Đầu tháng mười, bầu trời thành phố Thanh mang một sắc xanh trong vắt như vừa được gột rửa qua làn nước mát. Không khí đã thấm đẫm cái se lạnh của phương Bắc, khác biệt hoàn toàn với cái ấm áp nồng đượm, quấn quýt đầy ẩm ướt của vùng thị trấn miền Nam.
Ôn Nùng nắm chặt hành lý đơn sơ bước ra khỏi nhà ga, theo sau Ôn Tinh Phương đang lải nhải không ngừng.
Chiếc xe buýt lắc lư, chậm rãi đi qua những con phố xa lạ.
Hai bên đường là những cây ngô đồng cao lớn, rìa lá đã nhuốm chút sắc vàng, mỗi khi gió lướt qua lại có hai ba chiếc xoay tròn rơi rụng. Tiệm cắt tóc bên đường đang phát bài hát: “Trời bỗng nhiên muốn đổ mưa, anh rất muốn được ở sát vách nhà em…”
Ôn Nùng nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, những đám mây bị kéo dạt thành từng dải tơ mỏng, trôi lơ lửng nơi cuối trời xa xăm. Bóng của cô trên sàn xe thu nhỏ lại, cứ liên tục bị kéo dài rồi ép dẹt, nhạt nhòa theo nhịp xe lăn bánh.
“Này, dì nói chuyện với mày có nghe thấy không hả?”
Giọng nói cao vút của Ôn Tinh Phương xé toạc sự thẫn thờ ngắn ngủi của Ôn Nùng. Cô quay đầu lại, chạm phải ánh mắt mất kiên nhẫn của bà ta.
“Con nghe thấy rồi dì út.” Ôn Nùng khẽ đáp.
Ôn Tinh Phương bĩu môi, tiếp tục bài giáo huấn của mình: “Đến nhà rồi thì nhanh nhẹn lên một chút, thấy có việc thì phải nhào vào làm ngay. Thấy dượng mày thì phải chào hỏi, đừng có lầm lầm lì lì. Nhà dì điều kiện cũng chỉ có thế, tự dưng nuôi thêm một miệng ăn, mày phải tự biết điều, phải biết ơn nghe chưa? Mẹ mày xảy ra chuyện như thế, cũng chỉ có nhà dì mới chịu rước cái của nợ là mày về thôi…”
Ngón tay Ôn Nùng vô thức siết chặt lấy quai túi hành lý, móng tay bấu sâu vào từng khe hở của lớp vải dệt.
Ôn Tuyết Bình đã dùng một con dao gọt hoa quả để kết thúc sinh mạng của người bố bạo hành gia đình suốt thời gian dài, cuối cùng đổi lại mức án mười hai năm tù giam.
Những biến cố kinh hoàng ấy qua lời kể của Ôn Tinh Phương lại trở thành “chuyện như thế” một cách nhẹ bẫng, còn cô thì biến thành một “của nợ” cần phải mang ơn đội nghĩa mới được nhận nuôi.
Nhưng cô không thể nổi giận.
Sống cảnh ăn nhờ ở đậu thì phải biết nhìn sắc mặt người khác mà sống.
Cổ họng cô thắt lại, chỉ trầm giọng lặp lại: “Con biết rồi ạ.”
Xe buýt dừng lại ở một ngã tư đông đúc.
Quán thịt nướng do Ôn Tinh Phương kinh doanh hiện ra ngay trước mắt. Những chiếc bàn ghế nhựa được bày biện ngổn ngang khắp sân. Chưa đến giờ cơm chính thức nhưng đã có mấy gã đàn ông c** tr*n ngồi đó uống rượu, tán dóc chuyện trên trời dưới biển.
Hành lý của Ôn Nùng bị vứt tùy ý ra phía sau quầy thu ngân. Cô thậm chí còn chưa kịp định thần thì tay đã bị nhét một chiếc khay nướng đầy ắp những xiên thịt.
“Mang mấy xiên này ra bàn số ba đi, cẩn thận một chút, đừng có lóng ngóng lớ ngớ mà làm đổ đó.” Mệnh lệnh của Ô Chí Quốc thốt ra một cách tùy tiện, cứ như thể ông ta đã sai bảo cô như vậy từ hàng nghìn lần trước đó.
Khay nướng rất nặng, nặng đến mức cổ tay gầy guộc của Ôn Nùng khẽ run rẩy.
Ôn Nùng mím môi, cụp mắt đi xuyên qua không gian chật hẹp của tiệm nhỏ. Sự bắt đầu này kéo dài suốt bảy tiếng đồng hồ không một phút ngơi nghỉ.
Trời thu se lạnh, thế nhưng mồ hôi lại thấm đẫm phần tóc mai trước trán, bết dính vào da thịt.
Khi trở về căn chung cư nơi nhà Ôn Tinh Phương sinh sống thì trời đã về đêm.
Ánh đèn cảm ứng ở hành lang cũ kỹ lúc tỏ lúc mờ. Chìa khóa của Ôn Tinh Phương vừa mới c*m v** ổ thì cửa đã bị tông mạnh từ bên trong ra, một quả bóng da mang theo tiếng gió đập thẳng vào trán Ôn Nùng phát ra một tiếng “bộp” trầm đục.
Mắt cô tối sầm lại, cơn đau buốt nhanh chóng lan rộng ra.
“Ha ha ha, trúng mục tiêu rồi!” Cậu em họ Ô Diệu Dương vừa vỗ tay vừa nhảy nhót reo hò.
Ôn Tinh Phương thấy Ôn Nùng đang ôm trán thì lông mày lập tức nhíu chặt: “Mày làm cái kiểu gì thế không biết, lớn đầu thế này rồi mà đến một quả bóng cũng không né nổi, đúng là ngốc nghếch hết chỗ nói.”
Ô Chí Quốc đi vào cửa trước tiên, liếc nhìn cô một cái, giọng điệu mang theo sự giễu cợt của một kẻ đứng xem kịch: “Ở tiệm là tôi đã nhìn ra rồi, bưng cái khay thôi mà cũng lóng ngóng vụng về, chẳng nhanh nhẹn một chút nào cả. Này, dượng hỏi nhé, học lực của mày thế nào? Đừng có đến lúc đó không học nổi lại phí tiền vô ích. Nếu không được thì tính sớm đi, nghỉ học tìm việc gì đó mà làm còn đỡ đần được cho gia đình.”
Cơn đau buốt trên trán hòa quyện cùng những lời nói ấy, Ôn Nùng buông tay xuống, cố gắng giữ cho giọng điệu được bình ổn: “Con xin lỗi, lần sau con sẽ chú ý hơn.”
Nói xong cô khựng lại hai giây, rồi cố nặn ra một nụ cười ngoan ngoãn: “Con cũng sẽ chăm chỉ học hành ạ.”
Ôn Tinh Phương xua tay, ra hiệu cho cô mau vào phòng.
Ôn Nùng gật đầu, bước chân đi về phía căn phòng mình ở. Vừa đẩy cửa phòng ra, luồng âm nhạc đinh tai nhức óc đã ập thẳng vào mặt, tràn ngập khắp cả căn phòng.
Chiếc loa máy chiếu đang ra sức gào thét lời bài hát: “Em đang ngắm nhìn phong cảnh cô đơn, trốn chạy khỏi hồi ức có anh. Anh thích hát cho em nghe, liệu em còn nhớ không…”
Tiếng chuông thông báo của tài khoản QQ vang lên liên hồi. Ô Nam đang đeo tai nghe, một bên vừa cười vừa nũng nịu trò chuyện với đầu dây bên kia, một bên ngón tay gõ phím nhanh như bay trên bàn phím, chẳng buồn liếc nhìn Ôn Nùng vừa bước vào lấy một lần.
Sát tường là một chiếc giường đơn sơ được trải một lớp đệm mỏng dính, bề rộng chẳng hơn chiếc ghế sofa là bao.
Ôn Nùng nhỏ giọng gọi một tiếng: “Chị.”
Đối phương hoàn toàn không có phản hồi.
Tiếng nhạc, tiếng cười, tiếng trò chuyện vẫn tiếp tục vang lên.
Ôn Nùng lặng lẽ lục tìm đồ dùng vệ sinh cá nhân và bộ đồ ngủ từ trong túi hành lý ra. Vòi hoa sen trong phòng tắm xả ra dòng nước yếu ớt, cô dùng sức vò sạch mái tóc, cố gắng gột rửa cho bằng sạch cái mùi thịt nướng đang bám đầy trên từng lọn tóc.
Ôn Tinh Phương ở bên ngoài lớn tiếng giục giã: “Vẫn chưa tắm xong hả, tiết kiệm chút đi chứ, tiền nước không cần trả tiền hay gì?”
Cô hít một hơi thật sâu, nhanh chóng tắm sạch rồi lau khô người, thay bộ đồ ngủ vào.
Cô đứng đối diện với tấm gương, giơ tay gạt đi lớp sương mù trắng xóa bên trên, nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt và ướt sũng của chính mình, nơi thái dương bị quả bóng đập trúng hơi ửng đỏ lên.
Hốc mắt cô không thể kiểm chế được mà dâng đầy nước mắt. Cô cắn chặt môi dưới, ngửa khuôn mặt lên, ép ngược cái cảm giác cay xè kia quay trở lại.
Đêm hôm đó, cô nằm trên tấm đệm xa lạ, nghe tiếng ngáy khe khẽ của Ô Nam ở chiếc giường bên cạnh sau khi đã chịu buông điện thoại, cùng tiếng xe cộ thi thoảng lướt qua bên ngoài cửa sổ, cô ép bản thân phải nhắm mắt lại.
Ngày mai là thứ hai, là ngày cô đến trường mới.
Cô cần phải ngủ đi thôi.
Dãy nhà học của trường THPT Số 3 thành phố Thanh là những ngôi nhà gạch đỏ đã có thâm niên tuổi tác, bám đầy những dây thường xuân xanh thẫm. Gió thu thổi qua, những phiến lá lật mở dập dềnh tựa như những làn sóng.
Vào giờ đọc bài buổi sáng, từ các lớp học vang lên những tiếng đọc bài không mấy đồng đều.
Chủ nhiệm mới của Ôn Nùng là một thầy giáo trẻ tuổi họ Trần, đeo kính cận, trông dáng vẻ vô cùng nhã nhặn.
Thầy dẫn Ôn Nùng đi đến trước cửa lớp 10-7, ra hiệu cho cô chờ một chút, rồi đẩy cửa bước vào. Tiếng đọc bài trong lớp học giống như bị ngắt nguồn điện, ngay lập tức im bặt.
Mấy chục ánh mắt đồng loạt phóng về phía cửa ra vào, chứa đầy tò mò, dò xét và cả sự thờ ơ. Ôn Nùng cụp mắt xuống, lặng lẽ né tránh những ánh nhìn ấy.
“Các em, trật tự một chút nào. Hôm nay lớp chúng ta cùng chào đón một bạn học mới, mọi người cùng hoan nghênh bạn nhé.” Giọng nói của thầy Trần rất ôn hòa: “Nào, em tự giới thiệu về mình đi.”
Ôn Nùng bước vào trong lớp học, đứng bên cạnh bục giảng, khẽ nói với mọi người: “Chào mọi người, mình tên là Ôn Nùng.”
“Chào mừng bạn Ôn Nhu nha~”
Cô còn chưa kịp dứt câu thì ở góc cuối cùng của dãy ghế sau cùng trong lớp bỗng vang lên một giọng nói lười biếng, mang theo vài phần bất cần đời như thể vừa mới tỉnh ngủ.
Nam sinh vừa lên tiếng có mái tóc cắt kiểu layer ngắn đang thịnh hành thời bấy giờ, đen tuyền và bồng bềnh, vài lọn tóc rủ xuống bên xương chân mày. Đôi lông mày và ánh mắt của cậu trông vô cùng phóng khoáng, đuôi mắt hơi nhướng lên, mang theo chút dư vị chưa tỉnh ngủ và nét bất cần đời bẩm sinh.
Ôn Nùng nhìn cậu, không hiểu sao vành tai bỗng chốc nóng bừng lên.
Cô hơi khựng lại rồi giải thích bằng giọng nói bình thản: “Là Nùng… Từ “tôi bạn anh ấy” trong tiếng Ngô ấy.”
“Phụt!”
“Ha ha ha!”
Thế nhưng lời giải thích của cô đã sớm bị tiếng cười rộ lên của cả lớp nuốt chửng. Nam sinh kia chắc hẳn phải là một nhân vật có tầm ảnh hưởng trong lớp, cho nên lời trêu chọc của cậu, cho dù không mấy buồn cười thì vẫn luôn có người cười theo.
Ôn Nùng lại nhìn về phía nam sinh ấy, cậu căn bản chẳng thèm nhìn cô đang đứng đầy lúng túng trên bục giảng kia, mà đã sớm quay đầu đi, dùng khuỷu tay thúc vào người bạn cùng bàn, nhỏ giọng nói câu gì đó, cả hai cùng cười đến mức bả vai run lên bần bật.
Nữ sinh ngồi ở bàn phía trước cậu quay ngoắt một trăm tám mươi độ, bám vào thành bàn của cậu rồi nói câu gì đó, cậu lười biếng mỉm cười, để lộ ra hàm răng trắng muốt.
Ôn Nùng tự thấy mất mặt liền cụp mắt xuống, ánh mắt rơi trên bảng sơ đồ chỗ ngồi được dán ở mép bục giảng – Chu Tây Lẫm.
Hóa ra cậu tên là Chu Tây Lẫm.
Một cái tên rất hay, mang theo một sự mâu thuẫn đầy lạnh lùng lại vừa khoa trương, rất giống với con người cậu.
Sau này, bọn họ làm bạn cùng lớp suốt một năm trời.
Gia thế của cậu hiển hách, khuôn mặt tuấn tú, tác phong ph*ng đ*ng ngông cuồng, chưa bao giờ thiếu những nữ sinh chạy theo. Cậu luôn thích mặc đồ đen, nhưng không giấu nổi sự rạng ngời ngút trời trên khắp cơ thể.
Và cô, một cô gái gầy gò, nghèo khổ, phải sống cảnh ăn nhờ ở đậu, là hai con người thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Nhiều năm về sau, mỗi khi hồi tưởng lại những chuyện cũ năm nào, cô luôn cảm thấy thanh xuân của mình chính là được bắt đầu từ khoảnh khắc này.
Bởi vì ngay vào khoảnh khắc ấy, cậu đã mạnh mẽ xông thẳng vào đôi mắt cô, trú ngụ vào trong những năm tháng thanh xuân đầy hoang dã loạn lạccủa cô.
…
Thầy Trần sắp xếp cho Ôn Nùng ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ thuộc dãy ghế cuối cùng.
Giữa vị trí của cô và chỗ ngồi của Chu Tây Lẫm cách nhau tận bốn người.
Đây là một khoảng cách vừa đủ để có thể quan sát cậu mà lại không quá lộ liễu. Cô rất nhanh đã nắm rõ được một vài quy luật của cậu.
Phần lớn thời gian cậu đều ngủ trong giờ học, góc mặt nghiêng chôn vào trong vòng tay, chỉ lộ ra mái tóc đen dày cùng một sống mũi thẳng tắp.
Thỉnh thoảng khi tỉnh dậy, cậu sẽ dùng một tay chống cằm, đầu ngón tay vô thức xoay cây bút, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, hoặc tùy ý cùng bạn cùng bàn hay bạn bàn trên bàn dưới nhỏ giọng nói đùa vài câu.
Cậu còn biết chơi rubik nữa. Thỉnh thoảng cậu sẽ móc từ trong hộc bàn ra một khối rubik, những ngón tay thon dài linh hoạt di chuyển, “cạch cạch cạch”, chỉ vài ba cái đã có thể đưa những màu sắc hỗn độn quay trở về đúng vị trí của nó, rồi tiện tay ném trả lại hộc bàn, phát ra một tiếng động nhỏ mất kiên nhẫn.
Mỗi khi cậu cười, độ cong nơi khóe môi luôn mang theo chút nét xấu xa, trong mắt như rơi rớt những tia nắng nhỏ vụn, nhưng lại không ngời sáng. Cô có chút thắc mắc, không hiểu vì sao một người như cậu mà trong mắt lại không có ánh sáng.
Ôn Nùng phát hiện tần suất mình nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường ở phía sau lớp học trở nên dày đặc một cách bất thường.
Mỗi một lần nghiêng đầu nhìn, tầm mắt luôn giả vờ như vô tình lướt qua hướng bên đó.
Nhìn đường nét bờ vai và tấm lưng của cậu dãn ra khi nằm gục xuống bàn ngủ, nhìn cách yết hầu cậu chuyển động khi nói cười với các nữ sinh, nhìn cái nhíu mày khẽ khi cậu tùy ý vuốt tóc…
Cứ thế vô tri vô giác, tiếng chuông kết thúc tiết tự học cuối cùng vang lên, một ngày lại cứ thế trôi qua.
Gần như ngay vào cùng một giây khi tiếng chuông vang lên, Chu Tây Lẫm đã nhanh như chớp hất văng chiếc ghế ra, giữa một loạt tiếng va chạm bàn ghế và tiếng cười mắng của bạn học, cậu cùng một nam sinh trong lớp tên Trình Hoắc khoác vai bá cổ lao thẳng ra cửa sau.
Ôn Nùng chậm rãi thu dọn sách vở vào cặp.
“Ôn Nùng?” Một giọng nói vang lên bên cạnh.
Ôn Nùng ngẩng đầu lên, là nữ sinh ngồi ở bàn phía trước Chu Tây Lẫm, người thường xuyên quay ngoắt một trăm tám mươi độ để nói chuyện với cậu.
Cô ấy cũng là lớp trưởng của lớp, họ Cơ, tên duy nhất một chữ Ngọc. Cái tên rất dễ nhớ, khuôn mặt cũng có đặc điểm riêng, trên chóp mũi có một nốt ruồi đen nhỏ, mỗi khi cười trông vô cùng hoạt bát và đáng yêu.
Chu Tây Lẫm thỉnh thoảng chê cô ấy quay xuống nói chuyện phiền phức, sẽ chẳng thèm nể mặt mà dùng chân đá vào chân ghế của cô ấy, cô ấy cũng chỉ quay đầu lại lườm cậu một cái đầy hờn dỗi chứ không thực sự tức giận.
“Ban ngày bận quá chưa kịp nói chuyện với cậu.” Cơ Ngọc cười lên trông rất dễ gần: “Suýt nữa thì quên hỏi, tình hình sắp xếp trực nhật của lớp mình hiện tại, tổ hai và tổ bốn đều đang thiếu một người, cậu muốn vào tổ nào?”
Ôn Nùng ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Tổ bốn đi.”
Cơ Ngọc dứt khoát đáp một tiếng “ok”, rồi lại bổ sung thêm: “Cụ thể làm vệ sinh ở khu vực nào thì đến lúc đó tổ trưởng của các cậu sẽ sắp xếp nhé.”
Ôn Nùng nói: “Ok.”
Cơ Ngọc quay người đi về chỗ lấy một cây bút bi, vừa bấm “cạch cạch” vừa lắc lư chiếc đuôi ngựa buộc cao đi đến trước bảng phân công trực nhật cạnh bục giảng, điền tên của Ôn Nùng vào đó.
Ôn Nùng kéo khóa cặp sách lại, đeo lên vai.
Cô không đi ra cửa sau cách mình gần hơn, mà đi vòng lên phía bục giảng, hướng mắt nhìn vào tấm bảng phân công trực nhật kia.
Tầm mắt cô đầu tiên tìm đến tổ bốn, xác nhận tên của chính mình.
Rồi vô tình liếc mắt một cái, nhìn thấy ở khu vực vệ sinh ngoài trời của tổ hai có viết một cái tên: Chu Tây Lẫm.
“Rè…”
Bước chân ra khỏi khuôn viên trường học, chiếc điện thoại trong túi quần rung lên một cái. Ôn Nùng định thần lại, nắm chặt túi quần bước ra khỏi cổng trường, hòa mình vào dòng người học sinh đông đúc nhộn nhịp, sau đó cô mới rút chiếc điện thoại cũ kỹ rẻ tiền kia ra.
Màn hình sáng lên, ngay lập tức nhảy ra một thông báo cuộc gọi đến, cô ấn nút nghe, áp điện thoại lên tai, nghe thấy giọng nói mất kiên nhẫn của Ôn Tinh Phương: “Đến tiệm phụ một tay đi, nhanh lên, bận chết đi được đây này.”
Ôn Nùng lặng lẽ nhét điện thoại trở lại túi quần, siết chặt chiếc quai cặp sách đang nặng trĩu trên vai thêm một chút, cúi đầu bước nhanh về phía trạm xe buýt.
Khu phố ẩm thực náo nhiệt của trường học, tiếng người nói cười xôn xao, tiếng chủ quầy rao bán, tiếng xèo xèo của đủ loại món ăn vặt hòa quyện vào nhau. Ngay giữa một mớ âm thanh ồn ào ấy, ánh mắt cô giống như có ý chí của riêng mình, bắt trọn lấy nam sinh đã kéo tuột tâm trí cô suốt cả ngày hôm nay.
Chu Tây Lẫm đang đứng cùng đám bạn của cậu, cả nam lẫn nữ vô cùng đông đúc, đang tụ tập trước một quầy mực nướng vô cùng đắt khách.
Cậu đeo cặp sách một bên vai, bộ đồ đen càng tôn lên dáng người cao lớn của cậu. Cậu đang nghiêng đầu nghe Trình Hoắc bên cạnh nói câu gì đó, khóe môi nở nụ cười lười biếng, đưa tay đón lấy một nắm lớn những xiên mực nướng từ tay chủ quán rồi phát cho những người xung quanh.
Một nữ sinh có cài chiếc nơ bướm màu đỏ trên tóc vừa cười vừa định giật lấy từ trong tay cậu, cậu lại cố tình giơ tay lên thật cao, khiến nữ sinh đó phải kiễng chân nhảy dựng lên để với tới, xung quanh bùng nổ một trận cười.
Cậu cười đến mức bả vai rung lên, lông mày mang nét ngông cuồng và xấu xa khiến người ta phải đỏ mặt.
Bước chân của Ôn Nùng không hề khựng lại, cũng không hề chậm đi.
Cô chỉ lặng lẽ, giống như một giọt nước hòa vào dòng sông lớn, bước ngang qua rìa của bầu không khí ngập tràn tiếng cười nói sôi động ấy.
Mùi hương mực nướng nồng đượm hấp dẫn, dường như rất giống với cái mùi thịt nướng thoang thoảng vẫn chưa tan hết trên người cô.
Chiếc xe buýt lắc lư chậm rãi đi tới, cô chen chúc lên xe, bỏ tiền xu vào thùng, tìm một góc nhỏ hẹp trong khoang xe đông đúc rồi ngồi xuống.
Bên ngoài cửa sổ, bóng dáng của mấy nam sinh và nữ sinh ngày một xa dần, cuối cùng biến mất vào trong cảnh đường phố mông lung.
*
Tác giả có lời muốn nói:
Kim giờ quay ngược trở về ngày đầu tiên chúng ta gặp gỡ.
Chào mừng quay trở lại mười năm trước.
Đây cũng có thể coi là phần mở đầu của câu chuyện, dành cho phiên bản đọc từ thời học đường trước rồi đến đô thị sau nhé mọi người.