Phân chia khối tự nhiên và xã hội năm lớp 11 giống như một đường phân thủy, vạch rõ ranh giới, đẩy những con người vốn sống ở hai thế giới khác nhau hoàn toàn vào hai khu vực riêng biệt.
Ôn Nùng chọn khối xã hội, Chu Tây Lẫm học khối tự nhiên.
Hai tòa nhà giảng đường cách nhau bởi một khu vườn nhỏ và một trục đường chính. Mối liên kết vốn đã ít ỏi đến đáng thương giữa hai người lập tức trở nên càng thêm nghèo nàn, có khi suốt cả tuần cô cũng chẳng chạm mặt cậu lấy một lần.
Thời gian đó, điều Ôn Nùng mong chờ nhất chính là buổi lễ chào cờ mỗi sáng thứ hai và giờ thể dục giữa giờ mỗi ngày.
Đó là lúc xác suất cô có thể nhìn thấy cậu từ xa là lớn nhất, dù cậu thường xuyên chẳng chịu nghiêm túc tập tành, cứ tập được một nửa là lại khom lưng, cùng mấy nam thanh nữ tú cũng lười nhác như mình lén lút chuồn khỏi cuối hàng. Nhưng chỉ cần thoáng thấy bóng hình ấy, dù chỉ là một đường nét mờ nhạt cũng đủ khiến lòng cô dễ chịu hơn đôi chút.
Đúng vậy, chỉ là “dễ chịu” hơn một chút mà thôi.
Cuộc sống vất vả và đau khổ đến thế, cậu đã trở thành liều thuốc giảm đau của cô từ lúc nào không hay.
Siêu thị của trường là một nơi khác có thể thường xuyên bắt gặp Chu Tây Lẫm.
Cậu dường như chẳng bao giờ phải tự tay lấy đồ, luôn có người tranh nhau trả tiền giúp cậu, thường là Trình Hoắc hoặc mấy người bạn khác. Dĩ nhiên cậu không bao giờ nhận không của ai, lúc nào xong xuôi cũng rút từ trong túi ra một tờ một trăm tệ nhét vào ngực đối phương, khiến Trình Hoắc gào toáng lên: “Anh Lẫm, cậu là Thần Tài sống đấy à!”, rồi ngay sau đó sẽ bị Chu Tây Lẫm cười mắng đá vào mông.
Cũng có những cô nàng bạo dạn hơn, chủ động tiến đến vòi vĩnh Chu Tây Lẫm.
Có lần Ôn Nùng đang đứng đợi bạn ở cửa siêu thị thì thấy hai cô gái mặc đồng phục theo phong cách vô cùng phá cách bước tới. Một người để tóc mái bằng xõa ngang vai, người kia nhuộm tóc đỏ rực rỡ, chắc là sợ bị thầy giám thị bắt nên cố tình buộc búi tóc củ tỏi thật cao, chiếc dây buộc tóc lại vô cùng xinh xắn, làm bằng ren trắng đính ngọc trai hình nơ bướm và viền bèo, khiến ai đi qua cũng muốn ngoái nhìn thêm vài lần, thành ra lại càng nổi bật hơn.
Họ vừa xinh đẹp vừa sinh động, cười hi ha nép vào bên cạnh Chu Tây Lẫm, giọng điệu vừa ngọt ngào vừa nũng nịu: “Lần trước Ly Ly bảo cậu bao tụi nó ăn Haagen-Dazs rồi, hai đứa bọn tớ không ở đó, cậu không được thiên vị đâu đấy, phải bù cho bọn tớ à nha.”
Chàng trai vốn đã quen ngâm mình trong hương hoa phấn sáp, đối mặt với những lời nũng nịu thế này dường như đã quá điêu luyện.
Cậu lười nhác tựa vào cây cột trước cửa, ngón tay xoay một chuỗi hạt sẫm màu, đáy mắt mang theo nét cười tùy ý, giọng điệu hờ hững: “Được thôi, chỉ cần hai cậu không sợ lạnh, cứ thoải mái vào trong mà chọn.”
Hai cô gái hờn dỗi: “Bây giờ là mùa đông rồi, siêu thị làm gì còn bán kem nữa, bọn tớ ăn cái khác được không?”
“Được.” Cậu tiếp tục ung dung thong thả xoay chuỗi hạt, dáng vẻ hoàn toàn chẳng bận tâm: “Tùy hai cậu.”
Cậu bày ra dáng vẻ lười nhác kiểu “dù sao ông đây cũng đầy tiền”.
Hai cô gái nhìn nhau cười đầy mãn nguyện, dáng vẻ thướt tha dắt nhau chen vào siêu thị.
Ánh mắt Ôn Nùng không tự chủ được mà nhìn vào đôi tay của cậu.
Cô không biết đó là chuỗi hạt gì, sau này cố ý tìm kiếm trên mạng, rồi lại vô tình hỏi người bạn cùng bàn lúc đó là Lưu Tinh Dao, tìm hiểu kỹ càng mới biết đó là một chuỗi hạt gỗ trầm hương, sắc màu trầm lắng, tỏa ra ánh bóng nhẹ nhàng, viên nào viên nấy tròn trịa, thỉnh thoảng điểm xuyết hai viên mật lạp nhỏ nhắn.
Tuy nhìn có vẻ đơn giản nhưng giá trị không hề nhỏ.
Trước đó, cô luôn nghĩ loại hạt này là món đồ trang trí giá mười tệ một chuỗi bán ở các sạp vỉa hè của mấy ông cụ.
Phải thừa nhận rằng sau khi thích Chu Tây Lẫm, cô đã bị động hiểu biết thêm rất nhiều thứ mà trước đây bản thân chưa từng tiếp xúc như các phiên bản giới hạn của giày thể thao, kiến thức bảo tồn đại dương, các đời máy kỹ thuật số và cả những chuỗi vòng tay trông có vẻ già dặn lỗi thời nhưng thực chất lại lắm quy tắc cầu kỳ này.
Cậu giống như một cánh cửa sổ, để cô thông qua cậu mà nhìn trộm được một thế giới hoàn toàn khác biệt và rộng lớn hơn.
Thời gian quay về ngày hôm đó… Sau khi hai cô gái kia vào siêu thị thì bạn của cô liền bước ra, vỗ vai cô: “Xếp hàng lâu quá, cậu đợi lâu lắm hả.”
Ôn Nùng thu hồi ánh mắt, nói: “Có đâu.”
Cô không thấy lâu.
Bạn cô liền xé bao bì bánh quy, lấy ra một túi đưa cho cô: “Dù sao cũng cảm ơn cậu nha.”
“…”
Hai người quay người rời đi, vẻ mặt cô thản nhiên, như thể cũng đã bỏ lại sự náo nhiệt và bóng hình chói lóa phía sau lưng.
Buổi chiều lúc đến nhà ăn dùng bữa tối, Ôn Nùng lại tình cờ gặp hai cô gái đó, họ đi trước mặt Ôn Nùng, đang khoe khoang với những cô gái khác chuyện Chu Tây Lẫm bao họ ăn oden.
“Cậu ấy bao thật á?”
“Đúng vậy, bảo tụi này cứ lấy thoải mái.”
“Thương Doanh Doanh, cậu đỉnh thật đấy, sao làm được hay vậy?”
“Ui chao, thì cứ nói đại vài câu thôi, cậu ấy đồng ý luôn mà.”
“…”
Âm thanh không lớn không nhỏ, vừa vặn lọt vào tai Ôn Nùng.
Người bạn cùng ăn với Ôn Nùng là Vương Lộ, có quen biết cô gái tên Thương Doanh Doanh kia, bèn bĩu môi, hạ thấp giọng nói: “Haiz, Thương Doanh Doanh có cần thiết phải vậy không? Ăn một bữa oden thôi mà làm như được lên trời ăn đào tiên của Tây Vương Mẫu không bằng, đắc ý gì chứ.”
Một người bạn khác đi cùng là Lý Hiểu liền cười: “Cậu đúng là ăn không được nho thì chê nho còn xanh mà.”
Vương Lộ như bị giẫm phải đuôi, giọng cao lên một chút: “Ai thèm ghen tị chứ, bát oden đáng bao nhiêu tiền đâu, tớ chỉ đơn thuần là nhìn không nổi cái điệu bộ lẳng lơ của tụi nó thôi.”
Lý Hiểu liền không nói gì nữa, chỉ bĩu môi với Ôn Nùng, lộ ra một biểu cảm kỳ quặc.
Sau đó nhân lúc Vương Lộ đi đến quầy lấy phần ăn, cô ấy ghé sát vào Ôn Nùng, nhỏ giọng hỏi: “Này, Vương Lộ nói thế, cậu thấy sao?”
Ôn Nùng ban đầu chưa kịp phản ứng, lát sau ngẩn ra, nói: “Ơ, tớ chẳng thấy sao cả.”
Lý Hiểu cười khẩy, giọng điệu mang theo chút khinh miệt: “Cái kiểu như cậu ấy chính là điển hình của việc ghét nhóm người của Thương Doanh Doanh, nhưng lại càng ghét bản thân không được như người ta.”
Ôn Nùng hơi ngượng ngùng, khô khan đáp: “Chắc không phải đâu…”
Lý Hiểu hất cằm về hướng Vương Lộ vừa rời đi, giọng càng đè thấp hơn, điệu bộ giễu cợt càng rõ ràng: “Cậu nhìn ngoại hình của cậu ấy xem, có nằm mơ cũng không đời nào ăn được oden của Chu Tây Lẫm đâu, hiểu chưa?”
Ôn Nùng theo bản năng nhìn về phía Vương Lộ đang bưng bát mì khó khăn len qua đám đông đi lại gần.
Cô ấy rất béo, ước chừng phải đến một trăm ký, thịt trên mặt dồn lại khiến các đường nét ngũ quan trông có phần chật chội.
Cô ấy là đối tượng bị rất nhiều người trong lớp âm thầm chế giễu sau lưng, thậm chí có kẻ còn ác ý gọi cô ấy là người béo nhất kết hợp với Ôn Nùng là người gầy nhất tạo thành cặp “Tiên đồng béo gầy”.
Lúc đó Ôn Nùng không biết lời Lý Hiểu nói là đúng hay sai, cũng không thể thực sự thấu hiểu một cô gái béo ở cái tuổi đặc biệt để tâm đến ánh nhìn của người khác này, rốt cuộc trong lòng đang phải trải qua những trận cuồng phong bão táp kinh hoàng thế nào. Nhưng không lâu sau bữa ăn này, Vương Lộ và Lý Hiểu đã cạch mặt nhau.
Chính kiến không hợp, tất nhiên chẳng thể chung đường.
Rất nhiều năm sau, trong một lần liên lạc tình cờ, Ôn Nùng mới nghe được những thông tin chắp vá từ bạn học cũ, biết được Vương Lộ đã trở thành một nhà hoạt động vì quyền phụ nữ có tầm ảnh hưởng lớn, tự điều hành tài khoản truyền thông của riêng mình, ngòi bút sắc sảo, có vô số người ủng hộ.
Còn Lý Hiểu thì vào làm cho một công ty nước ngoài, sau khi tốt nghiệp không lâu liền kết hôn, nhìn những bức ảnh đăng trên mạng xã hội thì thấy cuộc sống sung túc, gia đình viên mãn.
Mọi người đều có cuộc sống rất tốt, ai cũng có cuộc sống của riêng mình.
…
Năm lớp 11 đối với Ôn Nùng mà nói là năm học dài đằng đẵng nhất trong suốt ba năm cấp ba.
Lý do đầu tiên, dĩ nhiên là vì cô không thể dễ dàng bắt gặp bóng hình ấy mỗi ngày như năm lớp 10 nữa.
Lý do thứ hai, chính là sự cân bằng giữa việc học và công việc ở tiệm đồ nướng trở nên càng thêm gian nan.
Mùa đông phương Bắc lạnh lùng tàn nhẫn, đôi tay cô lần đầu tiên mọc lên những nốt cước sưng đỏ ngứa ngáy. Điều khó chịu đựng nhất của nốt cước không phải là đau, mà là cái ngứa thấu xương khi nó sắp lành vào mùa xuân năm sau, thường xuyên khiến cô thao thức trằn trọc giữa đêm khuya, muốn gãi nhưng hễ gãi là sẽ rách da chảy mủ, cô cứ thế mà sụp đổ không biết bao nhiêu lần.
Nhưng may thay, vết thương dù có khó vượt qua đến mấy cũng đến ngày lành lặn.
Ngày miếng vảy cước cuối cùng trên mu bàn tay cô bong ra là một ngày chủ nhật. Theo thông báo, buổi tối cần phải quay lại trường học tiết tự học tối.
Hơn năm giờ chiều, cô đeo ba lô đi bộ đến trường, lúc đi qua bức tường sau trường mới phát hiện ra sau một ngày cuối tuần, mấy cây hoa mộc lan ngoài tường bao đã lặng lẽ nở rộ từ lúc nào. Những bông hoa to lớn trắng muốt đứng hiên ngang trên cành cây khẳng khiu, trông giống như những chiếc đèn lồng nhỏ.
Cô ngước đầu nhìn, cảm thấy thật đẹp, trong lòng thầm nghĩ đây có lẽ là một điềm báo tốt lành.
Kết quả vừa vào cổng trường, cô liền bị một giáo viên lạ mặt gọi lại nhờ vào khối tự nhiên gọi người hộ. Đợi cô gọi người xong, mắt thấy sắp muộn tiết tự học tối, cô liền ôm sách vở sải bước thật nhanh trong hành lang hẹp, trái tim bỗng nhiên thắt lại, cô nhìn thấy Chu Tây Lẫm đang được đám đông vây quanh.
Lần đó, khoảng cách so với lần trước nhìn thấy cậu đã trôi qua gần nửa tháng.
Trái tim cô lập tức đập loạn nhịp không thể kiểm soát, giống như có một chú thỏ con đang kinh hãi nhảy nhót bên trong, nhưng cô vẫn không dám ngẩng đầu lên, chỉ bấm bụng rảo bước đi qua cậu giống mọi khi.
Dĩ nhiên, điệu bộ nhỏ mọn này của cô hoàn toàn rất nực cười, cậu từ đầu đến cuối đều không hề ném một ánh mắt nào về phía cô, bao gồm cả Trình Hoắc ở bên cạnh cậu, ánh mắt lướt qua cô cũng giống như lướt qua không khí, tùy ý dời đi chỗ khác.
Trong lòng Ôn Nùng dâng lên một nỗi tự giễu cay đắng, chẳng phải người ta bảo cô gầy đến đáng sợ sao? Cái gầy có đặc điểm như thế, sao lại không thể khiến cậu có chút ấn tượng sâu sắc nào chứ?
Cô lắc lắc đầu, gạt bỏ chút cảm xúc vô dụng này đi.
Bởi vì nếu đào sâu vào, tận sâu trong lòng cô vẫn cảm thấy vui vẻ vì đã được gặp cậu.
Ngày tháng đa phần đều phẳng lặng như một hồ nước lặng.
Chỉ duy nhất ngày nhìn thấy cậu, hồ nước mới lăn tăn gợn sóng.
Tối hôm đó, ở một góc nhà bếp phía sau tiệm đồ nướng, cô rửa xong chiếc bát cuối cùng, rút điện thoại ra gửi cho cậu một email mới.
“Chiều hôm nay đi qua bức tường phía sau trường, mấy cây hoa ngọc lan trắng đã nở rồi, bông to lắm, trắng muốt, tôi không đi lại gần nên không biết có thơm không. Gần đây đài phát thanh của trường hình như đặc biệt thích phát bài “Ngày Nắng”, bạn cùng bàn bảo khúc dạo đầu của bài này nghe giống như tiếng mưa rơi trên mái tôn, nhưng tôi thì không nghĩ vậy. Nghĩ đến việc chúng ta có thể cùng ngắm nhìn một cây hoa nở vào mùa xuân, cùng lắng nghe một bài hát vào cùng một thời điểm, liền cảm thấy cuộc sống có bình lặng một chút thì cũng chẳng có gì là không tốt cả. WN.”
Cô nhấn gửi, tâm trạng vui vẻ thoát khỏi hòm thư.
Cô không hề có bất kỳ mong đợi nào về việc sẽ nhận được thư hồi âm, bởi vì cô hiểu rõ hơn ai hết rằng cậu sẽ không trả lời.
Chẳng biết có phải hoa ngọc lan nở thực sự mang lại vận may hay không, sau lần gặp gỡ đó, Ôn Nùng lại liên tiếp bắt gặp Chu Tây Lẫm trong ba ngày tiếp theo.
Một lần là vào giờ thể dục giữa giờ, cậu hiếm khi chơi bóng trên sân bóng rổ, cô vừa vặn đi ra siêu thị mua ruột bút, từ xa nhìn thấy bóng hình nhảy lên đỡ bóng ấy.
Một lần là vào buổi sáng đi học, cô vừa đi đến cổng trường thì nhìn thấy cậu vừa ngáp ngắn ngáp dài bước xuống xe, vừa vò vò tóc bước vào trong ánh bình minh.
Còn một lần nữa là ở khu tự học tầng hai của thư viện.
Cô đi tìm một cuốn sách tham khảo, vừa ngẩng đầu lên thì thấy cậu đang ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, tai đeo tai nghe, trước mặt bày một cuốn sách dày cộp, nhưng ngón tay vẫn vô thức xoay xoay cây bút, ánh nắng chiếu lên hàng mi rủ xuống của cậu, hắt lên một khoảng bóng tối yên tĩnh nhỏ nhoi.
Cô hoảng hốt lập tức thụt lùi lại sau kệ sách, tim đập thình thịch.
Sau đó đợi cậu đi rồi, cô đi tìm cuốn sách cậu vừa xem mới phát hiện ra cậu đang xem cuốn “Harry Potter”, lại còn là bản gốc tiếng Anh.
Cô thở dài thườn thượt, quả nhiên thắng thua của giáo dục được thể hiện ngay từ vạch xuất phát, nếu không thì một người ngày nào lên lớp cũng ngủ gật như cậu sao có thể đọc trôi chảy quyển truyện tiếng Anh nguyên tác như vậy được.
…
Nhưng ba lần may mắn liên tiếp này dường như đã tiêu tốn hết toàn bộ vận may của Ôn Nùng.
Một tháng sau đó, thành phố Thanh bước vào mùa mưa, mưa rả rích không dứt, giờ thể dục giữa giờ thường xuyên bị hủy bỏ, cô cũng rất ít khi được gặp lại cậu nữa.
Thời gian giống như bị ngâm trong nước mưa, chậm chạp và ẩm ướt bò về phía trước.
Cứ như vậy, trong những ngày chắp vá từng mảnh dấu vết của cậu, năm lớp 11 đã đi đến hồi kết, mùa hè cuốn theo cái nóng nực và tiếng ve kêu lại một lần nữa kéo đến.
Cô sẽ mãi mãi nhớ cái buổi chiều oi bức ngày hôm đó.
Trong trường bỗng dưng đồn đại ầm ĩ một chuyện – Trương Thanh, người bên cạnh Chu Tây Lẫm đã chọc giận một đám du côn bên trường nghề, đối phương đánh tiếng ra ngoài là sẽ bẻ gãy một cánh tay của Trương Thanh. Mấy ngày đó lúc tan học, thường xuyên có thể nhìn thấy một đám thanh niên xã hội tóc nhuộm xanh nhuộm đỏ tụ tập ở cổng trường.
Phản ứng đầu tiên của Ôn Nùng sau khi nghe được tin tức là trái tim chùng xuống, cô hiểu Chu Tây Lẫm, với tính cách của cậu thì tuyệt đối không bao giờ khoanh tay đứng nhìn chuyện của bạn bè.
Thế là mấy ngày đó, cô lúc nào cũng lo lắng không yên, mí mắt giật liên hồi.
Trưa hôm đó, cô tạm thời bị gọi đến tiệm đồ nướng giúp việc, trước đây buổi trưa cô không cần phải đến phụ, thế nên tâm trạng vô cùng bực bội. Sau khi bận rộn xong, cô căn giờ vội vã chạy về trường nhưng vẫn bị muộn mất mười phút.
Cô đi đường tắt vào trường, vừa ngẩng đầu lên thì đột nhiên nhìn thấy Chu Tây Lẫm nhảy từ trên tường rào xuống, sau khi tiếp đất không dừng lại một khắc nào mà sải bước rời đi, sắc mặt là vẻ lạnh lùng nghiêm nghị chưa từng thấy trước đây.
Trái tim cô lập tức treo ngược lên cổ họng, tất cả những suy đoán tồi tệ nhất đều ùa về.
Suốt cả buổi chiều cô đều học trong trạng thái thẫn thờ.
Tiếng chuông tan học vừa vang lên, cô không thể kìm nén được sự lo lắng trong lòng thêm nữa, lần đầu tiên chủ động bước đến tòa nhà giảng đường của khối tự nhiên, đứng ngó nghiêng ở cửa sau lớp học của cậu, lấy hết can đảm trong đời gọi giật một bạn nam đang định đi ra ngoài, bịa ra một lý do để hỏi: “À cậu này, cho hỏi Chu Tây Lẫm lớp cậu có ở đấy không? Có người tìm cậu ấy, nhờ tôi nhắn hộ một câu.”
Bạn nam đó đang vội đi ăn cơm, vội vã trả lời một câu: “Cả buổi chiều nay chẳng thấy cậu ấy đâu cả.”
Trái tim Ôn Nùng lập tức chìm xuống tận đáy vực.
Cô không đi ăn tối, một mình leo lên sân thượng tòa nhà giảng đường.
Phía xa đài phát thanh đang phát bài hát chủ đề của phim “Đấu Ngư” là bài “Lydia”, ánh hoàng hôn nhuộm lên toàn bộ khuôn viên trường một dải viền vàng ấm áp, gió thổi tung lọn tóc và góc áo đồng phục của cô, đây đáng lẽ ra phải là khoảnh khắc dễ chịu nhưng cô lại chẳng cảm nhận được chút thư thái nào.
Cô mở khóa điện thoại, đối diện với trang email trống không, suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn gõ xuống từng dòng chữ:
[Tôi thấy cậu trèo tường ra ngoài nên hơi lo lắng, nhưng lại không biết mình có thể làm gì cho cậu.
Chu Tây Lẫm, cậu nhất định phải tin rằng trên thế giới này có người thật lòng mong cậu được vui vẻ, có chuyện gì cũng đừng lúc nào cũng tự mình gánh vác, hãy yêu thương bản thân mình thật tốt. Đương nhiên, nếu yêu bản thân quá khó, vậy tớ hy vọng ít nhất cậu đừng ghét chính mình, đừng làm những chuyện tự hủy hoại bản thân.
P/S: Hoàng hôn hôm nay đẹp lắm.
WN]
Cô nhấn gửi, gập điện thoại lại, đối diện với mảnh hoàng hôn huy hoàng phía xa kia, thở dài một hơi thật sâu.
Cô biết bản thân đang không biết chừng mực, thế giới của cậu biến hóa khôn lường, còn cô chỉ là một người qua đường đứng bên bờ xem lửa cháy, cô là cái thá gì chứ, chuyện của cậu đâu đến lượt cô phải can thiệp.
Nhưng cô không khống chế được bản thân, lúc nào cũng lo lắng cho cậu, mong cậu mọi sự bình an, hy vọng cậu không bị bóng tối nuốt chửng.
Phía xa, tầng mây hoàng hôn bị thiêu rụi thành màu vàng ròng, hồng cánh sen và tím thẫm, trông huy hoàng biết bao.
Cô nhìn về phía chân trời ấy, thầm nghĩ cuộc đời của cậu đáng lẽ ra phải rực rỡ huy hoàng như thế, cô không muốn nhìn thấy cậu hết lần này đến lần khác vứt bỏ chính mình trong những năm tháng tươi đẹp nhất, không muốn cậu một bước sai lầm rồi phải hối hận nghìn đời, không muốn cậu lún sâu vào con đường u mê chẳng tìm thấy lối về.
Bức thư này cũng giống như tất cả những bức trước đây, chìm vào biển sâu, không một lời hồi đáp.
Nhưng Ôn Nùng từ lâu đã quen với kiểu thổ lộ một chiều này.
Mối tình thầm kín của cô trước nay đều là sự hỗn loạn của một mình cô, năm tháng trước nay đều là một phong thư vô hiệu.
Năm lớp 11 cứ thế lặng lẽ trôi qua trong việc gom nhặt từng mảnh dấu vết của cậu như vậy.
Tháng bảy nóng bức như lửa, kỳ thi cuối kỳ vừa kết thúc liền tiếp nối ngay bằng việc chia lớp năm lớp 12.
Dưới nền giáo dục định hướng, ngôi trường cũng chuẩn bị nghiêm túc, học sinh lớp 12 cần phải học đến tận cuối tháng bảy, nghỉ hè không được bao lâu thì đến cuối tháng tám lại phải tựu trường sớm để học.
Mấy ngày chia lớp đó, Ôn Nùng lại ốm nặng.
Hôm đó tan học về nhà, Ô Nam hớn hở mời mấy cô bạn thân thiết đến nhà chơi, Ôn Nùng ở ngoài ban công chật hẹp giặt quần áo cho cả một gia đình lớn, máy giặt chạy ầm ầm nhưng vẫn không át được tiếng cười nói truyền ra từ phòng khách.
“Tớ cũng không ngờ vận may lại tốt thế, lại được phân vào cùng một lớp với Chu Tây Lẫm!”
“Cậu đúng là may mắn quá đi.”
“Cậu xinh đẹp thế này, chẳng phải sẽ làm cậu ấy mê mệt sao, hoa khôi lớp mình đâu phải danh hờ.”
“Đúng vậy đúng vậy, mong chờ cậu hạ gục được cậu ấy đó ha ha ha, đến lúc đó đừng quên khao tụi này đấy nhé.”
Ô Nam cười nũng nịu, trong giọng nói là sự hư vinh và mong đợi không thể che giấu: “Ui chao mấy cậu đừng nói bừa…”
Tiếng máy giặt gầm rú, tiếng ồn ào ngoài phố xá hòa lẫn với những tiếng cười nói chói tai trong phòng khách giống như một con dao cùn cứa đi cứa lại vào dây thần kinh của Ôn Nùng.
Nước mắt cô từng giọt từng giọt rơi xuống chậu nước bẩn hòa lẫn bọt xà phòng.
Tháng bảy vốn là tháng sinh nhật của cô, là một trong những tháng cô yêu thích nhất.
Nhưng lại đau lòng đến thế.
Sinh nhật của cô cũng giống như năm ngoái, không có bất kỳ sự ăn mừng nào, thậm chí chẳng một ai nhớ đến.
Nhưng có lẽ vì bị chuyện chia lớp k*ch th*ch, cô hiếm khi lấy lại được chút tinh thần, muốn tự chúc mừng bản thân một phen.
Cô dùng chút tiền tiêu vặt bản thân lén lút để dành được để mua một chiếc bánh kem nhỏ bắt hoa vốn chỉ được thấy hồi còn nhỏ, sau đó cô cắm lên chiếc bánh kem nhỏ bé này một cây nến mảnh.
Que diêm quẹt sáng, vầng sáng yếu ớt nhảy nhót, soi rọi khuôn mặt trẻ trung nhưng đượm buồn của cô.
Cô nhắm mắt lại, hai tay chắp trước ngực, bằng một tư thế gần như thành kính, tự nói với bản thân: Hoàn thành ba việc này xong thì sẽ đi tỏ tình với cậu, dù kết quả thế nào thì cũng phải cho đoạn tình cảm này một câu trả lời.
Việc đầu tiên liên quan đến ngoại hình. Con số 39 ký trên bàn cân trông cực kỳ chói mắt, cô đặt cho mình mục tiêu nhỏ đầu tiên: tăng cân lên 49 ký, muốn trông khỏe mạnh hơn một chút, muốn lúc đứng trước mặt cậu có thể xinh đẹp hơn một chút, có thêm một chút dũng khí ít ỏi đến đáng thương.
Việc thứ hai là thắng Ô Nam một lần. Một số cảm xúc chỉ nảy mầm vào thời học sinh nhạy cảm và chưa hoàn toàn khai sáng, ví dụ như tính toán, ví dụ như so bì, ví dụ như đố kỵ.
Cô không phải vĩ nhân, cũng có những mảng tối của riêng mình, cô cần một lần chiến thắng dù là nhỏ nhặt, để chứng minh bản thân không phải mãi mãi chỉ có thể sống dưới cái bóng của người khác.
Mục tiêu thứ ba, cũng là mục tiêu khó khăn và xa vời nhất, đó chính là thi đỗ Đại học Phục Đán.
Sau khi chuyển trường đến thành phố Thanh, mỗi ngày cô đều bị công việc ở tiệm đồ nướng chèn ép mất một lượng lớn thời gian, bài vở vốn đã học chật vật, lại thêm lệch môn, thi đỗ đại học trọng điểm khó như lên trời, mục tiêu này vừa là vì cậu, cũng là vì chính cô, tiền đồ của cô trước nay đều rất quan trọng, vô cùng quan trọng.
Ánh nến hắt lên mặt cô những chiếc bóng lay động, cô lẩm bẩm: “Hy vọng những điều mình ước đều thành hiện thực, chúc cho ước mơ của mình cũng có ngày nở hoa.”
Cô mở mắt ra, hít một hơi thật sâu, thổi tắt đốm sáng yếu ớt nhưng chứa đựng tất cả những nguyện ước hèn mọn của cô kia.
Khoảnh khắc ánh sáng vụt tắt, cô hiểu rằng cô không phải vì chúc mừng sinh nhật mới mua chiếc bánh này, mà là vì ước nguyện nên mới chúc mừng sinh nhật.
Hy vọng, tất cả đều có hy vọng.