Ôn Nùng và Chu Tây Lẫm vai kề vai đứng trên ghềnh đá, mặc cho những làn gió biển thổi lướt qua người, lặng lẽ phóng tầm mắt ra đại dương bao la, không ai nói với nhau câu nào.
Chẳng biết đã đứng như vậy bao lâu, mãi đến khi ánh hoàng hôn bắt đầu dát một lớp vàng hồng ấm áp lên mặt biển, Chu Tây Lẫm mới quay sang nhìn Ôn Nùng và bảo: “Lạnh không? Anh đưa em đi ăn nhé.”
Ôn Nùng bừng tỉnh, lúc này cô mới nhận ra hai gò má mình đã sớm tê rần đi vì lạnh, vậy mà vừa rồi cô lại chẳng hề mảy may hay biết.
Cô khẽ gật đầu: “Ừm.”
Chu Tây Lẫm lái xe vòng sang một eo biển nhỏ khá khuất nằm ở phía bên kia cảng.
Nơi vịnh nhỏ này đang neo đậu vài chiếc du thuyền cỡ nhỏ. Trong số đó, có một chiếc trông đã khá cũ kỹ, nhưng lại được chủ nhân chăm chút vô cùng sạch sẽ. Trên thân thuyền treo một dải đèn nhỏ ánh vàng, tỏa ra thứ ánh sáng ấm cúng giữa buổi chiều tà đang dần buông.
“Đây là…?” Ôn Nùng chủ động lên tiếng hỏi.
“Thuyền nhà của một người đồng đội cũ của anh. Chắc em từng gặp anh ấy ở quán bar rồi, người lớn tuổi nhất đội, trước đây là lính hải quân xuất ngũ. Thời gian này anh ấy về quê nên gửi chìa khóa cho anh giữ.” Chu Tây Lẫm vừa giải thích vừa nắm tay cô dắt lên cây cầu dẫn ra bến tàu: “Tối nay, nơi này chỉ thuộc về hai chúng ta thôi.”
Ôn Nùng gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa mới lạ, vừa mong chờ.
Cô bước theo sau Chu Tây Lẫm. Khi anh mở cửa boong tàu, bên trong khoang thuyền không có mùi gì lạ, không quá ấm áp nhưng cũng chẳng hề lạnh lẽo.
Không gian bên trong tuy không lớn, bài trí lại đơn giản nhưng rất sạch sẽ và dễ chịu.
Chiếc bàn tròn nhỏ được trải tấm khăn họa tiết kẻ ca-rô, phía trên đặt sẵn một ngọn đèn và bộ ly nước, kế bên là hai chiếc ghế sofa đơn màu đen. Trên bức tường phía sau ghế dán vài tấm áp-phích đã ngả màu ố vàng, mang đậm phong cách Hồng Kông hoài cổ. Nằm gọn trong góc phòng là một chiếc lò sưởi nhỏ.
Qua ô cửa sổ mạn thuyền, có thể nhìn thấy mặt vịnh lấp lánh ánh nước và những ánh đèn thành phố rực rỡ đang lần lượt thắp sáng ở bờ bên kia.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Ôn Nùng đã lập tức đem lòng yêu thích nơi này.
Chu Tây Lẫm đi nhóm lò sưởi.
Khi hơi ấm bắt đầu lan tỏa khắp khoang thuyền, Ôn Nùng mới cởi áo khoác ngoài ra treo lên.
Bữa tối đã được Chu Tây Lẫm đặt trước, do một nhà hàng gia đình gần đó trực tiếp giao đến.
Các món ăn được chế biến vô cùng tinh tế và vừa miệng, có cả món tôm hấp mà Ôn Nùng yêu thích, lại có thêm bát canh bổ dưỡng do anh đặc biệt gọi riêng. Hai người ngồi đối diện nhau, dưới ánh đèn lung linh ấm áp và trong nhịp dập dềnh nhẹ nhàng của mạn thuyền, cùng nhau tận hưởng một bữa tối tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới xô bồ ngoài kia.
Một bữa tối chỉ dành riêng cho hai người và cũng là buổi hẹn hò đầu tiên của họ.
Con người luôn là sinh vật cần sự giao lưu.
Chỉ qua một bữa ăn, trong không gian riêng tư và ấm áp này, những khoảng cách e dè trước đây bỗng chốc mờ nhạt đi nhường chỗ cho hai tâm hồn xích lại gần nhau hơn.
Khi bữa tối kết thúc, Chu Tây Lẫm như làm phép, lấy ra một chiếc hộp nhung nhỏ nhắn rồi đẩy đến trước mặt Ôn Nùng.
Ôn Nùng thừa hiểu đó chắc chắn không phải là nhẫn, nhưng cô vẫn không giấu nổi sự kinh ngạc, nhất thời ngây người ra đó, nửa ngày trời không biết phải phản ứng ra sao.
Thấy vậy, Chu Tây Lẫm chủ động mở hộp giúp cô.
Bên trong là một sợi dây chuyền có mặt hình mỏ neo bằng bạc, vô cùng nhỏ nhắn và tinh xảo.
“Quà mừng năm mới.” Anh nhìn cô.
Mỏ neo, mang ý nghĩa của sự kiên định và bến đỗ.
Chỉ trong tích tắc, nơi đáy mắt Ôn Nùng đã lấp lánh ánh lệ. Cô mất hai giây để kìm nén cảm xúc, khẽ mỉm cười đón lấy sợi dây chuyền, đưa lên dưới ánh đèn để ngắm nhìn thật kỹ.
Không gian bỗng trở nên im lặng, sau đó anh nghe thấy tiếng cô khẽ nói: “Anh đeo hộ em nhé.”
Chu Tây Lẫm nhìn cô đắm đuối một giây, sau đó đón lấy sợi dây chuyền, ghé sát người lại gần và đeo lên cổ cho cô.
Sợi dây kim loại mát lạnh chạm vào xương quai xanh ấm áp của Ôn Nùng, mang theo cả hơi ấm từ đầu ngón tay anh.
Cô cúi đầu nhìn chiếc mỏ neo nhỏ xinh trước ngực, ngón tay khẽ v**t v* theo từng đường nét của nó, rồi lại ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh. Một dòng nước ấm áp cuồn cuộn dâng lên từ sâu trong tim, suýt chút nữa đã nhấn chìm mọi lý trí của cô.
Cô nhoài người tới ôm chầm lấy anh, rúc sâu khuôn mặt vào v*m ng*c rộng lớn ấy.
Đây là lần đầu tiên cô chủ động ôm anh.
Ánh mắt Chu Tây Lẫm khẽ trầm xuống, ngay sau đó, anh siết chặt vòng tay, ôm trọn cô vào lòng.
Bên ngoài thuyền, tiếng sóng biển vẫn vỗ về nhè nhẹ vào mạn sườn.
Đêm đó sau khi về đến nhà, Ôn Nùng lại trải qua một đêm mất ngủ.
Cô nhận ra rằng dù bản thân đã thầm thương trộm nhớ Chu Tây Lẫm suốt bao nhiêu năm qua, nhưng cô chưa từng thực sự thấu hiểu anh.
Giống như việc cô từng nghĩ hẹn hò với Chu Tây Lẫm thì chắc chắn không thể thiếu những cử chỉ thân mật. Thế nhưng cô chẳng thể ngờ được rằng khi yêu anh lại có thể thuần khiết đến nhường này.
Anh trao cho cô trọn vẹn sự lãng mạn, cảm giác an toàn, sự ấm áp và chiều chuộng. Hơn nữa tất cả đều là tự nguyện, chẳng cầu nhận lại điều gì.
Ôn Nùng trở mình, khẽ chạm tay lên sợi dây chuyền trên cổ, nhìn đóa hướng dương đặt trên bàn, cô không kìm được mà nở một nụ cười hạnh phúc, nhưng ngay sau đó lại rơi vào trầm tư.
Lát sau, cô cầm điện thoại lên, bấm số gọi cho Chu Tây Lẫm.
Chuông điện thoại reo vài tiếng mới có người nhấc máy, âm thanh vọng lại hơi trống trải, nghe như anh đang ở trong phòng tắm.
“Alo?” Giọng Chu Tây Lẫm truyền từ đầu dây bên kia.
“Anh đang làm gì đấy?” Ôn Nùng hỏi. Ngay khi câu chữ thốt ra, cô bỗng thấy giọng mình có chút nũng nịu, liền tự nhăn mũi làm mặt quỷ.
“Anh vừa tắm xong, đang định sấy tóc.” Anh trả lời, rồi hỏi lại: “Sao thế?”
Ôn Nùng gật đầu: “Thế anh sấy tóc trước đi, sấy xong rồi gọi lại cho em sau cũng được.”
“Không cần, anh nghe điện thoại của em trước đã.” Anh nói.
Trái tim Ôn Nùng bỗng như bị chạm nhẹ.
Tuy cùng mang ý nghĩa là “nghe điện thoại trước”, nhưng câu nói này mang lại cảm giác hoàn toàn khác biệt so với câu “Không sao đâu, tí anh sấy sau”.
Câu nói của anh khiến cô có cảm giác rằng bản thân luôn luôn là sự ưu tiên tối cao, luôn được anh đặt ở vị trí hàng đầu.
Điều này còn khiến lồng ngực người ta ấm nóng hơn bất kỳ lời đường mật nào khác.
Cô nắm chặt điện thoại, khóe môi cong lên, giọng điệu cũng tự giác mềm mỏng đi vài phần: “Ừm. Thực ra cũng không có chuyện gì đâu, em chỉ muốn hỏi anh là chiều mai anh có rảnh không?”
Chu Tây Lẫm im lặng mất hai giây, rồi bất chợt bật cười khẽ: “Vừa mới xa nhau đã nhớ anh rồi à?”
Mặt Ôn Nùng nóng bừng lên, cô vờ như không nghe thấy lời trêu chọc của anh, gặng hỏi lại: “Có rảnh không thì bảo?”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng hừ khẽ khàng mang theo chút ý cười xấu xa của anh: “Thế em phải nói trước xem có đúng là nhớ anh không đã.”
Ôn Nùng: “…”
Thấy cô im lặng, anh lại tiếp tục: “Em không nói là anh coi như em ngầm thừa nhận rồi nhé.”
Ôn Nùng cảm thấy mình chẳng khác nào một kẻ ngốc khi yêu, chỉ bị anh trêu ghẹo một chút là đã chẳng biết phải đối đáp ra sao nữa rồi.
Cô đành phải đánh trống lảng để tiếp tục chủ đề: “Tầm hai giờ chiều sau bữa trưa, anh qua đón em nhé?”
Chu Tây Lẫm không trả lời ngay, trôi qua chừng hai giây, anh mới cười bảo: “Thế… trưa anh qua nhà em ăn chực nhé.”
Ôn Nùng ngẩn người, sau đó không nhịn được mà bật cười: “Ừm.”
Trưa ngày hôm sau, hơn mười một giờ, Chu Tây Lẫm đã xuất hiện đúng giờ trước cửa nhà Ôn Nùng.
Lúc đó Ôn Nùng đang chuẩn bị xào thức ăn, tay vẫn cầm chiếc xẻng nấu ăn, trên người thì đeo tạp dề, cứ thế lật đật chạy ra mở cửa cho anh.
Trên tay anh xách mấy hộp hoa quả được đóng gói vô cùng tinh tế và vài món đồ bồi bổ nhìn qua là biết giá trị không hề nhỏ.
Cửa vừa mở ra, mùi thức ăn thơm phức đã ngào ngạt bay ra ngoài.
Anh nhướng mày, ánh mắt lướt một vòng từ chiếc tạp dề trên người Ôn Nùng rồi bật cười: “Đang nấu cơm à?”
Gương mặt Ôn Nùng thoáng nét cười dịu dàng: “Ừm.” Cô lại hỏi: “Sao anh lại mua nhiều đồ thế này?”
Chu Tây Lẫm đặt số quà cáp lên chiếc tủ ở lối ra vào, nói: “Anh tiện tay mua thôi.”
Ôn Nùng gật đầu bảo: “Em thay mặt mẹ em cảm ơn anh nhé.”
Chu Tây Lẫm đưa mắt nhìn quanh phòng khách một lượt: “Bác gái đâu?”
“Mẹ em đến tiệm hoa rồi.” Ôn Nùng chợt nhớ ra nồi canh vẫn đang ninh trên bếp, vội vàng chạy vào nhà bếp.
Chu Tây Lẫm rảo bước đi theo sau cô vào bếp. Trên bếp, một nồi canh đang để lửa nhỏ liu riu, khói bốc lên nghi ngút, bên cạnh là vài đĩa rau củ đã được rửa sạch và thái sẵn gọn gàng.
Ôn Nùng đứng trước bếp, dầu trong chảo đã nóng, cô trút phần thịt gà đã ướp gia vị vào chảo. Tiếng “xèo xèo” vui tai vang lên, hương thơm lập tức bùng nổ, lan tỏa khắp gian phòng.
“Em làm món gì đấy?” Chu Tây Lẫm tựa người vào khung cửa, chăm chú nhìn cô.
“Thịt gà xào, súp lơ xào với cả canh sườn non hầm củ sen.” Ôn Nùng vừa đảo đều tay phần thịt gà trong chảo vừa trả lời, giọng nói bị tiếng xèo xèo của bếp lửa át bớt đi: “Sáng sớm trước khi đi mẹ em đã ninh sẵn nồi canh rồi, em chỉ chịu trách nhiệm xào hai món này thôi.”
Chu Tây Lẫm gật đầu, không nói gì thêm.
Anh cứ đứng đó lặng lẽ ngắm nhìn cô. Cô đeo chiếc tạp dề kẻ ô đơn giản, mái tóc dài búi gọn lỏng lẻo để lộ chiếc cổ thon thả trắng ngần, vài lọn tóc mai rủ xuống bên má. Dưới làn hơi nóng mờ ảo tỏa ra từ bếp nấu, cô mang một vẻ đẹp dịu dàng, đảm đang của một người phụ nữ gia đình.
“Lấy hộ em đĩa ớt với.” Ôn Nùng đột ngột ra lệnh cho anh.
Chu Tây Lẫm nhìn lướt qua, thấy trên thớt có một chiếc rổ nhỏ đựng các nguyên liệu chuẩn bị sẵn, anh liền cầm lên đưa cho cô.
Ôn Nùng đón lấy rồi trút hết vào chảo, anh lại chu đáo cầm chiếc rổ không cất đi.
Khoảng thời gian tiếp theo, cô đảm nhận việc nấu nướng chính, còn anh thì đứng bên cạnh bầu bạn, thỉnh thoảng lại giúp cô lấy thứ này thứ kia.
Chẳng mấy chốc, món ăn đã được dọn ra đĩa.
Chu Tây Lẫm nhìn đĩa thịt gà xào lên màu vô cùng ngon mắt, liền tự nhiên đưa tay ăn vụng một miếng: “Để anh nếm thử xem vừa miệng chưa.”
Nói xong, chẳng đợi Ôn Nùng kịp phản ứng, anh đã nhanh như chớp bỏ miếng thịt gà vào miệng.
“Ơ, cẩn thận nóng đó!” Ôn Nùng lườm anh một cái.
“… Ngon tuyệt.” Chu Tây Lẫm quả nhiên bị nóng đến mức xuýt xoa, nhưng gương mặt lại lộ rõ vẻ thỏa mãn, hai mắt híp lại: “Rất đậm đà.”
Ôn Nùng nhìn anh, vừa thấy buồn cười lại vừa thấy bất lực.
Hai người cùng nhau thưởng thức một bữa trưa tuy giản dị nhưng vô cùng ấm áp.
Chu Tây Lẫm ăn rất nhiệt tình khiến Ôn Nùng cảm thấy vô cùng tự hào về tay nghề của mình.
Sau bữa ăn, Chu Tây Lẫm lại tự động dọn dẹp bát đĩa đem đi rửa. Lúc này đổi lại là Ôn Nùng ăn no căng bụng, thảnh thơi ngồi trên ghế ngắm nhìn anh bận rộn.
Thấy anh đã dọn dẹp hòm hòm, cô mới vào phòng xịt chút nước hoa rồi thay một bộ đồ khác.
Một bộ trang phục rất năng động, áo phao kết hợp với quần jeans, vừa ấm áp lại vừa tiện lợi.
Chu Tây Lẫm vô cùng tự nhiên cầm lấy chiếc túi xách của cô ở tủ giày, bàn tay còn lại nắm chặt lấy tay cô: “Đi thôi.”
Dưới sự chỉ dẫn của Ôn Nùng, chiếc xe rẽ qua bảy, tám khúc ngoặt, cuối cùng dừng lại trước cổng một chợ cá cảnh quy mô khá lớn ở phía tây thành phố.
Dưới những tấm biển hiệu rực rỡ sắc màu, dòng người qua lại tấp nập, không khí thoang thoảng mùi tanh nhẹ của nước và hương cỏ cây ẩm ướt.
Chu Tây Lẫm nhìn khung cảnh nhộn nhịp ngoài cửa sổ, khẽ nhướng mày đầy bất ngờ: “Em đưa anh đến đây à?”
“Ừm.” Ôn Nùng cởi dây an toàn: “Xuống xe thôi.”
Ánh mắt Chu Tây Lẫm thoáng trầm xuống, anh không nói gì rồi mở cửa bước xuống.
Băng qua khu vực phía ngoài chuyên bán hoa cỏ, cây cảnh và chim chóc, thú cưng, cả hai đi thẳng vào khu vực sâu bên trong chợ. Nơi này chủ yếu là các cửa hàng thủy sinh, ngay từ ngoài phố đã có thể nhìn thấy những bể cá bên trong cửa tiệm với đủ loại cá cảnh muôn hình muôn vẻ, màu sắc rực rỡ đang tung tăng bơi lội.
Ôn Nùng đã tìm hiểu kỹ từ trước nên nhanh chóng tìm được một cửa hàng lớn nhất, có chủng loại cá phong phú nhất. Mắt cô sáng lên, định bước chân đi vào.
Nhưng vừa quay người lại, cô mới phát hiện Chu Tây Lẫm vẫn đứng sững trước cửa tiệm, không hề nhúc nhích.
Cô dừng bước, quay sang nhìn anh.
Ánh mắt Chu Tây Lẫm sâu thẳm và nặng nề.
Ôn Nùng khẽ cụp mắt, suy nghĩ hai giây rồi bước đến trước mặt anh, hơi ngước đầu lên nhìn anh: “Anh đã tặng quà cho em rồi, em cũng muốn tặng quà cho anh.”
Chu Tây Lẫm vốn đã lờ mờ đoán ra phần nào, ánh mắt anh hơi né tránh, chuyển hướng nhìn vào những bể cá bên trong cửa hàng.
Ôn Nùng cũng nhìn theo hướng mắt anh, khẽ nói: “Bể cá nhà anh cứ để trống mãi thôi.”
Chu Tây Lẫm lại quay đầu qua, im lặng nhìn Ôn Nùng.
Ôn Nùng cũng nhìn lại anh, thấy anh im lặng, cô nghĩ rằng anh không thích ý tưởng này nên giọng nhỏ dần đi: “Dĩ nhiên nếu anh không muốn…”
“Anh muốn.” Chu Tây Lẫm ngắt lời cô.
Ôn Nùng nhìn thẳng vào mắt anh.
Ánh mắt anh vẫn thâm trầm như trước, nhưng khóe môi từ từ cong lên, nở một nụ cười không hẳn là quá vui sướng hay hạnh phúc, nhưng lại rất chân thật và bình yên.
Hốc mắt Ôn Nùng bỗng chốc cay xè.
Ngay giây phút này, cô lại càng hoài nghi chính mình.
Bởi vì cô từng lặng người đứng trước bức tường bể cá ở nhà anh, từng chứng kiến sự cô đơn vô bờ bến mà không một ai hay biết ấy, nên cô cảm thấy hành động của mình bây giờ chẳng khác nào một kẻ xâm nhập ích kỷ.
Đi nói với một người cô đơn bẩm sinh rằng “Anh phải cười lên chứ”, “Anh phải cảm nhận cuộc sống đi”, “Anh nên ra ngoài đi dạo nhiều hơn”, “Anh đừng tự nhốt mình lại nữa”… suy cho cùng, chẳng phải cũng là một sự tàn nhẫn hay sao?
Ôn Nùng tự trách, cúi thấp đầu xuống.
Chuyện này có lẽ cô làm chưa đủ khéo léo, nhưng xuất phát điểm của cô chắc chắn không hề xấu.
Anh từng nói cô là chú cá nhỏ của anh, cô chỉ muốn bơi vào sâu trong tim anh mà thôi.
Vừa cúi đầu chưa được bao lâu, trên đỉnh đầu chợt đón nhận một cảm giác ấm áp, ngay sau đó, mái tóc cô đã bị một bàn tay to lớn xoa cho rối xù lên.
Ôn Nùng ngước đầu lên nhìn.
Cô thấy Chu Tây Lẫm đang mỉm cười với mình: “Trong lòng em lại đang lầm bầm tự trách cái gì đấy?”
Môi Ôn Nùng mấp máy nhưng không thốt nên lời.
Chu Tây Lẫm thu lại nụ cười, nghiêm túc nhìn cô: “Anh đã bảo là anh muốn thì đó là thật lòng.”
Cảm giác cay xè trong hốc mắt Ôn Nùng càng dữ dội hơn, giống như vừa có ai đó bóp nát một quả chanh chín mọng ngay cạnh mũi cô vậy.
Anh nắm lấy tay cô, nói tiếp: “Cho nên hãy cùng anh lấp đầy chiếc bể cá kia nhé.”
Ôn Nùng im lặng hồi lâu. Cho đến khi chắc chắn rằng anh đang vô cùng nghiêm túc, mắt cô mới sáng bừng lên, một nụ cười rạng rỡ nở rộ trên môi: “Được thôi!”
Khoảng thời gian tiếp theo tràn ngập những điều khám phá thú vị.
Ôn Nùng giống như một cô bé kéo tay Chu Tây Lẫm tung tăng qua lại giữa những bể thủy sinh rực rỡ sắc màu, chốc chốc lại trầm trồ thốt lên kinh ngạc trước những chú cá xinh đẹp. Còn Chu Tây Lẫm thì chỉ lặng lẽ đi bên cạnh cô, ánh mắt đong đầy sự nuông chiều và ý cười ấm áp.
Họ chọn một đàn cá neon vua, thân hình nhỏ nhắn lấp lánh ánh huỳnh quang đỏ xanh đan xen, tựa như một đàn tinh linh nhỏ bé hoạt bát.
Chủ tiệm nói: “Loại này thích bơi theo đàn, thả vào bể lớn khi tụi nó bơi nhìn giống như một dải ngân hà đang trôi vậy, đẹp lắm đó.”
Họ lại chọn thêm vài chú cá bảy màu và cá đuôi kiếm đỏ xinh xắn. Để giữ cho đáy bể luôn sạch sẽ, cô còn chọn thêm vài chú cá chuột đáng yêu.
Cuối cùng, ánh mắt Ôn Nùng bị thu hút bởi mấy chú cá dạ quang toàn thân tỏa ra ánh sáng huỳnh quang màu xanh tím.
Cô chỉ tay vào chúng, đôi mắt long lanh nhìn Chu Tây Lẫm: “Mấy chú cá này cho em cảm giác giống như niềm hy vọng trong đêm tối vậy. Giống hệt như anh, luôn mang lại hy vọng cho những người đang bất lực cầu cứu giữa biển khơi.”
Gương mặt cô dưới ánh đèn mờ ảo của bể cá trông lung linh tựa như một giấc mơ. Lồng ngực anh như bị một thứ gì đó va nhẹ vào, không quá mạnh bạo nhưng đủ làm trái tim anh mềm đi từng chút một.
Việc mua cá diễn ra vô cùng thuận lợi, chủ tiệm cẩn thận chia số cá vào vài chiếc túi nilon dày dặn đã được bơm căng oxy.
Chu Tây Lẫm xách những sinh mệnh nhỏ bé mới mua trên tay, còn Ôn Nùng thì ôm chiếc túi nhỏ đựng mấy chú cá dạ quang, cả hai cùng nhau ra xe trở về nhà.
Vừa vào đến cửa, cả hai không kịp nghỉ ngơi mà bắt tay vào làm ngay. Đầu tiên, họ thả cả túi cá vào trong bể nước để nhiệt độ nước từ từ cân bằng. Trong mười mấy phút chờ đợi ấy, họ sánh vai đứng trước bể cá, không ai nói câu nào, không gian chỉ có tiếng rì rầm khe khẽ từ hệ thống lọc nước.
Khi thời gian đã đủ, Chu Tây Lẫm cẩn thận cởi miệng túi, còn Ôn Nùng cầm một chiếc vợt lưới nhỏ. Hai người phối hợp ăn ý, từ từ nghiêng túi để nước và cá hòa vào trong bể.
Trong tích tắc, thế giới nước vốn dĩ trống trải, lạnh lẽo bỗng chốc được thổi vào một sức sống căng tràn.
Những chú cá nhỏ thoắt cái tản ra, rồi lại nhanh chóng tụ lại một chỗ, vui sướng tung tăng bơi lội trong làn nước trong vắt.
Bức tường bể cá nguội lạnh bao năm qua, giờ đây hoàn toàn sống dậy.
Lại một lần nữa đối diện với bức tường bể cá cao rộng, cảm giác của cả hai đã hoàn toàn khác biệt.
Ôn Nùng và Chu Tây Lẫm đứng cạnh nhau, lặng lẽ ngắm nhìn thế giới sống động trước mắt.
Một lúc lâu sau, Ôn Nùng nghiêng đầu nhìn Chu Tây Lẫm, vừa vặn anh cũng cúi đầu nhìn cô.
Bốn mắt nhìn nhau.
Gương mặt anh không có biểu cảm gì quá đặc biệt, nhưng cô có thể thấy rõ bờ môi vốn mím chặt của anh đã mềm mại hơn rất nhiều, chỉ có nét cô đơn và xa cách nơi đáy mắt là chưa từng vơi bớt.
“Anh có thích không?” Sau một thoáng ngập ngừng, Ôn Nùng khẽ hỏi.
Chu Tây Lẫm không trả lời ngay. Anh đắm đuối nhìn cô, ánh mắt vốn luôn u uẩn trầm buồn nay từ từ gợn lên những tia sóng xúc động.
Anh đưa tay ra, không phải để ôm, mà là nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Cô chợt nhớ lại lần đầu tiên đến nhà anh, anh đã bắt cô tự tay lấy sợi lắc tay từ trong lòng bàn tay anh, lúc đó hai người cũng đan tay chặt như thế này.
Cuối cùng anh cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp khàn khàn, mang theo một sự mãn nguyện như thể mọi sóng gió đều đã bình ổn: “Anh có cá rồi.”
Ôn Nùng ngẩn người.
Câu nói này mang hai tầng ý nghĩa, cô đều hiểu rõ cả hai.
Trái tim cô ngay lập tức được lấp đầy bởi một cảm giác hạnh phúc ngọt ngào.
Cô khẽ cử động ngón tay, siết chặt lấy bàn tay anh.
Anh mỉm cười, cô cũng cười theo.
Chiếc bể cá trống rỗng từ nay không còn lạnh lẽo nữa, nó đã chứa đầy ánh sáng, chứa đầy nước và những sinh mệnh nhỏ nhoi.
Và điểm khởi đầu của tất cả những điều kỳ diệu này chính là vì cô đã mang theo ánh sáng của mình, dũng cảm bơi về phía vùng biển đen tối và tĩnh lặng của cuộc đời anh.