Phố bar thành phố Thanh.
Dưới màn đêm mùa hạ, những biển hiệu neon đua nhau khoe sắc rực rỡ, nam thanh nữ tú sành điệu đi lại tấp nập, tiếng cười nói và sóng nhạc dập dìu nối đuôi nhau vang lên không ngớt.
Thế nhưng, khi Chu Tây Lẫm và Ôn Nùng bước từ xe taxi xuống, cùng đi về phía cổng quán bar “Encounter”, không ít ánh nhìn vẫn bị kéo theo một cách vô thức.
Một người dáng dấp cao ráo, gương mặt lạnh lùng, nét mỏi mệt lười nhác vô tình lộ ra giữa đôi lông mày ngược lại càng thêm vài phần phóng khoáng, bất cần của kẻ dạo chơi nơi rìa thế giới phồn hoa. Một người vóc dáng mảnh mai, mái tóc dài búi lỏng, để lộ góc nghiêng thanh tú, khí chất trong trẻo như ánh trăng lỡ bước vào chốn huyên náo.
Họ không trò chuyện, càng không đi sát bên nhau mà người trước người sau giữ một khoảng cách khá rõ ràng. Vậy mà chỉ cần nhìn một cái là biết ngay họ đi cùng nhau, tự mang một từ trường mà người ngoài không cách nào can thiệp được.
Bước vào bên trong “Encounter”, ánh sáng tối sầm xuống, điệu nhạc Jazz lười biếng chảy trôi.
Họ tìm một bàn ở góc khuất rồi ngồi xuống. Nhân viên phục vụ bước tới, Chu Tây Lẫm chẳng thèm nhìn thực đơn, gọi ngay một ly Whisky thêm đá, Ôn Nùng lại chăm chú lựa chọn trên menu một hồi lâu, gọi một ly có cái tên rất bùi tai tên “Rừng sâu sương mù”.
Sau khi người phục vụ rời đi, họ cứ thế ngồi đối diện nhau trong im lặng.
Ánh nến trên bàn nhảy vót trong chiếc chụp thủy tinh, hắt lên bóng nghiêng của hai người.
Ánh mắt Ôn Nùng dừng lại trên đốm lửa bập bùng, hàng mi đổ một cái bóng nhạt dưới mắt. Chu Tây Lẫm tựa lưng vào thành sofa, ngón tay vô thức mân mê bao thuốc trong túi áo, tầm mắt dừng trên gương mặt cô, vừa nhẹ vừa nhạt.
Nếu có ai để ý đến chiếc bàn này, họ sẽ nhận ra một thứ sức hút vô vô hình đầy kỳ lạ.
Ngoại hình của họ rất tương xứng, nhưng tuyệt đối không phải một cặp đôi đang trong kỳ mặn nồng, càng không thuộc về giai đoạn mập mờ.
Họ dường như rất thấu hiểu nhau, nhưng cũng dường như rất xa lạ.
Từ đó có thể đoán rằng, hai người họ không ở trong giai đoạn yêu đương, mà khả năng cao là một cặp đôi từng yêu khắc cốt ghi tâm, nhưng giờ đây lại đang đứng ở hai đầu vách đá.
Họ không hề mang theo sự oán hận, thế nhưng họ cũng chẳng thể xem như gió thoảng mây bay, chưa hề buông bỏ.
Dường như vẫn còn yêu, nhưng lại khiến người ta cảm thấy có vẻ như không thể yêu tiếp được nữa.
Chuyện tình cảm này, bảo đơn giản thì cũng đơn giản, mà bảo phức tạp thì cũng thật phức tạp.
Phức tạp đến mức một đôi nam nữ chỉ cần ngồi ở đây, chẳng cần nói một lời, một ánh mắt thôi cũng đủ cảm nhận được sự cuộn trào và thâm trầm ẩn giấu bên trong.
Giống như nhân viên pha chế đang làm ly “Rừng sâu sương mù” cho Ôn Nùng.
Ly rượu này cần chính xác sáu loại rượu nền và rượu mùi, thêm nước cốt chanh tươi cùng chút rượu đắng, trải qua quá trình lắc đá dài và mạnh mẽ trong bình shaker, rồi lọc vào ly Martini đã được làm lạnh sẵn, cuối cùng xịt tinh dầu vỏ cam rồi châm lửa đốt thì mới có thể cho ra màu sắc phân tầng và hương vị phức tạp.
Các bước phức tạp là thế, nhưng chuyện tình cảm của đàn ông và đàn bà còn khó phân định hơn nhiều.
Vậy mà nó cũng lại đơn giản như chính chất cồn vậy.
Bất kể là rượu gì, uống vào rồi thì người ta cũng sẽ say.
Cũng giống như tình cảm, một khi đã khắc sâu vào tim thì người ta cũng tự chuốc lấy cơn say.
Hai ly rượu nhanh chóng được đặt lên bàn.
Ôn Nùng bưng chiếc ly lên, nhìn những giọt nước ngưng tụ trên thành ly, giọng nói rất khẽ: “Nhà anh xảy ra chuyện rồi.”
Cô cuối cùng cũng hỏi ra thành lời.
Ánh mắt Chu Tây Lẫm lướt qua cánh tay trái của mình, anh nâng ly rượu lên nhưng không uống, chỉ nhìn những viên đá xoay tròn.
“Ừ.” Anh đáp một tiếng: “Ông nội mất rồi.”
Hơi thở của Ôn Nùng khựng lại.
Cô từng gặp ông nội của Chu Tây Lẫm hai lần.
Lần đầu tiên là vào lễ xuất quân đếm ngược 100 ngày vào năm lớp mười hai.
Khi đám đông giải tán, một cặp vợ chồng già xuyên qua dòng người bước tới. Ông nội mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn màu xám đậm được là phẳng phiu, mái tóc chải chuốt gọn gàng, thậm chí còn xài thêm dầu bóng tóc, trông vô cùng tinh anh, khỏe mạnh.
Bà nội ôm trong tay một bó hoa hướng dương đưa cho Chu Tây Lẫm, vỗ vai cháu trai, nói lời động viên gì đó.
Đó là lần đầu tiên Ôn Nùng nhìn thấu vào góc nhỏ mềm mại được gia đình yêu thương phía sau lớp vỏ bọc cứng rắn của Chu Tây Lẫm.
Lần thứ hai là khi họ đang yêu nhau.
Cô ngủ lại chỗ Chu Tây Lẫm, sáng hôm sau vội vàng chuẩn bị cho tiết học sớm. Nhìn đồng hồ thấy không còn kịp nữa, cô mở toang cửa, đứng ngay ở lối ra vào hướng về phía phòng tắm thúc giục : “Chu Tây Lẫm, anh nhanh lên đi, em sắp muộn đến nơi rồi.”
Trong phòng tắm truyền lại tiếng đáp lời đầy uể oải của anh.
Lát sau, Ôn Nùng ló đầu nhìn vào, chỉ thấy anh đang đứng trước gương vừa huýt sáo vừa v**t v* mấy sợi tóc mái của mình.
Cô vừa bực vừa vội: “Anh có đưa em đi nữa không đấy, không đưa là em tự bắt taxi đi bây giờ.”
Chu Tây Lẫm nhìn cô qua tấm gương, khóe môi ngậm ý cười, vừa định cãi bướng thì Ôn Nùng nghe thấy tiếng thang máy kêu “ting” một cái rồi mở ra. Cô quay đầu lại, chỉ thấy một cụ già tinh anh khỏe mạnh bước ra ngoài.
Nhìn thấy Ôn Nùng đang đứng ở cửa, bước chân ông cụ khựng lại một nhịp, ánh mắt mang theo sự dò xét.
Ôn Nùng lập tức đứng hình, vội vàng đứng thẳng người, khẽ cúi đầu chào ông nội, ngay sau đó quay người gọi giật vào phòng tắm: “Chu Tây Lẫm, ông nội đến rồi.”
Lúc này Chu Tây Lẫm mới thong dong rảo bước ra ngoài, nhìn thấy ông nội, anh có chút bất ngờ: “Sao ông lại đến đây?”
Giọng điệu tùy tiện, mang theo chút lười nhác khi bị bắt quả tang.
“Ông không được đến à?” Ánh mắt ông nội dừng lại trên người Ôn Nùng một thoáng.
Chu Tây Lẫm hiểu ý, cánh tay anh tự nhiên choàng qua vai Ôn Nùng, kéo cô sát về phía mình rồi giới thiệu: “Bạn gái con, Ôn Nùng.”
Thế là Ôn Nùng liền cất tiếng: “Con chào ông nội ạ.”
Ông nội không nói gì, cũng không cười, nhưng Ôn Nùng có thể cảm nhận được ánh mắt của ông đã dịu đi vài phần, thái độ dành cho cô rất ôn hòa. Hơn nữa ông còn đứng chung một chiến tuyến với cô, quay sang trách mắng Chu Tây Lẫm: “Lề mà lề mề, còn ra thể thống gì nữa không biết, bắt con gái nhà người ta phải đợi, nhanh cái chân lên.”
Cánh cửa ký ức khép lại.
Ôn Nùng nắm chặt ly rượu, các đốt ngón tay hơi trắng bệch.
“Em không biết phải nói gì nữa.” Giọng cô có chút khô khốc: “Nhưng em hy vọng anh đừng quá đau lòng.”
Chu Tây Lẫm ngước mắt nhìn cô, cảm xúc nơi đáy mắt cuộn trào, cuối cùng hóa thành một nỗi thâm trầm khó giấu: “Em hẹn anh ra ngoài chỉ để nói câu này thôi sao?”
Ôn Nùng đón lấy ánh mắt của anh, ánh nến nhảy múa trong đôi mắt cô.
Khoảnh khắc này, dường như có muôn vàn lời nói đang âm thầm tuôn chảy.
Khoảnh khắc này thực ra có rất nhiều điều muốn nói.
Thời gian như những đợt sóng lớn đãi cát tìm vàng, ba năm qua đã cuốn trôi đi những gì và đã giữ lại những gì? Điều gì đến nay vẫn khó lòng buông bỏ và điều gì đã chẳng còn quan trọng nữa… Chỉ khi ngồi đối diện với cô như thế này, câu trả lời ấy mới trở nên rõ ràng.
Chu Tây Lẫm im lặng một hồi lâu, lâu đến mức những giọt nước trên thành ly Whisky đã gom lại rồi trượt dài xuống đáy.
Anh cuối cùng cũng mở lời, mang theo một nỗi mệt mỏi đầy mông lung: “Nói thật lòng nhé Ôn Nùng, anh thậm chí có hơi không nhớ rõ năm đó vì sao chúng ta lại chia tay nữa rồi.”
Ôn Nùng cảm thấy vị chua xót ngay lập tức lan tỏa khắp cõi lòng.
Ngay sau đó là một cảm giác đau đớn ập đến, giống như bị một đoàn tàu đang lao nhanh cán qua, nỗi đau ngắn ngủi nhưng dữ dội, để rồi sau đó là cảm giác máu từ từ chảy cạn, chậm rãi và kéo dài.
“Năm đó em nói em chưa từng thích anh, anh đã tin.” Anh dừng lại một chút, yết hầu khẽ lăn: “Nhưng sau này mỗi lần nhớ lại, anh lại thấy không đúng.”
Nếu như thực sự chưa từng thích thì kỹ năng diễn xuất của cô chẳng phải là quá xuất sắc rồi sao?
Những ánh mắt quyến luyến, những cái chạm đầy thân mật, những cảm xúc vui buồn vì anh kia, lẽ nào đều là những ảo ảnh được thiết kế một cách tinh vi?
Nhưng nếu đã từng thích thì sao cô có thể nhẫn tâm đâm một nhát dao vào anh ngay lúc anh phơi bày nỗi bất an sâu kín nhất của mình, phơi bày sự yếu đuối lo sợ được mất trước mặt cô?
Nghe thấy những lời này, Ôn Nùng mới thực sự nhận ra đây là một buổi nói chuyện thẳng thắn.
Tâm trí cô bị kéo ngược trở về cái đêm chia tay năm ấy, từng thước phim hiện lên rõ mồn một như mới ngày hôm qua.
Sau khi bóc tách từng lớp một, cô bỗng nhiên nhận ra thực ra cô cũng đâu có nói sai.
Vào khoảnh khắc đó, nỗi thất vọng chất cao như núi cùng những thông tin ác ý bất ngờ ập đến quả thực đã khiến cô không cách nào thích anh nổi nữa.
Cô chỉ là chưa từng ngừng yêu anh mà thôi.
Ôn Nùng nâng ly rượu lên, nhấp một ngụm nhỏ.
Từ lúc ngồi xuống đến giờ đều là Chu Tây Lẫm lên tiếng, lúc này cô mới chịu mở lời: “Sau này em cũng từng nghĩ lại, vụ cá cược đó chắc cũng giống như những gì Trình Hoắc nói chỉ là một trò đùa lúc ban đầu, không liên quan đến tấm chân tình về sau, là em đã bị Ô Nam che mắt.”
Đơn giản như thế…
Hóa ra lại đơn giản đến thế.
Hóa ra chỉ cần một câu nói là có thể chọc thủng sự cố chấp suốt ba năm qua, xoay chuyển những sai lệch trở về đúng quỹ đạo.
Giọng điệu cô bình thản, cứ như thể đã nghĩ thông suốt từ lâu rồi.
Còn anh thì lặng lẽ nhìn cô, nơi đáy mắt là một sự bình tâm đón nhận như thể đã biết trước mọi điều.
Lời đã nói đến mức này, dường như một chiếc gông cùm vô hình đã được tháo gỡ, Ôn Nùng cảm thấy bản thân trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn.
Cô đón lấy ánh mắt của anh, khóe môi bỗng nhếch lên, khẽ hỏi: “Chu Tây Lẫm, anh có tin không? Có những chuyện chỉ có thể cậy nhờ vào thời gian để giải quyết.”
Khi còn trẻ, họ đều là những người yêu nhau một cách quá đỗi thảm thiết.
Giống như hai ngọn lửa bùng cháy dữ dội, khi đến gần thì ấm nóng nhưng cũng rất dễ thiêu đốt lẫn nhau.
Một chút mâu thuẫn nhỏ nhặt, đứng trước h*m m**n chiếm hữu mãnh liệt, lòng tự trọng nhạy cảm và sự khác biệt tính cách không thể dung hòa, tất cả đều sẽ bị phóng đại lên vô số lần, để rồi cuối cùng biến thành một cái hố sâu không cách nào vượt qua.
Họ đều không biết làm sao để tìm thấy điểm cân bằng giữa việc yêu người khác và yêu chính mình, chỉ biết dùng phương thức kịch liệt nhất để bày tỏ và phòng thủ.
Với những đôi tình nhân khác, thời gian sẽ làm nới rộng khoảng cách giữa họ.
Nhưng đối với họ, thời gian lại là thứ bù đắp cho những khoảng trống ấy.
Mọi chuyện giữa họ, duy chỉ có thời gian mới có thể lấp đầy.
Cho nên ba năm qua, không hẹn ngày gặp lại.
Khi những góc cạnh sắc nhọn đã bị mài mòn, những cảm xúc cuộn trào lắng dịu xuống, thứ để lại chính là sự nhìn nhận tỉnh táo hơn về quá khứ và sự thấu hiểu sâu sắc hơn về đối phương.
Ba năm này chính là thời gian đang nắn lại xương cho họ.
“Nhưng hiện tại thời gian đã trôi qua rồi, chúng ta đã giữ lại được gì và đã thay đổi được những gì?”
Chu Tây Lẫm rất muốn hỏi như vậy, nhưng anh đã không làm thế.
Quầy lễ tân đã đổi một bản nhạc khác, những nốt nhạc êm dịu chảy trôi, bàn bên cạnh bỗng rộ lên một trận cười đùa vui vẻ, nhưng ánh mắt của Chu Tây Lẫm lại giống như chìm sâu vào một vùng biển không thấy đáy, u tối và lặng ngắt.
Anh không nói một lời, nhưng Ôn Nùng đều thấu hiểu tất cả.
Giữa họ có một sự ăn ý khắc sâu vào trong xương tủy, cho dù có một trận bão đi qua thì cũng không cách nào thổi bay hay làm lay chuyển được.
“Thực ra ba năm này, chúng ta đều đã nghĩ thông suốt rồi.”
Ôn Nùng lại mở lời: “Nhưng chúng ta đã phải trả một cái giá rất đắt mới có thể nghĩ thông suốt được.”
Đến tận ngày hôm nay, cô mới thực sự hiểu ra rằng có những người không phải cứ yêu thương là có thể ở bên nhau.
Tình cảm không đại diện cho tất cả.
Nếu như chỉ bám víu vào một ngọn lửa tình chưa tắt, ôm một bụng những hoài niệm về quá khứ mà có thể hòa hợp lại như thuở ban đầu thì ngay từ những tháng đầu, thậm chí là vài tuần sau khi chia tay, họ đã bất chấp tất cả để lao về phía nhau rồi.
Sở dĩ kéo dài đến tận ba năm là bởi vì thứ ngáng đường giữa họ từ lâu đã không còn đơn thuần là bản thân sự hiểu lầm kia nữa.
Mà là lòng tự trọng, sự nhút nhát và cả việc không biết cách yêu.
Họ còn quay lại được không?
Quay lại được.
Nhưng chẳng có ai muốn quay lại cả.
Bởi vì những ngày tháng sau này, chung quy vẫn phải đi về phía trước.
Chu Tây Lẫm hiểu rồi.
Anh hiểu tất cả mọi điều.
Cho nên anh không nói gì thêm, chỉ cụp mắt xuống, rút bao thuốc và chiếc bật lửa ra.
Ngón tay dường như có chút không vững, anh loay hoay rút một điếu thuốc rồi ngậm lên môi, giọng nói có chút khàn đặc: “Xin lỗi.”
Ngọn lửa từ chiếc bật lửa lóe lên, châm phần đầu điếu thuốc.
Anh rít một hơi thật sâu, làn khói trắng phả ra khiến anh trông có vài phần tiều tụy.
Ôn Nùng nhìn dáng vẻ hút thuốc của anh, bỗng nhiên đưa tay ra: “Cho em một điếu với.”
Bàn tay đang kẹp điếu thuốc của Chu Tây Lẫm khựng lại, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô. Vài giây sau, anh rút từ trong bao thuốc ra một điếu nữa rồi đưa cho cô.
Ôn Nùng đón lấy điếu thuốc, bắt chước dáng vẻ của anh, hơi rướn người về phía trước, ghé đầu điếu thuốc của mình lại gần đầu điếu thuốc đang cháy của anh.
Đốm lửa đỏ cam chuyền qua, điếu thuốc của cô cũng được châm bén.
Cô kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, rít một hơi, động tác không tính là quá thành thục nhưng cũng chẳng hề ngượng ngập, đây không phải lần đầu tiên cô hút thuốc.
Hai người cứ thế ngồi đối diện nhau, im lặng hút thuốc.
Anh hút rất mạnh, mỗi nhịp nhả khói đều mang theo một sự dữ dằn như thể đang phát tiết.
Cô hút rất khẽ, làn khói lãng đãng thoát ra từ bờ môi rồi tan biến vào không gian tối tăm, mang theo một nỗi cô đơn xa xăm.
Một điếu thuốc cháy tàn.
Tàn thuốc được gạt tắt vào trong gạt tàn.
Họ không ai nói một câu từ biệt, nhưng đều ăn ý đứng dậy rời khỏi quán bar.
Bên ngoài đêm xuân dịu dàng, một vầng trăng thanh mảnh treo lơ lửng trên bầu trời, gió đêm mang theo hơi thở ngà ngà say của đêm hạ mơn man qua da mặt.
Hai người sóng vai đứng bên lề đường, lại là một hồi im lặng kéo dài.
Nhìn cặp tình nhân trẻ tuổi đang ôm nhau bước vào quán bar dưới ánh đèn đường, khóe môi Ôn Nùng khẽ cong lên, giống như một tiếng thở dài, lại giống như một lời từ biệt.
Cô là người lên tiếng trước, giọng điệu bình thản: “Tạm biệt.”
Chu Tây Lẫm không đáp lại, chỉ chăm chú nhìn cô, ánh mắt trầm ngâm như muốn khắc sâu bóng hình cô vào tận đáy mắt.
Ánh mắt Ôn Nùng trong trẻo như ánh trăng.
Cô xoay người, cất bước rời đi.
Một bước.
Hai bước.
Đầu ngón chân của bước thứ ba vừa mới nhấc lên, còn chưa kịp chạm đất thì một luồng sức mạnh to lớn từ phía sau bất ngờ ập đến.
Cánh tay cô bị một bàn tay bỏng rát siết chặt lấy, cả người cô ngay lập tức mất thăng bằng, không kịp đề phòng mà ngã nhào về phía sau. Cô kinh ngạc ngước mắt lên, chỉ kịp nhìn thấy đôi mắt hằn tia máu của Chu Tây Lẫm ở ngay gần trong gang tấc.
Giây tiếp theo, nụ hôn của anh nặng nề rơi xuống.
Nụ hôn này thô bạo, vội vã, không theo một quy tắc nào cả.
Anh ghì chặt lấy cô như thể muốn nghiền nát cô để khảm vào trong xương tủy của chính mình.
Đầu óc Ôn Nùng trống rỗng, cơ thể cứng đờ, bị động hứng chịu sự tấn công bất ngờ như mưa bão này.
Cùng lúc đó, Ô Nam đang lảo đảo bước ra từ một quán bar khác.
Lớp trang điểm trên mặt cô ta đã nhem nhuốc, ánh mắt rã rời, vừa mới bám vào thùng rác nôn thốc nôn tháo đến hoa cả mắt. Cô ta vịnh vào cột đèn đường, khó khăn lắm mới đứng thẳng người dậy, thở hồng hộc.
Vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt cô ta băng qua ánh đèn neon và dòng người qua lại, bắt trọn lấy hai bóng hình đang quấn quýt lấy nhau ở phía đối diện bên đường.
Ngọn lửa căm hận còn mãnh liệt hơn cả chất cồn ngay lập tức đánh sập chút lý trí cuối cùng của cô ta. Sự ghen tị, nhục nhã, tức giận… tất cả những cảm xúc tiêu cực bùng nổ trong khoảnh khắc này, đôi mắt cô ta nhuộm một màu đỏ rực.
Nụ hôn của Chu Tây Lẫm kéo dài rất lâu, lâu đến mức Ôn Nùng gần như ngộp thở.
Anh rốt cuộc cũng khẽ nới lỏng lực tay, trán tì vào trán cô, hỏi một câu: “Đến mức này rồi, em vẫn muốn đi sao?”
Lồng ngực Ôn Nùng phập phồng dữ dội, trên bờ môi vẫn còn vương lại cảm giác bỏng rát của anh và mùi thuốc lá thoang thoảng.
Cô nhìn vào mớ cảm xúc phức tạp đang cuộn trào trong mắt anh, mấp máy môi, giọng nói mang theo một sự run rẩy nhẹ: “Đi thôi.”
Ít nhất là bây giờ, chúng ta đều tiếp tục đi về phía trước xem sao, để xem ở tương lai liệu có còn cơ hội gặp lại nhau không.
Cô khẽ đẩy anh ra, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
Gió đêm thổi qua, mang đi một chút nóng nực.
Cô không lập tức quay người đi ngay mà lùi lại một bước, giữ một khoảng cách an toàn hơn, sau đó mới thực sự quay người, bước về phía đối diện của con đường.
Chu Tây Lẫm đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng đang rời đi của cô, anh đứng một hồi lâu vẫn không nhúc nhích.
Đèn xanh phía trước bật sáng, dòng người vội vã qua đường.
Ôn Nùng hơi cúi đầu, tâm trí vẫn còn chìm đắm trong nụ hôn hỗn loạn và kịch liệt vừa rồi. Ánh đèn pha chói mắt không một lời báo trước từ bên kia đường chiếu thẳng tới, đi kèm với tiếng gầm rú điên cuồng của động cơ xe!
Ôn Nùng kinh hãi ngoảnh đầu lại.
Một chiếc xe hơi giống như một con mãnh thú mất kiểm soát lao thẳng về phía cô với tốc độ kinh hoàng. Khoảng cách quá gần, tốc độ lại quá nhanh, căn bản là không cách nào né tránh nổi.
Qua lớp kính chắn gió phía trước của chiếc xe đang điên cuồng lao tới kia, Ôn Nùng nhìn thấy rõ mồn một gương mặt vặn vẹo, điên dại ngập tràn hận thù của Ô Nam trên ghế lái.
Đầu óc Ôn Nùng trống rỗng, cơ thể cứng đờ, chỉ có thể trố mắt nhìn khối sắt khổng lồ đang lao tới.
“Rầm.”
Tiếng va chạm long trời lở đất xé toạc sự ồn ào của màn đêm.
Cơ thể cô bị một lực khổng lồ không thể kháng cự hất tung lên không trung, thế giới trước mắt xoay chuyển một cách điên cuồng, vỡ vụn rồi rơi rụng.
Trước khi ngã xuống đất, cô dường như nghe thấy có một giọng nói quen thuộc đang gào thét đến xé lòng vang lên gọi tên cô: “Ôn Nùng!”