Thời gian của năm lớp 11 rốt cuộc cũng lặng lẽ trôi qua, một đi không trở lại.
Năm lớp 12 đối với Ôn Nùng mà nói dường như cũng chỉ là sự kéo dài và tăng cấp của chuỗi ngày đau khổ trong hai năm trước. Mỗi ngày cô vẫn phải ngâm mình vài tiếng đồng hồ trong tiệm đồ nướng sặc mùi khói dầu, nghe tiếng quát tháo sai khiến như sai con vật và những lời sỉ vả “nuôi mày tốn cơm tốn gạo mà chẳng được gì” của Ô Chí Quốc, chịu đựng những cái lườm huýt và những cái tát bất ngờ của Ôn Tinh Phương, rồi cả những trò làm khó dễ, hành hạ công khai lẫn âm thầm của Ô Nam, cùng sự trêu chọc và bắt nạt vô tội vạ của Ô Diệu Dương – kẻ dựa vào cái mác nhỏ tuổi nên được nuông chiều… Tất cả những điều đó tạo thành nên gam màu nền xám xịt trong những năm tháng thanh xuân của cô.
Mà đối mặt với tất cả những điều này, việc duy nhất Ôn Nùng có thể làm là nhẫn nhịn.
Cô chưa từng dán bất kỳ câu khẩu hiệu truyền cảm hứng nào lên bàn học. Cái gọi là “nhà” và tiệm đồ nướng mà cô phải đối mặt sau khi rời trường mỗi ngày chính là động lực lớn nhất thôi thúc cô cắn răng kiên trì bước tiếp.
Cô khắc sâu hai chữ “nhẫn nhịn” vào xương tủy, nuốt ngược mọi uất ức, bất bình và tức giận vào trong, tự thôi miên bản thân xem tất cả những điều này như sự rèn giũa bắt buộc phải trải qua trước khi phá kén thành bướm.
Để dốc toàn lực chuẩn bị cho kỳ thi đại học, nhà trường dần cắt bỏ mọi hoạt động không cần thiết của học sinh lớp 12.
Vì vậy, đại hội thể thao mùa thu diễn ra không lâu sau khi khai giảng trở thành ngày hội cuồng nhiệt cuối cùng của họ.
Khi giáo viên chủ nhiệm đứng trên bục giảng thông báo về các hạng mục của đại hội thể thao, Ôn Nùng đang gục xuống bàn vắt óc suy nghĩ để viết bản kiểm điểm. Đại hội thể thao chẳng liên quan gì đến một người không có một tế bào vận động nào như cô, nên những gì chủ nhiệm nói cô nghe tai này rồi lại cho ra bằng tai kia. Còn bản kiểm điểm này thì vừa tan học là phải nộp lên phòng giám thị, cô không thể làm qua loa được.
Nguyên nhân của chuyện này giống như một chuỗi phản ứng dây chuyền đầy nực cười.
Buổi sáng trước giờ chào cờ, cô tìm không thấy áo khoác đồng phục của mình. Chẳng cần nghĩ cũng biết chắc chắn lại bị Ô Nam mặc đi mất. Cô chỉ có thể mặc đồ thường đến trường, việc đầu tiên khi vào trường là lên lớp của Ô Nam để tìm cô ta.
Lúc leo từng bậc cầu thang lên lầu, trong lòng cô dâng lên những cảm xúc không sao gọi thành tên.
Chính cô cũng không biết là ý nghĩ muốn lấy lại áo đồng phục nhiều hơn hay là ý nghĩ muốn được nhìn thấy Chu Tây Lẫm nhiều hơn nữa.
Cô mang đầu óc rối bời bước đến cửa sau, vừa ghé mắt nhìn vào, cô đã thấy Ô Nam đang đứng ngay cạnh chỗ ngồi của Chu Tây Lẫm. Cô ta bày ra tư thế vô cùng thân mật cầm lấy ly sữa đậu nành chưa mở nắp trên bàn cậu, gỡ ống hút đâm thủng màng bọc rồi đưa đến trước mặt cậu.
Chu Tây Lẫm đang cúi đầu chơi điện thoại, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, chỉ chuyển điện thoại sang tay trái một cách cực kỳ tự nhiên, rồi đưa tay phải ra đón lấy một cách rất thuần thục. Đầu ngón tay cậu thậm chí còn vô tình lướt qua mu bàn tay của Ô Nam.
Cậu thuận thế hút một ngụm, như thể động tác này đã diễn ra hàng nghìn hàng vạn lần, mang theo một sự ăn ý ngầm không cần phải nói ra.
Ô Nam cứ đứng cười dịu dàng bên cạnh cậu như thế, không lập tức rời đi mà lại khom lưng ghé sát vào hơn một chút, nhìn vào màn hình điện thoại của cậu rồi nhỏ giọng nói câu gì đó. Khóe môi Chu Tây Lẫm khẽ nhếch lên, giống như bị chọc cười.
Trái tim Ôn Nùng như bị bóp nghẹt, vừa chua vừa chát, chìm thẳng xuống đáy vực.
Khung cảnh chói mắt ấy khiến cô không thể thở nổi.
Cô không thể nhìn tiếp được nữa, lập tức quay người bỏ đi, chạy trốn khỏi góc khuất khiến cô nghẹt thở và nát lòng ấy.
Thế nên ở buổi lễ chào cờ sau đó, cô vì không mặc đồng phục mà không thể tham gia, lại xui xẻo bị giáo viên đi tuần tra kỷ luật bắt ngay tại lớp. Cuối cùng, cô bị thầy giám thị lôi ra làm gương, bắt viết bản kiểm điểm.
Hoàn toàn là hiệu ứng bươm bướm.
Tối hôm đó, trong tiệm đồ nướng có một bàn khách uống rượu say sỉn rồi gây gổ, Ôn Tinh Phương buồn phiền, thế mà lại cho phép Ôn Nùng về nhà sớm.
Cô chưa từng được về nhà sớm như thế bao giờ. Cô vào cửa xong, việc đầu tiên cô làm là cắt móng tay, sau đó làm nốt mấy đề thi còn lại. Cô sực nhớ ra đôi vớ rách ngón vẫn chưa vá, bèn đi lấy kim chỉ.
Khoảnh khắc xỏ chỉ vào kim, lòng Ôn Nùng từ bình lặng chuyển sang đau buồn.
Thời đại này rồi, một người sống ở thành phố lớn như cô mà đến tiền mua một đôi vớ mới cũng không có. Khi mũi kim hết lần này đến lần khác đâm xuyên qua lớp vải thô ráp, cô cảm thấy như thể mình đang khâu vá lại chính cuộc đời đầy rẫy những tổn thương của bản thân.
Đúng lúc này, Ô Nam vừa ngân nga hát vừa đeo tai nghe, dáng điệu nhún nhảy bước vào.
Ôn Nùng liếc mắt nhìn cô ta, trên người cô ta đang mặc chiếc áo khoác đồng phục mất tích của cô. Ô Nam điệu đà nên đã chiết eo lại chiếc áo đồng phục của chính mình từ lâu, còn chiếc áo này của cô là bản gốc nên rộng thùng thình, hoàn toàn che giấu đi đường nét cơ thể.
Ôn Nùng nhìn chằm chằm vào chiếc áo đồng phục, mũi kim khựng lại nơi đầu ngón tay, suýt chút nữa là đâm vào thịt. Cô suy nghĩ một chút, rồi trầm giọng hỏi một câu: “Sao chị lại mặc đồng phục của tôi?”
Ô Nam đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, ra vẻ như không nghe thấy, tự ý đặt ba lô xuống rồi tiếp tục hát.
Ôn Nùng hít một hơi, giọng cao lên một chút, mang theo sự run rẩy khó nhận ra: “Ô Nam, sao chị lại mặc đồng phục của tôi?”
Ô Nam lúc này mới như vừa chú ý đến cô, cô ta tháo một bên tai nghe ra, đôi mày mất kiên nhẫn nhíu chặt lại, vặn hỏi bằng giọng điệu đầy lý lẽ: “Thì sao? Mày ăn ở nhà tao, tao mặc cái áo đồng phục rách của mày thì mày ý kiến gì hả?”
Không nhắc đến chuyện này thì thôi, vừa nhắc đến, ngọn lửa kìm nén bấy lâu trong lòng Ôn Nùng lập tức bùng lên dữ dội.
Trên tay cô vẫn đang cầm đôi vớ rách để khâu vá, trên người vẫn nồng nặc mùi khói dầu không tài nào rửa sạch, trong kẽ móng tay còn dính cả bột thì là. Ô Nam hùa theo bố mẹ cô ta, cứ chuyên lôi những lời này ra để đâm vào tim cô.
Nhưng thỏ con dồn vào chân tường cũng biết cắn người.
Cảnh tượng chói mắt buổi sáng hòa lẫn với sự ngang ngược lúc này khiến cô đánh mất sự điềm tĩnh cuối cùng.
Ôn Nùng cắn chặt môi dưới, lồng ngực phập phồng dữ dội, lần đầu tiên cô mặc kệ tất cả mà bật lại: “Đồ của tôi không phải đồ của chị, chưa được tôi cho phép thì chị không được động vào đồ của tôi.”
Ô Nam có lẽ không ngờ một Ôn Nùng vốn luôn bảo gì nghe nấy lại dám lớn tiếng cãi lại mình như vậy. Đôi mày cô ta lập tức xoắn tít vào nhau, giọng nói trở nên sắc nhọn như tiếng móng tay cào vào bảng đen: “Mày dám nói chuyện với tao bằng cái giọng đó nữa xem, tin tao tát chết mày không?!”
Ôn Nùng im lặng, nhưng đôi mắt luôn cụp xuống của cô lúc này lại lạnh lùng và nhìn chằm chằm vào Ô Nam. Bên trong như kết một tầng băng, lại như đang rực cháy một ngọn lửa ngầm kìm nén bấy lâu khiến Ô Nam bỗng thấy rợn người.
Cô ta bước xộc tới, giơ tay tát một cú thật mạnh vào mặt Ôn Nùng. Tiếng “chát” giòn giã vang lên, đặc biệt chói tai trong căn phòng yên tĩnh: “Mày còn dám trả treo với tao lần nữa xem?!”
Đánh người không đánh vào mặt.
Cái tát này không chỉ giáng xuống khuôn mặt cô, mà còn là một nỗi sỉ nhục to lớn.
Một nỗi sỉ nhục đập tan hai chữ “nhẫn nhịn” đã khắc sâu vào xương tủy thành tro bụi.
Giây tiếp theo, cái tát của Ôn Nùng cũng mang theo gió, vang dội không kém giáng thẳng xuống mặt Ô Nam.
“Chị dựa vào cái gì mà đánh tôi.” Giọng Ôn Nùng gần như vỡ vụn.
Ô Nam ôm lấy gò má, vô cùng kinh ngạc.
Từ nhỏ đến lớn, bố mẹ chưa từng động vào một đầu ngón tay của cô ta.
Cô ta giống như một con dã thú bị chọc điên hoàn toàn, hét toáng lên rồi lao vào, dùng cả hai tay điên cuồng cào cấu, xé rách, đấm đá vào mặt và người Ôn Nùng. Trong lúc hỗn loạn, cô ta vớ lấy cây kim khâu vẫn còn xỏ chỉ, nhắm thẳng vào cánh tay và bụng của Ôn Nùng mà đâm mạnh xuống.
“Á!” Ôn Nùng không kịp phòng bị, cơn đau nhói thấu xương khiến cô phát ra một tiếng hét thảm thiết.
Ô Nam lại như tìm được phương thức giải tỏa hữu hiệu nhất, hết phát này đến phát khác, cầm cây kim nhọn hoắt kia nhắm thẳng vào những chỗ da thịt mềm mại mà đâm liên tiếp, miệng còn độc địa chửi rủa: “Này thì đánh tao này, này thì ngang ngược! Cái đồ ăn cháo đá bát, đồ ký sinh trùng, ăn nhờ ở đậu nhà tao mà còn dám trả treo nữa hả!”
Mấy phát đầu tiên, Ôn Nùng đau đớn gào khóc giãy giụa, cố sức đẩy cô ta ra.
Nhưng dần dần, cô không kêu nữa, cũng không giãy giụa nữa.
Cô chỉ dùng đôi mắt của mình nhìn trừng trừng vào Ô Nam đang như điên dại. Trong mắt không có sự van xin, không có nỗi sợ hãi, chỉ có hận thù.
Cô muốn khắc sâu dáng vẻ dữ tợn, vặn vẹo lúc này của Ô Nam vào từng khúc xương của mình.
…
Cuối cùng ngày hôm đó, Ôn Nùng bị Ô Chí Quốc vừa về đến nhà tát cho hai cái, rồi nhốt ngoài ban công.
Vết sưng đỏ trên mặt vẫn chưa tan, những chỗ bị kim đâm trên cánh tay và bụng rỉ ra những giọt máu li ti và in hằn lên những vết bầm tím đỏ, đau rát như lửa đốt.
Nhưng tất cả đều không sánh bằng sự hoang tàn và tuyệt vọng trong lòng cô.
Cô ôm lấy đầu gối, vùi mặt vào đó, nước mắt tuôn rơi như suối, bờ vai run rẩy dữ dội.
Cô hận sự độc ác và kiêu ngạo của Ô Nam, nhưng cô còn hận chính mình hơn.
Chưa bao giờ cô hận sức lực yếu ớt của mình đến thế, hận sự hèn mọn của kẻ phải đi ăn nhờ ở đậu.
Nếu cô cao một mét tám có cơ bắp vạm vỡ thì có phải cô có thể dễ dàng đánh bại Ô Nam, có thể bảo vệ bản thân không bị sỉ nhục như thế này không?
Nhưng cô cũng biết rõ rằng đây hoàn toàn không phải là vấn đề có thể giải quyết bằng nắm đấm.
Vì vậy cô lại càng hận bản thân hơn, cũng hận cả số phận.
Tại sao thanh xuân của người khác là những bông hoa nghênh xuân tắm mình trong ánh nắng, vươn mình trước gió, rực rỡ và tràn đầy hy vọng. Còn thanh xuân của cô lại giống như chiếc lá cải thối bị giẫm đạp bừa bãi trong vũng bùn, mặc người chà đạp, toát ra mùi vị của sự nhục nhã và thối rữa, không thấy ánh mặt trời, chẳng ai đoái hoài.
Đêm nay, trong tiếng khóc nghẹn ngào kìm nén và những cơn đau nhức trên cơ thể của Ôn Nùng, đã trôi qua một cách chậm chạp và đầy đọa như thế.
Sáng hôm sau trên bàn ăn, bầu không khí ngột ngạt như bầu trời trước cơn bão.
Ôn Nùng cúi đầu im lặng húp cháo, cố gắng giảm thiểu sự hiện diện của mình xuống mức thấp nhất.
Cô nghe thấy Ô Nam nói với Ôn Tinh Phương: “Mẹ, cho con hai nghìn tệ, con muốn mua giày mới.”
Tay cầm bánh bao của Ôn Tinh Phương khựng lại, bà ta ngay lập tức trợn trừng mắt, giọng cao vút lên: “Mày mua giày đắt thế để làm gì, nó dát vàng hay là giúp mày bay được hả?”
Ô Chí Quốc cũng nhíu mày, đập mạnh cái bát xuống bàn, quát: “Mày có biết hai nghìn tệ đủ cho cả nhà chi tiêu bao nhiêu ngày không, nuôi mày đi học là để mày đi đua đòi với người ta à?”
Ô Nam bĩu môi: “Con phải tham gia đại hội thể thao mà, con đăng ký chạy 3000 mét nữ, không có giày tốt thì chạy kiểu gì?”
“Phụt!” Ô Diệu Dương ngồi bên cạnh suýt chút nữa thì phun cả ngụm cháo ra ngoài, ngoác cái miệng rộng hoác cười hố hố: “Cỡ chị mà đòi chạy 3000 mét hả, ha ha…”
Ô Chí Quốc cũng cười khẩy, như thể vừa nghe thấy một câu chuyện cười nực cười nhất trần đời: “Đúng đấy, đừng có bày trò vẽ chuyện nữa.”
Ô Nam đặt mạnh đôi đũa xuống, giọng lanh lảnh: “Con đã cá cược với các bạn trong lớp rồi.”
“Cá cược cái gì?” Ôn Tinh Phương hỏi.
“Cược một cây kem.” Gương mặt Ô Nam thoáng qua một nét ngọt ngào.
Ô Chí Quốc tức đến trợn mắt: “Vì một cây kem rẻ tiền mà mày đòi mua đôi giày hai nghìn tệ, cây kem đó mà làm bằng vàng thì tao mua cho mày luôn.”
Nói qua nói lại vài câu, ngọn lửa tức giận của Ô Nam cũng hoàn toàn bị châm ngòi. Cô ta bật dậy, ném mạnh đôi đũa xuống bàn: “Ô Diệu Dương đi đôi giày này tận một nghìn rưỡi, nó đang tuổi lớn, nửa năm là không đi vừa nữa rồi, tại sao con lại không được đòi một đôi giày chứ, bố mẹ rõ ràng là thiên vị.”
Ô Chí Quốc cũng “bốp” một phát đập mạnh xuống bàn, làm bát đĩa nảy lên loảng xoảng: “Đủ lông đủ cánh rồi đúng không! Chưa làm nên trò trống gì đã biết đập đũa ném bát rồi hả?”
Ôn Tinh Phương lập tức nói chen vào, nhưng là nói cho Ô Nam nghe, đầy sự thiên vị: “Mày cũng nói rồi đấy, giày của em trai mày có một nghìn rưỡi, vẫn rẻ hơn đôi mày đòi tận năm trăm tệ. Giày của con trai không tốt sẽ ảnh hưởng đến chiều cao lúc lớn đấy. Mày là con gái đi đôi giày tốt thế làm gì, không cần thiết.”
“…”
Tiếng cãi vã tràn ngập căn phòng ăn chật hẹp, chỉ có Ôn Nùng là giống như một người vô hình, vẻ mặt thản nhiên.
Cô nhìn gương mặt đỏ bừng vì tức giận và uất ức của Ô Nam, nhìn sự trọng nam khinh nữ không thèm che giấu của gia đình này, bỗng nhiên cô hiểu ra sự cộc cằn, vặn vẹo và hung hãn trong tính cách của Ô Nam từ đâu mà có.
Nhưng cô sẽ vĩnh viễn không bao giờ thấu hiểu cho Ô Nam và cũng sẽ không tha thứ cho cô ta dù chỉ một chút.
…
Trường học là nơi trú ẩn ngắn ngủi của Ôn Nùng.
Trong giờ ra chơi, cô nhìn thấy lớp trưởng đứng trên bục giảng nói về việc đăng ký các hạng mục của đại hội thể thao. Ôn Nùng nghe thấy hạng mục “3000 mét nữ” vẫn chưa có ai đăng ký, nghĩ đến dáng vẻ đập đũa của Ô Nam hồi sáng, cảm nhận nỗi đau như kim châm trên cơ thể, một luồng xung động kỳ lạ, trộn lẫn giữa sự đau đớn và bất bình đang cuộn trào trong lòng cô.
Mục tiêu thứ hai để tỏ tình với Chu Tây Lẫm là muốn thắng Ô Nam một lần.
Cô hít một hơi thật sâu, như thể dùng hết sức lực toàn thân, gạt đám đông ra rồi bước đến trước bục giảng. Giọng cô không lớn nhưng vô cùng rõ ràng nói với lớp trưởng: “Tớ muốn đăng ký chạy 3000 mét nữ.”
Ngòi bút của lớp trưởng khựng lại, mấy người bạn xung quanh cũng kinh ngạc nhìn về phía cô, ánh mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi. Ai cũng biết Ôn Nùng gầy yếu đến mức gió thổi là bay, giờ thể dục chạy có 800 mét mà mặt mày đã cắt không còn giọt máu.
Lớp trưởng hỏi lại một cách đầy nghi ngờ: “Cậu chắc chứ?”
Ôn Nùng thong thả đáp: “Tớ chắc chắn.”
…
Ngày diễn ra đại hội thể thao, bầu trời xanh ngắt, ánh nắng chói chang. Bầu không khí náo nhiệt mang theo những giọt mồ hôi của tuổi trẻ được những đợt gió thu đưa đến. Trên loa phát thanh phát đi phát lại những bản nhạc hành khúc hùng tráng, khu vực của các lớp học rộn rã tiếng người, tràn ngập không khí hội thao cuồng nhiệt.
Vào ngày thứ hai của đại hội thể thao, hạng mục cuối cùng mới là chạy đường dài.
Trận thi đấu 3000 mét nữ sắp sửa bắt đầu, các vận động viên tham gia đang làm những bước chuẩn bị cuối cùng ở vạch xuất phát.
Từ đằng xa, Ôn Nùng đã nhìn thấy Ô Nam. Cô ta rốt cuộc vẫn như ý nguyện mặc một bộ đồ thể thao màu hồng cánh sen rực rỡ mới tinh, giá trị không hề nhỏ, dưới chân là đôi giày chạy mẫu mới nhất.
Cô ta đang nói cười vui vẻ với mấy nữ sinh cùng lớp, biểu cảm thả lỏng, trông không giống như đi thi đấu mà giống như đi dã ngoại hơn.
Nhìn thấy Ôn Nùng cũng đứng ở vạch xuất phát, Ô Nam sững lại một nhịp, ngay sau đó ném về phía cô một ánh mắt cực kỳ khinh miệt và giễu cợt. Cô ta nhìn lướt từ trên xuống dưới bộ đồng phục và đôi giày thể thao bình thường của cô, khẽ nhếch môi rồi quay đầu đi chỗ khác.
Ánh mắt Ôn Nùng thản nhiên, cô chẳng bận tâm. Vừa định quay người đi thì đúng lúc này, cô nhìn thấy Chu Tây Lẫm và đám người Trình Hoắc cũng đang thong thả xuất hiện dưới bóng cây râm mát ở rìa đường chạy.
Chu Tây Lẫm vẫn khoác lên mình nguyên một cây đen, đội chiếc mũ lưỡi trai kéo xuống rất thấp, không nhìn rõ biểu cảm, chỉ biết cậu đang nói gì đó với Trình Hoắc.
Ô Nam ngay lập tức giống như một chú bướm hoa sà đến, cười hớn hở chào hỏi Chu Tây Lẫm, thậm chí còn đưa tay ra định kéo cánh tay cậu một cách cực kỳ tự nhiên. Chu Tây Lẫm dường như khẽ nghiêng người né tránh một chút, nhưng cũng không bỏ đi, chỉ lười nhác hất cằm một cái xem như đáp lại.
Ô Nam như thể không chú ý đến sự né tránh của cậu, cứ ngửa đầu nói cười với cậu, khoảng cách gần đến mức suýt chút nữa là dính chặt lấy nhau.
Chu Tây Lẫm dường như bị chọc cười. Khoảnh khắc cậu cười, mấy nữ sinh đứng bên cạnh đều khẽ thốt lên những tiếng trầm trồ đầy ngưỡng mộ.
Ôn Nùng quay người không nhìn nữa.
Cô sợ cảnh tượng chói mắt này sẽ làm ảnh hưởng đến tâm lý và sức lực của mình.
Sau khi tất cả các hoạt động chuẩn bị kết thúc, các vận động viên tập hợp lại trên đường chạy, một lúc sau tiếng còi vang lên báo hiệu vào vị trí.
Tiếng súng bắt đầu vang lên.
Các vận động viên giống như mũi tên rời cung lao vút ra ngoài.
Ôn Nùng hít một hơi thật sâu, hòa vào đám đông, dốc sức sải bước.
Một vòng, hai vòng… Chưa bao giờ cô cảm thấy cái nắng mùa thu lại độc địa đến thế. Mồ hôi từ trán lăn dài làm nhòe đi đôi mắt, cổ họng cũng khô khốc đến đau rát, mỗi một nhịp thở đều mang theo cảm giác đau đớn nóng rực và thoang thoảng vị tanh của máu.
Cô cắn chặt răng, bấu víu vào nghị lực đã tê dại để liều mạng kiên trì.
Những lúc không kiên trì nổi, cô lại nhìn vào bóng dáng của Ô Nam.
Nào ngờ chạy đến giữa chừng, cô kinh ngạc nhìn thấy Ô Nam thong thả đi về phía rìa đường chạy, tuyên bố bỏ cuộc.
Gương mặt cô ta không có lấy một chút tiếc nuối, thậm chí chẳng thèm quay đầu nhìn lại đường chạy lấy một cái, mặc cho hai nữ sinh dìu cô ta đi về phía bóng râm nơi nhóm Chu Tây Lẫm đang đứng.
Bước chân Ôn Nùng theo bản năng chậm lại một nhịp, nhưng cô không dừng lại.
Sự từ bỏ của Ô Nam ngược lại giống như một liều thuốc trợ tim đắng ngắt, khiến cô càng thêm kiên định với quyết tâm phải chạy về đích.
Mấy trăm mét cuối cùng, cô không biết bản thân đang dựa vào cái gì để gắng gượng.
Thế giới nhòe đi chỉ còn lại tiếng th* d*c nặng nề của chính mình, tiếng cổ vũ bên tai trở nên xa xăm và mơ hồ, cô cảm thấy tầm nhìn bắt đầu mờ mịt. Cuối cùng, cô loạng choạng, lảo đảo lao qua vạch đích.
Trước mắt cô trong khoảnh khắc đó tối sầm lại.
Cô không thể gượng thêm được nữa, trực tiếp ngã quỵ xuống bãi cỏ bên cạnh đường chạy, lồng ngực phập phồng dữ dội, há hốc miệng th* d*c như một chú cá rời khỏi nước. Tiếp sau đó là những tràng ho xé lòng và cảm giác buồn nôn, trong cổ họng toàn là vị rỉ sét, từng thớ cơ trên người đều đang run rẩy điên cuồng.
Trong tầm mắt nhòe nhoẹt mồ hôi, cô nhìn thấy dưới bóng râm cách đó không xa, Ô Nam đang cười hớn hở đón lấy một cây kem từ tay Chu Tây Lẫm đưa qua, nét mặt tươi cười rạng rỡ nói “Cảm ơn anh Lẫm”.
Ôn Nùng bỗng nhiên bừng tỉnh ngộ, loại người như Ô Nam sao có thể vì một cây kem mà đi thi chạy 3000 mét chứ, trừ phi người cá cược cùng không phải là người bình thường.
Quả nhiên là không bình thường.
Ôn Nùng ho sặc sụa, nhưng rồi lại nở một nụ cười đầy tự giễu.
Nhìn lại Chu Tây Lẫm, cậu vẫn là dáng vẻ lười nhác như thế, trên tay còn cầm mấy cây kem và những chai nước khác chia cho những người xung quanh, dường như chỉ là tiện tay dỗ dành một đám trẻ con đang ồn ào.
Ánh mắt cậu tùy ý lướt qua một lượt, liền nhìn thấy Ôn Nùng đang ngã gục dưới đất.
Ôn Nùng không kịp thu hồi tầm mắt, cứ thế chạm mắt với cậu.
Cuộc đối diện kỳ lạ này lại khiến Ôn Nùng có cảm giác như bị kim châm khắp người, cô đột ngột quay đầu đi.
Cô quá nhếch nhác, quá thảm hại rồi.
Cô không muốn cậu nhìn thấy mình như thế này. Ánh mắt mà cô từng mong đợi, từng khao khát biết bao, vào lúc này đang hướng về phía cô, chỉ càng khiến cô nghẹt thở hơn bất kỳ sự khó chịu nào trên cơ thể.
Nhưng đúng lúc này, có người vỗ vào vai cô.
Cô quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt hay cười của Trình Hoắc: “Cậu đỉnh quá à nha, bọn tôi vẫn còn thừa một chai nước này, anh Lẫm của bọn tớ bảo không cho cái lũ ăn hại kia uống đâu. Cậu giỏi thế này, đưa cho cậu luôn vậy.”
Nói xong, cậu ta đặt chai nước xuống bên chân cô.
Ôn Nùng ngơ ngác nhìn Trình Hoắc quay người chạy về phía Chu Tây Lẫm.
Mà Chu Tây Lẫm đợi cậu ta chạy được một nửa liền quay người bước đi, dáng vẻ rất tùy ý, như thể chỉ là thuận tay làm một hành động như vậy mà thôi. Ô Nam hậm hực lườm Ôn Nùng một cái rồi cũng đuổi theo.
Khoảnh khắc đó, mọi cơn gió đều thổi qua linh hồn.
Ôn Nùng bất động nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Chu Tây Lẫm, sau đó chật vật nhấc hàng mi nặng trĩu lên nhìn bầu trời xanh ngắt đến quá đáng trên đỉnh đầu, cảm nhận đôi chân vẫn còn đang run rẩy dữ dội, cùng với trái tim tuy chua xót nhưng lại ngập tràn hơi ấm của chính mình.
Cô chậm rãi, thật chậm rãi nở một nụ cười.
Một sự nhẹ nhõm chưa từng có giống như một dòng nước ấm rót vào tim cô.
Cô bỗng nhiên nhận ra tuy cô không thắng được Ô Nam, thậm chí chẳng thể giành được sự chú ý của Chu Tây Lẫm, nhưng cô đã thực sự chiến thắng chính bản thân mình bằng xương bằng thịt.
Thế nên cô cũng đã giành được sự tôn trọng trong một khoảnh khắc ít ỏi đến vô bờ của cậu.
Giới hạn của cơ thể có thể bị nỗi đau phá vỡ, tuyến phòng thủ của tâm lý cũng có thể bị nỗi nhục nhã bẻ gãy. Chiến thắng thực sự không nằm ở chỗ bạn đã vượt qua được bao nhiêu người, cũng không nằm ở chỗ có thể nhận được sự ưu ái của ai hay không.
Mà nằm ở chỗ trên con đường lao về phía đích, ngay cả khi lảo đảo bước đi, đau đớn khôn cùng, bạn cũng chưa từng từ bỏ chính mình.
*
Tác giả có lời muốn nói:
“Mọi cơn gió đều thổi qua linh hồn.” Nguyên văn là “Dù gió lớn đến đâu cũng đều bay vòng qua linh hồn tôi.” Người qua đường trong “Tây Bối”.
Chương này viết khá nhiều về Ô Nam. Thực ra tôi muốn khắc họa hoàn cảnh khó khăn của Ôn Nùng. Với cô ấy trong hoàn cảnh đó, tình cảm dành cho Chu Tây Lẫm thực sự là một chỗ dựa tinh thần, là sự tồn tại như ánh sáng. Trước đó, tuy căm hận nhưng cô ấy vẫn luôn nhẫn nhịn, luôn tự khiến mình trở nên tê liệt. Chỉ khi tia sáng ấy bị chính người mà cô ấy căm ghét nhất che khuất, cô ấy mới thực sự tạo ra sự thay đổi như được tái sinh. Đây cũng là bước chuyển mình trong quá trình trưởng thành của một cô gái mười bảy tuổi.