Ôn Nùng ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Chu Tây Lẫm.
Cô cố gắng nhẹ chân nhẹ tay hết mức để không gây ra tiếng động quá lớn.
Chu Tây Lẫm bắt trọn vẻ cẩn thận trong động tác của cô, cậu tùy ý nâng mắt liếc nhìn cô một cái. Nhớ lại dáng vẻ lúc gặp cô ở quán đồ nướng, trong lòng cậu đại khái đã có phán đoán – cô gái này sống quá mức cẩn thận.
Cậu chỉ nhìn cô một cái rồi cụp mắt xuống, sau đó quay đầu đi.
Cùng lúc đó, cô ngửi thấy một mùi bạc hà thoang thoảng. Cô nín thở, nhanh chóng và nhẹ nhàng liếc nhìn cậu một cái.
Cậu dường như hoàn toàn không chú ý đến việc bên cạnh có thêm một người, hay nói đúng hơn là căn bản không bận tâm. Cậu nghiêng mặt, khẽ hất cằm, đang dùng khẩu hình không phát ra tiếng nói chuyện với nam sinh cách đó mấy dãy bàn, khóe miệng nở một nụ cười uể oải.
Cả người cậu toát ra vẻ lười nhác, một sự ngông nghênh thờ ơ với mọi thứ xung quanh.
Ôn Nùng nghĩ chắc là cậu đã quên cô rồi.
Cô lặng lẽ cụp mắt, lấy sách giáo khoa từ trong cặp ra, có thể cảm nhận rõ ràng trái tim nơi lồng ngực mình đang đập nhanh một cách không bình thường.
Quãng thời gian hơn nửa tháng sau đó, dường như chỉ có khoảnh khắc được cậu trêu chọc vào ngày đầu tiên gặp mặt là đặc biệt.
Khoảng thời gian còn lại, đúng như cô dự đoán, người bạn cùng bàn Chu Tây Lẫm này gần như xem cô như không khí.
Ngoại trừ thỉnh thoảng khuỷu tay chạm trúng cô, cậu sẽ cực kỳ nhanh chóng nhíu mày một cái rồi rụt tay về, giữa họ hầu như không có sự giao lưu nào.
Thế nhưng “khoảng cách gần nhất” này vẫn thu hút sự chú ý của các nữ sinh khác trong lớp. Luôn có người tranh thủ giờ ra chơi, tiết thể dục, hoặc sau giờ học, vờ như vô tình ghé lại gần Ôn Nùng, vòng vo tam quốc dò hỏi mấy câu đại loại như “Ôn Nùng, Chu Tây Lẫm đi học thường đọc sách gì thế?”, “Cậu ấy với Cơ Ngọc không có gì đấy chứ?”, “Cậu ấy rốt cuộc đang yêu ai vậy?”, v.v.
Ôn Nùng luôn lắc đầu hoặc trả lời bằng những câu ngắn gọn nhất như “Tôi không biết”, “Không để ý”, “Cậu ấy không nói”. Số lần nhiều lên, ánh mắt của các nữ sinh nhìn cô có chút thay đổi, mang theo vẻ dò xét và oán trách, như thể cô đang độc chiếm một kho báu mà không chịu chia sẻ với ai vậy.
Dần dần, ngay cả Ôn Nùng cũng không nhận ra, thỉnh thoảng ánh mắt cô hướng về phía Chu Tây Lẫm đã vương một chút oán trách mà ngay cả chính cô cũng không cách nào lý giải.
Có một lần, Chu Tây Lẫm có lẽ là đã ngủ đủ giấc, hoặc đơn thuần cảm thấy buồn chán, cậu quay đầu sang, vừa vặn chạm phải tầm mắt chưa kịp thu về của Ôn Nùng.
Cảm xúc trong ánh mắt cô quá phức tạp, ươn ướt như một làn sương mùa thu, khiến cậu ngẩn người một lát.
Lông mày cậu theo thói quen nhíu lại, đôi mắt vốn dĩ luôn hờ hững khẽ híp đi, mang theo chút khó chịu vì bị làm phiền, cậu trực tiếp lườm cô: “Sao thế, tôi chọc gì cậu à?”
Giọng cậu không cao, mang theo sự khàn khàn khi vừa thức giấc, nhưng mí mắt Ôn Nùng lại giật một cái, giống như làm chuyện xấu bị bắt quả tang tại trận, hai má lập tức nóng bừng lên.
Cô há miệng nhưng không biết nên nói là “chọc rồi” hay “chưa chọc”, cuối cùng chỉ biết cúi đầu xuống, suýt chút nữa đã chạm vào cuốn sách đang mở ra.
Phần gáy trắng ngần lộ ra, toát lên một vẻ cố chấp.
Chu Tây Lẫm nhìn chằm chằm vào cái xoáy tóc nhỏ xíu giữa làn tóc đen của cô vài giây, bỗng nhiên khẽ cười, mang theo vẻ chơi đùa đầy khó tin: “Này, cậu đúng là…”
Ôn Nùng cứ ngỡ cậu sẽ kiếm chuyện với cô, nào ngờ cậu không hỏi dồn nữa, cũng chẳng gây khó dễ cho cô. Vừa hay có mấy người anh em đi tới khoác vai gọi cậu: “Anh Lẫm, đi vệ sinh chung đi!”
Cậu thuận thế đứng dậy, chân ghế ma sát với mặt đất phát ra tiếng động khẽ, sau đó cùng đám bạn kéo nhau ra khỏi cửa sau lớp học.
Mãi đến khi bóng dáng cậu hoàn toàn biến mất ngoài cửa, Ôn Nùng mới khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt dõi nhìn theo. Cô cứ thế thẫn thờ, ngón tay cô thả lỏng, chiếc bút bi vạch một đường đen dài ngoằng lên tờ đề toán vừa mới phát xuống.
…
Ôn Nùng vốn tưởng rằng cô và cậu sẽ cứ tiếp tục chung sống như vậy, chỉ giao lưu ánh mắt không quá ba giây, nói chuyện không quá ba câu.
Nào ngờ bước ngoặt giữa hai người lại xảy ra vào cuối tháng mười.
Cuộc thi hợp xướng thường niên của trường chính thức khai mạc, mỗi lớp đều phải chuẩn bị tiết mục.
Ôn Nùng với tư cách là học sinh chuyển trường giữa chừng, bị thầy chủ nhiệm vội vàng xếp vào đội hình hợp xướng, đứng ở hàng cuối cùng của dàn bè nữ, bắt đầu tập luyện tạm thời.
Thời gian tập luyện gấp rút, khi cả đội cùng luyện tập, Ôn Nùng luôn rất căng thẳng.
Bản thân cô vốn không nhạy bén với tông nhạc, cộng thêm việc vào đội muộn nên luôn chậm nửa nhịp. Cô sợ hãi vì sự thỉnh thoảng lệch tông của mình mà kéo lùi điểm số của cả lớp, càng sợ xấu hổ trước toàn trường, để lại ấn tượng xấu cho các bạn mới.
Buổi sáng tự học trước hôm tổng duyệt chính thức, trong lớp học vang lên tiếng đọc bài đều đều, Ôn Nùng cầm tờ giấy chép lời nhạc, lặng lẽ lẻn ra ngoài bằng cửa sau.
Không khí buổi sớm cuối thu phương Bắc vô cùng trong lành, hít vào phổi mang theo cái se lạnh nhè nhẹ nhưng lại khiến đầu óc tỉnh táo. Cô một mình đi đến sân bóng bàn vắng vẻ, ngồi xuống trước hàng rào lưới sắt bám đầy dây thường xuân đã khô héo ngả vàng.
Bên cạnh là bụi cây tùng gai màu xanh đậm vẫn ngoan xanh tốt, giống như một bức tường dày che khuất phần lớn thân hình cô. Cô cứ thế trốn trong khoảng trời nhỏ bé này, khẽ ngân nga vài câu giai điệu luôn khiến cô bị vấp và lệch tông.
Cô hát quá đỗi tập trung, quá đỗi nhập tâm, toàn bộ tâm trí đều dùng để bắt lấy những nốt nhạc kia, đến mức hoàn toàn ngó lơ những động tĩnh xung quanh.
Mãi cho đến khi phía sau bụi cây tùng gai cách đó không xa vang lên một tiếng ho khan.
Cô giật mình ngậm miệng, ngơ ngác hoang mang quay đầu lại, dõi theo nơi phát ra âm thanh.
Cách đó khoảng mười mét, trên bậc thềm xi măng ở một lối vào khác của sân bóng bàn, Chu Tây Lẫm không biết đã ngồi ở đó từ bao giờ.
Cậu hơi cúi đầu, miệng ngậm một cây kẹo m*t, một bên má bị viên kẹo làm phồng lên.
Vào khoảnh khắc cô hoảng hốt phóng tầm mắt qua, cậu khẽ nghiêng mặt lại, ánh mắt mang theo chút ngái ngủ như vừa mới thức giấc, lại xen lẫn chút gì đó khó lòng nắm bắt, cứ thế nhìn sang cô.
Thời gian vào khoảnh khắc này dường như bị kéo dài ra vô tận.
Không khí se lạnh ngưng tụ lại, chỉ có những ánh nắng vàng óng xuyên qua kẽ lá, dưới ánh sáng có những hạt bụi nhỏ li ti bay lên.
Cậu cứ nhìn cô như vậy, vài giây trôi qua, ngay khi Ôn Nùng cảm thấy mình sắp bị sự chăm chú im lặng này đè bẹp, ngón tay lạnh ngắt siết chặt tờ giấy lời bài hát, cậu mới lười biếng lên tiếng: “Tôi không biết bạn cùng bàn của tôi lại biết hát đấy, hay hơn cả chim họa mi luôn.”
Hai má Ôn Nùng đỏ bừng, ngượng đến mức các ngón chân đều muốn co quắp lại!!!
Dù cô có chậm hiểu đến đâu cũng nghe ra được người này đang cố tình nói ngược để châm chọc cô…
Môi cô mấp máy, vừa định nói gì đó để thanh minh cho bản thân thì liền nhìn thấy cậu giơ tay lấy viên kẹo màu xanh lá từ trong miệng ra, cổ tay tùy ý vung một cái, viên kẹo màu xanh vạch một đường vòng cung ngắn ngủi trên không trung, sau đó rơi tọt vào thùng rác cách đó vài bước chân.
Cùng lúc thực hiện động tác này, cậu đứng dậy, sau đó lại thong thả bước về phía cô.
Ôn Nùng vô thức muốn lùi lại sau, nhưng cơ thể lại cứng đờ tại chỗ.
Cậu dừng lại trước mặt cô, vóc dáng cao lớn đổ xuống một khoảng bóng râm vừa vặn bao trọc lấy cô, mùi bạc hà nhàn nhạt trên người cậu càng thêm rõ ràng.
Cậu cụp mắt, tầm mắt lướt qua tờ giấy lời bài hát nhăn nhúm bị cô siết trong tay, lại ngước mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn vì căng thẳng mà tái đi của cô, bỗng nhiên nhếch môi: “Bài hát dở đến thế mà cậu vẫn hát nghiêm túc như vậy, cũng khó cho cậu thật.”
“…” Vành mắt Ôn Nùng hơi ửng hồng, vì ngượng, cũng là vì uất ức.
“Này.” Giọng điệu cậu vẫn không có chút đứng đắn nào, thậm chí còn mang theo vài phần mất kiên nhẫn: “Không biết câu nào? Hát thử tôi nghe xem.”
“Hả?” Ôn Nùng đột ngột ngẩng đầu nhìn cậu, đôi mắt vì kinh ngạc mà mở to tròn xoe như chú nai con bị giật mình.
“Nhìn tôi làm gì? Hát đi chứ.” Cậu nhíu mày, dường như cảm thấy phản ứng của cô rất phiền phức.
“Tôi…” Giọng Ôn Nùng nhỏ như muỗi kêu: “Không cần đâu…”
“Ai thèm quan tâm cậu cần hay không?” Chu Tây Lẫm ngắt lời cô, giọng điệu ngang ngược: “Cậu làm ồn ảnh hưởng đến giấc ngủ của tôi rồi đó. Mau hát đúng rồi đi lẹ đi, đừng ở đây mà tra tấn lỗ tai người khác.”
Lời cậu nói chẳng kiêng nể gì, thậm chí là cay nghiệt.
Nhưng kỳ lạ là Ôn Nùng nhìn khuôn mặt không có biểu cảm gì nhưng vẫn đẹp trai quá mức của cậu, nhìn nét thẳng thắn thoáng qua bên dưới chút mất kiên nhẫn trong đôi mắt cậu… Đúng vậy, là sự thẳng thắn, cô lại từ trong mắt cậu đọc ra được hình như cậu không hề có ý chế giễu hay làm khó dễ cô, thế là tim lại đột ngột lỗi một nhịp.
Cô như bị ma xui quỷ khiến, chỉ vào một câu trên tờ giấy lời bài hát rồi nói: “Chỗ này, không chuyển nhịp kịp.”
Chu Tây Lẫm cúi người, ghé sát lại một chút để nhìn chỗ cô chỉ.
Lọn tóc đen trước trán cậu suýt chút nữa đã chạm vào trán cô.
Ôn Nùng có thể đếm rõ mồn một hàng lông mi dày và dài đang rủ xuống của cậu.
Cậu nhìn vài giây, bỗng nhiên tùy ý ngân nga đoạn giai điệu đó.
Thế nhưng… cậu hát nghe rất dở, dở hơn cô gấp trăm lần.
Ôn Nùng ngẩn người.
Cậu lại như thể đã hoàn thành xong nhiệm vụ gì đó, đứng thẳng người lên, nhìn cô từ trên cao xuống: “Hát thế này này, nghe hiểu chưa?”
“…” Ôn Nùng ngơ ngác lắc đầu.
Cậu hát không đúng tông gì cả.
“Ngốc thật.” Cậu chê bai quay mặt đi chỗ khác, vò mái tóc, dường như cảm thấy việc này còn phiền phức hơn so với tưởng tượng của cậu. Nhưng giây tiếp theo, cậu lại quay đầu lại, giống như đã hạ quyết tâm gì đó, giọng điệu càng gắt hơn: “Hát theo tớ.”
Cậu căn bản không đợi cô phản ứng, liền dùng cái tông giọng lệch điệu của mình, ngang ngược bắt cô hát theo đoạn đó.
Cậu hát rất dở.
Ôn Nùng bị cậu bắt hát theo, lắp ba lắp bắp, dùng giọng cực nhỏ khẽ ngân nga theo, không tự nhiên liếc nhìn xung quanh, trong lòng cảm thấy có chút mất mặt.
“Không đúng. Chỗ này cao rồi, thấp xuống chút. Ngốc.”
Cậu luôn mồm chỉ bảo cô, cũng liên tục mắng cô, thỉnh thoảng còn dùng đốt ngón tay mất kiên nhẫn gõ lên tờ giấy lời bài hát.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, nhảy nhót trên mái tóc đen và cánh tay của cậu.
Cậu nhíu mày, gương mặt mang vẻ khó chịu kiểu “ông đây đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi mới quản mấy chuyện bao đồng này”, miệng lại ngân nga giai điệu chẳng đúng tông, thỉnh thoảng bật ra vài câu chỉ điểm cay nghiệt.
Ôn Nùng hát theo cậu, nhịp tim vẫn rất nhanh, nhưng không còn là sự căng thẳng đơn thuần nữa.
Cô lén nhìn cậu, nhìn hàng chân mày khẽ nhíu lại khi cậu tập trung nhìn vào tờ giấy lời bái hát, nhìn yết hầu khẽ chuyển động của cậu, nhìn bờ môi có hình dáng đẹp đẽ nhưng luôn thốt ra những lời đáng ghét kia.
Cậu dạy chẳng có bài bản gì, thậm chí có thể gọi là tai họa.
Nhưng… kỳ tích đã xảy ra.
Có lẽ là mèo mù vớ phải chuột chết, cô lại bắt được cái tông nhạc mà bấy lâu nay luôn không tìm thấy.
Hát đi hát lại năm sáu lần, cô rốt cuộc đã có thể miễn cưỡng hát hoàn chỉnh câu đó mà không còn bị lệch tông nữa!
Chu Tây Lẫm dừng lại, giống như cuối cùng đã được giải thoát, cậu thở phào một hơi dài: “Cuối cùng cũng đúng rồi. Dở chết đi được.”
Dù vẫn là lời chê bai nhưng Ôn Nùng lại từ đó nghe ra được một chút… nhẹ nhõm cực kỳ nhỏ nhoi?
Cô cúi đầu, khóe miệng không khống chế được mà khẽ cong lên, giọng nhẹ như lông hồng: “Cảm ơn cậu.”
Chu Tây Lẫm không đáp lại lời cảm ơn này.
Cậu chỉ liếc cô một cái, sau đó đút hai tay trở lại túi quần, quay người bước đi, giống như ở lại thêm một giây nữa sẽ dính phải phiền phức gì đó vậy.
Đi được vài bước, cậu lại đột ngột dừng lại, không hề quay đầu, chỉ có giọng nói lười nhác vọng lại: “Này.”
Ôn Nùng ngẩng đầu lên.
“Tổng duyệt đừng có mà làm hỏng chuyện đó.” Cậu khựng lại một lát, bổ sung một câu: “Đừng có làm mất mặt lớp 10-7 bọn tôi.”
Nói xong, cậu nhanh chóng biến mất ở phía bên kia bụi tùng gai.
Ôn Nùng một mình đứng tại chỗ, trong tay nắm chặt tờ giấy lời bài hát kia.
Ánh nắng buổi sớm đã hoàn toàn trải khắp sân bóng bàn, bầu không khí se lạnh dường như cũng trở nên ấm áp hơn.
Trên mảnh đất hoang vu nơi cõi lòng cô, dường như có một hạt giống, bị một trận gió tưởng chừng hung bạo nhưng thực chất lại dịu dàng thổi qua, đang âm thầm nhú lên một chút mầm xanh.
Cô lại một lần nữa nhỏ giọng hát lại câu hát đó.
“Thanh xuân có biết bao điều bất ngờ mà bạn sẽ không cách nào đoán trước được. Ưu phiền của tuổi trưởng thành thì có đáng là gì đâu. “
Lần này không hề lệch tông.
…
Buổi tổng duyệt được tiến hành tại đại hội trường của trường.
Sân khấu khổng lồ, ánh đèn chói lóa, hàng ghế khán giả trống hoác chỉ có vài thầy cô ban giám khảo ngồi, ngược lại còn khiến người ta căng thẳng hơn cả cuộc thi chính thức.
Ôn Nùng đứng trong đội hình, trông có vẻ rất bình tĩnh nhưng thực chất trong đầu đều đang vang vọng câu nói “Đừng có làm mất mặt lớp 10-7 bọn tôi” của Chu Tây Lẫm.
Đến câu hát mà cô đã luyện tập vô số lần kia, cô hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa, tầm mắt cô không tự chủ được mà hướng về một góc tối bên dưới khán đài.
Chu Tây Lẫm đang đứng ở đó.
Cậu lười nhác dựa vào bức tường ở hàng ghế cuối cùng, hai tay đút túi, vành mũ ép xuống rất thấp, không nhìn rõ biểu cảm, dường như chỉ là đi ngang qua, có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Ôn Nùng thầm nghĩ trong lòng, không đúng.
Cô đột ngột quay đầu, tìm kiếm bóng dáng của các nam sinh ở hai hàng cuối cùng, sau đó tầm mắt định hình, Chu Tây Lẫm đang đứng ngay ngắn ở vị trí vốn có của cậu.
Khi cô quay đầu trở lại nhìn về góc đó, Chu Tây Lẫm đã biến mất.
Hóa ra đều là ảo tưởng của cô.
Cô thở một hơi dài trong lòng.
Vì sự căng thẳng của mình.
Cuối cùng, giai điệu vang lên.
Cô mở miệng, câu hát đó lưu loát phát ra từ cổ họng cô, hòa vào làn sóng âm thanh của tập thể, không còn chói tai nữa.
Cô đã hát hết cả bài mà không hề phạm lỗi.
Buổi tổng duyệt kết thúc, giải tán đội hình.
Ôn Nùng đi theo dòng người bước xuống.
Hoàn thành tất cả những việc này, không ngờ trong lòng lại có một chút trống trải.
Cuộc thi chính thức diễn ra vào buổi tối hai ngày sau.
Trong hội trường chật kín học sinh, ánh đèn rực rỡ, bầu không khí náo nhiệt.
Lớp 10-7 bốc thăm biểu diễn khá muộn, Ôn Nùng mặc bộ trang phục biểu diễn thuê chung không vừa vặn chút nào, cô đứng ở khu vực chờ, có thể nghe thấy tiếng hát vang dội của các lớp phía trước truyền đến, sự căng thẳng vừa mới bình phục lại đã dần dần quay trở lại.
Đột nhiên, trong đám đông dấy lên một trận xôn xao nhỏ.
Có người khẽ thốt lên kinh ngạc.
Ôn Nùng vô thức ngẩng đầu, nhìn thấy Chu Tây Lẫm cùng mấy người bạn thường đi chung với cậu đi vệ sinh xong liền từ cửa bên cạnh đi vào. Họ mặc trang phục biểu diễn của các lớp khác nhau, mỗi người đều quá mức nổi bật.
Chu Tây Lẫm thấy các bạn trong lớp đã vào vị trí chờ liền cùng Trình Hoắc chạy qua. Những người còn lại không tìm chỗ ngồi, cứ thế hiên ngang đứng ở lối đi của hàng ghế cuối cùng, khoanh tay nhìn lên sân khấu, chính là đang đợi xem Chu Tây Lẫm biểu diễn.
Thầy chủ nhiệm nhìn thấy Chu Tây Lẫm, lớn tiếng nói: “Sao em không đợi hát xong rồi hãy đến luôn?”
Chu Tây Lẫm đáp: “Thế này chẳng phải là nể mặt thầy à?”
Cả lớp cười rộ lên, thầy chủ nhiệm nghẹn họng, chỉ tay vào cậu rồi nói: “Em thật là.”
Đến lượt lớp 10-7 lên sân khấu.
Ánh đèn chiếu vào mặt có hơi chói mắt, Ôn Nùng đứng ở vị trí của mình, có thể cảm nhận được những ánh mắt đen kịt dưới khán đài.
Đoạn hát tập thể đầu tiên thuận lợi trôi qua.
Đến lượt bè nữ hát riêng đoạn chuyển tiếp ngắn kia, một nữ sinh đứng phía trước Ôn Nùng có lẽ là vì căng thẳng quá mức, ngay khoảnh khắc mở miệng, giọng bỗng nhiên bị vỡ một cái, tông giọng bị nâng cao lên.
Sự cố này giống như tiếng sét đánh ngang tai, đội hình bè nữ lập tức xhoảng loạn. Mấy bạn nữ hát nối tiếp phía sau đều bị ảnh hưởng, trở nên không đồng đều, tông giọng bị kéo lệch lên cao, xem ra đoạn này sắp sửa hỏng bét.
Ôn Nùng cũng cuống lên, cô vô thức hát theo tông giọng sai lệch của tập thể, cổ họng thắt chặt.
Ngay trong khoảnh khắc hỗn loạn này, một tiếng huýt sáo vô cùng đột ngột vang lên cực kỳ rõ ràng từ hàng ghế cuối cùng của đội hình.
Là Chu Tây Lẫm.
Cậu huýt sáo, chính là cái tông giọng đúng của câu hát mà họ hát lệch kia.
Tông chuẩn đến mức chuẩn xác, sức xuyên thấu cực mạnh, giữa một rừng giọng nữ đang bị lệch tông, tiếng huýt sáo như một ngọn đèn hải đăng âm thầm dẫn đường.
Động tác của thầy chỉ huy khựng lại, kinh ngạc nhìn về hàng ghế phía sau.
Trái tim Ôn Nùng giống như bị tiếng huýt sáo đó siết chặt một cái rồi buông ra, cô nín thở, bắt lấy tông nhạc chính xác đó, kiên định hát ra câu hát tiếp theo.
Giọng cô không tính là vang dội, nhưng trong sự hỗn loạn đó, giống như trong đàn cừu lạc lối, con cừu đầu đàn cuối cùng đã tìm được phương hướng chính xác.
Mấy nữ sinh bên cạnh cô rõ ràng hơi ngẩn ra, ngay sau đó như thức tỉnh, nhanh chóng sửa đổi hát theo tông giọng của cô.
Chỉ là một hai giây sóng gió, tuyến giọng của bè nữ đã bị kéo ngược trở lại quỹ đạo chính xác một cách ngoạn mục.
Thầy chỉ huy nhanh chóng phản ứng, động tác tay trở nên dứt khoát mạnh mẽ.
Sau khi bè nam gia nhập, toàn bộ bài hợp xướng lại trở nên chỉnh tề.
Sự cố nhỏ nhặt đó cứ thế đã được hóa giải một cách thần kỳ.
Tiếng hát tiếp tục vang lên.
Ôn Nùng đứng dưới ánh đèn, có thể cảm nhận được sau lưng mình đã toát ra một lớp mồ hôi mỏng, nhưng nhịp tim lại bình ổn chưa từng có.
Cô không dám nhìn về hàng ghế phía sau, nhưng lại có thể cảm nhận được có một ánh mắt, có lẽ mang theo vẻ lười nhác như thường lệ, có lẽ có một chút tán thưởng khó lòng phát hiện, đang xuyên qua đám đông rơi trên người cô.
Bài hát tiến vào cao trào cuối cùng, Ôn Nùng cũng giống như mọi người, cất cao tiếng hát, trong lồng ngực căng tràn một thứ cảm xúc khó tả, có sự sợ hãi, có niềm vui, có sự nhẹ nhõm và còn có một thứ… lòng dũng cảm được sinh ra vì sự hiện diện của một người nào đó.
Tiếng hát kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy.
Lúc bước xuống sân khấu, mấy nữ sinh cùng lớp vây quanh, vẫn còn sợ hãi xen lẫn hưng phấn kéo tay Ôn Nùng: “Trời ạ Ôn Nùng, vừa rồi may mà có cậu đấy.”
“Đúng vậy đúng vậy, cậu phản ứng nhanh quá.”
“Lúc đó dọa tớ sợ chết khiếp…”
Ôn Nùng bị họ vây quanh, hai má đỏ lên, chỉ biết cười ngượng ngùng, nhỏ giọng nói: “Không có đâu, là mọi người hoàn thành cùng nhau mà.”
Ánh mắt cô không kìm được mà xuyên qua khe hở đám đông, âm thầm nhìn về hàng ghế cuối cùng.
Chu Tây Lẫm đang đứng cùng đám bạn kia, một người bạn bên cạnh cậu đang cười dùng cùi chỏ huých cậu, dường như đang trêu chọc tiếng huýt sáo vừa rồi của cậu.
Cậu mặt không biểu cảm lắng nghe, sau đó mất kiên nhẫn giơ tay gạt cánh tay đối phương ra.
Giống như cảm nhận được tầm mắt của cô, cậu ngước mắt lên, từ xa nhìn về phía cô.
Cách một đám đông ồn ào và ánh đèn đung đưa, tầm mắt giao nhau ngắn ngủi trên không trung.
Tim Ôn Nùng nảy lên, cô hoảng hốt cúi đầu xuống.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, cậu đã chuyển tầm mắt đi nơi khác, hai tay đút trở lại túi quần, nghiêng người nói câu gì đó với bạn của mình, rồi cả nhóm quay người, giống như lúc đến lại thong thả rời khỏi hội trường.
Lớp 10-7 cuối cùng không giành được giải nhất, vì sự cố nhỏ đó nên đạt được thành tích đứng đầu của giải nhì, nhưng mọi người đều rất vui, cũng rất mãn nguyện.
Trên đường tan học trở về, gió đêm se lạnh, thổi vào mặt rất dễ chịu.
Ôn Nùng ra khỏi tòa nhà dạy học, bước đi nhưng trong não lại liên tục chiếu lại cảnh tượng trong hội trường kia, cô bỗng nhiên cảm thấy mùa thu của thành phố phương Bắc này dường như tốt hơn so với tưởng tượng.
Cô đi đến cổng trường, muốn sang đường nên theo thói quen ngẩng đầu nhìn về hai phía con đường, lại bất ngờ phát hiện dưới ánh đèn đường trước cổng, có một bóng người quen thuộc đang đứng đó.
Chu Tây Lẫm.
Chỉ có một mình cậu.
Lúc này đã rất muộn, cô vì trực nhật mới rời khỏi trường muộn thế này, còn cậu chẳng phải nên về từ sớm rồi hay sao?
Nhìn dáng vẻ của cậu dường như đang đợi ai đó, đợi đến mức có chút mất kiên nhẫn, mũi chân vô thức di di một viên đá nhỏ trên mặt đất, nghe thấy tiếng bước chân, cậu ngẩng đầu lên.
Ôn Nùng dừng bước, trái tim lại bắt đầu đập nhanh.
Cậu nhìn cô, không nói gì, chỉ lấy từ trong túi ra một vật, tiện tay ném cho cô.
Ôn Nùng đón lấy.
Cô cúi đầu nhìn, trong lòng bàn tay là một cây kẹo m*t vị táo xanh, giống hệt cây kẹo cậu ăn vào buổi sáng ngày hôm đó.
Cô ngơ ngác ngẩng đầu.
Chu Tây Lẫm đã đứng thẳng người, hai tay đút túi bước đến bên cạnh cô, giọng điệu vẫn lười nhác như thường ngày: “Thưởng cho cậu đấy, không làm mất mặt ông đây.”