tay đầy sữa dưỡng chưa bôi hết của Cố Phỉ, nàng vẫn do dự một chút.

"Em bôi giúp chị đi."

"Dạ."

Cố Phỉ tận tụy giúp nàng thoa kem.

Khi thoa đến trước xương quai xanh, Tần Thanh Vi rũ mắt nhìn lớp sữa dưỡng chưa tan hết, tự dưng lại thấy vành tai hơi nóng lên.

Nàng duỗi tay cởi sợi dây buộc sau lưng mình, mảnh vải nhẹ tênh rơi vào lòng Cố Phỉ.

Đối diện với ánh mắt không thể rời đi của cô, Tần Thanh Vi nằm nghiêng người xuống, sắc hồng nơi đuôi mắt dần đậm thêm.

"Chỗ này cũng bôi đi, để tránh cho em lại thèm ăn."

"... Em ăn trước rồi mới bôi, có được không vợ?"

Cố Phỉ nghiêm túc thương lượng.

Tần Thanh Vi tròn mắt nhìn cô, dưới ánh mặt trời, đôi chân dài thon thả khẽ móc lấy, Cố Phỉ đỏ mặt ngã vào lòng nàng.

"Vừa bôi vừa ăn nhé."

......

Ngày cưới hôm đó, Cố Phỉ nhìn hai bức tranh có mức độ ám muội ngang ngửa nhau trong nhà, độ nóng trên mặt chưa bao giờ hạ xuống.

Một bức là ảnh cô tự tay in ra đóng khung, chụp mình trước gương; một bức là tranh sơn dầu do chính tay vợ cô vẽ.

Cú sốc thị giác quá lớn, khiến Cố Phỉ chỉ mới nhìn qua một cái thôi là tim đã đập thình thịch.

Khổ nỗi vợ cô lại bình thản vô cùng, lúc treo hai bức tranh vào phòng ngủ còn im lặng khoanh tay đứng ngắm một hồi, dường như đang thưởng thức tác phẩm đắc ý của mình.

"Vợ ơi, chắc chắn là đều treo trong phòng ngủ hết ạ?"

Cố Phỉ ngồi trên thang nâng, vịn tay vào khung tranh bên cạnh, giọng nói đầy do dự.

"Em chọn một bức treo ở phòng làm việc cũng được."

Tần Thanh Vi cong khóe môi, trả lời cô.

"Một bức xem ban ngày, một bức xem ban đêm."

"..."

Giây phút này, Cố Phỉ chọn cách im lặng làm một thợ trang trí nội thất.

Treo ở phòng làm việc, cô sợ cái tâm huyết sự nghiệp còn lại ít ỏi của mình một ngày nào đó cũng sẽ tan biến hết mất.

***

Vào đầu thu, Tần Thanh Vi một lần nữa bước lên bục trao giải.

Lần này, nàng tự tay đón lấy chiếc cúp thuộc về chính mình, và người từng khiến nàng bận lòng vào năm ngoái, giờ đây cũng đang ngồi ở phía dưới khán đài.

Cố Phỉ mỉm cười vỗ tay reo hò cho nàng, khi lễ trao giải kết thúc, hai người nắm tay nhau cùng chụp ảnh chung trên sân khấu.

"Cô Cố, sau khi kết thúc, cô có muốn cùng tôi đến quán bar uống một ly không?"

"Được."

Khoảnh khắc bức ảnh được định vị, ống kính chỉ bắt trọn được góc nghiêng của Tần Thanh Vi khi nàng khẽ cong môi hướng về phía Cố Phỉ.

Còn Cố Phỉ đứng bên cạnh nàng, sự vui vẻ trong ánh mắt cũng chỉ phản chiếu hình bóng của một người duy nhất.

***

Nhân viên bảo vệ của quán bar rõ ràng đã nhận diện được bóng dáng của vợ bà chủ, nhất là khi cô xuất hiện cùng bà chủ trong tư thế nắm chặt tay nhau thì lại càng không thể sai vào đâu được.

Vẫn là ánh đèn sân khấu rực rỡ và đa sắc, Cố Phỉ ngồi trước quầy bar, hào hứng bảo nhân viên pha chế chọn cho mình một loại rượu mà Tần Thanh Vi thường uống.

"Đổi sang một loại có nồng độ thấp đi."

Tần Thanh Vi đang đeo mặt nạ khẽ nhướng cằm ra hiệu cho nhân viên của mình. Rõ ràng, so với vợ bà chủ, lời nói của bà chủ vẫn có trọng lượng hơn hẳn.

Cố Phỉ có chút ấm ức móc lấy đầu ngón tay của nàng.

"Trước đây rõ ràng chị thường xuyên uống loại này mà."

"...Chị sẽ không uống say."

Tần Thanh Vi trách nhẹ, nắm lấy đầu ngón tay cô trong lòng bàn tay mình.

Cố Phỉ thì khác, không chỉ tửu lượng kém mà sau khi say rượu còn luôn làm loạn.

Lần nào Tần Thanh Vi cũng phải mất mấy ngày mới xuống được giường.

"... Tửu lượng là do luyện tập mà thành."

Cố Phỉ lý luận đầy căn cứ.

"Đợi khi nào chị không ở nhà thì em cứ luyện thoải mái."

Tần Thanh Vi liếc cô, thản nhiên đáp lại.

Dừng lại một chút, nàng khẽ nhéo cằm Cố Phỉ.

"Nhớ báo trước với chị một tiếng, để chị còn ngồi xem qua camera giám sát ở nhà."

"..."

Cố Phỉ đỏ bừng vành tai, nhấp một ngụm rượu mới được pha xong.

Vị khá ngon, cô lại nhấp thêm một ngụm nữa.

Sự hạnh phúc nơi đuôi mắt Tần Thanh Vi dịu dàng mà tình tứ. Đợi cho đến khi Cố Phỉ đã thỏa cơn thèm, nàng mới nắm tay cô đứng dậy.

"Muốn khiêu vũ cùng chị không?"

"Muốn chứ."