Cố Phỉ giữ lấy bàn tay Tần Thanh Vi đang m*n tr*n trước xương quai xanh của mình, gương mặt đỏ bừng đến tận mang tai, cô suy nghĩ một chút rồi nhỏ giọng hồi đáp.
"Là em tự học..."
"Lại lừa chị?"
Tần Thanh Vi khẽ nheo mắt, đầu ngón tay móc nhẹ, kéo phăng mảnh vải mỏng manh trên thắt lưng cô xuống.
"Tưởng chị sẽ không bắt nạt em sao?"
"... Thực sự là em tự học mà."
Cố Phỉ đỏ mặt nằm bò trên gối, ngoái đầu lại nhìn nàng.
"Tại lúc em ngủ rồi, trong mơ không được ngoan lắm..."
Cho đến tận bây giờ, Cố Phỉ vẫn đinh ninh rằng, lần ở quán bar đó là do cô chủ động.
"Không ngoan thế nào?"
Tần Thanh Vi nằm nghiêng bên cạnh cô, một tay chống cằm chậm rãi hỏi, tay còn lại vẫn đặt trên thắt lưng Cố Phỉ khẽ v**t v*.
Dáng người không tự chủ được mà khẽ run lên một cái, cả cơ thể Cố Phỉ đều ửng lên sắc hồng nhạt.
"Thì là chưa được chị đồng ý... mà đã..."
Ánh mắt ươn ướt và mềm mại đối diện với nàng, Cố Phỉ cọ người trên giường, xích lại gần vào lòng Tần Thanh Vi.
"Vợ ơi, em biết lỗi rồi."
Nghe vậy, Tần Thanh Vi chậm rãi rũ mắt, nàng suy nghĩ kỹ một chút, chân mày khẽ nhướng lên rồi cong môi cười.
"Tiểu Phỉ ở trong mơ còn có bản lĩnh lớn như vậy sao?"
Nàng không hề tin vào những lời bao biện này của Cố Phỉ.
Đưa tay nhẹ nhàng nâng cằm Cố Phỉ lên, Tần Thanh Vi lại kéo chăn trên giường đắp lên người cả hai.
"Tối nay học lại một lần nữa cho chị xem."
"... Dạ."
Cố Phỉ nhìn sắc mặt của vợ, trong lòng cũng có chút không chắc chắn.
Chuyện trong mơ đâu phải thứ cô có thể kiểm soát được.
"Nếu em không làm được... Thanh Vi, chị cũng không được giận em đâu nhé."
Cô thử mở lời thương lượng.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng n*n b*p cằm cô, Tần Thanh Vi khẽ thở dài đầy buồn cười rồi hôn lấy môi cô.
"Đồ ngốc này, bị bắt nạt mà cũng không biết."
Chung chăn gối với Cố Phỉ lâu như vậy, chẳng lẽ nàng còn không rõ tư thế khi ngủ của người yêu mình ngoan ngoãn đến mức nào sao?
"Có phải chị nói gì em cũng tin không?"
Nàng khẽ cười, nắm lấy đầu ngón tay của Cố Phỉ đang vô thức chạm vào cổ áo mình, dịu dàng trách móc.
"Em..."
Cố Phỉ đỏ mặt, nhất thời cũng kịp phản ứng lại. Lần đó ở quán bar, có lẽ thực sự là vì cô cứ luôn từ chối, nên vợ mới thừa lúc cô ngủ để chủ động...
Tuy nhiên, so với chuyện tình ái ám muội này, điều Cố Phỉ để tâm hơn chính là từ "chị" mà Tần Thanh Vi vừa xưng hô.
"Thanh Vi?"
"Ừm."
Tần Thanh Vi nhẹ nhàng gạt lọn tóc dài trên vai cô ra, hàng mi khẽ rung động, nàng tiến lại gần, hôn nhẹ lên làn da mịn màng đó.
"Tưởng chị lại phát bệnh sao?"
Cố Phỉ mím môi không nói lời nào, chỉ đưa tay siết chặt người vào lòng.
"Em sợ chị buồn..."
Một người vốn từng phải phân chia rạch ròi với ngay cả nhân cách duy nhất của mình, giờ đột nhiên biết bệnh tình trở nặng, chắc hẳn sẽ đau lòng lắm.
"Cũng có một chút."
Nhỏ giọng hồi đáp, Tần Thanh Vi tựa vào vai cô, gượng gạo cong môi.
"Nhưng nếu chị cứ mãi không biết, thì em còn phải chịu bao nhiêu ấm ức nữa?"
Không chỉ bị nàng hiểu lầm là ngoại tình, còn bị người khác hiểu lầm là đời tư hỗn loạn...
Yên lặng đỏ mặt, Cố Phỉ ghé sát tai nàng, nhỏ giọng nói, giọng điệu mang theo sự an ủi và chút thẹn thùng nhàn nhạt.
"Em không ấm ức đâu, chị sắp chiều hư em mất rồi."
Cố Phỉ vốn không quan tâm đến danh tiếng đó, ngược lại, cô cảm thấy chuyện ngoại tình hồi đó cứ mãi khiến Tần Thanh Vi không vui mới là lỗi của mình.
Nghe vậy, Tần Thanh Vi khẽ mỉm cười, cảm nhận nhịp tim bình ổn của Cố Phỉ, đưa tay v**t v* nhẹ nhàng trước xương quai xanh của cô.
"Đúng là chiều hư thật rồi, ngày đầu kết hôn, em chỉ biết đúng một tư thế..."
Nàng cố ý dừng lại một chút, trong ánh mắt đầy vẻ thẹn thùng của Cố Phỉ, đầu ngón tay Tần Thanh Vi m*n tr*n đầy ám muội trên khóe môi cô.
"Lại còn nhất quyết phải đeo bao ngón tay..."
Nghe thấy vài phần oán niệm trong lời nói của nàng, Cố Phỉ có chút tủi thân chớp chớp mắt.
"Em cứ tưởng là chị thích như thế."
Hồi mới nhận giấy kết hôn rồi đi hiệu thuốc mua món đồ đó, rõ ràng vợ cô đâu có nói gì.
"Chị cũng không thể làm em mất hứng được."
Tần Thanh Vi liếc nhìn cô, vành tai hơi ửng đỏ.
Lúc hai người mới bên nhau, Tần Thanh Vi chuyện gì cũng dung túng, ưu tiên ý muốn của Cố Phỉ lên hàng đầu.
Thà rằng có một lớp ngăn cách, còn hơn là cứ để cô canh cánh trong lòng vì không được như ý.
Nhưng ai mà ngờ mới qua vài tháng, Cố Phỉ không chỉ thay đổi nguyên tắc, mà còn học được bao nhiêu thủ đoạn tán tỉnh khác...
"Biết em nghe lời thế này thì ngay từ đầu chị đã không đồng ý để em mua mấy cái thứ vô dụng đó rồi."
"..."
Cố Phỉ cực kỳ tổn thương, mím môi nhìn nàng.
"Vậy lần đầu tiên đó, chị không thấy vui sao?"
Không chỉ lần đầu, có phải những ngày sau khi mới nhận giấy kết hôn xong, vợ cô đều không cảm thấy vui vẻ không?
Cố Phỉ vừa nghĩ đến đây là thấy trời đất như sụp đổ.
Nén ý cười trong lòng, Tần Thanh Vi nhéo nhéo vành tai cô. Nàng không nói có cũng chẳng bảo không, chỉ dùng ánh mắt thanh lãnh mà dịu dàng đối diện với cô.
"Muốn đền bù cho chị không?"
"... Đền bù thế nào ạ?"
Cố Phỉ tràn đầy phiền muộn, tựa vào lòng nàng.
"Lần đầu tiên thì dù sao cũng vẫn rất khác biệt."
Cô không ngờ trải nghiệm mình để lại cho vợ lại không phải là ký ức hoàn hảo nhất.
Thấy cô tin là thật, Tần Thanh Vi bật cười.
"Giận chị à?"
"Không có."
Cố Phỉ buồn bực vùi đầu vào lòng nàng, không muốn ngước lên, chỉ thấp giọng tự kiểm điểm.
"Hèn gì trước đây chị chẳng bao giờ khen em, hóa ra đúng là em làm chưa tốt thật."
Thần sắc khựng lại một chút, Tần Thanh Vi hơi nóng mặt, rũ mắt nhìn cô.
"Khen em một câu thì sẽ không buồn nữa à?"
"Ưm..."
Cố Phỉ từ trong cổ áo nàng ngước mắt nhìn lên.
"Nhưng sao em biết được có phải vợ lại đang lừa em không?"
"... Sẽ không lừa em."
Tần Thanh Vi có chút mất tự nhiên, dời tầm mắt đi chỗ khác.
Rõ ràng là định hỏi tội Cố Phỉ, cuối cùng người phải đi dỗ dành lại biến thành nàng...
Tần Thanh Vi nhìn chén canh lê vẫn còn đang bốc hơi nóng bên cạnh giường, khẽ nhíu mày th* d*c, sắc hồng nơi đuôi mắt dần đậm thêm.
"Tiểu Phỉ..."
"Dạ?"
Cố Phỉ rúc vào trong chăn, lí nhí đáp lại một tiếng.
"Em... muốn chị khen thế nào?"
Váy ngủ tùy ý rơi xuống đất, giọng nói của Tần Thanh Vi cũng dần nhuốm màu t*nh d*c.
"Ưm... Thanh Vi phải nói cho em biết trước, là bây giờ tốt, hay là lần đầu tiên tốt?"
Cố Phỉ đỏ mặt, giữ lấy đầu gối của nàng.
"... Lần đầu tiên..."
Ánh mắt mê man, Tần Thanh Vi khẽ đáp lời. Nàng chỉ nhớ Cố Phỉ vừa rồi còn tiếc nuối vì lần đầu làm không tốt, nên theo bản năng muốn dỗ cô vui vẻ như vậy.
Nhưng câu hỏi này vốn dĩ là một cái bẫy, Cố Phỉ nhận được câu trả lời thì không hề hài lòng. Sắc đỏ nơi đuôi mắt Tần Thanh Vi càng thêm đậm đà quyến rũ, ẩn hiện vài giọt nước lung linh.
"... Đừng cắn..."
Đôi mày thanh tú của Tần Thanh Vi khẽ cau lại, không nhịn được mà nhỏ giọng xin tha, khẽ rơi vài giọt nước mắt.
Cố Phỉ đang vã mồ hôi trong chăn, đỏ mặt không nói lời nào, một lát sau mới lí nhí đáp lại.
"Phải nói cho rõ, lần đầu tiên tốt ở chỗ nào?"
"... Đồ xấu xa."
Tần Thanh Vi thấp giọng trách móc đầy dịu dàng.
Nàng đã biết Cố Phỉ chắc chắn lại cố ý gài bẫy cho mình.
Thấy nàng nhất thời không nói lời nào, Cố Phỉ định dùng lại chiêu cũ, Tần Thanh Vi liền nhấn vai cô lại, không cho cô làm loạn.
"Lần đầu tiên... em sẽ ngoan ngoãn nghe lời chị."
Tần Thanh Vi đưa tay kéo cô ra khỏi chăn.
"Ngoan hơn bây giờ nhiều."
Cố Phỉ nghe vậy cũng không giận, ngược lại còn mỉm cười sà vào lòng nàng.
"Vậy bây giờ em cũng nghe lời chị mà, Thanh Vi bảo em làm gì, em liền làm nấy."
Nói đoạn, cô đem ướt át trên môi mình cọ sạch vào giữa xương quai xanh của Tần Thanh Vi.
"Chuyện gì chị không cho làm, em đều không làm."
Mím môi nhìn cô một cái, Tần Thanh Vi khẽ đẩy vai cô.
"... Tiếp tục đi."
"Chị dạy em đi."
Cố Phỉ giữ lấy vòng eo thon của nàng, mỉm cười lên tiếng.
"Giống như lần đầu tiên ấy."
"Sao em lại hư thế không biết..."
Tần Thanh Vi đỏ bừng mặt, vỗ nhẹ vào thắt lưng cô một cái.
"Rõ ràng là đã sớm học được rồi."
"Em không quan tâm."
Cố Phỉ giở trò vô lại, tựa vào vai nàng cọ nhẹ, đôi mắt cong cong, hôn lên vành tai nàng.
"Hôm qua là ai chê em cậy mình lớn hơn vài tuổi nên cứ cắn người ta suốt thế? Em giận rồi đấy."
"... Càng ngày càng trẻ con."
Tần Thanh Vi nắm lấy cổ tay cô.
"Thích bị em cắn, như vậy được chưa?"
"Ai thích bị em cắn?"
Cố Phỉ không chịu buông tha, ngậm lấy tai nàng.
"... Tần Thanh Vi."
Gương mặt Tần Thanh Vi ửng hồng, giọng nói thấp và mềm mại đáp lại cô.
"Cắn hỏng cũng không sao hết..."
......
Sáng sớm hôm sau, Cố Phỉ vừa tỉnh dậy đã cảm thấy có chút khác lạ. Cô vén góc chăn nhìn vào bên trong, rồi đỏ mặt định rời đi, nhưng lại bị Tần Thanh Vi vốn đã ngủ dậy nhấn lại.
Nhắm mắt rúc vào lòng cô cọ nhẹ, Tần Thanh Vi khẽ cong môi.
"Xem ra trong mơ Tiểu Phỉ đúng là biết làm chuyện xấu thật."
"... Em..."
Cố Phỉ đỏ mặt tía tai không biết giải thích thế nào, chỉ thấy chắc là "ngày nghĩ gì thì đêm mơ nấy".
Nghe nhịp tim đập loạn xạ bên tai mình, Tần Thanh Vi mỉm cười không nói gì.
Đêm qua là nàng đã thử chủ động sau khi Cố Phỉ ngủ say, ý định ban đầu là đợi lúc tỉnh dậy sẽ trêu Cố Phỉ một chút, không ngờ sau một đêm, ngược lại bản thân lại có thêm chút ký ức.
"Cố Y nói không ngại ba người, sao em lại không đồng ý nhỉ?"
Cố Phỉ đang đỏ mặt định chui vào chăn thì nghe thấy câu này, lập tức đứng hình, rồi cảm giác như cả đỉnh đầu cũng bắt đầu bốc khói vì xấu hổ.
Cô là kẻ b**n th** thật, nhưng cũng chưa b**n th** tới mức độ đó.
Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, Tần Thanh Vi mỉm cười.
"Sợ chị giận à?"
"... Sợ em xỉu tại chỗ thì có."
Cố Phỉ định lật người xuống giường chạy trốn, nhưng vì chân không có lực nên dễ dàng bị Tần Thanh Vi tóm lại.
"Em chỉ gọi cô ấy là "chị", sao thế, đối với chị thì chỉ gọi tên thôi à?"
"..."
Cố Phỉ thực sự thấm thía câu nói: Khi vợ đang có tâm trạng không tốt, bạn làm cái gì cũng là sai hết.
Vòng tay qua eo cô từ phía sau, Tần Thanh Vi áp sát vào lưng Cố Phỉ, khẽ khàng lên tiếng.
"Vì chị không gọi em là 'bé cưng' sao?"
Hơi thở ấm nóng cùng cách xưng hô đầy ám muội khiến vành tai Cố Phỉ đỏ lựng ngay lập tức, mãi đến tận lúc đi làm vẫn chưa tan.
Sau khi được đưa đến công ty, Cố Phỉ trơ mắt nhìn vợ mình bước vào căn phòng làm việc được chuẩn bị cho Thư ký Bùi.
Khổ nỗi là thư ký Hứa bên cạnh chẳng mảy may nghi ngờ, ngược lại còn cười tủm tỉm, lặng lẽ liếc nhìn vùng bụng của Tần Thanh Vi.
Trong lòng còn không ngừng cảm thán sao mà dáng người hồi phục nhanh thế, chẳng nhìn ra dấu vết gì của người vừa mới sinh con xong.
Tần Thanh Vi nhận ra ánh mắt đó, khẽ nhướng mày.
"Thư ký Hứa có chuyện muốn nói với tôi à?"
"À không..."
Đang định lắc đầu, nhưng Thư ký Hứa lại nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay Tần Thanh Vi.
Không nén nổi tính hóng hớt, Thư ký Hứa cắn môi, tiến lên hai bước.
"Thư ký Bùi, cô đã đính hôn với Chủ tịch Cố rồi sao?"
Nương theo ánh mắt của cô ấy, Tần Thanh Vi rũ mắt nhìn xuống, suy nghĩ một lát rồi ôn tồn lắc đầu.
"Cô hiểu lầm rồi, bạn gái tôi không phải Chủ tịch Cố."
"Hả?"
Thư ký Hứa có chút ngập ngừng.
"Tôi còn tưởng..."
"Tôi chỉ đến để học hỏi kinh nghiệm quản lý từ Chủ tịch Cố thôi."
Tần Thanh Vi mỉm cười giải thích.
Nếu không đính chính ngay, danh tiếng của Cố Phỉ thực sự sẽ nát bét mất.
"Ồ..."
Thư ký Hứa gật đầu, nửa tin nửa ngờ.
Nghĩ kỹ cũng đúng, trước đây Thư ký Bùi chưa từng lộ diện ở công ty, sao mình lại chắc mẩm người ta là bạn gái của Chủ tịch được nhỉ?
Nhưng mà...
Nhíu mày suy nghĩ, Thư ký Hứa có chút do dự.
"Hồi đầu tháng, hình như tôi từng gặp Thư ký Bùi ở trung tâm thương mại khu Đông..."
"Trước đây tôi dưỡng bệnh ở nước ngoài, mới về nước vài ngày trước thôi."
Tần Thanh Vi vẫn giữ nụ cười, đáp lại.
"Vậy chắc là tôi nhận nhầm người rồi..."
Thư ký Hứa cười gượng.
Nhận ra mình lại đoán sai, người mang thai sinh con chắc chắn là một người khác.
Nhưng trước khi ra khỏi cửa, vì giữ đúng thiện ý, Thư ký Hứa vẫn khuyên Tần Thanh Vi một câu.
"Thực ra tôi không tán thành việc cô đi theo học hỏi Chủ tịch Cố nhà chúng tôi đâu. Cô ấy ấy mà, trong công việc là một vị sếp tốt, nhưng về tình cảm cá nhân thì..."
Nén ý cười nơi đáy mắt, Tần Thanh Vi khẽ nhướng mày, tỏ vẻ tò mò chờ cô ấy nói tiếp.
"...Chủ tịch Cố nhà chúng tôi trước đây từng đích thân thừa nhận, cô ấy cực kỳ có cảm tình với những người có ngoại hình như cô... Thư ký Bùi à, cô đã đính hôn rồi thì tốt nhất nên cách xa Chủ tịch Cố một chút, đừng để bị cô ấy nhắm trúng......"
Thư ký Hứa tận tình khuyên bảo.
"Vậy sao?"
Tần Thanh Vi tỏ vẻ đã tiếp thu, nghiêm túc gật đầu.
"Cảm ơn lời nhắc nhở của cô, tôi sẽ cân nhắc kỹ lưỡng."
Nhìn theo bóng lưng rời đi của Thư ký Hứa, Tần Thanh Vi nở nụ cười bất lực.
Nàng cảm thấy con đường giúp Cố Phỉ minh oan đúng là còn gian nan và xa vời lắm.
Buổi trưa, Cố Phỉ vốn đang mong đợi được dùng bữa cùng vợ, thì lại nhận được tin nhắn nàng gửi đến, nói rằng đã hẹn cùng Thư ký Hứa và Thư ký Trần đi ăn ở căng tin công ty, bảo Cố Phỉ tự mình giải quyết bữa trưa.
Nhìn dòng tin nhắn đó, Cố Phỉ lập tức thấy mình như bị bỏ rơi, nếu không phải vì chân tay bất tiện, cô nhất định đã đuổi thẳng xuống lầu rồi.
Còn ở căng tin, Tần Thanh Vi lại thu thập được thêm không ít tin đồn từ chỗ hai cô thư ký.
Có lẽ dựa vào nguyên tắc tuyệt đối không để Thư ký Bùi nhảy vào hố lửa, cộng thêm việc Cố Phỉ chưa từng có ý định che giấu thuộc tính "tra nữ" của mình, nên hai người họ chẳng chút kiêng dè mà kể sạch bách những sự tích của Cố Phỉ.
"...Em thấy Chủ tịch Cố với cô Tần chính là yêu mà không có được... Lần trước ở bệnh viện, hai người họ cùng bị tai nạn xe, cô Tần chỉ bị thương nhẹ... còn Chủ tịch Cố thì gãy cả hai chân... Đây không phải chân ái thì là cái gì?"
Vừa xới cơm trong khay, Thư ký Hứa vừa phân tích một cách đầy đạo lý.
Mi mắt khẽ run lên một cách khó nhận ra, Tần Thanh Vi không đáp lời, chỉ thấy trái tim thắt lại vì đau xót.
"...Cô Tần chắc hẳn cũng có ý với Chủ tịch Cố."
Thư ký Trần vốn luôn điềm tĩnh cũng lên tiếng.
"Lần ở bệnh viện đó chị cũng có mặt, có thể nhận ra cô ấy rất quan tâm Chủ tịch Cố."
"Thế thì tại sao hai người đó lại không ở bên nhau?"
Thư ký Hứa vô cùng thắc mắc, nếu đã ở bên nhau rồi thì việc gì phải làm tra nữ nữa?
"Có lẽ là vẫn chưa đâm thủng khoảng cách mập mờ kia thôi. Nhưng Chủ tịch Cố cũng thật là, không đi tỏ tình với người ta, lại cứ đi tìm biết bao nhiêu thế thân giống như sưu tầm tem vậy, cô Tần đồng ý mới là lạ đó..."
Thư ký Trần cũng thở dài đầy phức tạp.
"Lần trước vị bác sĩ Minh kia, chắc là thật lòng thích Chủ tịch Cố, thấy Chủ tịch Cố đan khăn len cho người khác còn ghen lồng lộn lên..."
"Bác sĩ Minh? Là bác sĩ ở y quán khu phía Đông sao?"
Tần Thanh Vi ôn tồn hỏi.
"Đúng vậy, Thư ký Bùi, cô cũng biết sao?"
"Ừm."
Suy nghĩ một lát, Tần Thanh Vi mỉm cười.
"Y quán đó là do Tần Thanh Vi mở, bác sĩ Minh cũng chính là cô ấy."
"Thật hay giả vậy? Cô Tần còn biết cả y thuật sao?"
Thư ký Hứa vô cùng chấn động.
"Là thật, cô ấy chỉ là mang họ gốc là họ Minh thôi."
Tần Thanh Vi vẫn giữ nụ cười mà hồi đáp.
"Nhưng mà, cứ cảm thấy tính cách hai người họ không giống nhau lắm nhỉ? Một người lạnh lùng như vậy, còn người kia ít ra vẫn còn biết cười..."
Không kìm được khẽ cong môi, Tần Thanh Vi mặt không đổi sắc, tiếp tục nói dối để lấp l**m.
"Trạng thái lúc đi làm và lúc tan làm khác nhau là chuyện bình thường mà."
"Cũng đúng."
Thư ký Hứa cười hì hì, liếc nhìn Thư ký Trần điềm đạm bên cạnh.
Nếu cô không nói, ai mà biết được Thư ký Trần nhà bọn họ lúc ở trên giường còn biết khóc cơ chứ.
Nhận ra ánh mắt của cô ấy, Thư ký Trần đỏ mặt, nhét một nắm cơm vào miệng cô ấy để chặn họng.
"Sao Thư ký Bùi lại biết nhiều chuyện như vậy thế?"
Nhìn Tần Thanh Vi thản nhiên và ôn hòa ở đối diện, Thư ký Trần đặt ra câu hỏi then chốt.
"Bởi vì tôi và Tần Thanh Vi có quan hệ huyết thống, nếu không thì sao chúng tôi lại trông giống hệt nhau như thế được?"
Vừa dứt lời, điện thoại trong túi Tần Thanh Vi vang lên một tiếng, lấy ra xem thì thấy tin nhắn của Cố Phỉ gửi đến, hỏi vòng vo tam quốc xem tại sao Tần Thanh Vi lại bỏ rơi cô.
Nở nụ cười, Tần Thanh Vi không giải thích nhiều, chỉ dịu dàng an ủi một câu.
Thư ký Hứa ngồi đối diện mỉm cười đầy ẩn ý.
"Thư ký Bùi đang nhắn tin với bạn gái à?"
"Ừm."
Tần Thanh Vi cất điện thoại vào túi, định ăn xong sẽ lên lầu dỗ dành Cố Phỉ.
Nhưng Thư ký Trần với lối suy nghĩ logic chặt chẽ vẫn cảm thấy có gì đó sai sai.
"Vậy cô Tần đã ở bên Chủ tịch Cố rồi sao?"
Bàn tay cầm đũa khựng lại một chút, Tần Thanh Vi gật đầu.
"Ở bên nhau lâu rồi."
"Nhưng lần trước rõ ràng Chủ tịch Cố đang đan khăn cho người khác, cô Tần còn ghen, tôi nhìn thấy rất rõ ràng mà."
Đôi mắt khẽ cong, Tần Thanh Vi ngước lên nhìn cô ấy, giọng điệu ôn hòa.
"Trước khi tặng quà thì giả vờ gây hụt hẫng một chút, không phải là chiêu trò rất phổ biến sao?"
Chớp chớp mắt, Thư ký Hứa lấy điện thoại ra tra tài khoản Weibo của Tần Thanh Vi.
"Đúng là tặng cho cô Tần thật nè! Nhìn xem, đây có phải cuộn len hồi trước chị đi mua không?"
Cô nàng hớn hở đưa điện thoại đến trước mặt Thư ký Trần.
"..."
Nhìn chiếc khăn len có màu sắc vô cùng quen mắt kia, Thư ký Trần rơi vào thinh lặng.
Trước đây cô còn nhắc nhở Chủ tịch Cố là không biết tạo bất ngờ, kết quả là người ta còn sành sỏi hơn cô nhiều...
Cúi đầu mỉm cười, Tần Thanh Vi dùng xong bữa trưa liền chào hai người rồi bưng khay rời đi trước.
Bài đăng Weibo đó là nàng đăng ngày hôm qua, không ngờ nó lại trở thành bằng chứng giúp Cố Phỉ minh oan.
Còn ở phía sau nàng, Thư ký Trần vẫn đang cúi đầu thở dài.
"Sao vậy?"
Thư ký Hứa nhìn cô ấy, có chút khó hiểu.
"Chị chỉ thấy Chủ tịch Cố đúng là không đi theo một khuôn mẫu nào cả."
Chỉ bằng vài câu đùa bỡn bâng quơ mà khiến bọn họ đoán già đoán non đến quay cuồng, ước chừng là vì nhìn thấu bản chất hóng hớt của bọn họ nên Chủ tịch Cố mới cố tình trêu chọc thôi.
Lặng lẽ lắc đầu, Thư ký Trần cảm thấy mình vẫn còn non và xanh trước mặt cấp trên lắm.
***
Trong văn phòng, Cố Phỉ hoàn toàn không biết hình tượng của mình đã được nâng cấp lên vài bậc, cô vẫn đang mè nheo làm nũng muốn được ngủ trưa cùng Tần Thanh Vi.
Nhưng Tần Thanh Vi lại từ chối thẳng thừng.
"Tại sao?"
Cố Phỉ thấy mình đúng là sắp bị bỏ rơi thật rồi.
Cơm trưa không ăn cùng thì thôi, đến cả ngủ trưa cũng không được ngủ cùng.
Trước ánh mắt uất ức của cô, Tần Thanh Vi bất lực xoa đầu cô đang vùi trước bụng mình.
"Chị vừa nói với họ là Thư ký Bùi và em không có quan hệ gì hết."
"Nhưng chị đã đeo nhẫn đính hôn của chúng ta rồi mà."
Cố Phỉ nhíu mày có chút không hài lòng, định mở ngăn kéo tìm chiếc nhẫn của mình ra.
"Đây là của Thư ký Bùi và bạn gái cô ấy."
Tần Thanh Vi ngăn động tác của cô lại, ánh mắt thanh lãnh chứa đầy ý cười.
"Em không được đeo."
"...Thế em là bạn gái của ai?"
Cố Phỉ bị vợ làm cho quay cuồng đầu óc.
"Em là bạn gái của Tần Thanh Vi."
Tần Thanh Vi cúi người hôn nhẹ lên môi cô một cái.
"Vậy cô Tần hãy ngủ trưa cùng em đi..."
Cố Phỉ si mê ngậm lấy môi nàng, định bế Tần Thanh Vi đặt lên đùi mình.
Cộc cộc cộc.
Tiếng gõ cửa vang lên, Tần Thanh Vi đỏ mặt đứng dậy khỏi đùi Cố Phỉ, thậm chí trước khi mở cửa còn không quên lau đi vệt son bị lem trên khóe môi.
"Thư ký Hứa."
Tần Thanh Vi thản nhiên mở cửa, gương mặt không lộ chút khác lạ nào.
"Tôi đến giúp Chủ tịch Cố dọn hộp cơm."
Thư ký Hứa cười một tiếng, lúc vào văn phòng chỉ thấy Cố Phỉ đang chống cằm ngồi trước bàn làm việc, cúi đầu nên không nhìn rõ biểu cảm.
Vô thức hành động nhẹ nhàng lại, Thư ký Hứa không lên tiếng, tưởng Cố Phỉ đang suy nghĩ việc công, định dọn xong là đi ngay.
Tần Thanh Vi cúi người dọn dẹp cùng cô ấy, lúc ra khỏi cửa còn bị Thư ký Hứa nháy mắt ra hiệu.
"Sao vậy?"
Tần Thanh Vi đóng cửa lại.
"Trưa nay cô không nghỉ ngơi sao? Vẫn đang bàn việc công với Chủ tịch Cố à?"
Đã xoá bỏ hiểu lầm, Thư ký Hứa cũng không khuyên Tần Thanh Vi rời công ty nữa, khuôn mặt tràn đầy sự chào đón dành cho đồng nghiệp mới.
"Ừm, có một số việc cần bàn bạc với cô ấy."
Vành tai ẩn sau làn tóc hơi ửng đỏ, Tần Thanh Vi mặt không đổi sắc mà đáp lại.
"Được rồi, vất vả cho cô quá."
Hơi ái ngại nhìn nàng một cái, Thư ký Hứa xách túi đồ đã dọn xong, quay người rời đi.
Tần Thanh Vi với gương mặt có chút mất tự nhiên quay lại văn phòng, vừa vào đã chạm ngay ánh mắt mong đợi mà sáng lấp lánh của Cố Phỉ.
Lời từ chối ban đầu bỗng khựng lại, Tần Thanh Vi chốt cửa, ôm Cố Phỉ vào phòng nghỉ bên trong.
Sau khi vệ sinh đơn giản, Cố Phỉ tựa vào lòng Tần Thanh Vi, định hỏi xem nàng vừa nói chuyện gì với Thư ký Hứa, thì bị Tần Thanh Vi chặn miệng ngay lập tức.
Cổ áo hơi mở rộng, Tần Thanh Vi đỏ mặt, vỗ nhẹ lưng cô.
"Chiều còn phải làm việc, làm xong thì ngủ một lát đi."
"Nhưng em càng cắn càng thấy tỉnh táo..."
Cố Phỉ đỏ tai, giọng lí nhí nhìn nàng.
Tần Thanh Vi bất lực nhéo nhẹ tai cô.
"Chị không thể ở đây lâu, đợi em ngủ say thì chị phải về phòng làm việc của Thư ký Bùi."
"..."
Cố Phỉ giả vờ không nghe thấy.
Nhưng cô vẫn ngoan ngoãn làm một lát rồi chìm vào giấc ngủ.
Khi cô tỉnh lại, trong văn phòng đã không còn hình bóng Tần Thanh Vi, thay vào đó Thư ký Hứa vào báo rằng, Thư ký Bùi lại xin nghỉ phép dài hạn, chưa định ngày quay lại.
Cố Phỉ không nhịn được mà bật cười.
Nhưng khi nhận được tin nhắn từ Tần Thanh Vi, cô không còn cười nổi nữa.
— —Thích sườn xám sao không nói với chị?
Phía dưới đính kèm một bức ảnh chụp tủ quần áo treo đầy sườn xám trong y quán.
"... Không phải em thích đâu."
Cố Phỉ đỏ mặt cố gắng biện minh.
Tần Thanh Vi khẽ cười, chụp kỹ những bộ sườn xám có phần cổ áo và vạt áo bị kéo giãn đến biến dạng, gửi cho cô.
— —Vậy là ai đã làm quần áo thành ra thế này?
Cố Phỉ cứng họng không nói nên lời, chỉ có thể đầy mặt xấu hổ mà thừa nhận.
Tần Thanh Vi không thèm để ý đến cô nữa, đến khi Cố Phỉ gặp lại vợ mình thì đã là lúc tan sở vào buổi chiều.
Cô vốn đã định để tài xế đưa mình về, nhưng không ngờ vừa mở cửa xe ra, Tần Thanh Vi đã ngồi sẵn ở hàng ghế sau.
Trên đường về, Cố Phỉ thử móc lấy đầu ngón tay của vợ.
Liếc nhìn cô một cái, Tần Thanh Vi nâng vách ngăn ở giữa lên.
"Tại sao ở y quán lại có một cái bình sữa?"
Nàng nhướng mày hỏi.
"... Bởi vì bác sĩ Minh thích dùng cái đó để uống sữa ạ."
Cố Phỉ ỷ vào việc vợ không có những ký ức kia, bắt đầu bình tĩnh nói dối không chớp mắt.
"Vậy sao?"
Tần Thanh Vi véo lấy vành tai cô, khẽ vặn một cái.
"Có phải em không muốn để chị cho em ăn nữa đúng không, hả?"
"...Shhh."
Cố Phỉ mắt lệ nhòa bắt đầu cầu xin tha thứ.
"Vốn là có bất ngờ dành cho em, nhưng bây giờ thì..."
Tần Thanh Vi liếc cô một cái, tựa vào lưng ghế, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.
"Vợ ơi?"
Cố Phỉ dùng giọng điệu mềm mỏng để làm nũng.
"Vợ iu ơi."
Thấy Tần Thanh Vi vẫn không thèm đếm xỉa đến mình, Cố Phỉ bế nàng đặt lên đùi mình, khẽ dỗ dành.
"Cho em đi mà, cầu xin chị đấy, vợ ơi..."
Đuôi mày khẽ động, trong đầu đã hiện lên cảnh tượng lần trước Cố Phỉ cầu xin mình như thế này, Tần Thanh Vi bất lực mở mắt ra.
"Cầu xin chị cũng vô dụng thôi, mấy thứ dược liệu kia dùng hết rồi, không có đồ để cho em ăn đâu."
Gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, Cố Phỉ vùi đầu vào cổ nàng làm nũng.
"Không có cũng vẫn cho ăn được mà, chỉ cần chị không giận em là được."
"..."
Tần Thanh Vi rũ mắt nhìn cô, cong môi cởi bỏ đai lưng của áo khoác trên người mình.
"Em nói cho rõ trước đã, là ai thích dùng cái bình sữa đó?"
"...Là em."
Cố Phỉ nhìn bộ sườn xám ôm sát trên người nàng, có chút đỏ mặt.
"Hình như hơi chật ạ?"
Cô ngước mắt nhìn Tần Thanh Vi.
Vành tai ửng hồng, khẽ "ừm" một tiếng, Tần Thanh Vi cởi bỏ chiếc cúc đầu tiên trên cổ áo.
"Mấy bộ ở y quán đều bị em làm rách hết rồi, chỉ có thể mua đồ may sẵn ở cửa hàng thôi."
Nhưng sườn xám vốn dĩ luôn cầu kỳ trong việc phải vừa vặn từng chút một, đồ may sẵn không bằng đồ đặt may riêng, vòng eo vừa vặn thì phần ngực lại có chút chật.
Tần Thanh Vi đã thử vài mẫu đều không có cái nào thực sự hoàn hảo, đành phải mua mấy bộ tạm gọi là vừa người.
"Lần sau chúng ta lại đi đặt may riêng..."
Cố Phỉ giúp nàng cởi thêm vài chiếc cúc trước xương quai xanh.
Tần Thanh Vi không phân biệt được là cô đang xót mình hay là đang vội vàng muốn mình cho ăn.
Chỉ đến khi Cố Phỉ vùi đầu vào, nàng mới có chút trách móc mà xoa nhẹ sau gáy cô.
"Sau này có con rồi, em không được phép như thế này đâu đấy..."
"... Vậy nên em phải bù lại từ bây giờ."
Cố Phỉ nhỏ giọng đáp lời.
"..."
Gương mặt Tần Thanh Vi ửng hồng, bóp nhẹ vào thắt lưng cô một cái.