Khi Chu Tây Lẫm trở về nhà, đèn cảm ứng ngoài hành lang sáng lên theo tiếng cửa thang máy mở ra, soi rõ bóng người đang ngồi xổm trước cửa hút thuốc.
Vừa nhìn thấy anh, Trình Hoắc gần như bật dậy, giọng khàn đặc vì lo lắng và chờ đợi: “Cậu đi đâu vậy? Tôi gọi cháy máy mà không nghe, muốn chết à?”
Chu Tây Lẫm nhấc mí mắt lên, Trên gương mặt không có bất kỳ biểu cảm nào. Đôi mắt từng ngập tràn ngông nghênh và ánh sáng ấy, lúc này chỉ còn lại sự hoang tàn chết lặng, sâu đến mức không nhìn thấy đáy.
Anh thản nhiên đáp: “Ừ, muốn chết.”
Sự sa sút nặng nề trên người anh khiến tim Trình Hoắc run lên.
Cậu ta nhìn Chu Tây Lẫm đầy lo lắng, lập tức nhận ra giữa anh và Ôn Nùng đã xảy ra chuyện.
Chu Tây Lẫm đi thẳng tới, dùng chân đá nhẹ vào chân Trình Hoắc đang chắn trước cửa: “Tránh ra.”
Trình Hoắc nghiêng người sang một bên.
Chu Tây Lẫm như một cái xác không hồn mở cửa bước vào. Trong phòng không bật đèn, chỉ có bức tường bể cá khổng lồ trong phòng khách tỏa ra ánh sáng xanh mờ ảo, những đàn cá bơi lội bên trong.
Chu Tây Lẫm nhìn chúng hai giây, rồi bước tới, tựa lưng vào thành kính, chậm rãi trượt xuống ngồi bệt trên sàn.
Anh rút bao thuốc ra châm một điếu. Khói thuốc lượn lờ, che khuất gương mặt đang cúi thấp của anh.
Tim Trình Hoắc thắt lại.
Cậu ta bước tới, ngồi xổm trước mặt Chu Tây Lẫm, hạ thấp giọng: “Cậu với Ôn Nùng có chuyện gì à?”
Chu Tây Lẫm không trả lời.
Anh im lặng hút thuốc, xuyên qua màn khói nhìn Trình Hoắc. Mái tóc mái rối bời che khuất một phần đôi mắt, ánh nhìn không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
Trình Hoắc nhất thời có chút cảm khái.
Một người đàn ông trẻ tuổi, đẹp trai khi tan nát cõi lòng, hóa ra lại vừa sa sút vừa mê hoặc đến vậy.
Không biết nếu Ôn Nùng nhìn thấy dáng vẻ này của anh, còn nỡ tiếp tục giận dỗi anh nữa không.
Trình Hoắc hít sâu một hơi rồi nói tiếp: “Hôm nay Ôn Nùng đã tìm tôi, hỏi về chuyện cá cược giữa hai đứa mình. Mặc dù tôi đã giải thích rồi nhưng hình như cô ấy vẫn rất tức giận. Tôi thấy chuyện này cũng không phải chuyện lớn gì, nếu có hiểu lầm thì phải nhanh chóng giải thích rõ.”
Chu Tây Lẫm vẫn hút thuốc, chỉ là động tác nhả khói chậm đi đôi chút.
Trình Hoắc sốt ruột, vừa đau lòng cho anh, vừa lo anh sẽ chìm đắm trong trạng thái tự hủy hoại bản thân như thế này.
Cậu ta đứng bật dậy, bước một bước tới trước mặt Chu Tây Lẫm, giật phăng điếu thuốc trên môi anh, ném mạnh xuống đất rồi dùng chân nghiền nát: “Chu Tây Lẫm, mẹ kiếp cậu bớt diễn cái kiểu phim nghệ thuật bi tình trước mặt tôi đi! Ông đây không nuốt nổi trò này! Là đàn ông thì đứng dậy giải quyết vấn đề đi! Cậu…”
“Bọn tôi chia tay rồi.”
Giọng Chu Tây Lẫm không lớn, thậm chí còn rất nhẹ, nhưng lại như một lưỡi dao sắc bén trực tiếp cắt đứt toàn bộ tiếng gào thét của Trình Hoắc.
Cả người Trình Hoắc như bị điểm huyệt, đứng chết lặng tại chỗ.
Không chỉ vì kết quả ấy mà còn vì khoảnh khắc Chu Tây Lẫm nói ra câu đó, cậu ta nhìn thấy trong mắt anh có thứ gì đó hoàn toàn vỡ vụn.
Đối với Chu Tây Lẫm lúc này, việc Ôn Nùng có hiểu lầm hay không đã chẳng còn quan trọng. Điều quan trọng là câu cuối cùng cô nói “Vì em chưa từng thích anh.”
Những ngày tháng trước đây, giờ đây giống như thuốc độc. Anh nhớ đôi mắt lạnh nhạt của cô. Mỗi khi anh đến gần, lớp băng đầu xuân trong mắt cô sẽ như rạn nứt, gợn lên một tia ấm áp khó nhận ra. Anh nhớ dáng vẻ cô đứng trong bếp nấu mì, một lọn tóc rủ xuống rồi được cô tiện tay vén ra sau tai. Anh nhớ vô số đêm, cô thở đều nằm trong lòng anh, ánh trăng phác họa gương mặt đầy yên bình của cô.
Trước đây anh luôn cảm thấy sống cũng được, chết cũng chẳng sao.
Nhưng từ khi ở bên cô, anh bắt đầu cảm thấy được sống thật tốt biết bao.
Cậu thiếu niên từng ngẩng cao đầu đối đầu với cả thế giới ấy, cuối cùng cũng chịu mở rộng vòng tay để hòa giải với thế giới.
Nhưng giờ đây, anh lại không thể hòa giải với chính mình.
Chu Tây Lẫm cúi đầu lần nữa, vùi mặt vào giữa hai cánh tay: “Cậu về đi.”
Trình Hoắc nhìn anh, trong đầu hiện lên dáng vẻ anh những năm mười mấy tuổi khi bệnh trầm cảm nặng nhất, những lưỡi dao cứa lên mạch máu, những viên thuốc vương vãi trên tấm thảm, bộ quần áo ướt sũng quấn đầy rong biển…
Da đầu Trình Hoắc tê dại, cậu ta há miệng, nhưng cổ họng như bị một cục bông nghẹn lại.
“Yên tâm.” Như cảm nhận được nỗi lo của cậu ta, Chu Tây Lẫm đột nhiên bình tĩnh nói: “Tôi sẽ không tìm tới cái chết đâu.”
Trình Hoắc nhìn bóng dáng đang co người dưới bể cá. Ánh sáng xanh u uất phủ lên người anh, như thể anh là chú cá nhỏ cô độc nhất thế gian.
Cuối cùng Trình Hoắc vẫn không nói thêm được gì, chỉ lặng lẽ xoay người rời đi.
“Cạch.” Tiếng cửa đóng lại.
Ngôi nhà một lần nữa rơi vào sự im lặng chết chóc.
Trong phòng rất tối, chỉ có bể cá vẫn sáng. Những con cá bơi bên trong giống như từng đôi mắt lơ lửng trong bóng tối, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Chu Tây Lẫm.
Anh không nhúc nhích, như thể đã ngủ thiếp đi.
Phòng khách rộng lớn lúc này giống như một ngôi mộ trống rỗng.
“Đinh đoong—.”
Tiếng chuông cửa đột ngột vang lên lần nữa.
Chu Tây Lẫm lập tức ngẩng đầu khỏi cánh tay, anh tưởng là Trình Hoắc quay lại nên lớn tiếng quát: “Tôi bảo cậu đi rồi mà!”
Nhưng sau hai giây yên lặng, chuông cửa lại vang lên.
Anh dần nhận ra người ngoài cửa có lẽ không phải Trình Hoắc.
Trong mắt anh lập tức bùng lên ngọn lửa điên cuồng.
Anh loạng choạng đứng dậy, lao về phía cửa. Theo bản năng còn đưa tay chỉnh lại mái tóc rối trước trán, rồi mở cửa.
Ánh sáng trong mắt lập tức tắt ngấm.
“Sao lại là cậu?” Giọng Chu Tây Lẫm lạnh như băng.
Ô Nam mỉm cười: “Nếu không thì cậu tưởng là ai?”
Rõ ràng cô ta đã chuẩn bị rất kỹ.
Một chiếc váy trắng đơn giản được cắt may tinh tế. Mái tóc dài không còn buông xõa quyến rũ như thường ngày mà được buộc thành đuôi ngựa thấp dịu dàng. Lớp trang điểm trên mặt cũng rất nhạt, cố gắng che đi nét đẹp rực rỡ vốn có của mình, tạo ra cảm giác lạnh lùng xa cách.
Chu Tây Lẫm nhìn chằm chằm vào mắt cô ta, thân hình cao lớn chắn ngay trước cửa.
Trên gương mặt anh dường như có mây đen đang tụ lại, giống bầu trời trước cơn bão, nặng nề đến mức khiến người khác không thở nổi.
Ô Nam bị ánh mắt ấy nhìn đến phát sợ. Cô ta cố gắng giữ bình tĩnh, nở nụ cười dịu dàng hơn: “Không mời tôi vào ngồi một lát sao?”
Lời vừa dứt, giữa kẽ răng Chu Tây Lẫm lạnh lùng bật ra một chữ: “Cút.”
Anh giơ tay định đóng cửa.
“Đừng!” Ô Nam hét lên một tiếng, cô ta bất chấp hình tượng, nhân lúc anh đóng cửa liền lao mạnh về phía trước.
Chu Tây Lẫm không ngờ cô ta lại điên cuồng như vậy. Anh bị cô ta đâm cho lảo đảo, cánh cửa nặng nề bật ngược trở lại đập mạnh vào tường phát ra tiếng động lớn.
“Cậu muốn chết à?” Chu Tây Lẫm đứng vững lại, gầm lên giận dữ, sự hung hăn trong mắt tăng vọt. Anh đưa tay chộp lấy cánh tay Ô Nam, định ném cô ta ra ngoài như ném rác.
Nhưng Ô Nam lại như dây leo quấn chặt lấy anh, bị kéo ra ngoài, cô ta chẳng những không lùi mà còn dốc toàn lực nhào tới, ôm chặt lấy eo anh.
Cô ta ngẩng đầu, nước mắt ngập đầy trong hốc mắt: “Xin cậu đừng đẩy tôi ra.”
Sự tiếp xúc cơ thể bất ngờ ấy khiến Chu Tây Lẫm ghê tởm đến cứng đờ toàn thân.
Anh dùng sức gỡ cánh tay đang siết lấy mình như bóc một miếng cao dán bẩn thỉu: “Cút cho tôi!”
“A Lẫm, tại sao nó được mà tôi thì không?” Ô Nam ôm chặt lấy anh, nước mắt rơi xuống: “Cậu ôm tôi đi, cậu ôm tôi một cái được không? Tôi cũng là phụ nữ mà. Cậu cảm nhận thử đi, tôi cũng có nhiệt độ, tôi cũng có hương thơm, tôi cũng có thể khiến cậu vui vẻ. Đừng đuổi tôi đi, xin cậu…”
Những lời ấy khiến Chu Tây Lẫm cứng người, có thứ cảm xúc nào đó lan ra từ tận đáy lòng, âm thầm bành trướng.
Anh nhớ đến gương mặt của Ôn Nùng.
Chỉ cảm thấy sự dây dưa của Ô Nam lúc này giống như một tấm gương méo mó, phản chiếu mặt đối lập của lòng người.
Anh không tiếp tục kéo cô ta nữa, chỉ đứng im tại chỗ với thân thể cứng ngắc.
Ô Nam tưởng rằng lời van xin của mình đã có tác dụng, trong lòng thoáng hiện một tia vui mừng. Cô ta ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn anh.
Chu Tây Lẫm chậm rãi cúi đầu, đột nhiên nhếch môi, lộ ra một nụ cười vô cùng kỳ quái: “Cậu có ăn mặc giống cô ấy đến đâu, cũng không phải cô ấy.”
Ô Nam sững người, ngay cả giọt nước mắt trong suốt đang đọng nơi khóe mắt cũng quên mất phải rơi xuống.
Chu Tây Lẫm nói từng chữ một: “Bởi vì lòng tự trọng của cô ấy rất cao.”
Sự nhạy cảm và lòng tự trọng cao tạo nên nét bướng bỉnh của Ôn Nùng, vì thế giữa đôi mày thanh nhã của cô luôn có một nét kiêu hãnh.
Trong lúc trò chuyện cười đùa cũng luôn mang theo một khoảng cách chỉ có thể đứng xa mà ngắm nhìn.
Đó là thứ khắc sâu trong xương cốt, không học được, càng không thể bắt chước.
Trái tim Ô Nam bị kéo mạnh một cái, đau đến mức gần như không đứng vững.
Chu Tây Lẫm nói như vậy chẳng khác nào đang bảo rằng: Còn cậu là một người hoàn toàn không có lòng tự trọng.
Ô Nam hận.
Hận đến mức gương mặt lập tức méo mó, lòng đố kỵ dâng lên như biển cả.
Hận đến mức quên mất bản thân đã bắt đầu yêu anh từ khi nào.
Mùa xuân năm ấy, mưa lất phất. Cô ta kéo thùng rác cỡ lớn, lững thững đi ra khỏi hành lang. Tiếng đọc bài buổi sáng bị ngăn cách sau những bức tường dày. Cô ta ghét kiểu đọc thuộc lòng vô hồn ấy, giống như một đàn cừu bị lùa đi, vì thế cô ta kiếm cớ trốn ra ngoài.
Trạm tập kết rác nằm ở mép sân vận động.
Cô ta đi tới, xuyên qua màn mưa dày đặc, ánh mắt hờ hững quét qua khoảng sân trống trải rồi bất chợt khựng lại.
Dưới khung rổ bóng rổ có một bóng người.
Mưa đan thành tấm lưới mỏng, khiến tầm nhìn trở nên mơ hồ, nhưng kỳ lạ thay lại làm nổi bật bóng dáng ấy.
Anh rất cao, rất gầy, mặc áo hoodie đen, khóa kéo tùy tiện mở đến trước ngực, không che ô, chỉ nghiêng người dựa vào cột sắt, đầu hơi cúi xuống. Một tay điên cuồng gõ tin nhắn, tay còn lại kẹp một điếu thuốc với đốm lửa đỏ lúc sáng lúc tắt.
Những nam sinh ở độ tuổi này hoặc là mặt đầy mụn, gào thét trên sân bóng hoặc là cười ngây ngô đến ngốc nghếch, vô tri đến mức buồn cười.
Nhưng Chu Tây Lẫm khác hoàn toàn.
Trong khung cảnh ngập tràn những gam màu xanh và trắng, anh lúc nào cũng mặc đồ đen, toát lên vẻ phong trần già dặn trước tuổi. Sự suy sụp ngang tàng, lạc lõng với mọi thứ xung quanh ấy khiến anh trông như một con dao chưa rút khỏi vỏ, nhưng ánh sáng đã lạnh lẽo, sắc bén bức người.
Một suy nghĩ bất ngờ đâm thẳng vào đầu cô ta.
Nếu được một người như thế thích thì sẽ vẻ vang biết bao? Những nam sinh ngày thường kiêu căng hống hách sẽ vây quanh cô ta, cung kính gọi một tiếng “chị dâu”. Ánh mắt hâm mộ hoặc ghen tị của toàn bộ nữ sinh trong trường sẽ đổ dồn về phía cô ta như những ngọn đèn sân khấu.
Còn Chu Tây Lẫm sẽ mặc kệ mọi ánh nhìn, ngang nhiên khoác vai cô ta rồi đưa cô ta rời đi.
Quan trọng hơn cả, gia đình Chu Tây Lẫm có quyền thế, cũng có tiền bạc. Anh có thể mang lại cho cô ta vô số lợi ích.
Đến lúc đó cô ta có thể dựa vào các mối quan hệ của anh để kỳ thi đại học trở nên dễ dàng hơn, có thể tiếp xúc với những người xuất sắc hơn, sau đó chính mình cũng trở nên xuất sắc.
Ý nghĩ ấy khiến đầu ngón tay cô ta tê dại, một niềm vui sướng bí mật lập tức chiếm lấy tâm hồn cô ta.
Đối với Chu Tây Lẫm, ngoại hình là tầng mê hoặc đầu tiên, tiếp theo chính là sự dẫn dắt của lòng hư vinh.
Lên lớp 12, họ được xếp chung một lớp. Một buổi sáng hỗn loạn nọ, cô ta ngủ quên. Trên đường chạy tắt tới cửa sau tòa nhà giảng dạy, cô ta vô tình nhìn thấy Chu Tây Lẫm đang bị người khác quở trách.
Đó là bố của anh, cô ta từng nhìn thấy gương mặt ấy trên bản tin. Chiếc xe mang biển số đặc biệt đỗ bên cạnh càng khiến ánh mắt của thiếu nữ chưa từng thấy thế giới rộng lớn hơn bị thu hút.
Bố Chu Tây Lẫm đã mắng anh những gì, cô ta không còn nhớ nữa, chỉ nhớ nước bọt văng tung tóe trong không khí buổi sớm se lạnh, còn anh chỉ hơi cụp mắt, trên mặt không có sợ hãi, cũng chẳng có tức giận. Đối diện với cơn tức giận ấy, anh lại đang thản nhiên cắt móng tay.
Tách, tách, tách.
Âm thanh rất nhỏ, nhưng giữa những lời quát mắng lại rõ ràng đến chói tai.
Bố anh tức đến hết cách, lại không tiện nổi giận ngay trước cổng trường, cuối cùng chỉ có thể mặt mày tái mét bỏ đi.
Thế mà Chu Tây Lẫm còn ngoan ngoãn mỉm cười say goodbye.
Ô Nam nín thở.
So với Chu Tây Lẫm thản nhiên bước qua những ánh mắt ái mộ của các nữ sinh, cô ta càng say mê Chu Tây Lẫm trong những con hẻm tối đánh nhau đến bất chấp mạng sống.
Nhưng so với Chu Tây Lẫm dẫn đầu đám đàn ông nhờ sự liều lĩnh ấy, cô ta lại càng ngưỡng mộ Chu Tây Lẫm lúc này hơn. Một Chu Tây Lẫm coi trời bằng vung, phản nghịch, dùng thái độ của riêng mình để chống lại cả thế giới.
Cô ta cảm thấy mình dường như đã đến gần anh hơn.
Những người bạn từng cắt đứt quan hệ đều nói cô ta độc ác, lạnh lùng, thần kinh, nhưng cô ta vẫn luôn tin rằng người không vì mình thì trời tru đất diệt.
Cô ta cho rằng mình và anh là cùng một loại người, đều đang giận dỗi với thế giới này.
Ban đầu rung động vì ngoại hình, để tâm vì lòng hư vinh, thật sự yêu mến vì tính cách của anh.
Nhưng về sau, rốt cuộc từ khi nào mà cô ta càng lún càng sâu, đến mức không thể buông tay được nữa?
Thời gian phải quay trở lại buổi chiều hôm đó.
Ban đầu cô ta đã hẹn bạn bè đi sân trượt băng chơi, nhưng kinh nguyệt bất ngờ đến nên đành về nhà sớm.
Vừa đẩy cửa bước vào, máy giặt đang phát ra tiếng ù ù nặng nề. Ôn Nùng đang giặt đống quần áo chất như núi của cả nhà nên không nghe thấy tiếng mở cửa. Ô Nam liếc cô một cái đầy khinh thường, ôm bụng đi vào phòng ngủ. Vừa bước vào phòng, ánh mắt cô ta lướt qua bàn học, lập tức nhìn thấy màn hình máy tính vẫn còn sáng.
Vốn dĩ cô ta định mắng Ôn Nùng dám tự tiện dùng máy tính của mình mà không xin phép, nhưng ngay sau đó lại nảy sinh ý định nhìn thử màn hình một chút.
Cô ta bước tới, nhấp chuột.
Đó là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy cái tên WN, cũng là lần đầu tiên biết được tâm tư của Ôn Nùng.
Khoảnh khắc ấy, cảm xúc vô cùng phức tạp.
Kinh ngạc, thích thú và cả một chút tức giận vì cảm thấy bị xúc phạm.
Cô ta nghĩ Ôn Nùng lấy tư cách gì để thích Chu Tây Lẫm chứ?
Thế rồi sau đó là khinh thường, miệt thị, tranh giành, và hủy diệt.
Tóm lại, kể từ khoảnh khắc đó, mọi sự tiếp cận của cô ta đối với Chu Tây Lẫm đều mang theo sự cố ý.
Sau đó là bữa tiệc cám ơn thầy cô sau kỳ thi đại học.
Cô ta tỏ tình với anh, cố tình viết hai chữ WN lên phong bì.
Hôm ấy lúc tan tiệc, anh hỏi cô ta có biết chuyện email hay không, cô ta liền thừa nhận.
Cứ như vậy, vàng thau lẫn lộn.
Đương nhiên trong mắt cô ta, là vàng lẫn vào đống thau nhôm rẻ tiền.
Cho đến tận bây giờ, Ô Nam vẫn không rõ tình cảm của mình dành cho Chu Tây Lẫm có phải là tình yêu thuần túy hay không.
Rốt cuộc đó là sự coi thường của một cô gái dành cho một cô gái khác hay là sự tự cao tự đại của chính bản thân mình? Là niềm hư vinh to lớn khi có được anh? Hay là những cám dỗ kéo theo sau khi có được anh…
Cô ta chỉ biết rằng sau này sẽ không còn thứ tình cảm phức tạp như vậy nữa.
Toàn bộ cảm xúc ấy đều đã đổ dồn lên một người đàn ông, đã tiêu hao hơn nửa tuổi thanh xuân của cô ta.
Dù không phải tình yêu, cũng chẳng khác gì tình yêu.
Nếu đã yêu, làm sao có thể không có lòng tự trọng?
Cô ta thừa nhận hôm nay tìm đến anh là vì không cam lòng thua Ôn Nùng, cũng muốn đánh cược một tương lai cho số phận mịt mờ của chính mình, nhưng ít nhất vẫn có một phần, chỉ một phần rất nhỏ thôi là vì yêu.
Chu Tây Lẫm không nên nói ra những lời tổn thương như vậy.
Không nên biến tình yêu của cô ta thành oán hận và căm ghét.
Lần này không đợi Chu Tây Lẫm đẩy mình ra ngoài, Ô Nam tự xoay người bỏ đi.
Khoảnh khắc bước qua ngưỡng cửa, cô ta hơi ngoảnh đầu lại.
Toàn bộ nước mắt, tủi thân và điên cuồng trên gương mặt đều bị thay thế bằng một nụ cười ác độc đến cực điểm.
Cô ta nói với anh: “Vậy nên Ôn Nùng sẽ không bao giờ quay đầu nữa đâu Chu Tây Lẫm.”
Ôn Nùng có lòng tự trọng rất cao, Chu Tây Lẫm cũng vậy.
Ô Nam hiểu rõ hơn ai hết, tình cảnh hiện tại nhìn qua chỉ giống một nút thắt nhỏ, nhưng không ai có thể tháo gỡ.
Cô ta thầm khóc trong lòng rồi bật cười, giọng nói tràn ngập kh*** c*m điên loạn: “Chúc mừng cậu đã mãi mãi đánh mất người mình yêu. Tôi chúc cậu cô đơn đến chết.”
Chữ “chết” cuối cùng gần như bị ép ra từ cổ họng.
Bởi ngay trước khi cô ta dứt lời, Chu Tây Lẫm đã mang theo khí thế phá hủy cả đất trời mà lao tới như một tia chớp đen rồi siết chặt cổ cô ta.
“Tôi giết cô.” Chu Tây Lẫm nghiến răng, bốn chữ ấy bật ra từ kẽ răng.
Cảm giác ngạt thở lập tức bóp nghẹt Ô Nam, gương mặt cô ta nhanh chóng đỏ tím vì thiếu oxy, hai mắt mất kiểm soát trợn ngược lên, hai tay tuyệt vọng cào cấu cánh tay Chu Tây Lẫm.
Thế nhưng trong thời khắc ấy, cô ta vẫn cố gắng phát ra tiếng cười điên dại từ tận sâu cổ họng: “Ha… ha… được thôi… có bản lĩnh… thì… giết tôi đi…”
“Nếu tôi không g**t ch*t được cô…” Khớp ngón tay Chu Tây Lẫm siết đến phát ra tiếng răng rắc: “Thì tôi không mang họ Chu nữa.”
Nói rồi, lực trên tay anh lại tăng thêm, sự vùng vẫy của Ô Nam ngày càng yếu, ánh mắt bắt đầu mất đi tiêu cự.
Ngay thời khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy…
“Ting.” Cửa thang máy mở ra.
Trình Hoắc vì không yên tâm để Chu Tây Lẫm ở một mình, cuối cùng vẫn quay trở lại.
Nhìn thấy cảnh tượng trước cửa, sắc mặt cậu ta lập tức thay đổi: “A Lẫm! Dừng tay!”
Trình Hoắc suýt nữa bị cảnh tượng ấy dọa đến ngất đi.
Cậu ta gào lên rồi lao tới, dùng hết sức đâm mạnh vào người Chu Tây Lẫm.
Đêm nay, Chu Tây Lẫm vốn đã ở bên bờ vực phun trào của núi lửa.
Vậy mà vẫn có người tới châm thêm dầu vào lửa, đã đến mức muốn bùng nổ rồi, sao mà không dẫn tới hủy diệt cho được?
Anh nhìn gương mặt méo mó vì ngạt thở của Ô Nam trước mắt, dòng suy nghĩ bị ngọn lửa hủy diệt cuốn đi, từng chút một thiêu cháy sạch sẽ.
Tro bụi núi lửa chôn vùi tuổi trẻ ngang ngược và hung hăng của anh sau khi gia đình tan vỡ, bố con trở mặt. Chôn vùi vô số ngày đêm xa hoa trụy lạc nhưng trống rỗng vô vị. Chôn vùi tiếng ho khan và nước mắt khi anh học hút điếu thuốc đầu tiên.
Cuối cùng dừng lại ở một khoảng thời gian rất lâu về trước. Ngày ấy anh đứng trên sân thượng trường học, gió thổi ào ào. Trong lồng ngực vẫn còn sót lại nhiệt huyết và sự trống rỗng sau trận đánh nhau vì anh em. Thế nhưng bất ngờ nhận được một email, vài dòng chữ vụng về nhưng ấm áp.
Thế là Chu Tây Lẫm dừng lại.
Ô Nam nằm co quắp dưới đất, mắt trợn trắng, há miệng thở hổn hển như một con lừa.
Trình Hoắc ngồi phịch xuống sàn, khóe miệng cậu ta bầm tím. Trên cánh tay còn có mấy vết máu do móng tay Chu Tây Lẫm cào rách. Đối diện cậu ta là Chu Tây Lẫm cũng thảm hại không kém. Gò má bị Trình Hoắc đánh bầm. Anh ngước mắt nhìn trần nhà bằng ánh mắt trống rỗng, như thể đã dùng hết toàn bộ sức lực.
Sau khi thở đều lại, Trình Hoắc hỏi: “Bây giờ đã bình tĩnh lại chưa?”
Chu Tây Lẫm không nói gì, chỉ chậm chạp lấy bao thuốc ra, rút một điếu đã hơi méo mó ngậm lên môi, ngọn lửa từ chiếc bật lửa lóe lên, soi rõ những vết thương chằng chịt trên mặt anh và cả vùng hoang tàn sâu không thấy đáy trong đôi mắt ấy.
Trình Hoắc lắc đầu, lại liếc nhìn Ô Nam dưới đất, thở dài một tiếng rồi đứng dậy: “Tôi hết quản nổi cậu rồi. Tôi đưa cô ta đến bệnh viện.”
Trình Hoắc cõng Ô Nam rời đi.
Chu Tây Lẫm tiếp tục hút thuốc.
Trong làn khói mờ mịt, những mảnh ký ức bắt đầu hiện lên ngoài tầm kiểm soát.
Những năm trung học, mâu thuẫn giữa anh và bố anh ngày càng gay gắt. Anh trở nên phản nghịch và ngang tàng hơn, giống như một con thú non bị thương dùng nanh vuốt sắc bén bảo vệ lòng tự trọng mong manh của mình, say mê cảm giác đi lại bên mép vực nguy hiểm, thứ cảm giác khống chế ngắn ngủi và hư ảo ấy.
Anh vẫn nhớ mãi một buổi chiều oi bức nào đó, Trương Thanh chọc phải một đám côn đồ trường nghề. Bên kia tuyên bố sẽ phế một cánh tay của Trương Thanh. Tin tức truyền đến tai anh, tiết học còn chưa kết thúc, anh đã trèo tường lao ra ngoài.
Địa điểm hẹn ở một con hẻm gần trường nghề.
Con hẻm ấy hẹp đến mức chỉ đủ hai người miễn cưỡng đi qua, thế nhưng riêng bên phía anh đã kéo tới hơn ba mươi người. Một đám đông đen nghịt kéo dài hơn chục mét, chặn kín cả con hẻm.
Anh đứng ở phía trước nhất, miệng ngậm lệch điếu thuốc, không châm lửa, cũng không nói gì, chỉ dùng đôi mắt như sói nhìn chằm chằm vào tên cầm đầu bên kia. Khí thế hung ác bất chấp mạng sống tỏa ra từ người anh khiến đối phương sợ đến mức im phăng phắc, ngay cả vũ khí cũng không dám rút ra, vội vàng xin lỗi gọi một tiếng anh, khom lưng cúi đầu châm thuốc cho anh.
Sau khi tan cuộc, đám anh em hò hét đòi kéo nhau đi nhậu ăn mừng.
Anh phất tay từ chối, dạo gần đây ông nội cho người giám sát anh rất gắt, anh phải quay về học tiết tự học buổi tối.
Lúc lén quay lại trường, ánh hoàng hôn đang phủ lên tòa nhà giảng dạy một lớp viền vàng rực rỡ. Điện thoại vang lên, anh dựa vào thanh xà kép bên sân vận động rồi mở ra xem.
Là một email mới.
[Tớ thấy cậu trèo tường ra ngoài nên hơi lo lắng, nhưng lại không biết mình có thể làm gì cho cậu.
Chu Tây Lẫm, cậu nhất định phải tin rằng trên thế giới này có người thật lòng mong cậu được vui vẻ, có chuyện gì cũng đừng lúc nào cũng tự mình gánh vác, hãy yêu thương bản thân mình thật tốt. Đương nhiên, nếu yêu bản thân quá khó, vậy tớ hy vọng ít nhất cậu đừng ghét chính mình, đừng làm những chuyện tự hủy hoại bản thân.
P/S: Hoàng hôn hôm nay đẹp lắm.
WN]
Không chất vấn, không giảng đạo lý, cũng không đứng trên cao phán xét.
Dù không hiểu những việc anh làm, nhưng từng câu từng chữ đã thể hiện điều cô quan tâm đầu tiên vẫn là cảm xúc của anh.
Chu Tây Lẫm nhìn chằm chằm câu cuối cùng.
Khóe môi không động đậy, nhưng trong mắt thấp thoáng ý cười.
Anh ngẩng đầu lên, phía xa ánh vàng phủ khắp mặt đất.
Lần đầu tiên anh nhìn thấy một buổi hoàng hôn đẹp đến vậy.
Thật ấm áp.
Khi ấy anh đã nghĩ con mẹ nó, hoàng hôn gì mà đẹp đến mức này cơ chứ ?
…
Nhưng bây giờ, Chu Tây Lẫm cảm nhận được sự ấm áp ấy đang tăng tốc chảy khỏi cơ thể mình như máu đang mất đi.
Bởi vì ngay vừa rồi, anh đã thả Ô Nam đi, nhưng lại tự tay b*p ch*t WN.
*
Tác giả có lời muốn nói:
🎆 “Hoàng hôn gì mà đẹp đến mức này cơ chứ ?” Là câu thoại trong “Vinh Quang Trong Thù Hận” lúc viết tôi giữ nguyên, đặc biệt ghi chú ở đây.
🎆 Thật ra tôi nghĩ họ chia tay không phải vì hiểu lầm. Cũng giống như Ôn Nùng không giải thích hiểu lầm về chuyện cố ý tiếp cận anh, còn Chu Tây Lẫm không giải thích hiểu lầm về vụ cá cược. Bởi trong lòng họ, hai chuyện đó không phải điều quan trọng nhất, dù có giải thích thì vấn đề khiến họ để tâm vẫn tồn tại. Nhưng họ không hề biết rằng trong lòng đối phương, chính hai chuyện ấy mới là điều quan trọng nhất.
🎆 WN là một nút thắt xuyên suốt toàn bộ câu chuyện nên sẽ luôn xuất hiện. Tôi cũng đang nghĩ khi tiết lộ sự thật thì nên viết thế nào cho hấp dẫn hơn.
🎆 Sau khi gặp lại, Ô Nam chỉ còn một chút ít đất diễn, cơ bản sẽ không cho cô ta tiếp tục nhảy nhót nữa. Ban đầu tôi định xây dựng nhân vật này theo kiểu nữ phụ trong phim Thái đời đầu, ha ha. Phần “girls help girls” có Tần Chân là đủ rồi, nhưng tôi cảm thấy vẫn chưa đủ đã, nên muốn tăng độ kịch tính thêm một chút nữa, ha ha ha.