Mùa hè của học sinh lớp 12 dường như luôn gắn liền với hai chữ tốt nghiệp.
Mùa hè vừa mới bắt đầu, tiếng chuông chia ly đã vội vã ngân vang.
Ngày rời trường trước kỳ thi đại học, ánh nắng đặc biệt gay gắt, thiêu đốt từng tấc đất trong khuôn viên trường. Ôn Nùng ôm xấp sách vở và bài ghi chép dày cộp, chậm rãi bước ra khỏi tòa nhà giảng đường, hai cánh tay mỏi nhừ vì tốn sức.
Nào ngờ lúc đi về phía cổng trường, ánh mắt cô vô tình lướt qua nhóm người của Chu Tây Lẫm, họ đang từ con đường xéo phía đối diện đi tới.
Cậu cùng Trình Hoắc, Cơ Ngọc, Trương Thanh cũng đang đi về phía cổng trường.
Mấy chàng trai khoác vai bá cổ, các cô nàng thì cười nói rạng rỡ. Hơi thở thiếu niên phóng khoáng, kiêu hãnh rực cháy trên người họ, đẹp tựa như một thước phim thanh xuân.
Chu Tây Lẫm vẫn thích khoác lên mình nguyên cây đen như thế, trông vóc dáng cậu càng thêm cao ráo và vững chãi, luôn là sự tồn tại chói lóa nhất giữa đám đông. Cậu dường như vừa nói điều gì đó khiến những người xung quanh bật cười, chính cậu cũng nhếch khóe môi, nở một nụ cười lười nhác.
Ôn Nùng dừng bước, ôm chặt chồng sách trong lòng, đứng từ một khoảng cách không cách nào vượt qua, lặng lẽ ngắm nhìn cậu.
Ánh mặt trời có hơi chói làm cô khẽ nheo mắt lại.
Cô biết đã đến lúc phải nói lời từ biệt rồi.
Trong lòng cô chân thành gửi đến cậu lời chúc phúc: Chúc cậu tương lai sáng lạn, mọi việc đều thuận lợi như ý .
Sau đó, cô quay người hòa vào một dòng người khác, lựa chọn rời đi bằng một cánh cổng khác.
Hai ngày diễn ra kỳ thi đại học, thời tiết oi bức đến ngột ngạt, lũ ve sầu trên những vòm cây ngoài phòng thi ra sức kêu lên những tiếng khản đặc.
Khóa học của Ôn Nùng là khóa cuối cùng còn phân chia khối tự nhiên và xã hội. Khóa sau sẽ phải đối mặt với mô hình chọn môn hoàn toàn mới và kỳ thi kéo dài tận ba ngày. Khoảnh khắc đặt bút xuống khi môn thi cuối cùng kết thúc, Ôn Nùng cảm thấy gánh nặng đè trĩu trên vai suốt ba năm qua dường như cuối cùng đã vơi bớt đôi chút. Dù tương lai phía trước vẫn mờ mịt, nhưng ít nhất thì một giai đoạn đã khép lại.
Cô bắt đầu tích cực chuẩn bị cho việc rời khỏi nhà họ Ô.
Thời gian qua, việc viết bài đã giúp cô dành dụm được tám nghìn tệ, điều này mang lại cho cô một chút tự tin.
Cô nhẩm tính một lượt, tạm thời tiền học phí và tiền ký túc xá cho học kỳ một năm nhất đại học đã đủ, nhưng vẫn cần thêm tiền sinh hoạt phí.
Cô còn khát khao có được một chiếc máy tính của riêng mình. Điện thoại quá lag, viết lách thực sự rất bất tiện, điều này vô cùng quan trọng đối với tương lai mà cô đã vạch ra. Thế nhưng ý muốn này vượt quá ngân sách hiện tại rất nhiều, cô chỉ đành tạm thời gác lại.
Cô tiếp tục tìm kiếm những cơ hội viết bài mới, gửi đi từng bản thảo, chỉ mong có thể tiết kiệm thêm được chút nào hay chút nấy, để bản thân có thể sớm ngày vững vàng, ung dung bước về những ngày tháng sau này.
Mỗi khi thao thức trằn trọc giữa đêm khuya, Ôn Nùng sẽ thành thật làm rõ rất nhiều chuyện. Thực ra sâu thẳm trong lòng cô, việc cô chần chừ chưa lập tức thu dọn hành lý rời khỏi nhà họ Ô, rời khỏi thành phố Thanh còn có một nguyên nhân thầm kín khác, đó chính là cô không nỡ rời xa Chu Tây Lẫm.
Mọi người sớm muộn gì cũng đường ai nấy đi, lên đại học, cô cũng phải rời khỏi thành phố này và khoảng thời gian ba tháng ngắn ngủi của kỳ nghỉ hè dường như là sự cận kề cuối cùng giữa cô và cậu.
Dù cho không gặp mặt, nhưng việc biết cậu vẫn đang ở chung một thành phố, hít thở cùng một bầu không khí với mình, đối với cô mà nói đã là một sự an ủi hèn mọn rồi.
Thời gian trôi đi trong sự chờ đợi đầy sốt ruột, điểm thi đại học cuối cùng cũng được công bố. Nhìn những con số nhảy ra trên màn hình, Ôn Nùng hít một hơi thật sâu.
Điểm số này tốt hơn tất cả các lần thi thử của cô, có thể xem là một màn tiến bộ siêu cấp, nhưng khoảng cách so với giấc mơ Phục Đán mà cô từng đặt ra vẫn còn một đoạn khá xa.
Ba mục tiêu từng ước vào ngày sinh nhật, đó là tăng cân lên 49 ký, thắng Ô Nam một lần, thi đỗ Đại học Phục Đán, không có một điều nào thành hiện thực cả.
Cân nặng của cô vẫn quanh quẩn ở mức 40 ký, trong những cuộc đối đầu với Ô Nam cô dường như luôn là kẻ thua cuộc, ngôi trường đại học mơ ước cũng đành lỡ hẹn.
Thế nhưng, trên hành trình dốc sức đuổi theo những mục tiêu ấy, cô không phải là không gặt hái được gì.
Cô không thể trở thành phiên bản lý tưởng mà mình mong muốn, nhưng trong cuộc chạy đua dùng hết mười phần sức lực ấy, cô đã nỗ lực thoát khỏi số phận đầy uất ức, trở thành một Ôn Nùng tốt hơn ngày hôm qua.
Sau khi biết điểm thi không lâu, các lớp học bắt đầu lần lượt tổ chức tiệc cảm ơn thầy cô.
Ôn Nùng vô tình biết được lớp chọn khối tự nhiên của Chu Tây Lẫm và lớp khối xã hội của cô lại trùng hợp đặt tiệc vào cùng một ngày, tại cùng một khách sạn nhưng ở các tầng khác nhau.
Trái tim Ôn Nùng lập tức treo ngược lên cổ họng.
Điều này giống như một sự chỉ dẫn vậy.
Cô vốn ngỡ sẽ không bao giờ được gặp lại cậu nữa, nào ngờ vẫn còn một cơ hội như thế này đang chờ đợi cô.
Một ý nghĩ quanh quẩn nơi đáy lòng từ lâu đã phá đất đâm chồi, cô muốn tự tay đặt một dấu chấm hết cho mối tình thầm kín kéo dài suốt ba năm qua của mình.
Ngày diễn ra buổi tiệc cảm ơn, ngay từ khoảnh khắc bước chân vào khách sạn, Ôn Nùng đã có hơi thất thần.
Tiếng cười nói vui vẻ và tiếng chạm ly chúc mừng trong phòng riêng của lớp học dường như cách cô một lớp màn sương mờ ảo. Trong túi áo cô đang nhét một bức thư viết rồi lại sửa, sửa rồi lại viết, mỗi lần vô tình chạm phải nó, trái tim cô lại đập thình thịch liên hồi.
Giữa chừng, cô mượn cớ đi vệ sinh để bước lên những bậc cầu thang dẫn lên tầng ba.
Trong đầu cô liên tục diễn tập lại phân cảnh gõ cửa, sau đó cố gắng bình tĩnh nói với người ra mở cửa rằng: “Làm phiền rồi, tôi muốn tìm Chu Tây Lẫm.”
Đợi cậu bước ra, cô sẽ đưa bức thư này cho cậu, sau đó quay người rời đi, không cần câu trả lời.
Ngay khi cô chuẩn bị bước lên ba bậc thềm cuối cùng, đã có thể nghe thấy tiếng ồn ào truyền ra từ phòng riêng tầng ba, đột nhiên bước chân cô khựng lại, máu trong người như đông cứng lại.
Trên hành lang đối diện xéo với cầu thang đang có hai người đứng đó.
Ô Nam và Chu Tây Lẫm.
Hôm nay Ô Nam đặc biệt sửa soạn, rạng rỡ đầy cuốn hút, cô ta hơi ngửa khuôn mặt lên, hai gò má ửng hồng, trong ánh mắt ngập tràn vẻ thẹn thùng của thiếu nữ.
Trên tay cô ta cầm một bức thư màu xanh nhạt đưa về phía Chu Tây Lẫm, giọng nói vì căng thẳng mà khẽ run rẩy nhưng lại truyền vô cùng rõ ràng vào tai Ôn Nùng: “Chu Tây Lẫm, tớ thích cậu lâu lắm rồi!”
Ôn Nùng nín thở, đầu óc trống rỗng, mắt nhìn trừng trừng vào phản ứng của Chu Tây Lẫm.
Chu Tây Lẫm đã uống rất nhiều rượu trong buổi tiệc, giữa chừng cậu chê trong phòng riêng quá ngột ngạt nên bước ra ngoài hóng gió, tựa lưng vào góc hành lang châm một điếu thuốc, vừa mới rít được hai hơi thì đã bị Ô Nam chặn đường.
Cô gái rõ ràng là có chuẩn bị kỹ lưỡng, trên mặt mang theo vệt hồng không biết là do hơi men hay do thẹn thùng, trong ánh mắt có một loại cảm xúc mà cậu đã quá quen nhìn thấy ở những nữ sinh khác, sự căng thẳng và dũng khí đặc trưng khi thiếu nữ tỏ tình.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, cô ta đưa cho cậu một bức thư màu xanh nhạt, cất giọng run rẩy bày tỏ lòng mình.
Chu Tây Lẫm mang theo chút hơi men ngà ngà say, nhìn cô gái trước mắt cũng không tính là xa lạ, cảm thấy hình thức này vừa có chút lỗi thời lại vừa có chút buồn cười, liền theo thói quen trêu chọc một câu: “Ngây thơ đến nỗi còn viết cả thư tình cơ à?”
Cậu trước nay vẫn luôn như vậy, một cái nhíu mày hay một nụ cười chính cậu thấy chẳng có gì, nhưng rơi vào mắt Ô Nam lại là sự quyến rũ chết người.
Nhìn dáng vẻ tùy ý này của cậu, mặt cô ta càng đỏ hơn, vội vã nhét bức thư vào tay cậu: “Tớ nghiêm túc đấy Chu Tây Lẫm.”
Chu Tây Lẫm vẫn giữ thái độ chẳng bận tâm, mang theo vài phần phóng túng và tâm lý đùa cợt sau khi uống rượu, buông một câu: “Được thôi, tôi nhận nhé.”
“Được thôi, tôi nhận nhé.”
Sáu chữ này giống như sáu mũi dao nhọn hoắt, hết phát này đến phát khác đâm xuyên qua trái tim Ôn Nùng.
Cô cảm thấy một cái lạnh thấu xương, một nỗi đau đớn tột cùng.
Cô cắn chặt môi dưới của mình đến mức ngửi thấy vị rỉ sét tanh ngọt của máu mới có thể miễn cưỡng ngăn bản thân không bật khóc thành tiếng.
Cô dùng hết sức lực quay người, lao thục mạng xuống cầu thang.
Thế giới phía sau lưng vẫn ngọt ngào như cũ, chỉ mong từ nay không còn liên quan gì đến cô nữa.
Ngay vào khoảnh khắc cô quay người rời đi, Chu Tây Lẫm tùy ý cúi đầu liếc nhìn bức thư trong tay Ô Nam, ánh mắt cậu chợt khựng lại.
Trên bức thư màu xanh nhạt có một hàng chữ nắn nót: Gửi ZXL.
Mà phần ký tên, thế mà lại là: WN.
WN?
Trong đầu cậu lập tức lướt qua những bức email xuất hiện trong hòm thư có ký tên WN kia.
Người từng có tiếp xúc với cậu, có chữ cái đầu của tên là WN, dường như chỉ có một mình Ô Nam trước mắt này.
Ô Nam bất động, nhưng lại hoàn toàn bắt trọn được sự thay đổi biểu cảm tinh vi của Chu Tây Lẫm khi nhìn thấy phần ký tên.
Trong đầu cô ta vô thức nhớ lại buổi chiều hôm đó, cô ta vốn đã hẹn với bạn đến sân trượt băng mới mở để chơi, kết quả kinh nguyệt đột nhiên đến sớm, bụng đau dữ dội nên đành mất hứng đi về nhà.
Đẩy cửa bước vào, Ôn Nùng đang quay lưng về phía cô ta vùi đầu vò giặt đống quần áo bẩn, hoàn toàn không nghe thấy tiếng cô ta mở cửa. Cô ta ôm lấy vùng bụng dưới đang đau âm ỉ bước vào phòng ngủ, vừa vào cửa, ánh mắt tùy ý lướt qua bàn học liền phát hiện ra màn hình máy tính của mình thế mà lại đang sáng.
Mà giao diện hiển thị trên đó là một hòm thư email.
Cô ta bước tới, bấm mở email gần nhất, câu chữ bên trong tinh tế mà hèn mọn, tràn ngập sự yêu thích và dõi theo không dám nói thành lời, phần ký tên là WN.
Đó là lần đầu tiên cô ta biết đến cái tên WN này.
Cũng là lần đầu tiên nhìn thấu được tâm tư giấu kín không ai hay biết của Ôn Nùng.
Thế nên cô ta đã lên kế hoạch tỉ mỉ cho buổi tỏ tình, đặc biệt chọn một bức thư thật đẹp và ký tên WN ở phần cuối bức thư.
Mục đích chính là vì khoảnh khắc này, để nhìn thấy ánh mắt chấn động của Chu Tây Lẫm, hy vọng có thể để lại một dấu ấn đậm nét trong cuộc đời cậu, hoặc là đánh cược một khả năng cho tâm tư thiếu nữ của chính mình.
Thế nhưng Chu Tây Lẫm rất nhanh đã thu lại cảm xúc thoáng qua trong mắt, lúc ngước mắt nhìn lại Ô Nam, cậu đã thu hồi vẻ cợt nhả, giọng điệu dịu xuống vài phần, cũng nghiêm túc hơn vài phần, trả lại bức thư: “Xin lỗi, vừa nãy tôi đùa đấy. Tôi phóng túng quen rồi, không có ý định yêu đương nghiêm túc gì đâu. Làm bạn thôi nhé.”
Học cùng lớp với Chu Tây Lẫm một năm trời, cô ta sớm đã hiểu rõ cậu là người thế nào, cậu bề ngoài lêu lổng thực chất lại tỉnh táo hơn bất kỳ ai, vì vậy Ô Nam cũng không quá bất ngờ với kết quả này.
Nhưng trong lòng ít nhiều vẫn có sự hụt hẫng, bực bội, thế nên cô ta nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm, bày ra dáng vẻ bị tổn thương.
Chu Tây Lẫm nhìn dáng vẻ cụp mắt mím môi lạc lõng của cô ta, suy nghĩ một chút liền hỏi: “Mấy bức email đó là cậu gửi à?”
Ô Nam im lặng, đè nén lại nhịp tim, thản nhiên thừa nhận: “Ừm.”
Cô ta ngước mắt, khẽ thở dài một tiếng nói: “Biết đó là tớ, cậu có thất vọng không.”
“Sao lại thế được.” Chu Tây Lẫm cười nhạt.
Ô Nam lại hỏi: “Vậy cậu có vui không?”
Hai con mắt to tròn của cô ta chớp chớp nhìn chằm chằm vào cậu, nhưng Chu Tây Lẫm không nói gì, chỉ im lặng một lúc rồi lại gật đầu, nói vào trong thôi.
…
Bên ngoài trời đã mây đen giăng lối.
Ôn Nùng rời khỏi khách sạn, bước đi trong trạng thái mất hồn mất vía. Vì hoàn toàn là đi bộ quay về, thế nên lúc cô đẩy cửa nhà ra, Ô Nam đã về đến nhà từ lâu.
Cô nghe thấy Ô Nam ở trong phòng khách đang mở loa ngoài điện thoại buôn chuyện với cô bạn thân. Nghe thấy tiếng động ở cửa, Ô Nam cười, trong giọng nói là sự đắc ý và khoe khoang không thể kìm nén: “Trời, tất nhiên là thật rồi. Tớ sẽ đăng ký cùng một trường đại học với cậu ấy… Hì hì, ghen tị không?”
Nói đến đây, Ô Nam liếc nhìn Ôn Nùng với sắc mặt tái mét, toàn thân toát ra vẻ nhếch nhác.
Qua chiếc loa ngoài phóng đại âm thanh, cô bạn thân phấn khích hỏi: “Má ơi, sau này cậu không định thật sự cưới cậu ấy đấy chứ?”
Mắt Ô Nam đảo qua đảo lại, ánh mắt khóa chặt lấy Ôn Nùng, cố tình kéo dài giọng điệu: “Biết đâu được. Tớ vẫn chưa gặp chàng trai nào ưu tú hơn Chu Tây Lẫm cả. Đương nhiên tớ muốn lấy cậu ấy rồi.”
Ôn Nùng né tránh ánh mắt của Ô Nam, lòng đau như dao cắt, chỉ muốn lập tức trốn về góc khuất không thuộc về mình kia.
Cô không quay đầu lại mà bước thẳng về phía phòng ngủ.
Thế nhưng đột nhiên, Ô Nam phía sau lưng lại khúc khích cười lớn, giọng nói mang theo sự ngây thơ tàn nhẫn: “Với lại tớ thấy gen của bọn tớ tốt như vậy, sau này sinh em bé chắc chắn sẽ cực kỳ xinh đẹp.”
“…” Ôn Nùng không thể nghe thêm nổi một chữ nào nữa.
Cô quay người, kéo toang cánh cửa nhà vừa mới đóng lại rồi lao vút ra ngoài.
Cánh cửa “rầm” một phát đóng sầm lại phía sau lưng, cách biệt toàn bộ âm thanh trong phòng khách, cô chẳng còn nghe thấy gì nữa, chỉ biết cắm đầu chạy thục mạng.
Bầu trời không biết đã đổ cơn mưa lớn từ lúc nào, làn nước mưa lạnh ngắt hòa lẫn với những giọt nước mắt nóng hổi, điên cuồng gột rửa khuôn mặt cô.
Cô bước đi trong vô định giống như một cái xác không hồn, cuối cùng dừng lại ở một trạm chờ xe buýt không một bóng người.
Nước mưa nương theo lọn tóc ướt sũng không ngừng nhỏ giọt, cô đứng chết trân ở đó một hồi lâu mới rút chiếc điện thoại lỗi thời ra. Màn hình đã bị nước mưa làm ướt nhèm, cô dùng tay lau bừa, bấm gọi vào dãy số mà cô đã thuộc lòng từ lâu nhưng chưa từng có dũng khí gọi đi.
Điện thoại đổ chuông ba tiếng liền được kết nối.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lười nhác của Chu Tây Lẫm, xuyên qua tiếng mưa rơi có chút mơ hồ: “Alo? Ai đấy?”
Ôn Nùng bịt chặt lấy miệng mình để không bật ra tiếng nghẹn ngào.
Cô dùng hết chút sức lực cuối cùng, giọng nói nức nở nhưng lại mang theo một sự kiên quyết: “Chu Tây Lẫm… kể từ khoảnh khắc cuộc gọi này kết thúc, tôi sẽ không còn thích cậu nữa.”
Nói xong, không đợi đầu dây bên kia có bất kỳ phản hồi nào, cô dứt khoát nhấn nút ngắt cuộc gọi.
Mà cậu không gọi lại.
Cơn mưa lớn trút nước xối xả xuống cả thế giới.
Ôn Nùng ngồi sụp xuống hàng ghế dài ở trạm chờ, tuyệt vọng nghĩ: Như vậy cũng xem như đã tỏ tình rồi nhỉ.
Chu Tây Lẫm, có lẽ cậu sẽ mãi mãi cũng không biết được, Ôn Nùng không phải là Ôn Nhu, mà là đang sống một cách chân thật và nồng nhiệt.
Có lẽ mở đầu của tất cả mọi câu chuyện đều là vì ngay từ lúc bắt đầu cậu đã gọi sai tên tôi, câu chuyện chính là bắt đầu đi chệch hướng từ ngày hôm đó.
Mà giờ đây, tôi cuối cùng đã tự tay vẽ một dấu chấm hết nguệch ngoạc cho mối tình thầm kín dài đằng đẵng và hèn mọn này.
Chu Tây Lẫm.
Tôi muốn chúc cậu sống lâu trăm tuổi, chúc cậu gấm vóc lụa là, chúc cậu thành công trên con đường cậu đã chọn.
Tôi muốn nâng ly cạn chén với tất cả những ngày tháng đã qua.
Chúc cậu mãi mãi là cậu, còn tôi mãi mãi là tôi.
Cậu mãi mãi không cần phải nhớ đến tôi, mà tôi cũng phải bẻ gãy chiếc gông xiềng mang tên tình yêu này để bắt đầu quên đi cậu.
Tạm biệt.
Tạm biệt.
Tạm biệt.
*
Tác giả có lời muốn nói:
Tạm biệt, phần ký ức cấp ba đến đây là kết thúc. Thật sự không ngờ tôi lại kết truyện như thế này, dùng từng tiếng tạm biệt để kiên định rời xa những năm tháng thanh xuân đầy uất ức, rời xa chàng trai chưa từng một lần nghiêm túc nhìn về phía cô ấy. Không phải đau buồn vì sự chia ly sớm muộn rồi cũng phải rời đi của đôi ta, mà là sự kiên quyết không bao giờ quay đầu lại.
Bắt đầu viết tuyến truyện if nhé, ngọt ngào lắm đây.