Người của chủ tịch dẫn tôi đến phòng tác chiến, bảo tôi nghỉ ngơi một lát: "Chủ tịch đang họp, mười phút nữa sẽ đến."
Phó quan cúi đầu, từ trong ngăn kéo đưa ra một tờ hóa đơn: "Đây là số lượng và chất lượng của mỏ lõi sao khai thác lần trước, xin ngài xem qua và đối chiếu. Thời gian oxy hóa của mỏ lõi sao có chút không khớp, trước đó ít nhất đã có người đo đạc và khai thác một cách chính xác rồi."
Tôi bất động thanh sắc gật đầu, ngón tay kẹp điếu thuốc rà qua bản báo cáo, không biết đang nghĩ ngợi điều gì. Nơi này tuy không phải do Carayan tìm thấy, nhưng hắn đã gợi ý rất nhiều, giống như có một bàn tay vô hình đẩy mạnh từ phía sau, thúc đẩy liên minh tìm thấy lõi sao vậy. Sự nhận thức này khiến tôi vô cùng khó chịu. Hắn nghĩ mình là ai chứ... dám ra vẻ ban ơn bố thí cho tôi như vậy sao?
Đám lính tuần tra rõ ràng là có quen biết với hắn, và trong khoảnh khắc tình nồng ý đượm, tôi đã mơ màng nghe thấy tên lính tuần tra kia gọi hắn là— Điện hạ.
Ở đế quốc, thế hệ này có thể được gọi là điện hạ chỉ có hai người. Mà người còn lại, hiện tại đã sống chết không rõ. Tôi không hiểu nổi tại sao hắn lại chấp niệm với một tên thợ sửa xe tầm thường đến thế, là do gu thẩm mỹ bị tụt dốc hay là có sở thích kỳ lạ gì chăng?
Trong cơn mê muội, gã Alpha đánh dấu tôi lột bỏ quần áo, thổ lộ tiếng lòng, những lời lẽ biểu đạt sự chiếm hữu và yêu thích vẫn còn văng vẳng bên tai. Cứ nghĩ đến đây là tôi lại thấy buồn nôn.
Trong dạ dày một trận nhào lộn cuộn trào, tôi lao thẳng vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Phó quan bên ngoài sốt sắng đập cửa rầm rầm: "Ngài không sao chứ, nguyên soái?"
Tôi nôn đến mức váng vất cả đầu óc, hé cửa ra một khe nhỏ: "... Lấy giấy lại đây, ... ọe, ưm... ọe..."
Cùng lúc đó, cánh cửa phòng họp cấp cao của liên minh được người ta đẩy ra. Chỉ thấy một người đàn ông cao lớn, đỉnh đạc được đám đông vây quanh bước ra, đúng chất thiên chi kiêu tử, đẹp trai bức người.
Chiếc áo choàng dài màu đen phác họa nên vòng eo thon gọn, cuốn hút của hắn, nhưng điều đó cũng không thể làm thay đổi sự thật rằng hắn là một Alpha vô cùng quyến rũ.
Ngay cả khi đang đứng giữa đám đông, hắn vẫn bắt trọn được những động tĩnh nhỏ nhặt phát ra từ phía nhà vệ sinh. Đôi bốt dài nện xuống nền đất theo tiếng nôn mửa đột ngột khựng lại.
Hắn liếc nhìn đám đông: "Tất cả lui xuống hết đi."
Mọi người không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng không ai dám làm trái mệnh lệnh của hắn, đều lui ra ngoài. Hắn rảo bước đến trước cửa nhà vệ sinh, nhìn thấy phó quan đang đứng đó: "Cậu cũng lui xuống đi."
"Phó quan bị áp lực mạnh mẽ áp đảo đến mức kinh hồn bạt vía, bàn tay đang bấu vào cửa lập tức buông lỏng. Và ngay ở khoảnh khắc tiếp theo, cậu ta trố mắt nhìn vị Chủ tịch cao quý, trước nay luôn ngạo nghễ coi trời bằng vung kia đang đè chặt vị Nguyên soái vạm vỡ của mình lên bệ rửa mặt. Cả hai người đều đã tháo bỏ chiếc găng tay nhung ra từ lúc nào."
Tôi th* d*c một hơi nặng nề: "Anh—"
Chủ tịch Lục dùng những ngón tay thon dài, mạnh mẽ dính chút nước trên bệ rửa mặt, từng chút một nâng cằm ép mặt tôi đối diện với tấm gương. Hắn cúi người thầm thì như đang tán tỉnh, nhưng chỉ có người ở khoảng cách gần nhất mới có thể thấu cảm được câu chất vấn kia âm u, lạnh lẽo đến nhường nào:
"Em mang thai rồi."
"Của ai?"
Tôi nghiêng đầu, né tránh hơi ấm từ lòng bàn tay của hắn.
"Sao anh phát hiện ra được?"
Gã Alpha kiêu ngạo cười lạnh: "... Em không biết thật sao?"
"Tin tức tố trên người em đã thay đổi rồi, rất thơm, là dấu hiệu cơ thể đang chuẩn bị cho việc sinh nở và nuôi con bằng sữa mẹ sau này. Nguyên soái không định đợi đến lúc chuẩn bị sinh con ngay giữa doanh trại liên minh thì mới chịu biết đấy chứ?"
Tôi gật đầu, thành thật đáp: "Không cần đợi đến lúc đó đâu. Bây giờ tôi biết rồi."
Thực ra từ trước đến nay tôi luôn rất phản cảm với việc đàn ông dùng thân xác để đổi lấy địa vị. Thế nhưng chủ tịch liên minh – Lục Diễn lại chính là kiểu người như vậy.
Chỉ nhờ một bức ảnh hắn ta cúi đầu thực hiện nụ hôn tay với tôi gây bão khắp liên minh, số lượng cử tri ủng hộ Lục Diễn đã tăng lên mức áp đảo, giúp hắn ta một bước ngồi vững trên chiếc ghế nhiệm kỳ suốt mười năm qua.
Kể cả từ khi Lục Diễn phát hiện ra lợi ích của việc "xào xáo" cặp đôi song Alpha mạnh mẽ, hắn ta lại càng tích cực giúp tôi che giấu thân phận Omega của mình, rồi cứ như con dòi trong xương tủy, rình rập bấu víu lấy tôi ở khắp mọi nơi.
Tôi ở căn cứ huấn luyện bắn bia, hắn ta cũng vác mặt đến thị sát công việc. Cơ bắp khẽ áp sát, ngón tay giúp tôi bóp cò súng, tôi đã phải nhẫn nhịn hết mức mới không nã một phát súng găm thẳng gã Lục Diễn này lên bia đỡ đạn để làm hình vẽ trang trí trên tường. Vậy mà đám phóng viên sau khi chụp trộm được cảnh này lại ca tụng nó là: "Liên minh chính trị củng cố và vững chắc mang tính sử thi của năm".
Hửm, đúng là cái gọi là... đồng minh lắm mưu nhiều kế.
Quân bộ vốn là biểu tượng cho sự trung lập của liên minh, theo lý mà nói thì không nên dính líu đến chính trị, càng không nên dây dưa mập mờ với vị chủ tịch mới lên đài theo kiểu "mạnh mạnh kết hợp". Phần lớn mọi người đều khiếp sợ quyền thế của hai bên nên chỉ dám ngậm bồ hòn làm ngọt, tức giận mà không dám nói ra nửa lời.
Khi tôi đang ngồi trong phòng chỉ huy để kết nối điều hành, đột nhiên từ kênh liên lạc chung vang lên giọng nói của một binh sĩ cấp thấp.
"Nguyên soái, việc ngài đi lại gần gũi với Lục Diễn, có phải là tư tâm của riêng ngài không?"
Trong phút chốc, toàn bộ phòng chỉ huy rơi vào bầu không khí im phăng phắc. Những thuộc h* th*n tín bên cạnh tôi, bao gồm cả những quan chức cấp cao nắm giữ trọng quyền, hay cả những kẻ tiểu nhân lòng dạ khó lường, tất cả những người có mặt ở đây đều im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Vì đây chỉ là đường truyền âm thanh từ xa nên tôi không thể nhìn thấy mặt gã binh sĩ cấp thấp kia, chỉ nghe ra đó là một giọng nói rất trẻ tuổi và thanh tao.
Tôi hỏi ngược lại: "Cậu nghĩ sao?"
Giọng nói của người kia khựng lại một nhịp, nhưng sau đó lại vô cùng kiên định: "Một người như nguyên soái trước nay luôn công chính liêm minh, tuyệt đối sẽ không có tư tâm."
Một kẻ lý tưởng hóa như vậy thật sự không dễ tìm thấy ở liên minh này. Tôi khẽ nhếch môi, dập tắt ảo tưởng của cậu ta: "Tôi cũng chỉ là một người bình thường, mà người bình thường thì sẽ có tư tâm. Cho dù không có Lục Diễn thì cũng sẽ có thứ khác trở thành tư tâm của tôi thôi."
"... Biết đâu đấy, cậu hãy nỗ lực hơn một chút, để tôi có thể nhìn thấy cậu, bước đến đứng trước mặt tôi, rồi tự biến bản thân cậu thành tư tâm của tôi xem nào."
Không khí rơi vào im lặng, tôi dường như có thể cảm nhận được nhịp tim của gã binh sĩ cấp thấp kia đã lỡ đi một nhịp.
"Rõ, thưa nguyên soái, thuộc hạ sẽ làm được."
Ký ức vụt qua, thời gian thu hẹp lại hiện tại, trước mặt tôi lúc này chỉ có một Lục Diễn đáng ghét, không biết chừng mực, đến cả một tên binh sĩ cấp thấp cũng không bằng, lời nói ra còn mang theo đầy ý châm chọc ác ý.
"Tình cảm không kiềm chế được thì có thể hiểu, nhưng em không uống thuốc tránh thai à?"
Tôi bình thản đáp: "... Trước đây chưa từng bị làm qua bao giờ nên quên mất."
Lục Diễn cười như không cười: "?"
Hửm, thế thì ngài đúng là kiểu người hay quên những việc hệ trọng rồi. Lục Diễn lộ rõ vẻ xem kịch hay, nheo mắt nhìn xuống vùng bụng của tôi: "... Có cần tôi duyệt cho em một kỳ nghỉ thai sản không? Chắc là không cần một vị chủ tịch như tôi phải đích thân giải thích với đại nguyên soái liên minh rằng, cái bụng mà to ra thì không thể hạ lệnh tổng động viên ba quân được đâu nhỉ."
Tôi ngước mắt nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn ta: "Tôi là Alpha nguyên soái Thẩm Ngạn của liên minh, anh đã từng nghe nói có gã Alpha nào, có vị nguyên soái tinh hệ nào có thể mang thai chưa?"
Cơn ốm nghén trong thời kỳ mang thai khiến tôi theo bản năng thấy buồn nôn, tôi ngửa đầu nhìn lên bầu trời tinh hệ xanh thẳm, nhất thời không biết bản thân nên nghĩ gì lúc này. Carayan đánh dấu tôi là muốn lợi dụng tin tức tố để bắt tôi phải thần phục, muốn ép tôi phải chịu khuất phục dưới trướng hắn, nhưng điều đó là hoàn toàn không thể. Nếu hắn muốn ép, thì cũng chỉ ép tôi bước vào phòng phẫu thuật để tẩy sạch vết đánh dấu, nạo bỏ cái chủng nghiệt súc này đi mà thôi.
Một Omega chấp nhận tự hủy hoại tuyến thể của mình thì cũng chẳng khác gì một Alpha thực thụ.
Lục Diễn vốn dĩ luôn thủ sẵn hai bộ lý lẽ, hắn ta đương nhiên có thể lợi dụng một đứa trẻ chưa chào đời để đánh vào tử huyệt của quân bộ, nhưng hắn ta cũng có thể giống như lúc này, trên mặt lộ ra vẻ tán thưởng lộ liễu.
"... Thẩm Ngạn, quả nhiên tôi không nhìn lầm em." Hắn ta vừa nói vừa nhìn vào gương chậm rãi đứng thẳng người lên, dáng vẻ vô cùng ung dung tự tại, "Tuần sau tôi sẽ sắp xếp người chuẩn bị phẫu thuật phá thai cho em, không có bất cứ thứ gì có thể trở thành điểm yếu của nguyên soái Thẩm em được."
Hắn ta chừa cho tôi một chút không gian để th* d*c, rồi bỗng đổi giọng: "Đúng rồi, Thẩm Ngạn, chẳng lẽ em không muốn biết vừa nãy chúng tôi đã thảo luận về chuyện trọng đại gì trong phòng họp sao?"
Giọng nói của Lục Diễn trầm xuống, thu lại dáng vẻ cợt nhả bỡn cợt lúc trước, ngón tay hắn ta rời khỏi bụng dưới của tôi, dùng khăn giấy khẽ lau đi vệt nước dính trên đó.
"Tiền tuyến vừa báo về: Phế đế Loyincham đã chủ động đến đầu quân cho liên minh chúng ta. Liên minh chúng ta đã đứng ngoài bàn cờ này quá lâu rồi."
— "Cũng đến lúc phải nhập cuộc rồi."