Ôn Nùng ăn cơm ở nhà Chu Tây Lẫm xong mới về.
Nhà cửa im lìm, Ôn Tuyết Bình vẫn còn ở tiệm hoa. Ôn Nùng vừa móc điện thoại ra định nhắn tin hỏi mẹ mấy giờ về thì màn hình đã sáng lên.
Có cuộc gọi đến, là Tần Chân.
“Nùng Nùng, có manh mối rồi!” Giọng Tần Chân mang theo chút phấn khích: “Hóa ra Ô Nam không chịu ngồi yên thật, cô ta vừa đạo nhái tác phẩm của một nhà thiết kế ở nước ngoài. Phong cách với chi tiết gần như bê nguyên xi luôn, bên phía Blake đã gom đủ bằng chứng rồi, quả này chí mạng luôn ấy.”
Tinh thần Ôn Nùng lập tức phấn chấn hẳn lên.
Tần Chân nói tiếp: “Nói qua điện thoại không nói hết được, gặp nhau nói chuyện nhé?”
“Được, ở đâu thế?”
“Ra quán Tiếng Vọng đi.”
Tiêng Vọng là một quán bar nằm sát biển ở Hải Châu, Ôn Nùng liền bắt taxi qua đó.
Lúc cô đến nơi thì nhóm Tần Chân đã đợi sẵn.
Trong quán ánh đèn mờ ảo, âm nhạc nhẹ nhàng thư thái, cô vừa nhìn một cái đã nhận ra bóng dáng quen thuộc ở hàng ghế sofa trong góc.
Ôn Nùng bước tới, nhưng khi ánh mắt cô chạm phải người đàn ông ngồi cạnh Tần Chân, bước chân lẫn nhịp thở của cô đều khựng lại.
Người đàn ông đó rất cao, ước chừng phải gần một mét chín, vóc dáng gầy mảnh nhưng không hề yếu ớt. Bờ vai người đàn ông ngang thẳng, cổ cao, toát ra một vẻ lạnh lùng xa cách. Thu hút ánh nhìn nhất chính là kiểu tóc húi cua cực ngắn, càng làm nổi bật các đường nét góc cạnh trên gương mặt, khiến cả người toát ra một chút cảm giác công kích.
Tần Chân thấy Ôn Nùng đã đến liền đứng dậy giới thiệu: “Blake, đây là Ôn Nùng. Nùng Nùng, đây chính là nhà thiết kế của Quạ Trắng, Blake Lưu.”
Blake Lưu nghe tiếng liền quay đầu lại, ánh mắt chạm với Ôn Nùng.
Trong tích tắc, người đàn ông cũng sững sờ, trên mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc y hệt cô.
“Ôn Nùng?”
“Lưu Quốc Bằng?”
“Ấy, đợi đã đợi đã! Lưu Quốc Bằng là chuyện của kiếp trước rồi, giờ tớ tên Lưu Tinh Dao, Blake Liu.” Lưu Tinh Dao cười khua tay, nụ cười ấy lập tức xua tan đi vẻ ngoài lạnh lùng của cậu ấy.
Tần Chân ngơ ngác trợn tròn mắt: “Hai người… quen nhau à?”
Ôn Nùng ngồi xuống phía đối diện Lưu Tinh Dao, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc, không ngừng đánh giá người đàn ông như thể vừa được lột xác trước mặt.
Trong ký ức của cô, cậu bạn béo lóng ngóng vì thân hình quá khổ, mặt đầy mụn dậy thì, cứ hễ cười là mắt híp tịt lại thành một đường chỉ, làm sao có thể trùng khớp với người đàn ông như vừa bước ra từ trang bìa tạp chí thời trang trước mắt này được.
“Quen chứ.” Lưu Tinh Dao bưng ly rượu whisky lên nhấp một ngụm: “Bọn tôi học chung lớp năm lớp 11 với 12, năm cuối cấp còn ngồi cùng bàn nữa cơ.”
Ôn Nùng cũng mỉm cười, cánh cửa ký ức thời cấp ba vốn bị bám bụi bấy lâu nay bỗng chốc mở toang.
Ngày đó, vì biến cố gia đình và cũng do tính cách, cô lúc nào cũng lầm lì, ít nói. Còn Lưu Quốc Bằng lại là cây hài của lớp, ngày nào cũng hoạt bát.
Trong lớp luôn có mấy đứa con trai rảnh rỗi, cứ nghĩ ra đủ thứ biệt danh để trêu chọc cặp bài trùng cùng bàn này, nào là “Sào tre” với “Thùng nước gạo”, nào là “Giá đỗ kho thịt ba chỉ”… Lúc đó Ôn Nùng chỉ biết cúi đầu càng thấp hơn, còn Lưu Quốc Bằng lại luôn cười hí hửng, như thể chẳng bận tâm chút nào.
Có một lần tan học, Ôn Nùng trực nhật nên về muộn. Sau khi đi đổ rác quay lại lớp, cô thấy một mình Lưu Quốc Bằng đang ngồi thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, gương mặt lộ rõ vẻ cô đơn lạc lõng mà cô chưa từng thấy bao giờ.
Cô ngập ngừng một lát rồi nhỏ giọng hỏi: “Cậu sao thế?”
Lưu Quốc Bằng giật nảy mình, quay đầu lại thấy là cô liền lập tức trưng ra nụ cười rạng rỡ thương hiệu: “Tớ có sao đâu.”
Nhưng Ôn Nùng lại nhạy bén bắt được nét u ám thoáng qua nơi đáy mắt cậu ấy: “Cậu không vui à?”
“Làm gì có chuyện đó! Cậu đã thấy người béo nào không vui bao giờ chưa? Béo chính là biểu tượng của sự vui vẻ đấy!” Giọng điệu cậu ấy rất nhẹ nhàng.
Ôn Nùng mím chặt môi, không gặng hỏi thêm gì nữa.
Chính vào khoảnh khắc đó, Ôn Nùng chợt hiểu ra rằng người lúc nào cũng dùng tiếng cười để che giấu tất cả này, thực chất bên trong lại nhạy cảm và tinh tế hơn bất kỳ ai.
Hóa ra mỗi người đều phải trải qua những góc khuất đau đớn của tuổi dậy thì.
Sau lần đó, mối quan hệ giữa Ôn Nùng và Lưu Quốc Bằng trở nên thân thiết hơn, giống bạn bè hơn là bạn cùng bàn thông thường.
Mỗi khi cô cắm cúi làm bài tập, cậu ấy sẽ đột nhiên ghé đầu qua khen chữ cô đẹp thế, thậm chí những lúc làm bài chán quá còn bắt chước cả nét chữ của cô. Mỗi khi cô giáo dạy Văn đọc bài văn mẫu của cô trước lớp, cậu ấy sẽ lén giơ ngón tay cái cổ vũ cô ở bên dưới hay mỗi khi hoa khôi của lớp đi ngang qua, cậu ấy lại thì thầm vào tai cô “thật ra cậu trông xinh hơn cậu ấy nhiều”.
Những sự tử tế vụng về đó, trong những năm tháng cấp ba xám xịt của Ôn Nùng, giống như những đốm lửa nhỏ nhoi, tuy yếu ớt nhưng lại mang đến một hơi ấm vô cùng chân thật.
“Cậu thay đổi nhiều thật đấy.” Ôn Nùng chân thành cảm thán.
Lưu Tinh Dao nhún vai: “Ừ, thay da đổi thịt mà. Năm hai đại học, tớ lỡ yêu một người đàn ông không nên yêu, sau đó thì… tro tàn tái sinh thôi.”
Giọng cậu ấy nghe có vẻ dửng dưng, nhưng nét phức tạp thoáng qua nơi đáy mắt vẫn bị Ôn Nùng bắt trọn.
Ôn Nùng không quá bất ngờ.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô đã lờ mờ đoán ra phần nào rồi.
Tần Chân thì ngược lại, ồ lên một tiếng đầy phấn khích, máu hóng hớt nổi lên rừng rực: “Kể chi tiết nghe chơi?”
“Thôi dừng tại đây.” Lưu Tinh Dao làm biểu hiện ra dấu ngừng: “Chuyện xưa như trái đất rồi, không đáng nhắc lại đâu, bàn chuyện chính quan trọng hơn.”
Chủ đề câu chuyện nhanh chóng quay trở lại Ô Nam.
Lưu Tinh Dao lấy máy tính bảng ra, mở bằng chứng cho hai người xem:
Bản phác thảo thiết kế mới nhất mà Ô Nam nộp cho Bồ Câu Đen, so với tác phẩm của nhà thiết kế nước ngoài đăng trên trang cá nhân nửa năm trước, từ ý tưởng cốt lõi, cấu trúc phom dáng cho đến các chi tiết nhỏ, độ tương đồng lên tới 90%, ngay cả cách phối màu cũng bê nguyên xi sang.
“Bằng chứng rành rành ra rồi.” Tần Chân chỉ vào ảnh đối chiếu: “Hay là đợi lúc cô ta nộp bản thiết kế cuối cùng cho giám đốc thương hiệu duyệt, tụi mình trực tiếp vạch trần trước mặt mọi người luôn?”
Lưu Tinh Dao lắc đầu, nụ cười mang theo chút mỉa mai: “Bạn Tần Chân ơi, cậu đúng là người như tên, ngây thơ quá rồi. Giới thời trang này, đặc biệt là mấy thương hiệu nội địa đang hám lợi, bản chất của nó là chuyện làm ăn. Chỉ một nhà thiết kế nhỏ bé ở xó xỉnh nào đó bên nước ngoài thì vị giám đốc kia căn bản chẳng thèm quan tâm có đạo nhái hay không đâu. Chỉ cần kiếm ra tiền, họ sẵn sàng nhắm một mắt mở một mắt, thậm chí có khi còn quay sang khen Ô Nam ‘học hỏi’ tốt ấy chứ.”
“Thế họ không sợ bị bóc phốt à? Nếu chuyện làm ầm lên, danh tiếng thương hiệu bị ảnh hưởng thì sao?” Tần Chân không hiểu.
“Bóc phốt?” Lưu Tinh Dao cười khẩy: “Thương hiệu hoàn toàn có thể ra một cái thông cáo, bảo là trước đó công ty không hề hay biết, hiện tại đã chấm dứt hợp tác với nhà thiết kế này và sẽ xử lý nghiêm khắc.”
“Một màn xử lý khủng hoảng truyền thông đẹp mắt, tự rũ bỏ trách nhiệm sạch sành sanh. Còn về phần Ô Nam, lúc đó chị ta đã kiếm đủ sự chú ý và tiền bạc về cho thương hiệu rồi. Chỉ cần im hơi lặng tiếng một thời gian, đợi sóng gió qua đi là lại có thể ra ngoài kiếm ăn như thường.” Ôn Nùng im lặng lắng nghe nãy giờ, đợi Lưu Tinh Dao nói xong cô mới từ tốn lên tiếng.
Đầu ngón tay cô vô thức miết nhẹ lên thành ly rượu mát lạnh, rơi vào trầm tư.
Cô không giống Tần Chân, từ nhỏ cô đã phải lăn lộn ngoài xã hội, chứng kiến quá nhiều lòng người hiểm ác, cô biết những gì Lưu Tinh Dao vừa vạch ra chính là hiện thực tr*n tr**.
“Thế cậu nghĩ sao?” Lưu Tinh Dao quay sang nhìn cô.
Ôn Nùng bưng ly Mojito trước mặt lên nhấp một ngụm.
Chất lỏng mát lạnh chảy xuống cổ họng làm những suy nghĩ hỗn độn của cô tỉnh táo hơn đôi chút.
Cô đặt ly xuống, thay vì gỡ mớ bòng bong này, cô lại có chút tò mò về chuyện khác.
Cô nhìn Lưu Tinh Dao bằng ánh mắt bình thản: “Cậu và Ô Nam có ân oán cá nhân gì khác không?”
Lưu Tinh Dao ngẩn ra một thoáng rồi lắc đầu: “Không có. Đơn giản chỉ là cạnh tranh trong công việc thôi. Cô ta là nhà thiết kế triển vọng của Bồ Câu Đen, còn tớ là của Quạ Trắng. Bọn tớ đều phải làm việc dưới trướng của nhà thiết kế chính, ai cũng muốn leo lên cao. Cuộc thi thiết kế lần này là mấu chốt để công ty dồn tài nguyên, ai thắng người đó sẽ có cơ hội ra mắt bộ sưu tập độc lập tiếp theo. Nói trắng ra hai đứa tớ là đối thủ một mất một còn, phải dẫm lên nhau mà sống, quy luật nơi công sở tàn nhẫn thế đấy.”
Ôn Nùng gật đầu hiểu ý.
Cô hơi rướn người về phía trước, giọng nói không cao nhưng lại mang theo một sự điềm tĩnh như thấu tỏ lòng người: “Tớ đột nhiên nghĩ ra một chuyện, nếu như việc tố cáo vạch trần đem lại hiệu quả có hạn, vậy chi bằng chúng ta đổi góc độ suy nghĩ đi.”
Tần Chân và Lưu Tinh Dao đều đổ dồn ánh mắt về phía cô.
“Cứ dung túng cho chị ta đạo nhái.” Đáy mắt Ôn Nùng lóe lên một tia sáng thâm trầm: “Lần này hãy để chị ta nếm được vị ngọt, để chị ta tưởng rằng đi đường tắt sẽ khả thi, hơn nữa còn rất an toàn. Thậm chí… chúng ta có thể âm thầm giúp đỡ, tạo điều kiện cho chị ta dễ dàng tiếp cận với nhiều tư liệu đạo nhái hơn hoặc tác phẩm của những nhà thiết kế có phong cách tương tự.”
Lưu Tinh Dao nheo mắt đầy suy tư.
Ôn Nùng nói tiếp: “Đợi đến khi chị ta coi con đường tắt này là thói quen, trở nên vô lo vô nghĩ, không còn kiêng dè gì nữa thì chúng ta mới ra tay.” Cô dừng lại một chút, giọng nói lạnh đi vài phần: “Lúc đó mục tiêu không phải là cá nhân chị ta nữa, mà là thương hiệu đứng sau chị ta. Khi vụ bê bối nâng tầm đến mức đủ để ảnh hưởng đến lợi ích cốt lõi và danh tiếng của công ty, cậu nghĩ bên thương hiệu sẽ làm gì?”
Tần Chân và Lưu Tinh Dao nhất thời đều im lặng.
Tần Chân lí nhí nói: “Chắc chắn họ sẽ thí tốt giữ xe, đẩy Ô Nam ra làm bia đỡ đạn để phủi sạch quan hệ, thậm chí còn quay lại cắn một miếng bảo cô ta lừa dối công ty.”
Khóe môi Lưu Tinh Dao từ từ cong lên thành một nụ cười đầy tán thưởng: “Còn Ô Nam không những bị Bồ Câu Đen tống cổ ra đường, mà còn thân bại danh liệt trong toàn bộ giới thiết kế, trở thành con chuột nhắt bị người người nhà nhà đuổi đánh, không bao giờ ngóc đầu lên nổi nữa.”
Cậu ấy giơ ly rượu lên, cười lớn với Ôn Nùng: “Thả dây dài câu cá lớn, vừa biết nhẫn nhịn lại vừa đủ tàn nhẫn, tớ thích rồi đấy.”
Tần Chân cũng hiểu ra vấn đề, vẻ mặt đầy thán phục vỗ tay bộp bộp: “Đỉnh quá Nùng Nùng ơi, để cô ta trèo càng cao, ngã càng đau!”
“…” Ôn Nùng khẽ nhếch môi, nâng ly chạm với hai người, ánh mắt sâu thẳm.
Đối phó với loại người như Ô Nam, dăm ba trò vặt vãnh thì hời cho chị ta quá. Cô muốn chị ta hoàn toàn mất đi chỗ đứng, phải trả cái giá thê thảm nhất cho tất cả những gì mà gia đình chị ta đã gây ra cho mẹ con cô.
Ôn Nùng uống cạn ly rượu.
Cô không hề hay biết ngay chính lúc này, phía ngoài cửa kính của quán bar, có hai bóng người đang khoác vai nhau đi qua, rõ ràng là đã ngà ngà say.
A Thái vô tình liếc mắt vào trong quán, vừa vặn nhìn thấy góc mặt nghiêng thanh tú và lạnh lùng của Ôn Nùng dưới ánh đèn, cùng với người đàn ông đẹp trai đến chói mắt ở phía đối diện.
“Đạ mú? Đại Tề nhìn kìa!” A Thái huých huých Đại Tề bên cạnh, tay thì rút điện thoại ra hướng vào trong chụp ngay một tấm.
Mắt Đại Tề sáng lên lên: “Ủa, đây không phải là nữ thần của Trình Hoắc sao?”
A Tháicười toe toét đến mang tai, gửi thẳng bức ảnh vào nhóm chat anh em, không quên tag Trình Hoắc vào.
A Thái: [Hình ảnh]
A Thái: [@Nước Hoắc Hương Chính Khí Đây không phải nữ thần của anh à, đang uống rượu với một anh chàng đẹp trai ngời ngời ở quán bar kìa, tình hình sao đây ta?]
Tin nhắn này vừa gửi đi, nhóm chat lập tức nổ tung.
Thành viên A: [Chà! Nhan sắc anh bạn này được đấy chứ, có khi ngang ngửa với anh Lẫm nhà mình luôn ấy!]
Thành viên B: [Anh sắp bị cạy góc tường rồi à? @Nước Hoắc Hương Chính Khí]
Thành viên C: …
Trình Hoắc nhanh chóng bị tag làm cho hiện hồn. Nhìn thấy bức ảnh, trong lòng cậu ta ngổn ngang trăm mối, bực dọc nhắn lại: [Biến đi, đừng có nói bậy bạ, bây giờ không phải nữ thần của tôi nữa rồi.]
A Thái: [Thế là của ai?]
Trình Hoắc như thể phải đấu tranh tâm lý dữ dội lắm, mãi năm phút sau mới phản hồi: [Là nữ thần của anh Lẫm! Hiểu chưa? @Tất cả thành viên đ*t mẹ đừng có mà nháo cào cào lên nữa!]
Nhóm chat im bặt trong một giây, sau đó càng bùng nổ dữ dội hơn.
Đại Tề: [Vãi chưởng! Của anh Lẫm á?! Thế thì càng không ổn rồi! Anh em đâu hết rồi?
Thành viên C: [Anh Lẫm biết chuyện này chưa nhỉ?]
Thành viên D: [Nhìn tên này có nét giống anh Lẫm hồi còn để tóc húi cua thế.]
Chu Tây Lẫm vừa mới tự nấu chút đồ ăn đêm, lúc bưng ra thì thấy điện thoại trên bàn cứ rung bần bật liên tục.
Anh bấm vào nhóm chat, nhìn thấy bức ảnh mờ căm kia, ánh mắt lập tức tối sầm lại.
Bát mì trước mặt bỗng nhiên chẳng còn chút hương vị gì nữa, anh trực tiếp bấm số gọi cho Ôn Nùng.
Điện thoại nhanh chóng được kết nối, âm thanh nền là tiếng nhạc du dương của quán bar: “Alo?”
“Em đang ở đâu?” Giọng Chu Tây Lẫm nghe có vẻ rất bình thản.
“Em đang đi với bạn.” Ôn Nùng trả lời.
“Bạn?” Chu Tây Lẫm khựng lại một nhịp: “Nam hay nữ?”
Ôn Nùng theo bản năng liếc nhìn Tần Chân đầy quyến rũ ở đối diện, rồi lại nhìn sang Lưu Tinh Dao đẹp trai đến mức vô thực kia.
Cô ngập ngừng một chút, tạm thời… đều là con gái cả nhỉ?
Cô dùng giọng điệu hết sức bình thường đáp: “Nữ ạ, em đi cùng Chân Chân.”
Đầu dây bên kia rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi.
Chu Tây Lẫm siết chặt chiếc điện thoại trong tay đến mức các khớp ngón tay hơi trắng bệch, nhưng chất giọng phát ra vẫn vô cùng điềm tĩnh: “Được rồi, thế em cứ chơi đi, chú ý an toàn nhé, đừng về muộn quá.”
“Ừm, em biết rồi.” Ôn Nùng cúp máy.
Chu Tây Lẫm nghe tiếng tút tút ngắt kết nối từ trong máy, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt hướng về phía bể cá đang lung linh sắc màu kia.
Anh đứng im rất lâu.
Sau đó, anh bấm vào nhóm chat đang náo loạn như vỡ tổ kia, gõ một dòng chữ rồi ấn gửi: [Không phải nữ thần gì hết.]
Nhóm chat lập tức im phăng phắc.
Ngay sau đó, anh lại bồi thêm một tin nữa: [Là vợ tôi.]
Cả nhóm chat chính thức nổ tung hoàng toàn!
A Thái: [Vãi vãi vãi vãi vãi vãi vãi!!!]
Đại Tề: [???????????????]
Thành viên A: [Anh Lẫm ơi! Anh im lặng làm quả kèo chấn động thế!]
Chu Tây Lẫm nhìn những dòng tin nhắn nhảy lên liên tục làm trôi cả màn hình, sự u ám nơi đáy mắt bị một nụ cười bất lực xua tan. Anh gửi thêm một câu phản hồi: [Cho nên tất cả đừng có mà vạ mồm, cũng đừng đoán mò bậy bạ.]
Tin nhắn được gửi đi, cuối cùng anh lại gõ thêm một dòng chữ nữa: [Còn nữa, sau này nhớ gọi là chị dâu.]
Nói xong, anh tắt màn hình điện thoại, lật úp lại rồi đặt lên bàn.
Phía bên này quán bar, Ôn Nùng vừa cúp máy, Tần Chân đã lập tức ghé sát lại hóng hớt: “Ai thế?”
“Chu Tây Lẫm.” Ôn Nùng thuận miệng đáp.
“À.” Tần Chân gật đầu, nhưng giây tiếp theo bỗng giật nảy mình, giọng nói đột ngột cao vút lên quãng tám: “Ai cơ?!”
Tiếng hô này khiến khách ở mấy bàn xung quanh đều phải ngoảnh lại nhìn.
Ôn Nùng vội vàng nháy mắt ra hiệu cho cô bạn, hạ thấp giọng xuống: “Bình tĩnh nào, cậu nói khẽ thôi.”
“Chuyện này mà bình tĩnh được á?” Tần Chân trợn tròn mắt như hai chiếc đồng xu, nén giọng kích động hỏi: “Có phải là Chu Tây Lẫm mà tớ biết không? Cậu với cậu ấy… thành một đôi rồi à?”
Nhìn gương mặt chấn động đến mức vặn vẹo của Tần Chân, Ôn Nùng vừa bất lực vừa ngọt ngào gật đầu: “Ừm, bọn tớ ở bên nhau rồi.”
“Từ bao giờ thế hả? Cậu không nể tình bạn bè gì cả nhé, chuyện như vậy mà lại chẳng chịu nói cho tớ biết.” Sự phấn khích của Tần Chân pha lẫn một chút hờn dỗi nhẹ.
Thấy vậy, Ôn Nùng vội trao cho cô bạn một ánh mắt dỗ dành, kể sơ qua về màn tỏ tình và buổi hẹn hò vào ngày Tết Dương lịch, rồi giải thích: “Mọi chuyện xảy ra đột ngột quá, đến nay mới là ngày thứ hai thôi, thành ra tớ chưa kịp nói.”
Nghe xong, sắc mặt Tần Chân mới dịu lại đôi chút.
Lưu Tinh Dao ngồi bên cạnh hứng thú quan sát nãy giờ, cũng nâng ly rượu lên: “Chúc mừng cậu nhé Ôn Nùng.”
Ôn Nùng mỉm cười chạm cốc với cậu ấy: “Cảm ơn cậu.”
Ba người trò chuyện thêm một lát, công việc đã bàn bạc xong xuôi, thời gian cũng không còn sớm nên liền giải tán, ai về nhà nấy.
Sáng sớm hôm sau, Ôn Nùng bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại.
Cô quờ quạng vớ lấy máy rồi nhấn nghe: “Alo?”
Giọng cô vẫn còn ngái ngủ và mang theo chút lười biếng, Chu Tây Lẫm liền hỏi: “Anh làm em thức giấc à?”
Ôn Nùng lập tức tỉnh táo hơn hẳn: “Không đâu, em cũng vừa tỉnh thôi.”
“Ừ.” Chu Tây Lẫm hơi dừng lại: “Trước Tết nguyên đán, bên đội anh có tổ chức đi du lịch tập thể ở núi Trường Bạch ba ngày hai đêm. Em có muốn đi cùng không?”
“Đi du lịch tập thể á? Em đi liệu có tiện không?” Ôn Nùng hơi bất ngờ.
“Đi với tư cách người nhà, dĩ nhiên là tiện chứ.” Giọng điệu của Chu Tây Lẫm vô cùng dứt khoát.
Trong lòng Ôn Nùng dâng lên một nỗi ngọt ngào.
“Giữa tháng chúng ta sẽ đi, em chuẩn bị trước ít quần áo ấm nhé, chụp ảnh lên hình cho đẹp.” Chu Tây Lẫm dặn dò.
Ôn Nùng gật đầu, mỉm cười nhận lời.
Gần nửa tháng sau.
Một chiếc xe khách cỡ trung chở theo một nhóm người trẻ tuổi tràn đầy nhựa sống đang lăn bánh hướng về phía ngọn núi Trường Bạch đang được bao phủ bởi một màu tuyết trắng xóa.
Trên xe, ngoài Chu Tây Lẫm và mười mấy thành viên nòng cốt trong đội của anh, còn có Ôn Nùng và Tần Chân đi cùng với tư cách là “nhà gái”.
Trình Hoắc quả nhiên đã tìm một cái cớ để không tham gia, mọi người đều tự hiểu ý nhau nên không ai nhắc đến.
Chiếc xe chạy trên con đường đèo quanh co uốn lượn, ngoài cửa sổ là những cánh rừng và dải tuyết trải dài trùng điệp. Những rặng thông cao lớn khoác lên mình lớp áo tuyết dày cộp, ánh mặt trời rọi xuống nền tuyết trắng, phản chiếu những tia sáng lấp lánh chói mắt, biến cả thế giới trở nên tinh khôi và trong vắt.
Không khí trong khoang xe vô cùng náo nhiệt.
Các thành viên trong đội cứu hộ đa phần đều ở độ tuổi ngoài đôi mươi, tính cách cởi mở phóng khoáng, chẳng mấy chốc đã tung hứng nói cười rôm rả với Tần Chân, tiếng cười vang lên không ngớt.
A Thái và Đại Tề cứ gọi Ôn Nùng một tiếng “chị dâu”, hai tiếng “chị dâu” ngọt xớt, ngược lại làm cho Ôn Nùng có chút ngượng ngùng.
Chu Tây Lẫm ngồi bên cạnh Ôn Nùng, anh không nói nhiều, thỉnh thoảng bị các anh em trêu chọc thì cũng chỉ nhếch môi cười, nhưng bàn tay anh luôn nắm chặt lấy tay cô đặt trên đùi mình một cách tự nhiên.
Ôn Nùng nhìn ngắm khung cảnh tuyết trắng vút qua ngoài cửa sổ, lại nhìn những con người tràn đầy năng lượng xung quanh, một cảm giác thư thái đã lâu không gặp bỗng lấp đầy lồng ngực cô.
Điểm đến của họ là một khu nghỉ dưỡng trượt tuyết với đầy đủ tiện nghi nằm ở lưng chừng núi.
Sau khi cất gọn hành lý, hoạt động của buổi chiều chính là trượt tuyết.
Ôn Nùng và Tần Chân đều là những người mới bắt đầu nên được xếp ở khu vực dành cho người tập sự.
Chu Tây Lẫm đích thân hướng dẫn cho Ôn Nùng. Anh giúp cô xỏ đôi giày trượt tuyết nặng nề, thắt chặt ván trượt, khiến Tần Chân đứng bên cạnh phải đảo mắt lên trời, liên tục kêu ca là bị hai người cho ăn cơm chó ngập họng.
Suốt cả quá trình, Ôn Nùng chỉ mỉm cười bẽn lẽn, cô không dám bộc lộ quá nhiều cảm xúc ra ngoài.
Ở phía bên kia, A Thái và Đại Tề tự nguyện xung phong đến dạy Tần Chân, kết quả lại biến thành một màn tấu hài hãm hại đồng đội quy mô lớn. Tần Chân bị ngã đến mức đầu váng mắt hoa, còn A Thái và Đại Tề thì vừa luống cuống đỡ cô ấy dậy, vừa đùn đẩy trách nhiệm cho nhau.
Tần Chân tức điên người, đấm cho A Thái một cú, lại bồi thêm cho Đại Tề một đấm.
Khung cảnh ấy khiến mọi người xung quanh được một trận cười nghiêng ngả.
Ôn Nùng đang bật cười nhìn Tần Chân thì Chu Tây Lẫm điềm nhiên búng tay một cái, kéo hồn cô trở về.
Anh đứng ngay sau lưng cô, vóc dáng cao lớn vững chãi gần như bao trọn lấy thân hình nhỏ nhắn của cô. Hai cánh tay anh vòng qua hai bên sườn cô, giữ chặt lấy phần đầu ván trượt để giúp cô điều chỉnh phương hướng.
Tư thế này thân mật đến mức không có một kẽ hở nào, Ôn Nùng có thể cảm nhận rõ ràng sự nam tính đầy vây hãm ở phía sau, bất chấp việc hai người đang mặc lớp đồ trượt tuyết dày cộp.
“Hạ thấp trọng tâm xuống, đầu gối hơi khụy, như thế này này.”
Anh vừa thốt ra những lời chỉ dẫn động tác vô cùng nghiêm túc, vừa âm thầm ép sát cơ thể lại gần thêm nửa phân. Cằm anh gần như tựa sát vào đỉnh đầu cô, hơi thở ấm áp giống như có ý đồ riêng, cố tình lượn lờ quanh vùng da nhạy cảm và mịn màng nhất ở sau vành tai cô.
Toàn thân Ôn Nùng căng cứng, một luồng điện nhỏ chạy dọc từ sau tai lan ra khắp cơ thể.
Cô theo bản năng hơi nghiêng đầu né tránh, dùng ánh mắt để biểu thị sự phản kháng.
Chu Tây Lẫm cụp mắt xuống, vừa vặn bắt trọn cái liếc nhìn đầy hờn dỗi này của cô. Chân mày anh khẽ nhướng lên, sâu trong ánh mắt lướt qua một tia cười cợt, nhưng giọng điệu phát ra lại vô cùng vô tội: “Sao thế?”
Ôn Nùng khẽ mím môi: “…”
Chu Tây Lẫm lại ghé sát mặt vào hơn chút nữa, giọng nói hạ thấp xuống càng tăng thêm vẻ vô tội: “Có phải anh giảng không đủ rõ ràng nên em không hiểu không?”
Ôn Nùng thậm chí có thể cảm nhận được độ rung nhẹ từ lồng ngực anh khi nói chuyện truyền sang mình một cách rõ ràng qua lớp áo. Cô cố gắng giữ cho giọng điệu của mình nghe thật bình ổn: “Em hiểu rồi.”
“Thế thì tốt.” Anh trầm giọng đáp một tiếng, nhưng cánh tay lại siết chặt hơn một chút, gần như là ôm nửa người cô vào lòng: “Đừng sợ, có anh ở phía sau rồi.”
Anh buông bàn tay đang cố định ván trượt của cô ra, chuyển sang nhẹ nhàng đỡ lấy hai bên hông cô: “Nào, thử trượt ra ngoài đi, chậm thôi, cảm nhận sự thăng bằng.”
Ôn Nùng hít một hơi thật sâu, luồng không khí lạnh buốt tràn vào buồng phổi, cố gắng đè nén nhịp đập rộn ràng trong tim.
Cô làm theo lời anh, hơi khụy gối, chuyển trọng tâm về phía trước, ván trượt từ từ chuyển động trên mặt tuyết.
Ban đầu động tác còn rất vụng về, người cứ lắc lư lảo đảo.
Mỗi khi cô mất thăng bằng định ngã, đôi bàn tay to lớn vững chãi ở bên hông luôn kịp thời đỡ lấy cô, kéo cô trở lại quỹ đạo an toàn.
Chu Tây Lẫm vào những lúc cần sự nghiêm túc thì luôn cực kỳ đáng tin cậy.
Anh không nói nhiều, chỉ đưa ra những lời nhắc nhở ngắn gọn vào những thời điểm mấu chốt: “Giữ vững trục tâm, chân ngoài chịu lực nhiều hơn một chút.”
Dần dần, dưới sự bảo vệ của anh, Ôn Nùng bắt đầu gạt bỏ những suy nghĩ ngổn ngang để tập trung cảm nhận chiếc ván trượt dưới chân và điểm thăng bằng của cơ thể.
Nỗi sợ hãi ban đầu bị thay thế bởi một cảm giác thích thú khi tự mình làm chủ tốc độ. Khoảng cách cô trượt được ngày một dài hơn, các động tác cũng dần trở nên mượt mà lưu loát.
Chu Tây Lẫm lộ ra vẻ mặt đầy tán thưởng, nhưng anh vẫn duy trì khoảng cách không xa không gần bám sát theo cô để đề phòng bất kỳ tình huống bất ngờ nào xảy ra.
Phía trước là một đoạn dốc hơi thoải.
Ôn Nùng lấy hết can đảm để tăng tốc, ngay vào khoảnh khắc cô nghĩ rằng mình đã chinh phục thành công chặng đường này thì phần đầu ván trượt dường như va phải một mảng tuyết cứng. Cơ thể cô đổ rạp đi, cả người mất kiểm soát lao chúi về phía trước.
Tiếng hét còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, một cánh tay quen thuộc đã ngay lập tức giữ chặt lấy cô.
Phản xạ của Chu Tây Lẫm nhanh đến đáng kinh ngạc. Anh vươn sải tay dài kéo người cô ngược trở lại, ôm chặt vào lòng mình. Hai người ngã theo quán tính, đất trời như đảo lộn, hai người ngã nhào rồi lăn lộn vài vòng trên nền tuyết trắng xóa chừng vài mét mới dừng lại hẳn.
Xung quanh là một khoảng không gian tĩnh lặng sau khi những bụi tuyết bay tán loạn rơi rụng xuống.
Chỉ còn lại tiếng th* d*c dồn dập đan xen vào nhau của hai người.
Ôn Nùng bị Chu Tây Lẫm ôm chặt trong lòng không thể cử động được, gương mặt cô bị ép sát vào vùng da ấm áp nơi cổ anh, chóp mũi tràn ngập mùi hương nam tính nồng đượm của người đàn ông này.
Một lúc lâu sau, nhịp thở của cả hai mới dần bình ổn trở lại.
Cô có thể cảm nhận được anh đang cúi đầu xuống, hơi thở nóng rực phả l*n đ*nh đầu cô.
Anh dứt khoát giật chiếc kính bảo hộ ra, cúi mặt nhìn cô chằm chằm.
Chiếc kính bảo hộ của cô đã bị rơi mất từ lúc hai người lăn lộn trên tuyết, chính vì vậy cô có thể cảm nhận rõ ràng điểm dừng của ánh mắt anh. Nó mang một sự hiện diện đầy mãnh liệt, di chuyển từ trán cô, từ từ hạ xuống, lướt qua hàng lông mi đang khẽ run rẩy, cuối cùng dừng lại trên bờ môi đang hé mở của cô.
Khoảng cách gần đến mức đáng sợ.
Chỉ cần anh cúi xuống thêm một phân hoặc cô hơi ngước đầu lên là hai bờ môi có thể chạm vào nhau.
Yết hầu của Chu Tây Lẫm khẽ chuyển động, anh phát ra một tiếng hừ nhẹ trầm thấp từ trong cổ họng.
Nhưng anh lại không hề hôn xuống, mà thay vào đó, anh vô cùng chậm rãi tựa cằm mình l*n đ*nh đầu cô.
“Học nhanh đấy.” Giọng nói của anh truyền qua từng sợi tóc, khàn đặc đến lạ lùng.
Ôn Nùng từ từ nở nụ cười, chân thành nói: “Là do thầy Chu dạy giỏi.”
Anh khựng lại một nhịp, Ôn Nùng cảm nhận được độ rung từ lồng ngực anh.
Ngay sau đó, cô nghe thấy giọng nói của anh vang lên tựa như những bông tuyết khẽ quét qua tim: “Đã như vậy thì anh phải thu chút học phí thôi.”
Cô còn chưa kịp phản ứng thì cánh tay rắn chắc như gọng kìm đang ôm ở eo cô đột ngột dùng lực lật ngược cả người cô lại.
Trong khoảnh khắc trời đất quay cuồng ấy, tầm mắt của Ôn Nùng đã bị hình bóng của Chu Tây Lẫm chiếm trọn.
Nền tuyết trải dài vô tận ở phía sau lưng anh, nhưng làn sóng ngầm đang cuộn trào trong mắt anh lúc này còn mạnh mẽ và dữ dội hơn cả ngọn núi tuyết lạnh giá kia.
Ôn Nùng theo bản năng muốn đẩy v*m ng*c đang áp sát tới của anh ra, nhưng tay cô vừa mới nhấc lên đã bị anh giữ chặt lấy cổ tay, anh thuận thế ấn bàn tay cô lên vị trí trái tim đang đập liên hồi của mình.
“Em cảm nhận được chưa?” Giọng anh hạ thấp xuống hơn nữa.
Nhịp thở của Ôn Nùng nghẹn lại, trái tim giống như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.
Ánh mắt anh rất thâm trầm, nhưng khóe môi đột nhiên lại cong lên, hiện rõ vẻ bất cần pha chút ngông cuồng: “Nó bảo là nó thích em.”
“Cho nên…” Giọng anh có chút khàn đi.
Câu nói cuối cùng: “Học phí có thể giảm giá.”
Lời vừa dứt, nụ hôn nóng bỏng của anh đã bất ngờ đáp xuống gò má đang lạnh buốt của cô.
Ôn Nùng mở to hai mắt, cảm thấy bản thân như sắp tan chảy ra vậy.
Sao trên đời lại có người đàn ông quyến rũ đến nhường này cơ chứ, từ ánh mắt cho đến chân mày đều đong đầy tình cảm, mỗi nhịp thở đều toát lên vẻ phong trần lãng tử. Cứ ngỡ anh sẽ nuốt chửng lấy cô vào trong bụng, nhưng cuối cùng anh lại chỉ dịu dàng đặt xuống một nụ hôn nhẹ nhàng trên má cô mà thôi.
Thật là thuần khiết.
Ôn Nùng không biết phải làm sao, cô bị anh trêu ghẹo đến mức suýt chút nữa quên mất cách hít thở như bình thường.
Cũng may đúng lúc này, Tần Chân và Đại Tề từ đằng xa lao tới, lớn tiếng gọi: “Nhìn từ xa thấy cậu như bị ngã, tớ phải vừa lăn vừa bò chạy thục mạng qua đây đấy. Cậu không sao chứ?”
Ôn Nùng quay đầu lại, hai gò má cô đỏ hồng, đôi mắt long lanh như chứa đựng cả một hồ nước mùa xuân, cô khẽ đáp: “Tớ không sao.”
Tần Chân và Đại Tề ngay lập tức đứng hình tại chỗ.
Hai người nhìn nhau, dường như đều đánh hơi được một bầu không khí có chút khác lạ đang bao trùm nơi đây…