Chương 6 - Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Một câu ra lệnh của Chu Tây Lẫm vang lên, lập tức đóng băng toàn bộ tiếng cười đùa.

Đám đàn ông còn đang bôi kem lên mặt nhau phút trước lập tức thu lại vẻ tươi cười, ánh mắt chuyển sang sắc bén và tập trung chỉ trong chớp mắt, thuần thục lao thẳng ra ngoài cửa.

Không ít người trong quán bar bị khí thế ấy thu hút, đồng loạt chạy theo xem náo nhiệt. Ôn Nùng và Tần Chân gần như bị dòng người chen tới đẩy ra đến tận cửa.

Bên ngoài chẳng biết từ lúc nào đã bắt đầu đổ mưa.

Hơn mười người đàn ông xông vào màn mưa, chia nhau lên ba chiếc xe.

Tiếng động cơ gầm lên, xé toạc màn đêm yên tĩnh. Những luồng đèn pha quét ngang mặt đường ướt sũng rồi nhanh chóng biến mất sau khúc cua.

Ôn Nùng đứng bên cửa, hơi mưa lẫn trong gió lạnh nhè nhẹ tạt lên mặt cô.

“Cứ thấy lâng lâng sao ấy, bọn họ giống như một cơn gió, thoắt cái đã đi mất rồi.” Tần Chân nhìn theo ánh đèn hậu đang xa dần, chớp mắt nói.

Ôn Nùng đưa tay vuốt tóc, nơi đầu ngón tay vẫn còn vương chút hương ngọt của bánh kem.

“Ừ, đúng vậy.” Cô khẽ đáp.

Đêm xuống, mưa phùn lất phất gõ lên khung cửa sổ.

Ôn Nùng ngồi trước máy tính, ánh sáng xanh từ màn hình phủ lên gương mặt dịu dàng của cô.

Cô chần chừ một lát rồi gõ xuống bàn phím bốn chữ “đội cứu hộ trên biển”.

Màn hình lập tức hiện ra vô số thông tin.

Ảnh chụp hiện trường cứu hộ đầy hiểm nguy, tin tức tuyên dương khen thưởng, những dãy số liệu lạnh lẽo của nhiệm vụ, còn có cả các bài viết phổ cập về mức độ nguy hiểm khi tác nghiệp giữa biển động.

Với sự nhạy cảm với câu chữ của mình, những từ như “nguy cơ cao”, “trực chiến hai mươi bốn giờ”, “đối đầu với sóng gió” dường như bị phóng to và in đậm trước mắt cô.

Trong lòng nhất thời khó mà bình tĩnh.

Ôn Nùng ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua màn hình, nhìn về thành phố đang chìm trong màn mưa ngoài cửa sổ, màn đêm vô tận tựa như đã hóa thành đại dương gào thét.

Dưới cùng một bầu trời đêm ấy.

Vùng biển ven bờ cách xa ánh đèn đô thị, gió cuốn theo hạt mưa hung hăng đập xuống boong tàu cứu hộ. Ánh đèn pha xuyên thủng màn đêm, khóa chặt chiếc thuyền cá nhỏ đang tuyệt vọng chao đảo giữa sóng gió.

Nước mưa men theo đường quai hàm cứng rắn của Chu Tây Lẫm chảy xuống. Ánh mắt anh sắc bén như chim ưng, xuyên qua màn mưa ghim chặt mục tiêu.

“Tổ một cứu người! Tổ hai chuẩn bị móc khóa! Nhanh!”

Sóng lớn liên tục hất chiếc xuồng cứu sinh lên cao rồi nện mạnh xuống. Các đội viên cố gắng giữ thăng bằng giữa những cơn rung lắc dữ dội nhưng vẫn không thể áp sát thuyền cá.

Đúng lúc ấy, giọng Chu Tây Lẫm vang lên từ loa phóng thanh, bình tĩnh mà rõ ràng: “Giảm tốc! Giữ đầu sóng! Ổn định thân tàu!”

Đám đội viên lập tức như tìm được trụ cột, kiên nhẫn áp sát mục tiêu. Dây thừng được quăng ra, móc khóa, cố định… Cuối cùng, mấy ngư dân mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy vì lạnh cũng được chuyển sang tàu cứu hộ an toàn.

Khoảnh khắc xác nhận toàn bộ mọi người được cứu đều đã lên tàu, dây thần kinh căng cứng của các đội viên mới chịu thả lỏng. Mọi người vỗ mạnh lên bờ vai ướt đẫm của nhau, trên mặt hiện lên chút hưng phấn sau khi kiệt sức.

Ngay lúc ấy, một bóng người đột nhiên tách khỏi đám đông, loạng choạng nhào về phía lan can tàu, cúi người nôn đến trời đất quay cuồng.

Trình Hoắc phản ứng nhanh nhất. Nụ cười trên mặt lập tức biến mất, cậu ta sải bước lao tới, dùng sức vỗ lưng đối phương giúp thuận khí. Đại Tề cũng nhanh chóng vặn mở một chai nước khoáng đưa qua.

Chu Tây Lẫm căn bản không nói nổi lời nào. Anh nhắm chặt mắt, nghiến răng chống lại cơn buồn nôn đang cuồn cuộn dâng lên lần nữa, chỉ tùy tiện phất tay ra hiệu bảo bọn họ đừng để ý.

Tình trạng này không phải lần đầu xảy ra.

Trình Hoắc và Đại Tề nhìn nhau, sắc mặt đều trở nên nặng nề.

Hai tiếng sau.

Hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ, Chu Tây Lẫm đẩy cửa vào nhà. Anh mang theo mùi tanh mặn nồng nặc của biển, đi thẳng vào phòng tắm, c** q**n áo rồi mở vòi sen.

Dòng nước nóng bỏng xối từ trên đầu xuống, cuốn trôi cơ bắp căng cứng và hơi lạnh còn sót lại của mưa gió. Hơi nước nhanh chóng lan đầy căn phòng, làm mờ cả mặt gương.

Cảm giác buồn nôn vẫn chưa tan biến.

Đó không phải bệnh dạ dày, mà là tâm bệnh.

Người ta thường nói tâm bệnh phải do chính cõi lòng chữa trị, nhưng trên đời này làm gì mua được thuốc trị được lòng người?

Nghĩ đến đó, một gương mặt không khống chế được mà hiện lên trong đầu anh.

Cô gái ấy chưa từng né tránh ánh mắt anh, tựa đóa ngọc lan vừa đọng sương, như mặt nước lặng phản chiếu bóng hình, lúc nào cũng mang theo vẻ yên tĩnh xa cách nhưng khiến người khác muốn tìm hiểu.

Trên đời này người ồn ào quá nhiều, linh hồn thật sự an tĩnh lại quá ít. Anh cảm nhận được, cô đúng là kiểu người có thể lắng lòng xuống thật sự.

Tiếc là…

Bình lặng, nhưng không đơn thuần.

Chu Tây Lẫm khẽ cười, nhắm mắt tựa vào lớp gạch men lạnh lẽo, mặc cho dòng nước ào ạt chảy xuống.

Đầu thu tháng chín, hơi nóng mùa hè vẫn chưa tan hẳn.

Ánh nắng buổi chiều xuyên qua tán ngô đồng rậm rạp cạnh tòa nhà giảng đường, rơi xuống những đốm sáng nóng rực. Trong không khí phảng phất hơi ẩm oi nồng.

Từ sau lần rời khỏi club, Ôn Nùng không gặp lại Chu Tây Lẫm nữa. Người ấy giống như giọt nước rơi xuống mặt hồ, chỉ gợn lên vài vòng sóng rồi nhanh chóng biến mất không dấu vết.

Ôn Nùng vẫn sống theo nhịp điệu thường ngày, cuộc sống như một cuốn sách mở rộng, từng trang chậm rãi lật qua, bình yên mà êm dịu.

Hôm ấy sau giờ học, cô tới tiệm phụ giúp.

Vừa đẩy cánh cửa kính tiệm hoa ra, chuông gió trên khung cửa lập tức vang lên leng keng. Ôn Nùng mới bước vào đã khựng lại.

Một nam sinh mặc áo thun xám nhạt, dáng người cao ráo đang đứng quay lưng về phía cửa, hơi cúi người ngắm một thùng hoa violet nở rộ.

Nghe tiếng chuông gió, cậu ta quay đầu lại, ánh mắt rơi lên người Ôn Nùng rồi sáng bừng: “Hi.”

Ôn Nùng cũng mỉm cười đáp lại: “Lại tới mua hoa à?”

Nụ cười cô rất nhạt, nhưng Trình Hoắc vẫn bị làm cho thất thần một thoáng. Cậu ta sững người mất hai giây mới đáp: “Ừ.”

Ôn Nùng nhìn bó hoa trước mặt Ôn Tuyết Bình mới gói được một nửa rồi nói với cậu ta: “Vậy cậu ngồi đợi chút nhé, mẹ tôi làm nhanh lắm, sẽ không để cậu chờ lâu đâu.”

“Được được được, tôi không vội.” Trình Hoắc cười.

Ôn Nùng đặt túi xuống, bắt đầu chọn hoa theo đơn giao hàng. Trình Hoắc đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt vô thức dõi theo bóng dáng cô.

Ánh nắng buổi chiều xuyên qua cửa kính, kéo dài cái bóng dưới chân Ôn Nùng. Cô chỉ mặc áo thun trắng đơn giản phối cùng quần jean xanh nhạt, sạch sẽ thanh thuần như đóa hoa dành dành còn đọng sương sớm, đẹp đến mức khó diễn tả.

Trình Hoắc mở miệng định gọi cô lại, do dự một hồi cuối cùng vẫn nuốt lời xuống.

Bó hoa nhanh chóng được gói xong, cậu ta nhận lấy rồi thanh toán.

Lúc Trình Hoắc xoay người định đi, Ôn Nùng ngẩng đầu nhìn cậu ta, mỉm cười nói: “Đi cẩn thận nhé, tôi không tiễn đâu. Hoan nghênh lần sau lại ghé.”

Ánh mắt Trình Hoắc khẽ động, rõ ràng có điều muốn nói, cuối cùng chỉ gật đầu: “Ok, bye bye.”

Trình Hoắc ôm bó hoa rực rỡ sắc màu trong tay, đi tới cửa. Tay cậu ta đã đặt lên tay nắm cửa, vậy mà lại đột ngột quay người, hít sâu một hơi, nói thật nhanh: “Ôn Nùng, khi nào cậu rảnh? Tôi muốn mời cậu ăn cơm.”

Câu hỏi đến quá bất ngờ, không khí yên lặng vài giây.

Ôn Tuyết Bình đang dọn dẹp mặt bàn phía sau quầy cũng ngẩng đầu nhìn Trình Hoắc một cái.

Một màu đỏ ngượng ngập nhanh chóng lan từ cổ lên tới mang tai cậu ta.

May mà ngay giây tiếp theo, Ôn Nùng vẫn giữ vẻ tự nhiên như thường, nhẹ giọng đáp: “Được thôi, vậy add Wechat nhé, khi nào rảnh thì đi.”

Câu trả lời này hoàn toàn ngoài dự đoán của Trình Hoắc.

Cậu ta sững người, ngay sau đó cả người như bừng sáng, vội vàng luống cuống lấy điện thoại ra: “Được thôi!”

Ôn Nùng mở màn hình, đưa mã QR Wechat của mình ra, “Ting” một tiếng, kết bạn thành công.

Lúc ôm bó hoa bước ra khỏi tiệm, bước chân Trình Hoắc vui tới mức gần như muốn nhảy cẫng lên, hệt như một chú chó lớn vừa được thả xích.

“Nhìn dáng vẻ vui tới mức sắp vểnh đuôi lên trời kìa.” Ôn Tuyết Bình hiển nhiên cũng nhìn ra gì đó, bật cười trêu một câu.

Ôn Nùng chỉ khẽ cười, không đáp lời.

Tối hôm ấy về nhà, tắm rửa xong xuôi, tựa đầu giường nghỉ ngơi, Ôn Nùng mới có thời gian mở điện thoại ra xem.

Cô mở Wechat lên, nhìn thấy bốn tiếng trước Trình Hoắc có gửi tin nhắn cho mình.

Ấn vào xem, là một dòng chữ.

[Đẹp lắm, thơm thật đấy, lần sau tôi sẽ mua tiếp!]

Phía dưới còn kèm theo một tấm ảnh bó hoa được chụp theo phong cách “trai thẳng” cực kỳ điển hình.

Ôn Nùng ấn vào ảnh đại diện của Trình Hoắc, vào vòng bạn bè của cậu ta. Nội dung bên trong không nhiều, đa phần là mấy bài chia sẻ tích cực liên quan công việc, đôi lúc có vài tấm ảnh phong cảnh, còn có mấy tấm chụp chung với đồng đội.

Cô tùy ý lướt xuống, ánh mắt bỗng khựng lại.

Trong một tấm ảnh chụp tập thể của đội cứu hộ, cô nhìn thấy Chu Tây Lẫm đang bị Trình Hoắc khoác vai. Có lẽ vừa huấn luyện xong, anh mặc bộ đồ thể thao màu xanh dương, gương mặt hơi đỏ vì nóng, còn lấm tấm mồ hôi, chẳng có biểu cảm gì, nghiêng đầu nhìn về phía ống kính, vậy mà chỉ cách một màn hình cũng có thể cảm nhận được sự ngông cuồng bất cần đời nơi anh.

Hàng mi Ôn Nùng khẽ run lên, đầu ngón tay lơ lửng trên màn hình.

Do dự vài giây, cuối cùng cô vẫn nhấn giữ tấm ảnh tập thể ấy rồi lưu lại.

Sau đó cô quay lại khung chat, gõ một câu trả lời.

[Cậu thích là được.]

Tin nhắn vừa gửi đi, dòng chữ “Trình Hoắc” trên đầu cuộc trò chuyện lập tức biến thành “Đối phương đang nhập…”

Chưa tới một giây, tin nhắn trả lời đã bật lên.

[Tất nhiên là thích rồi, he he. Cậu đang làm gì vậy?]

Ôn Nùng còn chưa nghĩ xong nên trả lời thế nào thì phía Trình Hoắc đột nhiên gửi tới một đoạn video.

Cô ấn mở, là trong phòng gym, ánh đèn rất sáng. Trình Hoắc vừa thở nhẹ vừa tự quay trước gương, trả lời một câu mà cô vốn chưa hề hỏi: “Tôi đang ở phòng gym đây, vừa tập sức mạnh xong, sắp liệt luôn rồi.”

Ống kính chuyển hướng, khung hình hơi rung rung chĩa về phía người đàn ông đang tập cơ lưng bên cạnh.

“Này Chu Tây Lẫm, nhìn đây đi, chào Ôn Nùng một tiếng coi.”

Trong video, Chu Tây Lẫm mặc áo tanktop thể thao màu đen. Đường cơ bắp nơi vai lưng theo từng động tác kéo lên hạ xuống mạnh mẽ mà căng lên rồi giãn ra rõ rệt, mồ hôi men theo đường quai hàm chảy xuống.

Nghe thấy tên mình, anh chỉ liếc mắt qua ống kính, động tác vẫn không hề dừng lại.

Giọng Trình Hoắc vang lên ngoài khung hình: “Nể mặt chút đi chứ.”

Chu Tây Lẫm nâng mí mắt, hờ hững liếc cậu ta một cái đầy khinh khỉnh.

Video đột ngột kết thúc.

Tim Ôn Nùng bỗng hụt mất một nhịp.

Cô tắt màn hình điện thoại, trên mặt kính tối đen phản chiếu gương mặt đang ngẩn người của cô.

Chính cô cũng không biết mình đang nghĩ gì, chỉ là cứ thất thần vài giây như thế, sau đó mới mở điện thoại lên lần nữa, quay về khung chat với Trình Hoắc.

[Vậy cậu bận tiếp đi, tôi đi tắm đây.]

Trình Hoắc trả lời rất nhanh.

[Khoan đã, chuyện là… khi nào cậu rảnh vậy?]

Ôn Nùng còn chưa thoát chat nên cũng nhanh chóng đáp lại.

[Thứ ba tuần sau.]

[Vậy tối thứ ba tuần sau mình đi ăn nhé?]

[Ừ.] Ôn Nùng trả lời.

Nhận được câu trả lời chính xác, Trình Hoắc không nhịn được bật cười: [Vậy cậu mau đi tắm đi, chúc ngủ ngon trước nha.]

Vừa nhắn tin, cậu ta vừa nhe răng cười toe toét.

Chu Tây Lẫm dừng động tác, đặt thiết bị tập lại vị trí cũ, tiện tay cầm khăn lau mồ hôi trên cổ và cánh tay rồi đi tới trước mặt Trình Hoắc, nhấc chân đạp thẳng vào mông cậu ta một cái.

“Đệt, cười trông tởm thật.”

“Đệt!” Trình Hoắc không kịp đề phòng, bị đá lảo đảo về phía trước nửa bước, điện thoại suýt nữa rơi khỏi tay.

Cậu ta ôm chỗ bị đá, nghiến răng quay đầu chửi: “Chu Tây Lẫm! Mẹ nó cậu bị bệnh à?!”

Chu Tây Lẫm liếc cậu ta, chậm rãi giơ một ngón giữa.

Thấy vậy, Trình Hoắc chẳng những không giận mà còn cười hề hề: “Xì, cậu đúng kiểu ăn không được nho thì chê nho chua.”

Chu Tây Lẫm biết thừa tên này đang khoe đã xin được số điện thoại của Ôn Nùng.

Đáng tiếc, chuyện đó chẳng có chút sát thương nào với anh.

Đến cả gương mặt cô trông thế nào anh cũng sắp quên luôn rồi.

Anh lười tiếp tục phí lời với tên ngốc đang đắc ý quên trời đất kia, xoay người đi vào nhà vệ sinh.

Ngay lúc chỉ còn vài bước nữa là vào tới nơi, một cô gái dáng người nóng bỏng, mặc áo tập ôm sát cùng quần short siêu ngắn chạy tới trước mặt anh.

“Anh đẹp trai, làm phiền chút nhé. Anh tập đẹp quá, cho em xin Wechat được không? Lần sau mình hẹn tập chung nha~”

Chu Tây Lẫm nhìn gương mặt người phụ nữ trước mặt, giữa chân mày thấp thoáng ý cười phong lưu bất cần. Tay anh khẽ động, trông như sắp lấy điện thoại ra.

Trong mắt cô gái lập tức hiện lên vẻ mong đợi.

Nhưng ngay giây tiếp theo, ánh mắt anh chỉ lướt qua mặt cô ta, giọng điệu lạnh nhạt chẳng chút gợn sóng: “Xin lỗi, chỉ hẹn lên giường, không hẹn tập.”

Người phụ nữ lập tức sững sờ.

Anh đứng thẳng người, liếc cô ta thêm lần cuối rồi trực tiếp đi vào nhà vệ sinh nam.

Chu Tây Lẫm đứng trước bồn rửa tay, mở vòi nước, mạnh tay hất từng vốc nước lạnh lên mặt mình hết lần này tới lần khác. Nước bắn tung tóe, cổ áo loang ra những vệt ướt sẫm màu.

Mùi nước hoa trên người cô gái vừa rồi quá nồng, trộn lẫn với mùi mồ hôi, gớm đến khó chịu.

Không biết qua bao lâu, anh mới rửa sạch được thứ mùi ấy.

Điện thoại vang lên một tiếng.

Mở ra xem, một người phụ nữ lạ không lưu tên nhắn cho anh.

[A Lẫm, lần trước ở Đảo Hoan Lạc mấy anh đang chơi thì bị gọi đi làm nhiệm vụ, còn chưa kịp ăn mừng đàng hoàng. Khi nào lại tụ tập tiếp vậy?]

Một giọt nước trên hàng mi dày của anh cuối cùng cũng không chịu nổi sức nặng mà rơi xuống, “tách” một tiếng đập ngay lên hai chữ “A Lẫm”.

Chu Tây Lẫm nhíu chặt mày, đáy mắt xẹt qua vẻ chán ghét.

Ngón tay thon dài cũng với khớp xương rõ ràng lướt trên màn hình vài cái, dứt khoát xóa bạn bè.

A Lẫm?

Không phải ai cũng có tư cách gọi như thế.

*

Chớp mắt đã tới thứ ba tuần sau.

Trình Hoắc hẹn Ôn Nùng đi ăn đồ Thái. Cô không để cậu ta tới đón mà tự bắt xe qua.

Nhà hàng rất dễ tìm, bên trong trang trí đậm phong cách Đông Nam Á. Ánh đèn vàng cam ấm áp hắt xuống từ những chụp đèn tre đan thấp, soi lên mấy món đồ trang trí hình voi với hoa văn cầu kỳ trên tường cùng vài chậu chuối cảnh và trầu bà lá xẻ cao lớn cạnh góc phòng.

Trình Hoắc đã ngồi chờ sẵn ở vị trí cạnh cửa sổ được đặt trước.

Ôn Nùng bước tới, đứng trước bàn hỏi: “Cậu chờ lâu chưa? Xin lỗi nhé, giờ này hơi kẹt xe.”

Nghe thấy giọng cô, Trình Hoắc rời mắt khỏi điện thoại.

Khoảnh khắc nhìn thấy cô, đồng tử cậu ta như bị thứ gì đó làm bỏng, ngẩn ra nửa giây mới vội đáp: “Không sao không sao! Tôi cũng vừa tới thôi, với lại cậu cũng đâu có tới trễ.”

Trong lúc nói chuyện, ánh mắt cậu ta cứ vô thức liếc tới liếc lui trên người cô. Cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Sao hôm nay cậu lại đổi phong cách vậy?”

Hôm nay Ôn Nùng ăn mặc hơi thiên về gợi cảm.

Cô ngồi xuống, chỉnh lại váy rồi cười nhạt: “Thỉnh thoảng đổi kiểu một chút, cũng giống như đổi tâm trạng thôi.”

Trình Hoắc gật đầu: “Cũng đúng, dù sao cậu mặc kiểu gì cũng đẹp.”

Ôn Nùng mỉm cười, cầm thực đơn lên: “Ở đây có món gì ngon vậy?”

“Canh Tom Yum với cua cà ri ngon lắm.” Trình Hoắc không phải lần đầu tới đây nên rất dễ dàng giới thiệu món đặc trưng.

Hai người vừa xem thực đơn vừa bàn bạc đơn giản, còn chưa gọi món xong thì ngoài cửa nhà hàng có mấy người đàn ông bước vào.

Ai nấy đều cao lớn rắn rỏi, lập tức thu hút toàn bộ ánh nhìn trong sảnh.

Người đi đầu càng nổi bật hơn cả.

Dáng vẻ anh lười nhác tùy ý, chân mày ánh mắt đầy vẻ ngông nghênh. Tuy thân hình cao ráo thẳng tắp nhưng lại mang cảm giác biếng nhác như chẳng có xương. Ánh mắt tùy tiện quét qua xung quanh, rõ ràng chỉ vô tình thôi nhưng vẫn mang theo cảm giác khống chế quen thuộc.

Nụ cười trên mặt Trình Hoắc lập tức cứng lại. Cậu ta thấp giọng chửi thề: “Má nó… chịu luôn!”

Cậu ta theo bản năng muốn nghiêng người né tránh tầm mắt của đám người kia.

Ai ngờ vừa cử động một chút đã nghe thấy một giọng nói đủ sức xuyên qua cả tiếng nhạc nền trong nhà hàng vang lên: “Ủa! Anh Hoắc! Trùng hợp vậy? Anh cũng ở đây à?”

Cả người Trình Hoắc lập tức cứng đờ.

Ôn Nùng nghe tiếng thì quay đầu lại, ánh mắt vừa khéo rơi thẳng lên gương mặt Chu Tây Lẫm.

Mà anh lại không nhìn cô.

Ánh mắt anh rõ ràng đang dừng trên tấm lưng để trần quá nửa của cô, nơi những sợi dây mảnh đang quấn quanh.