Chương 56 - Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền

Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền
Những ngày sau khi trở về Hồng Kông của Lương Tư Vũ và Thương Triệt bình yên mà ngọt ngào đến lạ.

Hai người gần như ngày nào cũng cùng đi làm rồi cùng tan ca. Nhân viên của Lunaris đã quen với việc mỗi sáng mỗi tối đều nhìn thấy xe của Thương Triệt đỗ dưới lầu công ty.

Có lúc là thư ký lái, có lúc chính anh tự mình tới đón, cửa kính xe hé mở một nửa, lộ ra góc nghiêng lạnh lùng của người đàn ông. Người qua đường nhìn vào chỉ thấy vẻ mặt cool ngầu của anh, nhưng chỉ cần Lương Tư Vũ xuất hiện, gương mặt ấy như lập tức chuyển sang nhân cách thứ hai.

Từ lúc vợ bước ra khỏi cửa đến khi lên xe, ánh mắt anh dính chặt trên người cô, một giây cũng chẳng rời.

AK con, sau quãng thời gian dài phải xa cả ba lẫn mẹ, cuối cùng cũng được đón về sống cùng họ. Mỗi ngày đến giờ, cậu nhóc đều chủ động ngồi chờ trước cửa. Đợi xe của Thương Triệt vừa tiến lại gần, nó đã bắt đầu vẫy đuôi mừng rỡ.

Thương Triệt xuống xe sẽ cúi người bế nó lên, tay còn lại nắm tay Lương Tư Vũ. Hai vợ chồng dắt theo cún con cùng vào nhà.

Mà khoảng thời gian mỗi tối lại là lúc Lương Tư Vũ thích nhất.

Hai người đều cố gắng hạn chế xã giao, sau giờ làm sẽ cùng cuộn mình trên sofa xem phim, AK con ngoan ngoãn nằm giữa họ. Có hôm nửa đêm xem phim đói bụng, Thương Triệt sẽ vào bếp làm món tráng miệng mà Lương Tư Vũ thích ăn. Mỗi lần như vậy, AK con sẽ không ngừng chạy quanh chân anh.

Còn Lương Tư Vũ lười biếng nằm dài trên sofa, nhìn người đàn ông và chú chó trước mắt.

Cuộc sống cô từng tưởng tượng, bây giờ đang từng ngày trở thành hiện thực.

Tháng Năm, hợp đồng thuê văn phòng của Lương Tư Vũ hết hạn, Lunaris chính thức chuyển tới tòa Hằng Phong.

Dưới sự vận hành của Thương Triệt trước đó, Hằng Phong giờ đã trở thành tòa nhà văn phòng mang tính biểu tượng của Hồng Kông. Các doanh nghiệp vào thuê đều là tập đoàn đa quốc gia hoặc công ty nằm trong top 100 thế giới. Khắp tòa nhà toàn là gương mặt quốc tế.

Lunaris của Lương Tư Vũ là doanh nghiệp vốn Hồng Kông duy nhất trong cả tòa.

Ngày chuyển văn phòng, lẵng hoa chúc mừng xếp dài từ hành lang tới tận cửa thang máy, rồi từ thang máy lan xuống đại sảnh, đến mức ban quản lý tòa nhà cũng phải tạm thời tăng thêm nhân viên để giữ trật tự.

Có lẵng hoa từ đối tác, có từ nhà cung cấp, có từ các tiểu thư danh giá. Ngay cả Evel cũng nhờ giám đốc khu vực châu Á – Thái Bình Dương của tập đoàn thay ông gửi lời chúc.

Nhưng chỉ cần nhìn qua một lượt, có vài lẵng hoa đặc biệt nổi bật, Lương Tư Vũ vừa nhìn đã quay sang hỏi Địch Ngọc: “Mấy cái bên kia là chồng chị tặng đúng không?”

Địch Ngọc cũng không chắc, hôm nay hoa nhiều quá, cô còn chưa ghi danh sách xong.

Cô đi tới nhìn bảng tên trên lẵng hoa, rồi mím môi, vẻ mặt kiểu ship trúng rồi, giơ ngón cái với Lương Tư Vũ: “Đúng thật! Chính là của tổng giám đốc Thương!”

Lương Tư Vũ vừa cạn lời vừa muốn cười.

Lẵng hoa của người khác đều theo kích cỡ tiêu chuẩn. Còn của Thương Triệt chẳng những cao hơn người ta hẳn một cái đầu, phía trên còn cắm thêm mấy cành thiên điểu, cố tình kéo chiều cao tổng thể lên thêm một đoạn.

Vừa bước ra khỏi thang máy là nhìn thấy ngay mấy quả pháo của anh dựng chình ình phía trước. Phô trương đến mức chẳng thèm giấu.

Lương Tư Vũ đi tới chụp một tấm ảnh gửi cho anh:

[Anh tặng cái lẵng hoa thôi mà cũng phải chơi tâm cơ vậy sao?]

Thương Triệt trả lời rất nhanh: [Rõ thế à?]

Lương Tư Vũ: [Trong mấy trăm cái lẵng hoa em liếc một cái đã nhận ra của anh rồi, anh nghĩ xem?]

Kể từ khi lần nữa trở thành vợ chồng hợp pháp, trong từ điển của Thương Triệt dường như đã không còn hai chữ “khiêm tốn”.

Giấy đăng ký kết hôn ở New York được anh đóng khung, bản gốc treo trong phòng làm việc ở nhà, bản photo thì vô cùng vô tình đặt ngay trên bàn làm việc ở công ty, cạnh ảnh cưới của hai người. Bất kể ai tới đưa tài liệu, họp hành hay báo cáo công việc, vừa ngồi xuống là ánh mắt đầu tiên nhất định sẽ nhìn thấy tờ giấy đăng ký kết hôn kia. Sau đó khách sáo nói một câu chúc mừng.

Mà Thương Triệt thì cực kỳ hưởng thụ chuyện đó.

Rõ ràng lúc này phản hồi của Lương Tư Vũ cũng khiến anh sung sướng không ít.

[Vợ thông minh thật đấy.]

Giọng anh lười biếng, cách màn hình cũng cảm nhận được ý cười nơi khóe môi.

[Đúng là tâm ý tương thông.]

Lương Tư Vũ mím môi: [Không phải sáng sớm anh đã họp rồi à, sao còn rảnh trả lời em?]

Vốn dĩ ngày Lunaris chuyển văn phòng, Thương Triệt đã hứa sẽ ở bên cô. Nhưng vài hôm trước một dự án ở Nhật của công ty xảy ra sự cố khẩn cấp, anh buộc phải bay qua ngay trong đêm.

Thương Hoằng Viễn dùng hàng chục năm quan hệ thương trường để giữ được Thương Thanh Lâm, nhưng vẫn không tránh khỏi khoản tiền phạt khổng lồ. Tầng lớp lãnh đạo cấp cao lần lượt cắt đứt quan hệ. Chỉ trong một đêm, danh tiếng lẫn lợi ích đều mất sạch, Thương Thanh Lâm suy sụp trở về Đài Loan, Thương Hoằng Viễn lo cho con trai lớn nên cũng chuyển qua đó sống cùng.

Từ đây, Thương Triệt hoàn toàn cắt đứt với gia đình ấy. Sau khi tiếp quản Đỉnh Thịnh, anh cũng thay toàn bộ nhân sự cốt lõi bằng người của mình. Vì vậy công việc bận rộn hơn trước rất nhiều.

Thương Triệt nhanh chóng nhắn lại: [Không biết nữa, tay anh tự động muốn trả lời em thôi.]

Lương Tư Vũ nhìn dòng chữ ấy, vốn còn muốn nhịn cười, nhưng hai giây sau thật sự không nhịn nổi, khóe môi cong lên không kìm được.

[Xin anh tập trung làm việc đi!]

Địch Ngọc đứng bên cạnh lén quan sát, thật sự rất tò mò Thương Triệt rốt cuộc đã nói gì với Lương Tư Vũ mà có thể khiến sếp ngày nào cũng như thiếu nữ đang yêu, cười vui vẻ đến vậy.

Cô có hơi ghen tị, kết hôn thật tốt.

Không, phải là kết hôn với người mình yêu thật tốt. Ngày nào nhìn hai vợ chồng quấn quýt ngọt ngào như keo sơn, cô cảm thấy não yêu đương của mình cũng sắp mọc ra rồi.

Cả ngày chuyển văn phòng bận đến chóng mặt.

Nhân viên mới nhận việc, buổi chiều liên tiếp hai cuộc họp, buổi tối còn có tiệc chúc mừng đơn giản.

Lúc Lương Tư Vũ xử lý xong hết mọi việc để về nhà, đã là mười giờ đêm.

Cô một mình ngồi xuống sofa trong phòng ngủ, AK con ngoan ngoãn nhảy lên người cô, dường như muốn giúp mẹ chia sẻ chút mệt mỏi.

Nhưng bé con đâu biết, có vài kiểu mệt mỏi của mẹ chỉ có ba mới giúp giải tỏa được.

Lương Tư Vũ uống chút rượu trong tiệc, giờ đầu óc hơi lâng lâng, cả người nóng ran, có một loại cảm giác bứt rứt chẳng biết trút vào đâu.

Nằm trên sofa một lúc, cuộc gọi video của Thương Triệt bỗng hiện lên.

Dù đang đi công tác, mỗi tối hai người vẫn giữ thói quen video call.

Lương Tư Vũ bấm nhận.

“Về nhà rồi à?” Gương mặt Thương Triệt nhanh chóng xuất hiện trên màn hình. Anh đang tháo cà vạt, có vẻ cũng vừa xã giao trở về.

Chiếc cà vạt trên người anh cũng là do Lương Tư Vũ mua.

Sau khi tái hôn, gần như toàn bộ quần áo và phụ kiện của anh đều do cô phụ trách, từ áo sơ mi đến khuy măng sét, từ cà vạt đến đồng hồ. Ngay cả màu lớp lót bên trong vest cô cũng phải xem qua. Cô thích phối đồ cho anh, thích nhìn anh mặc những thứ mình chọn. Mà Thương Triệt cũng rất vui vẻ chiều theo ý vợ. Dù sao mặc gì cũng là để cho cô nhìn, cô thích là được.

Mà Lương Tư Vũ đúng là rất thích.

Ví dụ như lúc này, cô xuyên qua màn hình điện thoại chăm chú nhìn Thương Triệt, cảm thấy dáng vẻ anh tháo cúc áo đầu tiên cực kỳ dụ hoặc.

Men rượu của Lương Tư Vũ lúc này đã bắt đầu dâng lên mặt. Ánh mắt cô hơi híp lại, nụ cười cũng nhuốm vài phần phong tình: “Sao mới vào đã c** đ* dụ dỗ em rồi?”

“……” Động tác tháo cà vạt của Thương Triệt khựng lại, “Lúc ở nhà anh thế này cũng đâu thấy em nói là dụ dỗ.”

Lương Tư Vũ vẫn cười mềm mại dính người, chống cằm lên tay vịn sofa: “Ở nhà nhìn chán rồi.”

“?”

“Mấy ngày không gặp, lại có cảm giác hậu cung vừa có người mới vào.”

“???”

Thương Triệt ngồi xuống, nhìn Lương Tư Vũ trong điện thoại: “Em vừa nói gì? Nói lại lần nữa xem.”

Lương Tư Vũ chớp mắt, đang định mở miệng thì AK con bỗng nhảy vào khung hình.

Cô liền nắm chân nhỏ của nó lên: “Bé con, chào daddy đi.”

Thương Triệt: “……”

Bây giờ anh không muốn nhìn chó chút nào, trong đầu toàn là câu “nhìn chán rồi” của Lương Tư Vũ.

Nhanh vậy mà cô đã chán anh rồi sao?

Vậy anh phải làm sao đây.

Chỉ đi công tác có vài ngày thôi mà anh nhớ cô muốn chết.

“Sao daddy không nói gì thế?” Lương Tư Vũ vẫn đang cố vun đắp tình ba con giữa người và chó, hoàn toàn không chú ý tới vẻ mặt hơi khó chịu của người đàn ông trong màn hình.

“Vũ Vũ.” Thương Triệt gọi cô.

“Lương Tư Vũ.”

Gọi hai lần, Lương Tư Vũ mới hoàn hồn nhìn anh: “Gì cơ?”

Đôi mắt sáng long lanh ấy nhìn sang khiến Thương Triệt đột nhiên không biết phải hỏi thế nào nữa.

Hỏi cô có phải đã chán anh rồi không?

Thôi vậy, xa thế này, anh không muốn nói những lời mập mờ khó hiểu.

“Không có gì.” Anh hít sâu một hơi, “Anh đi tắm đây, cúp máy trước nhé, em ngủ sớm đi.”

Lương Tư Vũ cau mày: “Tại sao phải cúp?”

Thương Triệt tưởng cô không nghe rõ nên lặp lại: “Anh đi tắm.”

“Cứ để mở đi.” Lương Tư Vũ nói: “Anh tắm của anh, em xem của em.”

“?”

Thương Triệt bị yêu cầu này của cô làm cho khựng người: “Em nói gì?”

Lương Tư Vũ: “Xem anh tắm đó.”

Trong màn hình, cô cười vô cùng trong sáng. Như thể điều mình vừa đề nghị chỉ là một yêu cầu cực kỳ bình thường vậy thôi.

Thương Triệt chăm chú nhìn Lương Tư Vũ, lúc này mới phát hiện ra vệt hồng ửng nhẹ trên má cô và âm đuôi kéo dài nũng nịu mỗi khi cô cất lời.

Anh bỗng nhiên vỡ lẽ: “Em uống rượu à?”

Lương Tư Vũ dùng ngón tay ra dấu một chiếc ly nhỏ: “Một chút xíu thôi, em rất tỉnh táo.”

Cô mà tỉnh táo mới là lạ.

Lòng Thương Triệt bỗng chùng xuống, anh tự an ủi bản thân rằng cô chỉ là uống say thôi, cho nên những lời vừa rồi không thể tính là thật được.

Không phải thật lòng.

“Lên giường đi ngủ ngay.” Thương Triệt ra lệnh.

“Thế thì anh chụp hai tấm ảnh của ‘Triệt nhỏ’ cho em xem đi.”

“…”

Sự kinh ngạc của Thương Triệt lại nhân lên gấp bội. Anh khựng lại, yết hầu khẽ lăn nách: “Em có biết mình đang nói gì không đấy?”

“Sao cơ chứ.” Đầu óc Lương Tư Vũ đang bay bổng, hoàn toàn không cảm thấy có vấn đề gì: “Không dùng được thì cũng không cho người ta ngắm à?”

“…” Nghe qua có vẻ cũng hợp lý.

Thương Triệt im lặng mất mấy giây.

Trước đây chỉ là chụp cơ bụng thì anh còn chấp nhận được, sao bây giờ lại đòi hỏi anh phải phóng túng đến mức bán rẻ sắc tướng thế này.

Dù yêu Lương Tư Vũ đến đâu, Thương Triệt cũng không cách nào hướng ống kính vào nơi đó được, anh không có sở thích kỳ lạ này.

“Muốn xem thì đợi anh về nhà rồi tha hồ ngắm.” Thương Triệt vội vàng cúp điện thoại, “Không còn sớm nữa, em ngủ trước đi.”

Gương mặt và giọng nói của Thương Triệt đột ngột biến mất, Lương Tư Vũ còn chưa nói hết câu, trong lòng liền cảm thấy trống trải vô cùng.

Đây là lần đầu tiên hai người phải xa nhau vì công tác kể từ sau khi tái hôn. Mỗi buổi tối một mình nằm trên chiếc giường lớn, cô cứ trăn trở lật qua lật lại không sao ngủ được, cuối cùng đành phải nằm dịch sang phía bên của Thương Triệt, ngửi chút mùi hương và hơi thở còn sót lại của anh trong chăn thì mới khiên cưỡng nhắm mắt lại được.

Thực ra hôm nay cô cố tình uống chút rượu là muốn về nhà đặt lưng xuống là ngủ ngay, tránh để bản thân nghĩ ngợi lung tung. Thế nhưng lúc này chất cồn không những chẳng có tác dụng gì, ngược lại còn mượn rượu làm càn, sau khi trêu chọc Thương Triệt mấy câu thì cô lại càng tỉnh táo hơn.

Tắm thì không được xem, ảnh của “Triệt nhỏ” cũng không xin được, rõ ràng là chẳng xơ múi được gì, vậy mà đại não của Lương Tư Vũ đã tự động phác họa ra những hình ảnh sống động.

Luồng nhiệt trong cơ thể cứ từng đợt dâng lên, cô trằn trọc nằm một lát, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, tim khẽ đập loạn nhịp.

Như có ma xui quỷ khiến, cô ngồi dậy đi về phía phòng thay đồ, mở một chiếc hộp ở góc phòng, vừa ngượng ngùng vừa hồi hộp chọn ra một người bạn cũ từ bên trong.

Lương Tư Vũ thầm cảm thấy may mắn vì khi dọn nhà đã không vứt đống đồ này đi. Đã quá lâu không sử dụng, cô liền vào phòng tắm cọ rửa sạch sẽ trước, sau đó mới nằm trở lại giường.

Đây là một người bạn trai có thể dùng được cả bên trong lẫn bên ngoài. Trước đây Lương Tư Vũ chỉ dùng chức năng bên ngoài, rất ít khi đưa vào trong, nhưng hôm nay có lẽ do có chút men rượu thúc đẩy, cô đã lấy một chiếc bao cao su đeo vào cho người bạn trai dùng bên trong này.

Bật công tắc lên, âm thanh rung khe khẽ vang lên giữa đêm khuya tĩnh mịch. Lương Tư Vũ cầm nó nhưng không vội dùng ngay, cô thử trước ở vùng đùi trong. Trước đây cô từng thấy việc này thật đáng sợ, nhưng sau khi đã trải qua với Thương Triệt, cô cảm thấy thế này cũng bình thường.

Cô nhẹ nhàng di chuyển nó lên trên, khi chạm vào vị trí ấy, toàn thân cô khẽ run rẩy một cái, một cảm giác tê dại lan khắp cơ thể. Cô cắn môi, đẩy núm xoay lên một nấc, cường độ mạnh hơn, tiếng “vù vù” cũng dồn dập hơn, giống như có hàng vạn chiếc kim nhỏ đang đồng thời rung động trên bề mặt da.

Ngay khoảnh khắc đó, gương mặt của Thương Triệt tự động hiện lên trong tâm trí cô.

Hơi thở của cô hỗn loạn mất một nhịp, những ngón tay siết chặt, cô đẩy thứ đó vào trong một chút, âm thanh rung trở nên trầm đục, như thể đã bị cơ thể bao bọc lấy.

Không biết đã qua bao lâu, hai đầu gối của Lương Tư Vũ khép chặt vào nhau, các ngón chân cuộn tròn, bàn tay túm chặt lấy ga giường, cố gắng kiềm chế để không bật ra những tiếng r*n r* khẽ khàng.

Tắt công tắc, âm thanh biến mất, phòng ngủ trở lại không gian yên tĩnh.

Lương Tư Vũ thở hổn hển, cả người mềm nhũn, đầu óc quay cuồng. Dù cảm giác cũng tạm ổn, nhưng hoàn toàn không thỏa mãn được cô, chẳng qua cũng chỉ là có còn hơn không.

Cũng may sau một hồi loay hoay thì người cũng mệt và buồn ngủ.

Sau khi dọn dẹp sạch sẽ, cô tiện tay cất món đồ chơi vào trong ngăn kéo rồi chìm vào giấc ngủ sâu.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Lương Tư Vũ mơ màng lướt điện thoại thì thấy có một tin nhắn chưa đọc do Thương Triệt gửi đến từ lúc nửa đêm.

02:35

Ông xã: [Anh bị mất ngủ rồi.]

Lương Tư Vũ tiện tay nhắn lại: [Sao thế anh?]

Thương Triệt không trả lời.

Đoán chừng có lẽ anh đang ngủ bù nên Lương Tư Vũ cũng không hỏi gặng thêm. Cô thức dậy sửa soạn để đi làm, lúc tài xế đến đón, Lương Tư Vũ không nén nổi vài phần bùi ngùi.

Đây đã là ngày thứ năm cô không đi làm cùng Thương Triệt rồi.

Con người một khi đã quen với việc có một người khác ở bên cạnh trong cuộc sống, thì dù chỉ là vài ngày xa cách ngắn ngủi cũng sẽ cảm thấy thời gian trôi qua thật dài đằng đẵng.

Vì vừa mới chuyển sang tòa nhà văn phòng mới nên cả ngày có rất nhiều việc phải xử lý, thế nhưng thỉnh thoảng Lương Tư Vũ vẫn không tự chủ được mà liếc nhìn điện thoại.

Phía Thương Triệt vẫn im hơi lặng tiếng, không có tin nhắn mới nào.

Lương Tư Vũ không hiểu vì sao anh lại mất ngủ, là do áp lực công việc quá lớn sao? Nhưng ngày hôm qua khi hai người liên lạc cũng đâu có nghe anh nhắc tới. Hơn nữa trước khi ngủ tối qua họ còn gọi video với nhau, lúc đó hình như hai bên vẫn rất bình thường mà.

Dù sau khi uống rượu người ta sẽ có chút tùy hứng, không nhớ rõ cụ thể mình đã tán dóc những gì, nhưng Lương Tư Vũ nhớ rõ bầu không khí lúc ấy vô cùng vui vẻ.

Chẳng lẽ là do cô trêu chọc anh, làm anh hưng phấn đến mức không ngủ nổi sao?

Cuộc họp buổi sáng kéo dài đằng đẵng, Lương Tư Vũ nhìn xấp tài liệu trước mặt, đầu óc bỗng chốc lơ đễnh, cứ luôn cảm thấy hình như mình đã quên làm việc gì đó, nhưng có nghĩ thế nào cũng không nhớ ra nổi.

Mãi đến giờ cơm trưa, Thương Triệt mới nhắn lại một câu: [Em nghĩ sao?]

Lương Tư Vũ thầm nghĩ làm sao cô biết được cơ chứ.

[Nhớ em đúng không?] Cô gửi kèm theo một chiếc meme cười hi hi.

Ở bên kia, Thương Triệt đang ngồi trên xe hướng ra sân bay, nhìn bốn chữ này, khẽ nhếch môi một cái.

Sao lại không phải chứ.

Chỉ vì một câu “nhìn mãi nên chán rồi” của cô, tối qua sau khi nhắm mắt lại, anh trằn trọc suy nghĩ cả đêm, căn bản không thể chờ đợi thêm một giây nào nữa. Sáng sớm vừa ngủ dậy anh đã xử lý xong vài việc quan trọng nhất, lập tức thông báo cho Kenneth đẩy sớm lịch trình quay về Hồng Kông.

[Ừ.] Anh nhàn nhạt trả lời Lương Tư Vũ đúng một chữ.

Lương Tư Vũ hoàn toàn không nhận ra điều bất thường của ông xã bên kia màn hình, vẫn mím môi nhắn lại: [Em cũng nhớ anh.]

Thương Triệt: [Đợi anh về.]

[Không đợi nổi nữa rồi, ông xã mau về nhà đi thui.]

Lương Tư Vũ làm nũng với anh, Thương Triệt nghe mà tim như muốn tan chảy, trong lòng bỗng nhẹ nhõm hẳn. Anh gập điện thoại lại, nghĩ thầm chắc Lương Tư Vũ chỉ là uống nhiều nên nói bậy bạ mà thôi.

Anh đưa tay lên nhìn đồng hồ, hít sâu một hơi rồi tự an ủi mình rằng sắp rồi, chỉ vài tiếng nữa thôi là có thể nhìn thấy cô.

Mọi sự thấp thỏm suốt đêm qua của anh đều sẽ có câu trả lời.

…….

Lương Tư Vũ hoàn toàn không biết Thương Triệt đã xuất phát từ Nhật Bản để về nhà, theo kế hoạch thì phải ngày kia chuyến công tác của anh mới kết thúc.

Mặc dù cả buổi chiều nay vẫn rất bận rộn, nhưng có lẽ nhờ câu nói “nhớ cô đến mất ngủ” của Thương Triệt làm động lực, Lương Tư Vũ cảm thấy ngọt ngào và thoải mái hơn hẳn. Khi bóng tối ngoài cửa sổ dần buông xuống, nhân viên lần lượt tan làm ra về, cô cũng tắt máy tính.

Lúc ban ngày bận rộn thì không sao, bây giờ công ty đã vắng lặng, Lương Tư Vũ nhìn ánh đèn neon rực rỡ ngoài cửa kính sát đất, bỗng thấy có chút cô đơn liền gửi tin nhắn cho Thương Triệt:

[Anh có thể lập tức xuất hiện trước mặt em ngay bây giờ được không.]

Thật là phiền chết đi được, trên đời này tại sao lại phải có chuyện đi công tác cơ chứ.

Mấy giây sau, màn hình điện thoại sáng lên:

Thương Triệt: [Để anh đi tìm xem cánh cửa thần kỳ ở đâu đã.]

Lương Tư Vũ bị câu nói của anh chọc cười, biết anh đang dỗ dành cho mình vui, nhưng cô thực sự quá nhớ anh rồi. Đầu ngón tay khựng lại trên màn hình một chút, định gõ thêm cái gì đó, nhưng cuối cùng cô vẫn tắt màn hình đi.

Sợ nói nhiều quá lại vô tình tạo áp lực cho anh.

Lương Tư Vũ rời khỏi văn phòng, lúc đi thang máy xuống lầu, cô thẫn thờ nhìn xuống sàn nhà, đầu óc thả lỏng nghĩ ngợi lung tung, cho đến khi cửa thang máy chậm rãi mở ra.

Theo bản năng, cô chuẩn bị bước ra ngoài.

Nhưng ngay khoảnh khắc nhấc chân, cô bỗng khựng lại.

Thương Triệt cứ thế đứng ở ngay ngoài cửa thang máy. Áo sơ mi trắng, quần tây đen, bóng dáng cao lớn quen thuộc khiến Lương Tư Vũ có chút ngẩn ngơ.

Hai người một trong một ngoài nhìn nhau. Thấy Lương Tư Vũ hình như đang đứng hình tại chỗ, Thương Triệt dang rộng hai tay: “Không nhận ra anh nữa à?”

Cho đến khi nghe thấy giọng nói chân thực bằng xương bằng thịt, Lương Tư Vũ mới sực tỉnh. Giây tiếp theo, cô gần như lao ngay vào lồng ngực Thương Triệt: “Ông xã?!”

Cô không dám tin vào mắt mình, người mà vừa nãy còn đang nhớ nhung trong điện thoại giờ lại thực sự xuất hiện trước mặt. Nhưng đây đương nhiên không phải cánh cửa thần kỳ nào cả, cô nhẹ nhàng đấm vào vai Thương Triệt: “Anh xấu xa thật đấy, về sớm mà không thèm bảo em một tiếng.”

Thương Triệt siết chặt vòng tay, ôm ghì cô vào lòng. Cảm nhận được nhiệt độ từ người trong ngực, trái tim anh mới thực sự được buông xuống. Anh cứ ôm cô như vậy, cằm tì l*n đ*nh đầu cô: “Bảo em rồi thì em có lao vào lòng anh thế này nữa không?”

“Thế thì không chỉ đơn giản là lao vào lòng đâu nha.” Lương Tư Vũ mím môi cười, “Mà còn như thế này nữa cơ——”

Vừa nói, cô bỗng nhiên nhảy phắt lên đu vòng lấy eo Thương Triệt. Thương Triệt cũng phối hợp ăn ý đỡ lấy cô, hai tay ôm lấy cặp mông cô. Hai người cứ như vậy thản nhiên tán tỉnh nhau ngay giữa đại sảnh người qua kẻ lại nườm nượp.

“Lương tổng, làm vậy giữa thanh thiên bạch nhật thế này liệu có ổn không?”

“Thương tổng nói miệng vậy thôi chứ gì.” Lương Tư Vũ ôm chặt cổ anh, “Ai mà chẳng biết anh chỉ muốn bế em kiểu này rồi nghênh ngang đi ra ngoài cho thiên hạ xem.”

“…”

Thương Triệt nhịn không được bật cười trầm thấp, sau đó gật đầu, siết chặt cánh tay bế cô chặt hơn một chút: “Hiểu anh thế cơ à?”

Toàn bộ đại sảnh Trung tâm Hằng Phong lúc này chính là giờ cao điểm tan tầm. Cửa thang máy, cổng soát vé, sảnh lớn, đâu đâu cũng là người đi qua đi lại. Nhân viên công ty bên cạnh xách túi đi ngang qua, bảo vệ tòa nhà, lễ tân quản lý… tất cả mọi người cứ thế trố mắt nhìn hai người họ ra ngoài bằng một tư thế vô cùng thân mật và có phần ngả ngớn.

“Ai thế kia, ở nơi công cộng mà ôm ấp kiểu đó có hợp lý không vậy.” Một cô bé mới đến tròn xoe mắt hỏi.

“Cô mà lại không biết cô chủ Lương và ông xã của cô ấy à?” Nhân viên Lunaris đã quá quen với cảnh này nhiệt tình đáp lại: “Quen dần là vừa đi, tôi còn đang sợ có ngày hai người họ làm chuyện đồi phong bại tục ngay giữa đại sảnh này luôn ấy chứ.”

“…”

Sự nhiệt tình và thân mật của Lương Tư Vũ khi gặp lại sau vài ngày xa cách đã đánh tan gần hết những lo âu trong lòng Thương Triệt.

Anh gần như có thể khẳng định, câu nói kia chỉ là một câu nói đùa lúc say rượu không đáng bận tâm, Lương Tư Vũ vẫn rất yêu anh. Nếu không thì sao từ lúc gặp mặt, lên xe cho đến tận khi về nhà, cả người cô cứ dính chặt lấy anh không buông, lúc thì hôn một cái, lúc lại hít hà, ngửi ngửi, rồi nói mấy câu đáng yêu kiểu như “ông xã thơm quá đi mất”.

Thương Triệt có được sự thỏa mãn cực kỳ lớn.

Vừa về đến nhà, hai người liền đi thẳng vào phòng ngủ.

Nỗi nhớ nhung cần được vỗ về, cửa vừa đóng lại, đến nỗi còn chưa kịp bật đèn, Lương Tư Vũ đã bị Thương Triệt ép chặt lên cánh cửa. Nụ hôn của anh rơi xuống, vừa vội vã vừa dồn dập, giống như muốn bù đắp lại cho bằng hết bằng này ngày xa cách.

Lương Tư Vũ kiễng chân, hai tay leo lên cổ anh, nồng nhiệt đáp lại cũng vội vã không kém. Trong bóng tối, chẳng ai nhìn rõ ai, chỉ còn lại những hơi thở dồn dập đan xen và thi thoảng là tiếng va chạm trầm đục của đồ vật nào đó bị gạt trúng, nhưng chẳng một ai thèm bận tâm.

“Nhớ anh không?” Ngón tay cái của Thương Triệt m*n tr*n qua lại bên eo Lương Tư Vũ, vừa m*t lấy môi dưới của cô vừa khàn giọng hỏi.

Nhịp thở của Lương Tư Vũ nhanh đến cực điểm, chỉ mới hôn vài cái mà cả cơ thể đã như sắp nổ tung, cô không nhịn được mà kéo Thương Triệt sát lại gần hơn: “Nhớ.”

Hai người cứ thế vừa đi vừa hôn một cách loạng choạng. Chiếc váy của Lương Tư Vũ bị cởi ra một cách dễ dàng, bàn tay Thương Triệt trượt từ eo cô lên trên, lòng bàn tay áp sát vào sống lưng cô, ghì chặt cả người cô vào lồng ngực mình, đồng thời cũng thuần thục tháo tung chiếc khuy áo lót của cô.

Lương Tư Vũ cảm nhận được tiếng tim đập vừa nhanh vừa mạnh nơi lồng ngực anh, cũng mất kiểm soát giống hệt như tim cô vậy. Cô cũng vươn tay cởi cúc áo sơ mi của anh, vì quá kích động mà đầu ngón tay có chút run rẩy. Khó khăn lắm mới cởi được hết, cô gần như lập tức ôm chầm lấy cơ thể săn chắc không một chút mỡ thừa của anh.

Cô dán chặt vào từng tấc da thịt của anh, cảm nhận những đường gân xanh đang phập phồng ẩn hiện dưới lớp cơ bắp mỏng.

“Bảo bối nhớ anh rồi.” Thương Triệt vẫn đang hôn cô, chỉ là cúi đầu đổi sang một vị trí khác, “Nhớ đến nhường nào?”

Giọng anh khản đặc, quyến rũ và đầy mê hoặc. Lương Tư Vũ bị hôn đến mức đầu óc nhũn ra, cô ngửa cổ run rẩy, móng tay bấu chặt vào vai anh, nấc lên những tiếng nức nở đứt quãng: “Nhớ đến mức.. không thể chờ thêm được nữa.”

“Không chờ nổi chuyện gì?”

“… Không chờ nổi,” Lương Tư Vũ sướng đến mức muốn khóc, không biết có phải vì đã kìm nén quá lâu hay không mà những lời thốt ra lúc này chẳng còn mảy may rụt rè, rào trước đón sau gì nữa: “Muốn ông xã yêu em.”

Thương Triệt thẳng người lên khỏi khoảng không mờ tối, cúi xuống nhìn Lương Tư Vũ.

Mặc dù mọi chuyện vẫn chưa thực sự bắt đầu, nhưng chỉ cần nhìn thấy cô đang ở dưới thân anh, mái tóc xõa tung, hơi thở hỗn loạn, đôi mắt vì nụ hôn vừa rồi mà rơm rớm đỏ hồng, Thương Triệt đã dâng lên một cảm giác thỏa mãn vô bờ bến.

Ánh mắt anh chậm rãi trượt từ lông mày và đôi mắt cô xuống dưới, lướt qua làn môi hơi hé mở, chiếc cổ trắng ngần, và cuối cùng dừng lại ở khuôn ngực đang phập phồng dữ dội của cô. Nơi đó nhấp nhô theo từng nhịp thở, giống như một lời thúc giục không thành tiếng.

Anh kiềm chế sự bốc đồng muốn xé xác con mồi của mình, cúi đầu cắn xuống.

Vết cắn không nặng, nhưng tốc độ lại cực kỳ chậm rãi. Răng môi nghiền qua từng chút một, rồi đầu lưỡi lại chậm rãi xoay vần tròn trịa.

Lương Tư Vũ sắp phát điên rồi, cô nắm chặt lấy ga trải giường, phát ra những âm thanh vô cùng khó nhẫn nhịn. Cuối cùng, như thể không chịu đựng nổi nữa, cô ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh nước tràn ngập sự mê mang nhìn về phía Thương Triệt: “Chúng mình vào việc luôn có được không?”

Thương Triệt nhíu mày, hầu kết khẽ chuyển động: “Không muốn anh hôn nữa à?”

Lương Tư Vũ lắc đầu, nắm lấy tay anh dẫn lối đi xem: “Cô bé ở dưới còn muốn anh hơn.”

… Đầu ngón tay lướt qua một mảng ẩm ướt.

Ánh mắt Thương Triệt trầm xuống, anh hít sâu một hơi rồi nhổm người dậy, bật chiếc đèn ở tab đầu giường lên, lần theo vị trí quen thuộc trong ngăn kéo để lấy đồ. Ai ngờ đâu, anh lại chạm phải một thứ kỳ lạ.

Theo bản năng, anh cầm thứ đó lên trước mắt nhìn một cái.

Giây tiếp theo, ánh mắt của Thương Triệt hoàn toàn thay đổi.