Cơn gió lạnh đêm đông xuyên thấu qua lớp áo mỏng manh của Chu Tây Lẫm, và cũng xuyên thấu qua toàn bộ con người anh, từ thể xác cho đến linh hồn.
Anh không ngừng bước về phía trước, cứ thế bước đi không dừng lại.
Tết đã cận kề, rất nhiều trẻ con đang chơi pháo hoa bên lề đường, trong không khí thoang thoảng mùi thuốc súng nhàn nhạt.
Anh thậm chí còn nghe thấy loáng thoáng tiếng cười đùa của lũ trẻ truyền ra từ sau bụi cây, kèm theo tiếng “xèo xèo” khe khẽ khi thanh pháo hoa bùng cháy.
Các khung cửa sổ của từng gia đình trong khu biệt thự hắt ra những quầng sáng ấm áp, thấp thoáng bóng dáng của sự sum vầy. Chu Tây Lẫm tưởng tượng ra sự náo nhiệt của các chương trình truyền hình, tiếng bát đũa va chạm vào nhau, cùng tiếng cười nói vui vẻ xen kẽ trong những ngôi nhà ấy, trong khi ánh đèn từ nhà ông bà nội phía sau lưng anh đang từ từ thu nhỏ lại thành một đốm sáng xa xôi.
Sắc mặt anh ngày một lạnh lùng hơn.
Tất cả những náo nhiệt, đoàn viên, ấm áp ngoài kia đều chẳng liên quan gì đến anh.
Anh là một linh hồn cô độc bị lưu đày, là một con quỷ vất vưởng chưa chết hẳn, cô đơn bước đi bên rìa của những căn nhà sáng đèn.
Những tủi hờn, giận dữ bị kìm nén quá lâu, nỗi đau âm ỉ khi bị người thân ruột thịt tổn thương, cùng với hơi ấm từ cái siết chặt ống quần của bà nội trước lúc đi, vào lúc này giống như một trận sóng thần điên cuồng nhấn chìm lấy anh.
Điện thoại trong túi áo bỗng rung lên liên hồi.
Anh móc ra nhìn, là Ôn Nùng.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén tiếng nghẹn ngào nơi cổ họng rồi mới bắt máy, giọng nói gắng gượng duy trì sự bình thản: “Alo ?”
“Chu Tây Lẫm?” Giọng nói trong trẻo ngọt ngào của Ôn Nùng truyền ra từ ống nghe, nhạc nền phía sau cô là tiếng nhạc hiệu náo nhiệt của chương trình giải trí và thỉnh thoảng có cả tiếng cười của Ôn Tuyết Bình: “Anh về đến nhà chưa? Ăn cơm chưa?”
“Anh về rồi.” Anh tiếp tục bước đi, giọng trầm xuống.
“Anh ăn món gì thế?”
“Cũng chỉ mấy món cơm nhà bình thường thôi.” Anh nói qua loa: “Còn em thì sao?”
“Em với mẹ đang xem chương trình đón giao thừa. Hôm nay mẹ hầm một nồi thịt lớn lắm, thơm phức luôn, để mai làm bánh mì kẹp thịt.” Ôn Nùng chắc là đang cười, giọng nói vui tươi: “Mẹ còn rán cả thịt viên nữa, em vừa mới ăn thêm mấy viên xong.”
Chu Tây Lẫm tưởng tượng ra cảnh cô đang cuộn tròn trên ghế sofa, cùng mẹ xem tivi và ăn thịt viên, khóe môi anh khó khăn cong lên: “Thế thì tốt quá.”
Đầu dây bên kia bỗng im lặng vài giây.
Tiếng tivi làm nền hình như đã được vặn nhỏ đi đôi chút.
Giọng Ôn Nùng lại vang lên, mang theo một chút dò hỏi: “Có phải anh đang không vui không?”
Bước chân Chu Tây Lẫm khựng lại, giống như bị đóng đinh tại chỗ.
Anh ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào bầu trời đêm đen đặc, làn khói trắng thở ra ngay lập tức tan biến vào không trung.
“Đâu có.” Anh bảo vậy.
Ôn Nùng không gặng hỏi thêm nữa.
Trong ống nghe chỉ còn lại tiếng rè rất nhỏ của dòng điện và tiếng thở thoang thoảng của cô.
“Không có gì thì anh cúp máy trước nhé.” Anh nói thêm.
“… Ừm.” Ôn Nùng khẽ đáp một tiếng.
Lời vừa dứt, tiếng tút tút báo ngắt kết nối đã lập tức vang lên.
Là Chu Tây Lẫm cúp máy.
Anh nắm chặt điện thoại, đứng bên lề con đường vắng vẻ. Nơi này là khu biệt thự lưng chừng núi, cách xa sự xô bồ của trung tâm thành phố, đèn đường thưa thớt, ánh sáng vàng vọt kéo chiếc bóng của anh dài thườn thượt, trông vô cùng cô độc.
Sương mù chẳng biết đã lặng lẽ lan tỏa từ lúc nào, từng làn sương vấn vương trên những cành cây trơ trụi lá và những cột đèn đường lạnh lẽo, khiến cho cảnh vật xung quanh đều trở nên mờ ảo và xa xăm.
Anh đứng sững hồi lâu, rồi lại tiếp tục cúi đầu bước đi.
Ký ức dưới đáy lòng cuộn trào, hết đợt này đến đợt khác ùa về.
Cũng vào khoảng thời gian này, đó là dịp Tết năm Chu Tây Lẫm mười một tuổi.
Anh đang nằm bò trên bậu cửa sổ lồi ở tầng hai để chơi game cùng bạn học.
Dưới phòng khách tầng một, mẹ anh – Văn Tinh đang tựa người trên ghế sofa, trên mặt đắp mặt nạ, tay cầm một cuốn tạp chí thời trang, ngón tay lơ đãng lật trang sách.
Căn nhà rộng lớn vắng lặng như tờ, không một tiếng người, càng không nói đến bầu không khí đón Tết.
Phía lối ra vào vang lên tiếng lạch cạch vặn ổ khóa, ngay sau đó là những bước chân nặng nề cùng mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào nhà.
Chu Thuận Thành mang theo sự mệt mỏi và thú tính sau buổi tiệc tùng tiếp khách bước vào cửa.
Ông ta nới lỏng cà vạt, bực dọc ném sang một bên, đảo mắt nhìn quanh phòng khách sáng trưng nhưng lại lạnh lẽo không một hơi người, ánh mắt dừng lại trên người Văn Tinh ở sofa.
Văn Tinh coi sự xuất hiện của ông ta như không khí.
Ánh mắt ông ta lộ ra một tia sắc lạnh, cười khẩy một tiếng rồi bước tới: “Bên ngoài người ta giăng đèn kết hoa náo nhiệt biết bao nhiêu, nhìn lại cái nhà này xem, lạnh lẽo như một cái hầm băng, chẳng ra một cái dáng vẻ ngày Tết nào cả. Văn Tinh, đụ má cô rốt cuộc có phải là bà chủ của cái nhà này không hả?”
Ngón tay đang lật trang sách của Văn Tinh khựng lại, đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên: “Nhà chẳng ra nhà thì còn cần dáng vẻ ngày Tết để làm gì?”
“Đây không phải nhà thì đâu mới là nhà của cô?” Nơi đáy mắt ông ta là sự chiếm hữu không chút giấu giếm và nỗi căm hận đến vặn vẹo, giọng nói vì tức giận mà cao vút lên: “Đừng quên rằng cái gọi là nhà mẹ đẻ của cô từ lâu đã xem cô như một món hàng để bán đứt cho tôi rồi. Còn về thằng bồ mà cô ngày đêm tơ tưởng ấy… nó đã chủ động vứt bỏ cô từ tám đời rồi.”
Ông ta ác ý kéo dài giọng điệu, đầy mãn nguyện khi nhìn thấy cơ thể Văn Tinh run lên: “Cô còn dám bảo đây không phải nhà của cô à? Cô sống là người của tôi, chết cũng phải làm ma nhà tôi.”
Những câu chữ này quá đỗi sắc nhọn, trên gương mặt Văn Tinh thoáng hiện lên một sự ghê tởm ăn sâu vào xương tủy.
Bà đóng sầm cuốn tạp chí lại, một tay giật phắt miếng mặt nạ trên mặt ra, lộ ra dung nhan dù đang tràn đầy nét giận dữ thì vẫn đẹp đến mức khiến người ta ngột ngạt.
Bà đứng bật dậy, chẳng thèm liếc nhìn Chu Thuận Thành lấy một cái, quay người định đi lên lầu.
“Đứng lại!” Chu Thuận Thành bị sự ngó lơ của bà chọc cho điên tiết hoàn toàn, ông ta đưa tay chộp lấy cổ tay bà.
Mùi rượu nồng nặc cùng khí chất xâm lược của đàn ông xộc tới.
Văn Tinh vùng vẫy dữ dội, ánh mắt lộ rõ sự bài xích không chút giấu giếm.
“Buông tôi ra.” Giọng bà lạnh băng.
“Buông? Cô là vợ tôi!” Chu Thuận Thành gầm lên, bàn tay còn lại thô bạo bóp chặt lấy sau gáy bà, bờ môi nồng nặc mùi rượu cưỡng ép hôn xuống.
“Đừng chạm vào tôi!” Văn Tinh dùng hết sức bình sinh để kháng cự, móng tay cào rách một đường trên má Chu Thuận Thành.
“Chát!” Một cái tát nảy lửa giáng thẳng vào mặt Văn Tinh.
Mắt Chu Thuận Thành hằn lên những tia máu, giống như một con thú dữ mất kiểm soát, ông ta lao vào xé toạc quần áo trên người bà, tiếng vải vóc rách toạc vang lên giữa phòng khách nghe chói tai vô cùng.
“Mẹ ơi!”
Chu Tây Lẫm nghe thấy tiếng động liền từ tầng hai lao thục mạng xuống dưới.
Anh dùng toàn bộ sức lực của đứa trẻ mười một tuổi lao thẳng vào người Chu Thuận Thành, cố gắng kéo ông ta ra khỏi người mẹ mình. Chu Thuận Thành đang trong cơn tức giận chẳng thèm nhìn lấy một cái, vung chân đạp thẳng một cú cực mạnh vào người anh.
“Rắc!”
Tiếng xương gãy vang lên.
Cơn đau thấu trời ngay lập tức càn quét khắp cơ thể Chu Tây Lẫm.
Dù cho chuyện đã trôi qua mười một năm dài đằng đẵng, nhưng mỗi khi nghĩ lại, Chu Tây Lẫm vẫn cảm thấy sự đau đớn gãy xương ngày ấy như vừa mới xảy ra ngày hôm qua vậy.
Anh dừng bước, khom người xuống, há miệng th* d*c từng ngụm lớn.
Đúng lúc này, điện thoại trong tay lại ngoan cố rung lên.
Vẫn là Ôn Nùng.
Chu Tây Lẫm gần như không giữ nổi chiếc điện thoại, anh phải hít sâu vài hơi liền mới miễn cưỡng nhấn nút nghe: “Alo?”
“Chu Tây Lẫm!” Đầu dây bên kia, giọng nói của Ôn Nùng ngập tràn sự sốt sắng xen lẫn tiếng th* d*c, tiếng gió rít gào thổi qua ống nghe nghe chân thật đến lạ lùng: “Em đi tìm anh rồi nè!”
Chu Tây Lẫm ngơ ra, đầu óc trống rỗng hoàn toàn, anh nghi ngờ tai mình xuất hiện ảo giác: “Em nói gì cơ?”
“Em bảo là…” Giọng nói của Ôn Nùng mang theo sự kiên định chặt chẽ đâm sầm vào màng nhĩ của anh: “Em đi tìm anh rồi nè. Chu Tây Lẫm, em đang trên đường đến thành phố Thanh rồi.”
Chu Tây Lẫm há hốc miệng, cổ họng giống như bị một vật gì đó chặn cứng lại, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Bên tai chỉ còn tiếng tim đập thình thịch như đánh trống trận của chính mình.
“Em… chẳng phải em đang ở nhà ăn cơm với mẹ sao?” Anh chật vật tìm lại giọng nói của mình.
“Em xin phép mẹ rồi.” Ôn Nùng mỉm cười nói: “Mẹ đồng ý cho em đi tìm anh.”
Chu Tây Lẫm siết chặt điện thoại.
Ôn Nùng vẫn luôn giữ nụ cười: “Chu Tây Lẫm, anh không cần phải nói gì hết, em đều biết cả rồi. Em không thể vứt bỏ anh một mình ở nơi đó được, em đến bên anh đây.”
“…”
Thế giới vào khoảnh khắc này như hóa thành tro bụi.
Tất cả những cô đơn, tất cả những tổn thương, tất cả những ký ức đau buồn từ trước đến nay đều bị câu nói “em đến bên anh đây” của Ôn Nùng mà sụp đổ hoàn toàn.
Nước mắt Chu Tây Lẫm rơi như mưa.
Đây có lẽ là khoảnh khắc khó quên nhất trong cuộc đời anh.
Vào một mùa đông bình thường, chín giờ đêm – ngay thời khắc Tết Nguyên Đán sắp sửa gõ cửa, anh bị tống cổ ra khỏi nhà.
Anh một mình bước đi trên con đường lưng chừng núi vắng vẻ, nơi đây không một bóng người, sương mù lãng đãng bay, còn anh thì khóc như một thằng điên. Nếu như bị người ngoài bắt gặp, họ sẽ thấy anh đáng sợ, đáng cười, hay là đáng thương đây?
Nhưng trong thâm tâm anh, đây là lần đầu tiên anh rơi nước mắt vì hạnh phúc.
Anh luôn luôn cho rằng những thời khắc mất mặt, nhếch nhác, bị tổn thương như thế này, đáng lý ra một mình anh phải gánh vác và chịu đựng. Thế nhưng có một ngày, lại có một cô gái mỉm cười nói với anh rằng “Em đến bên anh đây.”
Dẫu cho có cách trở muôn trùng sông núi.
Em đến bên anh đây.
Dù là ngày lễ tết quan trọng hay chỉ là một ngày thường thật bình dị.
Em đến bên anh đây.
Về sau, trong những năm tháng đánh mất Ôn Nùng, Chu Tây Lẫm thường xuyên nhớ về đêm đông này.
Chỉ có những ai từng thực sự trải qua mới hiểu được có những đoạn tình cảm giống như một trận lửa hoang thiêu rụi cả sinh mệnh, cả đời này chỉ xuất hiện duy nhất một lần.
Mà một người nếu như đánh mất đi thứ tình cảm ấy thì những năm tháng đã qua, người thương đã lỡ, cùng với chính bản thân mình của năm đó đều sẽ giống như nắm cát chảy qua kẽ tay, mãi mãi không quay đầu lại.
Dù cho số phận có nhân từ để cho vài mảnh vỡ được tìm lại sau này thì cũng đã sớm bào mòn đi những góc cạnh trong những chuỗi ngày lưu lạc dài đằng đẵng, không còn vẹn nguyên như thuở ban đầu.
Chu Tây Lẫm đã thầm cảm ơn biết bao nhiêu lần, vì đêm hôm ấy Ôn Nùng đã đến bên anh.
Chính vì sự dứt khoát và mạnh mẽ của cô năm đó mới giữ cho trái tim anh không bị vỡ vụn hoàn toàn, mới mở ra cho hai người của nhiều năm sau này một cơ hội để sau cơn mưa trời lại sáng.
“Chu Tây Lẫm, anh có đang nghe em nói không đấy?”
Vì đầu dây bên kia mãi không có tiếng trả lời, Ôn Nùng liền lên tiếng hỏi dò.
Chu Tây Lẫm sực tỉnh, anh đưa điện thoại ra xa một chút, hắng giọng một cái để chắc chắn giọng mình không có gì bất thường rồi mới lên tiếng: “Đừng đến thành phố Thanh, nơi này chẳng có gì tốt cả.”
Anh không muốn cô đặt chân đến nơi chứa đựng những năm tháng thanh xuân tàn khốc của mình.
“Thế chúng ta đi đâu bây giờ?” Ôn Nùng hỏi.
Chu Tây Lẫm lau nước mắt trên mặt, bảo: “Tìm một địa điểm ở giữa đi, nằm giữa thành phố Thanh với Hải Châu… Di Đường, đúng rồi, chúng ta đến Di Đường đi.”
“Được.” Ôn Nùng đồng ý một cách dứt khoát: “Bây giờ em đổi vé tàu sang Di Đường luôn.”
“Anh cũng mua vé qua đó ngay đây. Chúng ta đừng cúp máy nhé, cứ để điện thoại như thế này đi.” Tim Chu Tây Lẫm đập liên hồi, một sự thôi thúc đã lâu không gặp càn quét khắp tâm trí anh.
“Ừm.” Ôn Nùng khẽ cười.
Chu Tây Lẫm cũng khẽ cong khóe môi, anh nhìn bầu trời đêm đen đặc cùng căn nhà khiến anh nghẹt thở ở đằng xa lần cuối, rồi quay người sải bước lao thục mạng về phía ánh đèn sáng trưng ở dưới chân núi.
Cùng một thời điểm ấy, Ôn Nùng cũng bắt đầu chạy, chiếc khăn quàng cổ tung bay phía sau lưng cô, trên gương mặt cô nở một nụ cười ấm áp đầy mãn nguyện.
Họ giống như hai ngôi sao băng thoát ra khỏi quỹ đạo lạnh giá của riêng mình, bất chấp tất cả mà lao về phía nhau.
Di Đường, một thành phố được bao phủ bởi một lớp tuyết mỏng.
Tại ga tàu hỏa vào buổi sáng sớm, lượng hành khách thưa thớt vô cùng.
Chu Tây Lẫm đã đứng đợi sẵn ở lối ra như đã hẹn từ trước.
Vì cả đêm không chợp mắt, quầng mắt anh hằn lên nét quầng thâm nhạt, nhưng đôi mắt anh thì lại sáng ngời.
Ôn Nùng đeo một chiếc ba lô trên vai, trên người mặc một chiếc áo khoác măng tô màu nâu nhạt có phần hơi mỏng manh, quấn chiếc khăn len dày màu trắng sữa. Chóp mũi và hai gò má cô bị gió lạnh thổi đến đỏ hồng, dáng vẻ cô rõ ràng là vừa trải qua một chặng đường gió bụi mệt mỏi, mái tóc bị gió thổi có chút rối xù, dưới mắt cũng vương nét mệt mỏi nhàn nhạt.
Thế nhưng khi cô ngước mắt lên, ánh mắt xuyên qua dòng người qua lại đông đúc, khóa chặt vào bóng hình đang đứng sững giữa làn gió lạnh phía đối diện. Đôi mắt cô lập tức sáng bừng lên.
Cô quên hết thảy mọi cử động, bất chợt đứng chôn chân tại chỗ, đứng từ xa dõi theo anh.
Chu Tây Lẫm phải mất nửa phút sau mới nhìn thấy Ôn Nùng.
Vào khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, anh nhìn thấy rõ mồn một nơi đáy mắt cô gái nhỏ của mình ngay lập tức dâng lên một lớp nước mờ nhạt.
Thế là anh cũng cảm nhận được một luồng nhiệt nóng hổi xộc thẳng lên hốc mắt, tầm nhìn bỗng chốc nhòe đi.
Anh vội vàng ngửa đầu lên để nén giọt nước mắt chảy ngược vào trong.
Lòng tự trọng không cho phép anh để lộ sự yếu đuối trước mặt cô.
Bình tĩnh lại vài giây, anh mới sải đôi chân dài, rảo bước tiến về phía cô.
Chỉ vài bước chân ngắn ngủi mà ngỡ như đã vượt qua muôn trùng sông núi.
Cuối cùng, anh đứng vững trước mặt cô.
Bóng hình cao lớn bao trọn lấy cô hoàn toàn.
Giữa hai người chỉ còn cách nhau đúng một bước chân, có thể nghe rõ cả nhịp thở của nhau.
Trong bầu không khí lạnh giá của buổi sáng sớm, không gian tràn ngập hơi thở gió bụi đường xa của hai người cùng những cung bậc cảm xúc nồng đượm không thể thốt nên lời.
Anh nhìn viền mắt đỏ hoe của cô, cô cũng nhìn những đợt sóng thâm trầm đang cuộn trào trong mắt anh.
Một khoảng thời gian dài trôi qua, không một ai lên tiếng.
Cuối cùng, Ôn Nùng là người chủ động đưa tay ra trước, nhẹ nhàng áp lòng bàn tay lên gò má của Chu Tây Lẫm.
Hành động nhỏ bé này đã làm cho thế giới của Chu Tây Lẫm hoàn toàn đổ gục, anh vươn cánh tay ra ôm chặt cô vào lòng mình.
Ôn Nùng khẽ giật mình, ngay sau đó cô không hề giãy giụa mà dùng lực ôm ghì lấy vòng eo săn chắc của anh, rúc sâu khuôn mặt vào v*m ng*c mang theo khí lạnh trộn lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt của anh, cảm nhận nhịp tim đang đập liên hồi dữ dội phía bên trong.
Còn anh thì vùi mặt vào đỉnh đầu cô, tham lam hít hà mùi hương ấm áp và quen thuộc trên người cô.
“Ôn Nùng.” Anh bỗng nhiên nhỏ giọng khẽ gọi tên cô.
“Em đây.” Ôn Nùng đáp lại bằng chất giọng hơi nghẹn, nhưng câu trả lời lại chẳng chút chần chừ.
Vào lúc này, thế giới ngoài kia chẳng còn liên quan gì đến họ nữa rồi.
Tại thành phố xa lạ này, họ chính là những người tình được thần linh lựa chọn.
Họ vô cùng hạnh phúc và cũng vô cùng mãn nguyện.
Khoảng nửa tiếng sau, Chu Tây Lẫm và Ôn Nùng đẩy cửa bước vào phòng khách sạn.
Chu Tây Lẫm đặt số hành lý đơn giản lên chiếc tủ sát tường, anh quay người lại, ánh mắt đổ dồn lên người Ôn Nùng: “Lạnh rồi đúng không?”
Ôn Nùng ngước mắt nhìn anh, cũng chẳng thèm e thẹn, khẽ “Ừm” một tiếng.
“Vào tắm rửa cho ấm đi, để anh đặt đồ ăn sáng.” Anh khẽ hất cằm về phía phòng tắm.
Ôn Nùng nhìn cánh cửa kính mờ đang đóng chặt kia.
Một không gian kín mít nghi ngút hơi nước nóng, lại chỉ có hai người bọn họ… Ý nghĩ này khiến vành tai cô nóng bừng lên.
Cô gần như theo bản năng thốt lên: “Em tắm lâu lắm. Hay là anh vào trước đi, anh tắm xong thì đến lượt em.”
Ánh mắt Chu Tây Lẫm dừng lại trên gương mặt cô khoảng hai giây, cuối cùng anh không nói gì, chỉ gật đầu một cái rồi đi thẳng vào phòng tắm.
Chẳng mấy chốc, bên trong đã vang lên tiếng nước chảy rào rào.
Âm thanh ấy trở thành nhạc nền duy nhất trong căn phòng và cũng trở thành nhịp điệu dồn dập cho tiếng tim đập của Ôn Nùng.
Cô không còn là trẻ con nữa, việc chung sống trong một căn phòng như thế này có ý nghĩa gì, cô là người hiểu rõ hơn ai hết.
Chính vì vậy vào khoảnh khắc này, khi đứng trơ trọi tại chỗ, cô bỗng thấy hơi luống cuống tay chân.
Ánh mắt cô lướt qua căn phòng một lượt, một chiếc giường đôi khá rộng rãi được trải tấm ga sạch sẽ, thảm trải sàn mềm mại, tủ quần áo tối giản, chiếc điều hòa đang phát ra những tiếng rì rầm khe khẽ.
Mọi thứ đều vô cùng bình thường, nhưng chỉ vì người đàn ông đang tắm ở bên trong kia mà bỗng chốc trở nên căng thẳng khó tả bằng lời.
Cô bước đến bên cửa sổ, bên ngoài là một thành phố xa lạ, dòng xe cộ đông đúc ngược xuôi hiện ra xa xôi nhưng rõ nét dưới ánh bình minh.
Cô đã ngồi suốt một đêm trên chuyến tàu ghế cứng, các khớp xương toàn thân đều nhức mỏi rã rời, nhưng lúc này cô lại không hề cảm thấy mệt, chỉ có một cảm giác ngỡ ngàng mơ hồ. Cô thực sự đã đến đây rồi, vượt qua một chặng đường dài đằng đẵng trên bản đồ để đứng bên cạnh Chu Tây Lẫm.
Tiếng nước chảy rất nhanh đã ngưng bặt.
Ôn Nùng quay người đi đến bên cạnh chiếc ghế sofa, quay lưng về phía phòng tắm, vờ như đang dọn dẹp chiếc ba lô trống rỗng của mình.
“Cạch” một tiếng..
Tiếng bước chân từ phía sau truyền tới, vô cùng rõ ràng.
Ôn Nùng hít một hơi thật sâu, chậm rãi quay người lại.
Chu Tây Lẫm chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm màu trắng của khách sạn, thắt hờ hững nơi vòng eo săn chắc. Những giọt nước nương theo mái tóc đen ngắn củn của anh rơi tí tách xuống dưới, các đường nét cơ thể anh hiện ra rõ rệt với bờ vai rộng và vòng eo thon, trên làn da vẫn còn vương lại vài vết sẹo cũ nông sâu khác nhau.
Dưới làn sương nước mờ ảo, đôi lông mày và ánh mắt anh trông càng thêm phần thâm trầm, đường viền hàm dưới căng chặt, toát ra một vẻ lạnh lùng pha chút hoang dã.
Ôn Nùng cảm thấy cổ họng có chút khô khốc, cô dời tầm mắt đi chỗ khác: “Thế em vào tắm đây.”
Chu Tây Lẫm không lên tiếng, ánh mắt anh lướt qua người cô rồi gật đầu bảo: “Đi đi, để anh đặt đồ ăn sáng, em muốn ăn gì?”
“Ăn gì cũng được.” Ôn Nùng nói rồi không nhìn anh nữa, đi thẳng vào trong phòng tắm.
Vào khoảnh khắc cánh cửa khép lại, cô mới thở phào ra một hơi thật dài.
Trong gương phản chiếu một gương mặt đang ửng hồng rạng rỡ, ánh mắt long lanh nước.
Cô vặn vòi nước, vốc chút nước lạnh vỗ vỗ lên má, đứng thẫn thờ một lúc lâu mới c** q**n áo để tắm rửa.
Tiếng nước chảy lại một lần nữa vang lên, cách biệt hoàn toàn với mọi thứ ở bên ngoài.
Cô đứng dưới vòi hoa sen, cảm giác đầu óc mình cứ lơ lửng và trống rỗng suốt cả quá trình.
Mãi cho đến khi sấy tóc và đánh răng xong, vị bạc hà mát lạnh lan tỏa trong khoang miệng mới kéo hồn cô trở về, giúp cô ý thức được mình đang ở đâu và sắp sửa làm gì.
Cô đối diện với gương, vuốt mái tóc đã khô được bảy phần ra sau vai, nhìn ngắm chính mình trong gương rồi hít một hơi thật sâu, sau đó mới mở cánh cửa phòng tắm bước ra ngoài.
Cửa sổ trong phòng chẳng biết đã bị Chu Tây Lẫm kéo rèm đóng kín từ lúc nào, ánh đèn không bật hết mà chỉ để lại hai chiếc đèn tường lờ mờ ở lối đi. Anh đang tựa người vào đầu giường, ngón tay kẹp một điếu thuốc chưa châm lửa, nghe thấy tiếng động liền ngước mắt nhìn qua.
Ôn Nùng đứng ở cửa phòng tắm, làn hơi ấm mờ ảo nương theo bóng hình cô tràn ra ngoài.
Làn da cô ửng lên một lớp hồng nhạt, mái tóc dài đen nhánh xõa tung trên vai, vài lọn tóc mai dính bết vào chiếc cổ trắng ngần. Chiếc áo choàng tắm của khách sạn khá rộng, càng làm tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn, mảnh mai của cô, phía dưới gấu áo lộ ra bắp chân thẳng tắp cân đối.
Trên người cô tỏa ra mùi hương sữa tắm y hệt như anh, chính chi tiết này đã làm cho bầu không khí mập mờ được khuếch đại đến mức tối đa.
Ôn Nùng có thể nghe rõ mồn một tiếng tim đập thình thịch của chính mình.
Cô bước đến bên giường, không dám ngồi quá gần mà chọn một vị trí cách anh khoảng nửa sải tay rồi ngồi xuống.
Nệm giường hơi lún xuống một chút.
Ánh mắt Chu Tây Lẫm vẫn luôn dõi theo từng cử động của cô.
Ôn Nùng lấy hết can đảm ngước mắt nhìn anh, vừa vặn đâm sầm vào đôi mắt sâu thẳm như đầm nước của anh, nơi đó đang cuộn trào những thứ cảm xúc mà cô không hiểu, nhưng thực chất lại hiểu rất rõ.
Chu Tây Lẫm l**m bờ môi dưới có chút khô khốc, yết hầu khẽ chuyển động: “Ôn Nùng.”
Anh gọi tên cô như thế.
Cô khẽ đáp: “Hửm?”
Anh im lặng vài giây, giống như đang sắp xếp từ ngữ, lại giống như đang tích tụ sức mạnh.
Sau đó, anh mở miệng, mỗi một chữ thốt ra đều nện thẳng vào trái tim Ôn Nùng: “Anh muốn em.”
Dù cho đã có sự chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi thực sự nghe chính tai anh thốt ra câu nói này, đầu óc Ôn Nùng vẫn ong một tiếng, ngay lập tức trống rỗng hoàn toàn.
Cô không ngờ anh lại có thể trực tiếp đến nhường này, thẳng thắn không một chút che giấu.
Cũng giống như việc cô không ngờ sau khi bước ra khỏi cánh cửa phòng tắm kia, thứ cô phải đối mặt lại là một căn phòng kéo rèm tối tăm, dễ khiến người ta nảy sinh những liên tưởng phong phú như thế này.
Cô há miệng, bản thân cũng chẳng biết mình đang nói gì, chỉ theo bản năng mỉm cười: “Anh đường đột quá đấy.”
“Đường đột à?” Chu Tây Lẫm cười khẩy một tiếng rất khẽ, anh vô cùng nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt cô: “Chúng ta đã yêu nhau bao lâu rồi chứ? Từ ngày đầu tiên anh đã luôn phải kìm nén, chỉ sợ nhanh quá sẽ làm em hoảng sợ. Nhưng kể từ khoảnh khắc đêm qua em bảo em đi tìm anh, anh đã biết rằng mình sẽ không thể chờ đợi thêm nữa.”
Ôn Nùng không đáp lời, chỉ lặng lẽ nhìn anh.
Ánh mắt Chu Tây Lẫm mang một sự nghiêm túc chưa từng có từ trước đến nay, thậm chí còn đậm sâu hơn cả ngày anh tỏ tình với cô.
Anh giống như muốn nhìn thấu vào tận góc sâu nhất trong tim cô, nhìn chằm chằm cô rồi bảo: “Ôn Nùng, anh không phải người tốt đâu. Nếu em muốn cứu rỗi anh thì hãy buộc chặt mạng sống của em với anh, cùng anh sa ngã trước đã.”
Trái tim Ôn Nùng chợt nhói lên.
Muốn bước vào thế giới của anh thực sự không hề dễ dàng, anh buộc phải xác nhận chắc chắn rằng cô sẽ không chê bai sự tăm tối, những vết thương và sự nhếch nhác của anh thì anh mới dám giao phó trọn vẹn trái tim này.
Đã như vậy thì đến đây đi.
Anh đã bao giờ thật sự nhìn thấu được cô chưa?
Vẻ bề ngoài của cô trông thuần khiết, lạnh lùng và giản dị, nhưng có ai nhìn thấu được sự điên cuồng, chấp niệm và cả những góc khuất u tối bên trong cô đâu.
Lần này, cô muốn anh nhìn cho thật rõ con người cô.
Ôn Nùng không mở miệng nói thêm lời nào nữa.
Cô chỉ nhoài người qua, một tay túm chặt lấy cổ tay của Chu Tây Lẫm, mang theo một sự mạnh mẽ không thể khước từ lao thẳng vào v*m ng*c nóng hổi của anh. Giây tiếp theo, cô ngửa đầu, dâng trọn đôi môi mình lên.
Nụ hôn này không phải là sự thử nghiệm dịu dàng, mà nó mang theo một sự chiếm đoạt đầy mãnh liệt, đong đầy những khát khao và chấp niệm đã bị kìm nén quá lâu.
Chu Tây Lẫm bị nụ hôn của cô làm cho ngớ người.
Anh chưa từng biết cô gái nhỏ này lại có thể mạnh bạo đến nhường này.
Nụ hôn của cô vừa gấp gáp vừa nặng nề, mang theo một sức mạnh ngang tàng cạy mở hàm răng anh, điên cuồng xâm chiếm.
Ánh mắt Chu Tây Lẫm tối sầm lại. Sau sự bàng hoàng và cứng đờ ban đầu, một luồng điện lạ lẫm bùng nổ khắp các lỗ chân lông trên cơ thể. Chỉ trong một khoảnh khắc, anh đã giành lại quyền chủ động, môi anh m*t mát và quấn quýt, như thể muốn nuốt chửng lấy cô vào trong bụng vậy.
Nếu đã như thế thì đến đây đi.
Hãy ôm chặt lấy anh khi ngày tận thế sụp xuống hỡi người yêu của anh.
Trước khi những đống đổ nát hoàn toàn định hình, hãy dùng những viên gạch vụn và bức tường đổ để dựng nên chiếc giường cưới của hai ta.
Bàn tay anh mang theo nhiệt độ nóng bỏng, đi đến đâu là châm lên những ngọn lửa rực cháy đến đó. Luồng không khí hơi lạnh khi tiếp xúc với làn da tr*n tr** khiến cô khẽ rùng mình, nhưng ngay lập tức đã bị lòng bàn tay nóng rực của anh bao phủ lấy.
Nụ hôn của anh bắt đầu di chuyển xuống dưới, đáp xuống chiếc cổ thon thả của cô, để lại những dấu vết ẩm ướt đầy nóng bỏng. Đầu ngón tay mang theo lớp chai mỏng m*n tr*n trên da thịt, k*ch th*ch từng luồng điện khiến người ta choáng váng đầu óc.
Ôn Nùng chỉ cảm thấy cơ thể mình giống như bị quăng lên tận chín tầng mây, rồi lại có thể rơi rụng xuống bất cứ lúc nào. Cô theo bản năng siết chặt lấy cánh tay anh, móng tay gần như muốn găm sâu vào da thịt anh.
Động tác của Chu Tây Lẫm mang theo một sự vội vã đầy cứng nhắc, nhưng lại có nét chủ đạo mạnh mẽ theo bản năng.
Giữa bóng đêm mịt mùng, thị giác bị suy giảm, các giác quan khác lại được phóng đại lên gấp đôi, tiếng th* d*c dồn dập và hỗn loạn của hai người đan vào nhau.
Cảm giác đau đớn ngắn ngủi ban đầu, giống như bị xé ra một đường rạch nhỏ.
Động tác của Chu Tây Lẫm khựng lại, nhịp thở gấp gáp phả vào bên cổ cô mang theo nhiệt độ nóng rực, có vẻ như anh đang ra sức kìm nén một thứ gì đó dữ dội lắm.
Không gian im ắng một lát, anh cúi đầu xuống, có chút vụng về hôn đi những giọt nước mắt vương nơi khóe mắt cô.
Sau đó, anh vô cùng chậm rãi, mang theo một sự cẩn trọng nâng niu gần như tôn sùng, bắt đầu chuyển động một lần nữa.
Những giọt mồ hôi hòa quyện vào nhau, chẳng thể phân biệt nổi của ai với ai nữa.
Anh tìm thấy bàn tay cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau, giống như đang truyền qua một thứ sức mạnh nào đó.
Trong cơn mơ màng, Ôn Nùng chợt nhớ lại sợi dây đỏ năm nào mà cô đã cố tình để lại.
Có lẽ ngay từ thuở ban đầu ấy, sợi dây đỏ đã buộc chặt lấy hai người rồi, mỗi người nắm giữ một đầu, cùng nhau bước qua bụi gai, để rồi trong những đốm lửa ma sát giữa sự gặp lại và ký ức, họ đã nuôi dưỡng nên một bầy bướm múa lượn rực rỡ sắc màu.
Vào lúc này, dưới sự run rẩy của cơ thể, bầy bướm ấy đang dang cánh bay lượn dập dờn.
Chẳng biết đã trôi qua bao lâu, làn sóng cuồng nhiệt cuối cùng cũng từ từ rút đi.
Lồng ngực Chu Tây Lẫm phập phồng dữ dội, mồ hôi nương theo cằm anh rơi xuống, nhỏ giọt trên chiếc xương quai xanh cũng đẫm mồ hôi của Ôn Nùng, mang lại một cảm giác hơi ngứa ngáy.
Ôn Nùng nằm dưới thân anh, giống như một chú cá bị sóng đánh dạt lên bờ, ra sức hít hà từng ngụm không khí loãng.
Cánh tay anh vẫn siết chặt lấy vòng eo cô, lực đạo không hề nới lỏng lấy nửa phân, cằm anh tựa sát vào đỉnh đầu cô.
Ôn Nùng không nhúc nhích, cũng không nói lời nào.
Cô chỉ liên tục xác nhận lại một điều trong tâm trí, cô thực sự đã trao bản thân mình cho anh rồi.
Mang theo một ý nghĩa gần như hiến tế.
Một lúc lâu sau, Chu Tây Lẫm khẽ cử động.
Anh chống cơ thể lên, nghiêng người, một tay chống đầu, chăm chú nhìn cô dưới ánh đèn lờ mờ.
Ánh mắt anh rất sâu, bên trong chứa biết bao nhiêu cung bậc cảm xúc phức tạp. Một lát sau anh mới lên tiếng: “Anh giao bản thân mình cho em rồi đấy, Ôn Nùng.”
Cô khẽ hé môi, bỗng dưng có cảm giác câu thoại của mình đã bị anh cướp mất tiêu rồi.
Dần dần, khóe môi cô mới nở một nụ cười nhẹ.
Những năm tháng yêu thầm không một ai hay biết kia, những chuỗi ngày nhớ nhung trăn trở đến mất ngủ ấy, trong cuộc hòa quyện này dường như đã tìm thấy bến đỗ cuối cùng cho mình.
Cô đã đem phần trân quý nhất của bản thân giao phó cho người đàn ông đầy gai nhọn, cố chấp và ít nói này.
Còn người đàn ông này cũng đã đem hết thảy những chiếc gai nhọn của mình giao lại cho cô.
Cô gật đầu, nói: “Ngủ một lát đi.”
Anh nhìn cô chăm chú, một lúc lâu sau mới đáp: “Ừ.”
Vài giây sau lại bồi thêm một câu: “Giao thừa vui vẻ nhé.”
Hóa ra ngày hôm nay đã là ngày cuối cùng của năm rồi.
Họ luôn luôn hoàn thành sứ mệnh về tình yêu vào cái ngày cuối cùng của một khoảng thời gian đặc biệt nào đó, để rồi sau đó cùng nhau đón chào một khởi đầu hoàn toàn mới.
Thật là tốt biết bao.
Ôn Nùng mang theo nụ cười hạnh phúc nhắm mắt lại.
*
Tác giả có lời muốn nói:
Viết chương này mệt muốn chết luôn á, nhưng mà vui! Cuối cùng cũng làm rồi nè 🎉🎉🎉
Đời bố mẹ chính là kiểu mô-típ ngược luyến tàn tâm của giới quan chức cấp cao, phần ngoại truyện tôi tính viết về góc nhìn thầm thương trộm nhớ thời cấp ba của Ôn Nùng nha.
*
Cy: Không ăn sáng nữa à 🤣