Chương 127 - Bé Con Omega Duy Nhất Của Gia Đình Phản Diện Toàn Alpha

Bé Con Omega Duy Nhất Của Gia Đình Phản Diện Toàn Alpha

"Đừng nóng vội." Tạ Vũ trong nháy mắt phản ứng lại ngay. 

Hắn lập tức lấy điện thoại ra gửi đi một tin nhắn: "Nửa tiếng trước cậu ấy còn nhắn tin bảo tôi là xong việc sẽ qua đây đón cháu, đi đâu cậu ấy cũng đều nói với tôi một tiếng cả. Chú đã cử người ở gần đó nhất đi tìm rồi, tìm được một cái sẽ báo cho cháu ngay."

Dụ Sơ Diễm gật gật đầu. Cậu nhóc lo lắng sốt ruột đến nhăn cả khuôn mặt nhỏ lại, hai tay căng thẳng nắm chặt lấy nhau.

Tiểu Bạch Nặc vốn đang ôm cổ ba ba liền quay đầu nhìn sang: "Ba ba ơi?"

Bé con không tự chủ được mà nghĩ đến giấc mơ của mình.

Bé không mơ thấy anh Dụ Sâm, nhưng bé từng mơ thấy dáng vẻ anh Tiểu Diễm khóc rất thương tâm.

Nhóc con trong thoáng chốc liền trở nên căng thẳng, theo bản năng nhìn về phía Bạch Thánh như muốn tìm kiếm sự giúp đỡ.

Bạch Thánh trước đây chưa bao giờ để tâm đến những chuyện như thế này. Mặc kệ là gia tộc nội đấu hay là thương trường lừa lọc lẫn nhau, anh tự nhận bản thân là người không có nhiều sự đồng cảm. Nhưng cũng không biết có phải là do ở bên cạnh nhóc con này lâu ngày rồi hay không.

Đôi mắt Bạch Thánh vi diệu híp lại. Anh đã rũ mắt bấm điện thoại gửi tin nhắn đi từ trước, ngay sau đó lại thấy nhóc con nhà mình nhìn sang với vẻ mặt đầy thấp thỏm, lo âu.

Anh liền biết ngay là sẽ như vậy mà. Bạch Thánh thầm nghĩ.

Cái bé con này quá mức để tâm đến những người được bé xếp vào phạm vi người nhà mình.

Bạch Thánh theo bản năng lên tiếng trấn an: "Không sao đâu, để ba ba hỏi một chút."

Nhưng cũng may là chưa đầy mười phút sau, người đã được tìm thấy.

Khoảnh khắc Bạch Thánh vừa mở miệng, Dụ Sơ Diễm liền ngửa đầu nhìn sang, sự bất an trên người nhóc vơi đi một chút. 

Tạ Vũ đứng bên cạnh cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng còn chưa kịp hoàn toàn yên tâm thì đã nghe Bạch Thánh tiếp tục nói: “Tìm thấy ở phòng nghỉ trong phòng họp của cậu ấy rồi, xung quanh có cả thiết bị gây nhiễu sóng. Nhân viên bảo vệ bảo sau khi cậu ấy gặp khách xong thì định nghỉ ngơi một lát. Lúc tìm thấy thì người đã trong trạng thái hôn mê, bên này đã làm vài biện pháp sơ cứu trước khi nhập viện rồi đưa đến bệnh viện ngay, xem tình hình thì vấn đề không lớn lắm.”

“Chú Bạch, bệnh viện nào ạ? Cháu phải đi tìm anh trai.” Dụ Sơ Diễm vô thức lên tiếng, vành mắt đỏ hoe ngay tức khắc, hai tay siết chặt lấy gấu áo của mình.

Bạch Thánh đọc tên một bệnh viện.

“Ba ba, ba ba, chúng ta đi thăm anh Dụ Sâm đi.”

Bé Bạch Nặc cũng nhìn sang ba mình. Bạch Thánh còn chưa kịp lên tiếng thì đã thấy Dụ Sơ Diễm ngẩng đầu lên. 

Cậu thiếu niên nhỏ tuổi nhanh chóng lắc đầu: “Sắp đến lễ trao giải rồi.”

Cậu nhìn bé Bạch Nặc.

Khác với vẻ đáng yêu mềm mại của bé Bạch Nặc, đường nét của cậu chưa nảy nở hết, đôi mắt tròn màu đen có phần đuôi hơi xếch lên. 

Có thể thấy rõ khi lớn lên cậu cũng sẽ sở hữu gương mặt lạnh lùng và có chút dữ dằn giống như Dụ Sâm. 

Giờ phút này cậu mới năm tuổi, trên mặt vẫn còn phúng phính thịt sữa, nhưng lại cố gắng đanh mặt lại để giảm bớt sự đáng yêu của mình, trông có vẻ hơi giống một ông cụ non.

Trước ánh mắt có chút ngơ ngác của Tiểu Bạch Nặc, cậu nghiêm túc nói: “Đây là lần đầu tiên em Nặc Nặc tham gia hoạt động thế này, rất quan trọng.”

Mặc kệ là Dụ Sơ Diễm, Tạ Khanh hay Tạ Dược, dù ban đầu họ không mấy để tâm, nghĩ rằng đây chỉ là mối quan hệ xã giao của người lớn và có thêm một người bạn chơi cùng bình thường mà thôi, hưng sau một thời gian tiếp xúc với Tiểu Bạch Nặc, tâm thế của họ đã dần dần thay đổi.

Chủ yếu là vì Tiểu Bạch Nặc quá khác biệt so với những đứa trẻ cùng lứa tuổi mà họ từng gặp.

Trẻ con ở độ tuổi này đa số đều tinh nghịch nhất, khao khát khám phá thế giới đạt đến đỉnh điểm, và thường đã có những nhận thức bước đầu về thế giới xung quanh.

Nhưng Tiểu Bạch Nặc thì không. Mọi thứ đối với bé đều hoàn toàn mới mẻ, tựa như bé vừa mới xuất hiện trên thế giới này không lâu trước khi gặp họ vậy. Thế nhưng, những năm tháng quá khứ lại thực sự để lại dấu vết sâu đậm trên cơ thể và trong lòng bé.

Những vết thương trên người bé là do chính mắt họ nhìn thấy chúng mờ đi từng chút một, chẳng rõ bóng ma tâm lý trong lòng đã được cải thiện chút nào chưa.

Tuy nghịch ngợm quậy phá, nhưng ngay cả Dụ Sơ Diễm cũng không hề thiếu thốn tình yêu thương của gia đình.

Vì vậy, khi đối mặt với Tiểu Bạch Nặc, thái độ của mấy đứa nhóc này rất đồng lòng.

Dù không biết những người lớn khác nghĩ gì, nhưng những việc mà một đứa trẻ ở tuổi này có thể làm, nên làm, những rắc rối cần gây ra, hay những trải nghiệm phải đi qua, không sao cả, cứ giao hết cho các anh là được.

Dụ Sơ Diễm tự nhận mình cũng sẽ là một người anh trai đáng tin cậy.

Tạ Khanh thì cảm thấy bản thân vốn đã có một đứa em trai rồi, nên việc làm anh đương nhiên rất ra dáng.

Còn Tạ Dược? Đứa trẻ nghịch ngợm lần đầu được làm anh thì vô cùng phấn khích, thậm chí còn định chia sẻ với bé Bạch Nặc hàng loạt bí kíp làm sao để cưỡi cổ ba, cuối cùng bị Tạ Vũ thẳng tay trừng trị.

Dĩ nhiên, lý do chính là Tạ Vũ sợ nhóc con nhà mình sẽ dạy hư bé Bạch Nặc thành cái bộ dạng xúi quẩy giống nó. Bạch Thánh ngoài miệng thì bảo không sao không sao, nhưng quay lưng đi là ra tay thu dọn thằng bé một cách dứt khoát, gọn gàng ngay.

Dụ Sơ Diễm nhìn sang người trợ lý bên cạnh.

Trợ lý của Dụ gia đã nghiêm túc gọi xe từ sớm, lúc này cúi đầu nói: “Cậu chủ nhỏ, xe đã đợi ở cửa rồi.”

Dụ Sơ Diễm gật đầu, lại ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt bé Bạch Nặc, nghiêm túc dặn dò: “Chú Bạch cũng bảo anh trai không có vấn đề gì lớn rồi, anh đi xem thế nào đã. Nặc Nặc không cần lo lắng đâu, có tin gì anh sẽ báo cho em ngay.”

Cho nên.

Dụ Sơ Diễm vỗ vỗ ngực mình: “Cứ tin tưởng ở anh.”

Lần đầu tiên giành được giải thưởng thì phải tận hưởng nó thật tốt.

Anh trai phải chăm sóc tốt cho em trai, đây cũng là điều mà anh trai đã dạy cho cậu.

Tiểu Bạch Nặc định nói là anh Tiểu Diễm cũng rất quan trọng mà.

Nhưng bé con chớp chớp mắt, nhìn biểu cảm của Dụ Sơ Diễm hướng về phía mình. Dụ Sơ Diễm đã đi ra ngoài, cố gắng tỏ ra mạnh mẽ để bé không phải lo lắng nhiều. Bé con ôm lấy cổ ba, nhìn theo Dụ Sơ Diễm đi được hai bước rồi từ từ chạy nhanh ra ngoài.

Vì phải trông hai đứa nhỏ nên bản thân Tạ Vũ cũng đã gọi trợ lý đến giúp. Anh ta bảo trợ lý ở lại đây trông chừng, nhìn thời gian thì đoán chừng lát nữa Thi Lâm cũng sẽ tới. 

Sau đó, anh ta mới nói với Tiểu Bạch Nặc một tiếng: “Không sao đâu, chú Tạ đi xem trước nhé. Cháu cứ cùng hai anh tham gia lễ trao giải đi, lát nữa đến thăm cũng chưa muộn. Chú còn chưa chúc mừng Nặc Nặc lại giành được vị trí số một nữa đấy.”

Bé con khẽ vâng một tiếng, vẫn ôm chặt cổ ba nhưng không từ chối.

Nhóc con suy nghĩ mông lung, rúc đầu vào lòng ba mình.

Bạch Thánh còn chưa kịp mở lời đã nghe thấy Tiểu Bạch Nặc nói rất khẽ với mình: “Mọi người đều tốt quá ạ.”

Bé con nhìn ba.

Những người bé gặp đều rất tốt, đối xử với Nặc Nặc cực kỳ tử tế và quan tâm đến Nặc Nặc.

Vậy tại sao họ lại phải gánh chịu những chuyện tồi tệ như thế để rồi biến thành nhân vật phản diện chứ?

Cái đầu nhỏ của nhóc con rúc sâu vào lồng ngực ba, trông có vẻ hơi buồn bã, thế nhưng. 

“Ba ba, anh Dụ Sâm sẽ không sao đúng không ạ?”

Nặc Nặc đã rất cố gắng, rất cố gắng để giúp đỡ rồi mà.

Nên chắc chắn sẽ không sao đâu đúng không?

Bé con thấp bé ngẩng đầu nhìn người ba vạn năng của mình.

Giống như trước đây, bé luôn ngập tràn mong đợi chờ câu trả lời từ người lớn.

Bạch Thánh khẽ vỗ về an ủi rồi gật đầu: “Ừ, không sao đâu.”

Lúc này bé Bạch Nặc mới dùng sức gật mạnh đầu: “Nặc Nặc tin ba ba.”

Lễ trao giải diễn ra mà không có sự góp mặt của Dụ Sơ Diễm.

Tiểu Bạch Nặc đã nhận cúp và bằng khen thay cho anh Tiểu Diễm của mình.

Xong xuôi, cả nhà mới xuất phát đến bệnh viện.

Trời vẫn chưa tối hẳn nhưng một cơn mưa giông đã trút xuống, mang theo bầu không khí ẩm ướt, dẫu vậy cái nóng oi bức của ngày hôm nay cũng được giảm bớt đi rất nhiều.

Dụ Sâm được đưa đến một bệnh viện gần đó. Tiểu Bạch Nặc được ba bế trên tay, còn Tạ Khanh và Tạ Dược thì được Thi Lâm, người vừa vội vã chạy tới, một tay dắt một đứa. Vừa đến nơi, họ đã thấy Tạ Vũ đang đứng ở cửa.

Thi Lâm bước nhanh vài bước.

Cô cũng rất quan tâm đến cậu thiếu niên sống cùng khu biệt thự với mình.

“Thế nào rồi? Tình hình sao rồi?”

“Bác sĩ bảo là bị ngất do tụt huyết áp. May mà phát hiện sớm nên không có tổn thương nào nghiêm trọng không thể phục hồi cả. Hiện tại thì cậu ấy đang tỉnh lại trong trạng thái còn hơi mơ màng.” Tạ Vũ nghiêng đầu nhìn sang.

“Ngất do tụt huyết áp sao?” Thi Lâm kinh ngạc: “Trước đây thằng bé làm gì có chứng bệnh này nhỉ? Tôi nhớ nó chỉ bảo thỉnh thoảng đứng dậy hơi nhanh thì dễ bị choáng váng một chút, nhưng tình trạng đó đối với người bình thường là hết sức tự nhiên mà? Sao tự dưng lại ngất xỉu vì tụt huyết áp được?”

Tạ Vũ nở một nụ cười, trông có phần lạnh lẽo: “Do Dụ Sấm bày trò đấy.”

“Ý anh là sao?” Thi Lâm vẫn chưa kịp phản ứng lại.

“Dụ Sấm dù có cuồng vọng đến đâu, thì cũng không đến mức ra tay một cách tùy tiện như vậy chứ?”

Đây chẳng phải là phạm tội rồi sao? Ông ta thật sự nghĩ rằng với thế lực của Dụ gia, ông ta có thể một tay che trời ở thành phố Áng này à?

Đừng nói là phía trên còn có Dụ lão gia tử đè nặng, đỉnh đầu còn có một ngọn núi lớn là Bạch gia, ngay cả mấy gia tộc chính trị cũng chẳng phải là không nhìn chằm chằm vào họ, càng miễn bàn đến những thế lực mới nổi đang chực chờ cấu xé một miếng mồi từ các đại thế gia này.

“Hôm nay ông ta họp hành, gặp mặt với mấy cổ đông của Dụ gia à?”

Bạch Thánh bế nhóc con đang cố gắng lắng nghe nhưng thực ra chẳng hiểu gì lên, suy ngẫm một lát rồi mở lời: “Cả buổi chiều cơ à?”

“Đúng vậy.” Tạ Vũ nhìn sang.

“Bên này đã báo cảnh sát rồi. Trước đó thuốc an thần cậu ấy uống bị kê liều lượng quá mức, gây ra tổn thương nhất định cho nội tạng. Cái tập đoàn Dụ gia kia cũng chẳng biết có bao nhiêu người phe Dụ Sấm nữa. Cảnh sát đang thu thập mẫu vật bên phía Dụ gia rồi, nhưng đoán chừng đối phương sẽ ngụy biện hoặc dùng thủ đoạn khác thôi. Cùng lắm cũng chỉ bắt được gã bác sĩ kia, mà chắc cũng không khép vào tội nặng được. Dụ lão gia tử mấy hôm nay mới xuất viện, hai ngày trước đã rời thành phố Áng đi gặp gỡ các đối tác cũ. Dụ Sâm nắm trong tay nhiều cổ phần nên bị đám cổ đông Dụ gia gọi đến trao đổi. Một lũ ông già bà cả dứt khoát không cho bật điều hòa trung tâm, chỉ mở cửa sổ thông gió, cứ thế mà dây dưa suốt một buổi chiều.”

Hôm nay có lẽ là ngày oi bức nhất của năm nay, bất kể là độ ẩm hay nhiệt độ đều cao đến đáng sợ. Nếu không chú ý cẩn thận thì rất dễ dẫn đến những nguy cơ tiềm ẩn cho cơ thể.

Mà Dụ Sâm, người trước đây hầu như chưa từng bị tụt huyết áp, dĩ nhiên cũng sẽ không quá để tâm đến chuyện này. Cho đến khi bị hoàn cảnh thời tiết khắc nghiệt kích phát, và cho đến tận cuối cùng, vẫn có cổ đông Dụ gia giữ cậu lại để trao đổi riêng.

Khoảng thời gian gần đây áp lực của Dụ Sâm lớn đến mức nào ai cũng rõ. Dù dạo này cậu đã cố gắng điều chỉnh, nhưng cuối cùng vẫn sập bẫy.

Đến lúc cuối cùng, vì chóng mặt mà ngã gục trong phòng nghỉ, đám vệ sĩ bên ngoài đương nhiên không biết tình hình, chỉ tưởng cậu muốn nghỉ ngơi. Lại thêm việc không có tin nhắn điện thoại nào đến, chẳng ai để ý đến điện thoại, nên cũng không phát hiện ra thiết bị che chắn tín hiệu phạm vi nhỏ đã lặng lẽ hoạt động từ lúc nào.

Nếu không nhờ bé Bạch Nặc nhắc nhở trước đó, rồi Dụ Sơ Diễm lại vô cùng chấp nhặt, cứ cách một khoảng thời gian lại gọi điện cho anh trai một lần, thì việc hôn mê do tụt huyết áp kéo dài hoàn toàn có thể dẫn đến những hậu quả không thể cứu vãn.

Mà lúc này, còn khoảng một hai tiếng nữa mới đến giờ cơm tối.

Nếu đợi đến tầm giờ đó mới phát hiện ra, chưa biết chừng có cứu được Dụ Sâm về hay không, hoặc giả như có cứu được thì việc cậu có tỉnh lại được không vẫn là một dấu hỏi lớn.

Đây hoàn toàn là một vụ mưu sát được lên kế hoạch từ lâu, ẩn giấu dưới những chi tiết nhỏ nhặt nhất.

Nghĩ đến đây, Tạ Vũ cũng thấy hơi lạnh sống lưng. Anh ta thật sự không thể hiểu nổi, sao Dụ Sấm có thể vì Dụ Sâm là một Beta mà lại chán ghét đứa con trai này đến thế, coi cậu như một vết nhơ trong đời. Cậu càng cố gắng, càng lập được nhiều thành tích, Dụ Sấm lại càng muốn xóa sạch sự tồn tại của cậu.

Hơn nữa, rõ ràng là trước đây, tuy Dụ Sâm có nỗ lực nhưng nhờ có lão gia tử che chở, mọi việc thuận buồm xuôi gió quá khiến người ta mất đi cảnh giác.

Dụ Sấm, kẻ nắm giữ chắc nịch một nửa thực quyền từ tay lão gia tử, đâu phải hạng lương thiện gì. Khả năng kiểm soát của ông ta đối với Dụ gia vẫn mạnh hơn nhiều so với một thiếu niên mới bước chân vào đời như Dụ Sâm.

Nhưng chính vì không có bằng chứng, lại thêm việc Dụ Sâm và Dụ Sơ Diễm không sống cùng Dụ Sấm, nên rất khó để chiếm được ưu thế từ con cáo già này.

Tạ Vũ cau mày: “Nguồn gốc của thiết bị che chắn tín hiệu vẫn đang được điều tra.”

Cho nên mới chọn ngày hôm nay sao?

Bạch Thánh nhìn thoáng qua cơn mưa bão dữ dội ngoài cửa sổ, vẻ mặt có chút hững hờ và lạnh lùng.

Trong lòng Bạch Thánh, Tiểu Bạch Nặc khua tay múa chân một chút rồi bảo: “Ba ba, Nặc Nặc đi thăm anh Tiểu Diễm đây ạ.”

Nhóc con ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn ba mình.

Bạch Thánh đặt Tiểu Bạch Nặc xuống đất.

Nhìn Tạ Vũ đẩy cửa phòng bệnh ra.

Dụ Sâm đang truyền nước biển, cậu đã tỉnh táo lại, sắc mặt trắng bệch, vẻ mặt có chút ngượng ngùng. Cậu định nói gì đó nhưng lại không dám, còn Dụ Sơ Diễm thì đang ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường bệnh, nhìn chằm chằm vào anh trai với khuôn mặt nhỏ nhắn xầm xì, rõ ràng là đang giận dỗi.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Dụ Sơ Diễm vô thức nhìn ra ngoài: “Nặc Nặc.”

Tiểu Bạch Nặc dùng đôi tay nhỏ nhắn đẩy cửa phòng bệnh, nhìn thẳng vào anh Tiểu Diễm, khẽ khàng lên tiếng: “Anh Tiểu Diễm ơi, Nặc Nặc nhận cúp và bằng khen hộ anh rồi nè.”

“Ừm, cảm ơn Nặc Nặc nhé.” Dụ Sơ Diễm gật đầu. 

Cậu nhóc thở phào một hơi, nhóc Alpha vốn luôn ngang tàng hống hách giờ trông có vẻ hơi ủ rũ, cụp đuôi như một chú cún nhỏ.

“Em đi lấy nước, anh cứ ở đây nghỉ ngơi cho tốt đi.” Dụ Sơ Diễm tuột xuống khỏi ghế, bước chân đi ra ngoài.

Dụ Sâm thực ra cũng có chút sa sút và bực bội, tự trách bản thân vẫn chưa đủ cẩn thận. Cậu nhớ rõ lúc mình tiễn ông già khó nhằn cuối cùng ra về, trước mắt bỗng tối sầm lại, nhưng cậu vẫn kịp quờ quạng bấm nút khẩn cấp trên điện thoại. Không ngờ ngay cả điểm này cũng bị tính kế, thiết bị gây nhiễu sóng phạm vi nhỏ rốt cuộc đã bị gắn vào đó từ lúc nào? Còn có cả lũ người kia nữa.

Ánh mắt Dụ Sâm cũng u ám hẳn đi, nhưng cậu cố gắng kìm nén lại, không muốn để Dụ Sơ Diễm nhìn thấy vẻ mặt khó coi của mình.

Cậu thiếu niên vốn luôn rất giỏi dạy bảo em trai bỗng chốc nghẹn lời, không biết phải nói gì với Dụ Sơ Diễm, chỉ có thể trố mắt nhìn cậu nhóc đi ra ngoài.

Cậu nghe thấy tiếng Dụ Sơ Diễm nói chuyện với dì Thi Lâm ở bên ngoài. Tạ Vũ và Bạch Thánh không vào trong mà đứng phía sau bé Bạch Nặc, còn Tạ Khanh và Tạ Dược thì đang thò đầu ngó nghiêng vào trong.

“Anh Dụ Sâm ơi, anh không sao chứ ạ?” Tiểu Bạch Nặc lại quay đầu, dường như là liếc nhìn về phía ba mình một cái, rồi mới lạch bạch chạy vào trong.

Bé con hai tay vào thành giường bệnh, cố gắng nhón chân lên, chỏm tóc xoăn nhỏ trên đỉnh đầu khẽ đung đưa, đôi mắt to tròn tràn đầy vẻ lo lắng.

Một nhóc con bé tí tẹo nhưng lại mang theo sự quan tâm rõ mồn một.

Dụ Sâm giơ tay gãi gãi đầu, gượng cười một tiếng: “Giờ thì không sao rồi.”

Cậu cũng chẳng dám nói là hoàn toàn không sao, dù sao tình huống này nghe bác sĩ nói xong thì vẫn thấy rất đáng sợ.

Chỉ cần muộn nửa tiếng nữa thôi, có khi cậu đã không thể nhìn em trai mình trưởng thành được nữa rồi.

Dụ Sâm nở một nụ cười cay đắng.

Thật tàn nhẫn làm sao... Cậu vốn đã có chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng vẫn không ngờ nổi, chút chuẩn bị tâm lý ấy lại chẳng thấm tháp vào đâu.

Những người đó, thậm chí có cả những cô chú từng đối xử rất tốt với cậu hồi nhỏ, và cả Dụ Sấm nữa.

Dù thế nào đi chăng nữa thì giữa họ vẫn là quan hệ cha con cơ mà? Ông ta thực sự ghét bỏ cậu đến mức ấy sao?

Dụ Sâm còn chẳng dám nghĩ sâu xa hơn, nếu như đám người đó thực hiện được ý đồ, rồi ông nội nghe dữ ký của cậu lại xảy ra chuyện bất trắc gì, thì đến lúc ấy, Dụ Sơ Diễm sẽ phải đối mặt với những điều kinh khủng thế nào.

Một mụ mẹ kế tham lam, một thằng anh trai con riêng ngang ngược làm càn và một gã cha ruột tâm địa hiểm độc.

Tiểu Bạch Nặc giống như một chiếc bánh bao nhỏ mềm mại, đôi má phúng phính thịt sữa hơi phồng lên vì giận: “Anh Dụ Sâm ơi, anh làm anh Tiểu Diễm sợ phát khiếp rồi đấy ạ. Nếu anh mà xảy ra chuyện gì, anh Tiểu Diễm sẽ buồn lắm, Nặc Nặc cũng sẽ buồn lắm.”

“Anh xin lỗi nhé...” Dụ Sâm cười khổ một tiếng: “Để các em phải lo lắng rồi. Anh nghe Tiểu Diễm nói chiều nay Nặc Nặc được hạng nhất, em giỏi quá.”

Dụ Sâm cũng có chút ảo não. Người ta đang vui vẻ hớn hở nhận giải nhất, cậu lại ở đây gây chuyện, chẳng phải là làm người ta mất vui sao?

“Anh không cần phải xin lỗi Nặc Nặc đâu ạ.”

Tiểu Bạch Nặc chớp chớp mắt, nhóc con nhớ lại biểu cảm lúc nãy của Dụ Sơ Diễm, đôi má lại phồng lên lần nữa: “Anh phải biết tự chăm sóc tốt cho bản thân mình, có thế anh Tiểu Diễm mới vui vẻ chơi với Nặc Nặc được. Chỉ cần như vậy thôi là không cần xin lỗi nữa, anh Tiểu Diễm cũng sẽ tha thứ cho anh mà. Anh Tiểu Diễm sắp khóc rồi đấy, thật sự là suýt chút nữa đã khóc nhè rồi đó ạ.”

Nặc Nặc không muốn nhìn thấy anh Tiểu Diễm khóc đâu.

Giọng nói của nhóc con vừa non nớt vừa mềm mại, nhưng lại vô cùng nghiêm túc.

Phía sau bé, cặp song sinh Tạ gia tuy bị mấy món đồ trong phòng bệnh làm phân tâm một chút, nhưng cũng nhanh chóng lên tiếng hưởng ứng.

Ba củ cải nhỏ chen chúc trước giường bệnh, xếp thành một hàng ngang, cùng nhau nhìn chằm chằm vào Dụ Sâm.

Dụ Sâm không nhịn được đưa tay quệt mồ hôi trên trán. Đôi môi cậu khô khốc, vô thức nuốt một ngụm nước bọt, trong miệng vẫn còn vương lại vị ngọt lịm của đường glucose từ chai nước biển đang truyền bên cạnh.

Nghe vậy, cậu lại liếc nhanh ra ngoài phòng bệnh, Dụ Sơ Diễm vẫn chưa vào.

Cậu liền hạ thấp giọng, nhanh nhảu nói với ba đứa nhỏ: “Anh biết rồi. Biểu cảm của Tiểu Diễm đáng sợ lắm, anh còn chẳng dám bắt chuyện với nó nữa đây. Các em có thể giúp anh nói đỡ vài câu với Tiểu Diễm được không?”

Nói đến đây, cậu không kìm được khẽ cười khổ, lầm bầm tự sự: “Dù sao thì có quá nhiều chuyện, quá nhiều rắc rối đổ dồn đến. Nếu anh không gồng gánh nổi, sẽ có biết bao nhiêu bão tuyết lạnh giá ập xuống, khiến người ta bước đi một bước cũng khó khăn.”

Thỉnh thoảng Dụ Sơ Diễm sẽ lộ ra vẻ ngưỡng mộ gia đình nhà người khác, nhưng Dụ Sâm thì làm sao lại không cơ chứ?

Từ hồi ba nhỏ của hai anh em còn sống, Dụ Sâm đã biết Dụ Sấm không mấy thích mình rồi.

Nhưng khi đó cậu vẫn có tình yêu thương của ba nhỏ, có sự quan tâm của ông nội, nên cũng không đến mức cảm thấy quá tủi thân.

Cho đến khi ba nhỏ qua đời, chỉ để lại cho cậu một đứa em trai còn đang phải nuôi dưỡng trong lồng kính ở bệnh viện, mà sức khỏe của ông nội lại ngày một yếu đi.

Người thân thực sự của cậu chỉ còn lại hai người này thôi.

Ông nội đã phải gồng gánh quá lâu rồi, hao tâm tổn trí vì cậu quá nhiều, thân thể cũng rõ ràng là đã không còn được như trước.

Dụ Sâm rất muốn bản thân có thể sớm ngày tự lập, gánh vác một phương để ông nội được thảnh thơi dưỡng bệnh. Nếu một ngày ông không còn nữa, thì chỗ dựa duy nhất của cậu và Dụ Sơ Diễm chính là đối phương.

Nhưng Dụ Sơ Diễm còn quá nhỏ, có rất nhiều chuyện cậu không muốn một đứa nhóc ở độ tuổi này phải bận lòng.

Ý nghĩa của việc làm người lớn chính là ở chỗ đó.

Mặc dù cậu còn hai năm nữa mới chính thức trưởng thành.

Mà Tiểu Bạch Nặc nghiêng đầu suy nghĩ một lát: “Có phải là cái lạnh giống như trong truyện 《Bông hoa sắc cầu vồng》 không ạ?”

Nhóc con đã đọc qua rất nhiều sách tranh, và bé lập tức nhớ đến cuốn truyện này.

Truyện kể về một bông hoa mang sắc màu cầu vồng, suốt bốn mùa xuân hạ thu đông đã tự nguyện hiến dâng những cánh hoa của mình để giúp đỡ các loài động vật nhỏ trên thảo nguyên, cuối cùng tàn lụi trong cái lạnh giá của mùa đông, rồi đợi đến năm sau lại một lần nữa đâm chồi nảy lộc từ lòng đất.

Dụ Sâm ngẩn người một nhịp rồi mới phản ứng lại: “À, anh và Tiểu Diễm có đọc cuốn truyện đó rồi.”

Nhóc con này là đang ví cậu giống như bông hoa kia, trao đi quá nhiều cánh hoa nên dễ bị héo úa sao?

Tuy rằng đúng là cậu rất bận rộn, nhưng dạo gần đây cậu đã chú ý giữ gìn hơn rồi. Hơn nữa tai nạn lần này còn có sự tác động từ thuốc men, có thể coi là một tai họa do con người cố ý gây ra, nên cũng không đến mức oanh liệt như bông hoa trong truyện.

Thế nhưng cậu lại nghe thấy nhóc con tiếp tục dùng chất giọng mềm mại nói: “Nhưng bông hoa đó không có người thân, còn anh Dụ Sâm thì có mà. Anh Dụ Sâm cũng không phải là bông hoa, anh chỉ là anh Dụ Sâm thôi, anh Dụ Sâm phải bình an và khỏe mạnh nhé.”

Nặc Nặc cũng sẽ giúp anh nữa.

Cứ thiêu rụi chính mình một cách mãnh liệt như vậy, sẽ làm mọi người lo lắng lắm đấy.

Đồng tử của Dụ Sâm khẽ co rút lại vì chấn động.

Cũng chính vào lúc này, chuông điện thoại của cậu lại reo lên.

Ở đầu dây bên kia, Dụ lão gia tử Dụ gia đang nổi trận lôi đình vì tức giận, nói được nửa câu thì lại bị nghẹn tiếng rồi ho sặc sụa. Dụ Sâm cuống quýt lên tiếng trấn an ông cụ.

Sau khi chật vật dỗ dành được người ông đang đòi lập tức bay về xong, Dụ Sâm không kìm được lại nhìn Tiểu Bạch Nặc một cái, rồi cậu chợt thấy em trai mình đang đứng ở cửa, hai tay ôm khư khư chiếc cúp và bằng khen.

Gương mặt Dụ Sâm thoáng cứng đờ, sau đó cậu mới đưa tay ra, vẫy vẫy gọi Dụ Sơ Diễm: “Tiểu Diễm, lại đây với anh nào.”

Lúc này Dụ Sơ Diễm mới chịu bước vào phòng, theo sau cậu là mấy người lớn nhưng họ chỉ đứng yên ngoài cửa.

Dụ Sâm bế em trai lên giường, bấy giờ mới nghiêm túc thủ thỉ: “Là tại anh không nên giấu em chuyện uống những loại thuốc đó. Sau này có chuyện gì anh cũng sẽ kể cho em nghe, không để em phải lo lắng nữa. Hôm nay may mà có Tiểu Diễm nhà chúng ta tinh ý, anh xin lỗi em được không? Nào, để anh xem bằng khen với cúp của Tiểu Diễm nào.”

Vừa nghe thấy những lời này, nhóc con vốn đang gồng mình làm ngầu lập tức mím chặt môi, nước mắt cứ thế rưng rưng rồi lã chã rơi xuống.

Cậu nhóc vẫn cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng giọng nói thốt ra đã nghẹn ngào run rẩy: “Anh ơi, người xấu ức h**p anh kìa.”

Dụ Sâm nghe vậy cũng suýt chút nữa là yếu lòng theo. Cậu ôm chặt lấy em trai mình, nghiêm túc hứa hẹn: “Sau này sẽ không bao giờ có chuyện như vậy xảy ra nữa đâu.”

Tiểu Bạch Nặc đứng bên cạnh cũng sụt sịt mũi.

Bé con là một đứa trẻ có khả năng đồng cảm rất cao, vừa nhìn thấy Dụ Sơ Diễm rơi nước mắt là chính bản thân bé cũng không kìm được xúc động theo.

Ngoài cửa, Bạch Thánh, Tạ Vũ cùng những người khác đang chăm chú quan sát tình hình bên trong.

Tạ Vũ rõ ràng là đang rất bực bội, Dụ Sâm dù sao cũng là đứa trẻ anh ta nhìn từ nhỏ đến lớn, anh ta lầm bầm bảo nhất định phải bắt Dụ Sấm mở to mắt ra mà trả giá.

Bạch Thánh thì chẳng có biểu cảm gì nhiều, cho đến khi Tạ Vũ ở bên cạnh hạ thấp giọng lầm bầm: “Mà này, bao giờ tôi mới nuôi được một đứa bé ngoan như Nặc Nặc nhỉ?”

Dùng hai chữ may mắn để hình dung về Bạch Thánh thì anh ta thấy vẫn chưa đủ chuẩn xác. Có phải kiếp trước ông bạn này đã giải cứu thế giới nên kiếp này mới được ban cho một nhóc con vừa đáng yêu vừa ngoan ngoãn thế này không?

Bạch Thánh quay đầu lại: ?

Bạch Thánh liền bước lùi sang bên cạnh hai bước để giữ khoảng cách.

Không cho nuôi ké đâu nhé, muốn thì tự đi mà đẻ.

Bạch Thánh lại hướng mắt nhìn vào trong phòng bệnh.

Anh thấy Dụ Sơ Diễm có chút xấu hổ lẫn giận dỗi quẹt đi giọt nước mắt nơi hoen mi, nhảy tót từ trên giường xuống. Cậu nhóc nghiêm túc dõng dạc nói sau này mình sẽ nỗ lực giúp đỡ anh trai, rồi cuối cùng xoay người ôm chầm lấy bé Bạch Nặc.

... Ôm lấy nhóc con nhà anh á?

Người làm ba mới vào nghề như anh rốt cuộc cũng nhận ra điểm bất thường.

Nhóc con nhà anh là Omega đúng không nhỉ? Còn Dụ Sơ Diễm là một Alpha nhỏ cơ mà?

Nhưng khi nghe thấy tiếng thút thít của Dụ Sơ Diễm, bước chân định tiến tới của Bạch Thánh lại hơi khựng lại.

Hình như đây chỉ là biểu hiện khi cảm xúc của thằng bé đang quá kích động thôi đúng không?

Nhưng rất nhanh sau đó, cả nhóm quyết định tạm thời không làm phiền Dụ Sâm nghỉ ngơi nữa.

Dụ Sơ Diễm sẽ ở lại đây bầu bạn với anh trai, lát nữa Dụ lão gia tử Dụ gia cũng sắp đến nơi rồi, thế nên mọi người liền lên tiếng cáo từ.

Vành mắt Tiểu Bạch Nặc cũng đỏ hoe một vòng, cậu nhóc sụt sịt mũi, đi đến bên cạnh ba đòi bế.

Bạch Thánh cúi xuống nhìn sinh vật nhỏ bé đang hướng về phía mình dang rộng hai tay. Chiếc kính non nớt của bé con đã bay biến từ lúc nào không biết. 

Giữa tiếng sấm chớp đùng đoàng và cơn mưa bão dữ dội ngoài kia, bé giống như một chú chim non ướt lướt thướt đang đi tìm chỗ dựa, cứ nhón nhón chân đòi một cái ôm ấm áp.

Khi đã được bế vào lòng, nhóc con cuộn tròn lại thành một cục, hai tay bấu chặt lấy cổ ba không buông.

“Chúng ta về nhà nhé?” Bạch Thánh khẽ hỏi.

“Vâng ạ, vâng ạ.” Nhóc con gật đầu lia lịa: “Phải về nhà thôi, bà nội vẫn đang đợi Nặc Nặc ở nhà ạ.”

Vẫn còn rất nhiều người thân đang ngóng đợi Nặc Nặc trở về.

Thế nhưng bé con cũng nhanh chóng lấy lại tâm trạng bình tĩnh. 

Bạch Thánh nghe thấy bé đang bẻ từng ngón tay, lẩm bẩm đếm cái gì đó bằng chất giọng sữa thấp thoáng, mềm mại.

Đang đếm cái gì vậy kìa?

Bạch Thánh cúi đầu nhìn nhóc con trong ngực mình.

Mưa gió bên ngoài khá lớn, người trợ lý bên cạnh vội che ô che chắn, đứa nhỏ liền rúc hoàn toàn vào lồng ngực vững chãi của ba.

Một lát sau, Tiểu Bạch Nặc ngồi nhỏm dậy. Bé vừa nhẩm đếm lại một lượt tất cả những nhân vật phản diện mà mình biết.

Sau đó, bé ngước lên nhìn khuôn mặt của ba, rồi lại dùng chút sức lực nhỏ bé ôm siết lấy ba, dán thật chặt vào người anh như thể sợ sẽ làm lạc mất ba vậy.

Bé con khẽ thì thầm một mình: “Không thiếu một ai hết...”

Nặc Nặc đã bảo vệ được tất cả các nhân vật phản diện rồi, không thiếu một ai cả.

Thật sự là tốt quá rồi.