Trận mưa đêm qua vừa dứt, bầu trời thành phố Thanh ngày hôm sau trong vắt và bao la như mới được gột rửa. Ánh nắng xuyên qua những tấm kính sát đất khổng lồ, đổ dài xuống khu vực ký tặng ở tầng một của hiệu sách lớn nhất thành phố.
Trong không khí thoang thoảng mùi mực thơm từ những trang sách mới hòa quyện cùng hương cà phê đậm đà.
Ôn Nùng ngồi phía sau chiếc bàn dài phủ khăn màu trắng kem. Trước mặt cô là hai cuốn sách đã xuất bản trước đó được xếp thành từng chồng ngay ngắn.
Dòng người xếp hàng ký tặng nối đuôi nhau từ phía bàn, kéo dài quanh khu trưng bày được bài trí tỉ mỉ của hiệu sách rồi uốn lượn thành một vòng lớn, gần như không thấy điểm cuối. Tại khu vực dành cho truyền thông, vài chiếc máy quay đã được dựng sẵn, các phóng viên hạ thấp giọng trò chuyện, thỉnh thoảng lại giơ máy ảnh lên bắt trọn những khoảnh khắc của buổi ký tặng.
“Ôn Ôn, em siêu thích chị luôn ấy.” Một cô gái búi tóc củ tỏi đưa cuốn sách tới, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Ôn Nùng ngẩng đầu, nở nụ cười vô cùng thân thiện với cô bé. Cô đón lấy cuốn sách, đặt bút viết lời đề tặng: “To Tiểu Bì: Chúc tâm hồn em sẽ luôn có một khoảng biển bình yên.”
Ký xong, cô gập sách lại rồi trả cho cô bé.
“Tác giả ơi, em có thể chụp chung với chị một tấm hình không ạ?” Cô gái kích động hỏi.
“Tất nhiên là được rồi.” Ôn Nùng đứng dậy, hơi nghiêng người, khẽ mỉm cười trước ống kính.
Một tiếng “tách” vang lên, lưu giữ lại gương mặt rạng rỡ đầy phấn khích của cô gái và góc nghiêng dịu dàng điềm tĩnh của Ôn Nùng.
Buổi ký tặng diễn ra vô cùng trật tự và nhịp nhàng, vì phải ký quá nhiều nên cổ tay của Ôn Nùng đã bắt đầu mỏi nhừ.
Đột nhiên, phía sau bên sườn bàn ký tặng nơi gần khu vực truyền thông rộ lên một trận xôn xao, loáng thoáng có cả tiếng cãi vã.
“Cho tôi vào đi! Tôi có phải người ngoài đâu, tôi là dì ruột của nó mà!”
“Thưa bà, xin bà hãy tuân thủ trật tự, vui lòng xếp hàng hoặc di chuyển sang khu vực chờ, đừng làm gián đoạn buổi ký tặng.”
“Trời đất ơi, cậu bảo vệ này sao mà ngang ngược thế hả? Tôi đi tìm cháu gái mình mà còn phải xếp hàng à? Nùng Nùng, dì đây mà!”
Ngòi bút trên tay Ôn Nùng bỗng khựng lại, một giọt mực loang ra thành một chấm nhỏ trên trang giấy.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Ngay lối vào, một cặp vợ chồng trung niên đang cố gắng chen lấn, định vượt qua sự ngăn cản của nhân viên bảo vệ để lao vào trong.
Người phụ nữ tóc xoăn màu vàng, mặc chiếc váy hoa hòe sặc sỡ, giọng nói oang oang. Người đàn ông bên cạnh mặc chiếc áo vest nhăn nhúm, trên mặt lộ rõ vẻ nôn nóng.
Chính là Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc.
Ôn Tinh Phương nhón chân, ra sức vẫy tay về phía Ôn Nùng, trên mặt nở nụ cười vồn vã đến mức giả tạo: “Mọi người xem con bé này xem, giờ thành nhà văn lớn rồi nên muốn gặp cũng chẳng dễ nữa. Cậu bảo vệ này, cậu làm ơn làm phước cho chúng tôi qua nói một câu thôi!”
Nhân viên bảo vệ vẫn làm tròn bổn phận, kiên quyết chặn họ lại.
Giọng nói của họ vang lên giữa không gian ký tặng vốn đang yên tĩnh và trật tự trở nên vô cùng chói tai. Nhiều độc giả và phóng viên truyền thông đều nhíu mày ngoảnh lại nhìn, xì xào bàn tán.
Gương mặt Ôn Nùng vẫn bình lặng như nước, nhưng ngay khoảnh khắc cụp mắt xuống, nơi đáy mắt cô thoáng lướt qua một tia phiền muộn khó lòng nhận ra.
Gia đình này đã quá lâu không xuất hiện trước mặt cô, đến mức cô suýt chút nữa đã quên đi những bộ mặt đáng ghét của họ. Vừa mới chạm mặt lại, cảm giác ghê tởm đã xộc ngay lên tới não.
Cô suy nghĩ hai giây, rồi vờ như không thấy cũng chẳng nghe thấy, cúi đầu nói nhỏ với nhân viên bên cạnh: “Làm phiền anh bảo bên an ninh mời họ ra ngoài giúp tôi, đừng để ảnh hưởng đến mọi người.”
Nhân viên kia lập tức thông báo cho trưởng bộ phận an ninh.
Rất nhanh sau đó, hai nam bảo vệ với vóc dáng vạm vỡ hơn bước tới. Họ dùng thái độ cứng rắn, vừa đẩy vừa kéo cặp vợ chồng Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc vẫn đang lải nhải rời khỏi khu vực ký tặng.
Tiếng ồn ào cứ thế nhỏ dần rồi tắt hẳn.
Buổi ký tặng tiếp tục diễn ra, nhưng làn sóng gió nhỏ vừa rồi giống như một viên đá ném vào lòng hồ, khiến cõi lòng Ôn Nùng gợn lên những gợn sóng lăn tăn.
Cô cố gắng tập trung tinh thần để đáp lại sự nhiệt tình của độc giả, nhưng nụ cười trên môi giờ đây giống như đang đeo một lớp mặt nạ.
Khi hoàng hôn buông xuống, buổi ký tặng kết thúc tốt đẹp.
Ôn Nùng vừa xoay xở cổ tay đang cứng đờ, vừa cùng Triệu Tự và trợ lý thu dọn hoa tươi cùng quà tặng mà độc giả gửi đến. Ba người ôm một đống đồ đạc, đi về phía lối nhỏ dẫn ra bãi đỗ xe ở cửa sau hiệu sách.
Vừa bước ra khỏi cửa sau, còn chưa kịp đi đến bên cạnh xe, Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc đã từ trong góc khuất lao ra, chặn ngay trước mặt họ.
“Nùng Nùng, Nùng Nùng, đợi đã!” Ôn Tinh Phương chộp lấy cánh tay Ôn Nùng, lực tay mạnh đến đáng sợ, trên mặt là vẻ cầu xin thái quá: “Dì cầu xin con đấy, cứu tụi dì với! Trước đây là tụi dì không tốt, là tụi dì bị mờ mắt nên mới đối xử tệ bạc với con, giờ dì quỳ xuống dập đầu nhận lỗi với con được không.”
Nói rồi bà ta định quỳ sụp xuống thật.
Triệu Tự có ánh mắt rất tinh tường, anh ta tiến lên một bước dài, giữ chặt người lại: “Có chuyện gì thì đứng thẳng lên mà nói, hai người đừng có giở trò ở đây.”
Ô Chí Quốc ở bên cạnh cũng liên tục chắp tay vái lạy, khúm núm cúi đầu: “Nùng Nùng, con là người rộng rãi, giơ cao đánh khẽ, tha cho cả nhà dì dượng một con đường sống đi, cầu xin con đấy.”
Ôn Nùng bị hành động đột ngột của họ làm cho giật mình lùi lại một bước, cô dùng lực hất tay Ôn Tinh Phương ra, lông mày nhíu chặt, ánh mắt tràn đầy vẻ cảnh giác: “Gì mà cứu hai người, gì mà tha cho hai người?”
“Hả?” Ôn Tinh Phương sửng sốt nhìn cô, ánh mắt mang theo sự dò xét: “Con không biết gì sao?”
“Biết gì cơ?” Tim Ôn Nùng vô thức bỗng nảy lên một nhịp.
“…” Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc đưa mắt nhìn nhau, đều thấy được sự kinh ngạc cùng một tia may mắn nhen nhóm trong mắt đối phương.
Đúng lúc này, một giọng nữ sắc nhọn mang theo sự giận dữ truyền đến: “Bố, mẹ! Hai người ở đây làm cái trò bôi tro trát trấu gì thế hả?!”
Ôn Nùng quay đầu theo hướng âm thanh phát ra.
Ô Nam diện một bộ đồ được phối hợp vô cùng tinh tế, đi giày cao gót, áo dệt kim màu be mềm mại kết hợp với chân váy ren màu hồng nhạt, tay xách chiếc túi hàng hiệu nhỏ nhắn, lớp trang điểm trên mặt rất cầu kỳ.
Cô ta vẫn đẹp, chỉ là nét đẹp ấy hằn rõ dấu vết của việc dao kéo, sống mũi quá thẳng, chiếc cằm quá nhọn, rõ ràng là đã từng đụng chạm qua phẫu thuật thẩm mỹ.
Ôn Nùng ít nhiều cũng biết về tình cảnh của Ô Nam. Kể từ khi bị Bồ Câu Đen sa thải ba năm trước và thân bại danh liệt, cô ta đã lủi thủi quay về thành phố Thanh. Không thể tiếp tục trụ lại trong giới thiết kế, cuối cùng cô ta đành vào làm tư vấn viên lễ tân cho một cơ sở thẩm mỹ cao cấp.
Cùng lúc ánh mắt Ôn Nùng dừng trên người Ô Nam, Ô Nam cũng đang nhìn Ôn Nùng.
Hôm nay Ôn Nùng ăn mặc rất thanh lịch, đường kẻ mắt màu xanh lá độc đáo nơi đuôi mắt khiến đôi mắt trong trẻo của cô thêm vài phần linh động. Vì lớp trang điểm đã có điểm nhấn tinh tế nên trang phục của cô rất đơn giản, cô chỉ mặc một chiếc áo thun trắng kết hợp với quần jeans ôm dáng, mái tóc dài búi lỏng sau đầu, vài lọn tóc mai rủ xuống bên má, sạch sẽ như đóa hoa nhài vừa nở sau cơn mưa, vừa thanh khiết lại vừa đượm chút khí chất dịu dàng của người làm nghề cầm bút.
Loại khí chất tự nhiên này được nuôi dưỡng từ những trang sách và cũng nhờ vào vòng tròn xã hội mà cô thuộc về.
Nghĩ bụng những năm qua cuộc sống của cô chắc chắn rất ổn định, công việc thuận buồm xuôi gió, chưa từng phải chịu sự chà đạp của xã hội.
Trong mắt Ô Nam ngay lập tức xẹt qua một tia ghen tị và căm hận, nhưng ngay sau đó đã bị cô ta ép xuống, biến thành sự chán ghét sâu sắc đối với bố mẹ mình: “Nhạc Nhạc vừa nãy đi mua sắm ở trên lầu, từ đằng xa đã thấy hai người ở đây lôi kéo nhau rồi! Hai người không thấy xấu hổ nhưng con thì có đấy! Mau đi về nhà ngay cho con!”
Nhạc Nhạc là cô bạn thân hờ hồi cấp ba của cô ta, khi đi mua sắm thấy tấm biển quảng cáo buổi ký tặng của Ôn Nùng, ban đầu định chụp gửi cho Ô Nam để chọc vào nỗi đau của cô ta, ai ngờ lại chứng kiến thêm màn kịch buồn cười của vợ chồng Ôn Tinh Phương, thế là tiện tay gửi luôn một thể.
“Mày câm miệng lại cho tao!” Ôn Tinh Phương lúc này đâu còn tâm trí nào mà giữ thể diện cho con gái, bà ta dùng sức hất mạnh bàn tay đang định kéo mình của Ô Nam ra, một lần nữa hướng về phía Ôn Nùng, trên mặt nặn ra một nụ cười còn xấu xí hơn cả khóc: “Nùng Nùng, con đừng chấp nhặt với nó, nó không hiểu chuyện đâu. Dì cầu xin con, con nói với cậu bạn trai của con giơ cao đánh khẽ, buông tha cho nhà dì đi.”
Bắt được một từ ngữ mấu chốt, lòng Ôn Nùng chợt thắt lại.
“Dượng biết con là đứa trẻ lương thiện nhất, ngược lại là cậu bạn trai kia của con…” Ổ Quốc Chí thở dài một tiếng thật nặng nề, gương mặt đầy vẻ sợ hãi và bất lực: “Con không biết đâu, mấy năm nay, cứ mỗi dịp lễ tết, cậu ta lại sai người đến nhà tụi dượng để hỏi thăm đấy!”
“Những người đó đến không đánh cũng không chửi, cứ dùng những ngóc ngách, những chiêu trò vụn vặt để hành hạ tụi dì. Hàng xóm láng giềng thấy ba ngày hai bữa lại có những kẻ trông không dễ chọc tìm đến cửa, ai nấy đều né tụi dì như né tà, rồi chỉ trỏ bàn tán. Gia đình dì mấy năm nay sống không bằng chết, người không ra người, ma không ra ma đây này.” Ôn Tinh Phương khóc lóc kể khổ tiếp lời.
Nói đến đây, bà ta bước lên hai bước, “bịch” một tiếng quỳ xuống: “Nùng Nùng, tụi dì thực sự không chịu nổi nữa rồi, con cứu tụi dì với!”
Ô Chí Quốc thấy vậy cũng bước lên quỳ xuống: “Đúng vậy, có một lần trước đây, tụi dượng định âm thầm liên lạc với con, kết quả không biết làm sao lại để bạn trai con phát hiện, thế là tụi dượng liền… May mà bây giờ con quay lại thành phố Thanh làm việc, đây là cơ hội cuối cùng của tụi dượng rồi.”
Triệu Tự và mấy nhân viên công tác đã không chịu nổi nữa, vội vàng tiến lên kéo Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc dậy: “Hai người mau đứng lên đi, có chuyện gì thì từ từ nói, quỳ ở đây trông ra cái thể thống gì nữa.”
Xung quanh đã có vài người móc điện thoại ra quay phim.
Ô Nam nhìn thấy cảnh tượng này thì càng cảm thấy thể diện của mình bị chà đạp, cả người cô ta tức đến run rẩy, chỉ tay vào bố mẹ hét lên: “Sau này hai người đừng có nhận là bố mẹ tôi nữa! Đồ nhu nhược, mất mặt quá rồi, bộ không cần mặt mũi nữa hả?!”
Ô Chí Quốc vừa được Triệu Tự kéo cánh tay gượng đứng dậy, nghe thấy lời trách mắng của con gái, lại nghĩ đến những ngày tháng uất ức mấy năm qua, một ngọn lửa giận bỗng bốc lên ngùn ngụt tới đỉnh đầu.
Ông ta mạnh mẽ hất tay Triệu Tự ra, quay người, dùng hết sức bình sinh vung một tát thật mạnh vào mặt Ô Nam.
“Chát!” một tiếng, Ô Nam trợn tròn mắt.
“Cút! Mày bớt gây thêm chuyện cho tao đi!” Ô Chí Quốc chỉ thẳng mặt đứa con gái đang bị đánh đến nghệt mặt ra, nước bọt văng tung tóe, ông ta gầm lên: “Mấy năm nay gia đình gặp nạn mày ở đâu? Bản thân mày ở ngoài ăn ngon mặc đẹp, sống ngày tháng như thần tiên, mày có từng ngó ngàng đến sự sống chết của tao, của mẹ mày và của em trai mày không? Giờ lại quay sang chê tụi tao làm mày mất mặt.”
Ôn Tinh Phương cũng vừa khóc vừa mắng nhiếc: “Em trai mày ở trường cũng bị người ta chỉ trỏ bàn tán. Còn mày thì hay rồi, chỉ biết nghĩ đến bản thân mình!”
Ô Nam ôm lấy một bên mặt, đôi môi run bần bật, nhìn bố mẹ mình bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Sự kiêu ngạo theo bản năng trỗi dậy, ngay sau đó khiến cô ta quay sang nhìn Ôn Nùng với ánh mắt đầy oán hận và độc địa.
Rõ ràng là nhân vật chính của câu chuyện, là trung tâm của cơn bão, thế nhưng Ôn Nùng lúc này lại giống như bị tách biệt ở một thế giới khác.
Cô lặng lẽ đứng yên tại chỗ, những tiếng khóc lóc, cãi vã, lôi kéo, vây xem xung quanh… tất cả những âm thanh ồn ã ấy dường như chẳng hề liên quan đến cô. Linh hồn cô như đang bay lên một tầng không cao rộng, lạnh lùng cúi xuống nhìn màn kịch hoang đường mà lạnh lẽo này.
Cô khó khăn lắm mới tiêu hóa hết những lời khóc lóc lộn xộn, nhưng lại chứa lượng thông tin khổng lồ của vợ chồng Ôn Tinh Phương.
Chu Tây Lẫm.
Ba chữ này được nghiền nát từ kẽ răng, nhai đi nhai lại, rồi nuốt nuốt ngược từng ngụm vào trong lòng.
Anh đã giấu cô, làm những chuyện gì ở phía sau lưng cô thế?
Quá khứ của cả hai người họ đều có thể coi là chằng chịt những vết thương, chính vì vậy khi yêu nhau, họ rất ít khi nhắc về quá khứ và cũng ăn ý không bao giờ gặng hỏi về chuyện đã qua.
Cô hiếm khi kể về những cay đắng của những năm tháng ăn nhờ ở đậu, cũng chưa từng truy hỏi về tia u ám thỉnh thoảng lại lóe lên nơi đáy mắt anh.
Anh lại càng chưa bao giờ tỏ ra có bất kỳ hứng thú nào đối với những trải nghiệm trước đây của cô.
Vậy mà anh lại giấu cô làm ra những chuyện long trở lỡ đất đến nhường này.
Anh dùng phương thức phù hợp với phong cách tàn nhẫn và kiệm lời của mình, đó là gậy ông đập lưng ông. Trong suốt những năm tháng dài đằng đẵng, anh dùng những chiêu trò vụn vặt, mài mòn, hành hạ những kẻ đã từng tổn thương cô một cách chậm rãi.
Triệu Tự vẫn đang ra sức khuyên ngăn gia đình đang tranh cãi không dứt kia, người vây xem xung quanh ngày một đông, trong đó không thiếu những độc giả của Ôn Nùng.
Nhưng nhân vật chính của buổi tiệc đã âm thầm rời khỏi sân khấu.
Lồng ngực Ôn Nùng nghẹn lại đến mức không thở nổi, lợi dụng lúc hỗn loạn, cô quay người bước đi.
Lúc này phố xá đã bắt đầu lên đèn, cô đi vô định dọc theo vỉa hè, bước chân có chút bồng bềnh, như thể đang bước đi trong một màn sương dày đặc, không nhìn rõ phương hướng.
Chẳng biết đã đi bao lâu, cô dừng lại trước một quán mì quen thuộc.
Tấm biển hiệu vẫn là dòng chữ đã phai màu năm ấy.
Trong một khoảnh khắc hoảng thốt, cô nhớ đến rất nhiều năm về trước, vào một đêm còn tăm tối và nặng nề hơn cả lúc này, Chu Tây Lẫm lần đầu tiên dẫn cô đến nơi đây.
Như có ma xui quỷ khiến, cô lại bước chân vào trong.
Cách bài trí bên trong quán gần như không có gì thay đổi, vài bộ bàn ghế đơn giản, trên tường treo tấm thực đơn đã ngả vàng cùng vài bức ảnh cũ, trong không khí ngập tràn hương thơm đậm đà của nước dùng xương và mùi mì sợi thân thuộc.
“Một người phải không cháu, ăn gì nào.” Giọng nói xởi lởi của bà chủ quán truyền đến.
Ôn Nùng ngước mắt nhìn, bà chủ quán dường như chẳng thay đổi chút nào, cô đi đến trước quầy lễ tân, nói: “Cho cháu một bát mì thịt bò, nước trong, không lấy rau mùi ạ.”
“Được rồi, đợi chút có ngay nhé.” Bà chủ quán nhanh nhẹn lên đơn, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Ôn Nùng vài giây, đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, thử hỏi: “Cô bé, không đi cùng cậu Chu à?”
Trái tim Ôn Nùng khẽ run lên: “Dì vẫn nhớ cháu ạ.”
“Ôi chao, hai đứa tụi cháu đứa nào đứa nấy đều có ngoại hình nổi bật quá, nhìn một lần là không quên được đâu.” Bà chủ quán cười xòa.
Ôn Nùng gượng gạo nhếch khóe môi, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Lại có khách khứa bước vào, bà chủ quán liền quăng câu hỏi vừa rồi ra sau đầu, Ôn Nùng cũng quay người tìm một chỗ trống sát tường rồi ngồi xuống.
Ngước mắt nhìn sang, vị trí mà cô và Chu Tây Lẫm từng ngồi năm xưa, lúc này đang có một cặp tình nhân trẻ tuổi ngồi ở đó.
Chàng trai mặc chiếc áo thun ngắn tay in hình màu đen, góc nghiêng khuôn mặt mang theo vài phần ngang ngược, đang cúi đầu cười nói gì đó với cô gái. Cô gái mặc chiếc váy sơ mi màu xanh nhạt, buộc tóc đuôi ngựa, nụ cười ngọt ngào.
Ánh đèn hắt xuống người họ, tràn ngập hơi thở thanh xuân.
Ôn Nùng lặng lẽ ngắm nhìn, dường như nhìn thấy chính mình và Chu Tây Lẫm dưới sự đảo ngược của dòng thời gian.
Cảnh còn người mất.
Bốn chữ này mang theo sức nặng ngàn cân đè nặng xuống lồng ngực cô.
“Cô bé, mì của cháu đến rồi đây.” Bà chủ quán bưng một bát mì thịt bò lớn nghi ngút khói đặt xuống trước mặt cô.
Nước dùng trong vắt, vài lát thịt bò dày dặn, hành lá xanh mướt, hương thơm nức mũi.
“Cháu cảm ơn ạ.” Ôn Nùng cầm lấy đôi đũa.
Đúng lúc này, tại cửa ra vào có một bóng người cao lớn quá khổ đổ ập xuống, che khuất cả ánh đèn treo trên khung cửa.
Ôn Nùng theo bản năng ngước mắt nhìn lên.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi đen, quần dài đen, cả người như hòa vào làm một với màn đêm ngoài cửa.
Sắc mặt anh là vẻ tiều tụy và xám xịt chưa từng có, dưới mắt là một quầng thâm dày đặc, trên cằm lún phún những sợi râu ngắn, trông như thể đã mấy ngày mấy đêm không hề chợp mắt.
Và điều đập vào mắt cô một cách nhức nhối nhất, chính là trên cánh tay trái của anh có đeo một dải băng tang được khâu bằng vải thô màu trắng.
*
Tác giả có lời muốn nói:
Phong tục để tang ở mỗi nơi mỗi khác, đoạn này mọi người đừng nghiên cứu khắt khe quá nhé.