Gió tuyết và đống lửa trại ở núi Trường Bạch ngỡ như mới ngày hôm qua, vậy mà tờ lịch đã bay nhanh đến những ngày giáp Tết.
Không khí Tết trên các đường phố ngõ hẻm ở Hải Châu ngày một đậm đà, Ôn Nùng và Ôn Tuyết Bình cũng bắt đầu bận rộn.
Hai mẹ con dọn dẹp căn nhà nhỏ từ trong ra ngoài, cửa kính sáng loáng, nhà cửa gọn gàng, dán lên những chữ “Phúc” và câu đối đỏ cát tường, trong bếp thoang thoảng mùi thịt kho, cuối cùng cũng ra dáng ngày Tết.
Cùng lúc đó, Chu Tây Lẫm một mình bước lên chuyến tàu trở về thành phố Thanh.
Trên sân ga dòng người đông đúc ngược xuôi, anh mặc một chiếc áo khoác măng tô màu đen, vóc dáng thẳng tắp như lưỡi dao tạc, trông có phần cô đơn lạ thường.
Cảnh vật ngoài cửa sổ xe lùi lại vun vút, anh lấy điện thoại ra gửi cho Ôn Nùng một tin nhắn: [Anh lên xe rồi.]
Ôn Nùng rất nhanh đã trả lời, dặn dò anh đi đường cẩn thận, lúc nào đến nơi thì báo bình an cho cô.
Anh chăm chú nhìn màn hình vài giây rồi mới cất điện thoại, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Thành phố Thanh, nơi chứa đựng quá nhiều ký ức phức tạp của anh, đang đợi anh ở phía trước.
Khi đoàn tàu chuyển bánh đến nơi, trời âm u, gió lạnh rít từng hồi.
Tại lối ra ga, một người đàn ông mặc áo khoác da, vóc dáng cũng cao lớn không kém đang tựa người vào lan can hút thuốc. Vừa thấy Chu Tây Lẫm bước ra, anh ấy liền dụi tắt điếu thuốc rồi rảo bước đến.
Là Trương Thanh.
Anh ấy cười toe toét để lộ hàm răng trắng, quen tay đưa qua một điếu thuốc: “Anh Lẫm, vất vả rồi.”
Chu Tây Lẫm không nói gì, đón lấy điếu thuốc ngậm vào môi.
Trương Thanh lập tức “tách” một tiếng bật lửa, ghé sát lại châm cho anh.
Đốm lửa đỏ rực lóe lên, soi rõ bờ cằm góc cạnh lạnh lùng của Chu Tây Lẫm.
Anh rít một hơi sâu, làn khói nồng đượm đảo một vòng trong buồng phổi.
Trương Thanh nhìn thấu vẻ lạnh lẽo không tan nơi đáy mắt Chu Tây Lẫm, bèn lựa lời hỏi: “Người thì em đã tìm đủ cho anh rồi, sao đây? Vừa về cái là đi làm liền à? Không về nhà thăm ông cụ trước sao?”
Chu Tây Lẫm rút điện thoại, ngón tay lướt nhanh gửi tin nhắn cho Ôn Nùng: [Anh đến nơi rồi.]
Đến khi ngẩng đầu lên, chút hơi ấm ít ỏi nơi đáy mắt đã biến mất sạch, chỉ còn lại sự dửng dưng lạnh lẽo như băng: “Không vộ, làm chuyện chính trước đã.”
Trương Thanh nhìn anh, không khuyên nhủ thêm nữa, chỉ gật đầu: “Ừ.”
Trương Thanh tự mình cầm lái, phía sau là ba chiếc Mercedes-Benz màu đen bám đuôi, cả đoàn xe thẳng tiến về một khu tập thể cũ ở phía bắc thành phố.
Chẳng mấy chốc đã đến nơi.
Chu Tây Lẫm đẩy cửa bước xuống xe, đứng ở cổng khu tập thể.
Ba chiếc xe phía sau cũng nhanh chóng đến nơi, cửa xe đồng loạt mở ra, mười mấy người đàn ông cao to lực lưỡng bước xuống. Ai nấy mặt lạnh như tiền, ánh mắt sắc lẹm mang theo luồng sát khí khiến người ngoài không dám đến gần, họ im lặng vây quanh phía sau Chu Tây Lẫm.
Chu Tây Lẫm với vóc dáng cao ráo, vai rộng chân dài, chiếc măng tô đen càng làm tôn lên khí chất lạnh lùng bức người của anh.
Anh lạnh lùng đứng ở vị trí đầu, hơi ngẩng đầu nhìn tòa nhà chung cư cũ kỹ loang lổ trước mặt, ánh mắt không một gợn sóng.
Đội hình và khí thế này ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn của người dân trong khu tập thể. Mấy cô dì đi chợ về, đám trẻ con đang nô đùa, các ông cụ đang đánh cờ… đều kinh ngạc dừng hành động lại, đứng từ xa dõi theo cảnh này.
Chu Tây Lẫm coi như không nghe không thấy.
Anh thong thả rít hơi thuốc cuối cùng, tùy ý ném mẩu thuốc xuống dưới chân, dùng đế giày di di lên đó. Sau đó, anh sải đôi chân dài, đi thẳng vào lối cầu thang của tòa nhà mục tiêu.
Những người khác bám sát theo sau.
Tại một căn hộ trong tòa nhà.
Ôn Tinh Phương đang người bận bịu trong căn bếp chật hẹp đầy dầu mỡ.
Trong nồi đang hầm canh cải thảo đậu phụ, trên thớt bày đống lá rong biển đã thái sợi, bà ta ngoác mồm hét về phía phòng khách: “Ô Chí Quốc, vào bưng canh ra! Gọi ông bao nhiêu lần rồi, tai điếc rồi à?”
Ô Chí Quốc đang nằm ườn trên ghế sofa, mắt dán chặt vào tivi, cằn nhằn đáp lại: “Gì cứ giục miết vậy, tự bưng một tí thì chết hay sao?”
“Tôi bận tối tăm mặt mũi, ông thì chỉ biết nằm đấy hưởng thụ, tôi là con ở nhà ông chắc?” Cơn tức giận của Ôn Tinh Phương bốc lên ngùn ngụt.
“Bớt lải nhải đi, còn cằn nhằn nữa tin tôi vả cho một phát không!” Ô Chí Quốc bị làm phiền đến bực mình, ngồi bật dậy, vớ lấy chiếc dép đi trong nhà giơ lên hướng về phía nhà bếp dọa dẫm.
“Ông vả thử xem nào, Tết nhất đến nơi rồi ông phát điên cái gì!” Ôn Tinh Phương chẳng chút sợ hãi, chống nạnh đứng ở cửa bếp, nước bọt bay tứ tung.
Thằng con trai Ô Diệu Dương đang ngồi bên bàn ăn chơi game bị tiếng cãi vã làm cho điên đầu: “Phiền chết đi được, có thôi đi không! Ăn cơm! Đói chết đi được đây này!”
Cậu ta bực bội ném mạnh chiếc điện thoại xuống bàn.
Ôn Tinh Phương thấy vậy, nặng nề thở dài một tiếng.
Cuối cùng vẫn là bà ta vừa lầm bầm chửi rủa vừa dọn dẹp thức ăn rồi lần lượt bưng ra ngoài.
Gia đình ba người quây quần bên bàn ăn, nhìn mâm cơm đạm bạc trơ trọi.
Ô Chí Quốc bĩu môi, vẻ mặt đầy chê bai: “Tết nhất mà ăn uống thế này, chẳng có lấy một miếng thịt.”
Ôn Tinh Phương đang định cãi lại thì “rầm rầm rầm”, một tràng tiếng đập cửa dồn dập và bạo lực vang lên, khiến cho cánh cửa như muốn rung chuyển.
“Ai đấy! Sao đập cửa mạnh vậy!” Ôn Tinh Phương hậm hực đứng dậy ra mở cửa.
Cửa vừa hé ra một khe nhỏ, mắt bà ta lập tức trợn tròn, phát ra một tiếng hét ngắn ngủi đầy kinh hoàng: “Á!”
Bà ta như thể ban ngày gặp ma, loạng choạng lùi lại phía sau, đâm sầm vào tủ giày.
“Gì mà cứ sồn sồn lên thế.” Ô Chí Quốc định mở mồm chửi bới liền nhìn thấy một đám đàn em mặc đồ đen ùn ùn kéo vào nhà.
Bắp chân ông ta lập tức nhũn ra, cố đứng vũng, tỏ vẻ hung hăng hét lớn: “Mấy người là ai, định làm gì? Tự ý xông vào nhà dân, tôi báo cảnh sát đấy!”
Thế nhưng lời đe dọa của ông ta chẳng khác nào gãi ngứa.
Đám người kia im lặng tách ra tạo ra một lối đi, Chu Tây Lẫm dưới sự tháp tùng của Trương Thanh bước vào cuối cùng.
Trương Thanh tiện tay đóng cửa lại. Chu Tây Lẫm đứng ở cửa, ánh mắt sắc như đèn pha chậm rãi quét qua căn nhà cũ kỹ, chật chội và tồi tàn này.
Đồ đạc cũ nát, bày biện lộn xộn, không khí nồng nặc mùi dầu mỡ.
Anh nhìn một vòng, rồi lần lượt lướt qua gương mặt tràn đầy nét hoảng sợ của Ôn Tinh Phương, Ô Chí Quốc đang cố tỏ ra bình tĩnh nhưng không giấu nổi vẻ run rẩy và cả thằng nhóc mặt đầy mụn bọc với dáng vẻ lấm lét kia.
Khóe môi Chu Tây Lẫm nhếch lên một độ cong cực kỳ nhạt, giọng điệu bình thản đến rợn người: “Đừng sợ.”
Anh chuyển hướng nhìn sang Ôn Tinh Phương: “Phòng của Ôn Nùng ở đâu?”
Cả Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc đều ngẩn người, hoàn toàn không hiểu vị hung thần này hỏi chuyện đó để làm gì.
Dưới ánh nhìn bức người của Chu Tây Lẫm, Ôn Tinh Phương run rẩy giơ ngón tay chỉ về phía một cánh cửa phòng đang đóng chặt.
Chu Tây Lẫm nheo mắt, rảo bước đi tới.
Một tên đàn em lập tức bước lên mở cửa phòng giúp anh.
Căn phòng ngủ không lớn, nhưng cách bài trí hoàn toàn khác biệt với bên ngoài.
Tường được sơn màu hồng Morandi dịu nhẹ, dán vài tấm áp-phích của một nhóm nhạc nữ ngầu lòi, trên chiếc giường sắt trải tấm ga màu xám đậm, bàn học bày vài món đồ trang trí nhỏ nhắn đầy tinh tế.
Nơi đây từ lâu đã chẳng còn lấy một chút dấu vết nào thuộc về Ôn Nùng nữa rồi.
Căn phòng này đã bị Ô Nam chiếm trọn hoàn toàn.
Chu Tây Lẫm đứng ở cửa, lặng lẽ nhìn ngắm.
Anh như thể nhìn thấy cô gái nhỏ gầy gò, ít nói ngày nào đã phải dè dặt, cẩn thận sinh tồn trong cái không gian không thuộc về mình này như thế nào, để rồi cuối cùng bị xua đuổi một cách triệt để.
Anh khựng lại một lát, nụ cười lạnh lẽo nơi khóe môi càng sâu thêm vài phần, mang theo một sự giễu cợt rõ rệt.
Anh quay người bước trở lại phòng khách, ánh mắt lướt qua mâm cơm đang bốc hơi nghi ngút trên bàn, giọng điệu dửng dưng không chút gợn sóng: “Đang ăn cơm à, ngon thế, ăn đi chứ.”
Gia đình ba người của Ôn Tinh Phương sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, nào có ai dám động đũa.
Ôn Tinh Phương lấy hết can đảm hỏi: “Rốt cuộc cậu muốn làm gì, chúng tôi đâu có đắc tội gì với cậu?”
Chu Tây Lẫm không thèm để ý đến bà ta, đi thẳng đến bên bàn ăn, kéo một chiếc ghế ra rồi ngồi xuống.
Anh móc hộp thuốc từ trong túi áo ra, thong thả rút một điếu rồi châm lửa.
Làn khói trắng bốc lên, làm nhòe đi gương mặt góc cạnh lạnh lùng của anh. Anh thảnh thơi tựa lưng vào thành ghế, như thể đang ở chính nhà mình.
Trương Thanh thấy vậy liền tiến lên một bước, quát lớn vào mặt ba người kia: “Điếc hết rồi à? Ăn cơm!”
Ba người bị tiếng quát làm cho giật nảy mình, vội vàng ngồi xuống bàn ăn, cầm đũa lên mà tay run lẩy bẩy nên không giữ nổi.
Đặc biệt là Ô Diệu Dương nhỏ tuổi nhất, cậu ta sợ hãi gắp một miếng đậu phụ bỏ vào bát.
Đúng lúc này, bàn tay đang kẹp điếu thuốc của Chu Tây Lẫm tùy ý vươn đến bên trên bát của Ô Diệu Dương, khẽ gõ gõ tàn thuốc.
Lớp tàn thuốc màu xám trắng không một tiếng động rơi thẳng xuống phần cơm trắng và miếng đậu phụ, trông vô cùng chướng mắt.
Động tác của Ô Diệu Dương khựng lại, cậu ta ngẩng đầu nhìn Chu Tây Lẫm bằng ánh mắt vừa hoảng sợ vừa tức giận.
Chu Tây Lẫm chậm rãi phả một ngụm khói dày đặc thẳng vào mặt cậu ta.
Giọng anh trầm thấp, mang theo một sự bình thản đến sởn gai ốc: “Sao không ăn tiếp đi?”
Ô Diệu Dương dù sao cũng đang tuổi ăn tuổi lớn, tính khí bốc đồng, bị sự nhục nhã này kích động liền nổi máu nóng, “bộp” một tiếng đập mạnh đôi đũa xuống bàn, giọng nói đang tuổi vỡ giọng vang lên: “Mẹ kiếp rốt cuộc anh là ai! Bọn tôi đắc tội gì với anh chứ?!”
Chu Tây Lẫm bật cười, nụ cười lạnh thấu xương.
Anh hơi rướn người về phía trước, ánh mắt khóa chặt lấy gương mặt đang vặn vẹo vì tức giận và sợ hãi của Ô Diệu Dương: “Đừng nóng nảy thế chứ nhóc con. Tôi nhớ là cậu rất thích nhổ nước bọt vào bát của người khác cơ mà? Chắc là cậu thích ăn rác rưởi lắm đúng không?”
Sắc mặt Ô Diệu Dương lập tức cắt không còn một giọt máu, lồng ngực phập phồng dữ dội, cậu ta th* d*c, nước mắt không tự chủ được mà trào ra, nhưng lại bặm môi không dám ho he nửa lời.
Ôn Tinh Phương thấy cảnh đó thì lòng đau như cắt.
Bà ta vội vàng bê bát cơm dính tàn thuốc của Ô Diệu Dương lên, không nói không rằng và lấy và để vào miệng mình, vừa nhai nuốt vừa nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc với Chu Tây Lẫm: “Nó còn nhỏ chưa hiểu chuyện, để tôi ăn thay nó! Tôi ăn, mong cậu nguôi giận cho!”
Nơi đáy mắt Chu Tây Lẫm xẹt qua một sự chán ghét lạnh lùng.
Anh đưa mắt ra hiệu cho người bên cạnh.
Tên đàn em to con lập tức bước tới, đè Ô Diệu Dương đang định vùng vẫy xuống ghế, lực mạnh đến mức chân ghế ma sát với nền nhà phát ra tiếng rít chói tai.
Chu Tây Lẫm không thèm nhìn họ nữa, ánh mắt chuyển sang hai đĩa thức ăn trên bàn, bàn tay kẹp điếu thuốc lại vươn qua, tàn thuốc rơi lả tả xuống.
“Đã là người một nhà.” Anh thong thả nói, giọng điệu mang theo một sự cợt nhả đầy nhẹ nhàng: “Thì phải biết đồng lòng nhất trí, đồng cam cộng khổ chứ. Tôi thấy cảm động lắm đấy.”
Anh dùng ngón tay kẹp điếu thuốc chỉ vào tô canh và đĩa dưa muối: “Thế thì cùng ăn đi, đừng khách sáo.”
Ba người nhà Ôn Tinh Phương nhìn mâm cơm đã bị cho thêm “gia vị”, mặt xám như tro tàn, không một ai dám nhúc nhích.
“Ăn!” Tên đàn em to con bên cạnh quát lên một tiếng như sấm đánh ngang tai.
Ba người họ run bắn cả người, không ai dám chần chừ thêm nữa, run rẩy cầm đũa gắp những cọng rau dính đầy tàn thuốc, hòa cùng sự nhục nhã và nỗi sợ hãi tột cùng mà nhọc nhằn nuốt vào trong miệng.
Mỗi một miếng nuốt xuống, mặt họ lại xám ngoét như tro tàn.
Một tiếng sau, Chu Tây Lẫm bước ra khỏi tòa nhà chung cư cũ kỹ loang lổ và đầy áp lực ấy.
Luồng không khí lạnh buốt tràn vào buồng phổi, anh hít một hơi thật sâu.
Trương Thanh đi bên cạnh anh, đưa qua một điếu thuốc mới, tự mình cũng châm một điếu, phả ra một làn khói dài rồi chậc lưỡi vẻ vừa sợ vừa thán phục: “Anh Lẫm, hôm nay anh ra tay ác thật đấy, giết người không thấy máu luôn. Chiêu này của anh có khi ngang ngửa với đoạn Tiểu Yến Tử chỉnh hai vợ chồng chủ quán cờ luôn đó.”
Chu Tây Lẫm không đón lấy điếu thuốc, anh ngước đầu nhìn lên bầu trời đang mây đen giăng lối của thành phố Thanh.
Cơn gió lạnh cuốn theo những chiếc lá khô dưới đất, xoáy thành từng vòng.
Anh chợt nghĩ, có lẽ nhiều năm về trước, cô gái nhỏ gầy gò, bất lực ấy cũng từng đứng ngay tại vị trí này, ngước nhìn bầu trời âm u xám xịt giống hệt như thế này.
Lúc đó, cô đã mang tâm trạng như thế nào?
Là lo lắng cho tương lai, hay vẫn kiên cường giữ lại một chút hy vọng mong manh?
Lần trước đi cùng Ôn Nùng đến văn phòng luật sư, sau khi nghe luật sư phân tích, anh đã biết luật pháp đưa ra hình phạt cho gia đình Ôn Tinh Phương quá nhẹ.
Nhẹ đến mức không đủ để xoa dịu những vết thương hằn sâu trong lòng Ôn Nùng.
Cho nên anh đã đến đây.
Bằng cách thức của riêng anh.
Anh hơi nghiêng đầu, nhìn sang Trương Thanh, giọng điệu bình thản không chút gợn sóng: “Tôi làm thế này cũng chỉ là gậy ông đập lưng ông thôi.”
Trương Thanh không kìm được mà rùng mình một cái. Anh ấy nhìn góc mặt nghiêng lạnh lùng của Chu Tây Lẫm, anh ấy thừa biết vì người mà anh bận tâm, anh có thể trở nên tàn nhẫn hơn bất cứ ai.
Tiếng chuông điện thoại chợt phá vỡ không gian tĩnh lặng.
Là ông nội gọi đến.
Chu Tây Lẫm nhấn nghe, nhưng đầu dây bên kia truyền đến lại là giọng nói vừa mong ngóng vừa có chút sốt sắng của bà nội: “A Lẫm à, con đến nơi chưa? Bà đang chuẩn bị nấu cơm đây, tối nay muốn ăn gì bảo bà nấu cho nào.”
Nghe thấy giọng của bà nội, lớp băng giá trên mặt Chu Tây Lẫm tan biến phần nào, giữa lông mày thoáng hiện nét dịu dàng: “Tầm nửa tiếng nữa là con về đến nhà rồi, ăn đơn giản thôi ạ, bà nấu món gì con cũng thích.”
“Ờ, được được được!” Giọng bà nội lập tức vui vẻ hẳn lên: “Thế bà làm cho con mấy chiếc bánh hẹ nướng, rồi nấu thêm món canh trứng cơm rượu mà con thích nhé, với cả xào thêm hai đĩa rau nữa, vậy được không?”
“Dạ được, bà đừng làm việc quá sức.” Chu Tây Lẫm dặn dò.
Cúp máy, anh ngoảnh lại nhìn cánh cửa sổ đang đóng chặt của nhà Ôn Tinh Phương lần cuối, rồi bảo Trương Thanh: “Dặn mấy anh em dăm ba bữa lại qua đây một chuyến. Không cần động tay động chân, cứ giám sát bọn họ ăn cơm cho tử tế, thỉnh thoảng… cho thêm chút gia vị vào để tẩm bổ cho họ.”
Trương Thanh hiểu ý ngay, lập tức gật đầu: “Ok.”
Chu Tây Lẫm bắt taxi đến khu biệt thự nơi ông bà nội đang ở.
Đẩy cánh cửa cổng ra, ánh đèn vàng ấm áp đang thắp sáng, anh biết đây là đèn mọi người cố tình để lại cho anh.
Nghe thấy tiếng động ngoài cửa, bà nội hớn hở chạy ra đón.
Bà nội vốn có xuất thân tốt, là một trong số ít những người được học hành tử tế thời bấy giờ, nhưng thay vì tỏ ra cao sang quý phái, bà lại mang nét chất phác, gần gũi vô cùng.
Bà nội là một bà lão có vóc dáng đầy đặn, gương mặt hiền từ, đang diện chiếc áo bông màu đỏ thẫm, trên mặt tràn ngập niềm vui sướng thuần túy khi được gặp lại cháu trai: “Ôi cháu ngoan của bà, lại đây bà xem nào.”
Bà nội nắm chặt lấy tay Chu Tây Lẫm, ngắm nghía từ trên xuống dưới rồi xót xa cằn nhằn: “Lần trước con về bà chưa kịp nhìn kỹ, bao lâu không gặp trông con gầy đi rồi đấy.”
Ông nội cũng đang chống gậy đứng ở cửa. So với bà nội thì ông có phần chỉn chu hơn, dáng lưng thẳng tắp, mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn chỉnh tề, mái tóc được chải chuốt gọn gàng, không một sợi tóc rối.
Gương mặt ông nội không có lấy được một nụ cười, nhưng ánh mắt nhìn Chu Tây Lẫm lại đong đầy nét nhớ nhung: “Về rồi đấy à?”
“Dạ, ông nội.” Chu Tây Lẫm đáp lời, ánh mắt ba người chạm nhau.
Bước vào trong nhà, hơi ấm từ lò sưởi ngay lập tức ùa tới.
Phòng khách được dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp, mang đậm phong thái tao nhã của tầng lớp trí thức kỳ cựu.
Bà nội lật đật lấy dép đi trong nhà cho Chu Tây Lẫm, rồi treo áo khoác cho anh, miệng không ngừng lải nhải: “Lần này con ở lại được đến mùng mấy? Công việc kia của con ấy, nguy hiểm quá đi mất, ngày nào bà cũng lo gần chết…”
Ông nội ngồi trên ghế sofa, vờ như đang đọc báo nhưng tai thì vẫn dựng lên nghe hai bà cháu trò chuyện.
Đợi bà nội cằn nhằn xong, ông nội mới đặt tờ báo xuống, nhìn về phía Chu Tây Lẫm: “Sức khỏe là vốn liếng của cách mạng, có bận rộn đến mấy cũng phải chú ý nghỉ ngơi, ăn uống đúng giờ.”
“Con biết rồi mà bà, con biết rồi ông ơi, con sẽ chú ý.” Chu Tây Lẫm đi đến phòng khách rồi ngồi xuống.
Từ trong bếp thoang thoảng bay ra mùi thơm phức của bánh hẹ nướng và vị ngọt lịm của cơm rượu.
Bà nội sực nhớ ra công việc trong bếp vẫn chưa xong liền quay lại nấu tiếp, Chu Tây Lẫm thấy vậy cũng đứng dậy vào phụ một tay.
Khoảng nửa tiếng sau, mâm cơm đã được chuẩn bị xong xuôi.
Ba người quây quần bên bàn ăn, dùng bữa giống như trước đây.
Bà nội đẩy đĩa bánh hẹ nướng vàng ruộm, giòn rụm đến trước mặt Chu Tây Lẫm: “Mau ăn thử đi con, bà cố tình cho nhiều nhân thịt lắm đấy, cả canh cơm rượu nữa, có thêm táo đỏ với kỷ tử, bổ dưỡng nhất luôn.”
Chu Tây Lẫm cầm chiếc bánh hẹ lên, vừa định cắn một miếng thì bên ngoài sân bỗng vang lên tiếng động cơ xe ô tô tắt máy, ngay sau đó là tiếng đóng mở cửa xe.
Trong lòng Chu Tây Lẫm chợt thoáng qua một linh cảm bất an.
Bà nội và ông nội cũng đồng loạt nhìn ra ngoài cửa sổ. Bà nội là người đứng dậy trước, vừa đi đến cửa thì cánh cửa đã bị đẩy mở từ bên ngoài, là Chu Thuận Thành.
Tất cả mọi người đều sững sờ, bầu không khí lập tức như đóng băng.
Ông nội cau chặt mày: “Anh còn vác mặt về đây làm gì?”
Ánh mắt Chu Thuận Thành quét qua phòng ăn, chân mày khẽ giật, ông ta cởi cúc áo khoác măng tô ra: “Sao thế, nhà của con mà con không được về à?”
Bà nội cười xòa: “Cái thằng này nói gì thế không biết, ý mẹ với bố là sao con không gọi điện báo trước một tiếng?”
“Con về nhà mình mà còn phải làm báo cáo trước à?” Chu Thuận Thành treo áo khoác lên, thay giày rồi bước vào trong.
Bà nội có chút luống cuống nhìn sang Chu Tây Lẫm, thấy nét mặt anh lập tức sa sầm, rồi lại nhìn Chu Thuận Thành, cố gắng nói đỡ: “Ý mẹ là con báo trước một tiếng để mẹ còn chuẩn bị thêm đồ ăn.”
“Không cần chuẩn bị đâu, ăn tạm cái gì là được rồi.” Chu Thuận Thành tự ý đi đến bên bàn ăn, liếc nhìn mâm cơm một cái, giọng điệu dửng dưng: “Ăn mỗi thế này thôi à?”
Ông nội sa sầm mặt mặt không nói lời nào.
Bà nội bảo: “A Lẫm vừa mới về nên mẹ làm đơn giản mấy món nó thích thôi, con muốn ăn gì để mẹ vào bếp làm thêm?”
“Không cần phiền phức thế đâu.” Ánh mắt Chu Thuận Thành lướt qua đĩa bánh hẹ nướng nóng hổi, rồi dừng lại trên gương mặt lạnh lùng của Chu Tây Lẫm: “Ăn tạm vậy.”
Ông ta liền đi rửa tay.
Chu Tây Lẫm từ đầu đến cuối không nói một lời, coi như người vừa bước vào chỉ là một làn không khí vô hình.
Bà nội bước đến bên cạnh Chu Tây Lẫm, vỗ vỗ lên mu bàn tay anh như để an ủi, ánh mắt đong đầy sự xót xa và bất lực.
Chu Tây Lẫm lật tay lại, nhẹ nhàng vỗ tay bà nội, nhỏ giọng bảo: “Không sao đâu bà, chỉ cần ông ta không kiếm chuyện, con coi ông ta như không khí.”
Bà nội nhìn góc mặt nghiêng đầy nhẫn nhịn của anh, hốc mắt hơi đỏ lên, cuối cùng chỉ đành gượng cười.
Mâm cơm từ ba người giờ biến thành bốn người, bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở, không gian chỉ có tiếng va chạm lách cách khẽ khàng của bát đũa.
Ông nội và bà nội cố tìm chủ đề để khuấy động bầu không khí, hỏi Chu Tây Lẫm về những chuyến cứu hộ trên biển, rồi hỏi núi Trường Bạch có vui không.
Chu Tây Lẫm chỉ trả lời một cách ngắn gọn.
Còn Chu Thuận Thành thì suốt buổi chỉ im lặng ăn cơm, giống như một kẻ ngoài cuộc.
Mãi cho đến khi bà nội lên tiếng: “A Lẫm sao không múc canh cơm rượu ăn đi con, bà nhớ là con thích món này lắm mà.”
Chu Thuận Thành vốn im lặng nãy giờ đột nhiên đặt đũa xuống, dùng giọng điệu hết sức bình thản nhưng lại mang theo sự mỉa mai sắc nhọn: “Người ta chỉ thích ăn món do mẹ người ta nấu thôi, kén chọn lắm, có điều con cũng thích ăn món do mẹ con nấu đây. Mẹ, nó không ăn thì để con ăn…”
“Bốp!”
Lời Chu Thuận Thành còn chưa dứt, đôi đũa trong tay Chu Tây Lẫm đã lao đi như một mũi tên rời cung, đập thẳng vào mặt Chu Thuận Thành.
Lực mạnh đến mức đôi đũa thậm chí còn rạch ra một vệt máu nhỏ trên trán ông ta!
“Ông câm mồm cho tôi. Cấm được nhắc đến mẹ tôi.” Hai mắt Chu Tây Lẫm đỏ ngầu.
Chu Thuận Thành bị cú đánh bất ngờ làm cho ngớ người, trên mặt cảm nhận rõ cái đau rát bỏng.
Sau sự bàng hoàng ngắn ngủi là cơn tức giận ngút trời.
Ông ta “rầm” một tiếng đấm mạnh tay xuống bàn ăn, khiến bát đĩa nảy lên kêu loảng xoảng, cả người ông ta chồm dậy gào thét: “Thằng ranh con, mày phản rồi à! Dám ra tay đánh cả bố mày à?”
“Đủ rồi!” Ông nội đứng phắt dậy, cây gậy nện mạnh xuống đất, quát lớn vào mặt Chu Thuận Thành: “Chu Thuận Thành! Anh định làm gì thế hả!”
Bà nội ngồi cùng phía với Chu Thuận Thành, theo bản năng ôm chặt lấy cánh tay ông ta.
Chu Thuận Thành tức đến mức mặt mũi xanh mét, dùng lực muốn hất bà nội ra: “Hôm nay con phải đánh chết nó mới được, để cho nó biết thế nào là phép tắc!”
Chu Tây Lẫm ngồi phía sau ông nội, nhìn Chu Thuận Thành đang nổi trận lôi đình bằng ánh mắt lạnh thấu xương, tràn ngập sự căm hận và khinh bỉ tận sâu vào trong xương tủy.
Chu Thuận Thành bị thái độ của anh chọc cho điên tiết hoàn toàn: “Hôm nay tao phải dạy dỗ lại mày mới được!”
“Muộn rồi. Chu Thuận Thành, lúc trước ông biến đi đâu hả? Tôi có ra nông nỗi này cũng là do dột từ nóc nhà mà ra cả đấy.” Chu Tây Lẫm khẩy cười đầy khinh miệt.
“Mày…” Chu Thuận Thành ngớ ra, ngay sau đó càng vùng vẫy mạnh hơn để thoát khỏi sự kìm kẹp của bà nội.
Bà nội thấy mình không thể giữ được Chu Thuận Thành đang mất bĩnh tĩnh, vừa cuống vừa sợ.
Bà nội đột ngột quay đầu lại nhìn về phía Chu Tây Lẫm: “Con đi đi, con đi ngay đi.”
Cùng với tiếng hét ấy, bà nội nhắm nghiền hai mắt lại, cả người đổ rạp xuống nền nhà.
“Mẹ!”
“Bà nội!”
Chu Thuận Thành và Chu Tây Lẫm đồng thanh thốt lên kinh hãi.
Cơn giận của Chu Thuận Thành ngay lập tức bị nỗi hoảng sợ thế chỗ, ông ta theo bản năng lao ra đỡ lấy bà nội.
Chu Tây Lẫm cũng theo phản xạ định bước lên kiểm tra tình hình.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc anh cúi người xuống, bà nội đột nhiên quờ tay túm chặt lấy ống quần anh, dứt khoát giật mạnh một cái.
Hốc mắt Chu Tây Lẫm bỗng chốc cay xè. Nhìn đôi mắt đang nhắm nghiền cùng hàng lông mi khẽ run rẩy của bà nội, anh lập tức hiểu ra dụng ý của bà nội.
Bà nội đang dùng cách thức của riêng mình để bảo vệ anh.
Anh đứng thẳng người dậy, nhìn bà nội và ông nội một cái, rồi liếc qua người đàn ông mà anh hận thấu xương tủy kia.
Anh dứt khoát quay người, sải bước dứt khoát đi ra phía cửa, vớ lấy chiếc áo khoác và ba lô rồi mở toang cánh cửa phòng, đầu cũng không ngoảnh lại mà lao thẳng vào màn đêm mịt mùng.
*
Tác giả có lời muốn nói:
Hành động di điếu thuốc đơn giản là để phục vụ cho nhu cầu nghệ thuật viết lách thôi nha, bản thân tôi dĩ nhiên biết đó là hành vi thiếu văn minh rồi, mọi người cứ tự tưởng tượng là anh ấy di xong rồi nhặt lên vứt đi nhé, bỏ qua chi tiết này đi ha.
Với cả, người dì tuy rất quá quắt nhưng suy cho cùng vẫn là người chịu nhiều sự áp bức nhất trong cái gia đình kia.