Sau sinh nhật của Chu Tây Lẫm, mùa hè chính thức gõ cửa. Không khí đặc quánh hơi nóng, trên bệ cửa sổ cạnh bàn làm việc của Ôn Nùng, lá chậu trầu bà nhỏ cũng rũ ỉu xìu vì nắng nóng.
Điện thoại thúc bản thảo của Triệu Tự gọi đến liên tục hết cuộc này tới cuộc khác, Ôn Nùng mệt mỏi đối phó. Cuối cùng, cô đành tưởng tượng Triệu Tự thành tiếng ve kêu ngoài cửa sổ.
Một cuốn sách có số phận riêng của nó. Cảm xúc khi mới đặt bút viết từ lâu đã khác với hiện tại. Tâm cảnh thay đổi, những vui buồn hợp tan của nhân vật trong câu chuyện cũng dần lệch khỏi quỹ đạo vốn được sắp đặt từ trước.
Cô gần như lật bỏ hoàn toàn bản thảo đầu tiên với hàng chục nghìn chữ, chỉ có thể bình tâm lại, từng chút một gọt giũa nên bộ khung mới cho câu chuyện.
Khi Ôn Nùng truyền đạt suy nghĩ ấy cho Triệu Tự, đầu dây bên kia lập tức vang lên tiếng than khóc thảm thiết.
Ôn Nùng lè lưỡi rồi cúp máy.
Vừa quay đầu lại đã thấy Chu Tây Lẫm thò đầu từ ngoài cửa vào.
Anh nói: “Dì đã chiên cá xong rồi, mau ra ăn đi.”
Ôn Nùng bất giác cong môi cười: “Em ra ngay đây.”
Những ngày ở bên Chu Tây Lẫm không hề mãnh liệt hay dữ dội như cô từng tưởng tượng, mà bình yên hơn, cũng quyến luyến hơn.
Tần suất Chu Tây Lẫm xuất hiện ở nhà Ôn Nùng ngày càng nhiều.
Thường là lúc chiều tối, tiếng khóa cửa vang lên, vừa mở cửa đã thấy anh xách theo túi thức ăn đi vào. Trong nhà từ lâu đã chuẩn bị sẵn dép cho anh. Anh thay giày, mang thức ăn vào bếp, tiện tay rửa một quả cà chua rồi vừa ăn vừa đi đi lại lại, tự nhiên như đang ở nhà mình.
Thỉnh thoảng Ôn Nùng cũng tới nhà Chu Tây Lẫm ở lại vài hôm, nhưng cô rất ít khi tới đội cứu hộ tìm anh. Một là sợ gặp Trình Hoắc sẽ ngượng ngùng. Hai là nghĩ tới tình cảm giữa Chu Tây Lẫm và Trình Hoắc trước đây, cô vẫn luôn cảm thấy có chút không được tự nhiên.
Nhưng Chu Tây Lẫm lại thường xuyên tới trường đón cô.
Trước tòa nhà giảng đường, anh dựa vào chiếc G-Class màu đen. Áo thun đơn giản, quần cargo gọn gàng. Giữa dòng sinh viên qua lại, anh trông vô cùng nổi bật.
Anh sẽ nhận lấy túi xách của cô, mở cửa ghế phụ cho cô.
Xe rời khỏi trường học, điểm đến thường là siêu thị lớn gần đó hoặc một khách sạn nào đó với căn phòng có giường lớn.
Ôn Nùng rất thích cùng anh đi siêu thị. Mỗi lần cô hỏi anh muốn ăn gì, đa số anh chỉ trả lời “Gì cũng được” hoặc “Em thích mua gì thì mua”.
Nhưng mỗi khi cô cầm lên một hộp sủi cảo đông lạnh đang giảm giá, anh luôn nhíu mày, đặt nó trở lại kệ hàng rồi nói ngắn gọn: “Không ăn cái này.”
Những ngày mưa, lúc nào anh cũng tới trường đón cô.
Cô thích cảm giác anh lái xe, trong xe vang lên nhạc của Châu Kiệt Luân. Thích cốc cacao nóng anh chuẩn bị sẵn cho cô, hơi nóng bốc lên nghi ngút.
Những hạt mưa lớn đập xuống cửa kính xe, khiến thế giới bên ngoài trở nên mờ nhòe.
Những khoảnh khắc vụn vặt lặp đi lặp lại ấy giống như từng hạt châu nhỏ. Từng hạt kết nối thành cuộc sống thường ngày bình dị nhưng vô cùng quý giá của họ.
Tờ lịch giống những cánh bướm trắng bay lượn qua biển thời gian, hơi thở mùa hè ngày càng nồng đậm, tiếng ve buổi trưa cũng vô cùng ồn ào.
Chớp mắt một cái đã tới cuối tháng bảy.
Sinh nhật của Ôn Nùng vào ngày hai mươi ba tháng bảy. Đại thử – tiết khí cuối cùng của mùa hè.
Mấy ngày trước đó, Chu Tây Lẫm đã nói với cô rằng sinh nhật năm nay anh sẽ đưa cô ra biển.
Vì thế Ôn Nùng đã mong chờ rất lâu, nhưng cô không hề nhận ra vận mệnh đã âm thầm bày sẵn bàn cờ từ lâu .
Những dòng nước ngầm ẩn dưới mặt hồ yên tĩnh, những bóng tối bị hạnh phúc lãng quên tựa như cá mập kiên nhẫn mai phục dưới đáy biển sâu, cuối cùng cũng chờ được thời khắc cắn nuốt con mồi.
Một ngày trước sinh nhật Ôn Nùng, cô nhận được tin nhắn từ một người – Ô Nam.
Mọi chuyện phải bắt đầu từ vụ đạo nhái hồi tháng năm.
Vị thế của Bồ Câu Đen trong giới thời trang nữ nội địa vốn đã quá lớn, mỗi một hành động đều bị phóng đại vô số lần. Khi tin tức đạo nhái vừa mới xuất hiện, phía thương hiệu còn định tìm cách dập xuống. Nhưng đến khi cư dân mạng đào ra ảnh đối chiếu giữa hai bản thiết kế, ngay cả độ cong của nếp gấp nơi cổ tay áo cũng giống hệt nhau, dư luận lập tức bùng nổ hoàn toàn.
Bộ phận truyền thông phản ứng rất nhanh, thông báo được đăng với thái độ cắt đứt sạch sẽ. Hủy hợp đồng với nhà thiết kế Ô Nam, kèm theo đơn kiện yêu cầu bồi thường, tng câu từng chữ đều mang dáng vẻ của một “nạn nhân” vô tội.
Đúng lúc đó, Lưu Tinh Dao lại châm thêm một ngọn lửa.
Cậu ấy thao tác cực kỳ khéo léo, tên của Ô Nam bị gắn chặt với tên nhà thiết kế gốc rồi đẩy lên bảng tìm kiếm nóng, mà nhà thiết kế kia lại là con nhà sao nổi tiếng, vốn mang theo lượng truy cập khổng lồ. Ô Nam không xin lỗi, vậy nên chủ đề ấy cứ liên tục leo lên top tìm kiếm, treo lơ lửng suốt gần một tháng.
Ô Nam trốn trong căn hộ, rèm cửa dày được kéo kín mít, ánh sáng từ màn hình điện thoại chói đến nhức mắt.
Hộp thư riêng đã bị những lời chửi rủa lấp đầy, tin nhắn từ luật sư liên tiếp gửi tới.
Cô ta biết mình không thể trốn tránh được nữa, cuối cùng chỉ đành quay một video xin lỗi, giọng điệu bình lặng như mặt nước chết.
Ngày video được đăng lên, tên tuổi Ô Nam hoàn toàn trở thành điều cấm kỵ trong giới.
Khi con số bồi thường được gửi tới, Ô Nam nhìn dãy số ấy suốt nửa đêm.
Sáng hôm sau lập tức liên hệ chủ nhà, trả lại căn hộ ở trung tâm thành phố, tiền đặt cọc bị khấu trừ hơn một nửa. Cô ta cũng không tranh cãi, chỉ là lúc ký tên, đầu bút gần như đâm thủng cả hợp đồng.
Ngày chuyển nhà, trời đổ mưa lớn. Những hạt mưa to như hạt đậu đập xuống mặt ô tạo thành những âm thanh nặng nề.
Ô Nam cầm ô đứng nơi hành lang nhìn A Thái nhét chiếc vali cuối cùng vào cốp xe tải nhỏ.
Người đàn ông mặc áo thun trắng lưng áo từ lâu đã bị nước mưa làm ướt sũng, những vệt nước sẫm màu men theo sống lưng chảy xuống, trông vô cùng nhếch nhác.
Một cảm giác chán ghét bất chợt dâng lên trong lòng cô ta, chỉ là thoáng qua rồi biến mất. Cô ta nhanh chóng cụp mắt, cố tình làm giọng dịu dàng hơn: “Anh Thái, cảm ơn anh nhé. Hôm nay làm phiền anh rồi.”
Động tác đóng cốp xe của A Thái khựng lại.
Cậu ta quay người, lau mặt, nước mưa men theo chiếc cằm vuông vức rơi xuống: “Có gì đâu.”
Cậu ta cười lộ hàm răng trắng, trông hơi ngốc nghếch: “Em có một mình, làm sao chuyển nổi.”
Ô Nam cười gượng, đi vòng qua ghế lái rồi mở cửa ngồi vào.
Điểm đến nằm ở ngoại ô, theo định vị phải mất khoảng một tiếng đồng hồ, xa trung tâm thành phố thật nhưng lại gần nhà A Thái, quan trọng nhất là tiền thuê nhà do cậu ta trả.
Ô Nam liếc nhìn người đàn ông bên ghế lái đang bận thắt dây an toàn, cánh tay thô to vô tình cọ vào cửa xe, để lại một vết xước nhạt, hoàn toàn không thể so với Chu Tây Lẫm.
Chu Tây Lẫm dù chỉ mặc chiếc áo thun đen đơn giản cũng toát lên vẻ hoang dã bất cần cùng khí chất kiêu ngạo khó chạm tới.
“Em nhìn anh làm gì thế?”
A Thái phát hiện ánh mắt cô ta, quay đầu lại cười ngốc nghếch.
Ô Nam thu hồi ánh mắt, khóe môi cong lên, nửa thật nửa đùa nói: “Thích nhìn, không được à?”
Mặt A Thái lập tức đỏ bừng, cậu ta luống cuống quay lại nhìn phía trước.
Ô Nam nhìn gương mặt nghiêng của cậu ta, đáy mắt thoáng hiện vẻ mỉa mai.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, hai người thỉnh thoảng trò chuyện vài câu.
Khi gần tới nơi, xe dừng đèn đỏ. Ô Nam tùy ý quay đầu nhìn ra ngoài, bất chợt thấy quán ăn thành phố Thanh nằm giữa màn mưa.
Vì đó là nhà hàng chuyên món quê nhà nên cô ta không khỏi nhìn thêm vài lần.
Lớp kính phủ đầy hơi nước, nhưng vẫn có thể nhìn rõ hai người ngồi cạnh cửa sổ.
Ôn Nùng… và Lưu Tinh Dao?
Ô Nam nín thở, trái tim đột nhiên trĩu xuống.
Cô ta bất giác hét lớn: “Dừng xe!”
Mưa vẫn không ngừng rơi khiến thế giới bên ngoài cửa kính như bị ngâm đến mức trướng phồng lên.
Cô ta chợt nhớ tới mấy tấm ảnh từng nhìn thấy trong nhóm làm việc nội bộ cách đây không lâu. Lúc ấy chỉ cảm thấy khó chịu, không suy nghĩ sâu xa, nhưng bây giờ nhìn lại mới thấy chuyện này không hề đơn giản.
“Sao lại dừng thế?”
A Thái thò đầu nhìn ra ngoài: “Ơ, chẳng phải chị dâu à?”
Ô Nam không trả lời, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
“Người đàn ông bên cạnh nhìn quen quen.” A Thái nhíu mày nghĩ một lúc: “À! Nhớ rồi. Trước đây từng gặp ở quán bar.”
“Chị dâu?” Ô Nam lúc này mới để ý tới cách xưng hô của cậu ta.
A Thái gật đầu: “Ừ. Ôn Nùng với anh Lẫm đang yêu nhau mà, em không biết à?”
Ô Nam cụp mắt xuống, trầm ngâm suy nghĩ.
Cô ta nhớ rõ Chu Tây Lẫm và Ôn Nùng chưa từng công khai chuyện này trên vòng bạn bè.
“Anh nói từng gặp người đàn ông đó là sao?” Ô Nam hỏi.
A Thái không suy nghĩ nhiều, trả lời thẳng: “Lâu rồi. Hôm đó anh với Đại Tề đi ngang qua quán bar, nhìn thấy hai người họ. Lúc ấy còn nghĩ xem rốt cuộc là người thế nào mà còn có sức hút hơn cả anh Lẫm.”
Cậu ta lắc đầu cười, hoàn toàn không nhận ra đường nét hàm của Ô Nam đã căng cứng.
Chu Tây Lẫm.
Lưu Tinh Dao.
Đạo nhái.
Yêu đương.
Những mảnh ghép ấy xoay tròn trong đầu Ô Nam rồi đột nhiên “tách” một tiếng, mọi thứ khớp lại hoàn toàn.
Khóe môi cô ta chậm rãi nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo.
“Em thân với Ôn Nùng lắm à?” A Thái đột nhiên hỏi.
Ô Nam lắc đầu, rồi lại gật đầu: “Lái xe đi.”
Chiếc xe tiếp tục hòa vào dòng xe cộ đông đúc. Ô Nam nhìn cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ, đột nhiên lại hỏi: “Ôn Nùng yêu Chu Tây Lẫm rồi mà vẫn ăn cơm riêng với đàn ông khác à?”
“Trời, chắc chỉ là bạn bè bình thường thôi.” A Thái không để tâm.
“Chu Tây Lẫm không tức à?”
A Thái bật cười: “Đừng để anh ấy biết là được.”
A Thái là kiểu người thật thà, lại khá may mắn. Từ nhỏ đến lớn, những người bên cạnh cậu ta đều là người tốt, vì thế cậu ta ít đề phòng người khác. Dù trong lòng có chút suy tính riêng thì cũng đều viết hết lên mặt.
Ví dụ như lúc này, nhìn gương mặt xinh đẹp rực rỡ của Ô Nam, cậu ta không khỏi muốn tranh thủ cơ hội cho bản thân. Cậu ta nghĩ tới chuyện trước đây Ô Nam từng thích Chu Tây Lẫm, ngập ngừng một chút rồi liếc nhìn cô ta: “Thật ra chắc anh Lẫm cũng không quá để tâm đâu. Trước đây quanh anh ấy nhiều phụ nữ lắm.”
Ô Nam nghe thấy câu này, bình thản mở chức năng ghi âm trên điện thoại.
Cô ta cụp mắt xuống, nói: “Nhưng bây giờ đang yêu rồi, chắc chắn phải khác chứ.”
“Khác gì đâu?” A Thái buột miệng nói: “Anh Lẫm cũng chẳng mấy khi dẫn cô ấy tới gặp bọn anh. Anh nghĩ chắc cũng chỉ chơi chơi thôi, dù sao ban đầu yêu nhau cũng vì cá cược thôi mà.”
Mưa đột nhiên trở nên dày đặc hơn, tiếng mưa lộp bộp đập liên hồi lên nóc xe.
Ô Nam từ từ quay đầu lại, hỏi: “Cá cược?”
A Thái vốn là người thẳng tính, chẳng hề suy nghĩ nhiều đã nói: “Chuyện này anh cũng chỉ vô tình nghe được thôi… Lúc đầu anh Lẫm với anh Hoắc cá cược xem ai sẽ theo đuổi được cô ấy trước.”
Nói tới đây, cậu ta cười khan hai tiếng, mang theo chút ý tứ lấy lòng: “Những anh chàng đẹp trai như họ ấy mà, lòng dạ chẳng bao giờ ổn định. Anh thì khác, nếu đã xác định thích ai thì chắc chắn là thật lòng!”
Ô Nam mỉm cười, không nói thêm gì nữa, lặng lẽ tắt nút ghi âm.
Mái tóc dài buông xuống, che khuất ánh sáng lập lòe trong đáy mắt cô ta.
Cùng lúc đó, trong phòng riêng của nhà hàng Hồ Nam, hương thơm cay nồng của ớt lan tỏa trong không khí.
Ôn Nùng đẩy đĩa đầu cá hấp ớt băm cuối cùng vào giữa bàn thì cửa phòng được mở ra, Tần Chân mang theo hơi nước của cơn mưa vội vã bước vào.
“Xin lỗi xin lỗi nhé, mưa lớn quá nên tớ lái xe chậm.” Cô ấy thở dài rồi liếc Ôn Nùng trách yêu: “Nùng à, cậu cẩn thận quá rồi đấy, lại chọn tận chỗ xa thế này.”
Ôn Nùng mỉm cười, tỏ ý xin lỗi.
Lưu Tinh Dao rót cho Tần Chân một ly rượu: “Chờ mỗi cậu thôi đấy. Bữa ăn hôm nay có ý nghĩa lắm.”
Ôn Nùng cúi đầu khuấy cơm trong bát, nghe Lưu Tinh Dao tiếp tục nói: “Chuyện của Ô Nam đã kết thúc rồi. Tớ cũng định nghỉ việc để sang Ý du học. Hôm nay có lẽ là lần cuối cùng ba chúng ta ngồi cùng nhau thế này.”
Tần Chân khựng lại: “Đi nhanh vậy á?”
“Năm ngoái tớ đã nộp hồ sơ rồi, chuyện này cũng trì hoãn lâu lắm rồi.” Lưu Tinh Dao cười.
Dường như Ôn Nùng muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ nâng ly lên. Trên môi cô hiện lên nụ cười sau khi mọi chuyện đã lắng xuống: “Nếu vậy thì cạn ly vì ba chúng ta.”
Tiếng ly thủy tinh chạm nhau vang lên trong trẻo dễ nghe.
Bên ngoài cửa sổ, mưa càng lúc càng lớn, làm mờ cả thế giới.
…
Nơi ở mới của Ô Nam là một khu chung cư cũ kỹ, lớp sơn tường đã bong tróc quá nửa, cầu thang chất đầy đồ đạc lặt vặt, tỏa ra mùi ẩm mốc nồng nặc.
Sau khi A Thái rời đi, cô ta mở cửa sổ rồi nhìn về phía xa.
Bên ngoài là những dãy nhà kiểu Liên Xô cũ san sát nhau, ánh mặt trời cũng khó chen lọt vào. Cô ta nhớ tới căn hộ cao cấp trước đây mình từng sống, trong lòng như bị thứ gì đó chặn lại.
Cô ta mở đoạn ghi âm trong điện thoại, giọng nói của A Thái vang lên rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh đến mức có hơi chói tai.
Ô Nam vừa nghe vừa nốc rượu, đến khoảnh khắc đoạn ghi âm kết thúc đột ngột, cô ta hung hăng ném điện thoại ra ngoài. Chiếc điện thoại đập mạnh vào tường rồi rơi xuống sàn đánh cộp một tiếng.
Ô Nam th* d*c, trong lòng vô cùng căm hận, cơn giận khiến toàn thân cô ta run rẩy.
Qua rất lâu, cô ta mới bước tới nhặt điện thoại lên. Mở Wechat, tìm ảnh đại diện của Ôn Nùng, ngón tay lướt vài cái rồi gửi đoạn video đi.
“Ôn Nùng, nếu mày đã tặng tao một món quà lớn như vậy, thì tao cũng tặng lại mày một món quà coi như đáp lễ.”
Cô ta lẩm bẩm, trong giọng nói mang theo kh*** c*m trả thù.
Ánh sáng từ màn hình điện thoại phản chiếu trong đôi đồng tử sâu thẳm của Ô Nam.
Vài phút trôi qua, không có bất kỳ phản hồi nào, khung trò chuyện của Ôn Nùng yên ắng như mặt nước chết.
Ô Nam không hề sốt ruột.
Ăn cùng, ở cùng suốt ba năm. Cô ta quá hiểu tính cách của Ôn Nùng, cũng giống như Ôn Nùng hiểu cô ta vậy. Bề ngoài Ôn Nùng dịu dàng ngoan ngoãn, nhưng trong xương cốt lại cứng đầu hơn bất kỳ ai, lại thêm việc cô thầm yêu Chu Tây Lẫm suốt ba năm, hèn mọn suốt ba năm. Sau khi xem đoạn video này, chắc chắn cô sẽ đau đớn giằng xé, tuyệt đối không lập tức đi chất vấn Chu Tây Lẫm.
Ngón tay Ô Nam lại gõ lên màn hình: [Nếu không tin thì mày cứ việc đi hỏi A Thái, Trình Hoắc hoặc trực tiếp hỏi Chu Tây Lẫm của mày đi.]
“Ting.” Tin nhắn được gửi đi.
Ô Nam cầm chìa khóa xe, mở cửa, xuống lầu rồi lái xe tới khu chung cư nhà Ôn Nùng.
Ôn Nùng cuộn người trên giường, rèm cửa kéo kín, ngăn cách màn đêm ẩm ướt bên ngoài.
Màn hình điện thoại phát ra ánh sáng lạnh lẽo trong bóng tối giống như một con mắt đang rình rập.
Trong đoạn ghi âm, giọng nói của A Thái nghe tùy tiện như vậy, cũng vì thế mà tàn nhẫn đến vậy.
“Lúc đầu anh Lẫm với anh Hoắc cá cược xem ai sẽ theo đuổi được cô ấy trước… Những anh chàng đẹp trai như họ ấy mà, lòng dạ chẳng bao giờ ổn định…”
Trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, cơn đau nhói lập tức lan khắp tứ chi.
Lần đầu tiên nghe đoạn ghi âm này, phản ứng theo bản năng của Ôn Nùng là không tin. Cô cảm nhận được tình yêu của Chu Tây Lẫm. Nếu đã cảm nhận được thì cũng có thể tin tưởng.
Nhưng cô và Ô Nam cũng coi như đối đầu cả đời rồi. Bây giờ Ô Nam thân bại danh liệt, sao có thể trơ mắt nhìn cô sống tốt được?
Nếu chuyện này là giả, nếu nó không thật sự khiến cô đau đớn thì Ô Nam sẽ tự chuốc nhục mà nói ra sao?
So với Chu Tây Lẫm thì cô hiểu Ô Nam hơn.
Khi nhận ra điều đó, Ôn Nùng bất giác rùng mình.
Cô nhắm mắt lại, hàng mi dày đổ bóng mong manh trên gương mặt tái nhợt.
Có nên đi hỏi Chu Tây Lẫm không?
Cô không dám, hoặc nói chính xác hơn cô không dám đối mặt với sự hủy diệt mà câu trả lời được chính miệng anh xác nhận sẽ mang tới.
Cô sợ bản thân sẽ sụp đổ trước mặt anh, đánh mất chút tôn nghiêm cuối cùng.
Vậy thì chỉ còn Trình Hoắc. A Thái không phải người trong cuộc, người còn lại chỉ có Trình Hoắc.
Ôn Nùng rơi vào trầm tư.
Đêm ấy, cô không hề chợp mắt.
Bầu trời ngoài cửa sổ từ đen đặc dần chuyển sang xám trắng, sau đó ánh bình minh mờ nhạt xuyên ra.
Ôn Nùng nhìn quầng thâm đậm dưới mắt mình trong gương, cô cầm điện thoại lên xin giáo sư hướng dẫn cho nghỉ, sau đó tìm tên Trình Hoắc trong danh sách bạn bè. Dừng lại vài giây, cuối cùng vẫn nhấn nút gọi.
…
Quán cà phê BLUE NOTE nằm sát biển, phong cảnh ngoài cửa sổ đẹp đến mức khiến người ta thư thái.
Ôn Nùng đến trước Trình Hoắc. Cô chọn vị trí khuất nhất trong góc, gọi một ly latte nhưng chưa hề động tới. Cô nhìn lớp bọt sữa từ từ xẹp xuống, trái tim cô cũng từng chút từng chút chìm xuống.
Trình Hoắc đẩy cửa bước vào, vừa ngồi xuống vừa cười: “Mới sáng sớm đã tìm tôi thế, bộ có chuyện gì à?”
Ôn Nùng không vòng vo xã giao, trực tiếp xoay màn hình điện thoại về phía cậu ta, mở đoạn ghi âm kia lên, sau đó chăm chú nhìn gương mặt Trình Hoắc, không bỏ sót bất kỳ thay đổi nào trên nét mặt cậu ta.
Lông mày Trình Hoắc khẽ nhíu lại, ngay sau đó cậu ta dời ánh mắt, nâng ly cà phê đen vừa được mang tới lên nhấp một ngụm, đáy tách cà phê khẽ chạm vào đĩa lót, phát ra một tiếng động nhỏ.
Tim Ôn Nùng cũng bất giác thắt lại.
Đoạn ghi âm kết thúc. Ôn Nùng nhìn thẳng vào cậu ta, khẽ hỏi: “Là thật sao?”
Trình Hoắc im lặng vài giây, ngón tay vô thức v**t v* thành cốc.
Cuối cùng cậu ta ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của Ôn Nùng, khó khăn mở miệng: “Tôi thấy không cần phải lừa cậu… Đúng vậy. Lúc đầu bọn tôi quả thật có cá cược.”
Ầm. Ôn Nùng cảm giác cây cột chống đỡ thế giới trong lòng mình sụp đổ.
“Nhưng Ôn Nùng.” Trình Hoắc vội vàng nghiêng người về phía trước, giọng nói đầy vẻ nóng nảy muốn cứu vãn: “Đó chỉ là lúc đầu thôi. Tôi cảm nhận được anh Lẫm về sau là thật lòng với cậu. Với tư cách là anh em hơn mười năm của cậu ấy, tôi có thể khẳng định cậu ấy thật sự đối xử với cậu rất khác. Cậu ấy…”
“Khác ở chỗ nào?” Ôn Nùng cắt ngang, giọng cô bình tĩnh đến đáng sợ: “Là vì tôi khó theo đuổi hơn sao? Hay vì tiền cược quá lớn? Hai người cá cược cái gì?”
Khóe môi cô khẽ cong lên, muốn cười, nhưng còn khó coi hơn cả khóc.
“Không phải!” Trình Hoắc vừa nghe đã biết cô hiểu lầm, cậu ta bắt đầu sốt ruột: “Chuyện giữa hai người tôi cũng khó nói rõ, nhưng…”
“Hai người cá cược cái gì?” Ôn Nùng lặp lại.
Trình Hoắc khó nhọc giải thích: “Cậu nghe tôi nói đã…”
“Tôi có nghe, là cậu không nghe tôi nói.”Ôn Nùng bình thản đáp
Trình Hoắc há miệng, lần đầu tiên trong đời nếm trải cảm giác bó tay hoàn toàn, nhưng ánh mắt của Ôn Nùng khiến người ta không thể né tránh. Cuối cùng cậu ta đành nói: “Tiền.”
“Bao nhiêu?” Ôn Nùng lập tức hỏi tiếp.
“… Hai trăm nghìn.” Trình Hoắc chán nản nhắm mắt lại.
Ôn Nùng bật cười, hóa ra cô cũng đáng giá ghê.
Cô cầm điện thoại lên rồi đứng dậy, động tác có chút cứng nhắc, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp.
Cô không cần nghe thêm bất kỳ lời nào nữa.
Thật lòng?
Có lẽ về sau đã từng có.
Nhưng thật lòng được xây trên lời dối trá và tiền cược giống như một tòa lâu đài cát, chỉ cần một con sóng ập tới thi mọi thứ sẽ tan biến sạch sẽ.
Cô thậm chí không còn phân biệt nổi cái gọi là “thật lòng” về sau của anh có bao nhiêu phần là d*c v*ng chinh phục sau khi thắng cược, bao nhiêu phần mới thật sự là tình yêu.
Hoặc có lẽ… Anh thích cô không phải vì thật sự thích con người cô mà chỉ vì thích việc cô đối xử tốt với anh.
Bởi ngay từ đầu cô đã bỏ rất nhiều tâm tư khiến anh cảm thấy bản thân đủ đặc biệt, sau đó lại đủ hèn mọn, đủ si mê nên anh mới nhìn cô bằng con mắt khác.
“Ôn Nùng.” Trình Hoắc đứng dậy muốn giữ cô lại.
Ôn Nùng khẽ nghiêng người tránh đi, không nhìn cậu ta, cũng không dừng bước.
Cô xoay người rời đi, đẩy cửa quán cà phê, bước vào bầu không khí oi nóng của mùa hè.
Ánh mặt trời hơi chói mắt. Cô đưa tay lên che, nhưng chất lỏng lạnh lẽo lại bất ngờ lăn xuống từ khóe mắt.
*
Tác giả có lời muốn nói:
A Thái có cảm tình với Ô Nam, chuyện này đã được nhắc tới lúc đi trượt tuyết rồi, mọi người còn nhớ không?
*
Cy:Thấy mới chương 30 mấy mà hạnh phúc là biết có điềm gòi 😞