Bên kia đường, trong một chiếc xe không mấy nổi bật, Ô Nam hài lòng nhìn Ôn Nùng nước mắt giàn giụa bước ra khỏi quán cà phê.
Từ tối hôm qua, cô ta đã ngồi rình trước cổng khu chung cư của Ôn Nùng.
Uống hết ly cà phê này đến ly cà phê khác để chống lại cơn buồn ngủ, cứng rắn chờ suốt một đêm, cuối cùng mới đợi được Ôn Nùng đi ra khỏi cổng khu dân cư, lập tức bám theo tới đây.
Giờ xem ra mọi việc cô ta làm đều rất đáng giá.
Cô ta nhanh chóng lấy điện thoại ra, gọi vào dãy số đã thuộc nằm lòng.
Chuông reo rất lâu mới có người bắt máy. Giọng Chu Tây Lẫm mang theo sự mất kiên nhẫn: “A lô?”
“Là tôi, Ô Nam. Tôi có chuyện rất quan trọng muốn gặp cậu, liên quan đến Ôn Nùng, cũng liên quan đến cậu.”
Ô Nam nói rất nhanh, đi thẳng vào vấn đề. Cô ta vừa nói vừa thao tác trên điện thoại, gửi đoạn video đồng nghiệp quay được cảnh Ôn Nùng và Lưu Tinh Dao ăn cơm cùng nhau. Ở góc quay đó, hai người trông như đang trò chuyện rất vui vẻ, dáng vẻ vô cùng thân thiết.
“Không rảnh.” Giọng Chu Tây Lẫm lạnh như băng, ngay lập tức cúp máy.
Nghe tiếng tút tút kéo dài trong điện thoại, Ô Nam chửi thề một câu: “Mẹ nó!”
Nhưng nhìn lại, đoạn video đã gửi thành công, tim cô ta đập thình thịch như trống dồn, trong lòng thầm cảm thấy may mắn vì anh vẫn chưa chặn mình.
Cô ta nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, âm thầm đếm: 1..2…3.
Đến giây thứ mười, màn hình điện thoại sáng lên.
Quả nhiên Chu Tây Lẫm gọi lại.
Ô Nam hít sâu một hơi rồi lập tức bắt máy: “Tôi biết cậu không muốn gặp tôi, nhưng nể tình những chuyện trước đây, nể tình… nể tình hồi cấp ba tôi đã âm thầm dõi theo cậu, thật lòng thích cậu, gửi cho cậu biết bao nhiêu email như thế… Tôi đảm bảo chỉ lần này thôi, chúng ta gặp mặt nói rõ mọi chuyện, sau đó tôi sẽ biến mất khỏi cuộc đời cậu và Ôn Nùng mãi mãi! Nếu không thì tôi ra đường bị xe đâm chết, cả đời này không bao giờ ngóc đầu lên nổi!”
Giọng cô ta run rẩy, như thể chất chứa đầy chân tình và tuyệt vọng, thậm chí không tiếc thề những lời độc địa nhất.
Đầu dây bên kia vẫn im lặng.
Ô Nam căng thẳng đến mức lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, giọng Chu Tây Lẫm trầm thấp vang lên, không nghe ra cảm xúc: “Ở đâu?”
Trái tim Ô Nam lập tức hạ xuống, khóe môi nhếch lên nụ cười vừa tàn nhẫn vừa đắc ý.
“Quán cà phê đối diện nhà cậu đi. Tôi tới tìm cậu.”
Cô ta cúp máy. Trên gương mặt cô ta hiện lên vẻ khoái trá méo mó.
Cô ta bình tĩnh lại một chút, sau đó châm một điếu thuốc.
Hút xong, lại cầm điện thoại lên gọi cho Ôn Nùng.
Ôn Nùng vừa thất thần trở về nhà, nước mắt trên mặt còn chưa khô hẳn.
Điện thoại đổ chuông, nhìn thấy tên Ô Nam, phản ứng đầu tiên của cô là muốn tắt máy, nhưng ngón tay khựng lại giữa không trung. Cuối cùng, cô vẫn nhấn nhận cuộc gọi.
“Những gì hôm qua tao nói, nếu mày không tin thì tao cũng chẳng còn cách nào khác. Nhưng tao sắp gặp Chu Tây Lẫm rồi.” Ô Nam đi thẳng vào vấn đề.
Ngón tay Ôn Nùng siết chặt điện thoại đến mức các khớp tay trắng bệch.
“Quan hệ giữa tao và mày không tốt, chắc cậu ấy cũng biết rồi nhỉ? Nhưng cậu ấy vẫn chịu gặp tao đấy. Chỉ cần tao muốn.”
Ô Nam cười khẽ, nói xong liền cúp máy, không cho Ôn Nùng cơ hội đáp lời.
Trong ống nghe chỉ còn lại tiếng tút đều đều.
Ôn Nùng đứng giữa phòng khách rộng lớn trống trải, chỉ cảm thấy hơi lạnh từ lòng bàn chân dâng thẳng lên toàn thân. Đôi tay run rẩy mở Wechat của Chu Tây Lẫm, cô gõ một dòng tin nhắn: [Hôm nay anh bận không? Trưa nay có muốn qua ăn hoành thánh không?]
Tin nhắn gần như được trả lời ngay lập tức.
Anh gửi tin nhắn thoại: “Hôm nay anh có việc, không qua được. Để phần cho anh nhé, tối anh qua ăn.”
Giọng anh chẳng khác gì mọi ngày.
Chính vì thế, nước mắt cô càng trào ra dữ dội.
Ôn Nùng chậm rãi ngồi xổm xuống, ôm lấy đầu gối mình, bờ vai run lên từng hồi dữ dội trong im lặng.
Anh sắp đi gặp Ô Nam rồi.
Nỗi đau và sự tuyệt vọng như thủy triều cuốn lấy cô.
*
Khu vực hút thuốc ngoài quán cà phê.
Chu Tây Lẫm ngả người trên ghế, đôi chân dài bắt chéo, ngón tay kẹp một điếu thuốc, khói thuốc lượn lờ làm mờ đi đường nét gương mặt.
Anh không biểu lộ cảm xúc gì, nhìn Ô Nam ngồi đối diện: “Nói đi, cậu chỉ có mười phút.”
Ô Nam hít sâu một hơi, biết đây là thời khắc quan trọng nhất.
Cô ta hơi nghiêng người về phía trước, biểu cảm trở nên nghiêm túc và lo lắng: “Quan hệ giữa Ôn Nùng và Lưu Tinh Dao phức tạp hơn rất nhiều so với những gì chúng ta nghĩ.”
Lông mày Chu Tây Lẫm khẽ động.
Anh không nói gì, chỉ gẩy tàn thuốc.
Ô Nam tiếp tục: “Cậu biết Lưu Tinh Dao là ai không? Hồi cấp ba cậu ta là bạn cùng bàn của Ôn Nùng, hai người họ luôn rất thân thiết. Tôi đã tìm được ảnh tốt nghiệp rồi, cậu xem đi…”
Cô ta mở album ảnh, tìm tấm ảnh tốt nghiệp khó khăn lắm mới đào được trên diễn đàn rồi gửi cho Chu Tây Lẫm.
Điện thoại anh vang lên một tiếng. Ánh mắt anh tối lại, ngón tay khẽ động rồi cầm điện thoại lên xem.
Ô Nam quan sát phản ứng của anh.
Môi Chu Tây Lẫm mím chặt, tất lâu sau mới ngẩng đầu ra hiệu cho cô ta nói tiếp.
“Gần đây tôi gặp rất nhiều chuyện. Tất cả đều là cái bẫy do nó và Lưu Tinh Dao bày ra. Lưu Tinh Dao lợi dụng chức vụ để gây khó dễ cho tôi, mục đích là hủy hoại danh tiếng và tương lai của tôi trong giới thiết kế.”
Tốc độ nói của cô ta ngày càng nhanh, cảm xúc trông vừa kích động vừa chân thật: “Chu Tây Lẫm, cậu nghĩ mà xem. Tại sao Ôn Nùng lại đột nhiên xuất hiện bên cạnh cậu? Tôi nghi ngờ ngay từ đầu nó đã cố ý tiếp cận cậu. Nó tiếp cận cậu cũng là một phần trong kế hoạch trả thù tôi. Nó biết tôi thích cậu cho nên cố tình cướp cậu đi, chỉ để khiến tôi đau khổ, khiến tôi vừa thất bại trong sự nghiệp, vừa thất bại trong tình cảm.”
Những lời buộc tội của Ô Nam tuôn ra như súng liên thanh mang theo sức mê hoặc mạnh mẽ, đến câu cuối cùng, cô ta cố tình hạ thấp giọng: “Nó đã lợi dụng cậu.”
“Rầm!” Chu Tây Lẫm đột ngột đứng bật dậy, chiếc ghế phía sau bị hất đổ, phát ra âm thanh chói tai.
Anh từ trên cao nhìn xuống Ô Nam, ánh mắt âm u đáng sợ như muốn xé nát cô ta thành từng mảnh.
Anh không nói thêm một lời nào, thậm chí không nhìn cô ta thêm lần nào nữa, lập tức quay người sải bước rời đi, toàn thân tỏa ra khí thế khiến người khác khiếp sợ.
Ô Nam ngồi một mình tại chỗ, nụ cười méo mó chậm rãi lộ ra trên gương mặt.
*
Đêm dần buông xuống, đèn đường lần lượt sáng lên.
Dưới khu chung cư của Ôn Nùng, những cây ngô đồng cao lớn lay động trong gió đêm, đổ xuống mặt đất những mảng bóng đen loang lổ.
Chu Tây Lẫm dựa vào thân cây to, bên cạnh thùng rác là mấy đầu thuốc lá nằm rải rác, đốm lửa đỏ lập lòe trong bóng tối soi rõ đường quai hàm căng cứng cùng những cảm xúc cuộn trào trong mắt anh.
Ngay từ lần đầu gặp Ôn Nùng, anh đã cảm thấy cô dường như có mục đích khi tiếp cận mình.
Sau này chính miệng Ôn Nùng từng nói quan hệ giữa cô và Ô Nam không tốt là vì cả hai từng thích cùng một người mà Lưu Tinh Dao lại vừa khéo là bạn cùng bàn thời cấp ba của cô.
Hai người thường xuyên gặp mặt, nếu trong lòng không có điều khuất tất thì tại sao lại giấu anh?
Trả thù? Lợi dụng? Niềm kh*** c*m khi lợi dụng anh để hoàn thành kế hoạch?
Tất cả những mảnh ghép ấy dần được ghép lại thành một sự thật. Ôn Nùng cố ý tiếp cận anh để trả thù Ô Nam, lợi dụng tình cảm của anh làm vũ khí.
Ý nghĩ ấy khiến ngọn lửa lạnh lẽo trong lồng ngực Chu Tây Lẫm càng cháy dữ dội hơn.
Anh rít mạnh một hơi thuốc, sau đó gọi cho Ôn Nùng.
Chuông reo rất lâu mới có người bắt máy.
Giọng Ôn Nùng truyền tới, mang theo chút khàn khàn và mệt mỏi khó nhận ra: “A lô?”
“Xuống đây.” Chu Tây Lẫm cố gắng không để giọng mình quá hung dữ: “Anh đang ở dưới nhà em.”
“…”
Năm phút sau.
Ôn Nùng xuất hiện trong tầm mắt Chu Tây Lẫm.
Hai người đứng đối diện nhau dưới gốc ngô đồng.
Ánh đèn vàng nhạt phác họa đường nét căng cứng giống hệt trên gương mặt cả hai.
Không khí như đông cứng lại, áp lực nặng nề trước cơn giông.
Ôn Nùng ngẩng đầu nhìn anh: “Nếu anh không tìm em, vốn dĩ em cũng định tìm anh.”
Chu Tây Lẫm nhìn cô chằm chằm như muốn xuyên thấu mọi kẽ hở trong biểu cảm của cô, rất lâu sau anh mới lên tiếng: “Chuyện gì?”
Ôn Nùng nhìn anh: “Có phải anh từng cá cược với Trình Hoắc không? Lấy hai trăm nghìn làm tiền cược để theo đuổi em.”
Chu Tây Lẫm khẽ nhíu mày, không hiểu tại sao cô lại nhắc tới chuyện này.
Anh hoàn toàn không để tâm, thuận miệng đáp: “Đúng, nhưng chỉ là một trò đùa thôi, chuyện cũng qua lâu rồi.”
Giọng anh hời hợt, chính vì không hổ thẹn trong lòng nên mới không để tâm, mới nói nhẹ nhàng như vậy.
Nhưng lọt vào tai cô lại trở thành sự hời hợt và cẩu thả.
Ôn Nùng gật đầu, bình tĩnh nói: “Chúng ta chia tay đi.”
Vừa mới gặp mặt, chưa nói được mấy câu mà cô đã bất ngờ thốt ra câu ấy, như một chậu nước lạnh tạt xuống khiến ngọn lửa giận trong lòng Chu Tây Lẫm càng bùng lên dữ dội.
Anh từng tưởng tượng vô số khả năng cho cuộc gặp này nhưng chưa từng nghĩ cô sẽ từ bỏ dứt khoát như vậy.
Chu Tây Lẫm cười lạnh, tiến lên một bước, bóng dáng cao lớn mang theo áp lực mạnh mẽ.
“Sáng nay còn gọi điện bảo anh qua ăn hoành thánh, giờ lại đòi chia tay. Ôn Nùng, em đúng là rất giỏi thay mặt.”
Ôn Nùng ngước mắt nhìn anh, không còn chút hơi ấm nào.
Ánh mắt Chu Tây Lẫm từng chút một trở nên âm trầm, nói: “Vậy là em trả thù Ô Nam xong rồi, anh cũng không còn giá trị nữa, cho nên đá anh sang một bên?”
Đồng tử Ôn Nùng co lại, cô từng nghĩ Ô Nam sẽ nói xấu mình trước mặt Chu Tây Lẫm, nhưng không ngờ những lời vu khống lại có thể đến mức này, càng không ngờ Chu Tây Lẫm lại tin.
Vốn dĩ cô đã để tâm chuyện anh giấu mình đi gặp Ô Nam, giờ đây hơi lạnh càng lan khắp cơ thể.
Tia hy vọng cuối cùng cũng vụt tắt.
Ôn Nùng nhìn người đàn ông trước mặt, người mà cô từng cẩn thận cất giấu trong lòng, dồn hết dũng khí để đến gần. Anh rõ ràng biết những đau khổ cô từng chịu đựng trong những năm tháng thiếu nữ. Thế nhưng mọi vết thương và chân tình của cô trong mắt anh đều biến thành một vở kịch được dàn dựng kỹ lưỡng.
Nỗi đau khổng lồ siết chặt lấy cô.
Cô bỗng thấy mệt mỏi vô cùng, mệt đến mức không còn sức giải thích.
Ôn Nùng hít sâu một hơi, gió đêm tràn vào lồng ngực. Khi lên tiếng lần nữa, giọng cô bình lặng không gợn sóng như đang nói về chuyện của người khác: “Anh nghĩ thế nào cũng được, chúng ta chia tay đi.”
Không khóc lóc, không chất vấn, không giải thích.
Thái độ của cô tựa như một sự khinh thường chẳng buồn để tâm.
Chu Tây Lẫm nhìn cô không chớp mắt, ánh mắt liên tục thay đổi, cuối cùng hóa thành một vực sâu lạnh lẽo không thấy đáy: “Vậy từ đầu đến cuối em đều đang lừa anh?”
Nếu thừa nhận thì có lẽ cô sẽ giữ lại được chút tự tôn cuối cùng, khiến mình không quá hèn mọn, khiến trong mối tình này cô không phải người thua cuộc. Vậy thì…
“Đúng.”
Không khí lập tức chìm vào sự im lặng chết chóc.
“Tại sao không tiếp tục lừa nữa?” Rất lâu, lâu như đã qua nửa thế kỷ, Chu Tây Lẫm mới cất tiếng lần nữa.
Ôn Nùng chờ rất lâu, không ngờ thứ mình đợi được lại là câu hỏi ấy.
Trái tim cô đã chết lặng, vì vậy cô chỉ nhàn nhạt đáp: “Vì em chưa từng thích anh.”
Nói xong, cô không nhìn anh thêm một lần nào nữa, dứt khoát quay người sải bước biến mất trong màn đêm dày đặc.
Chu Tây Lẫm đứng nguyên tại chỗ nhìn bóng lưng cô hoàn toàn hòa vào bóng tối như thể chưa từng xuất hiện.
Dưới lầu trống trải, chỉ còn lại một mình anh và những mảnh sao vỡ vụn chiếu đầy mặt đất.
Đột nhiên điện thoại vang lên một tiếng ting.
Anh mở ra xem, là thông báo từ lịch.
Mười hai giờ, ngày hai mươi ba tháng bảy, sinh nhật của cô đã tới.
Chu Tây Lẫm ngẩng đầu nhìn ô cửa sổ quen thuộc ấy, khóe môi bất chợt nhếch lên.
Chúc em sinh nhật vui vẻ.
Vui vẻ cái con mẹ nó chứ.
*
Cy: Má ló tức cái lồng ngực, thôi hai đứa ko nói thì để tui ăn bảo bối của Doraemon vào rồi tao xuất hiện trong mơ tui báo mộng cho nha. AAAAAAAAAAAAAA!