Sau khi Ôn Nùng rời đi, bầu không khí trên bãi biển đầy lúng túng, rồi nhanh chóng bị tiếng nói ồn ào cố tình khuấy lên che lấp.
Mùi thịt nướng thơm lừng tỏa ra, tiếng bật lon bia vang lên liên tiếp. Mọi người lại quây quần ngồi xuống, cố gắng tìm lại sự thoải mái ban đầu.
“Nào nào nào, đừng ngồi không thế chứ! Uống tiếp đi!” Đại Tề giơ chai bia lên hô hào.
Lam Hi cũng cố gắng khuấy động bầu không khí: “Chỉ uống không thì chán lắm, hay chúng ta chơi trò Quốc Vương đi?”
Giọng cô ấy trong trẻo, mang theo chút mong đợi nhìn về phía Chu Tây Lẫm.
Chu Tây Lẫm duỗi đôi chân dài một cách tùy ý, ánh lửa hắt lên nửa gương mặt nghiêng của anh. Anh thậm chí còn chẳng buồn nhấc mí mắt, hoàn toàn không có phản ứng gì với đề nghị của Lam Hi.
Dù sao Lam Hi cũng chỉ là một cô gái còn đang đi học, điều cô ấy mong đợi đã không xảy ra, nụ cười trên mặt cũng có phần gượng gạo. Đúng lúc cô ấy định lên tiếng lần nữa, tiếng rung điện thoại đột ngột vang lên, phá vỡ sự im lặng ngắn ngủi.
Rè… rè…
Âm thanh phát ra từ phía Chu Tây Lẫm.
Động tác của anh khựng lại. Anh đặt lon bia xuống, lấy điện thoại ra.
Ánh sáng màn hình trong màn đêm trở nên vô cùng chói mắt, soi rõ gương mặt gần như không biểu cảm của anh. Anh liếc nhìn tên người gọi đến, khựng lại hai giây, rồi ngửa đầu uống cạn ngụm bia cuối cùng. Ngay sau đó, các ngón tay anh siết mạnh, lon bia phát ra một tiếng “rắc” khẽ trong lòng bàn tay, dễ dàng bị bóp bẹp.
Anh đứng dậy, chẳng buồn nhìn ai lấy một cái, vừa nhấn nút nghe vừa sải bước đi thật nhanh về phía sâu hơn của đường bờ biển, nơi cách xa đám đông ồn ào.
“Ông nội.” Giọng Chu Tây Lẫm vang lên sau khi đã rời xa mọi người, hòa lẫn trong tiếng gió biển, không nghe ra quá nhiều cảm xúc.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm ấm của người già: “Thằng nhóc thối, làm nhiệm vụ xong chưa?”
“Chưa ạ, nhưng sắp tới Hải Châu rồi.” Chu Tây Lẫm dừng bước, đối diện với mặt biển đen ngòm đang cuộn sóng. Gió đêm thổi tung những lọn tóc trước trán anh.
“Ừ.” Ông nội đáp một tiếng. Sau một khoảng lặng ngắn, giọng nói mang theo chút mềm mại khó nhận ra: “Mấy hôm nay con không gọi điện, ông cứ thấy không yên lòng.”
Những lời như vậy thốt ra từ một người ông vốn luôn nghiêm khắc, lại càng nặng tựa ngàn cân.
Yết hầu Chu Tây Lẫm khẽ chuyển động, giọng nói cũng thấp xuống vài phần: “Bận quá nên con quên mất.”
Đầu dây bên kia lại chìm vào im lặng trong chốc lát. Gió biển tràn vào ống nghe, tạo thành những tiếng xào xạc.
“…” Giọng ông nội lại vang lên, chậm rãi hơn trước: “Không hiểu sao lúc này cứ nghĩ đến con mãi, trong lòng thấy trống trải. Ông già rồi, chẳng còn mong cầu gì khác, chỉ hy vọng con bình an khỏe mạnh thôi.”
Bàn tay cầm điện thoại của Chu Tây Lẫm hơi siết lại. Anh nhìn ánh trăng vỡ vụn phản chiếu trên mặt biển phía xa, im lặng vài giây rồi mới khẽ đáp: “Dạ.”
Anh không nói “con biết rồi” hay “ông đừng lo” như những lời khách sáo thông thường, chỉ một tiếng “dạ” nhưng nặng tựa ngàn cân. Ông nội hiểu, đó chính là lời hứa anh dành cho mình.
“Được rồi, con lo việc của con đi. Nhớ chú ý an toàn.” Giọng ông nội nhẹ nhõm hơn đôi chút.
“Dạ, ông cũng nhớ giữ gìn sức khỏe.” Chu Tây Lẫm đáp.
Cuộc gọi kết thúc, chỉ còn lại những tiếng tút tút kéo dài.
Chu Tây Lẫm đứng nguyên tại chỗ, ánh sáng màn hình điện thoại dần tắt đi.
Anh ngẩng đầu, biển khơi sáng dưới ánh trăng. Ánh sáng bạc lạnh lẽo phủ kín mặt nước, sóng lấp lánh ánh sáng, nhưng chẳng thể soi thấu vẻ trầm tư sâu trong đáy mắt anh.
Anh ngoảnh đầu nhìn lại, mới nhận ra mình đã đi rất xa. Đống lửa trại phía sau chỉ còn là một quầng sáng vàng ấm nhỏ bé, mơ hồ vẫn thấy được bóng người quây thành vòng, dường như đều đang nhìn về phía anh.
Anh cụp mắt, mở khóa điện thoại, nhấn vào khung trò chuyện với Trình Hoắc, ngón tay nhanh chóng gõ hai chữ: [Đi đây.]
Tin nhắn của Trình Hoắc gần như lập tức gửi đến: [Đi vậy luôn à?]
Blue Hour: [Ừ.]
Chu Tây Lẫm chỉ trả lời một chữ, dứt khoát gọn gàng, màn hình tắt đi.
Anh nhét điện thoại trở lại túi quần, xoay người đi về phía làng chài.
Anh rút ra một điếu thuốc, châm lửa, đốm lửa đỏ rực lập lòe trong màn đêm.
Anh ngậm thuốc, hai tay đút túi quần. Dưới ánh trăng, bóng lưng kéo dài thật xa.
Mùi thuốc lá lan trong không khí se lạnh. Từng mảnh ký ức thoáng hiện trong đầu anh như những mảnh ghép rời rạc, rồi lại như chẳng nghĩ gì cả.
Cứ thế đi một quãng rất xa, anh bỗng nghe thấy tiếng chó sủa.
“Gâu! Gâu gâu gâu!”
“Cút đi, cút!”
“Em cẩn thận đó!”
Tiếng chó sủa dữ dội, xen lẫn tiếng quát tháo của người đàn ông và giọng nữ đầy lo lắng, truyền tới từ ngã rẽ khuất sau những tán cây phía trước.
Bước chân Chu Tây Lẫm khựng lại, chân mày anh lập tức nhíu chặt.
Anh dụi tắt đầu thuốc, nhanh chóng đi về phía phát ra âm thanh.
Vòng qua mấy bụi cây thấp, cảnh tượng trước mắt khiến đồng tử anh co rút.
Trên con đường nhỏ hẹp, Lâm Lỗi đang cầm một khúc gỗ thô nhặt ven đường, chắn trước người Ôn Nùng. Trán cậu ta đẫm mồ hôi, trên mặt vừa kinh hãi vừa tức giận.
Còn phía trước họ là một con chó hoang kích thước rất to, trông như phát điên, chặn kín đường đi.
Toàn thân nó bẩn thỉu nhếch nhác, bộ lông dài màu xám đen bết thành từng mảng, dính đầy bùn đất và chất bẩn. Lúc này nó đang nhe nanh, cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ đe dọa, đôi mắt đục ngầu lóe lên ánh sáng bất thường trong bóng tối. Nó khom lưng trong trạng thái điên loạn, chiếc đuôi kẹp chặt g*** h** ch*n, bất cứ lúc nào cũng có thể lao tới.
“Cút đi! Tao lạy mày luôn đấy, cút đi!” Lâm Lỗi cố gắng xua đuổi, nhưng con chó điên dường như đã bị chọc giận, không những không lùi, nó còn chớp đúng thời cơ, lao tới c*n v** c* tay đang cầm gậy của Lâm Lỗi.
Lâm Lỗi kêu lên một tiếng, theo bản năng lùi lại và rụt tay lại.
Ôn Nùng thấy vậy cũng vô cùng hoảng hốt. Trong lúc nguy cấp, cô theo bản năng cúi xuống nhặt một hòn đá dưới đất, dùng hết sức ném về phía con chó điên.
Hòn đá trúng vào lưng con chó, nó rên lên đau đớn, động tác khựng lại.
Ngay sau đó, nó quay đầu nhìn về phía Ôn Nùng, gầm gừ đầy hung hãn.
Đầu óc Ôn Nùng trống rỗng, bên cạnh không còn vật gì có thể dùng được nữa. Trong cơn hoảng loạn, cô ném mạnh chiếc điện thoại đang cầm trong tay về phía đầu con chó.
Bốp.
Chiếc điện thoại đập trúng đầu nó, nhưng cũng hoàn toàn chọc giận con súc sinh ấy.
“Gừ!” Con chó điên phát ra tiếng gầm dữ tợn, vừa gầm rú vừa lao về phía cẳng chân Ôn Nùng.
Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Chu Tây Lẫm như một tia chớp đen lao tới từ bên hông, một cú đá cực kỳ chuẩn xác giáng thẳng vào thân con chó.
Tiếng tru thảm thiết vang lên, con chó bị đá văng ra ngoài, đập mạnh vào thân cây bên cạnh rồi lăn xuống đất.
Chu Tây Lẫm hoàn toàn không cho nó cơ hội đứng dậy. Anh không hề do dự, bước nhanh tới trước, túm lấy lớp da sau gáy con chó điên. Cánh tay đột ngột phát lực, quật mạnh con vật vẫn còn đang điên cuồng giãy giụa vào thân cây.
Sau vài lần như vậy, con chó hoàn toàn mềm nhũn, nằm bất động trên mặt đất.
Chu Tây Lẫm xác nhận nó đã ngất đi mới buông tay, lồng ngực anh khẽ phập phồng, nơi thái dương rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Anh cởi áo khoác trên người xuống, bọc kín con chó bất tỉnh bên trong rồi buộc thật chặt.
Anh dự định mang nó nhốt vào lồng, chờ sáng hôm sau tìm bác sĩ thú y kiểm tra xem có phải mắc bệnh dại hay không, sau đó giao cho người có chuyên môn quyết định số phận của nó.
Làm xong tất cả, anh quay đầu nhìn về phía Ôn Nùng.
Sắc mặt Ôn Nùng trắng bệch như giấy, cơ thể vẫn còn khẽ run rẩy.
Cảnh tượng nguy hiểm vừa rồi vẫn đang liên tục tua lại trước mắt cô. Bóng dáng Chu Tây Lẫm bất chấp tất cả lao tới cứu cô, giống như một vị chiến thần giáng thế, khiến nơi sâu nhất trong lòng cô rung động dữ dội.
Cô chợt nhớ tới một ngày nào đó nhiều năm trước khi hai người tình cờ gặp nhau ở thành phố Thanh.
Lúc ấy cô suýt bị chiếc xe của một tên nhóc đua xe tông trúng, cũng chính anh đã bất chấp tất cả lao tới cứu cô, chỉ là tâm trạng khi đó và bây giờ hoàn toàn khác nhau.
Không thể không thừa nhận rằng cho dù trên người cả hai vẫn còn mang theo những gánh nặng riêng, nhưng chẳng ai khắc thuyền tìm gươm* nữa. Tất cả đều đang tiếp tục chèo lái con thuyền của mình tiến về phía trước.
*Là một câu thành ngữ ngụ ngôn nổi tiếng. Câu chuyện kể về một người đi thuyền đánh rơi gươm xuống sông, liền vội vã khắc một vạch lên mạn thuyền để đánh dấu. Đến khi thuyền cập bến, anh ta mới căn cứ vào vết khắc đó để mò kiếm, kết quả là mò mãi không thấy vì chiếc thuyền đã di chuyển
Ôn Nùng vẫn chưa hoàn hồn, nhìn Chu Tây Lẫm rồi theo bản năng hỏi: “Nó… chết rồi sao?”
Chu Tây Lẫm chỉ liếc cô một cái, không nói gì.
Ôn Nùng cho rằng anh đã ngầm thừa nhận.
Cô nhìn chiếc áo đang bọc lấy con chó điên, dù biết đó là một con vật nguy hiểm, nhưng chứng kiến một sinh mạng cứ thế biến mất ngay trước mắt mình, trong lòng cô vẫn thoáng qua một tia tiếc nuối.
Cô mím chặt môi, không nói thêm gì.
Ánh mắt Chu Tây Lẫm khẽ siết lại.
Anh bắt được vẻ tiếc thương thoáng qua trên gương mặt cô, biểu cảm nhỏ bé ấy như một cây kim đâm mạnh vào tận đáy lòng.
“Chết rồi ạ?!” Lâm Lỗi bên cạnh cuối cùng cũng hoàn hồn. Cậu ta nhìn cái bọc kia, vừa kinh ngạc vừa tức giận, máu nóng dồn thẳng lên đầu: “Sao lại thế, sao anh có thể đánh chết nó?”
Tâm trạng vốn đã bị đè nén của Chu Tây Lẫm lập tức bị câu chất vấn không biết điều ấy châm ngòi. Ánh mắt anh lạnh như băng, quét thẳng về phía Lâm Lỗi, quanh người tỏa ra khí thế hung dữ đầy đáng sợ: “Cậu có ý kiến à?”
“Nó cũng là một mạng sống mà! Bảo vệ động vật là trách nhiệm của tất cả mọi người!” Lâm Lỗi trừng mắt nói.
“Cậu á hả? Bảo vệ động vật?” Giọng Chu Tây Lẫm không lớn, lại mang theo vài phần cay nghiệt: “Ngay cả bản thân còn không bảo vệ nổi mà đòi bảo vệ động vật? Lớn xác thế này mà vô dụng hết sức, đến một con súc sinh cũng không xử lý được. Chó còn mạnh hơn cậu, thế mà còn dám ngồi đây giảng đạo lý bảo vệ động vật với tôi.”
Anh mắng không chút nể nang, từng câu từng chữ đều như dao cứa vào lòng người.
Lâm Lỗi bị khí thế của anh áp đảo, lại bị đâm trúng chỗ đau, mặt đỏ bừng, môi run lên nhưng không thốt nổi một câu phản bác.
Ôn Nùng cảm thấy câu cuối cùng của Chu Tây Lẫm đã có phần mất kiểm soát, liền nhíu chặt mày, bước lên trước khuyên can: “Được rồi, bớt nói vài câu đi.”
“Hai người đúng là đều có lòng từ bi của Bồ Tát.” Chu Tây Lẫm bỗng bật cười.
Anh bước lên một bước, bóng dáng cao lớn mang theo áp lực mãnh liệt bao phủ hoàn toàn lấy Ôn Nùng: “Xem ra là tôi xen vào chuyện không đâu rồi? Đã thương con súc sinh ấy như thế, lúc nãy đuổi nó làm gì? Cứ đứng yên đó để nó cắn đi.”
Ôn Nùng mệt mỏi đáp: “Tôi không…”
“Biểu cảm vừa rồi của em là sao? Thấy tôi đánh chết nó nên cảm thấy tôi tàn nhẫn à?” Chu Tây Lẫm không cho cô cơ hội mở miệng.
“Đội trưởng Chu, anh có tức thì nhằm vào tôi, đừng trút giận lên chị Ôn Nùng!” Lâm Lỗi bước lên chắn trước mặt Ôn Nùng.
Chu Tây Lẫm khựng lại, ánh mắt anh lướt qua Lâm Lỗi rồi trở về gương mặt tái nhợt của Ôn Nùng, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười châm biếm: “Anh bạn thích làm anh hùng cứu mỹ nhân ghê nhỉ. Được thôi, nhưng tôi tốt bụng nhắc cậu một câu.”
Câu này là nói với Lâm Lỗi, nhưng mắt anh lại nhìn chằm chằm Ôn Nùng: “Phụ nữ không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài. Có những người trông vô hại đấy, nhưng trong lòng đầy toan tính. Chuyện này, cô Ôn là người có quyền lên tiếng nhất. Cô thấy tôi nói có đúng không, cô Ôn?”
“Chu Tây Lẫm. Anh đủ rồi đó.” Ôn Nùng tức đến run người, giọng nói đầy mệt mỏi.
Cô vốn nghĩ đuổi được một con chó điên thì mọi chuyện sẽ yên ổn, nhưng rõ ràng Chu Tây Lẫm chính là con chó điên thứ hai xuất hiện trước mặt cô.
Từ khi quen anh đến nay, đây là lần đầu tiên cô thấy anh dùng lời lẽ công kích người khác như vậy.
Anh có thể lạnh nhạt, nhưng chưa từng lạnh lùng. Có thể bạc tình, nhưng chưa từng cay nghiệt.
Nhưng lúc này đây, anh vừa lạnh lùng vừa cay nghiệt.
Rè… rè… rè…
Điện thoại trong túi Chu Tây Lẫm lại điên cuồng rung lên.
Cơn giận của anh bị cắt ngang, anh bực bội rút điện thoại ra, chẳng buồn nhìn màn hình đã nhấn nghe: “Ai đấy?!”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng bà nội nghẹn ngào trong nước mắt: “A Lẫm, con mau về đi! Ông nội con… mất rồi!”
Chu Tây Lẫm: “…”
Bà nội khóc không thành tiếng: “Sau khi gọi điện cho con xong, ông ấy vẫn đi dạo như thường lệ. Ai ngờ lúc ra cửa lại trượt chân ngã khỏi bậc thềm, đập đầu xuống đất… đã… đã mất tại chỗ rồi! Đến khi xe cấp cứu tới… người cũng lạnh hết rồi… chả kịp để lại một câu trăn trối nào…”
Ầm!
Tựa như một tia sét đánh xuống.
Sự tức giận, cay nghiệt, điên cuồng trên mặt Chu Tây Lẫm trong nháy mắt vỡ vụn.
Cả người anh như bị rút sạch gân cốt, đứng chết lặng tại chỗ. Trong đôi mắt vừa rồi còn cháy bùng lửa giận giờ chỉ còn lại sự trống rỗng mịt mờ. Thân hình anh khẽ lảo đảo, gần như không đứng vững nổi.
Anh chậm rãi… từ từ ngẩng đầu lên nhìn về phía Ôn Nùng.
Ánh mắt Ôn Nùng run lên.
Cô chỉ cảm thấy người trước mặt trong khoảnh khắc ấy như trời đất đảo lộn, dường như anh vừa chết đi một giây.
Cô không biết nội dung cuộc điện thoại, chỉ thấy sắc mặt anh trắng bệch, ánh mắt trống rỗng đến đáng sợ, trong lòng không khỏi nhói lên.
Nhưng cô không cho phép bản thân mềm lòng.
Hít sâu một hơi, cô đáp trả lại những tổn thương anh vừa dành cho mình: “Chu Tây Lẫm, anh nói sai rồi. Chuyện phụ nữ không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài, người có quyền lên tiếng nhất không phải tôi. Là anh mới đúng, phải không?”
Nếu anh đã nhắc tới cái gọi là lừa dối, chứng tỏ chuyện ba năm trước vẫn luôn là cái gai trong lòng anh.
Vậy thì cô cũng không ngại đâm thẳng lưỡi dao vào nơi anh đau nhất.
Nhưng Chu Tây Lẫm không có bất kỳ phản ứng nào. Anh chỉ đứng đó nhìn cô bằng đôi mắt trống rỗng vô hồn, dường như xuyên qua cô, anh đang nhìn thấy một vực sâu khác không thể cứu vãn.
Ôn Nùng không nhìn anh thêm nữa, cô lạnh lùng xoay người, không quay đầu mà rời đi.
Càng đi xa anh, tâm trạng cô càng bình tĩnh, nhưng nhịp tim lại đập càng lúc càng mạnh.
Có những cuộc gặp lại là để nối lại duyên xưa, nhưng cũng có những cuộc gặp lại là để dọn sạch duyên cũ.
Nửa tiếng trước, khi còn ngồi trên bãi biển, cô có lẽ vẫn chưa phân biệt được sự sắp đặt của số phận, nhưng vào thời khắc này, cô chợt bật cười tự giễu. Hóa ra bọn họ thuộc kiểu thứ hai, quả nhiên là kiểu thứ hai.
Trở về chỗ ở, Ôn Nùng trằn trọc suốt một đêm, cô mất ngủ cả đêm.
Mãi tới sáng hôm sau mới thiếp đi, ngủ một mạch đến trưa.
Thức dậy, cô định ra cửa hàng tạp hóa mua mì gói.
Khi đi tới đầu làng, từ xa cô nhìn thấy đội cứu hộ đang xếp hàng tập hợp.
Người chỉ huy phía trước là Trình Hoắc, không thấy Chu Tây Lẫm đâu.
Cô suy nghĩ một giây rồi quyết định quay đầu, không muốn tiếp tục có bất kỳ giao điểm nào với họ nữa.
Nhưng Trình Hoắc lại gọi tên cô.
Ôn Nùng quay lại.
Trình Hoắc chạy tới trước mặt cô, hơi thở còn chưa ổn định.
“Ôn Nùng.” Cậu ta lên tiếng, giọng trầm thấp chân thành.
“Sao thế?”
Giọng cô rất nhạt, xa cách thấy rõ.
Trình Hoắc gật đầu. “Nhà anh Lẫm xảy ra chuyện rồi. Cậu ấy đã rời khỏi làng chài trước.”
Ôn Nùng khựng lại, rồi cười: “Hình như… không liên quan gì đến tôi thì phải.”
Trình Hoắc muốn nói lại thôi, im lặng một lúc lâu mới thở dài: “Tôi biết. Tôi chỉ là người ngoài, không có tư cách xen vào chuyện giữa hai người. Nhưng…” Cậu ta ngừng lại, ánh mắt chân thành: “Tôi thật sự không muốn thấy hai người đi đến bước đường hôm nay, tôi cảm thấy tiếc quá.”
Ôn Nùng khẽ kéo khóe môi, nụ cười nhạt như nước: “Vậy hả?”
Thấy cô như vậy, Trình Hoắc nhất thời cũng không biết có nên tiếp tục khuyên nữa hay không. Cậu ta suy nghĩ một lúc rồi thở dài: “Cậu ấy thật sự rất yêu cậu. Thật đấy.”
Ôn Nùng cứng họng, cô cảm thấy giữa họ không còn gì để tiếp tục nói nữa. Vừa quay người định đi thì điện thoại trong túi rung lên.
Cô lấy ra xem, màn hình hiện một tin nhắn từ Trình Hoắc.
Ôn Nùng quay lại nhìn cậu ta.
Trong mắt Trình Hoắc mang theo sự cầu xin: “Video này tôi giữ hơn hai năm rồi. Cậu về xem đi.”
Ôn Nùng im lặng. Đúng lúc ấy, Đại Tề từ xa đi tới, vẫy tay với Trình Hoắc: “Con chó em đưa sang chỗ bác sĩ thú y trong làng rồi, không biết sống hay chết nữa.”
“Biết rồi.” Trình Hoắc đáp.
Hàng mi Ôn Nùng khẽ động: “Con chó nào?”
“Con chó anh Lẫm bắt được tối qua, chả có gì to tát cả.” Trình Hoắc hoàn toàn không biết chuyện tối qua nên nhanh chóng chuyển đề tài.
“Cậu nhất định phải xem video này đó.”
Ôn Nùng cười nhạt: “Tôi thấy không cần thiết.”
“Sao lại không cần?”
“… Tôi đã không còn tin nữa. Có chứng minh thêm thì còn ý nghĩa gì?”
Trình Hoắc hé môi, nhất thời không biết phải nói gì.
Cậu ta thật sự im lặng rất lâu, sau đó mới nhìn cô, kiên định nói: “Ôn Nùng, cậu là người làm văn chương, chắc hiểu hơn tôi. Tình yêu không cần niềm tin, điều nó cần là cảm nhận.”
Cảm nhận được thì là có, không cảm nhận được thì là không.
Ai bảo tình cảm phức tạp? Thật ra đơn giản như thế thôi.
Hơi thở Ôn Nùng khựng lại.
Cô siết chặt điện thoại, không phản bác thêm nữa.
…
Về đến nơi ở, Ôn Nùng đóng cửa phòng, ngăn cách toàn bộ thế giới bên ngoài.
Cô ngồi bên đầu giường rất lâu, cuối cùng mở khóa điện thoại.
Đầu ngón tay lơ lửng trên màn hình, do dự hồi lâu mới bấm mở video.
Vòng tròn tải dữ liệu xoay vài giây, màn hình sáng lên.
Nhìn khung cảnh thì đây là phòng ngủ của Chu Tây Lẫm, thời gian là đêm khuya.
Chu Tây Lẫm dường như đã uống say. Anh loạng choạng ngồi xuống giường, cẩn thận từng chút một dịch người lại gần một vật màu đỏ, sau đó vô cùng quyến luyến tựa trán lên đó.
Ôn Nùng dùng hai ngón tay phóng to màn hình rồi lại thu nhỏ.
Cô bịt chặt miệng, nước mắt chảy qua kẽ ngón tay.
Là chiếc váy của cô, chiếc váy cô để quên trong nhà anh.
Anh trải phẳng bộ quần áo ấy trên giường, như thể đang mô phỏng hình dáng một người nằm ở đó. Còn anh nằm bên cạnh, cuộn mình lại như một chú mèo nhỏ.
Tấm lưng rộng khẽ cong lên, cô độc và mong manh đến tận xương tủy.
Video rất ngắn, chưa đầy một phút, màn hình đã tối lại.
Sau khi thoát ra, cô mới thấy Trình Hoắc vừa gửi thêm một tin nhắn cách đây vài phút: [Sau khi hai người chia tay, cảm xúc của cậu ấy nhiều lần mất kiểm soát. Tôi sợ cậu ấy nghĩ quẩn nên lén lắp camera giám sát, không ngờ lại quay được cảnh này.”
Nỗi chua xót khổng lồ cùng sự đau lòng đến muộn như một cơn sóng thần nhấn chìm Ôn Nùng.
Cô không thể chống đỡ thêm được nữa, cô co người ngồi trên sàn, vùi mặt thật sâu vào đầu gối.
Tiếng nức nở bị kìm nén vang lên khe khẽ trong căn phòng tĩnh lặng.
Không biết qua bao lâu, tiếng chuông điện thoại vang lên, phá tan nỗi đau buồn.
Trên mặt Ôn Nùng đầy vệt nước mắt.
Cô lau mặt qua loa rồi nhìn màn hình, người gọi tới là biên tập viên của cô, Triệu Tự.
Cô hít sâu mấy hơi, cố gắng để giọng mình nghe bình thường hơn: “Alo.”
“Ôn Nùng à.”
Giọng Triệu Tự vang lên: “Anh xác nhận lại vé tàu của em nhé. Buổi ký tặng đầu tiên ở thành phố Thanh, lãnh đạo bên nhà xuất bản rất coi trọng.”
Năm nay nhà xuất bản sắp xếp cho Ôn Nùng mười buổi ký tặng sách, điểm dừng chân đầu tiên là thành phố Thanh, lịch trình này đã được sắp xếp từ ba tháng trước.
Ôn Nùng hít sâu một hơi: “Chiều mai em đi tàu về Hải Châu, trưa ngày kia đi tàu cao tốc tới thành phố Thanh, thời gian vẫn kịp.”
“Được, vậy gặp nhau ở thành phố Thanh. Nghỉ ngơi cho tốt, dưỡng sức đầy đủ nhé.”
Triệu Tự dặn dò vài câu rồi cúp máy.
Điện thoại ngắt, căn phòng lại chìm vào yên tĩnh.
Ánh sáng màn hình điện thoại tối dần, phản chiếu gương mặt còn đọng nước mắt của Ôn Nùng.
Cô đứng dậy đi tới bên cửa sổ.
Ngoài kia, tiếng sóng biển vẫn không ngừng vang vọng.
Cô nhớ lại câu nói của Trình Hoắc, cảm nhận được là có.
Vậy nỗi đau cô đang cảm nhận lúc này rốt cuộc là gì?
*
Tác giả có lời muốn nói
Đến thành phố Thanh làm lành nhé
*
Cy: Chương này buồn thật. Ông nội thấy bồn chồn nên gọi điện cho người mà ông quan tâm nhất là Chu Tây lẫm mà đâu ngờ người xảy ra chuyện lại là ông đâu 😭