Sau khi trở về Hải Châu, sức khỏe Ôn Nùng ở trong môi trường quen thuộc cùng sự chăm sóc chu đáo đã dần dần hồi phục từng ngày.
Cuộc sống của Chu Tây Lẫm cũng từ từ trở lại quỹ đạo thường ngày. Là đội trưởng đội cứu hộ, vùng biển bao la đầy những điều chưa biết kia chính là nơi gánh vác trách nhiệm và sứ mệnh của anh.
Trong đội còn rất nhiều công việc tồn đọng cần xử lý. Cuối tháng chín, bọn họ nhận được một nhiệm vụ mới.
Đó là một cuộc diễn tập cứu hộ hợp tác quốc tế quan trọng, được triển khai tại khu vực rìa một vùng biển thuộc Nam Thái Bình Dương.
Nội dung diễn tập bao gồm cứu hộ liên hợp đa quốc gia, trục vớt biển sâu cùng nhiều hạng mục có độ khó cực cao. Chương trình do một tổ chức hàng hải quốc tế liên quan đứng ra chủ trì, các quốc gia tham gia đều cử lực lượng tinh nhuệ nhất của mình.
Mức độ rủi ro của nhiệm vụ rất cao, môi trường phức tạp và biến đổi khó lường, thời gian dự kiến kéo dài ít nhất hai tháng. Nhưng người ta vẫn nói phú quý phải tìm trong hiểm nguy, đi kèm với những nguy hiểm ấy đương nhiên là khoản trợ cấp hậu hĩnh.
Ngày nhận được bản tóm tắt nhiệm vụ, Chu Tây Lẫm mang tin tức về nhà.
Anh không cố tình giấu giếm, chỉ bình thản kể sơ qua nội dung công việc cùng thời gian thực hiện.
Ôn Nùng chậm rãi ăn cơm, biểu hiện vẫn như thường, chỉ là trong lòng như có thứ gì đó nhẹ nhàng siết lấy.
Những ngày sau đó, trái tim cô lúc nào cũng lơ lửng bất an, giống hệt thời gian họ còn yêu nhau say đắm năm ấy, mỗi lần anh ra khơi, cô đều mất ngủ triền miên. Huống chi lần này còn là một chuyến đi xa xôi và nguy hiểm hơn nhiều.
Sớm tối ở bên nhau, Chu Tây Lẫm đương nhiên nhận ra nỗi lo lắng khẽ hiện ở giữa hàng mày của cô.
Anh không nói gì. Chỉ còn hai ngày trước khi lên đường, anh gọi điện cho cô: “Tối nay em có bận không?”
“Hửm? Em rảnh mà.” Ôn Nùng đáp.
“Anh đến đón em qua nhà anh ăn tối.”
Ôn Nùng hơi ngẩn người: “Không ăn ở nhà em được à? Nhất định phải đến nhà anh sao? Tay nghề mẹ em tệ lắm hả?”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười trầm thấp của Chu Tây Lẫm: “Không phải, anh muốn có không gian ở riêng với em, một bữa tối dưới ánh nến.”
Bốn chữ cuối cùng được anh cố tình nói chậm lại, mang theo chút mờ ám.
Nhịp tim Ôn Nùng hụt mất một nhịp, cô mím môi cười: “Được thôi.”
Buổi chiều tối, xe của Chu Tây Lẫm đúng giờ dừng dưới lầu.
Ôn Nùng còn đặc biệt chăm chút cho bản thân một phen.
Cô chọn một chiếc váy len màu xanh lam khói, càng tôn lên vẻ dịu dàng của mình, mái tóc xoăn nhẹ mềm mại buông trên vai, gương mặt trang điểm nhạt, màu son hồng đất dịu dàng.
Cô đứng dưới bầu trời đầu thu, lại giống như một đóa cẩm tú cầu đầu hạ còn đọng sương mai.
Chu Tây Lẫm dựa bên cửa xe chờ cô, rõ ràng anh cũng đã sửa soạn lại bản thân. Tóc cắt ngắn hơn đôi chút, đường nét gọn gàng khiến đường viền hàm càng thêm sắc nét. Mái tóc lưa thưa trước trán khẽ lướt qua đôi mày rậm. Anh mặc áo hoodie màu xám đậm đơn giản, phối cùng quần jeans và đôi giày thể thao trắng sạch sẽ, trông tùy ý nhưng rất gọn gàng.
Nhìn thấy Ôn Nùng chậm rãi bước tới, mắt anh sáng lên. Ngay sau đó khóe môi cong lên, mang theo chút ngả ngớn quen thuộc: “Chậc, ăn diện đẹp thế này, anh mặc như vậy có phải hơi không xứng với Ôn tiểu thư rồi không?”
Ôn Nùng trợn mắt, cô mở cửa xe ngồi vào, vừa cài dây an toàn vừa nói: “Nếu đã là bữa tối dưới ánh nến thì anh đi thay vest, đeo cà vạt luôn đi.”
“Ha ha.” Chu Tây Lẫm bật cười thành tiếng.
Anh nghiêng người tới, đúng lúc cô vừa cài xong dây an toàn và ngẩng đầu lên thì anh nhanh như chớp hôn thật mạnh lên má cô một cái.
Ôn Nùng giả vờ trách móc, dùng khuỷu tay huých nhẹ anh, nhưng chính cô cũng không nhịn được mà bật cười. Bầu không khí trong xe lập tức trở nên vui vẻ.
Chiếc xe vững vàng lăn bánh.
Trên đường đi, Ôn Nùng hỏi: “Có cần ghé siêu thị mua thêm gì không anh?”
“Không cần. Anh mua sẵn hết rồi.” Chu Tây Lẫm nhìn về phía trước rồi đáp.
Ôn Nùng gật đầu, không hỏi thêm nữa, chỉ lặng lẽ nhìn những con phố quen thuộc ngoài cửa sổ dần bị bỏ lại phía sau.
Chẳng mấy chốc họ đã đến bãi đỗ xe dưới tầng hầm khu chung cư.
Khi bước vào thang máy, bước chân Ôn Nùng khựng lại.
Sau khi vào trong, cô càng im lặng hơn, ánh mắt dừng trên những con số tầng đang liên tục thay đổi.
“Ting.” Cửa thang máy mở ra.
Ôn Nùng theo phản xạ định bước ra ngoài, nhưng ngay trước khi rời khỏi thang máy, cô lại khựng lại lần nữa.
Chu Tây Lẫm đã đi ra ngoài trước. Anh nhận ra sự do dự của cô, liền quay người lại. Một tay anh chống lên cánh cửa thang máy đang từ từ khép lại, ánh mắt nhìn cô: “Sao thế? Gần đến nơi rồi lại thấy hồi hộp à?”
Ôn Nùng hơi ngẩn ra, ngước mắt nhìn anh.
Thì ra suốt quãng đường vừa rồi, mọi cảm xúc dao động rất nhỏ của cô đều bị anh nhìn thấu.
Cô mím môi, thẳng thắn thừa nhận: “Ừm. Ba năm rồi em chưa quay lại đây.”
Chu Tây Lẫm im lặng hai giây, anh cúi xuống nhìn sâu vào mắt cô, sau đó đưa tay ra, bàn tay ấm áp nắm lấy tay cô: “Đi nào.”
Hơi ấm từ lòng bàn tay anh mang theo sự trấn an dịu dàng.
Ôn Nùng nhìn anh, vài giây sau mới gật đầu, để mặc anh dắt mình bước ra khỏi thang máy.
Chu Tây Lẫm mở khóa cửa bằng vân tay, Ôn Nùng theo sau anh bước vào.
Ánh mắt cô theo phản xạ lập tức nhìn về một hướng quen thuộc.
Nhưng ngay khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, linh hồn cô như bị rút khỏi cơ thể. Cả người đứng sững tại chỗ, không thể nhúc nhích.
Trước đây trong nhà Chu Tây Lẫm có một bức tường bể cá, màu xanh biển sâu thẳm, mặt nước lấp lánh ánh sáng. Sau đó họ cùng nhau mua rất nhiều cá nhỏ, lấp đầy khoảng xanh cô độc ấy.
Nhưng bây giờ bể cá ấy đã biến mất, thay vào đó chỉ còn lại một bức tường trắng bình thường.
“Anh đập rồi.” Giọng Chu Tây Lẫm trầm thấp vang lên bên tai cô.
Ôn Nùng nhìn anh, trong mắt đầy kinh ngạc.
Chu Tây Lẫm nhìn cô thật sâu, sau đó mới chậm rãi chuyển ánh mắt sang bức tường trắng chói mắt kia. Giọng anh bình thản như đang kể câu chuyện của một người khác: “Có một lần anh gặp em ngoài đường, bên cạnh em có một người đàn ông. Em cũng nhìn thấy anh, nhưng lại như không nhìn thấy. Em vừa cười vừa nói chuyện với anh ta rồi cùng anh ta rời đi.”
Anh chìm vào hồi ức, giọng nói càng thêm trầm thấp: “Sau khi về nhà, anh thức trắng cả đêm, uống rất nhiều rượu.” Anh dừng lại, nhếch khóa môi tự giễu: “Sau đó anh tìm một cái búa đập nát bể cá.”
Ôn Nùng hít mạnh một hơi.
Cô không thể tưởng tượng nổi cảnh tượng ấy. Một mình anh dưới sự thúc đẩy của men rượu và tuyệt vọng dùng cách dữ dội nhất để phá hủy vùng biển mà họ từng cùng nhau tạo dựng.
Dường như chính Chu Tây Lẫm cũng cảm thấy không thể tin nổi quãng thời gian mất kiểm soát đó. Anh lắc đầu, nụ cười tự giễu càng sâu hơn: “Hồi đó làm ầm ĩ một trận, cảnh sát còn tới luôn. Người ta nhìn anh đập nát cả đống kính vỡ dưới đất mà còn thắc mắc hỏi anh đập kiểu gì thế. Em cũng biết mà, lớp kính đó dày lắm.”
Anh cười khổ: “Bây giờ nghĩ lại đúng là thằng ngu.” Anh tự mắng mình một câu rồi vội vàng bổ sung: “Nùng Nùng, em yên tâm. Anh không còn là Chu Tây Lẫm cảm xúc thất thường như trước nữa.”
Ôn Nùng không nói gì, cô chỉ khẽ cụp mắt xuống, hàng mi dài che đi những cảm xúc đang cuộn trào.
Cả cô lẫn anh đều hiểu anh đã dùng tình yêu và sự căm giận trong lòng mình để đập vỡ chiếc bể cá tưởng chừng vô cùng kiên cố ấy.
Anh muốn giải thoát những chú cá trong bể, cũng giống như muốn giải thoát những điều tốt đẹp đã chết đi giữa họ.
Nhưng đồng thời anh cũng muốn g**t ch*t những chú cá ấy, giống như muốn g**t ch*t những ký ức luôn giày vò mình, để trái tim đầy thương tích kia được sớm yên nghỉ.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, viền mắt cô đã đỏ hoe.
Cô nhẹ nhàng bước đến trước mặt anh, kiễng chân lên, đặt lên má anh một nụ hôn dịu dàng mà trịnh trọng.
Nụ hôn vừa chạm đã rời.
Hai người lặng lẽ nhìn nhau.
Hai giây sau, Chu Tây Lẫm siết chặt vòng tay, kéo cơ thể mảnh mai của cô vào lòng. Anh cúi đầu, đôi môi nóng bỏng mang theo khao khát bị chôn giấu từ lâu mạnh mẽ phủ lên môi cô.
Nụ hôn ấy khiến Ôn Nùng có cảm giác Chu Tây Lẫm của ngày xưa đã trở lại.
Bởi vì anh chẳng hề dịu dàng, mà tràn đầy tính chiếm hữu.
Ôn Nùng chỉ kịp phát ra một tiếng nấc nghẹn ngắn ngủi, đã bị anh cuốn vào cơn sóng tình cảm mãnh liệt. Cánh tay anh siết chặt cô như gọng sắt, bàn tay còn lại luồn vào mái tóc sau đầu cô khiến nụ hôn ấy càng thêm sâu.
Môi lưỡi quấn quýt, hơi thở hòa vào nhau, như thể muốn nghiền nát mọi điều khó nói thành một nụ hôn duy nhất.
“Được rồi, lát nữa hôn tiếp…” Không biết đã qua bao lâu, Chu Tây Lẫm mới khó khăn buông cô ra, trán anh tựa lên trán cô: “Anh phải đi nấu đồ ăn rồi.”
Đôi môi Ôn Nùng bị anh hôn đến hơi sưng đỏ, hơi thở vẫn còn hỗn loạn. Cô ngượng ngùng mỉm cười, thầm trách anh chẳng biết xấu hổ.
Chu Tây Lẫm bật cười khẽ, anh cúi đầu thật nhanh, cắn nhẹ lên môi cô một cái, sau đó mới hài lòng buông cô ra, xoay người đi vào bếp.
Bữa tối hôm nay hoàn toàn do một tay Chu Tây Lẫm chuẩn bị.
Trong chiếc chảo đang kêu xèo xèo trên bếp là miếng thăn ngoại bò áp chảo được cắt dày cộm. Trong lò nướng tỏa ra mùi thơm hòa quyện của khoai tây và măng tây nướng. Trong tô salad là các loại rau xà lách tổng hợp đã được rửa sạch và để ráo nước, cà chua bi cùng những lát bơ xanh mướt. Trên quầy bếp còn đặt sẵn cá tuyết phi lê đã rã đông cùng phần nước sốt được pha chế hoàn chỉnh.
Không chỉ vậy, anh còn ra dáng chuẩn bị hẳn một bàn ăn lãng mạn. Khăn trải bàn màu champagne mới tinh được trải phẳng phiu, bộ đĩa sứ và ly chân cao tinh xảo được bày biện ngay ngắn. Chính giữa bàn còn có một bó hoa và hai cây nến trắng dài được đặt trên chân nến.
Ôn Nùng ngồi trên ghế sofa phòng khách nhìn bóng dáng anh bận rộn qua lại giữa phòng bếp và phòng ăn, ánh đèn vàng ấm áp phác họa đường nét trên người anh.
Người đàn ông khi tập trung làm việc quả thật có một sức hút đặc biệt.
Lần này cô không còn giống như trước đây, luôn muốn chạy tới giúp anh một tay nữa.
Một là cơ thể cô thật sự vẫn còn yếu, đi nhiều thêm vài bước cũng phải dừng lại nghỉ ngơi. Hai là đến lúc này cô mới nhận ra bản thân đã quen với việc được anh chăm sóc từng li từng tí từ lâu.
Khi mọi món ăn đã chuẩn bị xong xuôi, Chu Tây Lẫm thắp nến lên.
Ánh nến lay động lập tức phủ lên bàn ăn một lớp màu sắc lãng mạn và ấm áp.
Anh xoay người đi vào phòng ngủ. Một lát sau bước ra, trên người đã thay một chiếc sơ mi trắng, tay áo được xắn đến khuỷu tay để lộ cẳng tay rắn chắc.
Anh đi đến trước mặt Ôn Nùng, ra vẻ vô cùng nghiêm chỉnh túc khom người xuống, đưa tay làm động tác mời: “Công chúa điện hạ, mời nhập tiệc.”
Ôn Nùng bị anh chọc cười. Cô đứng dậy, nhẹ nhàng đặt tay lên lòng bàn tay anh đưa ra, cũng phối hợp diễn cho trọn vai, để mặc anh dắt mình đến bên bàn ăn.
Cô đưa mắt nhìn lướt qua những món ăn trên bàn, tinh xảo đến mức chẳng khác gì nhà hàng cao cấp. Bò bít tết dùng kèm khoai tây nướng và măng tây, cá tuyết áp chảo ăn cùng sốt bơ chanh và rau củ, salad bơ tươi thanh mát, còn có cả một phần tráng miệng nhỏ xinh.
Anh thậm chí còn mở sẵn một chai rượu vang đỏ Pinot Noir vùng Burgundy với hương vị dịu nhẹ.
Ôn Nùng chân thành khen ngợi: “Trông ngon mắt thật đấy, chỉ là không biết ăn có ngon không thôi.”
Chu Tây Lẫm nhướng mày: “Chắc chắn ngon.”
Hai người ngồi xuống.
Ánh nến phủ lên gương mặt đối phương một tầng sáng dịu dàng.
Chu Tây Lẫm giới thiệu từng món ăn với cô, còn tỉ mỉ cắt sẵn bít tết rồi hỏi hương vị thế nào.
Ôn Nùng nếm từng chút một, nói rằng bò được áp chảo vừa chín tới, cá tuyết mềm ngọt, salad thanh mát, món nào cũng rất ngon.
Lúc ấy Chu Tây Lẫm mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu ăn uống thoải mái hơn.
Hai người nhỏ giọng trò chuyện, cùng nhau nhấm nháp rượu vang, nói những chuyện thường ngày chẳng có gì đặc biệt, thỉnh thoảng lại bật cười.
Thế nhưng khi thức ăn trên đĩa dần vơi đi, những ngón tay đang cầm ly rượu của Ôn Nùng lại vô thức siết chặt hơn. Cô ăn ngày càng chậm, cuối cùng gần như không còn động đến chiếc nĩa nữa.
Cho đến khi Chu Tây Lẫm ăn xong miếng cuối cùng, đặt dao nĩa xuống, chuẩn bị đứng dậy dọn bàn.
Cô cuối cùng cũng không nhịn được nữa, cô ngước mắt lên nhìn thẳng vào đôi mắt anh: “Chu Tây Lẫm, anh đích thân xuống bếp, chuẩn bị kỹ càng như vậy, còn đặc biệt thay quần áo, em cũng đã ăn diện thế này. Cả hai chúng ta làm đủ mọi thứ như vậy, cuối cùng là chỉ để ăn một bữa cơm thôi sao?”
Động tác của Chu Tây Lẫm khựng lại, anh ngồi xuống lần nữa.
Ánh nến nhảy múa trong đôi mắt anh khi anh nhìn cô.
“Vì anh sắp phải đi rồi, biết em không nỡ xa anh nên muốn tạo không gian lãng mạn với em một lần, để lại chút kỷ niệm. Sao thế? Công chúa điện hạ không hài lòng à?”
Bàn tay đặt dưới bàn của Ôn Nùng âm thầm siết chặt vạt váy, dường như cô đã phải đấu tranh trong lòng rất lâu, cuối cùng hít sâu một hơi rồi hỏi: “Em cứ nghĩ… anh sẽ cầu hôn em.”
Hoa tươi, ánh nến, bữa tối được chuẩn bị công phu, chiếc sơ mi anh cố tình thay, tất cả những yếu tố lãng mạn đều đã có đủ.
Bầu không khí cũng được chuẩn bị hoàn hảo đến mức ấy, bất kỳ cô gái nào ở trong hoàn cảnh này cũng khó tránh khỏi những mong đợi ngọt ngào.
Huống hồ họ vừa cùng nhau trải qua ranh giới sinh tử, nối lại tình xưa, tình cảm đang ở độ nồng đậm nhất.
Lông mày Chu Tây Lẫm khẽ động.
Phải miêu tả Ôn Nùng thế nào đây?
Anh cảm thấy cô thật sự là một cô gái có trái tim vô cùng tinh tế, đồng thời cũng vô cùng dũng cảm và thẳng thắn.
Vế đầu có lẽ ai cũng đồng ý, nhưng nói cô dũng cảm và thẳng thắn thì có lẽ ngay cả chính cô cũng sẽ không thừa nhận, thậm chí còn kinh ngạc khi biết có người dùng những từ ấy để hình dung mình.
Nhưng trong lòng Chu Tây Lẫm, cô chính là như vậy.
Ngày đầu quen biết, chính cô là người dũng cảm bước tới trước. Anh không bao giờ quên lần đầu tiên mình mất kiểm soát trước mặt cô, nổi điên, gây chuyện như một kẻ lưu manh. Khi ấy cô bình tĩnh cầm lấy điếu thuốc của anh, ở ngay trước mặt anh, cô phả ra một vòng khói rồi nói “Chu Tây Lẫm, chúng ta đều chẳng phải người tốt”.
Anh cũng không quên buổi tối dưới ánh đèn vàng mờ ấy. Khi anh bước ra khỏi khu chung cư của cô, cô bỗng gọi anh lại, bình thản mà đầy mong đợi nói với anh “Chu Tây Lẫm, ngày mai là ngày đầu tiên”.
Càng không quên ngày chia tay. Khi ấy cô kiên quyết nói với anh rằng cô không thích anh, đó là một lời tuyên bố rằng dù có yêu anh đến đâu, cô cũng sẽ không đánh mất chính mình.
Sự quyết liệt và tàn nhẫn ấy, phía sau là sự bảo vệ bản thân vô cùng kiên định, dũng khí cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ này như nhát dao chém vào mặt nước khiến anh đau đớn, nhưng cũng khiến anh vô cùng khâm phục.
Thời gian lại quay về đêm hôm đó trong quán bar. Trong cuộc trò chuyện thẳng thắn giữa họ, cô bình tĩnh thừa nhận sự cố chấp và ích kỷ của bản thân. Nhưng khi anh muốn níu kéo, cô lại mỉm cười tỉnh táo nói “Chúng ta đều phải tiếp tục bước về phía trước”.
Sự thấu suốt ấy thật sự quá đáng quý.
Những khoảnh khắc đó, bao gồm cả lúc này, việc cô có thể thẳng thắn hỏi ra câu “Em cứ nghĩ anh sẽ cầu hôn em”, tất cả đều chứng minh rõ ràng sự dũng cảm và chân thành tận sâu trong trái tim cô.
Điều gì mới được gọi là trưởng thành thật sự?
Nhìn Ôn Nùng trước mặt, Chu Tây Lẫm đột nhiên tìm được đáp án.
Không phải cô gái ấy kiếm được bao nhiêu tiền, leo lên vị trí cao đến đâu, hay cắt đứt tình yêu rồi tuyên bố mình không cần tình yêu.
Mà là cô ấy biết đau, biết yêu, biết giằng co, biết mâu thuẫn. Sau khi nhìn rõ bản thân chỉ là một người bình thường có đủ hỉ nộ ái ố, tham sân si và những h*m m**n thế tục, vẫn có thể học cách chấp nhận chính mình, làm chính mình, yêu thương chính mình.
Ôn Nùng chính là như vậy.
Cho đến khoảnh khắc này, Chu Tây Lẫm mới nhận ra Ôn Nùng mới là trụ cột thật sự trong mối quan hệ này.
Còn anh mới là linh hồn cô độc được tình yêu của cô, được chính con người cô vớt lên từ vực sâu hỗn độn và cô quạnh vô tận.
Là cô đã cứu rỗi anh.
Nghĩ đến đây, khóe môi Chu Tây Lẫm chậm rãi cong lên thành một nụ cười dịu dàng mà phức tạp.
Ôn Nùng nhìn anh cười, có chút khó hiểu: “Anh cười gì vậy?”
Chu Tây Lẫm thu lại ý cười, vẻ mặt trở nên vô cùng nghiêm túc. Xuyên qua ánh nến, anh nhìn sâu vào mắt cô rồi trịnh trọng nói: “Ôn Nùng, anh sẽ không cầu hôn em.”
Ánh mắt Ôn Nùng lập tức đơ ra.
Chu Tây Lẫm tiếp tục nói: “Anh sắp đi làm một công việc nguy hiểm, tương lai chưa biết thế nào, sống chết cũng không thể đoán trước. Anh làm sao có thể cầu hôn em vào lúc này được.”
Ánh mắt Ôn Nùng dần sâu hơn, trong lòng như có ngàn vạn cảm xúc đồng thời dâng trào.
“Nhưng đúng là anh có thứ muốn cho em xem.” Đột nhiên Chu Tây Lẫm đổi giọng.
Ôn Nùng dùng ánh mắt hỏi anh: Là gì thế?
Chu Tây Lẫm cười, không trả lời ngay mà từ từ mở rộng lòng bàn tay trước mặt cô.
Ánh mắt Ôn Nùng lập tức bị giữ chặt, đồng tử co rút dữ dội, nước mắt bất ngờ trào ra như vỡ đê.
Trong lòng bàn tay anh có hai chữ cái được xăm lên rõ ràng.
Nét chữ lộn xộn, màu sắc đỏ sẫm như máu đã đông lại.
Chính là hai chữ “WN” mà khi nằm bên bờ vực tử thần sau vụ tai nạn xe, cô đã dùng chút sức lực cuối cùng viết lên lòng bàn tay anh.
Vậy mà cô hoàn toàn không hề phát hiện ra.
“Anh… anh xăm từ khi nào vậy?” Giọng cô nghẹn ngào.
“Trước khi đi đón em hôm nay.” Giọng Chu Tây Lẫm trầm thấp mà dịu dàng, ánh mắt nóng bỏng nhìn cô: Em đã đeo lại dây chuyền, nhưng những chú cá nhỏ em tặng anh không còn nữa.”
Anh dừng lại, khẽ thở dài: “Anh không biết phải dùng cách nào để nói với em về lời hứa của mình, cho nên anh khắc nó ở đây, may mà lúc đó anh có chụp ảnh lại. Thợ xăm mất rất nhiều công sức mới phục chế được nguyên vẹn.”
Nước mắt Ôn Nùng hoàn toàn vỡ òa, từng giọt như chuỗi ngọc đứt dây lăn dài trên má.
Cô nhìn dấu ấn được khắc sâu trong lòng bàn tay anh, trái tim cô ngổn ngang trăm mối.
Cô vừa khóc, lại vừa không nhịn được mà bật cười.
Chu Tây Lẫm đứng dậy đi vòng qua bàn ăn rồi đến bên cạnh cô. Anh cúi người xuống, dùng đầu ngón tay dịu dàng lau đi những giọt nước mắt trên má cô, sau đó cúi đầu, từng chút một, vô cùng cẩn thận hôn lên những giọt lệ nơi khóe mắt cô.
Ôn Nùng trở tay nắm lấy cổ tay anh rồi từ từ luồn những ngón tay mình vào kẽ tay anh, mười ngón tay đan chặt lấy nhau.
Dấu ấn trong lòng bàn tay anh cũng theo đó in lên lòng bàn tay cô.
Hai chữ c** ** từ nay trở thành đường chỉ tay vĩnh viễn của họ, sẽ không bao giờ biến mất nữa.
*
Tác giả có lời muốn nói:
Chương sau sẽ tháo gỡ nút thắt cuối cùng trong lòng 940. Tôi nghĩ chắc mọi người sắp quên chuyện đó rồi, có ai đoán thử xem là chuyện gì không?