Chương 55 - Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền

Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền

Hơn nửa tháng ở New York, thông qua góc nhìn của Evel, Lương Tư Vũ từng chút từng chút bước vào bảy năm ấy của Thương Triệt.

Cô biết ban đầu anh chơi bắn súng chỉ để phát tiết cảm xúc. Nhưng sau khi quen Evel, sự điềm tĩnh và thư thái của người đàn ông lớn tuổi ấy giống như một đôi tay, chậm rãi kéo anh ra khỏi trạng thái căng cứng.

Bắn súng không còn là nơi trút cảm xúc nữa, mà thật sự dần trở thành sở thích.

Những lúc rảnh rỗi, một già một trẻ sẽ cùng tới trường bắn. Từ bản thân việc bắn súng cho tới những điều phía sau nó, sự quyết đoán, kiên nhẫn, lúc tiến lúc lùi, Evel dạy cho Thương Triệt không chỉ là cách bóp cò, mà còn là học được khi nào nên bóp cò.

Cũng chính trong những năm tháng ấy, hai người dần xây dựng mối quan hệ vừa như thầy trò vừa như bạn bè, từ cuộc sống đến sự nghiệp, từ xa lạ đến mức có thể gọi là người nhà. Trường bắn là điểm khởi đầu của họ, cũng là nơi chứng kiến tất cả.

Đây cũng là lần đầu tiên Lương Tư Vũ phát hiện ra, Thương Triệt còn có một mặt đẹp trai đến vậy.

Có lẽ không nên dùng từ “đẹp trai” để hình dung anh. Gương mặt ấy vốn luôn rất đẹp. Nhưng ngày hôm đó, khi anh mặc áo ba lỗ đen, đeo kính bảo hộ và cầm súng, cảm giác mang lại hoàn toàn khác biệt. Đó là một loại chắc chắn được thời gian mài giũa ra. Vẫn là gương mặt cô đã nhìn vô số lần, nhưng hôm ấy bỗng có thêm một sức hút khác khiến người ta chẳng thể rời mắt.

Đến mức tối hôm đó trở về, trong đầu Lương Tư Vũ vẫn không ngừng hiện lên cảnh tượng ban ngày.

Giọng điệu lười nhác khi Thương Triệt nâng súng, nụ cười tản mạn lúc nói chuyện với Evel, cùng dáng vẻ nhanh nhẹn khi bắn súng… Mọi hình ảnh cứ như đoạn phim quay chậm, lặp đi lặp lại trong đầu cô.

Trong phòng tắm, Thương Triệt vẫn đang tắm. Tiếng nước chảy ào ào lọt vào tai, như mang theo một chiếc móc câu vô hình, khó hiểu mà đầy dụ dỗ.

Lương Tư Vũ nghĩ chắc tới lượt mình bị ma nhập rồi, giờ phút này, sắc quỷ nhập thân.

Cô đột nhiên rất muốn xâm phạm người đàn ông kia.

Nằm trên giường chờ một lúc, cô chân trần bước xuống nền đất lạnh lẽo, từng bước từng bước đi tới cửa phòng tắm. Cửa không đóng hẳn, chừa lại một khe nhỏ, ánh đèn vàng ấm từ bên trong rò rỉ ra ngoài, hòa cùng hơi nước lan tràn.

Lương Tư Vũ đẩy cửa bước vào.

Thương Triệt đang quay lưng về phía cô. Nước từ vòi sen đổ xuống, men theo đường vai, sống lưng rồi hõm eo của anh chảy xuống dưới. Hơi nước dày đặc khiến đường nét cơ thể anh trở nên mờ ảo.

Thương Triệt nghe thấy động tĩnh, hơi nghiêng đầu. Giọt nước men theo đường quai hàm trượt xuống.

Qua lớp kính, anh dùng ánh mắt hỏi cô: “?”

Lương Tư Vũ nhìn thấy một cơ thể đầy áp chế và quyền lực.

Cô cụp mắt xuống, dời tầm nhìn đi, “… Em vào tìm đồ.”

Nói rồi cô giả vờ cúi xuống lục tìm gì đó trên chiếc tủ cạnh bồn rửa tay, Thương Triệt cứ như vậy nhìn cô “bận rộn” một lúc, bỗng cong môi cười, đẩy cửa kính ra, trực tiếp kéo cô từ phía sau vào lòng rồi lôi thẳng vào phòng tắm đầy hơi nước.

Nước từ trên đỉnh đầu đổ xuống, chiếc váy ngủ mỏng trên người Lương Tư Vũ lập tức bị thấm ướt. Cô còn chưa kịp phản ứng đã bị Thương Triệt cúi đầu chặn môi lại, ép lên mặt kính hôn thật lâu mới buông ra, nửa cười nửa không hỏi: “Vào tìm gì?”

Lương Tư Vũ th* d*c, lồng ngực phập phồng dữ dội. Lớp vải ướt sũng dán chặt lên làn da. Cô lau nước trên mặt, rồi đột nhiên cũng rất có lý lẽ mà đáp: “Anh.”

Ánh mắt Thương Triệt từ chiếc váy ướt đẫm của cô chậm rãi dời đi, giọng nói trầm xuống vài phần: “Tìm anh làm gì?”

“Xem anh lâu thế không ra, có phải đang lén làm chuyện xấu sau lưng em không.”

“… Anh có thể làm chuyện xấu gì?”

Lương Tư Vũ dừng một chút, ánh mắt cố ý chậm rãi trượt xuống dưới.

Nhìn một cái rồi thu lại, như thể đã bắt quả tang tại trận, cô hừ một tiếng: “Còn giả vờ.”

Người đàn ông bình thường nào tắm mà tắm thành thế kia chứ, dựng cao như vậy còn giả bộ vô tội.

Bị cô liếc một cái, phản ứng của Thương Triệt càng rõ ràng hơn. Anh im lặng vài giây rồi giải thích: “Là vì nhìn thấy em nên nó mới thế này được không?”

Cả người cô ướt đẫm đứng trước mặt anh, nửa kín nửa hở thế kia, ai mà chịu nổi?

Nhưng Lương Tư Vũ vẫn cứng miệng: “Em không tin.”

Thương Triệt trực tiếp kéo tay cô qua, “Không tin thì tự cảm nhận đi.”

“……”

Lương Tư Vũ cảm thấy còn đáng sợ hơn cả khẩu súng mình cầm ở trường bắn buổi chiều.

Nóng bỏng.

Cứng rắn.

Hơn nữa còn tiếp tục không an phận mà phồng lên trong lòng bàn tay cô.

Cô muốn rút tay về, lại bị Thương Triệt chậm rãi ép sát lần nữa lên mặt kính, “Giờ thì anh thật sự muốn làm chuyện xấu rồi.”

Lương Tư Vũ suốt ngày mắng Thương Triệt thích làm màu, nhưng giờ cô mới phát hiện, đúng là không phải người một nhà thì không vào cùng cửa.

Sau khi vào cửa thì lập tức đổi trắng thay đen trước, tiếp theo giả bộ ngượng ngùng vài phần, cuối cùng thành công đạt được mục đích.

Hai người cứ thế thật sự làm chuyện xấu trong phòng tắm.

Lúc váy ngủ bị Thương Triệt kéo xuống, vì thấm nước nên trở nên nặng hơn, rơi xuống sàn phát ra tiếng động trầm đục. Lương Tư Vũ bị ép lên lớp kính lạnh lẽo, phía sau lưng lại là nhiệt độ nóng bỏng từ cơ thể người đàn ông.

Hơi nước trên cửa kính ngưng tụ thành một lớp sương trắng, tay cô bị buộc phải chống lên đó, đầu ngón tay hơi cong lại, in thành dấu tay mờ nhòe trên mặt kính. Tay Thương Triệt từ phía sau phủ lên, mười ngón đan vào kẽ tay cô, giữ chặt lấy cô, giống hệt lúc buổi chiều ở trường bắn anh phủ tay lên mu bàn tay cô dạy cô cầm súng.

Chỉ khác là bây giờ, “súng” không nằm trong tay nữa, mà ở trong cơ thể cô.

Tiếng nước rất lớn, át đi mọi âm thanh khác, Lương Tư Vũ nghiêng đầu, Thương Triệt cúi xuống hôn cô.

Rất nhanh sau đó, bên dưới dấu tay mờ trên cửa kính lại xuất hiện thêm hai đường cong mềm mại bị ép lên.

Hai người bị bao bọc trong màn nước dày đặc. Nước từ vòi sen thỉnh thoảng bắn lên người, dòng nước ấm men theo da thịt lan ra khắp nơi, Lương Tư Vũ thậm chí không phân biệt nổi thứ đang liên tục chảy xuống bên trong đùi mình rốt cuộc là nước từ vòi sen bắn vào, hay là thứ gì khác.

Những ngày cuối cùng của kỳ trăng mật, cuối cùng hai người cũng đi nghỉ vài hôm ở Hawaii. Sau đó máy bay riêng từ Hawaii bay thẳng về Hồng Kông.

Kể từ khi công bố tin kết hôn làm bùng nổ toàn Hồng Kông, hai người gần như biến mất khỏi tầm mắt công chúng. Giờ đây khi lần nữa xuất hiện trước mặt mọi người, Thương Triệt và Lương Tư Vũ hoàn toàn không che giấu mà nắm tay nhau bước đi.

Các phóng viên nhận được tin từ lâu đã chờ sẵn ở đây. Vừa thấy cặp vợ chồng hào môn xuất hiện, tất cả lập tức cầm micro chen lên phía trước, nhưng đều bị nhân viên đi cùng lịch sự ngăn lại.

Trong đám đông liên tục vang lên tiếng gọi:

“Ngài Thương nói vài câu đi!”

“Cô Lương nhìn bên này!”

“Nghe nói hai người đã đăng ký kết hôn ở nước ngoài rồi có đúng không?”

Thương Triệt vẫn cực kỳ ngầu, anh chỉ cúi đầu nắm tay Lương Tư Vũ đi về phía trước. Cho đến khi trong đám phóng viên bỗng có người hô lớn: “Ngài Thương, bà Thương, tân hôn vui vẻ!”

Bước chân Thương Triệt thoáng khựng lại. Anh nghiêng đầu nhìn về phía phóng viên vừa nói, cực kỳ hiếm hoi mỉm cười đáp lại: “Cảm ơn.”

Sau khi lên xe, Lương Tư Vũ mới phát hiện mấy nhân viên đi cùng vậy mà đang phát lì xì cho phóng viên. Cô không nhịn được mà quay sang hỏi Thương Triệt: “Anh sắp xếp à?”

Thương Triệt đáp hờ hững: “Cho bọn họ sau này viết về anh tử tế chút.”

Đừng có động một chút lại viết cái kiểu “người đàn ông bí ẩn” nữa.

Anh bây giờ là chồng hợp pháp của Lương Tư Vũ đấy nhé. Được pháp luật bảo vệ hẳn hoi.

Đây vừa là lì xì tân hôn, cũng vừa là phí bịt miệng Thương Triệt đưa.

Lương Tư Vũ bật cười ghét bỏ anh: “Tổng giám đốc Thương giờ còn tự mua lực lượng điều hướng dư luận cho mình luôn à?”

“Thì sao?” Thương Triệt quay đầu, cực kỳ thản nhiên nói: “Cũng đâu phải lần đầu anh mua.”

“???”

Mãi đến khi giấy đăng ký kết hôn đã cầm chắc trong tay, Lương Tư Vũ mới biết thì ra mấy tin tức khó hiểu giữa cô và Thương Triệt sau hôm triển lãm nghệ thuật kết thúc đều là bài truyền thông do chính anh tung ra.

Cô mơ hồ nhớ lại mấy tiêu đề khi đó kiểu như:

[Lương Tư Vũ và Thương Triệt có hy vọng tái hôn]

[Lương Tư Vũ và Thương Triệt vẫn còn tình cảm]

Thậm chí còn viết cả chuyện hai người ở hậu trường riêng với nhau nửa tiếng, đến mức môi cũng bị cắn rách.

“Em thật sự không ngờ anh có thể mặt dày đến mức này.” Lương Tư Vũ chân thành cảm thán.

Thương Triệt đáp rất thản nhiên: “Theo đuổi em thì cần mặt mũi làm gì.”

“……”

“Giữ mặt mũi thì giờ em đã lấy người khác rồi.”

“……”

Lương Tư Vũ vậy mà không phản bác nổi, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Rõ ràng ngoài miệng thì ghét bỏ, nhưng khóe môi thế nào cũng không ép xuống được, cuối cùng chỉ hừ nhẹ một tiếng:

“Lười nói với anh.”

Chiếc xe chạy thẳng về phía đỉnh núi.

Đi ngang qua căn số 16 nhưng không dừng lại, Lương Tư Vũ nhìn căn nhà mình từng ở chậm rãi lùi ra sau cửa kính, cực kỳ ăn ý mà không hỏi gì.

Vài phút sau, xe dừng trước cửa căn số 22.

Thật ra đây cũng là nơi rất quen thuộc rồi, nhưng Lương Tư Vũ vừa ngẩng đầu nhìn, vẫn hơi sững người.

Những đêm sau khi hai người làm lành, cô chưa từng nhắc chuyện quay về nhà cưới ở. Không phải không muốn, chỉ là luôn cảm thấy thiếu thiếu điều gì đó.

Nhưng giờ phút này, nhìn khung cảnh trước mắt, cô nghĩ Thương Triệt thật sự hiểu cô.

Cả căn biệt thự sáng rực ánh đèn, chữ 囍 dán trên cửa kính phản chiếu lấp lánh dưới ánh sáng, tấm thảm trải từ cửa chính kéo dài thẳng tới tận lối xe vào. Trên hàng rào sắt quanh sân, cứ cách một mét lại buộc một chùm hoa mẫu đơn phối cùng dải lụa đỏ, lay động nhè nhẹ trong gió đêm.

Ngôi nhà thuộc về cả hai một lần nữa được trang hoàng thành dáng vẻ vốn nên có của một đôi tân hôn.

Mà đám người hầu cũng chỉnh tề đứng thành hai hàng trước cửa, hơi cúi người, mỉm cười nói:

“Ông chủ, bà chủ, chào mừng về nhà.”

Lương Tư Vũ bị cách xưng hô ấy gọi đến khựng lại, vô thức quay sang nhìn Thương Triệt. Ai ngờ người đàn ông kia bỗng lùi nửa bước, rất lịch thiệp đưa tay ra, cũng làm động tác mời như vậy: “Vợ à, chào mừng em về nhà.”

Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ mọi ô cửa sổ, tấm rèm đỏ dưới mái hiên khẽ lay theo gió, hương hoa thơm ngào ngạt. Cả căn nhà cũng giống như Thương Triệt, nhiệt liệt mà chẳng hề che giấu, dang rộng vòng tay với cô.

Lương Tư Vũ mím môi cười khẽ, vài giây sau, cô đặt tay mình vào lòng bàn tay anh, “Ừm, về nhà.”

Nhưng Thương Triệt căn bản chẳng định để cô đàng hoàng bước vào căn nhà này.

Ngay giây tiếp theo sau câu nói ấy, anh đã bế bổng cô lên theo kiểu công chúa, cực kỳ có dáng vẻ rước vợ vào cửa. Đám người hầu đồng loạt cười rồi cúi đầu tránh sang hai bên nhường đường cho họ. Sau đó cũng chẳng biết ai là người đầu tiên to gan xin lì xì, Thương Triệt ôm Lương Tư Vũ không quay đầu lại, chỉ để lại một câu: “Tìm Kenneth, ai cũng có phần.”

“Woa——!!!” Tất cả lập tức quay đầu lao về phía Kenneth, không còn ai chú ý tới bóng dáng biến mất nơi góc cầu thang nữa. Cuộc đối thoại của đôi vợ chồng cũng dần bị tiếng cười vui vẻ dưới lầu nuốt mất.

“Anh giữ ý chút được không, nhiều người đang nhìn đấy.”

“Anh là chồng hợp pháp rồi, còn phải giả bộ nữa à?”

“Vậy anh cũng đừng như thế chứ.”

“Anh như thế nào?”

Sau khi vào phòng ngủ, âm thanh im bặt vài giây, thay vào đó là tiếng vải vóc cọ xát khe khẽ, không lâu sau, dường như Thương Triệt bật cười một tiếng: “Nói đi vợ à, anh như thế nào?”

Nhưng Lương Tư Vũ không mở miệng.

Thương Triệt tiếp tục trêu cô: “Sao không trả lời anh?”

“Bé cưng?”

“Bảo bối?”

“BB?”

Anh dùng cả tiếng Quảng lẫn tiếng phổ thông để dỗ dành, cho đến khi Lương Tư Vũ xấu hổ đến phát cáu mà bật ra một câu: “Im miệng.”

Lúc ấy người đàn ông kia mới cười thành tiếng, như thể cuối cùng cũng thỏa mãn, anh không hỏi thêm nữa.

Trong phòng ngủ có thêm rất nhiều khung ảnh mới, đều là do Thương Triệt sắp xếp, có ảnh chụp cùng AK, cũng có ảnh hai người ở New York.

Phòng ngủ này, chiếc giường king size này, cuối cùng tối nay cũng hoàn thành sứ mệnh phòng tân hôn của nó.

Sáng hôm sau.

Lúc Lương Tư Vũ tỉnh dậy, trên giường chỉ còn lại một mình cô. Mơ màng mò điện thoại gọi cho Thương Triệt. Cô vốn tưởng anh đang ở dưới lầu, không ngờ người đàn ông kia đã tới công ty rồi.

“Có chút việc đột xuất nên anh bị gọi qua xử lý.” Giọng Thương Triệt hoàn toàn không nghe ra chút mệt mỏi nào, “Lát nữa anh về ăn trưa với em.”

Lương Tư Vũ đâu có yếu đuối đến vậy.

Hai người hưởng tuần trăng mật hơn hai mươi ngày, dính lấy nhau hơn hai mươi ngày, còn chưa đến mức ngay cả một bữa cơm trưa cũng không tách ra nổi.

Huống hồ chơi lâu như vậy, cô cũng có cả đống việc cần làm.

Thế là cô từ chối: “Không cần cố ý quay về với em đâu, chiều nay em cũng bận.”

“Nhưng anh nhớ em.”

“?”

Bị câu nói ấy đánh úp, Lương Tư Vũ khựng vài giây rồi bật cười, cố ý nói: “Ồ, vậy anh cứ nhớ đi, em cúp máy đây.”

“……”

Đầu dây bên kia, Thương Triệt bị vợ vô tình bỏ rơi mà cũng chẳng giận. Sau khi cúp điện thoại, khóe môi anh thậm chí còn cong lên vài phần, mãi một lúc sau mới nhớ ra Kenneth vẫn đang đứng trước mặt ghi chép lịch trình cho mình.

Anh ho khẽ một tiếng, ngồi thẳng lại.

“Cậu nói tiếp đi.”

Kenneth vừa định mở miệng, Thương Triệt lại chậm rãi bổ sung thêm một câu: “Lát nữa đặt giúp tôi một bó hoa gửi cho cô ấy.”

“Hôm nay là ngày gì đặc biệt sao?”

“Không.” Thương Triệt xoay cây bút trong tay, lười biếng ngả người ra sau ghế, mỉm cười nói: “Ken, tặng hoa cho vợ không cần lý do.”

Kenneth: “……”

Anh ta thật sự phục rồi.

Bên kia, Lương Tư Vũ sau khi thức dậy cũng chẳng nhàn rỗi.

Cô định dọn dẹp lại căn hộ mình từng ở. Mấy món đồ dùng cá nhân, quần áo linh tinh… thứ nào cần chuyển thì đều chuyển sang nhà cưới bên này.

Sau này căn kia cứ để trống làm kỷ niệm, nếu có giá thích hợp thì cũng có thể cho thuê hoặc bán đi.

Sau bữa trưa, Lương Tư Vũ gọi thêm hai ba người hầu sang giúp. Cánh cửa phòng thay đồ vừa mở ra, đủ loại quần áo, giày dép, túi xách hiện ra. Đám người hầu đeo găng tay, cẩn thận phân loại và sắp xếp.

Còn Lương Tư Vũ đi vào phòng ngủ, gom mấy quyển sách, ảnh chụp đặt trong tủ đầu giường, cùng một đống bao cao su chưa dùng hết ném vào thùng.

Lúc thuận tay mở ngăn kéo thứ hai của tủ đầu giường, ánh mắt cô khựng lại, ngay sau đó lập tức đóng sầm lại. Xác nhận đám người hầu không ở gần đây, cô mới lần nữa kéo ngăn tủ ra.

Là một phụ nữ trưởng thành có nhu cầu sinh lý bình thường, trong thời gian độc thân, Lương Tư Vũ đã mua không ít đồ chơi nhỏ. Nói thật thì dùng cũng khá thích, có cảm giác một mình vẫn có thể chăm sóc bản thân rất tốt.

Nhưng sau khi ở bên Thương Triệt, mấy món đồ vô tri vô giác ấy lập tức bị thất sủng. Dù sao hàng thật đã ở đây rồi, ai còn thích đồ phải sạc điện nữa chứ.

Bây giờ chuẩn bị chuyển nhà, xử lý chúng thế nào lại thành vấn đề, Lương Tư Vũ nhất thời cảm thấy chúng như củ khoai bỏng tay. Muốn vứt hết đi, lại không biết nên vứt ở đâu, cô còn chưa nghĩ xong, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng người hầu gọi: “Bà chủ, mấy thứ này có cần đóng gói không ạ?”

Lương Tư Vũ giật bắn mình, cô dứt khoát nhét toàn bộ đống đồ chơi nhỏ vào thùng, dùng hai chiếc áo len dày phủ kín lên trên.

Trong lòng nghĩ: Cứ chuyển qua trước đã.

Biết đâu sau này vẫn còn dùng tới thì sao.

[Lời của editor] Chúng m ơi chương này bạo quá:)) nghiêm cấm trẻ vị thành niên