Lương Tư Vũ chưa từng nghĩ, lần gặp lại chiếc váy ngủ này lại diễn ra trong phòng thay đồ của Thương Triệt.
Cô vậy mà từ một đống quần áo chưa mặc lại chọn trúng đúng một món nội y mập mờ thế này, còn tự tay đem tới trước mặt anh.
AK ở dưới chân hai người điên cuồng vẫy đuôi.
Đầu óc Lương Tư Vũ ong ong mấy giây, cô vờ vuốt lại lọn tóc không hề tồn tại bên tai, cố làm dịu đi bầu không khí ngượng ngập. Việc đã xảy ra rồi, nếu lúc này đòi lại váy thì lại càng giống như cô rất để ý, chi bằng thuận nước đẩy thuyền, chỉ là một bộ đồ thôi, người trưởng thành đâu cần làm quá lên.
Để diễn cho tròn vai bình tĩnh, Lương Tư Vũ thậm chí còn cười, “Tôi cố ý đấy.”
Cô tỏ ra rất thản nhiên, “Phải có kiểu đồ thể hiện tình thú vợ chồng như thế này thì mới có sức thuyết phục, anh không hiểu à?”
“……”
Thương Triệt quả thật không hiểu. Có lẽ tư duy của hai nhân cách đúng là khác người, vừa đi trước, vừa bay xa.
Anh dừng lại một chút, không nói thêm gì, tiện tay treo chiếc váy ngủ ấy cạnh áo sơ mi của mình. Lớp ren mềm mại áp vào chiếc sơ mi đen cứng cáp, như hơi thở nam nữ âm thầm hòa quyện, mang theo một cảm giác cấm kỵ mãnh liệt.
Chính Lương Tư Vũ cũng không dám nhìn.
Cô vội chuyển chủ đề: “Rốt cuộc anh có đi không?”
“Không.”
Thương Triệt từ chối quá dứt khoát, khiến Lương Tư Vũ ngạc nhiên nhìn anh, như chưa kịp phản ứng, “Không?”
“Lịch trình của tôi thường được chốt trước ba ngày. Công việc ngày kia đã kín rồi, không thể đi đại lục.”
“……”
Ở Hồng Kông, Lương Tư Vũ mở miệng nhờ vả, hiếm khi bị từ chối.
Nhà họ Lương thế lực lớn, ai cũng sẵn lòng nể mặt cô, nâng niu cô, thuận theo cô. Bao năm qua, chỉ có cô chọn người khác, lạnh nhạt với người khác, nào ngờ cũng có ngày bị người ta từ chối.
“Không rảnh thì thôi.” Mất vài giây cô mới tiêu hóa được sự khó tin này, rồi lại ngẩng cằm, khôi phục vẻ cao ngạo quen thuộc, “Thực ra tôi cũng không phải rất muốn anh đi, chỉ là hỏi cho có.”
Thương Triệt gật đầu: “Ừ.”
Vở kịch cũng không cần diễn tiếp nữa. Lương Tư Vũ không nói thêm câu nào, xoay người rời khỏi phòng thay đồ.
Không lâu sau, dưới lầu vang lên tiếng động cơ xe thể thao của cô, nghe có vẻ rất bực bội.
AK con không vẫy đuôi nữa, quay đầu nhìn Thương Triệt với vẻ mặt ỉu xìu.
Thương Triệt không để ý tới nó, treo nốt món đồ cuối cùng xong thì dừng lại một chút, rồi mở hết cửa sổ trong phòng.
Trong phòng ngủ và phòng thay đồ thoảng lên mùi hương của Lương Tư Vũ.
Thực ra mùi này trước đây cũng có, chỉ là anh không để ý. Nhưng từ khi áo choàng ngủ của anh dính phải mùi đó, dường như trong đầu đã bị khắc dấu.
Một dấu ấn thuộc về riêng Lương Tư Vũ.
Đến mức chỉ cần cô bước vào, Thương Triệt như bị nhắc nhở cưỡng ép, hơi thở ấy vương vấn không tan trong đầu.
Điều này khiến anh khẽ nhíu mày.
“Đi thôi.” Thương Triệt bế AK con chuyển sang phòng làm việc, đúng lúc gặp Kenneth đi lên.
Kenneth vừa bảo người pha hai tách trà mang lên, đã thấy Lương Tư Vũ mặt mày khó chịu rời đi, liền hỏi Thương Triệt: “Hai người ổn chứ?”
Thương Triệt đã quen với việc đại tiểu thư trở mặt nhanh như lật sách, vừa nhìn điện thoại vừa lắc đầu: “Không sao.”
Anh đang xem thông báo mà công ty Lương Tư Vũ đăng ban ngày. Cách xử lý không có vấn đề, mấu chốt nằm ở vị khách mời bí ẩn chưa công bố.
Theo hiểu biết của anh về Lương Tư Vũ, cô sẽ không tiền trảm hậu tấu khi chưa nhận được câu trả lời chắc chắn từ anh. Nhưng nếu cô đã có người thay thế, vậy tại sao còn đến tìm anh, còn nói kiểu anh nhất định phải đi?
Kenneth nhìn thấu mọi chuyện. Xem tin cả ngày, đoán cũng biết mục đích của Lương Tư Vũ.
“Thật sự không có cách nào sao?” Anh dò hỏi.
Thương Triệt tắt màn hình điện thoại, giọng bình thản: “Cục trưởng Ngô không thích người thất hẹn.”
Nếu là bình thường, việc gì có thể đẩy thì anh sẽ đẩy.
Nhưng ngày kia lại đúng ngày ký kết dự án khu phát triển Nam Loan, một dự án do chính phủ dẫn dắt, vốn đầu tư cực lớn. Thương Triệt kéo Tống Ký vào hợp tác, ngày đó ba bên gặp mặt lần đầu, cả vị Cục trưởng Ngô bên Cục Phát triển và Tống Ký đều sẽ có mặt.
Là người then chốt thúc đẩy hợp tác, sao Thương Triệt có thể vắng mặt?
Huống hồ đây còn là lần đầu anh điều hành một dự án quy mô lớn như vậy sau khi đá Thương Thanh Lâm ra khỏi cuộc chơi. Bao nhiêu ánh mắt trong công ty đang dõi theo, mọi lời nói, hành động của anh đều có thể dẫn tới rủi ro không cần thiết.
Có thể nói, mọi chuẩn bị trước đó đều vì chờ ngày này.
Kenneth gật đầu, dù không hy vọng nhiều, vẫn an ủi: “Cô Lương sẽ hiểu thôi.”
Thương Triệt “ừ” một tiếng, “Vừa rồi không đánh nhau với tôi đã là hiểu rồi.”
Kenneth: “……”
Dù nói vậy, nhưng Thương Triệt xoa đầu AK con, như nghĩ tới điều gì, bỗng nói với Kenneth: “Cậu tra thử xem, phu nhân của Cục trưởng Ngô có phải thích nghe kịch Quảng Đông không.”
Phía bên kia, Lương Tư Vũ ngoài miệng nói không để ý, nhưng trong lòng lại cực kỳ khó chịu.
Trước đây cô theo Thương Triệt tiếp Tống Ký, tiếp Thương Hoằng Viễn, đều hết sức phối hợp. Giờ đến lượt cô cần anh giúp, anh lại làm bộ đó.
Chỉ vì sáng nay cô nói phải giữ khoảng cách? Anh muốn gỡ lại một ván, nghĩ cô sẽ đi cầu xin?
Xùy.
Nằm mơ đi.
Thương Triệt đúng là lựa chọn phù hợp nhất để thay Thù Địch, nhưng không phải lựa chọn duy nhất. Anh không đi, cùng lắm chỉ tiếc một chút, chưa đến mức bó tay.
Trong tay Lương Tư Vũ vẫn còn một át chủ bài, nếu không cô cũng chẳng dám phát thông báo như vậy ra ngoài.
Trên đường về, Lương Huệ Trân gọi điện hỏi: “Bên Thượng Hải đổi khách mời cắt băng thành ai rồi?”
Lương Tư Vũ tạm thời không muốn nói: “Bí mật.”
Lương Huệ Trân cười: “Là A Triệt phải không?”
Xét về góc độ kinh doanh, bà cho rằng con gái chắc chắn sẽ chọn phương án chi phí thấp mà hiệu quả cao như vậy.
Lương Tư Vũ nhắm mắt, hít nhẹ một hơi rồi thở ra, cố kìm lại sự bất lực.
Cô không muốn nói với mẹ rằng Thương Triệt không đi. Lỡ bà hỏi thêm, cô lại phải bịa ra một đống lý do.
“Đã nói là khách mời bí ẩn rồi, biết trước thì còn gì thú vị.” Cô lảng sang chuyện khác, “Con còn bận, về rồi con qua uống trà với mẹ.”
Cúp máy, Lương Tư Vũ ngồi trong xe một lúc, rồi mới lấy điện thoại ra, gửi cho Địch Ngọc một cái tên, dặn:
[Chuẩn bị toàn bộ tư liệu hoạt động của người này.]
…
Lễ cắt băng được định vào sáng ngày kia, giờ hoàng đạo đã chọn sẵn. Hôm sau, Lương Tư Vũ bay sang Thượng Hải.
Đi cùng cô có Địch Ngọc và năm sáu quản lý dự án từ công ty Hồng Kông, còn lại do nhân viên chi nhánh Thượng Hải phụ trách hỗ trợ tại chỗ.
Sau thông báo tối qua, nhân viên hai bên đã biết trước danh tính khách mời bí ẩn. Dù người này đủ sức chống đỡ sân khấu, lại có thể mang đến sức hút lớn, nhưng trong lòng mọi người vẫn có chút tiếc nuối.
Dù công hay tư, họ vẫn muốn thấy lần đầu tiên Lương Tư Vũ và Thương Triệt cùng xuất hiện tại đại lục.
Máy bay hạ cánh xuống Sân bay Quốc tế Phố Đông Thượng Hải lúc 2 giờ chiều.
Lương Tư Vũ bảo người mang hành lý về khách sạn trước, còn cô cùng Địch Ngọc ghé qua flagship store. Ngoài việc trực tiếp kiểm tra công tác chuẩn bị, cô cũng tiện trao đổi quy trình lễ cắt băng với người phụ trách.
Giám đốc chi nhánh Thượng Hải tên An Nhã, hơn ba mươi tuổi, từng là quản lý sản phẩm của một thương hiệu mỹ phẩm xa xỉ, một nữ doanh nhân chuẩn chỉnh nơi công sở.
Đáng lẽ với nghề này, cô đã quen nhìn đủ loại mỹ nhân, nhưng khi Lương Tư Vũ xuất hiện trước mắt, An Nhã vẫn bị hút hồn thật sự.
Rất hiếm người có vẻ đẹp thuần khiết đến vậy, không chút gượng ép. Mái tóc xoăn dày bồng bềnh, nhìn là biết được chăm sóc kỹ lưỡng lâu dài. Làn da trắng sáng, trong trẻo, giữa chân mày ánh lên khí chất cao quý bẩm sinh.
Nhưng thứ thu hút nhất lại là sự ung dung toát ra từ trong cốt cách,một phong thái tiểu thư đài các thực thụ.
“Kết thúc tham quan, công ty đã chuẩn bị tiệc đón gió đơn giản cho cô.” An Nhã chủ động đề nghị.
“Cảm ơn, nhưng tối nay tôi đã có hẹn.” Lương Tư Vũ quay sang trưởng phòng PR: “Cô dẫn mọi người đi ăn đi, bữa này tôi mời. Ngày mai tiệc ăn mừng chúng ta gặp lại.”
“Vâng.”
Rời flagship store, phố xá đã lên đèn. Lương Tư Vũ lên xe, đi thẳng ra Bến Thượng Hải.
Tin nhắn trong điện thoại là 5 phút trước:
[Cô Lương, tôi đã đến rồi.]
–
Cùng lúc đó tại Hồng Kông, phòng họp trên tầng cao nhất của tập đoàn Đỉnh Quân sáng rực ánh đèn.
Hai bên bàn dài kín người, trước mặt ai cũng mở laptop, trên màn chiếu là các biểu đồ dữ liệu, từng trang PPT lần lượt lật qua. Ánh sáng ngoài cửa sổ chuyển dần từ xanh lam sang tím sẫm, cho đến khi hoàn toàn chìm vào màn đêm.
Bên kia cảng Victoria, những bảng đèn neon lần lượt sáng lên, đan thành dòng ánh sáng chuyển động.
Cuộc họp này được dời lên sớm một cách đột ngột, bầu không khí trong phòng mang theo vài phần nghiêm túc. Các lãnh đạo cấp cao lần lượt phát biểu, tiếng Quảng Đông xen lẫn tiếng Anh vang lên liên tục.
Đúng 8 giờ, trợ lý hành chính mang đồ ăn vào, cuộc họp tạm dừng một lát. Thương Triệt đẩy ghế ra sau, đứng dậy đi đến trước cửa kính sát đất. Anh vừa định lấy điện thoại ra xem thì Tống Ký bước tới hỏi:
“Không ăn chút gì lót dạ à? Cuộc họp còn lâu mới xong.”
“Chưa đói.” Thương Triệt đáp.
Thấy anh cầm điện thoại, Tống Ký trêu: “Sao, nhớ vợ rồi à?”
“……”
Thương Triệt chỉ khẽ cong môi, không trả lời trực tiếp.
“Cũng coi như cậu chịu khó thật đấy.” Tống Ký nhấp một ngụm cà phê, đứng cạnh anh nhìn cảnh đêm ngoài cửa kính, nói nhàn nhạt: “Ngay cả dì Mai đã lui khỏi sân khấu mười năm mà cậu cũng mời được.”
Thương Triệt hơi khựng lại, cười nhạt: “Tôi không hiểu cậu đang nói gì.”
“Cậu hiểu mà.”
Dì Mai, người từng là kép văn võ mang tính huyền thoại của giới kịch Quảng Đông thập niên 90, sau buổi diễn chia tay mười năm trước đã lui về ở ẩn, đột nhiên tuyên bố sẽ tham gia buổi thưởng kịch do Viện Kịch Quảng Đông tổ chức vào thứ Hai.
Vợ của cục trưởng Ngô là fan ruột của Mai dì, mà bản thân cục trưởng Ngô lại nổi tiếng yêu chiều vợ. Hễ có buổi diễn là ông đều sắp xếp thời gian đi cùng.
Trên đời không có chuyện trùng hợp đến thế.
Dự án Nam Loan này, trong buổi đánh giá ban đầu, các ngân hàng đều còn dè dặt. Tống Ký chấp nhận tham gia, thực chất cũng là đang đánh cược vào con người Thương Triệt.
Anh ta đặt cược vào con mắt nhìn người của mình.
Cũng đặt cược rằng, người đàn ông có thể khiến một đại tiểu thư kén chọn như Lương Tư Vũ để ý, chắc chắn không phải hạng tầm thường.
Tống Ký uống cạn cà phê, vỗ vai Thương Triệt: “Gặp Tư Vũ thì giúp tôi chúc cô ấy khai trương thịnh vượng.”
Nói xong liền rời đi.
Thương Triệt nhìn theo bóng lưng anh ta, khẽ cúi đầu cười, nghĩ bụng, Tống Ký quả nhiên là người thông minh.
Đến hơn 10 giờ tối, cuộc họp mới kết thúc.
Trên đường về, Kenneth nói: “Tối nay cục trưởng Ngô có vẻ rất hài lòng.”
Lúc tạm biệt trước cửa phòng họp, vị quan chức có vị thế quan trọng trong chính quyền đó chỉ nói với Thương Triệt ba chữ: “Vất vả rồi.”
Ba chữ đơn giản, nhưng ý tứ sâu xa.
Có những chuyện không cần nói ra. Những gia tộc thương nghiệp đỉnh cấp như nhà họ Thương và chính phủ vốn là quan hệ hợp tác đôi bên cùng có lợi, không ai phải dựa dẫm ai. Dù cục trưởng Ngô có nhìn ra đây là sự sắp xếp của Thương Triệt, nhưng người trẻ này đã chủ động tạo thể diện, trải đường sẵn cho ông, ông đương nhiên cũng thuận nước đẩy thuyền.
Thương Triệt hơi mệt, tựa vào ghế nghỉ ngơi: “Bên cô ấy thế nào rồi?”
“Có vẻ…” Kenneth ngập ngừng một chút, “Mọi chuyện khá suôn sẻ.”
Fanpage chính thức vẫn chưa công bố danh tính khách mời, nhưng toàn bộ chiến dịch hâm nóng đều xoay quanh nhân vật này, thậm chí còn tung ra ảnh bóng lưng. Độ thảo luận trên mạng đã bị đẩy lên rất cao.
Trong xe yên lặng một lúc.
Kenneth nhìn qua gương chiếu hậu: “Ngài còn đi không?”
Một lúc sau, từ ghế sau vang lên giọng nói nhàn nhạt: “Không.”
Ván cờ với cục trưởng Ngô vốn dĩ không nắm chắc phần thắng, Thương Triệt chỉ cố hết sức thử một lần. Dù bây giờ cuộc họp đã kết thúc sớm, nhưng bên phía Lương Tư Vũ đã chuẩn bị ổn thỏa, nếu anh qua đó lúc này, ngược lại sẽ phá vỡ kế hoạch của cô.
Khi về đến nhà thì đã khuya.
Thương Triệt lên lầu, nới lỏng cà vạt, vừa cởi cúc áo sơ mi vừa bước vào phòng thay đồ. Anh định lấy đồ sạch đi tắm, nhưng vừa giơ tay đã nhìn thấy chiếc váy ngủ quá mức gợi cảm của Lương Tư Vũ.
Mềm mại, hở hang, gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ khi nó ôm lấy cơ thể.
Yết hầu anh khẽ động, hít sâu một hơi, nhanh chóng lấy đồ của mình rồi rời đi.
Nhưng vừa bước ra ngoài, trong lòng lại dâng lên một chút bực bội không rõ nguyên do, giống như bất lực trước sự xâm nhập lặng lẽ của Lương Tư Vũ.
Anh đi rót một cốc nước lạnh, tiện tay mở điện thoại.
Chủ đề “khách mời bí ẩn của Lunaris” quả nhiên đang leo hot search. Phía chính thức đã tung ảnh bóng dáng, cư dân mạng dường như cũng đoán được người đó là ai, lượng like bình luận đã vượt mốc một triệu.
Thương Triệt không khỏi nhíu mày, cũng bắt đầu tò mò, là ai?
Anh bấm vào phần bình luận.
Lời tác giả:
Chào mừng đến với chương trình:
#Thương tổng vất vả làm việc xong về nhà phát hiện vợ tìm người đàn ông khác, chính thức “vỡ trận”#