Ban đầu, Lương Tư Vũ chỉ định trêu chọc Thương Triệt một chút, nhưng thấy anh căng thẳng đến vậy, cô lập tức nhạy bén nhận ra điều gì đó, ngược lại càng thấy hứng thú hơn.
Lương Tư Vũ vẫn nằm nguyên tại chỗ, ngẩng mắt nhìn Thương Triệt rồi cười, “Sao thế, anh sợ à?”
Lúc này tim Thương Triệt đập rất nhanh.
Phản ứng sinh lý là thứ anh không thể kiểm soát nổi, chỉ có thể lạnh giọng cảnh cáo cô: “Anh khuyên em đừng làm vậy.”
“Nếu em cứ muốn làm thì sao?” Lương Tư Vũ nhướng mày.
Thương Triệt quá hiểu tính cô rồi. Càng không cho, cô càng muốn làm. Có lẽ ban nãy anh không nên từ chối cô, nhưng cho dù có đồng ý, chưa biết chừng Lương Tư Vũ vẫn sẽ làm như thế.
Đằng nào kết quả cũng vậy, Thương Triệt hít sâu một hơi, ánh mắt trầm xuống khóa chặt lấy cô, “Vậy thì tốt nhất em cứ trói anh như thế này mãi đi, đừng bao giờ thả ra.”
Anh còn định dọa cô thêm lần nữa.
Nhưng Lương Tư Vũ hoàn toàn không ăn chiêu này.
Cô cười vô cùng vô tội: “Dữ quá nha.”
Nói xong liền trực tiếp nắm lấy, “Để xem em có dám không.”
Cô cúi đầu xuống.
Nụ hôn rơi nơi đỉnh đầu nhẹ đến mức như một hơi thở lướt qua. Thương Triệt ngửa đầu tựa mạnh vào lưng ghế sofa, một tiếng rên trầm thấp bật ra nơi cổ họng, ngay cả chính anh cũng không nhịn được.
Lương Tư Vũ bị phản ứng của anh làm cho ngẩn người, vừa mới lạ vừa tò mò. Cô từng nghe nói đàn ông rất thích như vậy, nhưng trước giờ chưa thử, mà Thương Triệt cũng không cho cô làm thế. Hôm nay thành công hoàn toàn là ngoài ý muốn.
“… Chồng à, anh thật biết th* d*c nha.” Giống như vừa khám phá ra điều mới mẻ, cô không nhịn được muốn thử thêm.
Thế là dựa vào bản năng, cô lại nhẹ nhàng hôn thêm một cái. Môi Lương Tư Vũ rất mềm, hơi thở phả ra ấm nóng. Khoảnh khắc đầu lưỡi chạm vào rồi ngậm lấy, cả người Thương Triệt như bị dòng điện chạy qua, căng cứng hết toàn thân.
“Lương Tư Vũ…” Hai tay Thương Triệt bị trói, anh có thể cảm nhận được hàng mi cô quét qua da mình, cảm nhận được chóp mũi cô cọ nhẹ gây nên cảm giác ngứa ngáy. Mà anh chỉ có thể bất lực gọi tên cô, muốn ngăn cũng không ngăn được, muốn tránh—
Nói hèn hạ một chút, thật ra anh cũng chẳng muốn tránh đến thế.
Lương Tư Vũ hơi lùi ra một chút, ngẩng đầu nhìn anh, đôi môi ướt át, “Anh thích như vậy à?”
Thương Triệt nhìn chằm chằm cô, chỉ riêng dáng vẻ hiện tại của gương mặt ấy cũng đủ khiến anh phát điên. Anh muốn nói gì đó, nhưng đến khoảnh khắc mở miệng ra lại cố nhịn xuống.
“Bình thường thôi.” Anh nhàn nhạt đáp.
Thương Triệt đang cố sức khống chế d*c v*ng phá hủy đang dần dâng lên kia. Có những lúc một khi vượt quá giới hạn, đến chính cơ thể mình anh cũng không thể làm chủ nổi. Anh không biết khi mất kiểm soát mình sẽ làm ra chuyện gì, nên chỉ có thể cố gắng kiềm chế trước khi mọi thứ vượt khỏi tầm tay.
Nhưng Lương Tư Vũ nghiêng đầu, nửa tin nửa ngờ.
“Anh có thể đừng giả vờ nữa không?”
“…”
Thương Triệt chậm rãi thở ra một hơi, cố dội gáo nước lạnh lên cô, “Đừng tưởng em hiểu anh lắm.”
Lương Tư Vũ hừ một tiếng, cúi đầu nhìn xuống, dường như có hơi do dự.
Quả thật cô không có kinh nghiệm, trước giờ chưa từng làm chuyện như thế này, nên dù nhất thời nổi hứng cũng chưa chắc biết được bí quyết.
Nhưng Lương Tư Vũ lại đúng kiểu người càng thất bại càng hăng, Thương Triệt nói không được, cô càng muốn tận mắt thấy anh “được” mới chịu thôi.
Ngón tay trắng nõn của cô giữ lấy, bỗng hé môi, trực tiếp ngậm trọn xuống.
Nhưng đó cũng đã là cực hạn cô có thể chịu được, vẫn còn một đoạn lớn lộ ra bên ngoài.
Máu toàn thân gần như trong nháy mắt dồn hết xuống nửa th*n d***. Thương Triệt không nhịn được bật ra một tiếng th* d*c. Đôi tay bị trói theo bản năng muốn thoát ra khỏi sự trói buộc, nhưng cà vạt lại siết nơi cổ tay thành một vệt đỏ nhàn nhạt.
Anh bị động tiếp nhận tất cả, cúi mắt nhìn Lương Tư Vũ.
Cô cứ thế nằm g*** h** ch*n anh, vòng eo hơi cong lên, chiếc váy ngủ ôm lấy đường cong vừa khít, săn chắc mà đầy đặn, Thương Triệt thích nhất là siết lấy nơi đó.
Yết hầu anh lại không kiểm soát được mà trượt lên xuống.
Khung cảnh này quá mức gợi tình, anh có thể nhìn thấy gương mặt cô, thấy dáng vẻ nghiêm túc của cô, còn cô thì hoàn toàn không nhận ra lúc này mình nguy hiểm đến mức nào.
Cơ thể Thương Triệt khẽ động, đôi tay bị trói theo bản năng muốn chạm vào cô, vò tóc cô, hoặc kéo cô lên, tùy tiện làm gì đó để phá vỡ cảm giác bị động đến nghẹt thở này.
Anh lặng lẽ đan hai tay vào nhau, đầu ngón tay cố gắng với tới nút thắt để tháo ra.
Đồng thời hơi thở càng lúc càng nặng nề, lồng ngực phập phồng mạnh hơn. Mà Lương Tư Vũ dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi của anh, lại ngẩng đầu lên, mang theo nụ cười đắc ý, “Sao em thấy Tiểu Triệt rất thích em hôn anh vậy nhỉ?”
Thương Triệt nóng đến mức sắp nổ tung, cũng chẳng buồn phản bác nữa, chỉ dùng ánh mắt kiểu “em thắng rồi” ngầm thừa nhận hành động của cô.
Nhưng Lương Tư Vũ lại không động nữa.
Cô chỉ vào đôi môi đỏ mọng của mình, chớp chớp mắt, “Muốn không?”
Thương Triệt cảm thấy báo ứng của mình cuối cùng cũng tới rồi.
Anh nhìn chằm chằm Lương Tư Vũ, giọng khàn đặc đáp một tiếng: “Ừ.”
Quả nhiên, Lương Tư Vũ không chịu buông tha anh, “Anh nói: ‘Vợ ơi mau chơi em đi.’”
“?” Thương Triệt đang bị ngọn lửa d*c v*ng treo lơ lửng đến phát điên thì khựng lại, bật cười thành tiếng, “Em định chơi anh thế nào?”
“Anh đừng quan tâm, nói là được.”
Trước đây, mỗi lần Thương Triệt phanh gấp để dỗ dành Lương Tư Vũ đều nói không ít lời lộ liễu. Phong thủy luân chuyển, hôm nay cuối cùng cũng đến lượt Lương Tư Vũ nắm được cơ hội chỉnh lại anh.
Cô chờ xem anh xấu hổ, chờ xem anh không bỏ nổi mặt mũi.
Nhưng người kia chỉ hơi khựng lại một giây, sau đó liền nhìn thẳng vào cô, không né tránh chút nào. Giọng điệu bình thản đến mức gần như vô sỉ: “Vợ ơi mau chơi anh đi.”
Lương Tư Vũ sững người, “Anh—”
Anh thậm chí còn đầy vẻ gợi tình mà hơi nâng cằm lên, hỏi cô: “Chơi chỗ nào trước?”
“……”
Anh phối hợp quá mức như vậy, ngược lại khiến Lương Tư Vũ không biết phải làm sao nữa, chỉ có thể lầm bầm một câu: “b**n th**!”
Cô định quay người bỏ đi, nhưng lại bị Thương Triệt từ phía sau mạnh tay kéo lại, ép xuống sofa.
“Đi đâu?” Hơi thở anh từ phía trên đè xuống, bao phủ kín lấy cô, “Chẳng phải muốn chơi anh sao?”
Lương Tư Vũ kinh ngạc nhìn anh, hoàn toàn không biết người này đã lặng lẽ tháo cà vạt từ lúc nào, “Anh—”
Chưa kịp nói hết câu đã bị nụ hôn chặn lại, Thương Triệt không cho cô cơ hội mở miệng. Hiện giờ anh chỉ muốn đóng đinh cô chết dí trên chiếc sofa này.
“Anh bình tĩnh chút đi.” Lương Tư Vũ bị nụ hôn gần như cuồng bạo của anh dọa sợ, “Em hơi đói rồi, mình đi ăn trước được không?”
Bình tĩnh?
Hiện tại Thương Triệt chẳng thể bình tĩnh nổi chút nào.
“Vậy ăn thứ khác trước.” Anh thấp giọng nói.
Lương Tư Vũ còn chưa kịp phản ứng mấy chữ ấy có ý gì, bóng người cao lớn kia đã bất ngờ cúi xuống áp sát. Giây tiếp theo, anh đã không cho phép từ chối mà tiến thẳng vào giữa đôi môi hơi hé mở của cô.
“Ưm…”
Lương Tư Vũ bị chặn kín đến không còn khe hở, chỉ kịp bật ra một tiếng nức nghẹn mơ hồ. Theo bản năng cô muốn lùi ra sau, nhưng sau gáy đã bị một bàn tay lớn giữ chặt.
Ngón tay Thương Triệt chậm rãi luồn vào tóc cô. Lực không nặng, nhưng mang theo sự khống chế không cho phép trốn thoát. Anh cúi đầu nhìn cô, giọng khàn thấp như đang dỗ dành, lại như đang bỏ bùa: “Bé cưng giúp anh.”
…
—
Vì phương án mới của dự án được thúc đẩy thuận lợi, ngày hôm sau Lương Tư Vũ lại dẫn theo đội ngũ đến Đỉnh Quân họp.
Khi cô tới nơi, Thương Triệt vẫn chưa xuất hiện. Nghe Kenneth nói anh đang có một cuộc họp khác ở phòng bên cạnh.
Nhưng cho dù anh không có mặt, sau màn hôm qua, người bên phía Đỉnh Quân ai nấy đều lên tinh thần, thái độ với Lương Tư Vũ cũng thêm vài phần trịnh trọng.
Sếp Hoàng, người có thâm niên nhất hội đồng quản trị, đích thân bắt tay với cô, mời cô ngồi xuống. Hai bên dựa theo phương án mới bắt đầu vòng đàm phán tiếp theo.
Lương Tư Vũ cũng không phải kiểu người được voi đòi tiên. Đỉnh Quân đã lùi một bước, cô tự nhiên cũng biết dừng đúng lúc. Hai bên thuận lợi bàn bạc được hơn nửa buổi, đúng lúc nghỉ giữa giờ thì Thương Triệt bước vào.
Tất cả mọi người đều cung kính đứng dậy, “Thương tổng.”
Lương Tư Vũ ở phía xa liếc anh một cái rồi cũng đứng lên theo. Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, vài hình ảnh nào đó không chịu khống chế mà hiện lên trong đầu cô.
Cô nhanh chóng dời mắt đi rồi ngồi xuống.
Thương Triệt ngồi đối diện Lương Tư Vũ, ánh mắt như có như không lướt về phía cô, hỏi: “Bàn tới đâu rồi?”
Phó tổng lập tức đưa hợp đồng tới trước mặt anh, tiếp lời: “Đang hỏi ý kiến của Lương tổng về phương án mới.”
Thương Triệt ngẩng đầu nhìn sang cô, giọng điệu công việc vô cùng nghiêm túc: “Mời Lương tổng nói.”
Nói cái đầu anh ấy.
Lương Tư Vũ không nhịn được chửi thầm trong lòng.
Đồ b**n th**.
Đồ bại hoại lịch thiệp.
Tối qua anh đè cô xuống vừa sâu vừa dữ dội như thế, cô lùi không được, đẩy cũng không nổi, khóe mắt ướt nhòe, hàng mi dính cả vào nhau.
“Rất tốt, tôi không có ý kiến gì.” Lương Tư Vũ đáp.
Tổng giám đốc Hoàng thuận miệng hỏi: “Lương tổng bị cảm à? Nghe giọng có vẻ không thoải mái lắm.”
“Không cảm.” Lương Tư Vũ liếc Thương Triệt một cái, bỗng nổi ác ý mà đáp: “Tối qua ăn hơi vội, bị nghẹn thôi.”
Người đàn ông đối diện vốn vẫn cúi đầu xem tài liệu bỗng khựng tay lại.
“Ăn uống vẫn nên nhai kỹ nuốt chậm.”
Tổng giám đốc Hoàng hoàn toàn không phát hiện điều gì, cười nói thêm: “Thương tổng nấu món gì ngon vậy mà khiến Lương tổng ăn ngon thế?”
Trong lòng Lương Tư Vũ nghĩ: Anh ấy bưng “Tiểu Triệt màu hồng” của mình ra đó.
Khóe môi hơi không nhịn được muốn cong lên cười, nhưng Lương Tư Vũ vẫn cố nhịn, đoan trang đáp: “Chỉ là món nhà bình thường thôi.”
Nói xong lại nhìn sang Thương Triệt đối diện—
Có lẽ trên cả bàn họp này chỉ mình Thương Triệt hiểu cô đang nói gì. Người đàn ông kia nhìn cô đầy ẩn ý, một lúc sau mới cúi đầu hít sâu một hơi: “Vẫn nên nói chuyện chính thì hơn.”
Cuộc họp tiếp tục, nửa buổi sau Thương Triệt tham gia toàn bộ quá trình.
Sợ xảy ra biến cố, càng sợ cặp vợ chồng đang nắm mạch sống cổ phiếu này lại xảy ra mâu thuẫn gì, đám thành viên hội đồng do lão Hoàng dẫn đầu vô cùng thuận lợi thông qua toàn bộ điều khoản.
Hai bên hẹn thời gian ký kết chính thức, cuối cùng cũng vui vẻ kết thúc buổi gặp hôm nay.
Hai người đứng đầu cũng bắt tay nhau:
“Lương tổng, hợp tác vui vẻ.”
“Thương tổng, hợp tác vui vẻ.”
Buông tay ra, Thương Triệt bình thản nói: “Trong hợp đồng vẫn còn vài vấn đề nhỏ, tôi muốn bàn thêm với Lương tổng.”
Giọng điệu công việc nghiêm túc như vậy, khiến các lãnh đạo cấp cao xung quanh đang thu dọn tài liệu hoàn toàn không thấy có gì bất thường. Dự án vừa mới chốt, hai người quyết định trao đổi thêm chi tiết là chuyện quá bình thường.
Lương Tư Vũ ngẩng mắt nhìn anh, Thương Triệt vest thẳng thớm, thần sắc bình tĩnh, trong ánh mắt không hề có bất kỳ ám hiệu dư thừa nào. Nhưng cô quá hiểu anh rồi, chỉ bằng cú ngoắc nhẹ vào lòng bàn tay cô lúc bắt tay ban nãy, cô đã biết anh đang giả vờ đứng đắn.
Nhưng nhiều người nhìn như vậy, Lương Tư Vũ cũng không tiện vạch trần, chỉ đành phối hợp gật đầu: “Được.”
Thương Triệt hơi nghiêng người, ra hiệu để cô đi trước. Lương Tư Vũ dặn dò Địch Ngọc vài câu rồi quay người đi về phía văn phòng tổng giám đốc của anh. Suốt đoạn đường từ phòng họp đến văn phòng, hai người điềm nhiên ngay thẳng vô cùng.
Cho tới khi cánh cửa văn phòng đóng lại phía sau.
Còn chưa kịp quay người, Thương Triệt đã kéo toàn bộ rèm chớp xuống.
Căn phòng lập tức trở nên kín đáo vô cùng.
Trong lòng Lương Tư Vũ bật cười khẽ, biết ngay mà, người này rõ ràng có ý đồ bất chính.
Nhưng ngoài mặt cô vẫn cao quý lạnh lùng khoanh tay trước ngực: “Nói đi, Thương tổng, có vấn đề gì?”
Thương Triệt lại trực tiếp kéo cô tới trước bàn làm việc, để cô ngồi lên người mình. “Vợ à, đang họp đấy, em có phải quá to gan rồi không?”
“Thế em phải nói sao?” Lương Tư Vũ vô tội nhìn anh, “Nói rằng Thương tổng của các người tối qua đè em xuống hôn hơn mười phút nên cổ họng mới không thoải mái à?”
“……”
Một câu nói khiến Thương Triệt im bặt.
Dù từ sau khi kết thúc tối qua anh vẫn luôn xin lỗi, nhưng mỗi lần nhớ tới dáng vẻ Lương Tư Vũ bị sặc đến chảy cả nước mắt, đôi mắt ướt nhòe đầy đáng thương ấy, Thương Triệt vẫn không tránh khỏi cảm thấy tự trách.
Khoảnh khắc đó, cơ thể bị d*c v*ng chi phối đã vượt ngoài tầm kiểm soát. Sự phá hủy mãnh liệt khiến anh mất đi lý trí.
“Xin lỗi.” Thương Triệt ôm người vào lòng, thấp giọng dỗ dành. Dừng một chút, anh lại hôn lên môi cô một cái, “Nhưng, vì là em nên anh mới như vậy.”
Bởi vì là Lương Tư Vũ, cho nên năng lực tự kiềm chế của anh mới giống như thứ vô dụng.
Câu nói này hiệu quả hơn mấy lời xin lỗi khô khan kia nhiều, Lương Tư Vũ nghe xong trong lòng dễ chịu hẳn, nhướng mày hỏi: “Thế giờ còn thành tại em à?”
“Tại anh.” Thương Triệt trả lời vô cùng chân thành.
“Vậy anh định dỗ em thế nào?”
Thương Triệt khựng lại một chút, giọng điệu đầy ẩn ý: “Tối nay về anh nấu món nhà cho em ăn.”
“……”
Mặt Lương Tư Vũ lập tức đỏ lên, vừa cười vừa giả vờ hung dữ véo anh, “Cút đi.”
“Anh nói món nhà thật mà.”
Thương Triệt cũng không né, rất lịch thiệp hỏi lại: “Em nghĩ đi đâu thế?”
“…… Em không ăn!”
“Biết cười rồi tức là không giận nữa?”
“Em đâu nhỏ mọn vậy.”
Lương Tư Vũ bày ra vẻ rộng lượng.
“Bình thường Tiểu Triệt đã bán mạng như thế rồi, hôm qua coi như em tăng bữa cho anh ấy thôi.”
“……”
Lương Tư Vũ luôn có thể dùng giọng điệu rất bình thường để nói ra những lời không hề bình thường.
Nghe đến mức hơi thở Thương Triệt lại bắt đầu mất ổn định.
Anh định thần lại, nhanh chóng lướt vài cái trên màn hình gọi tài liệu ra, chuyển về chế độ làm việc, “Được, vậy giờ nói chuyện công. Có vài chỗ cần bàn lại với em về chi tiết.”
“? Thật sự có việc à?” Lương Tư Vũ ngạc nhiên, “Em còn tưởng anh giữ em lại là có ý đồ bất chính.”
“……”
Thương Triệt cạn lời ngẩng mắt lên, “Giờ làm việc, anh có thể có ý đồ gì không đứng đắn chứ?”
“Em biết sao được.” Lương Tư Vũ cảm thấy người này cứ tới công ty là giả đứng đắn đặc biệt.
Thương Triệt cũng lười chứng minh với cô, mở tài liệu ra, dừng lại ở một trang. Ngón tay thon dài đặt lên dãy số trong đoạn văn rồi bắt đầu đối chiếu với cô.
“Ngân sách hạng mục thứ ba anh đã bảo phòng tài chính tính lại rồi, giảm ba điểm so với bản trước. Em xem tỷ lệ phân bổ này có ổn không.”
Giọng anh ổn định rõ ràng, ánh sáng màn hình phác lên gương nghiêng những đường nét sắc gọn. Đầu ngón tay đặt trên mặt giấy, khớp xương rõ ràng, sạch sẽ đẹp mắt.
Lương Tư Vũ gật đầu: “Ổn.”
“Còn phần tiến độ của hạng mục thứ tư…” Thương Triệt chậm rãi nói, một tay ôm eo cô, một tay lướt màn hình.
Lương Tư Vũ cứ thế ngồi trong lòng anh nghe. Nghe một lúc, cô bỗng nhớ tới đêm qua, giọng nói bên tai này từng phát ra một loại âm thanh khác.
Tiếng th* d*c trầm thấp, bị ép sâu nơi cổ họng.
Cả người cô vô cớ mềm nhũn đi một chút.
Thật ra tối qua, Lương Tư Vũ chưa từng thực sự muốn Thương Triệt dừng lại.
Cô thích nhìn anh mất kiểm soát, thích nhìn người đàn ông trong phòng họp có thể ép đám lão thành viên hội đồng đến mức không ai dám thở mạnh kia, khi đứng trước mặt cô lại lộ ra ánh mắt như thế.
Kiềm chế, lý trí đều biến mất sạch, trong đáy mắt cuồn cuộn chỉ còn sự điên cuồng muốn nghiền nát cô rồi ép cô dung nhập vào cơ thể mình.
Ánh mắt ấy khiến Lương Tư Vũ run rẩy.
Cũng khiến cô mê đắm.
Thế nên nhìn một lúc, đầu ngón tay Lương Tư Vũ chậm rãi mở cúc áo trước ngực Thương Triệt, luồn vào trong nghịch ngợm sờ loạn.
Thương Triệt lập tức bắt lấy tay cô, đè xuống đầu gối mình, mặt không đổi sắc lật sang trang tài liệu tiếp theo, “Bốn trường hợp này cần chữ ký của cả hai bên…”
Lương Tư Vũ bị anh giữ tay, ngoan được đúng ba giây.
Bàn tay còn lại men theo đường nét đùi anh tiếp tục đi lên, dừng ở vị trí mấu chốt.
“Nếu quá hai lần liên tiếp vẫn không thể đạt được thống nhất, có thể khởi động hòa giải bên thứ ba.” Giọng Thương Triệt cuối cùng cũng xuất hiện chút ngập ngừng vi diệu. Anh lần nữa giữ chặt bàn tay đang gây chuyện của Lương Tư Vũ, lần này dùng sức mạnh hơn vài phần.
Hai tay đều bị anh nắm lấy, cuối cùng Lương Tư Vũ cũng ngoan ngoãn được một lúc. Cô ngồi nghiêng trong lòng anh, ánh mắt lại vô thức rơi lên yết hầu nổi rõ của anh. Mỗi lần anh nói chuyện, nơi đó lại nhẹ nhàng chuyển động một chút, giống như một loại quyến rũ không tiếng động.
Cô nhìn một lúc, bỗng ma xui quỷ khiến cúi đầu ngậm lấy, hôn hai cái.
Giọng Thương Triệt đột ngột dừng lại.
Lương Tư Vũ lùi ra, ngẩng mặt nhìn anh, nở nụ cười vô tội, “Anh nói tiếp đi, em đang nghe mà.”
Thương Triệt hít sâu một hơi, “Có ai vừa nghe chuyện công việc vừa sờ chồng mình không?”
Lương Tư Vũ vô cùng có lý: “Thế cũng đâu có ai bế vợ ngồi trên người mình để nói chuyện công việc.”
“……”
Vợ chồng nhà này chẳng ai hơn ai, không ai trong sạch cả.
Thương Triệt bất ngờ bật cười vì tức.
Anh không nói gì, tựa lưng vào ghế nhìn Lương Tư Vũ hai giây, rồi bỗng với tay lấy chiếc điều khiển từ xa trên bàn, hướng về phía cánh cửa rồi ấn nút.
“Tít” một tiếng rất khẽ, khóa điện tử của văn phòng lập tức khóa lại.
Lương Tư Vũ: “?”
Cô còn chưa kịp phản ứng, cánh tay đang ôm eo đã nhẹ nhàng nhấc lên. Giây tiếp theo, cô đã bị anh bế đặt lên bàn làm việc.
Ngay sau đó là một tiếng “ào” vang lên, Thương Triệt trực tiếp đẩy toàn bộ tài liệu trên bàn sang bên cạnh.
Mặt bàn lập tức trống sạch.
Hai tay anh chống hai bên mép bàn cạnh người cô, cúi thấp người xuống, nhốt cô giữa lồng ngực mình và mặt bàn.
Lương Tư Vũ theo bản năng ngả ra sau một chút, hai tay chống phía sau, “Này, đây là văn phòng đó.”
Giọng cô vô thức hạ thấp: “Anh từng nói sẽ không làm ở văn phòng mà.”
“Anh từng nói à?” Thương Triệt nghiêng đầu, như đang nhớ lại xem bản thân từng nói ra lời giả tạo như thế lúc nào.
Một lát sau, ánh mắt anh dừng trên môi cô, bỗng bật cười. Anh cúi đầu xuống một chút, hơi thở lướt qua môi cô.
“Không nhớ nữa rồi.”
Lương Tư Vũ: “……”