Sau khi tham gia nội dung chạy 3000 mét vắt kiệt sức lực tại đại hội thể thao, Ôn Nùng rệu rã suốt mấy ngày liền vẫn không sao hồi phục lại được.
Đặc biệt là đôi chân, mỗi lần bước lên một bậc thềm đều cảm thấy vô cùng bủn rủn, đau nhức, cứ như thể không còn là chân của mình nữa vậy.
Người bạn cùng bàn có mối quan hệ khá tốt nhìn cô vừa bóp chân vừa nhăn nhó, vừa thương vừa có chút bất lực mà trêu cô: “Tớ nói cậu này, mắc gì phải gồng mình chịu đựng thế chứ, có phải giải thi đấu chính thức gì đâu.”
Ôn Nùng lắc đầu, tay vẫn không ngừng xoa bóp, giọng điệu lại rất bình thản: “Không sao đâu.”
Nói xong, cô cụp mắt xuống, ngay khoảnh khắc ấy, tận sâu trong đáy mắt có một tia sáng cực kỳ yếu ớt nhưng lại vô cùng rõ ràng lướt qua.
Trận chạy 3000 mét đó rồi sẽ bị tất cả mọi người lãng quên, nhưng cô biết khoảnh khắc lao qua vạch đích, cô đã tái sinh thành một con người mới.
Chỉ là chính cô cũng chưa tìm ra rốt cuộc bản thân đã thay đổi ở điểm nào.
Buổi tối lúc tắm rửa, làn nước nóng dội qua cơ thể, cô cúi đầu nhìn những nốt đỏ nhỏ li ti chưa tan hẳn và những vết bầm tím đã nhạt màu trên cánh tay và bụng do bị Ô Nam dùng kim đâm.
Một cảm giác chưa từng có giống như một mầm cây nhỏ, đâm chồi nảy lộc từ tận đáy lòng.
Trước đây, cô chỉ biết cắm đầu nhẫn nhịn chịu đựng giống như một con đà điểu, vì việc học và tương lai phía trước mà im lặng nuốt hết mọi cay đắng và uất ức vào trong, cứ ngỡ chỉ cần nhẫn nhịn cho đến khi kỳ thi đại học kết thúc là có thể chạy trốn khỏi tất cả.
Nhưng chính vào khoảnh khắc này, cô chợt nhìn thấu ra rằng cuộc sống không thể chỉ có sự nhẫn nhịn chịu đựng một cách bị động. Cô cũng có thể chủ động kết thúc tất cả những điều này sớm hơn bằng chính sức lực của mình.
Nếu nhẫn nhịn không thể đổi lấy sự cải thiện về hoàn cảnh, nếu im lặng chỉ càng làm tăng thêm sự bạo ngược của kẻ bắt nạt, vậy thì mọi sự nhẫn nhịn chỉ là danh từ thay thế cho sự nhu nhược, mọi sự hận thù cũng chỉ là liều thuốc độc tự gặm nhấm chính mình từ bên trong.
Chịu khổ chẳng có ý nghĩa gì cả.
Hoa mai tỏa hương không phải vì mùa đông khắc nghiệt, mà bản thân nó vốn đã mang hương thơm ngào ngạt rồi.
Cô phải làm một điều gì đó để tự tìm cho mình một lối thoát.
Thế là ngay trong đêm đó, cô quyết định phải tìm ra thế mạnh của bản thân, tìm ra phương pháp để phá vỡ cục diện bế tắc này.
Con người ta khi ở trong sự đau đớn và kìm nén đến tột cùng luôn có thể bùng phát ra một sức mạnh mạnh mẽ nhất.
Ôn Nùng vốn luôn yêu thích văn học, những bài văn của cô thường xuyên được giáo viên đem ra làm bài mẫu trước lớp, cô giáo cũng từng khen ngợi câu từ của cô có linh tính. Chỉ là sau khi chuyển trường, cô bị lịch học dày đặc và những công việc không ngơi tay ở tiệm đồ nướng vắt kiệt chút thời gian vốn đã ít ỏi, đã lâu lắm rồi cô không thể tĩnh tâm để dốc hết tâm sức viết trọn vẹn một bài văn.
Lần này, cô hạ quyết tâm tận dụng tất cả mọi thời gian vụn vặt, nghiêm túc tìm kiếm thông tin về các cuộc thi văn học lớn cũng như thông báo đặt bài của một số tạp chí văn học có tiếng.
Cô tỉ mỉ nghiên cứu xu hướng và phong cách ưa thích của bọn họ, đọc lại các tác phẩm đoạt giải hoặc được đăng tải kỳ trước, cuối cùng quyết định đem một bài tản văn lồng ghép những cảm xúc chân thật của chính mình gửi cho một tờ tạp chí văn học có tên là “Tân Nhuệ”.
Lúc nhấn nút gửi bản thảo qua emial, cô gần như nín thở. Khoảnh khắc ấy muôn vàn tư vị đan xen, chẳng kém chút nào so với lần đầu tiên cô gửi email cho Chu Tây Lẫm.
Tương lai của cô cũng là một thứ vô cùng nặng ký trong cuộc đời cô.
Sau đó chính là chuỗi ngày chờ đợi dài đằng đẵng và đầy lo âu.
Ngay vào lúc cô gần như đã từ bỏ hy vọng, cô lại bất ngờ nhận được thư hồi âm từ tòa soạn. Bài viết của cô đã được chọn đăng, tiền nhuận bút là 3000 tệ.
Đây là hũ vàng đầu tiên đúng nghĩa trong cuộc đời cô, là thành quả nhận lại được hoàn toàn dựa vào năng lực của chính bản thân mình.
Cô phải tiết kiệm tiền, gom cho đủ tiền học phí năm nhất đại học, dành dụm đến mức có thể giúp cô sớm ngày trốn chạy khỏi cái nhà này. Số tiền nhuận bút này không đơn thuần là một con số, nó giống như một đốm lửa của hy vọng hơn.
Nhưng hiện thực nhanh chóng dội gáo nước lạnh cho cô biết rằng thành công lần đầu tiên không đồng nghĩa với việc lần nào cũng sẽ may mắn.
Mấy lần thử gửi bài sau đó, nếu không phải bặt vô âm tín thì cũng là nhận được thư từ chối rập khuôn theo mẫu.
Hụt hẫng là điều khó tránh khỏi, nhưng Ôn Nùng không nản lòng.
Cô tiếp tục chắt chiu khoảng thời gian ít ỏi đến đáng thương của mình để kiên trì đọc sách và viết lách, âm thầm chuyển hóa những đợt sóng lòng và những gì quan sát được thành câu chữ.
Học kỳ một trôi qua vội vã trong sự bận rộn.
Học kỳ hai vừa đến, khoảng cách tới kỳ thi đại học chỉ còn lại một trăm ngày, toàn bộ bầu không khí trong trường đều trở nên khác hẳn, một áp lực vô hình bao trùm khắp không gian.
Tiết tự học tối kết thúc, Ôn Nùng quấn chặt chiếc khăn len bước theo dòng người ra ngoài.
Trên lối đi trong khuôn viên trường đầy ắp những học sinh vừa được giải phóng, mọi người tụ tập năm ba tụm bảy cười nói, hơi thở thanh xuân phơi phới tạm thời xua tan đi sự căng thẳng của việc ôn thi.
Đêm cuối đông, sương mù bao phủ quanh những cột đèn đường, ánh đèn của tòa nhà giảng đường vẫn chưa tắt hẳn, lúc đi qua cửa sau có thể ngửi thấy mùi thơm mang đậm hương vị ấm áp truyền lại từ các sạp bán đồ ăn vặt.
Chỉ có đoạn đường ngắn ngủi này mới có thể khiến người ta thở phào một chút, khiến người ta cảm thấy dòng sông nhỏ ngày tháng vẫn đang cuộn chảy.
Thế nhưng Ôn Nùng càng lúc càng khó bắt gặp Chu Tây Lẫm.
Tòa nhà khối xã hội và khối tự nhiên cách nhau quá xa, giai đoạn cuối của năm lớp 12 ai nấy đều bận rộn việc người nấy, mối liên kết gần như bằng không.
Duy chỉ có một lần toàn trường tổng vệ sinh, cô ôm một xấp đề thi dày cộp đi xuống lầu, khi đi qua góc cua không chú ý, cô liền đâm sầm vào một lồng ngực mang theo hơi thở mát lạnh thoang thoảng.
Giấy tờ rơi tung tóe khắp đất, cô hốt hoảng ngẩng đầu lên, không kịp đề phòng liền chạm phải đôi mày đang khẽ nhíu lại và đôi mắt vừa quen thuộc vừa xa cách kia.
Hoạt động tâm lý lúc đó thế nào cô đã quên mất rồi.
Đầu óc cô khi ấy chắc chắn là trống rỗng trong tích tắc, tim ngừng đập, đến cả lời xin lỗi cũng quên mất không nói ra.
Đối phương dường như cũng ngẩn ra, ngay sau đó mặt không biểu cảm cúi người xuống giúp cô nhặt vài tờ giấy, nhét lại vào lòng cô rồi rảo bước bỏ đi thẳng.
Một mình Ôn Nùng đứng chết trân tại chỗ, trái tim sau khi định thần lại mới bắt đầu đập loạn điên cuồng, rất lâu sau cũng không cách nào bình tĩnh lại được.
…
Còn có một buổi sáng nọ, Ôn Nùng đi lên văn phòng giáo viên để nộp bài tập.
Lúc đó vừa mới tan tiết đọc bài buổi sáng, ngoài tòa nhà giảng đường vẫn chưa có nhiều người, từ đằng xa cô đã nhìn thấy một bóng hình đang ngồi xổm ở góc bên cạnh bồn hoa.
Là Chu Tây Lẫm.
Trước mặt cậu là chú mèo hoang màu cam thường thấy trong trường.
Trên tay cậu đang bẻ từng mẩu bánh mì nhỏ, đang cực kỳ kiên nhẫn, từng chút từng chút một đút cho chú mèo nhỏ đang đề phòng kia ăn.
Ánh bình minh dịu dàng buông xuống trên hàng mi rủ và bờ vai rộng vững chãi của cậu, làm giảm đi vẻ kiêu ngạo, ngang ngược và lạnh lùng thường ngày, thế mà lại hiện lên một sự dịu dàng hiếm thấy.
Ôn Nùng nhìn cảnh tượng này, bước chân không tự chủ được mà khựng lại, n** m*m m** nhất trong lòng như bị ai đó khẽ chạm vào.
Cô hiếm khi nhìn thấu được khía cạnh không ai biết tới ẩn sau từng lớp mặt nạ của cậu, phát hiện này khiến cô xao xuyến một cách kỳ lạ, lại mang theo một chút chua xót.
Đúng lúc này, phía xa có giáo viên gọi tên cô.
Cô giật mình sực tỉnh, vội vã cất tiếng thưa một tiếng rồi ôm chồng vở bài tập chạy biến đi.
Cô không hề biết rằng ngay khoảnh khắc cô quay người chạy đi, chàng trai đang cho mèo ăn đã nghe thấy tên cô, theo bản năng ngoảnh đầu lại.
Ánh mắt cậu lướt qua bóng lưng đang vội vã rời đi của cô.
Nhưng cũng chỉ là một cái liếc nhìn thoáng qua.
Rất nhanh sau đó cậu lại thản nhiên dời tầm mắt trở về chú mèo đầy lông trước mặt.
Hôm đó vì cuộc gặp gỡ bất ngờ buổi sáng mà tâm trạng của Ôn Nùng suốt cả ngày đều tốt đến lạ lùng.
Buổi tối lúc tan học, cô phát hiện ra hoa mộc lan ở bức tường sau trường đã nở rồi, bước chân của cô vì thế mà cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Lại một mùa xuân nữa ghé thăm.
Mấy ngày liên tiếp sau đó, cô đều cố ý đi qua để ngắm nhìn mấy cây mộc lan ấy.
Thế nhưng qua một kỳ nghỉ cuối tuần, hôm nay khi cô lại đi đến gần thì đột nhiên sững sờ, mấy cây mộc lan kia chỉ còn trơ lại mấy cái gốc cây khẳng khiu và một mảng chân tường trống hoác, giống như bị ai đó nhẫn tâm khoét đi mất một mảnh vậy.
Ôn Nùng đứng thẫn thờ tại chỗ, cảm thấy lòng mình như trống rỗng một khoảng, khó chịu vô cùng, nỗi tủi hờn vật đổi sao dời vây chặt lấy cô.
Trên chuyến xe buýt đến tiệm đồ nướng, nhìn cảnh đường phố lướt qua vùn vụt ngoài cửa sổ, cô không kìm được rút điện thoại ra gửi cho Chu Tây Lẫm một email mới:
[Hôm nay đi qua bức tường phía sau trường, mấy cây hoa ngọc lan kia vậy mà lại bị chặt bỏ mất rồi, nhìn cái gốc cây trống trơn, trong lòng cũng như trống rỗng mất một khoảng. Chu Tây Lẫm, cậu nói xem trên đời này có phải có rất nhiều người và việc đều giống như những cái cây bị chặt bỏ kia, không cách nào giữ lại được không. WN.]
Không có thư hồi âm.
Thời gian cứ thế trôi đi trong nỗi hụt hẫng nhàn nhạt và sự bận rộn lặp đi lặp lại ngày này qua ngày khác, giống như thủy triều lặng lẽ ùa về san phẳng mọi dấu vết.
Rất nhanh đã đến tháng Năm.
Sinh nhật của Chu Tây Lẫm rơi vào những ngày đầu tháng Năm, lần này có chút đặc biệt, là lễ trưởng thành mười tám tuổi của cậu.
Ôn Nùng cố ý đặt giờ, trước khi thời khắc mười hai giờ đêm truyền đến hai phút, cô tìm cơ hội chạy vào nhà vệ sinh của tiệm đồ nướng, canh đúng không giờ để gửi lời chúc sinh nhật đã soạn sẵn từ trước cho cậu.
Cô viết: [Chu Tây Lẫm, sinh nhật vui vẻ. Cậu trong mắt tôi thực sự rất đặc biệt, tôi sẽ luôn chúc phúc cho cậu vô điều kiện.]
Cô không dám dùng chữ “yêu”, mà đổi thành từ “chúc phúc” hàm súc hơn.
Hôm đó vừa vặn là thứ bảy, Ô Nam từ tối hôm trước đã phấn khích thử quần áo, cứ đứng trước gương ngắm qua ngắm lại, bảo là ngày mai đi tham gia tiệc sinh nhật của Chu Tây Lẫm.
Ngày hôm sau, cô ta thay một chiếc váy denim được chọn lựa kỹ càng, xịt nước thơm phức, hớn hở bước ra khỏi cửa.
Ôn Nùng và Ô Nam người trước người sau bước ra khỏi nhà, nhưng phương hướng lại hoàn toàn trái ngược, cô lầm lũi đi đến tiệm đồ nướng.
Kết quả vừa mới đến tiệm không lâu, đang thắt tạp dề thì nhận được điện thoại của Ô Nam gọi đến, giọng điệu vội vã cáu gắt bảo là quên mang theo quà, bắt cô mau chóng về nhà lấy rồi mang qua cho cô ta.
Ôn Nùng đi hỏi Ôn Tình Phương, Ôn Tình Phương ban đầu sa sầm mặt mày không cho đi, mắng cô việc chưa làm đã muốn lười biếng trốn việc. Ô Nam ở đầu dây bên kia dường như cuống lên, tự mình gọi điện thoại lại nói với Ôn Tình Phương vài câu, Ôn Tình Phương mới bất đắc dĩ đồng ý, nhưng chỉ cho cô thời gian đúng hai tiếng đồng hồ, cảnh cáo cô phải đi sớm về sớm.
Ôn Nùng bề ngoài thản nhiên, thực chất trong lòng đã sớm vì công việc đột xuất này mà âm thầm vui sướng nhảy nhót.
Cô cũng thầm mong đợi có cơ hội được đến nhìn buổi tiệc sinh nhật của cậu một lần, dù chỉ là một cái nhìn từ đằng xa.
Cô nhanh chóng chạy về nhà, theo chỉ dẫn của Ô Nam trong điện thoại, tìm thấy một hộp quà màu tím được gói tinh xảo trong tủ quần áo của cô ta.
Cô cầm chiếc hộp đó lên, do dự một chút, suy nghĩ hồi lâu rồi quay người mở chiếc ngăn kéo cũ của mình ra, lấy từ tận sâu bên trong ra một món đồ gì đó rồi nhét vào túi áo.
Điểm đến của cô là một căn biệt thự đơn lập ở vùng ngoại ô thành phố.
Nơi này rất hẻo lánh, sau khi xuống xe buýt còn phải đi bộ một đoạn đường rất dài nữa.
Ôn Nùng ôm hộp quà, trong lòng ấp ủ niềm mong mỏi, vừa căng thẳng lại vừa vui mừng, bước chân vội vã.
Đi được một nửa đường thì Ôn Tình Phương đã gọi điện thoại đến giục cô quay về, mắng cô cố tình câu giờ, giọng điệu vô cùng gắt gỏng. Thế là cô chạy bộ trên đường, mệt đến mức mồ hôi nhễ nhại, tóc mái bị mồ hôi thấm đẫm dính chặt vào da, không cần soi gương cũng biết khoảnh khắc này mình nhếch nhác đến mức nào.
Cô thở hổn hển chạy đến gần căn biệt thự, từ đằng xa đã có thể nghe thấy tiếng nhạc và tiếng ồn ào truyền ra từ một ngôi nhà trong đó. Cô đi đến địa chỉ mà Ô Nam nói, cánh cổng bằng sắt đang mở toang, bên trong đèn hoa rực rỡ, ngoài sân vườn dường như cũng được trang trí bằng những chiếc đèn màu, trời còn chưa tối hẳn mà đèn đã bật sáng bừng cả rồi.
Diện mạo bên ngoài của căn biệt thự rất đẹp, đó là một loại kiến trúc thuộc về một thế giới khác mà cô chưa từng được tiếp xúc.
Cô đứng ngoài cửa, hít sâu vài hơi, sau đó mới rút điện thoại ra gọi cho Ô Nam.
Liên tiếp gọi mấy cuộc đều không có ai bắt máy, nghĩ bụng chắc do bên trong ồn ào quá.
Đang lúc luống cuống không biết phải làm sao thì phía sau truyền đến tiếng bước chân và tiếng nói cười.
Cô quay đầu lại, nhìn thấy Trình Hoắc và một bạn nam khác đang khoác vai bá cổ đi tới. Trình Hoắc nhìn thấy cô, rõ ràng là hơi ngẩn ra, lướt nhìn cô từ trên xuống dưới, đặc biệt là hộp quà màu tím chói mắt trong lòng cô và mái tóc có phần rối bời, cậu ta thắc mắc hỏi: “Cậu cũng đến chúc mừng sinh nhật anh Lẫm à, sao trước đây tôi chưa từng gặp cậu thế nhỉ…”
Trong lòng Ôn Nùng thoáng qua một nỗi hụt hẫng, giống như bị dội một gáo nước lạnh.
Cô rất muốn nói rằng tụi mình từng học chung lớp một năm trời đấy, thế mà cậu chưa từng gặp á, bị mù mặt hả?
Nhưng ngoài mặt cô vẫn cố gắng duy trì sự bình tĩnh, nặn ra một nụ cười, nhỏ giọng nói: “Không phải, tôi đến đưa đồ cho Ô Nam, chị ấy để quên quà ở nhà.”
“À, ra là vậy.” Trình Hoắc hiểu ra liền gật gật đầu, nhìn cô mồ hôi nhễ nhại, hai gò má chạy đến đỏ ửng, dường như nảy sinh lòng thương xót, tiện miệng nói một câu: “Đằng nào cũng đến rồi, đường sá xa xôi mà lại chạy đến đây thế này, cậu vào trong ăn miếng bánh kem rồi hãy đi chứ? Sinh nhật anh Lẫm mà, góp vui chút cho náo nhiệt.”
Ôn Nùng kinh ngạc đến mức đầu óc hoàn toàn trống rỗng, suýt chút nữa là nghi ngờ bản thân nghe nhầm.
Trái tim cô đập loạn điên cuồng, máu dồn hết l*n đ*nh đầu.
Trình Hoắc thấy cô chết trân tại chỗ không nhúc nhích, dáng vẻ ngốc nghếch, cảm thấy thú vị, cười hỏi lại: “Sao thế, không muốn à?”
Ôn Nùng sực tỉnh, vội vã cụp mắt xuống để che giấu sự xúc động, giọng nói nhẹ bẫng hỏi: “Thế được không vậy?”
“Dĩ nhiên là được chứ, đi thôi.” Trình Hoắc rất sảng khoái, vẫy vẫy tay ra hiệu bảo cô đi theo vào trong.
Tim Ôn Nùng đập thình thịch, giống như có một chú thỏ con đang nhảy nhót bên trong vậy.
Cô cứ như thế bước theo sau Trình Hoắc, bước qua cánh cửa giống như một thế giới khác đối với cô kia.
Không gian bên trong biệt thự so với bên ngoài nhìn qua còn xa hoa hơn vài phần.
Trong phòng khách rộng rãi là ánh đèn mờ ảo, tiếng nhạc đinh tai đập vào màng nhĩ, một đám nam thanh nữ tú nhún nhảy cơ thể theo nhịp điệu, trên bàn bày rượu bia, nước ngọt và đồ ăn vặt, trong không khí trộn lẫn mùi cồn và mùi ngọt lịm nồng nặc của bánh kem.
Ôn Nùng ngay lập tức bị khung cảnh này làm cho choáng ngợp, có phần luống cuống đứng ở khu vực lối vào trước cửa, cảm thấy hoàn toàn lạc lõng.
Cô đảo mắt liền nhìn thấy Chu Tây Lẫm đang được vài người vây quanh ở chính giữa.
Cậu mặc một chiếc áo phông màu đen đơn giản, tựa lưng vào ghế sô pha, tay đang lắc ly rượu, khuôn mặt vẫn là vẻ lười nhác như thường lệ, không nhìn ra quá nhiều niềm vui đáng có của ngày sinh nhật.
Cô cũng nhìn thấy Ô Nam, cô ta đang cười nói với một nữ sinh, nhìn thấy Ôn Nùng đi vào, sắc mặt cô ta lập tức thay đổi, xuyên qua đám đông đi tới, đưa tay kéo cô ra một góc bên cạnh, giọng điệu mang theo sự đề phòng và khó chịu, cô ta đè thấp giọng hỏi: “Sao mày lại vào đây?!”
Ôn Nùng bị cô ta kéo đến nỗi loạng choạng, trong lòng thoáng qua một tia khó chịu, cô giải thích: “Tôi gọi điện thoại cho chị nhưng chị không bắt máy, thế nên tôi mới…”
Lời còn chưa dứt, phía bên kia đột nhiên rộ lên một trận náo nhiệt, có người đẩy một chiếc bánh kem nhiều tầng được trang trí cầu kỳ đi tới, tiếng nhạc cũng được đổi thành bài hát chúc mừng sinh nhật.
Tất cả mọi người đều vây quanh lại.
Ô Nam lập tức không rảnh để để tâm đến Ôn Nùng nữa, vội vàng giật phắt lấy hộp quà từ tay cô, quẳng lại một câu “Lát nữa tính sổ với mày sau”, liền nhanh chóng đổi sang một nụ cười ngọt ngào, chen chân trở lại bên cạnh Chu Tây Lẫm, cùng những người khác vỗ tay hát bài hát sinh nhật, chuẩn bị chúc mừng sinh nhật cho cậu.
Ôn Nùng bị chen bật ra tận rìa ngoài cùng của đám đông, giống như một người đứng xem vô tình lạc bước vào.
Cô nhìn Chu Tây Lẫm đang được bạn bè vây quanh, ánh nến soi rọi khuôn mặt cậu. Cậu phối hợp nở nụ cười, nhưng Ôn Nùng lại cảm nhận được nét cười ấy dường như chưa từng chạm đến đáy mắt cậu, trái lại còn mang theo một sự xa cách và mệt mỏi.
Bài hát sinh nhật kết thúc, mọi người hò hét thúc giục cậu ước nguyện rồi thổi nến.
Cậu lại chỉ lười nhác cúi người xuống, trực tiếp thổi một hơi dập tắt tất cả các ngọn nến, không nhắm mắt, cũng chẳng ước gì.
“Anh Lẫm, sao cậu không ước gì thế?” Có người cười hỏi.
Chu Tây Lẫm nhếch khóe môi, cầm ly rượu lên nhấp một ngụm, giọng không lớn: “Tôi không có nguyện vọng hết.” Cậu dừng lại, ngước mắt lên nhìn trần nhà, tự giễu bổ sung thêm một câu: “Thứ tôi muốn có thì không gọi là nguyện vọng, mà gọi là tham vọng xa vời.”
Trái tim Ôn Nùng giống như bị một vật gì đó khẽ đâm vào một phát.
Cô bỗng nhiên nhớ tới lời đồn đại về việc mẹ cậu nhảy biển tự tử kia.
Khoảnh khắc đó, tất cả những sự náo nhiệt xung quanh dường như đều lùi xa, cô chỉ cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi xót xa sâu sắc.
Cậu sở hữu tất cả những gì người khác hằng ao ước, nhưng nội tâm có lẽ đã sớm trở thành một vùng hoang tàn từ lâu. Thế nhưng những người khác dường như chẳng hề nhận ra hoặc là chẳng bận tâm, chỉ ùn ùn kéo đến tranh nhau nhét quà vào tay cậu, cười đùa với nhau.
Ôn Nùng đứng ngoài rìa đám đông, thầm nói lại một lần nữa trong lòng: Chu Tây Lẫm, sinh nhật vui vẻ nhé.
Cô quay đầu nhìn đống quà tặng đắt đỏ chất cao như núi nhỏ kia, do dự một chút, cuối cùng vẫn rút món đồ kia từ trong túi áo ra, nhân lúc không ai chú ý liền đặt nó ở bên cạnh đống quà tặng, giống như một dòng ghi chú vô cùng mờ nhạt.
Sau đó, cô một mình bước ra khỏi căn biệt thự đèn hoa rực rỡ này, hòa mình vào màn đêm vừa mới chập choạng buông xuống bên ngoài.
Sự náo nhiệt t phía sau lưng giống như một giấc mơ hoàn toàn chẳng liên quan gì đến cô vậy.
Tối hôm đó lúc Chu Tây Lẫm về đến nhà thì đã rất muộn.
Ông nội vẫn chưa ngủ, nhìn đống quà tặng đủ mọi kiểu dáng được vài người bê về đặt trên bàn phòng khách, ông nội tiện tay cầm một cái lên xem xem rồi lại đặt xuống, cười nói: “Nhiều người đón sinh nhật cùng con thế này tốt thật đấy.”
Chu Tây Lẫm thay giày, biểu cảm thản nhiên, chỉ đáp lại một câu: “Thế ạ.”
Bà nội từ trong phòng bước ra, giục cậu: “A Lẫm, mệt rồi thì đi nghỉ sớm đi, ngày mai rồi mở đống quà đó cũng được.”
“Sao cũng được ạ.” Chu Tây Lẫm xoa thái dương, lộ ra vẻ hơi mệt mỏi: “Không cần nghĩ cũng biết bên trong là gì rồi.”
Ông bà nội nhìn nhau một cái, cả hai đều im lặng.
Chu Tây Lẫm đi thẳng vào phòng tắm để tắm rửa.
Lúc đi ra cảm thấy khát nước, cậu vào bếp rót nước uống, lúc quay trở lại không cẩn thận đụng phải đống quà tặng để ở góc bàn, vài chiếc hộp rơi đầy đất.
Cậu nhíu mày, cúi người xuống tùy ý nhặt lên.
Ngay lúc cậu đưa tay ra nhặt một chiếc hộp quà lăn đến bên chân mình, ánh mắt vô tình lướt qua một món đồ cực kỳ không bắt mắt nằm lọt thỏm giữa những lớp bao bì tinh xảo kia.
Những món quà khác cậu đến một cái nhìn cũng chẳng buồn ban cho, duy chỉ có cái này khiến động tác của cậu khựng lại.
Cậu nhìn chằm chằm vào nó vài giây, sau đó đưa tay ra nhặt nó lên, nắm chặt trong lòng bàn tay rồi đi thẳng về phòng mình.
Cậu tiện tay đặt ly nước lên bàn học, sau đó lười nhác tựa lưng vào thành ghế, ngón tay vô thức mân mê món đồ kia.
Đó là một chiếc máy bay giấy.
Mang theo một sự tò mò khó tả, cậu tháo nó ra.
Đó chính là bản thảo bài phát biểu kiểm điểm do cậu đánh nhau bị bắt viết hồi năm lớp 10, cuối cùng lại bị cậu xé nát ngay trước mặt mọi người. Thế mà lại được người tặng món quà này nhặt lại, tỉ mỉ dán những mảnh giấy bị xé làm đôi lại với nhau.
Mà điều khiến cõi lòng cậu khẽ lay động chính là trên mặt giấy có thêm những nét chữ mới.
Người đó dùng cây bút màu đen gạch bỏ những nội dung kiểm điểm sặc mùi văn mẫu ban đầu của cậu.
Lại ở ngay phía cuối tờ giấy, dùng cây bút màu đỏ chép lại không sót một chữ, vô cùng nắn nót mà ghi lại những lời nói xuất phát từ tận đáy lòng mà cậu đã tùy hứng nói trên khán đài ngày hôm đó.
Ở phía sau dòng chữ cuối cùng “Để mồ hôi của chúng ta không chỉ đổ xuống vì vinh quang mà còn vì truyền đi một phần sức mạnh”, ngay sau đó là một hình trái tim nhỏ nhắn được vẽ bằng bút đỏ.
Bên cạnh là một dòng chữ còn nhỏ hơn nữa: [Mãi mãi tự hào vì cậu, chàng trai của tôi.]
Ánh mắt Chu Tây Lẫm dừng lại ở dòng chữ màu đỏ ấy rất lâu, trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng thở của chính cậu.
Biểu cảm trên gương mặt cậu mờ mịt không rõ, không nhìn ra quá nhiều cảm xúc, chỉ có đầu ngón tay vô thức gõ nhẹ từng nhịp lên dòng chữ ấy.
Hồi lâu sau, cậu cầm tờ giấy kia lên, nương theo những nếp gấp ban đầu, một lần nữa gấp nó trở lại thành hình dáng của một chiếc máy bay giấy. Sau đó, cậu kéo ngăn kéo bàn học ra, đặt nó vào bên trong.
Ngoài cửa sổ ánh trăng mờ ảo.
Gió thổi qua mang theo hơi ấm, lại một mùa hè nữa sắp đến.