Bị thơm mấy cái chí mạng, Bạch Nặc bất lực nhìn về phía màn hình điện thoại, sau đó nhịn không được vỗ vỗ vỗ lên lưng bác họ đang tăng ca đến mức hóa điên nhà mình.
Bác họ rốt cuộc có chấp niệm gì với quả xoài vậy nhỉ?
Bạch Nặc ngẫm nghĩ một lúc rồi à lên một tiếng.
Cậu nhóc vươn bàn tay nhỏ nhắn ra, bày ra vẻ mặt nghiêm túc: "Bác họ ơi, không phải vì pheromone của bác có mùi dương chi cam lộ, nên bác mới yêu thương sâu sắc quả xoài đấy chứ?"
Ai mà chẳng biết, một trong những nguyên liệu chính của món chè dương chi cam lộ chính là quả xoài.
Tập phim này Bạch Nặc đã được xem qua rồi.
Xem ké từ chỗ bác cả đấy.
Sầm Lưu:……
Đầu óc đang mụ mị vì tăng ca của Sầm Lưu bỗng khựng lại một nhịp. Cậu ta cũng nhớ tới tấm gương đi trước Bạch Chanh. Cậu ta há há miệng, định bụng nói vài câu để tẩy trắng, tách bản thân ra khỏi quả xoài, tránh đi vào vết xe đổ của Bạch chanh.
Nhưng Sầm Lưu lại nghĩ nghĩ, cảm thấy quả xoài ít nhất so chanh hảo, không phải không thể tiếp thu.
Nhưng Sầm Lưu nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy quả xoài dù sao cũng đỡ hơn quả chanh, không đến mức không thể chấp nhận được.
Hơn nữa, cảm nhận được bàn tay nhỏ của Bạch Nặc đang vỗ vỗ sau lưng mình với tư thế an ủi, Sầm Lưu liền vùi đầu vào lồng ngực chẳng mấy rộng rãi của cậu nhóc, gào rú ầm ĩ không biết là đang kêu cái gì.
Bạch Tấn đứng bên cạnh:…
Không đúng, thế này không công bằng!!
Nhưng còn chưa đợi Bạch Tấn kịp lên tiếng kháng nghị, cổ áo anh ta đã bị một bàn tay từ phía sau túm chặt lấy.
Bạch Thánh đã sớm sửa soạn, quần áo chỉnh tề từ trước. Lúc nhận được cuộc gọi video lầy lội này, anh liền chạy tới nơi rất nhanh.
Giờ phút này, ông bố bỉm sữa đã chính thức gia nhập chiến trường. Anh híp mắt, xách cổ Bạch Tấn lên.
Đánh hơi thấy mùi nguy hiểm, Sầm Lưu im hơi lặng tiếng bế thốc Bạch Nặc định chuồn lẹ, nhưng đã bị bàn tay còn lại của Bạch Thánh chặn đứng.
Một lát sau, Bạch Nặc đã ngoan ngoãn đứng cạnh ba ba, ngón tay nhỏ níu lấy tay anh khẽ đung đưa, ý bảo ba ba bớt giận, đừng tẩn bác họ.
Còn chú út á?
Chú út thuộc kiểu người mau quên, ăn đòn bao nhiêu lần vẫn không chừa, cứ phải tẩn tiếp mới được.
Bạch Nặc thuộc kiểu trẻ con lớn chậm so với bạn bè đồng trang lứa. Hiện tại chiều cao của cậu nhóc mới chỉ vừa chạm đến dưới khuỷu tay của ba ba một chút.
Cậu mặc một bộ đồ thể thao thoải mái dài tay, vì vừa mới chạy bộ xong nên mái tóc xoăn mềm hơi ẩm ướt, trên đôi má trắng sứ là hai vệt hồng hào khỏe mạnh.
Có thể thấy, Bạch Thánh nuôi con nhiều năm như vậy đã cơ bản điều dưỡng tốt cơ thể cho Bạch Nặc rồi.
Trước mặt anh, ông bác họ và chú út mỗi người một bên, ôm đầu ngồi xổm trên vỉa hè r*n r*, oán hận tố cáo Bạch Thánh gõ đầu người ta mà chẳng thèm nương tay chút nào.
Bạch Thánh thì bày ra vẻ mặt tôi không có nghĩa vụ phải nương tay.
Tuy nhiên, nhìn lướt qua quầng thâm mắt của hai người này, Bạch Thánh cũng nhận ra họ đều là vội đến điên cuồng, vừa mới được nghỉ ngơi một cái là tụ lại nghịch ngợm quá đà.
Trông thì có vẻ tinh thần phấn chấn nhưng thực chất cơ thể đã mệt rã rời rồi.
Để hai người này đưa Bạch Nặc đi học là chuyện không tưởng.
Bạch Thánh cực kỳ không tin tưởng hai tên này.
Hơn nữa, thằng nhóc Bạch Tấn thì không chấp làm gì, Sầm Lưu bao nhiêu tuổi đầu rồi mà còn hùa theo làm trò con bò.
"Cút hết về ngủ đi." Bạch Thánh dắt tay nhóc tì nhà mình, bất mãn lên tiếng đuổi người.
Sau khi đuổi hai kẻ phá đám đi, Bạch Thánh mới dẫn Bạch Nặc về nhà ăn sáng.
Thật ra Bạch Nặc cảm thấy tự mình đã có thể đi bộ đến trường rồi, nhưng ông bố già lại không yên tâm.
Cộng thêm việc Bạch Nặc đến trường khá sớm nên thông thường Bạch Thánh đều đưa con đi học trước rồi mới đến công ty.
"Nghe nói kỳ thi học sinh giỏi bên chỗ các con sắp bắt đầu rồi?" Bạch Thánh đã rời khỏi ghế nhà trường quá lâu, sớm đã không còn nhớ rõ mốc thời gian của mấy cuộc thi này nữa.
"Vâng ạ." Bạch Nặc gật gật đầu: "Còn khoảng hai tháng nữa là đến vòng loại. Thầy cô bảo tụi con học sinh lớp sáu cứ đi thi để trải nghiệm không khí cho biết thôi, không cần căng thẳng, thứ hạng gì đó không quan trọng."
"Thật thế à?"
"Dạ đúng ạ, nhưng mà nếu con đã tham gia." Bạch Nặc nhìn ba ba, ánh mắt tràn ngập vẻ rạng rỡ: "Thì con nhất định sẽ làm tốt nhất, giống như ba ba vậy."
Cậu nhóc đang khẳng định với anh rằng, anh luôn là tấm gương, là thần tượng của cậu.
Dù đã nuôi thằng bé bao nhiêu năm nay, nhưng Bạch Thánh vẫn thỉnh thoảng bị những lời nói của nhóc tì làm cho cảm động đến thắt tim.
Chưa kể cái sự tự tin và kiêu hãnh kiểu Bạch gia này rất dễ khiến người ta bị cuốn theo dòng cảm xúc của cậu.
Vì thế Bạch Thánh cười.
Anh nhìn tấm biển hiệu của Học viện bình mình ở phía xa qua kính xe, dáng ngồi càng thêm tùy ý, lười nhác.
Anh không giống với những phụ huynh bình thường khác, không mở miệng nói mấy lời an ủi sáo rỗng.
Anh hiểu rõ nhóc tì nhà mình, cũng biết rõ trình độ hiện tại của Bạch Nặc đang ở mức nào.
Với lượng tri thức mà thằng bé tự tiếp thu ở nhà, có khi mấy thầy cô ở trường nhìn vào còn phải hết hồn ấy chứ.
"Ồ, vậy ba ba sẽ chống mắt lên chờ xem."
"Dạ!" Bạch Nặc cười tít mắt.
Cậu đã nhìn thấy cổng trường nên cúi xuống xách ba lô của mình lên: "Vậy ba ba ơi, con đi học đây ạ. Ba ba, Đậu Đậu bảo tối nay sẽ có mưa lớn, mà dự báo thời tiết của thành phố Áng chúa tể là không chuẩn, lại toàn mưa sớm hơn lịch nữa, ba ba nhớ mang theo ô nha."
Bạch Nặc vừa nói vừa thò đầu ra trước nhìn chú Lý đang ngồi ở ghế lái.
Lý Chi Lâm cũng quay đầu lại nhìn cậu: "Tiểu thiếu gia yên tâm, tôi sẽ canh chừng ông chủ."
"Dạ."
Bạch Nặc gật gật đầu: "Nhưng ý con là chú Lý cũng phải mang ô theo đấy ạ. Bây giờ mới là tháng tư thôi, chú mặc như vậy có phải là hơi mỏng quá không chú? Nếu bị dính mưa mà công việc lại bận rộn như thế, chắc chắn sẽ bị cảm mạo cho xem."
Lý Chi Lâm: …
Lý Chi Lâm hơi mất tự nhiên, cố gắng nén khóe môi đang chực nhếch lên của mình xuống.
Hắn là người chuyên nghiệp.
Bây giờ là thời gian làm việc.
Không thể vì tiểu thiếu gia quá mức đáng yêu mà để tâm hồn lung lay được.
Đúng vậy, hắn là người chuyên nghiệp!
Sau một hồi tự niệm chú trong lòng, Lý Chi Lâm đã kiểm soát tốt biểu cảm trên gương mặt mình: “…Vâng, tôi biết rồi, tiểu thiếu gia."
"Vậy con đã mang đủ ô chưa?" Bạch Thánh giúp con trai đeo lại ba lô.
"Dạ mang đủ rồi ạ." Bạch Nặc vỗ vỗ vào chiếc ba lô của mình: "Con mang theo hai chiếc ô loại nhỏ."
Nếu có bạn học nào quên mang, cậu còn có thể cho mượn một chiếc. Dù sao ô của Bạch gia rất nhẹ, đối với Bạch Nặc mà nói thì chẳng hề tốn diện tích chút nào.
Cậu nhóc shota trông hệt như một búp bê bằng ngọc kéo cửa xe bước ra.
Khi cậu quay đầu lại, những tia nắng ban mai nhạt màu khẽ đậu trên sườn mặt, rọi rõ những sợi lông tơ mịn màng trên làn da.
Cậu luôn là một đứa trẻ có năng lực hành động cực kỳ mạnh mẽ, làm việc có kế hoạch và luôn chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống.
Đặc biệt là tính tình của cậu lại siêu cấp tốt, hầu như chẳng bao giờ thấy cậu đỏ mặt gắt gỏng với ai.
Thêm vào đó, việc mười tuổi đã học cấp hai khiến vóc dáng cậu trông nhỏ bé hơn hẳn, trở thành đứa lọt thỏm nhất trong nhóm bốn nhóc tì. Nhưng chính sự chênh lệch này lại làm cậu trông phá lệ nhỏ nhắn, đáng yêu.
Đã vậy còn là một học bá tính tình dịu dàng, ngoan ngoãn nên cậu đặc biệt được các anh chị trong lớp cưng chiều, yêu mến.
"Đúng rồi ba ba, buổi tối ba không cần đến đón con đâu ạ."
Bạch Thánh liếc nhìn lịch trên điện thoại: "Ồ, là hôm nay hả con?"
"Dạ vâng ạ, tan học xong con sẽ bảo chú tài xế đưa thẳng đến chỗ bác họ. Muộn một chút con sẽ cùng bác họ về nhà sau." Bạch Nặc gật gật đầu.
Bạch Diệp hiện tại đang làm việc tại tòa nhà văn phòng của Bộ Quốc phòng.
Mấy năm nay, Bạch Nặc vẫn luôn cố gắng giúp Bạch Diệp tìm kiếm những việc mà y thực sự cảm thấy hứng thú.
Không phải là vì Nặc Nặc làm theo ý ai, mà là việc thực sự xuất phát từ sở thích của chính y.
Tuy rằng đến nay vẫn chưa tìm ra, nhưng Bạch Nặc chưa bao giờ quên lời hứa năm xưa với bác họ.
Nếu bác họ đã chọn cắn răng nỗ lực kiên trì đến cùng, cháu nhất định sẽ không để bác họ phải lẻ loi một mình.
Cho nên cứ cách vài ngày, Bạch Nặc lại đến đón bác họ tan làm.
Cậu tự nhủ khi mình lớn lên, nhất định cũng phải học ngành y giống như bác hai để chữa trị cho bác họ.
"Được rồi, ba ba nghe con." Bạch Thánh chống cằm cười một tiếng, nhìn nhóc tì nhà mình vẫy tay chào tạm biệt.
Đương nhiên, bản thân anh cũng chẳng mặn mà gì với việc chạm mặt Bạch Diệp, càng không muốn nghe y lải nhải về chuyện ngày trước y suýt chút nữa đã dụ dỗ thành công nhóc tì nhà anh như thế nào.
Bạch Nặc vẫy tay bái bai ba ba rồi rảo bước đi vào trong trường.
Ngày hôm đó, ít nhất là trước khi kết thúc giờ nghỉ trưa, thời tiết vẫn khá đẹp, ánh nắng chan hòa.
Nhưng đến buổi chiều, vệt nắng vốn không mấy gay gắt đã bị những tầng mây đen từ xa chầm chậm kéo đến che khuất, khiến bầu trời trở nên âm u, xám xịt.
Chiều nay, Học viện bình minh tổ chức các tiết học hoạt động ngoại khóa cho khối tiểu học và trung học. Đây cũng là một trong những buổi chiều tập hợp hằng tuần của các học sinh tham gia đội tuyển thi đấu.
Những học sinh tham gia các cuộc thi chuyên môn, đặc biệt là tổ Vật lý, vì còn phải làm các thí nghiệm liên quan nên thời gian học trên lớp của họ bị cắt giảm khá nhiều, thay vào đó họ phải dành phần lớn thời gian thông thường để ôn luyện chuyên sâu.
Nhóm ba người Dụ Sơ Diễm đều tham gia cuộc thi Vật lý, riêng Bạch Nặc thì ngoài Vật lý còn đăng ký thêm giải cá nhân môn Toán.
õ ràng ngày thường ai cũng có rất nhiều việc phải làm, nhưng nói về mặt tinh lực dành cho việc học tập, ba nhóc tì kia đều tự giác thừa nhận mình không thể nào đuổi kịp độ trâu bò của Bạch Nặc.
Hành lang tòa nhà thi đấu.
Tiếng ồn ào náo nhiệt ở phía xa như bị một bức tường vô hình ngăn cách lại.
Mạc Khai Nguyên, học sinh lớp sáu ban sáu của Học viện bình minh năm nay, đang khép nép đi sau lưng các thầy cô giáo.
Cậu nhóc nuốt nước bọt một cái rồi bước tiếp, tai không quên dỏng lên nghe các thầy cô thảo luận.
"Năm ngoái kết quả không được lý tưởng cho lắm, cuối cùng giải cấp tỉnh chỉ đứng thứ 6, mất luôn suất tham gia vòng chung kết toàn quốc."
"Chứ còn gì nữa, mấy năm nay thành tích thi đấu của trường mình đều lẹt đẹt, tôi thấy tóc của Chủ nhiệm Chung dạo này rụng lả tả rồi kìa."
"Ha ha ha rụng tóc á? Nói khẽ thôi, cẩn thận lão đầu tử đó ghi hận thầy đấy."
"Mấy đứa bảo bối cục cưng mà Chủ nhiệm Chung giấu như mèo giấu cứt cuối cùng cũng chịu lôi ra trình làng rồi. Để xem tình hình thế nào, chắc không đến mức bị xếp vào nhóm hai đâu nhỉ? Nhóm hai đâu phải nhóm chủ lực."
Trong kỳ tuyển chọn nội bộ của Học viện bình minh, những học sinh xuất sắc nhất sẽ được chia thành hai nhóm để tham gia giải cấp tỉnh.
Trong đó, nhóm một là nhóm chủ lực nhận được toàn bộ sự chú ý và đầu tư của các giáo viên chuyên trách; còn nhóm hai phần lớn là các tân binh, mục đích chính đi thi là để trải nghiệm không khí trường thi và cọ xát với mức độ khó hoàn toàn khác biệt so với cấp tiểu học.
Dù sao thì các thầy cô cũng sợ nếu tạo áp lực quá lớn, tâm lý của học sinh sẽ bị sụp đổ.
Những năm trước, số lượng học sinh bật khóc ngay tại phòng thi nhiều không đếm xuể.
"Nhóm một thì chủ lực vẫn là Khương Lương đúng không? Thằng bé đó khá được, có thể coi là một đứa trẻ có thiên phú và thông minh, nhưng cảm giác tâm tư thằng bé hơi nặng nề, không biết ngày ngày đang suy nghĩ cái gì nữa. Tôi có đi tìm hiểu hoàn cảnh gia đình thằng bé rồi, bố mẹ đối xử với nó khá thoải mái, có điều hơi thích mang thành tích của con ra để đi khoe khoang, thổi phồng."
"Đúng vậy. Mấy mầm non mà Chủ nhiệm Chung nhìn trúng hồi tiểu học chưa từng tham gia bất kỳ cuộc thi liên quan nào. Thành tích tuyển chọn nội bộ thì rất ưu tú, các giáo viên dạy tụi nhỏ nửa năm nay cũng đánh giá rất cao, giải đề các năm trước đều mượt mà. Chỉ là sợ đây là lần đầu tiên tụi nhỏ đi thi lớn, tâm lý không vững thôi. Dù sao thì chúng ta cũng đừng ôm hy vọng quá lớn, cứ coi như đi khởi động cọ xát là chính. Đặc biệt là theo quy luật một năm đề dễ một năm đề khó, năm nay ước chừng đề bài sẽ đặc biệt hóc búa đấy."
"Thật ra tôi thấy mọi người không cần phải bi quan như vậy... Các thầy cô ngày thường đều ở nhóm một, nên không biết các giáo viên bên nhóm hai đưa ra đánh giá cao cỡ nào cho tụi nhỏ đâu."
"Xời, lần nào có học sinh mới vào trường mà chẳng bảo là phát hiện ra thiên tài, tai tôi nghe đến mức sắp chai sạn luôn rồi."
Các giáo viên đi phía trước vừa đi vừa bàn tán, Mạc Khai Nguyên thì rụt rè nối gót theo sau.
Cậu là học sinh tham gia nội dung thi cá nhân môn Toán, ngày thường đều học tập chung với tổ thi đấu Toán học.
Bạch Nặc thật ra cũng thuộc tổ này, nhưng vì cậu còn tham gia cả môn Vật lý và có cả nội dung thi đồng đội, nên nhà trường đã dứt khoát phân một phòng học mới riêng biệt cho bốn đứa tụi họ.
Đối với bốn học sinh nhảy lớp huyền thoại này, Mạc Khai Nguyên đã nghe danh từ lâu, cũng từng đứng từ xa ngó nghiêng vài lần.
Hôm nay là vì cuối tháng năm sẽ diễn ra vòng đấu loại, cậu nhóc cũng là học sinh lớp sáu, được tính là thành viên của nhóm hai. Cậu nhóc sẽ cùng ngồi chung xe với nhóm của Bạch Nặc để đi đến địa điểm thi, nên hôm nay đến trước một tháng để làm quen với nhau, đến lúc vào phòng thi còn biết đường hỗ trợ, chăm sóc nhau đôi chút.
Mà nói ra cũng lạ, không biết có phải vì thành tích của bốn đứa này quá khủng, đối với người ngoài lớp như cậu lại có phần quá mức thần bí hay không, mà rõ ràng Mạc Khai Nguyên lớn hơn tụi nó tận ba tuổi, vậy mà lúc sắp gặp mặt, trong lòng cậu lại dâng lên một cảm giác thấp thỏm, hồi hộp khó tả.
Cánh cửa phòng học được đẩy ra. Lúc này rõ ràng đang là giờ nghỉ giải lao nên bên trong phòng có chút ầm ĩ.
"Tạ Khanh. Có phải anh lại đi mách lẻo với mẹ, bảo là em lén nghịch cây son môi của mẹ đúng không?!"
"Ơ? Em viết xong bản kiểm điểm rồi mới phản ứng ra chuyện này đấy à?"
"A a a. Em biết ngay mà, cái ông anh khốn nạn này, đỡ chiêu của em đây!!"
Tạ Khanh và Tạ Dược đang lao vào chí chóe với nhau.
Sau khi lên cấp hai, ngoại hình của hai anh em vẫn giống nhau như đúc từ một khuôn.
Nhưng Tạ Dược rõ ràng là trông bay nhảy, hoạt bát hơn một chút, cậu nhóc này cũng đặc biệt thích mấy món đồ trang trí lấp la lấp lánh.
Trên áo khoác đồng phục của cậu có ghim mấy chiếc huy hiệu cài áo bằng men tráng pháp lam hình ngôi sao nhỏ, màu sắc vô cùng sống động và mộng mơ.
Tạ Khanh thì mang dáng vẻ ổn trọng, chững chạc hơn nhiều. Đồng phục trên người được mặc vô cùng ngay ngắn, chỉnh tề. Một tay cậu chống lên bàn, tay còn lại thì chặn đứng cái đầu đang lao tới của Tạ Dược.
"Sao em không tự hỏi xem cây bút anh đưa cho em viết kiểm điểm tại sao lại khó viết như thế đi?"
Tạ Dược: ?
Chẳng lẽ không phải vì số cậu nhọ nên quơ trúng cây bút hết mực sao?
"Tại sao?"
Trên môi Tạ Khanh nở một nụ cười tao nhã chuẩn thương hiệu của kẻ vừa troll thành công: "Cây bút đó trước đây bị anh Diễm làm rơi bành bạch xuống đất mấy phát liền, viết lên có phải cảm giác mực cứ đứt đoạn từng chặng một không?"
Gương mặt Tạ Dược tràn ngập sự ngơ ngác và không thể tin nổi: !!!
“Anh Diễm!!!”
Cậu thiếu niên vốn đang gục đầu ngủ bên cạnh Bạch Nặc rốt cuộc cũng bị tiếng ồn ào làm cho thức giấc.
Cậu chàng lạnh lùng mệt mỏi ngước mắt lên, mái tóc đen hơi rối, lớp mỡ má trẻ con trên mặt hầu như đã rút sạch, để lộ những đường nét thanh tú, sắc sảo dự báo cho một đại soái ca trong tương lai.
So với hồi nhỏ, cậu bây giờ rõ ràng đã biết kiềm chế cảm xúc hơn nhiều, gương mặt có chút lạnh lùng, tỏa ra áp lực khá thấp.
"Ồn ào cái gì đấy?"
"Bản kiểm điểm. Cây bút!" Tạ Dược chống hai tay lên bàn, hầm hầm nhìn chằm chằm Dụ Sơ Diễm.
Mái tóc mái hơi rủ xuống che trước trán, Dụ Sơ Diễm tùy ý vuốt ngược lên vài cái, nghe vậy thì chọn cách im lặng.
Tạ Dược: !!!
"Anh Diễm, vừa nãy cậu lén cười thầm đúng không?! A a a, cậu tuyệt đối là lén cười thầm. Cậu có biết tớ phải viết cái bản kiểm điểm đó bao lâu không hả? Anh Diễm, cậu không có lương tâm chút nào hết!! Nặc Nặc. Em không phân xử lấy lại công bằng cho anh à?!"
Công lý đâu? Công bằng đâu rồi chứ!!
"Anh Tạ Dược ơi, dì không cho em bênh anh đâu ạ."
Bạch Nặc ngẩng đầu lên, bất lực nở nụ cười: "Nhưng mà em có để lại cho anh món đồ ăn vặt anh thích nhất đó, giấu ở ngăn bí mật trong tủ đồ ấy."
Tạ Dược: !
Lương tâm đây rồi chứ đâu.
Nặc Nặc, em chính là ánh sáng lương tri duy nhất của cái thế giới này!!
"Cộc cộc." Cánh cửa phòng học đang khép hờ bị gõ nhẹ hai tiếng.
Tạ Dược đứng thẳng dậy, nghiêng đầu ngó qua.
Ba đứa bọn họ vóc dáng hiện tại cũng xấp xỉ các nam sinh lớp sáu bình thường, lẫn vào khối cấp hai trông chẳng có gì khác biệt.
"Đang nghỉ giải lao hả các em?" Thầy giáo mỉm cười hỏi.
"Dạ, tụi em được nghỉ giữa tiết hai mươi phút ạ." Bạch Nặc vừa nói vừa đứng dậy: "Có chuyện gì không thầy?"
"Không có việc gì lớn đâu. Đây là bạn Mạc Khai Nguyên, bạn ấy thi cùng phòng thi môn Toán với em sắp tới. Hai đứa làm quen với nhau nhé, sau này đi thi sẽ ngồi chung một xe trường, đến lúc đó có gì thì hỗ trợ lẫn nhau. Thầy dẫn bạn qua đây giao lưu trước một chút, ngày thường bạn ấy vẫn ôn luyện bên tổ thi Toán."
Thầy giáo né người sang một bên, nhường lối cho Mạc Khai Nguyên vào cửa.
Dưới sự chú ý của bốn cặp mắt, Mạc Khai Nguyên cảm thấy có chút áp lực, rụt rè lên tiếng chào hỏi.
Ngay sau đó, cậu nhóc liền thấy cậu thiếu niên phấn điêu ngọc trác ngồi ở vị trí trung tâm mỉm cười với mình: "Chào anh, em là Bạch Nặc, sau này đi thi mong được cậu giúp đỡ nhiều hơn."
Mạc Khai Nguyên vội vội vàng vàng gật đầu, nở nụ cười: "Chào cậu, chào cậu nhé."
"Được rồi, các em cứ tiếp tục nghỉ ngơi đi. Lát nữa còn khoảng 40 phút nữa đúng không? Làm xong đề mục thì cứ để bài thi lên bục giảng rồi tự do ra về nhé."
Hôm nay nhà trường không xếp lịch giảng bài mà chủ yếu để học sinh tự giải đề, cho nên thầy giáo cũng không ở lại làm phiền tụi nhỏ quá lâu.
Sau khi các thầy cô rời đi, Mạc Khai Nguyên mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Cậu ấy bước tới gần, định bụng hỏi thăm xem tiến độ học tập của Bạch Nặc đã đến đâu rồi.
Mấy người bạn học này tuy rằng nhỏ tuổi hơn cậu, nhưng cảm giác áp bức tỏa ra thật sự rất mạnh mẽ.
Xem ra chỉ có mỗi Bạch Nặc là dễ gần nhất thôi...
Thế nhưng ngay sau đó, Mạc Khai Nguyên liền liếc thấy trên bàn của Bạch Nặc đang mở ra một cuốn sách dày cộp cùng một cuốn từ điển.
Đó rõ ràng là sách tiếng nước ngoài, mà còn không phải tiếng Anh, mà là tiếng Pháp, một ngôn ngữ có hệ thống ngữ pháp phức tạp và là quê hương của rất nhiều nhà toán học vĩ đại.
Đối với mấy tài liệu F quốc này, Mạc Khai Nguyên chỉ mới được tiếp cận bản dịch tiếng Trung một chút mà đọc còn chẳng hiểu gì.
Mà lúc này, cậu ấy nhìn vào trang sách của Bạch Nặc, hoàn toàn mù tịt trước những dòng chữ loằng ngoằng như bùa vẽ bùa kia, chỉ nhận ra được vài ký hiệu toán học quen thuộc.
Mạc Khai Nguyên nuốt nước bọt: "Cậu, cậu đang đọc cái này hả?"
Chẳng phải đang làm bài thi sao?
"Ừm, em làm xong bài thi rồi, nên lật vài trang sách ngoài giờ xem giải trí chút ấy mà." Bạch Nặc gật gật đầu, ngón tay cậu còn đang thoăn thoắt bấm bấm thứ gì đó phát ra tiếng cạch cạch cạch.
Sách ngoài giờ??? Giải trí???
Mạc Khai Nguyên trố mắt nhìn tác phẩm dày cộp trông đã thấy khô khan và hóc búa kia, bỗng nhiên cảm thấy hai chân mình hơi bủn rủn.
Không phải chứ các thầy ơi, mấy lời các thầy vừa nói ngoài hành lang là thật đấy à?
Bảo là học sinh năm nhất cấp hai chỉ đi thi để trải nghiệm không khí trường thi thôi á? Nhìn cái bộ dạng này có giống đi trải nghiệm chút nào đâu cơ chứ!!
"Nhưng mà cuốn này đọc nhức đầu lắm, phải tra cứu rất nhiều thứ nên em cũng chỉ thỉnh thoảng mới lật ra xem thôi. Ngày thường em hay đọc ở nhà hơn, đây là sách trong bộ sưu tập của ba ba em." Bạch Nặc thuận miệng nói, dùng một chiếc kẹp sách đánh dấu lại trang đang đọc rồi khép cuốn sách lại.
Mạc Khai Nguyên lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
ĐÚNG VẬY, THẾ MỚI HỢP LÝ CHỨ.
Suýt chút nữa cậu ấy đã tưởng nhân loại lén lút tiến hóa mà bỏ quên cậu ấy rồi.
Tưởng đâu vừa ngủ trưa tỉnh dậy, chỉ số thông minh của toàn nhân loại đều tăng vọt lên một trăm lần, còn cậu ấy thì dậm chân tại chỗ.
Nghĩ vậy thì nhục nhã chết mất.
Cuối cùng, Mạc Khai Nguyên cũng chú ý đến thứ mà Bạch Nặc đang cầm trên tay.
Cậu ấy trợn mắt há mồm chứng minh kiến kiến cảnh tượng.
Bạch Nặc tùy ý xáo trộn khối Rubik cho rối tung lên, sau đó chỉ liếc nhìn vài cái, đầu ngón tay xoay xoay vài đường chớp nhoáng là đã khôi phục nó về nguyên trạng.
Rồi cậu lại phá rối, rồi lại khôi phục chỉ trong nháy mắt.
Tốc độ tay cùng độ chính xác đều cao đến mức không tưởng nổi, so với vài giải đấu Rubik chuyên nghiệp mà cậu ấy từng xem trước đây còn có tính cọ xát, mãn nhãn hơn nhiều.
Dường như chú ý tới ánh mắt của cậu ấy đang dừng ở đâu.
Bạch Nặc cúi đầu nhìn khối Rubik trong tay mình, rồi hơi nghi hoặc ngẩng lên nhìn. Cậu thiếu niên tinh tế này nhìn từ góc độ nào cũng đều hoàn mỹ không tì vết, mười đầu ngón tay lướt đi thoăn thoắt vô cùng đẹp mắt.
"Anh cũng biết chơi cái này hả? Có điều khối này là người khác tặng cho em mất rồi, ở đằng kia có mấy khối dùng chung đó, anh có thể lấy chơi thử. Lúc giải đề mỏi mắt lấy nó ra xoay xoay để thư giãn đầu óc là hợp lý nhất luôn."
Mạc Khai Nguyên:…
Cậu lấy cái này để thư giãn đầu óc đấy à?
Không biết còn tưởng ngài là tuyển thủ Rubik chuyên nghiệp ấy chứ.
Mạc Khai Nguyên phải vịnh tay vào bàn, cậu thực sự cảm thấy hai chân mình bủn rủn, sắp quỳ rạp xuống tới nơi rồi.
Đặc biệt là trong lúc cậu ấy nói chuyện với Bạch Nặc, ba ông mãnh bên cạnh chẳng thèm chen vào câu nào, cứ thế dán chặt mắt vào cậu ấy.
Tuy không có ác ý gì, nhưng bị nhìn chằm chằm như vậy vẫn tạo ra một áp lực vô hình cực kỳ lớn.
Mạc Khai Nguyên nhịn không được quệt một cái mồ hôi lạnh trên trán, rồi lén liếc nhìn Dụ Sơ Diễm một cái.
Cậu thiếu niên trông có vẻ cao hơn cậu ấy một chút này là người tỏa ra cảm giác áp bức mạnh mẽ nhất.
Bạch Nặc nương theo tầm mắt của cậu ấy nhìn ra phía sau, đối mắt với Dụ Sơ Diễm.
Bạch Nặc: Sao thế anh?
Dụ Sơ Diễm khẽ lắc đầu: Anh không biết.
Bạch Nặc lại quay đầu nhìn về phía Mạc Khai Nguyên, trong lòng mang theo chút nghi hoặc.
"Không, không có gì đâu. Tôi cần tĩnh tâm lại một chút." Mạc Khai Nguyên nặn ra một nụ cười gượng gạo.
Không sao cả, tham gia thi đấu học sinh giỏi và việc có kiến thức sâu rộng hay không vốn dĩ không phải là một chuyện.
Đọc hiểu mấy cuốn sách này đâu có đồng nghĩa với việc thành tích thi đấu cũng sẽ rất...
Khoảng 40 phút sau.
Một tiếng sấm rền vang vang lên, bên ngoài trời đổ mưa xối xả.
Bốn nhóc tì đều có mang theo ô, rủ nhau kết bạn đi ra cổng trường.
Bạch Nặc nhìn thời gian rồi chào tạm biệt các anh: "Em phải đi đón bác họ đây ạ, hẹn gặp lại mọi người ngày mai nha!"
"Trưa mai bảo nhà bếp làm món sườn heo chiên xù được không em? Thêm chút rau xanh nữa nhé." Dụ Sơ Diễm cũng vẫy tay chào lại, thuận thế đẩy cặp song sinh Tạ gia đang chực lao vào tẩn nhau ra phía sau rồi hỏi.
Cậu chàng lạnh lùng này chỉ khi đối mặt với Bạch Nặc mới chịu nói nhiều hơn vài câu.
Bạch Nặc đã leo lên xe, còn thò người ra ngoài cửa sổ xe vẫy vẫy tay nhỏ: "Dạ vâng ạ, duyệt luôn! Anh ơi, tạm biệt mọi người."
"Tạm biệt em."
Cùng lúc đó, tại tổ Toán học của tòa nhà thi đấu.
Mạc Khai Nguyên tay cầm chiếc ô nhỏ che đầu, dáng vẻ có chút ngẩn ngơ, thẫn thờ.
Một người bạn học hằng ngày vẫn cùng đi học với cậu ấy chạy tới rảo bước theo sau: "Cậu kiếm đâu ra cây ô đó thế? Mà bị làm sao vậy? Lại bị thầy mắng à? Không đúng nha, hôm nay chỉ tự làm bài thôi mà, thầy có giảng bài hay chữa đề đâu."
Ngay sau đó, cậu ta liền thấy Mạc Khai Nguyên đột ngột quay ngoắt người lại, ghé sát mặt vào mặt mình: "Tớ, tớ vừa mới gặp được Toán học chi thần. Tớ đã thấu hiểu được cảm giác thế nào gọi là Tiên nhân vỗ đỉnh đầu ta, búi tóc truyền thụ đạo trường sinh* rồi. Quá mức vi diệu, sao tớ lại không nghĩ ra được cách giải đó cơ chứ!"
* Ngụ ý chỉ việc được bậc bề trên ban phát cho trí tuệ, khai thông đầu óc
Cái gì?
Cậu bạn học vội vàng lui lùi lại vài bước: "Cậu bị thần kinh phân liệt thể toán học à?"
"Không, tớ nghiêm túc đấy, cây ô này chính là do thần ban tặng." Gương mặt Mạc Khai Nguyên đầy vẻ thành kính: "A, Thần tượng."
“…Thôi được rồi, tan học nhớ ghé bệnh viện khám cái đầu đi nhé."
*
Nước Z, thành phố Áng, tòa nhà văn phòng Bộ Quốc phòng.
"Chậc, cái đài khí tượng thủy văn chẳng được tích sự gì, đã bảo là nửa đêm mới có mưa to cơ mà? Định nghĩa nửa đêm của nhà họ là buổi chiều đấy à."
"Trận mưa này lớn thật đấy, ước chừng phải sập sùi một lúc lâu mới tạnh được."
"Hê hê, xe tôi có chế độ tự lái từ xa, để tôi điều khiển nó chạy tới đây, có thể chở ké vài người về cùng, ai đăng ký nào!"
Sau giờ tan tầm, mấy đồng nghiệp ở Bộ Quốc phòng tụ tập bên cửa sổ nhìn cơn mưa tầm tã mà phát sầu, vừa nói vừa trêu đùa nhau om sòm.
Bạch Diệp đứng lùi lại phía sau một chút, một đồng nghiệp bên cạnh quay sang hỏi y: "Bạch Diệp, hôm nay đứa cháu trai nhỏ của cậu vẫn đến đón cậu như mọi khi chứ? Mưa to gió lớn thế này, chắc thằng bé không đến được đâu nhỉ?"
Bạch Diệp ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt bên ngoài, y nghĩ Bạch Thánh chắc chắn sẽ không để Bạch Nặc chạy lung tung ngoài đường trong thời tiết này.
Y cầm điện thoại lên, cảm nhận được phần khớp chi giả đang truyền đến những cơn đau âm ỉ, nhức nhối, nhưng biểu cảm trên mặt y không hề thay đổi một mảy may: "Để tôi gọi điện hỏi thử xem sao."
"Thích thật đấy, tuần nào đứa cháu nhỏ cũng chịu khó đến đây hai ba lần. Chả bù cho thằng ranh con nghịch tử nhà tôi, ngày ngày chỉ muốn nã tiền từ người bố này thôi, cái thằng ranh con."
"Nhưng mà dạo gần đây mọi người đi đứng cũng nên chú ý một chút nhé. Chúng ta đang triệt phá một băng nhóm thế lực từ ngoài biên giới, lúc đi làm hay tan làm đều phải cẩn thận. Tuy khả năng xảy ra là thấp, nhưng không loại trừ trường hợp tụi nó chó cùng rứt giậu, ra tay trả thù đâu."
"Để tôi nói nhé, ở trong nước mình thì còn đỡ, chứ mấy đồng nghiệp đang cắm chốt ở nước ngoài kìa, tôi thật sự lo sốt vó thay cho bọn họ luôn."
Còn chưa bước ra khỏi khuôn viên của viện an ninh, bọn họ đã vô thức bàn tán sang những chuyện khác trong công việc, vừa nói vừa rảo bước đi xuống lầu.
Bạch Diệp đi ở cuối hàng, rút điện thoại nhắn cho Bạch Thánh một cái tin nhắn.
Thằng bé có đến không nhỉ?
Chắc là không đâu.
Trời vừa sấm chớp đùng đùng vừa mưa to gió lớn thế này, chạy một chuyến qua đây làm gì cho cực thân, dù sao lát nữa y cũng tự đi về được mà.
Bạch Diệp đang nghĩ ngợi định cất điện thoại đi thì bỗng nhiên có người huých nhẹ vào người y một cái: "Bạch Diệp, nhìn đằng kia kìa."
Cái gì cơ?
Bạch Diệp ngước mắt nhìn theo hướng chỉ, liền thấy ở chiếc chòi nghỉ mát đón gió bốn bề cạnh khuôn viên Bộ Quốc phòng, có một dáng người nhỏ nhắn đang ôm một chiếc ô lớn, tay kia cầm một chiếc ô nhỏ.
Cậu nhóc đang đứng ngay rìa chòi, dùng tay xoay xoay cán ô, đánh văng những giọt mưa xối xả thành từng chuỗi hạt pha lê trong suốt, lấp lánh.
Bạch Nặc để lộ góc nghiêng đáng yêu, đang vô cùng thích thú nghịch nước mưa.
Tiếng mưa rơi rất lớn, mãi cho đến khi tiếng ồn ào của nhóm người đi tới sát cửa sảnh chính Bộ Quốc phòng, Bạch Nặc mới nhận ra rồi quay đầu nhìn qua.
Cậu nhóc mỉm cười, vẫy vẫy cái tay nhỏ với bác họ của mình.
Cậu chủ động bước vào màn mưa trước, nhóc shota bước đi thoăn thoắt, trên người mang theo hơi ẩm se se lạnh. Mái tóc xoăn màu đen bị hơi nước làm cho rủ xuống, trông phá lệ mềm mại và vô hại.
Dù trời có sập cậu vẫn lôi đả bất động đến đón Bạch Diệp.
Cậu nhóc ngửa khuôn mặt nhỏ lên cười tít mắt: "Bác họ ơi, con đến đón bác tan làm rồi nè, ô của bác đây ạ."
Lời tác giả:
Nặc Nặc: Đến rồi, đến rồi, đến rồi đây ạ. [ rải hoa ][ rải hoa ][ rải hoa ]
Bác họ: 【 Dưới những ánh mắt ngưỡng mộ, ghen tị của các đồng nghiệp, thẳng lưng, ưỡn ngực đầy tự hào】