Sau gần một tháng nữa ở bệnh viện, sức khỏe của Ôn Nùng cuối cùng cũng hồi phục đến mức có thể xuất viện.
Cô rất phối hợp với bác sĩ trong quá trình điều trị. Tuy sắc mặt vẫn còn đôi phần nhợt nhạt, nhưng tinh thần đã khá hơn rất nhiều.
Thủ tục xuất viện gần như hoàn tất, trong phòng bệnh chất đầy hành lý đã được thu dọn gọn gàng.
Đúng lúc ấy, cửa phòng bệnh khẽ vang lên tiếng gõ.
Chu Tây Lẫm tưởng là y tá nên thuận miệng đáp một tiếng: “Mời vào.”
Cửa mở ra, người bước vào không phải y tá mà là một bà lão tóc bạc hoa râm, khí chất cao quý, mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ.
Bà nội mặc bộ đồ lụa được cắt may tinh tế, trên cổ quàng một chiếc khăn lụa nhã nhặn. Phía sau là một phụ nữ trẻ tuổi dáng vẻ nhanh nhẹn, đang xách theo giỏ trái cây sang trọng.
“Bà nội?” Chu Tây Lẫm thoáng sửng sốt.
Căn phòng lập tức yên lặng.
Tay Ôn Tuyết Bình đang gấp quần áo cũng khựng lại. Chu Tây Lẫm rời khỏi chỗ bên cửa sổ, bước tới: ‘Bà nội, sao bà lại đến đây?”
Ôn Nùng cũng ngẩn người, rồi vội hoàn hồn, định chống người ngồi dậy.
Thấy vậy, bà nội lập tức bước nhanh đến bên giường, dịu dàng giữ vai cô lại: “Ngoan nào, đừng động đậy, cứ ngồi yên đi.” Giọng bà nội ôn hòa, ánh mắt đầy quan tâm ngắm nhìn Ôn Nùng: “Để bà nhìn kỹ con nào, dạo này thế nào rồi? Khỏe hẳn chưa?”
“Con chào bà nội.” Ôn Nùng vẫn chưa hết bất ngờ, cố nở nụ cười lễ phép: “Con đỡ nhiều rồi ạ, cảm ơn bà đã đến thăm”
“Ôi, ngoan quá.” Bà nội ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, tự nhiên nắm lấy tay cô, khẽ vỗ vỗ: “Trước đây ông nhà bà từng nhắc đến con. Ông bảo con xinh đẹp, tính tình tốt, lại hiểu lễ nghĩa. Ông còn nói A Lẫm nhà bà có thể ở bên con là phúc của nó…”
Nhắc đến người chồng đã khuất, vành mắt bà nội lập tức đỏ hoe, giọng nói cũng nghẹn lại.
Trái tim Ôn Nùng khẽ rung động, cô nhẹ nhàng nắm lại bàn tay hơi lạnh của bà, dịu giọng an ủi: “Bà nội đừng buồn nữa. Ông ở trên trời chắc chắn cũng mong bà luôn khỏe mạnh vui vẻ.
Bà nội hít hít mũi, cố nở nụ cười rồi gật đầu: “Ừ, bà biết chứ.”
Bà nội nhìn Ôn Nùng, trong mắt tràn ngập yêu thương: “Trước đó bà không biết con xảy ra chuyện, sau này nghe thằng bé Trương Thanh nói A Lẫm cứ ở thành phố Thanh mãi không về, bà thấy lạ nên hỏi thăm mới biết.”
Bà nội cẩn thận quan sát sắc mặt cô: “Haiz… con thật sự đã chịu khổ quá rồi.”
Bà nội nhìn cô, sự đau lòng và yêu mến hoàn toàn không giấu nổi: “Bà đã biết chuyện rồi thì làm sao có thể không đến thăm con được? Chỉ là đến hơi muộn, không thể quan tâm con sớm hơn.”
“Bà đừng nói vậy.” Ôn Nùng mỉm cười, đưa mắt nhìn Chu Tây Lẫm: “Bà có thể đến đây, con thật sự rất vui.”
Chu Tây Lẫm hiếm khi để lộ vẻ dịu dàng như thế. Anh đứng im nhìn bà nội và Ôn Nùng trò chuyện.
“Trông con bây giờ khá hơn nhiều rồi. Người tốt tất có trời phù hộ, qua cơn đại nạn ắt sẽ có hậu phúc.” Bà nội gật đầu nói.
“Dạ, con cảm ơn bà nội.” Ôn Nùng mỉm cười đáp lại.
Sau đó bà nội quay sang trò chuyện với Ôn Tuyết Bình một lúc lâu, liên tục cảm ơn vì đã vất vả chăm sóc, từng lời đều vô cùng chân thành.
Ôn Tuyết Bình cũng không ngừng cảm ơn.
Ngồi thêm một lúc, bà nội đứng dậy định đi về.
Ôn Nùng nhất quyết muốn xuống giường tiễn bà nội nhưng bị cả bà nội lẫn Ôn Tuyết Bình ngăn lại.
“Ngoan nào, cứ nằm nghỉ đi, đừng làm mình mệt thêm.” Bà nội lại vỗ nhẹ lên tay cô.
Ôn Nùng không muốn tranh cãi với người lớn tuổi nên đành thôi.
Ôn Tuyết Bình tiễn bà nội ra đến cửa phòng bệnh. Bà nội dừng bước nói: “Con quay vào đi, chăm sóc con gái quan trọng hơn, tiễn đến đây là được rồi.
“Dạ, cảm ơn bác nhiều lắm, còn phải đích thân chạy một chuyến thế này. Bác đi cẩn thận nhé.
Ôn Tuyết Bình lại cảm ơn thêm lần nữa rồi đứng ở cửa nhìn theo.
Chu Tây Lẫm đương nhiên phải đưa bà nội xuống dưới.
Anh đỡ cánh tay bà nội, lặng lẽ đi một mạch đến chiếc xe hơi màu đen đang đỗ trước cổng bệnh viện.
Thư ký đã mở sẵn cửa xe từ lâu.
Trước khi lên xe, bà nội dừng lại, quay người nhìn đứa cháu trai cao lớn hơn mình rất nhiều.
Bà nội đưa tay cẩn thận chỉnh lại cổ áo cho anh, động tác dịu dàng, ánh mắt tràn đầy yêu thương và gửi gắm: “A Lẫm à, sống cho thật tốt nhé. Cả đời người, gặp được một người con thật lòng yêu, mà người ấy cũng thật lòng đối đãi với con vốn chẳng dễ dàng gì. Ông nội con đi rồi, bà chỉ mong con được hạnh phúc, lần này đừng bỏ lỡ nữa.”
Yết hầu Chu Tây Lẫm khẽ chuyển động.
Anh nhìn sâu vào mắt bà nội, môi hé mở, nhưng cảm giác như có thứ gì đó sắp trào khỏi khóe mắt trước cả lời nói.
Cuối cùng anh chỉ im lặng gật đầu.
Bà nội hiểu hết.
Bà hài lòng mỉm cười rồi ngồi vào xe.
Chu Tây Lẫm đứng nguyên tại chỗ, mãi đến khi ánh đèn hậu biến mất nơi góc phố mới khẽ lẩm bẩm: “Nhất định như thế rồi bà.”
Lúc đó đã là cuối tháng tám, cuối hạ.
Buổi sáng và chiều tối đã mang theo hơi lạnh rõ rệt, gió thổi mang lại cảm giác mát lành dễ chịu.
Ngày hôm sau sau khi bà nội đến thăm, Ôn Nùng chính thức xuất viện.
Hôm ấy trời nắng đẹp.
Chu Tây Lẫm và Ôn Tuyết Bình tất bật trước sau, hoàn tất những thủ tục cuối cùng rồi xách hành lý.
Ôn Nùng cố ý thay một chiếc váy màu xanh nhạt mềm mại.
Cô muốn dùng trạng thái tốt nhất của mình để tạm biệt bệnh viện, chào đón cuộc đời mới.
Vì thế cô còn trang điểm nhẹ, gương mặt vốn nhợt nhạt được nhuộm lên sắc hồng nhàn nhạt bởi niềm mong đợi. Lớp son bóng màu hồng phấn khiến cô đẹp như đóa sen mới nở sau cơn mưa.
Máy bay lao vút lên bầu trời, xuyên qua tầng mây.
Chặng đường ba tiếng đồng hồ. Trong khoang máy bay, họ nhìn thấy một khoảng hoàng hôn rực cháy.
Màu vàng đỏ, cam óng, tím hồng… Những gam màu lộng lẫy hòa quyện nơi chân trời như một bức tranh sơn dầu hùng vĩ.
Ôn Nùng không nhịn được giơ điện thoại lên ghi lại khoảnh khắc ấy.
Chu Tây Lẫm ngồi bên cạnh cô, ánh mắt cũng hướng ra ngoài cửa sổ.
Thỉnh thoảng anh nghiêng đầu nhìn gương mặt cô được ánh chiều tà nhuộm sáng, ánh mắt vô cùng dịu dàng. Sau đó anh lặng lẽ giơ điện thoại lên, chụp lại hình ảnh cô đang chụp hoàng hôn.
Khi trở về nơi ở tại Hải Châu, trời đã lên đèn.
bọn họ kéo hành lý đi vào khu dân cư, vừa khéo gặp dì hàng xóm đang đi chợ về.
“Này, Tuyết Bình, Nùng Nùng, về rồi à? Lâu lắm không thấy hai mẹ con đâu cả, đi đâu thế? Dì nhiệt tình chào hỏi.
Ôn Tuyết Bình cười đáp: “Em đưa Nùng Nùng về quê thăm họ hàng, ở lại một thời gian.”
Giọng bà tự nhiên nhẹ nhàng.
Dì Vương cũng không hỏi thêm mà cười nói: “Hèn gì trông Nùng Nùng có khí sắc hơn hẳn, còn xinh đẹp hơn trước nữa.”
Dì Vương cười híp mắt nhìn Ôn Nùng rồi lại nhìn Chu Tây Lẫm cao lớn tuấn tú bên cạnh, ánh mắt mang theo ý cười đầy thấu hiểu: “Còn cậu này là?”
“Cậu ấy…” Ôn Tuyết Bình chần chừ một giây, thật sự không biết nên giới thiệu thế nào.
“Là bạn trai cháu.” Ôn Nùng lại nói như vậy.
Chu Tây Lẫm và Ôn Tuyết Bình gần như đồng thời quay sang nhìn cô. Một người ánh mắt sâu thẳm, một người kinh ngạc rồi bật cười.
Ôn Nùng chỉ mỉm cười nhìn dì Vương: “Bọn cháu vào nhà trước nhé.”
”Ừ ừ, cháu với bạn trai cháu đẹp đôi lắm. Mau về nhà đi, vừa mới về chắc mệt rồi.” Dì Vương cười vui vẻ.
Ôn Nùng mỉm cười gật đầu, rồi quay sang nhìn Chu Tây Lẫm đang nhìn mình chăm chú.
Cô dừng lại một giây, sau đó cô tự nhiên khoác lấy cánh tay anh, ngẩng đầu lên, đôi mắt cong cong đầy ý cười nhìn thẳng vào mắt anh.
Chu Tây Lẫm rõ ràng khựng lại, hàm dưới căng chặt. Qua rất lâu sau anh mới tìm lại được nhịp thở và bước chân của mình. Anh nắm ngược lấy tay cô, bước từng bước cùng cô đi vào tòa nhà quen thuộc.
Ôn Tuyết Bình nhìn theo hai người, ý cười trong mắt gần như tràn ra ngoài.
Hành lang ngập tràn hương thơm thức ăn từ các gia đình xen lẫn tiếng tivi mơ hồ vọng ra, tất cả đều là hơi thở đời thường giản dị mà ấm áp.
Bước vào nhà, cảm giác quen thuộc lập tức ùa tới.
Chu Tây Lẫm trông như người chưa từng động tay vào việc bếp núc, nhưng không ngờ lại vô cùng chu đáo.
Anh đã sớm sắp xếp người dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ căn nhà từ trước.
Dù sao cơ thể Ôn Nùng vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, nên cô vẫn cảm thấy hơi mệt.
Chu Tây Lẫm cẩn thận đỡ cô vào phòng ngủ, để cô dựa vào đầu giường nghỉ ngơi.
Ôn Tuyết Bình đứng ngoài cửa hỏi: “Nùng Nùng, con đói chưa? Muốn ăn gì để mẹ làm?”
Dù trên máy bay đã ăn chút đồ nhẹ, nhưng đi lại suốt cả ngày, lúc này đã gần tám giờ tối nên quả thực cô cũng thấy đói.
Ôn Nùng nghiêng đầu suy nghĩ, đôi mắt sáng lấp lánh: “Con muốn ăn cà tím khoai tây và ớt chuông xào, cà tím phải mềm mềm, khoai tây phải dẻo bùi. Con còn muốn ăn thịt bò xào cay nữa, cay một chút cho dễ ăn. Ừm… thêm một bát canh bột viên nóng hổi nữa!”
Ôn Tuyết Bình bị dáng vẻ gọi món của cô chọc cười: “Con đúng là biết ăn thật đấy, toàn những món dân dã mà ngon miệng.”
Ánh mắt Ôn Nùng chuyển sang Chu Tây Lẫm đang đứng bên giường, mang theo chút tinh nghịch và vẻ đương nhiên, cô sai bảo: “Đương nhiên rồi, con không muốn ăn cơm bệnh viện nữa đâu. À đúng rồi, em còn muốn ăn sữa chua trái cây do anh trộn nữa. Trái cây phải cắt nhỏ, bỏ thật nhiều việt quất vào.”
Chu Tây Lẫm nhướng mày, nhìn cô từ trên cao xuống , cố tình kéo dài giọng: “Đại tiểu thư, sai khiến người khác thành thạo thế cơ à?”
Ôn Nùng ngẩng mặt lên, cười đến cong cả mắt, hiếm khi cô hoạt bát như vậy: “Thế anh có làm không?”
Chu Tây Lẫm cúi người xuống, ngón tay đầy cưng chiều khẽ véo chóp mũi cô.
Anh hừ nhẹ một tiếng, sự nuông chiều hoàn toàn không giấu nổi: “Em nói xem?”
Hai người nhìn nhau mỉm cười.
…
Chu Tây Lẫm và Ôn Tuyết Bình nhanh chóng bận rộn trong bếp.
Tiếng va chạm của xoong nồi bát đĩa, tiếng thức ăn xèo xèo trên chảo, thỉnh thoảng xen lẫn vài câu chỉ dẫn của Ôn Tuyết Bình, hòa cùng hương thơm của đồ ăn len qua khe cửa mang đậm hơi thở của một mái nhà.
Ôn Nùng tựa đầu giường, lắng nghe những âm thanh bên ngoài, lòng cô dần được lấp đầy bởi cảm giác bình yên và hạnh phúc khó tả.
Cô cầm điện thoại lên xem một lúc, mở vòng bạn bè ra, ánh mắt bỗng khựng lại.
Nửa tiếng trước, khi còn ngồi trên taxi về nhà, cô đã đăng một dòng trạng thái: [Sống sót.]
Kèm theo đó là bức ảnh hoàng hôn chụp từ trên máy bay.
Sau khi đăng xong, cô lập tức tắt điện thoại, vì thế đến lúc này mới phát hiện rằng chưa đầy một phút sau khi cô đăng bài, Chu Tây Lẫm cũng hiếm hoi cập nhật vòng bạn bè, dòng trạng thái của anh là: [Chúng ta đều đã sống sót.]
Ảnh đính kèm chính là khoảnh khắc cô đang chụp hoàng hôn.
Sống mũi Ôn Nùng chợt cay xè.
Dù là bức ảnh hay dòng chữ ấy, tất cả đều khiến lòng cô mềm nhũn và ấm áp.
Anh đang nói rằng vì cô còn sống nên anh mới còn sống. Ngược lại, nếu cô ra đi, cái chết cũng sẽ theo đó mà giáng xuống cuộc đời anh.
Ôn Nùng khẽ hít mũi, cô chợt nhớ ra điều gì đó, cô kéo ngăn tủ đầu giường ra, lục tìm một lúc rồi lấy ra một hộp trang sức nhỏ.
Cô mở hộp, bên trong lặng lẽ nằm đó là sợi dây chuyền mỏ neo đã phủ bụi suốt một thời gian dài. Chiếc mỏ neo bằng bạc phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo dưới đèn.
Cô nắm nó trong lòng bàn tay, cảm giác lạnh buốt khiến cô khẽ run lên. Nhưng rất nhanh sau đó, nó đã được hơi ấm từ tay cô sưởi nóng.
Cốc cốc.
Hai tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên.
Ôn Nùng quay đầu lại, Chu Tây Lẫm đang đứng ở cửa, trên tay là một chiếc bát thủy tinh, bên trong là những miếng trái cây tươi được cắt đều tăm tắp, phủ lên lớp sữa chua đặc sánh.
“Anh làm xong rồi.” Chu Tây Lẫm bước vào, nhưng ánh mắt anh ngay lập tức dừng lại trên lòng bàn tay cô.
Bước chân anh khựng lại, ánh mắt trong chốc lát trở nên phức tạp. Một cảm xúc rất nhạt nhưng khó lòng phớt lờ cuộn lên nơi đáy mắt. Anh im lặng giây lát, đặt bát sữa chua lên tủ đầu giường rồi ngồi xuống cạnh giường, giọng nói hơi trầm: “Em đang xem gì thế?”
Ôn Nùng không trả lời, cô chỉ mở lòng bàn tay ra trước mặt anh.
Những ngón tay thon dài đang giữ phần dây chuyền, để chiếc mỏ neo bạc nhỏ xíu buông xuống, nhẹ nhàng đung đưa dưới ánh đèn.
Ánh mắt Chu Tây Lẫm khóa chặt trên chiếc mỏ neo quen thuộc, lồng ngực anh như bị thứ gì đó đâm mạnh vào, một cơn chua xót lan khắp trái tim.
Đó là sợi dây chuyền anh tặng cô năm ấy, không biết cô đã tháo nó xuống từ lúc nào. Vậy mà giờ đây nó lại xuất hiện trong tay cô, mang theo một tín hiệu chẳng cần nói cũng hiểu.
Ôn Nùng ngẩng đôi mắt trong trẻo lên nhìn sâu vào mắt anh: “A Lẫm, anh có muốn tự tay đeo lại nó cho em không?”
Khoảnh khắc ấy, Chu Tây Lẫm có cảm giác như một cơn gió từ đường bờ biển xa xôi của rất nhiều năm trước đang thổi tới, mang theo vị mặn của nước biển và những rung động tuổi trẻ, gào thét lao thẳng vào trái tim anh.
Câu nói ấy của Ôn Nùng là sự hòa giải, là chấp nhận, là lời mời bắt đầu lại từ đầu.
Anh hiểu tất cả.
Nhưng anh không lập tức nhận lấy sợi dây chuyền. Thay vào đó, anh ngồi sát lại bên cô hơn, mang theo sự nghiêm túc chưa từng có, anh thấp giọng hỏi: “Nùng Nùng, người nên nghiêm túc hỏi câu này là anh mới đúng. Trải qua nhiều chuyện như vậy rồi… em vẫn muốn đeo lại nó sao?”
Ôn Nùng nhìn thẳng vào mắt anh.
Người đàn ông trước mặt vẫn có đôi mày sâu thẳm như ngày nào, đường nét lạnh lùng sắc sảo. Nhưng nơi sâu nhất trong ánh mắt ấy, lớp băng giá và gai góc từng bao phủ đã tan biến, đọng lại là một thứ ánh sáng điềm đạm và dịu dàng hơn.
Cô biết anh vẫn là anh, vẫn là Chu Tây Lẫm mang trong mình vẻ bất cần và cố chấp tận trong cốt tủy.
Nhưng anh cũng không còn hoàn toàn là con người của ngày trước. Thời gian và những khổ đau đã để lại trên người họ những dấu vết không thể xóa nhòa, đồng thời cũng ban cho họ một lớp da thịt và linh hồn mới.
Sau khi bước ra từ ranh giới sinh tử, đối diện với chàng trai mà cô đã yêu suốt cả tuổi thanh xuân, người hiện diện trong những tháng năm rực rỡ nhất lẫn u tối nhất của cuộc đời mình, lòng Ôn Nùng lại bình yên đến lạ.
Mọi chuyện trong quá khứ giống như bãi cát sau khi thủy triều rút xuống, được nước biển gột rửa sạch sẽ, chỉ còn lại tấm chân tình nguyên sơ nhất.
Cuối cùng cô cũng hiểu tình yêu không phải là không có vết thương, mà là sau khi từng bị tổn thương vẫn lựa chọn nắm chặt tay nhau.
“A Lẫm, em đã thực sự trải qua một lần chết đi sống lại nên mới hiểu sinh mệnh mong manh đến mức nào, thời gian không thể quay lại ra sao và tiếc nuối là thứ chẳng thể bù đắp.”
Cô lên tiếng, giọng nói bình lặng như mặt biển dưới ánh trăng: “Nhưng điều em cảm nhận sâu sắc nhất là cuối cùng em đã hiểu thứ mình thật sự muốn nhất là gì.”
Anh khẽ cười: “Vậy thứ em muốn nhất là gì?”
“Anh.”
Anh vừa dứt lời, cô đã bình tĩnh mà kiên định đáp lại.
Không do dự, không tô vẽ, chỉ một chữ duy nhất.
Chu Tây Lẫm nhìn gương mặt bình thản của cô, hơi thở lặng lẽ nghẹn lại.
Cô không hề biết rằng đã vô số lần anh bừng tỉnh giữa cơn ác mộng trở về đêm máu nhuộm đỏ con phố ấy, cảm nhận sự sống trong lòng cô dần lạnh đi trong vòng tay mình. Dường như lòng bàn tay anh vẫn còn lưu lại cảm giác khi cô dùng máu viết xuống hai chữ “WN”.
Anh từng chứng kiến sóng to gió lớn trong những cuộc cứu hộ, từng tận mắt nhìn thấy cảnh sinh ly tử biệt, thậm chí còn tận mắt chứng kiến cái chết của mẹ mình. Anh từng nghĩ bản thân đã được tôi luyện trở nên cứng rắn như thép, nhưng trước mặt cô, anh mới nhận ra mình lại nhát gan đến vậy.
Anh sợ mất cô, còn hơn cả sợ mất đi chính bản thân mình.
Nhưng bây giờ anh đã có được chữ “anh” mà cô vừa nói.
Một cách kỳ lạ, anh cảm nhận được sự yên bình sau khi bão tố đi qua, giống như từ nay không còn điều gì đáng để sợ nữa.
Ôn Nùng nhìn những cảm xúc đang dâng lên mãnh liệt trong mắt anh, cô khẽ thở dài rồi tiếp tục: “Trong lúc hôn mê, em cảm giác như mình đã có một giấc mơ thật dài. Em mơ thấy mình quay trở lại thời cấp ba, như thể được sống lại một lần nữa. Trong giấc mơ ấy, mẹ em vẫn còn bên cạnh, em trở nên rất dũng cảm, vừa thích anh không bao lâu đã mạnh dạn tỏ tình rồi. Còn anh dường như cũng rất thích em, luôn ở bên cạnh em. Chúng ta thường cùng nhau đi hết những con đường thật dài, dùng chung một chiếc tai nghe có dây, nghe đi nghe lại bài “Ngày Nắng” của Châu Kiệt Luân…”
Giọng cô mang theo sự mơ hồ và hoài niệm như một giấc mộng xa xôi.
Ánh mắt Chu Tây Lẫm dần tối lại, tràn đầy đau lòng.
“Sau khi tỉnh lại em mới nhận ra…” Giọng Ôn Nùng trở nên bình thản hơn, mang theo nụ cười nhẹ nhõm: “Cuối cùng đó cũng chỉ là những khát vọng của em trong quá khứ, một giấc mơ mãi mãi không thể thành hiện thực.
“Nùng Nùng…” Chu Tây Lẫm đau lòng gọi tên cô.
“Nhưng em không buồn.” Ôn Nùng lập tức nói tiếp: “Thật đấy, hoàn toàn không buồn chút nào.
Bởi vì khi mở mắt ra, nhìn thấy anh tất bật chăm sóc mình, nhìn thấy sự đau lòng chất đầy trong mắt anh, nhìn thấy tình yêu của anh hiện hữu rõ ràng và chân thực đến thế…
Cô liền hiểu những tiếc nuối của quá khứ cuối cùng vẫn chỉ là quá khứ, còn hạnh phúc hiện tại cô đang cảm nhận được là một thứ hạnh phúc nặng trĩu mà lại vô cùng nhẹ nhàng.
Đó là tình yêu chân thật và vững vàng mà anh mang đến, nó không chỉ tồn tại trong giấc mơ.
Nếu đã vậy, cô còn lý do gì để không hài lòng, không nắm lấy hạnh phúc này đây?
Cô đưa tay lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt lên giữa hàng mày đang hơi nhíu lại của anh, cảm nhận làn da ấm áp ấy, nụ cười nở rộ như đóa nhài vừa hé: “Bởi vì em biết khi nhắm mắt lại, em sẽ có được anh của quá khứ. Còn khi mở mắt ra, người em có được là anh của hiện tại và cả tương lai.”
Chu Tây Lẫm lặng người nhìn cô, khóe mắt anh cũng dần nóng lên.
Anh khựng lại giây lát, khóe môi cuối cùng không thể kìm nén được nữa, chậm rãi cong lên thành một nụ cười rạng rỡ, nhẹ nhõm như được giải thoát.
Anh không còn do dự nữa, vươn tay lấy sợi dây chuyền mỏ neo từ lòng bàn tay cô. Anh tiến lại gần hơn, vén mái tóc sau gáy cô sang một bên, vòng sợi dây qua chiếc cổ mảnh mai ấy. Anh tìm đúng chiếc khóa rồi bình tĩnh cài lại.
Chiếc mỏ neo bạc nhỏ bé khẽ rơi xuống giữa hai xương quai xanh của cô, mang theo những lời hẹn ước và hiểu lầm của quá khứ, đồng thời cũng tượng trưng cho hành trình mới vừa bắt đầu.
Ôn Nùng đưa tay lên, đầu ngón tay khẽ chạm vào chiếc mỏ neo.
Cô ngẩng đầu lên, đúng lúc rơi vào đôi mắt sâu thẳm như biển của Chu Tây Lẫm.
Không cần thêm bất kỳ lời nào nữa.
Chu Tây Lẫm dang rộng vòng tay, chỉ lặng lẽ nhìn cô như thế.
Ôn Nùng mỉm cười, cô cũng đưa tay ôm lấy eo anh, vùi sâu gò má vào lồng ngực rộng lớn ấy.
Ngoài khung cửa sổ, muôn nhà lên đèn.
*
Tác giả có lời muốn nói:
“Bởi vì em biết khi nhắm mắt lại, em sẽ có được anh của quá khứ. Còn khi mở mắt ra, người em có được là anh của hiện tại và cả tương lai.”
Chương tiếp theo sẽ là một bữa tiệc tình yêu dành riêng cho 940 và Nùng Nùng của chúng ta! 💋
*
Cy: Eiiii, phần cuối chương này cảm động 😭