Chương 41 - Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Khi tàu cứu hộ cập bến, Ôn Nùng vẫn còn run rẩy.

Cô quấn chặt chiếc chăn mỏng quanh người, co ro trong góc khoang tàu, cái lạnh len lỏi từ tận kẽ xương.

Không biết đã qua bao lâu, một cốc nước nóng được đưa tới trước mặt.

Cô theo bàn tay với những khớp xương rõ nét ấy ngẩng đầu lên nhìn, hàng mi khẽ run.

Là Trình Hoắc.

Ba năm không gặp, đường nét trên gương mặt cậu ta càng thêm cứng cáp, ánh mắt cũng trầm lắng hơn trước.

Nhưng vừa nhìn lướt qua bờ vai rộng của cậu ta, cô bất ngờ bắt gặp Chu Tây Lẫm đang đứng trên boong tàu hút thuốc.

Gió biển cuốn tung mái tóc đen trên đỉnh đầu anh. Ngay cả động tác để tóc bay trong gió cũng toát lên vẻ ngông cuồng kiêu ngạo, thế nhưng bóng lưng lại giống như một mỏm đá ngầm lặng lẽ, đốm lửa đỏ nơi đầu ngón tay vừa nhả ra làn khói đã bị gió thổi tan.

Ánh mắt Ôn Nùng dừng lại trên bóng lưng anh.

“Không sang đó nói vài câu sao?” Trình Hoắc lên tiếng, giọng trầm thấp mang theo ý dò hỏi.

Ôn Nùng hoàn hồn, cụp mắt nhìn mặt nước đang khẽ lay động trong cốc, không đáp.

“Cô gái, có thể xuống tàu rồi.” Giọng chú Lâm vang lên, mang theo sự nhẹ nhõm của người vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần.

Ôn Nùng ngẩng đầu, khóe môi cong lên thành một nụ cười rất nhạt: “Dạ.”

Thấy cô quấn chăn kín người, sắc mặt trắng bệch như chiếc vỏ sò bạc màu, rõ ràng đã bị dọa cho khiếp vía, chú Lâm liền trừng mắt nhìn cậu con trai đang đứng bên cạnh như khúc gỗ, lớn giọng quát: “Lỗi Lỗi! Đứng đực ra đấy làm gì? Không mau đỡ người ta một tay!”

Lâm Lỗi là một chàng trai cao lớn, thật thà chất phác, còn nhỏ hơn Ôn Nùng một tuổi. Mỗi lần nhìn cô hoặc nói chuyện với cô đều lắp bắp, lần này cũng không ngoại lệ.

Cậu ta đỏ mặt tiến lại gần, bàn tay đưa ra rồi lại rụt về, cuối cùng chỉ biết gãi gãi sau đầu, lắp bắp hỏi: “Chị… chị Ôn Nùng… chị… chị không sao chứ?”

Ôn Nùng đã gặp đủ kiểu người khéo ăn khéo nói, bây giờ lại thích những người mộc mạc như cậu ta hơn.

Cô khẽ lắc đầu, giọng khàn khàn vì mệt mỏi: “Không sao, đi thôi.”

Cô chống tay vào vách tàu đứng dậy, bước được một bước rồi dừng lại, hơi quay đầu nhìn Trình Hoắc: “Cảm ơn nhé.”

Biểu cảm Trình Hoắc có phần phức tạp, cậu ta kéo khóe môi thành một nụ cười chẳng giống cười: “Trách nhiệm thôi.”

Cô không nói thêm gì, xoay người đi theo Lâm Lỗi ra khỏi tàu.

Vừa bước khỏi khoang tàu, cô thấy Chu Tây Lẫm vẫn đứng nguyên chỗ cũ hút thuốc. Ánh mắt anh dường như đã nhìn sang đây, lại dường như không hề.

Ôn Nùng vẫn bình thản theo Lâm Lỗi xuống tàu.

Bên này, chú Lâm xoa xoa hai tay, bước tới cạnh Chu Tây Lẫm.

“Đội trưởng Chu!” Giọng chú sang sảng, ánh mắt đầy vẻ chân thành chất phác: “Đây đúng là ân tình lớn như trời! Tối qua nếu không có các cậu, cả thuyền chúng tôi e rằng…” Chú lắc đầu, không nói tiếp, rồi nhiệt tình nói: “Từ đây đến Hải Châu cũng không phải quá xa, nhưng các cậu đã vất vả cả đêm, liều mạng giữa gió lớn sóng dữ, sức lực chắc cũng cạn kiệt rồi. Giờ còn phải lặn lội quay về nữa thì mệt biết bao.”

Chú chỉ về làng chài cách đó không xa, những mái nhà đang dần hiện rõ dưới ánh bình minh.

“Hay là ở lại làng chúng tôi nghỉ ngơi hai hôm, coi như du lịch vậy. Phòng ốc tuy đơn sơ nhưng sạch sẽ ấm áp, nước nóng lúc nào cũng có.”

Chú Lâm nói bằng tất cả sự chân thành, ánh mắt tha thiết nhìn Chu Tây Lẫm.

Chu Tây Lẫm từ đầu đến cuối vẫn không biểu lộ cảm xúc. Đường nét nghiêng trên gương mặt căng cứng, quai hàm sắc lạnh. Anh liên tục hút thuốc, mỗi lần rít một hơi thật sâu, đôi mắt hơi nheo lại, hai bên má lõm xuống rõ rệt.

Thấy vậy, chú Lâm lại nói: “Huống hồ các cậu còn là ân nhân cứu mạng của chúng tôi. Dù thế nào cũng phải cho chúng tôi cơ hội báo đáp chứ!”

Điếu thuốc trên tay đã cháy đến tận đầu lọc.

Chu Tây Lẫm búng tàn thuốc, ánh mắt vượt qua gương mặt đầy nhiệt tình của chú Lâm, hướng về phía đường chân trời xa xăm.

Chú Lâm không biết anh đang nghĩ gì, đành quay sang nhìn Trình Hoắc như cầu cứu.

Trình Hoắc nhìn Chu Tây Lẫm, men theo ánh mắt anh, thấy bầu trời sau cơn bão hiện lên vẻ trong trẻo kỳ lạ.

Những tầng mây chì nặng nề bị xé toạc thành một khe hở khổng lồ. Mặt trời đỏ vàng đang nhô lên từ nơi biển trời giao nhau, viền quanh mây một vòng ánh sáng vàng, mặt biển yên ả được phủ kín những mảnh vàng lấp lánh.

Chu Tây Lẫm nhìn mặt trời mọc vài giây, gương mặt mang theo vẻ bình lặng.

Trình Hoắc suy nghĩ một lát rồi lên tiếng: “A Lẫm.”

Phải thêm hai giây nữa Chu Tây Lẫm mới thu hồi ánh mắt, nhìn chú Lâm: “Dạ. Vậy thì làm phiền chú rồi.”

Ôn Nùng vừa xuống tàu mới phát hiện dân làng đã đứng chật kín bờ biển.

Những người phụ nữ ngóng cổ tìm kiếm trong dòng người vừa cập bến, khi nhìn thấy người thân quen thuộc liền nhào tới. Có người khóc, có người cười, có người vừa mắng vừa ôm chặt lấy người thân, cảm xúc sống sót sau thảm họa lan tỏa trong gió biển.

Thím Lâm trước tiên sờ nắn khắp người con trai để xác nhận con trai đã bình an vô sự, sau đó mới quay sang hỏi han Ôn Nùng: “Tiểu Ôn sợ lắm phải không? Sắc mặt kém thế này cơ mà!”

Ôn Nùng chỉ cảm thấy toàn thân như rã rời, cơn đau âm ỉ quen thuộc nơi bụng dưới càng lúc càng dữ dội. Cô gượng cười, giọng uể oải: “Cháu không sao, chỉ hơi mệt thôi…”

Lời còn chưa dứt, Lâm Lỗi đột nhiên chỉ vào phía sau quần cô rồi kêu lên: “Chị Ôn Nùng, trên người chị có máu! Chị bị thương à?!”

Giọng cậu ta vốn đã lớn, lập tức khiến mấy ánh mắt xung quanh cùng lúc đổ dồn về phía cô.

Thím Lâm cũng hoảng hốt: “Hả? Bị thương chỗ nào? Mau để thím xem nào!”

Ôn Nùng cứng người, một tia ngượng ngùng thoáng hiện trên gương mặt tái nhợt.

Cô vội vàng nói không sao, nhưng thím Lâm vẫn không yên tâm, kéo tay cô lên xem rồi lại sờ trán cô.

Cô vô thức xua tay, đang định giải thích thì đúng lúc nhìn thấy chú Lâm dẫn Chu Tây Lẫm và nhóm người của anh đi tới.

Lúc nãy chú Lâm đứng xa, nghe không rõ, tưởng rằng cô xảy ra chuyện nên cũng sốt ruột: “Cô gái, cháu bị thương à?”

Mọi ánh mắt đều tập trung lên người cô.

Ôn Nùng mím môi, ánh mắt lướt qua gương mặt gần như không biểu cảm của Chu Tây Lẫm rồi khẽ ho một tiếng, giọng không lớn nhưng đủ để mọi người nghe rõ: “Không ạ, chỉ là… cháu đang đến kỳ kinh nguyệt thôi.”

Không khí im lặng trong thoáng chốc.

Thím Lâm lập tức hiểu ra, trách yêu con trai : “Cái thằng ngốc này! Làm người ta giật cả mình!”

Lâm Lỗi lập tức đỏ bừng mặt, xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm khe đất chui xuống.

Ánh mắt Chu Tây Lẫm dừng lại trên chiếc quần của Ôn Nùng nửa giây rồi lạnh nhạt dời đi, như thể chưa từng nhìn thấy.

“Đi thôi đi thôi, mau về nhà nghỉ ngơi.”

Thím Lâm vội vàng ôm vai Ôn Nùng, nửa dìu nửa kéo cô rời đi, ngăn cách khỏi những ánh mắt quan tâm hay đã hiểu rõ mọi chuyện phía sau.

Về đến nhà, Ôn Nùng mới thật sự thả lỏng.

Cô tiễn thím Lâm ra về, khóa cửa, thay quần áo sạch sẽ cùng băng vệ sinh mới, rồi lục trong túi lấy thuốc giảm đau, uống một viên với nước nguội.

Làm xong mọi thứ, cô mới vào phòng ngủ, ngồi xuống mép giường, vô thức đưa tay ấn lên hai bên thắt lưng.

Nơi đó vẫn đau âm ỉ.

Nhớ lại đêm qua… Cơn gió lớn xé nát con thuyền đánh cá mong manh, những con sóng khổng lồ như quái thú hết lần này đến lần khác muốn nuốt chửng tất cả, mưa lạnh và nước biển đập hết lên đầu và lên mặt.

Giữa khung cảnh hỗn loạn ấy, cô và anh bất ngờ gặp lại nhau. Ánh mắt chỉ vội vàng chạm nhau trong một khoảnh khắc rồi lập tức dời đi, như thể chưa từng quen biết.

Lúc đó anh là đội trưởng đang mang trên vai trách nhiệm nặng nề, sinh mạng của tất cả mọi người đều đặt trên vai anh.

Cô nhìn anh chỉ huy điều phối cả đội như một vị tướng, nhìn anh nổi giận quát mắng vì lo lắng cho những đồng đội bất cẩn, nhìn anh bình tĩnh quả quyết chiến đấu với thiên nhiên như một cây trụ cột vững chãi.

Thứ bạo lực đẹp đẽ do ông trời tạo nên ấy, đặt trên người một người hoang dã và nổi loạn như anh lại tạo thành sự hòa hợp kỳ lạ.

Còn cô chẳng qua chỉ là một phần rất nhỏ trong số những sinh mạng ấy. Vốn cho rằng một ngọn cỏ ven đường như mình sẽ chẳng bao giờ có giao điểm với vị thần trong khung cảnh đó.

Thế nhưng một con sóng lớn bất ngờ ập tới, khoảnh khắc con thuyền nghiêng ngả dữ dội, cột buồm mang theo sức nặng ngàn cân đổ thẳng về phía cô.

Cô còn chưa kịp kêu lên, chỉ cảm thấy một lực cực mạnh đẩy mình bật ra, lưng cô đập mạnh vào vách khoang tàu, đồng thời bên tai vang lên một tiếng va chạm nặng nề cùng tiếng rên vì đau bị kìm nén.

Còn chưa kịp hoàn hồn, cô ngẩng đầu lên, chỉ thấy Chu Tây Lẫm loạng choạng đứng ở vị trí cô vừa đứng lúc nãy, tấm lưng anh bị cột buồm nặng nề giáng trúng.

Lực va đập khủng khiếp khiến anh gần như bị hất thẳng xuống biển sâu đang cuộn sóng.

Một tay anh bám chặt lấy mạn thuyền. Những khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức, cơ bắp cánh tay nổi cuồn cuộn, mạnh mẽ giữ vững cơ thể.

Trước khi con sóng tiếp theo ập tới, anh xoay người, sải vài bước đến trước mặt cô lúc ấy vẫn đang ngã ngồi trên sàn.

Anh cúi xuống, một cánh tay luồn qua dưới đầu gối cô, tay còn lại siết chặt lấy eo và lưng cô, bế bổng cả người cô lên.

Ôn Nùng thậm chí có thể cảm nhận được từng thớ cơ trên cánh tay anh đang bùng nổ sức mạnh kinh người trong khoảnh khắc ấy.

Anh ôm cô lao đi trên boong tàu rung lắc dữ dội, xuyên qua mưa gió đang quất thẳng vào mặt, chạy về phía cột sáng do đèn pha của tàu cứu hộ chiếu xé toạc cả màn đêm.

Nước biển gần như ngập đến bắp chân anh, thân tàu phát ra những tiếng kẽo kẹt đáng sợ.

Sau đó Ôn Nùng hoàn toàn không nhớ mình được một đội viên khác đón lấy như thế nào, cũng không nhớ mình lên tàu cứu hộ ra sao.

Điều duy nhất cô nhớ là nhịp tim của anh xuyên qua lớp quần áo ướt đẫm, nặng nề và gấp gáp, từng nhịp từng nhịp gõ vào tai cô.

Hai bên thắt lưng vẫn còn hơi đau nhức, cô vén áo lên nhìn, quả nhiên trên làn da trắng mịn hiện rõ vài dấu bầm tím sẫm màu.

Đó là dấu vết do anh dùng sức ôm cô để lại.

Cô nhìn những vết bầm ấy vài giây rồi buông áo xuống, ngả người nằm lên giường.

Tác dụng của thuốc giảm đau hòa cùng cơn mệt mỏi từ từ kéo tới. Cô nhắm đôi mắt nặng trĩu lại.

Sau đó tiếng gõ cửa đánh thức cô dậy.

Ôn Nùng xoa cổ, đứng dậy ra mở cửa.

Ngoài cửa, giọng Lâm Lỗi vang lên: “Chị Ôn Nùng, trong làng đang mở tiệc ở ủy ban thôn để cảm ơn đội cứu hộ. Mẹ em bảo em sang gọi chị tới ăn cơm.”

Ôn Nùng mở chốt cửa, nói với cậu ta: “Giúp chị cảm ơn thím nhé. Chị không khỏe lắm nên không đi đâu.”

Bên ngoài im lặng một lát, giọng Lâm Lỗi mang theo chút kiên trì: “Tối qua đội cứu hộ ai cũng góp sức, chị cũng được cứu. Dù sao chị cũng nên tới cảm ơn họ một tiếng chứ?”

Ôn Nùng chợt khựng lại.

Đúng vậy, người cứu cô đâu chỉ có mình anh.

Cô khẽ thở dài: “…Được rồi, lát nữa chị qua.”

Ôn Nùng trở về phòng thay quần áo, chỉnh trang đơn giản một chút rồi mới đi đến ủy ban thôn.

Trong sân lớn của ủy ban đã dựng năm bàn tiệc tròn sơn đỏ.

Dân làng mời đầu bếp giỏi nhất trong vùng đến nấu nướng. Hải sản chất thành đống như núi: cua béo chắc thịt, tôm tươi đỏ au, sò điệp lớn bằng bàn tay, cá hấp bóng mỡ… Mùi thơm hòa lẫn tiếng nói cười, tạo nên không khí mộc mạc mà náo nhiệt.

Lâm Lỗi dẫn Ôn Nùng đến ngồi ở một bàn phía rìa.

Nào ngờ cô vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì chú Lâm đã dẫn Chu Tây Lẫm, Trình Hoắc và Đại Tề cùng mấy người khác đi tới. Trong lòng Ôn Nùng bỗng dấy lên cảm giác bất an, lờ mờ có dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, mấy người ấy tiến lại gần rồi ngồi xuống đúng bàn này, mà vị trí được sắp xếp cũng khéo đến lạ, ghế của Ôn Nùng và Chu Tây Lẫm lại vừa hay đặt sát cạnh nhau.

Khoảnh khắc Chu Tây Lẫm ngồi xuống bên cạnh Ôn Nùng, không khí dường như đông cứng lại trong giây lát.

Ôn Nùng cụp mắt, nhìn chằm chằm vào vành chiếc chén sứ trắng thô ráp trước mặt. Từ phía Chu Tây Lẫm ngồi cạnh thoang thoảng truyền tới mùi thuốc lá rất nhạt hòa lẫn hơi thở của biển cả. Giữa hai người chỉ cách chưa đầy nửa cánh tay, không có ánh mắt giao nhau, không có lấy một lời trò chuyện, tựa như hai người xa lạ quen thuộc nhất trên đời.

Thấy vậy, Trình Hoắc và Đại Tề không hẹn mà cùng nhìn nhau một cái, lại nhìn sang mấy đội viên cũ từng gặp Ôn Nùng, trên mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ hóng chuyện.

Chỉ có chú Lâm và mọi người hoàn toàn không hề hay biết.

Vừa khai tiệc, chú Lâm đã nâng ly rượu hướng về phía Chu Tây Lẫm: “Đội trưởng Chu, tối qua đúng là nhờ có các cậu. Cơn bão ấy nguy hiểm quá.”

Chu Tây Lẫm nâng ly, uống cạn trong một hơi rồi thản nhiên đáp: “Không có gì ạ.”

Chú Lâm cũng biết anh vốn là người lạnh lùng nên không thấy khó chịu, liền sảng khoái uống cạn ly của mình rồi hỏi tiếp: “Thế sao các cậu lại đi ngang vùng biển đó?”

“Không phải đi ngang. Tàu hàng Lam Kình bị mắc cạn và nghiêng thân tàu, bọn cháu vừa hoàn thành nhiệm vụ cứu hộ, trên đường quay về thì nhận được tín hiệu của mọi người.” Trình Hoắc lên tiếng giải thích.

“À à!” Chú Lâm chợt hiểu ra, mang theo sự thấu hiểu đặc trưng của ngư dân đối với công việc ngoài biển: “Công việc đó chắc vất vả lắm nhỉ? Tôi nghe nói những nhiệm vụ cứu hộ kiểu này thù lao cũng rất cao mà hả?”

Hàng mi Chu Tây Lẫm còn chẳng động đậy: “Cũng ổn ạ.”

Trong lúc họ trò chuyện, bên này Lâm Lỗi vụng về nhưng chân thành liên tục gắp thức ăn cho Ôn Nùng.

Chiếc đĩa nhỏ trước mặt cô nhanh chóng chất đầy tôm biển, thịt cua, thịt cá, tất cả đều là phần ngon nhất.

Thím Lâm và mấy người phụ nữ ở bàn bên nhìn thấy cảnh ấy liền trao đổi ánh mắt với nhau, bật ra những tiếng cười đầy ẩn ý.

Bàn của đội cứu hộ ngoài chú Lâm ra thì ai nấy đều khá im lặng.

Trình Hoắc, Đại Tề và vài đội viên cũ mà Ôn Nùng thấy quen mặt đều lặng lẽ ăn phần của mình. Một nửa số người ở đây đều biết chuyện cũ giữa cô và Chu Tây Lẫm, khiến bầu không khí trở nên vô cùng kỳ lạ.

Đại Tề vốn là người tinh ý, lúc này thấy Lâm Lỗi liên tục ân cần với Ôn Nùng, lại nhìn phản ứng của mấy bà thím bên cạnh, trong lòng không khỏi suy nghĩ.

Đôi mắt đảo một vòng, cậu ta bỗng hắng giọng, âm lượng không lớn không nhỏ, vừa đủ để cả bàn nghe thấy: “Này đội trưởng, vết thương trên lưng anh ổn chưa? Cú đó không nhẹ đâu, nhìn thôi cũng thấy đau rồi!”

Thím Lâm lập tức quan tâm hỏi: “Hả? Đội trưởng Chu bị thương à?”

Đại Tề lập tức kể lại đầy sinh động: “Chứ còn gì nữa! Cái cột buồm to như thế đập trúng một phát, nghe cái rầm luôn! Bọn cháu nhìn mà tim thắt cả lại. Lúc đó con thuyền lắc còn dữ hơn cái sàng nữa…”

Cậu ta cố tình kéo dài giọng, liếc nhìn Ôn Nùng. “May mà là đội trưởng Lẫm của bọn cháu, nếu không thì không có ai cứu được cô Ôn lên đâu. Cô Ôn, cô nói xem cô may mắn đến mức nào chứ?”

Nói câu cuối cùng, Đại Tề nhìn xéo sang Ôn Nùng, cố ý biến nó thành một câu hỏi.

Cả bàn bỗng yên lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.

Đại Tề vẫn cười, thấy vậy lại bổ sung: “Cô Ôn này, đội trưởng bọn tôi bị thương vì cô đấy nhé. Xét tình xét lý, cô có phải nên kính đội trưởng một ly để bày tỏ thành ý không?”

Chu Tây Lẫm không nhìn Đại Tề, cũng không nhìn Ôn Nùng, chỉ cúi mắt nhìn chén rượu trước mặt mình.

Gương mặt Ôn Nùng cũng không có biểu cảm gì.

Cô chỉ dừng lại một giây rồi đặt đũa xuống, cầm ấm trà bên cạnh lên, trước tiên rót đầy nước vào ly nhỏ của mình, sau đó cầm chiếc ly trống trước mặt Chu Tây Lẫm, cũng rót cho anh một ly nước ấm.

Làm xong tất cả, cô mới nâng ly chén nước của mình lên. Cô ngước mắt bình thản nhìn Chu Tây Lẫm: “Đội trưởng Chu đang bị thương, không nên uống rượu. Tôi xin lấy nước thay rượu vậy.” Giọng cô không lớn nhưng rõ ràng, ổn định: “Tối qua cảm ơn anh đã cứu tôi.”

Cuối cùng Chu Tây Lẫm cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt anh rất sâu, sâu như mặt biển tĩnh lặng.

Anh không động đậy, không chạm vào ly nước ấy, cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô.

Ôn Nùng đón lấy ánh mắt anh, không né tránh, không mang theo cảm xúc thừa thãi nào. Dường như cô cũng chẳng quan tâm anh có uống hay không, chỉ đơn giản hoàn thành một phép lịch sự cần có.

Nói xong, cô uống cạn ly nước trong tay, sau đó đặt chén xuống, khẽ gật đầu với chú Lâm và thím Lâm: “Chú thím Lâm, bụng cháu vẫn hơi khó chịu. Cháu xin phép về trước.”

“Ừ được được, mau về nghỉ ngơi đi!” Thím Lâm vội vàng đáp.

Lâm Lỗi lập tức đứng bật dậy: “Em đưa chị về!”

Ôn Nùng không từ chối, cô đi theo Lâm Lỗi rời khỏi khoảng sân náo nhiệt.

Đại Tề ở phía sau nhìn bóng lưng hai người khuất dần, bĩu môi lẩm bẩm: “Chậc, cô ấy đúng là lúc nào cũng chẳng thiếu người theo đuổi.”

Một đội viên trẻ bên cạnh hạ thấp giọng, mang theo chút tiếc nuối dò hỏi: “Anh Đại Tề, xem ra thật sự hết hy vọng rồi sao?”

Đại Tề nhíu mày, trừng cậu ta một cái rồi lén nhìn sắc mặt Chu Tây Lẫm.

Bị ánh mắt ấy quét qua, cậu đội viên lập tức nhận ra mình lỡ lời, vội vàng vỗ nhẹ vào miệng mình rồi ngượng ngùng ngậm chặt miệng lại.

Chu Tây Lẫm không nhìn theo Ôn Nùng.

Anh cúi đầu nhìn ly nước trắng trước mặt, nó khiến anh nhớ tới vùng biển cuồng cuộn tối qua.

Khi nhìn thấy cô, toàn thân cô đã ướt sũng, mỏng manh như một chiếc lá có thể bị xé nát bất cứ lúc nào.

Mái tóc dài dính chặt vào gò má tái nhợt, đôi môi lạnh đến tím tái, cơ thể không ngừng run rẩy trong gió bão trông vô cùng chật vật.

Thế nhưng ánh mắt cô không hề sụp đổm, không hề sợ hãi, chỉ có sự quật cường cắn răng chịu đựng cùng vẻ tỉnh táo bình thản trước mọi hoàn cảnh.

Quá đỗi quen thuộc.

Cho dù tám mươi tuổi mới gặp lại, cho dù đường nét trên khuôn mặt cô đã phai tàn đến mức không còn nhận ra, anh vẫn sẽ nhận ra cô chỉ bằng ánh mắt ấy.

Nhưng lúc này bọn họ đâu phải tám mươi tuổi.

Cuộc đời còn rất dài, tình cảm vẫn chưa hoàn toàn nguội lạnh, sự giằng xé giữa yêu và đau vẫn còn tiếp diễn.

Cô không biết rằng cứu cô cũng giống như cứu chính bản thân anh.

Sau đó, khi thay cô đỡ lấy cú va đập ấy, rồi nhịn đau bế cô rời khỏi nơi nguy hiểm, cô nhẹ đến vậy, lạnh đến vậy, mảnh mai đến mức tưởng chừng chỉ cần bẻ nhẹ là gãy.

Anh đã dùng toàn bộ sức lực để giữ lấy sinh mạng của cô, khoảnh khắc lao vào khu vực an toàn của tàu cứu hộ, anh gần như kiệt sức.

Thế nhưng sau khi đứng vững lại, cô chỉ ngước mắt nhìn anh, lịch sự mà xa cách nói một câu “Cảm ơn”.

Về sau, bất kể anh đang xử lý vết thương trong khoang tàu hay đứng trên boong hút thuốc, ánh mắt cô cũng không dừng lại trên người anh thêm một giây nào nữa. Tựa như anh chỉ là một nhân viên cứu hộ vô tình có mặt ở đó, không đáng để bận tâm.

Điều ấy khiến anh bất giác nhớ đến lần gặp mặt sau khi chia tay.

Ba tháng sau ngày chia tay, anh bắt đầu không thể khống chế bản thân, anh thường xuyên lái xe tới khu chung cư nơi Ôn Nùng sinh sống.

Anh từng nghĩ nếu có thể gặp được cô, anh sẽ xuống xe đi đến trước mặt cô và hỏi cô rằng có muốn nói chuyện với anh một chút không?

Nhưng lần nào anh cũng không gặp được cô.

Thế là anh ngồi trong xe hút thuốc, nhìn về phía cửa sổ nhà cô, nhìn cây ngô đồng bên đường vẫn luôn bầu bạn với anh từ màu xanh chuyển sang vàng úa, rồi rụng hết lá khô.

Nhưng ngày vô tình gặp lại ấy, anh không cố ý tới tìm cô.

Chỉ là hôm đó trời mưa, anh lười đi xa uống cà phê nên cùng Đại Tề ghé vào một quán cà phê ven đường mua hai ly latte.

Đại Tề bưng ly cà phê nóng bước ra ngoài, nhìn vạt áo bị gió thổi phồng lên của anh mà nhíu mày thành một cục: “đ*t mẹ, anh Lẫm, anh biết mình gầy tới mức biến dạng rồi không? Năm ngoái mặc chiếc hoodie này còn căng ra đẹp lắm, giờ rộng thùng thình thế kia, gió thổi cái là bay luôn mất.”

Đại Tề lải nhải không ngừng, đầy vẻ lo lắng.

Chu Tây Lẫm nhìn chính mình qua lớp kính của quán cà phê, quả thật đã gầy đi rất nhiều. Chiếc hoodie mỏng màu nâu cà phê trên người trở nên rộng bất thường, đường vai chùng xuống, vạt áo lỏng lẻo như treo trên một bộ khung rỗng, ống quần jeans rộng thênh thang phủ lên đôi chân dài khiến cả người anh trông cô độc như chiếc lá cuối cùng còn bám lại trên cành cây khô giữa cuối thu.

Chu Tây Lẫm chỉ khẽ nhếch môi coi như đáp lại, nhưng ngay giây tiếp theo, cả người anh cứng đờ.

Trên bức tường kính phản chiếu hình ảnh cửa của hàng tiện lợi phía đối diện vừa mở ra.

Một người phụ nữ bước ra ngoài, bên cạnh cô còn có một người đàn ông.

Anh ta mặc áo sơ mi xanh khoác ngoài, dáng người cao ráo, khí chất ôn hòa nho nhã. Anh ta hơi nghiêng đầu nói gì đó với cô, cô chăm chú lắng nghe, góc nghiêng trên mặt dịu dàng và yên tĩnh.

Màn mưa giăng giữa cô và người đàn ông ấy dệt thành một tấm rèm mờ ảo.

Ánh mắt Chu Tây Lẫm rất hờ hững, nhưng lại vô cùng cố chấp cứ chằm chằm nhìn cô.

Đại Tề nhìn theo hướng mắt anh rồi cũng sững người, sau đó biết ý ngậm miệng lại.

Dường như cô cảm nhận được điều gì đó, vô tình quay đầu nhìn sang.

Xuyên qua màn mưa mờ mịt, xuyên qua dòng xe cộ, xuyên qua ba tháng cố tình né tránh cùng vô số đêm trằn trọc không ngủ. Ánh mắt của họ giao nhau giữa không trung trong một thoáng ngắn ngủi, chỉ đúng một giây.

Trong mắt cô không có bất kỳ gợn sóng nào, bình thản như đang nhìn một người xa lạ chưa từng gặp mặt. Cô tự nhiên dời mắt đi, một lần nữa nhìn sang người đàn ông bên cạnh. Cô hơi ngẩng đầu, nói gì đó với anh ta, khóe môi dường như còn khẽ cong lên. Sau đó, cô xoay người sánh vai cùng người đàn ông ấy che chung một chiếc ô, chậm rãi bước về phía ngày càng xa anh hơn.

Chu Tây Lẫm cứ đứng đó như vậy, nhìn bóng lưng cô dần nhỏ lại trong màn mưa, ngày càng xa, ngày càng mờ nhạt.

Mà cô chưa từng quay đầu lại lấy một lần.

*

Cy: Sau chia tay anh sống sao? 😂. Coi nó ngược kìa trời.