Chu Tây Lẫm đưa Ôn Nùng đến một quán ăn sáng có tiếng gần đó để ăn tiểu long bao. Trước khi rời đi, anh còn chủ ý gọi thêm một phần để đóng gói mang về.
Khi họ trở lại bệnh viện, Ôn Tuyết Bình đã thức dậy, y tá đang giúp bà cắm kim truyền dịch.
Ôn Nùng lấy phần bữa sáng được đóng gói ra, nhẹ nhàng đặt lên chiếc tủ đầu giường.
Ánh mắt Ôn Tuyết Bình nhìn qua bờ vai con gái rồi nhìn sang Chu Tây Lẫm đang đứng bên cạnh. Hôm nay anh đã thay một bộ đồ phong cách thể thao sạch sẽ, bớt đi vài phần bất cần thường ngày, thêm vài phần trẻ trung tươm tất.
“Cháu ăn sáng chưa?” Ôn Tuyết Bình dịu dàng hỏi.
Gương mặt Chu Tây Lẫm hiện lên nụ cười chừng mực: “Cháu ăn rồi bác.”
Ôn Tuyết Bình gật đầu, trong lòng không giấu nổi niềm cảm kích chân thành: “Hai ngày nay thật sự là làm phiền cháu quá, cứ phải chạy đôn chạy đáo lo liệu ngược xuôi.”
“Không phiền đâu, đây là việc cháu nên làm mà.” Chu Tây Lẫm trả lời một cách rất thật lòng.
Ôn Tuyết Bình nhìn vóc dáng cao ráo cùng thái độ chín chắn của anh, rồi lại liếc sang vành tai đang khẽ ửng hồng của con gái khi đứng cạnh anh, trong lòng bà chợt xao động.
Nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ, bà nhìn Chu Tây Lẫm, chân thành mời mọc: “Đợi khi nào bác xuất viện, cháu nhớ qua nhà chơi nhé, bác sẽ đích thân xuống bếp nấu cơm cho cháu ăn.”
Động tác dọn dẹp hộp thức ăn của Ôn Nùng khựng lại.
Nghe vậy, Chu Tây Lẫm khẽ liếc mắt sang nhìn Ôn Nùng, ánh mắt anh mang theo một tia dịu dàng khó lòng nhận ra, sau đó quay sang đáp lời Ôn Tuyết Bình: “Dạ được, cháu cảm ơn bác.”
Cô y tá vừa cắm xong bình truyền dịch định rời đi, chợt nghe thấy cuộc trò chuyện của họ liền mỉm cười góp vui: “Hôm qua tôi có nghe bác sĩ Trương nói kết quả kiểm tra toàn diện đã có đủ cả rồi. Nếu không có vấn đề gì bất thường thì tầm trưa là có thể làm thủ tục xuất viện được rồi đấy.”
“Dạ, em cảm ơn chị.” Ôn Nùng lên tiếng cảm ơn.
Nghe tin mình sắp được xuất viện, gương mặt Ôn Tuyết Bình ngay lập tức rạng rỡ hẳn lên, bữa sáng nay nhờ thế mà bà cũng ăn ngon miệng và nhiều hơn hẳn ngày thường.
Kết quả kiểm tra có rất nhiều hạng mục, phải đợi đến gần mười một giờ trưa mới có đầy đủ.
Cũng may là các chỉ số cơ thể của Ôn Tuyết Bình đều ở mức ổn định. Ôn Nùng liền nhanh chóng đi làm thủ tục xuất viện cho mẹ.
Chu Tây Lẫm lái xe đưa hai mẹ con Ôn Nùng về nhà.
Xe vừa đỗ dưới chân tòa nhà, Ôn Tuyết Bình đã nhiệt tình níu giữ: “Tiểu Chu này, hôm nay thật sự là phiền cháu quá rồi, tối nay nhất định phải ở lại ăn cơm nhé. Bác phải đích thân xuống bếp nấu vài món để cảm ơn cháu mới được.”
Chu Tây Lẫm định bụng khéo léo từ chối: “Dạ thôi không cần phải khách sáo thế đâu ạ, cháu…”
“Thế này đi mẹ.” Ôn Nùng nhìn Ôn Tuyết Bình, kịp thời lên tiếng ngắt lời: “Tối nay con sẽ phụ mẹ một tay, mẹ mới xuất viện xong không nên làm việc quá sức đâu.”
Nói xong, cô quay sang nhìn Chu Tây Lẫm.
Đối diện với ánh mắt của cô, những lời từ chối định thốt ra của Chu Tây Lẫm liền nuốt ngược trở vào. Chuyện đã tới bước này, anh cũng chẳng buồn khách sáo làm gì nữa, lẳng lặng đi theo sau Ôn Nùng và Ôn Tuyết Bình vào nhà.
Ngôi nhà của Ôn Nùng có diện tích khá nhỏ, vẫn giữ nguyên phong cách bài trí từ mười mấy năm về trước, mang chút hơi hướng cổ điển nhưng lại rất ấm cúng. Góc nào góc nấy đều được dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm. Chiếc sofa được bọc một lớp vải màu xanh lá mát mắt, trên bàn ăn trải tấm khăn họa tiết caro đỏ trắng, rèm cửa hai lớp gồm màu trắng sữa kết hợp với màu cà phê trầm ấm, ngoài ban công trồng các loại cây cảnh, tóm lại là một không gian ngập tràn hơi thở ấm áp của gia đình.
Vừa vào đến nhà, Ôn Tuyết Bình đã sốt sắng chạy đi kiểm tra tủ lạnh, rồi quay sang hỏi Chu Tây Lẫm: “Tiểu Chu này, cháu thích ăn món gì nào?”
Chu Tây Lẫm ngẫm nghĩ một lát rồi đọc tên hai món ăn vô cùng quen thuộc trong bữa cơm gia đình: “Thịt bò hầm khoai tây với súp lơ xanh xào tỏi ạ.”
“Mấy món đó thì có gì khó đâu.” Ôn Tuyết Bình cười híp cả mắt, lập tức giơ ngón tay ra nhẩm tính: “Khoai tây, thịt bò, súp lơ, hành gừng tỏi… mua thêm một con cá tươi về hấp xì dầu nữa. Nùng Nùng thích ăn tôm, mua thêm ít tôm với hàu, làm thêm hai món rau xanh rồi nấu một bát canh.”
Bà quay sang dặn dò Ôn Nùng: “Nùng Nùng, lát nữa con ra chợ một chuyến, tiện đường ghé qua siêu thị luôn nhé, tủ lạnh nhà mình cũng đến lúc phải tích trữ thêm đồ rồi, con đi mua cho đủ hết các thứ về đây.”
Ôn Nùng gật đầu, rồi quay sang nhìn Chu Tây Lẫm: “Vậy… lát nữa cùng đi nhé?”
Chu Tây Lẫm gật đầu đồng ý.
Hai người ở lại trong nhà chơi đến hơn ba giờ chiều, sau đó chào Ôn Tuyết Bình một tiếng rồi sóng đôi bước ra khỏi cửa.
Ánh nắng ban chiều sưởi ấm không gian, rải những vệt nắng ấm áp lên người họ.
Bọn họ đi bộ ra khu chợ gần nhà, con đường này không dài lắm, hai bên đường trồng những hàng cây ngô đồng cao lớn, cành lá khẳng khiu giữa trời đông, ánh mặt trời len lỏi qua từng kẽ lá đổ xuống mặt đất những vệt sáng tối rõ rệt.
Hai người sóng bước bên nhau. Ôn Nùng mặc một chiếc áo khoác dạ màu trắng sữa, quàng chiếc khăn len màu cà phê, trông thanh tú và có phần lạnh lùng. Chu Tây Lẫm thì diện một bộ đồ thể thao tối màu, vóc dáng cao ráo, nét lạnh lùng nơi chân mày dường như cũng được ánh nắng ấm áp này làm cho dịu đi đôi chút, toát lên vài phần dịu dàng hiếm thấy.
Đi trên con phố đông đúc người qua lại, hai người họ đứng cạnh nhau tựa như một bức tranh đẹp đẽ, khiến người đi đường không khỏi ngoái lại nhìn thêm vài lần.
Vừa bước chân vào khu chợ, hơi thở mộc mạc của cuộc sống thường nhật đã ập ngay vào mặt.
Tiếng người cười nói xôn xao, tiếng mặc cả kỳ kèo, tiếng gà vịt kêu cục tác, tiếng cá quẫy đuôi làm nước bắn tung tóe trong chậu… Tất cả đan xen vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của phố thị bình dân.
Ôn Nùng rõ ràng là rất quen thuộc với nơi này, cô vạch rõ mục tiêu mà len lỏi qua từng sạp hàng, Chu Tây Lẫm lẳng lặng bám sát ngay sau lưng cô. Cuối cùng, hai người dừng lại trước một sạp bán rau củ.
Ôn Nùng cầm một cây súp lơ xanh tươi rói lên hỏi: “Chú ơi, súp lơ này bán thế nào ạ?”
Chủ quán rõ ràng là người quen, liền cười đon đả: “Đến rồi đấy à, sáu tệ một cân, tươi ngon lắm đấy.”
“Bớt chút đi chú, năm tệ rưỡi được không ạ?”
“Ôi dào, cháu xem hoa cải này cuốn chặt chưa kìa…”
“Năm tệ rưỡi đi chú, được thì cháu lấy một cây.”
“Được rồi được rồi, nể tình chỗ khách quen nên bán mở hàng cho cháu đấy.”
Quá trình mặc cả diễn ra vô cùng thuận lợi. Ôn Nùng trả tiền, đón lấy túi rau rồi chuyển sang sạp bên cạnh để chọn khoai tây.
Lúc mua khoai tây, Ôn Nùng chọn lấy vài củ có kích thước đều nhau, vỏ ngoài nhẵn nhụi. Chủ sạp là một bác gái rất xởi lởi: “Cháu gái chọn nhiều thêm chút đi, dì tính giá rẻ cho.”
“Dạ, cảm ơn dì.” Ôn Nùng mỉm cười nói.
Chu Tây Lẫm đứng một bên im lặng nhìn cô, góc nghiêng của cô dưới ánh nắng mùa đông trông vô cùng tập trung và dịu dàng. Một người vốn có vẻ ngoài không màng khói lửa nhân gian như cô, lúc đứng mặc cả mua bán lại mang một nét sinh động rất riêng.
Lúc mua thịt bò, Ôn Nùng lại càng cẩn thận hơn nữa. Cô bảo chủ quán cắt cho mình phần thịt nạm bò thích hợp để hầm, còn đặc biệt hỏi thêm một câu xem thịt có phải là thịt mới mổ trong ngày hay không. Mua thịt xong, hai người lại rủ nhau qua khu hải sản để mua cá và tôm thẻ …
Suốt cả quá trình đều là một mình Ôn Nùng đứng ra trao đổi, Chu Tây Lẫm đi phía sau chỉ phụ trách việc quét mã trả tiền, rồi tự nhiên đưa tay đón lấy tất cả những chiếc túi nặng trịch.
Hai người rời khỏi khu chợ, băng qua đường để vào siêu thị.
Ánh đèn điện sáng choang, các kệ hàng được sắp xếp ngăn nắp, tiếng nhạc nền nhẹ nhàng du dương, bầu không khí ở đây hoàn toàn khác biệt với sự ồn ào mộc mạc ở chợ lúc nãy, mang một vẻ phồn hoa, quy củ của đô thị.
Ôn Nùng đẩy một chiếc xe mua sắm, Chu Tây Lẫm rất tự nhiên rảo bước đi cạnh cô, hai người cùng nhau len lỏi qua những kệ hàng tràn ngập đủ loại hàng hóa bắt mắt.
“Nước tương ở nhà hình như sắp hết rồi.” Ôn Nùng khẽ lẩm bẩm một mình, cô dừng lại ở khu gia vị, cầm một chai lên chăm chú đọc bảng thành phần.
Chu Tây Lẫm đứng ngay bên cạnh, ngắm nhìn gương mặt nghiêng đầy nghiêm túc của cô, không nói một lời nào.
“Nhãn hiệu này hình như khá ổn đấy.” Cô chọn lấy một chai rồi bỏ vào giỏ xe.
“Ừ.” Anh khẽ đáp một tiếng.
Đi đến khu bánh kẹo, ánh mắt Ôn Nùng lướt qua các kệ hàng, đảo qua đảo lại ở khu kẹo dẻo rực rỡ sắc màu như đang tìm kiếm thứ gì đó. Bỗng nhiên mắt cô sáng lên, dừng lại ở một vị trí. Cô giơ tay lên, lấy từ trên kệ cao xuống một gói kẹo m*t hương táo xanh.
Chu Tây Lẫm nhìn gói kẹo trong tay cô, khẽ nhướng mày: “Cậu cũng thích ăn cái này à?”
Ôn Nùng chợt nhớ lại buổi sáng trước hôm diễn ra cuộc thi hợp xướng, viên kẹo mà anh đã ăn khi đó. Cô thoáng im lặng một giây, bỏ gói kẹo vào xe rồi nhìn thẳng vào ánh mắt có phần dò hỏi của anh, gương mặt không chút biểu cảm, giọng điệu cũng nhạt nhẽo: “Mua đại một ít thôi.”
Chu Tây Lẫm không nghĩ ngợi gì nhiều, gật đầu rồi cùng cô tiếp tục đi về phía trước.
Chiếc xe mua sắm rất nhanh đã chất đầy đủ các loại đồ ăn vặt. Ôn Nùng lên tiếng giải thích rằng mua mấy thứ này để cho Ôn Tuyết Bình vừa cày phim vừa ăn cho đỡ buồn mồm, còn cô những lúc viết bản thảo muộn quá cũng có cái để ăn lót dạ.
Chu Tây Lẫm gật đầu, bảo cô cứ mua nhiều thêm một chút.
Cảm giác đi dạo trong siêu thị giống như đang khám phá một vũ trụ được sắp đặt một cách tỉ mỉ. Cùng nhau bàn luận xem nên mua loại nước tương này hay loại sữa chua kia, không khí thoang thoảng mùi bánh nướng thơm lừng bay ra từ khu làm bánh, tiếng bánh xe mua sắm lăn lộc cộc bên tai… Chút vụn vặt của cuộc sống thường nhật vào khoảnh khắc này như được phóng đại lên gấp đôi, rồi lại lắng đọng thành một thứ hạnh phúc bình yên, tựa như hai người bọn họ vốn đã cùng nhau đi qua những năm tháng bình dị này từ lâu lắm rồi.
Thanh toán xong xuôi, trên tay Chu Tây Lẫm lại có thêm hai chiếc túi lớn nặng trịch.
Ôn Nùng muốn xách đỡ một tay nhưng bị anh nghiêng người né tránh: “Có mấy thứ đồ này thôi mà, không đến mức đấy đâu.”
Trên đường quay về, ánh hoàng hôn buông xuống kéo dài chiếc bóng của hai người.
Ôn Nùng đi bên cạnh anh, nhìn những ngón tay anh bị quai túi siết đến mức hằn lên những vết đỏ ửng, trong lòng cô bỗng dâng lên một thứ cảm xúc kỳ lạ.
Cứ như thể cô và người đàn ông này đã sống bên nhau hàng vạn năm rồi vậy.
…
Chẳng mấy chốc đã về đến nhà.
Lúc này, Ôn Tuyết Bình đang đứng ngoài ban công tưới nước cho mấy chậu cây cảnh, nghe thấy tiếng mở cửa liền đặt bình tưới xuống đón tiếp.
Thấy một mình Chu Tây Lẫm phải gồng gánh ôm hết thảy đống đồ đạc nặng nề, bà liền quay sang cằn nhằn con gái: “Nùng Nùng con thật là, sao lại để một mình tiểu Chu xách hết đồ thế kia.”
Bà vừa nói vừa định đưa tay ra xách đỡ túi đồ trong tay Chu Tây Lẫm.
Chu Tây Lẫm đi thẳng đến bên bàn ăn, đặt đống đồ xuống: “Không sao đâu bác, không nặng đâu ạ.”
Ôn Tuyết Bình mỉm cười gật đầu, rồi lại nói: “Giờ vẫn còn sớm, bác với Ôn Nùng làm một loáng là xong bữa cơm thôi. Tiểu Chu ra phòng khách ngồi nghỉ ngơi một lát đi, xem tivi đi nhé.”
Ôn Tuyết Bình đẩy anh ra phía phòng khách, rồi cầm lấy chiếc điều khiển từ xa bật tivi lên, mở một chương trình giải trí đang được phát lại. Sau đó, Ôn Tuyết Bình cùng Ôn Nùng rủ nhau đi vào bếp.
Rất nhanh sau đó, từ trong bếp đã truyền ra tiếng trò chuyện của hai mẹ con hòa lẫn với tiếng bát đũa xoong nồi va vào nhau kêu lách cách.
Chu Tây Lẫm ngồi ngoài này sao mà ngồi yên cho nổi, anh không nhịn được bèn đứng dậy đi đến trước cửa bếp, tựa người vào khung cửa đứng nhìn vào bên trong.
Căn bếp tuy nhỏ nhưng rất sạch sẽ, mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp.
Ôn Tuyết Bình đang đứng trước bếp đun nước để chuẩn bị chần qua tôm, còn Ôn Nùng thì đang đứng bên bồn rửa cúi đầu chăm chú rửa đống rau củ mới mua về. Tiếng nước chảy rào rào, gương mặt nghiêng của cô toát lên vẻ trầm tĩnh, tập trung. Ánh nắng hắt qua ô cửa sổ nhỏ chiếu vào trong, phủ lên bóng hình của hai mẹ con một tầng ánh sáng ấm áp dịu nhẹ.
Khung cảnh này quá đỗi ấm cúng.
Chu Tây Lẫm không nỡ rời mắt đi nơi khác.
Ôn Nùng rửa rau xong, xoay người định lấy chiếc rổ nhỏ thì bắt gặp Chu Tây Lẫm đang tựa người ở cửa.
Trên tay cô vẫn còn đọng lại những giọt nước mát lạnh, cô ngẫm nghĩ một lát rồi lấy từ trong túi nilon ra hai củ tỏi tròn trịa, sau đó nhét vào tay anh.
“Biết ngay là cậu không ngồi yên được một chỗ mà.” Giọng điệu cô bình thản, khẽ mỉm cười: “Bóc tỏi đi.”
Chu Tây Lẫm nhìn củ tỏi trong lòng bàn tay, rồi lại nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Được thôi.”
Anh quay người ngồi xuống bên bàn ăn, bắt đầu nghiêm túc bóc tỏi.
Nhìn qua là biết anh chưa từng làm mấy việc vặt vãnh này bao giờ, động tác bóc tỏi trông có hơi lóng ngóng. Nhưng anh lại làm rất cẩn thận, trông chẳng khác nào một đứa trẻ nhỏ chỉ cần giao cho chút việc làm là có thể dỗ dành được ngay.
Ôn Nùng quay người tiếp tục rửa và thái rau. Ôn Tuyết Bình vừa canh chừng nồi nước trên bếp vừa chỉ huy con gái: “Nùng Nùng, lát nữa gọt vỏ khoai tây rồi cắt thành miếng vuông nhé.”
“Con biết rồi mẹ.” Ôn Nùng đáp lời, cô xếp nắm hành mới rửa sạch gọn gàng lên thớt, rất nhanh sau đó trên thớt đã vang lên những tiếng “cộc cộc cộc” đều đặn.
Ôn Tuyết Bình thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn Chu Tây Lẫm đang cặm cụi bóc tỏi, rồi lại nhìn sang cô con gái đang bận rộn của mình, nụ cười trên gương mặt bà không giấu nổi niềm hạnh phúc.
Món thịt bò hầm khoai tây được ninh nhỏ lửa trong chiếc nồi đất đang phát ra những tiếng sùng sục vui tai. Nồi nước trên bếp đã sôi, mùi thơm ngọt của món tôm hấp tỏa ra, món cá vược hấp cũng đã được trải sẵn một lớp hành gừng thái sợi lên trên, chỉ đợi vớt tôm ra là có thể cho cá vào hấp.
Trong phút chốc, khắp căn bếp ngập tràn mùi thơm ngào ngạt của thức ăn.
Chu Tây Lẫm bóc tỏi xong liền chạy lại phụ giúp đưa đĩa, lấy gia vị.
Tuy rằng anh không nói nhiều lời, nhưng luôn hòa mình vào bầu không khí bận rộn ấy.
Khoảng chừng sáu giờ tối, mâm cơm đã được bày biện tươm tất lên bàn.
Sáu món mặn một món canh, màu sắc và hương vị đều vẹn toàn.
“Nào nào nào, tiểu Chu, nếm thử tay nghề của bác xem sao.” Ôn Tuyết Bình nhiệt tình tiếp đón, bà liên tục gắp thức ăn bỏ vào bát của Chu Tây Lẫm: “Món thịt bò hầm khoai tây này bác ninh gần hai tiếng đồng hồ liền đấy, chắc chắn là mềm nhừ rồi.”
Chiếc bát của Chu Tây Lẫm chẳng mấy chốc đã chất cao như một ngọn núi nhỏ, anh cười nói: “Cháu cảm ơn bác, bác cũng ăn đi ạ.”
“Ừ, được được.” Ôn Tuyết Bình cũng gắp thức ăn vào bát của mình, nhìn dáng vẻ ăn uống ngon lành của Chu Tây Lẫm, sự hài lòng trong mắt bà không thể giấu nổi.
Ăn được một lát, Ôn Tuyết Bình vờ như vô tình khơi chuyện phiếm: “Tiểu Chu này, gia đình cháu làm nghề gì thế?”
Động tác nhai của Chu Tây Lẫm khựng lại, anh nuốt miếng thức ăn trong miệng xuống, giọng điệu rất bình thản nhưng hàng mi lại khẽ cụp xuống, không nhìn vào ai cả: “Bố cháu làm việc trong cơ quan nhà nước ạ.”
“Ồ, là công chức cơ à.” Ôn Tuyết Bình gật đầu, lại thăm dò hỏi tiếp: “Thế còn mẹ cháu làm công việc gì vậy?”
Bầu không khí bỗng chốc im bặt.
Ôn Nùng ở dưới gầm bàn khẽ dùng chân huých nhẹ vào chân của Ôn Tuyết Bình một cái.
Chu Tây Lẫm đặt đũa xuống, giọng nói trầm xuống vài phần: “Mẹ cháu mất rồi ạ.”
Nụ cười trên mặt Ôn Tuyết Bình lập tức cứng đờ, ngay sau đó bị sự áy náy tột cùng thay thế: “Cháu xem cái miệng này của bác cũng thật là, bác xin lỗi nhé, bác không biết, bác không cố ý đâu…”
Bà vội vàng gắp thêm một miếng thịt bò thật to bỏ vào bát của Chu Tây Lẫm để bù đắp.
“Không sao đâu ạ.” Chu Tây Lẫm cầm lại đũa, trên mặt không có chút gợn sóng nào: “Chuyện từ nhiều năm về trước rồi ạ.”
Gương mặt Ôn Tuyết Bình lộ rõ vẻ hối lỗi, bà liếc nhìn Ôn Nùng một cái. Ôn Nùng trao cho mẹ một ánh mắt trấn an, ra hiệu cho bà đừng hỏi thêm chuyện gì khác nữa.
Nửa sau của bữa ăn, Ôn Tuyết Bình không dò hỏi thêm bất cứ điều gì, bà chỉ liên tục mời Chu Tây Lẫm ăn cơm, trong lời nói có thêm vài phần săn sóc, chừng mực đầy tinh tế.
Chu Tây Lẫm cũng phối hợp ăn uống nhiệt tình, thỉnh thoảng lại đáp lời khi Ôn Tuyết Bình hỏi han về hương vị các món ăn. Bầu không khí tuy không còn náo nhiệt như lúc đầu nhưng cũng tính là hòa hợp ấm cúng.
Ôn Nùng suốt buổi vẫn lặng lẽ ăn cơm.
Nhìn dáng vẻ vụng về cố gắng bù đắp của mẹ, lại nhìn cách Chu Tây Lẫm bình thản đón nhận tấm chân tình ấy, trong lòng Ôn Nùng bỗng dâng lên một nỗi xót xa, nhưng cũng có cả sự cảm động.
Cơm nước xong xuôi, Ôn Nùng vừa định thu dọn bát đũa thì Chu Tây Lẫm đã nhanh hơn một bước đứng bật dậy.
“Để tôi.” Anh xưa nay luôn là kiểu người làm nhiều hơn nói, lời vừa dứt thì đôi tay cũng đã thoăn thoắt dọn dẹp chén dĩa trên bàn.
Ôn Tuyết Bình vội vàng ngăn lại: “Cháu là khách, sao lại để cháu rửa bát được.”
“Không sao đâu ạ.” Chu Tây Lẫm cứ thế bê đống bát đũa đi thẳng vào bếp.
Ôn Tuyết Bình còn muốn nói thêm gì đó, nhưng Ôn Nùng đã giữ tay bà lại, khẽ lắc đầu.
Hai mẹ con đứng ở cửa bếp, nhìn vóc dáng cao lớn của Chu Tây Lẫm trước bồn rửa. Anh xắn tay áo, mở vòi nước, bắt đầu xả sạch những vết dầu mỡ trên bát đĩa.
Tiếng nước chảy rào rào, anh cúi đầu, góc nghiêng khuôn mặt dưới ánh đèn bếp trông có phần lạnh lùng và cứng cỏi, nhưng từng động tác lại toát lên vẻ chín chắn và vô cùng nghiêm túc.
Ôn Tuyết Bình khẽ kéo tay áo Ôn Nùng, hai người cùng đi ra phòng khách.
Bà hạ thấp giọng bảo: “Thằng bé không biết nói lời hay ý đẹp, nhưng cái tốt của một số người không nằm ở miệng, mà nhìn vào đôi bàn tay là biết.”
Ôn Nùng không đáp, chỉ ngước mắt lên nhìn về phía nhà bếp một lần nữa.
Sau khi dọn dẹp tươm tất thì thời gian cũng không còn sớm.
Chu Tây Lẫm lên tiếng xin phép ra về, Ôn Tuyết Bình lại một mực cảm ơn, không quên dặn dò anh lần sau nhớ tới chơi.
Ôn Nùng tiễn anh xuống lầu.
Cơn gió đêm đông có chút buốt giá, cô vội quấn chặt lấy chiếc áo khoác. Hai người một trước một sau đi dưới ánh đèn đường có phần lờ mờ của khu tập thể, chiếc bóng dưới chân cứ kéo dài ra rồi lại thu ngắn lại.
Trong sân khu tập thể vẫn còn mấy cậu nhóc tiểu học năng lượng tràn trề đang đá bóng, tiếng bóng đập chan chát xuống nền xi măng.
Một cậu nhóc sút lực quá mạnh, quả bóng không biết điều bỗng bay thẳng về phía Ôn Nùng.
Chu Tây Lẫm phản ứng cực kỳ nhạy bén, anh sải bước lao lên, ngay lập tức chắn trước người Ôn Nùng, đồng thời vung cánh tay ra vững vàng cản quả bóng đang bay tới.
Quả bóng đập vào cẳng tay rắn chắc của anh rồi bật nảy sang một bên.
Ôn Nùng bị một phen hú vía, đứng thần người ra một lúc lâu vẫn chưa hoàn hồn, trái tim trong lồng ngực đập thình thịch liên hồi.
“Không sao chứ?” Chu Tây Lẫm cúi đầu nhìn cô, giọng điệu đầy vẻ quan tâm.
“…Không sao.” Ôn Nùng lắc đầu.
Mấy đứa trẻ đá bóng chạy lại lí nhí xin lỗi, Chu Tây Lẫm lập tức lộ ra bộ mặt hung dữ, chỉ tay vào đầu bọn nhóc bảo lần sau phải biết nhìn trước ngó sau.
Mấy đứa trẻ sợ đến mức không dám thở mạnh, tự trách mình xui xẻo chọc phải người dữ dằn.
Đợi đám nhóc chạy đi rồi, Chu Tây Lẫm rất tự nhiên đưa tay ra nắm lấy tay Ôn Nùng rồi dắt cô đi, để cô đi vào phía bên trong sát lề đường.
Bàn tay anh rất lớn, lòng bàn tay ấm áp và khô ráo, bao trọn lấy bàn tay cô.
Một cảm giác được trân trọng và bảo vệ bỗng dưng len lỏi và trỗi dậy trong lòng Ôn Nùng.
Chẳng mấy chốc đã đi đến chỗ đỗ xe.
Đêm đã về khuya, khu tập thể thưa thớt người qua lại, chỉ có ánh trăng lành lạnh hòa quyện với ánh đèn đường vàng vọt rải xuống mặt đất.
“Tiễn đến đây được rồi.” Chu Tây Lẫm dừng bước, buông tay cô ra.
Anh nói tiếp: “Tối nay tôi vui lắm.”
Ôn Nùng ngẩng đầu nhìn anh, khẽ mỉm cười: “Tôi cũng vậy.”
Anh nhìn cô đăm đắm, cô cũng nhìn lại anh thật sâu.
Hai người cứ đứng như thế, rất lâu sau cũng không ai nói thêm lời nào
Một lát sau, Chu Tây Lẫm lên tiếng: “Được rồi, trời lạnh lắm, cậu lên nhà đi.”
Ôn Nùng gật đầu.
Chu Tây Lẫm đưa tay lên xoa đầu cô, sau đó quay người đi về phía cửa xe.
Cơn gió đêm đông lướt qua rặng cây, phát ra những tiếng xào xạc khẽ khàng, ánh trăng in hằn xuống mặt đất bóng hình của hai người, ban đầu là quấn quýt bên nhau, sau đó cứ thế tách rời.
Vào khoảnh khắc này, Ôn Nùng đang suy nghĩ điều gì chứ?
Cô từng nghĩ rằng việc có được anh sẽ giúp cô quên đi anh, nhưng sau hết lần này đến lần khác tiếp xúc, cô lại càng thêm chìm đắm vào người đàn ông này.
Cũng may, dường như anh cũng có một chút si mê cô.
Cô hít một hơi thật sâu, giống như đã hạ quyết tâm, bỗng nhiên cất tiếng gọi: “Chu Tây Lẫm.”
Tay Chu Tây Lẫm vốn đã chạm vào tay nắm cửa xe, nghe tiếng liền ngoảnh lại: “Hả?”
“Tôi nghĩ kỹ rồi.” Ôn Nùng nói.
Chu Tây Lẫm nhìn cô, nhất thời chưa kịp phản ứng.
Ôn Nùng nhìn thẳng vào mắt anh, nhấn mạnh từng chữ: “Ngày mai là ngày đầu tiên.”
Nếu như cảnh tượng này là một thước phim điện ảnh, có lẽ ống kính có thể bắt trọn được biểu cảm của Chu Tây Lẫm đã sững sờ ra từng chút một như thế nào.
Chẳng cần phải đợi đến một ngày, cô đã quyết định ở bên anh sớm hơn thời hạn.
Chu Tây Lẫm nhìn cô đăm đăm, ánh mắt vô cùng phức tạp, trong mắt cuộn trào niềm vui sướng đến khó tin, thâm trầm và còn có cả một chút sự trân quý.
Thời gian như ngưng đọng, mọi âm thanh xung quanh đều biến mất.
Giây tiếp theo, anh sải bước lao lên, vang rộng vòng tay, ôm chặt cô vào lòng mình.
Ôn Nùng không kịp đề phòng liền đâm sầm vào v*m ng*c r*n ch*c của Chu Tây Lẫm. Cái ôm của anh mạnh mẽ và siết chặt đến thế, tựa như muốn khảm cô vào tận xương tủy của mình.
Cô bị anh ôm chặt đến mức hơi ngạt thở, nhưng lại cảm nhận vô cùng rõ ràng trái tim trong lồng ngực anh đang nện những nhịp đập mạnh mẽ vào ngực mình. Hóa ra đây chính là cảm giác khi được yêu.
Gió mùa đông vẫn thổi, ánh trăng vẫn cứ lặng thầm.
Nhưng mọi thứ đã hoàn toàn khác so với vài giây trước đó rồi.
Thực sự đã qua một hồi rất lâu rất lâu, Chu Tây Lẫm mới từ từ nới lỏng vòng tay, nhưng vẫn để tay ôm hờ quanh người Ôn Nùng.
Anh cúi đầu, không nói lời nào, chỉ không nỡ rời mắt khỏi cô.
“Tôi về đây.” Cuối cùng anh cũng lên tiếng.
“Ừm.” Cô khẽ đáp một tiếng.
Chu Tây Lẫm buông Ôn Nùng ra, nhìn cô một cái thật sâu, giống như muốn khắc ghi dáng vẻ của cô lúc này, sau đó mới kéo cửa xe ngồi vào trong.
Xe nổ máy, ánh đèn hậu đỏ rực hòa làm một với ánh đèn neon trong đêm tối, rồi dần dần khuất dạng.
Ôn Nùng đứng nguyên tại chỗ, dõi mắt nhìn theo cho đến khi chiếc xe biến mất hẳn.
Cái lạnh của đêm đông một lần nữa ập đến, nhưng trái tim cô lúc này lại giống như được bao bọc bởi một ngọn lửa ấm áp.
Cô quay người đi lên lầu, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
Vừa mở cửa bước vào nhà, cô đã thấy Ôn Tuyết Bình đang tựa người vào bức tường ở lối ra vào, khoanh tay trước ngực, gương mặt đầy nụ cười ẩn ý.
“Về rồi đấy à?” Ôn Tuyết Bình cười híp mắt hỏi: “Tiễn người ta thôi mà sao lâu thế con?”
Gương mặt Ôn Nùng từ từ nhuộm một tầng hồng ửng: “Mẹ đừng trêu con nữa mà.”
“Còn bướng à.” Ôn Tuyết Bình đưa tay cốc nhẹ vào trán cô một cái: “Mẹ đứng ngoài ban công nhìn thấy rõ mồn một nhé.”
Mặt Ôn Nùng càng đỏ hơn, cô hận không thể tìm thấy một cái khe nào trên sàn để chui xuống: “Mẹ này…”
Nhìn thấy con gái ngượng ngùng, trên mặt Ôn Tuyết Bình ngược lại càng nở nụ cười đầy mãn nguyện.
Bà vỗ mu bàn tay của con gái, giọng điệu có phần sâu sắc: “Hai ngày nay mẹ đã quan sát, thằng bé này có tâm địa ngay thẳng, đối với con cũng là thật lòng thật dạ. Tuy rằng nó ít nói, nhưng làm việc gì ra việc nấy, đáng tin cậy lắm. Mẹ chỉ hy vọng con tìm được một người thật lòng đối xử tốt với mình để sống một đời bình an vui vẻ.”
Nghe những lời của mẹ, sống mũi Ôn Nùng cay cay, cô dùng lực nắm chặt lấy tay bà: “Dạ, mẹ cứ yên tâm, con sẽ sống thật tốt.”
“…”
Hai mẹ con lại ngồi tâm sự với nhau vài câu chuyện riêng tư, bầu không khí vô cùng ấm áp.
Sau đó, Ôn Nùng chuẩn bị đi tắm rửa, cô vừa mới lấy bộ đồ ngủ ra thì chiếc điện thoại trong túi bỗng đổ chuông.
Là Chu Tây Lẫm gọi đến.
Cô bắt máy: “Alo?”
“Xuống đây.” Anh bảo.
“Không phải cậu vừa mới đi sao?”
“Ừ, lại quay lại rồi.” Anh trả lời một cách đơn giản: “Anh đang ở dưới lầu.”
Tim Ôn Nùng nảy mạnh một nhịp.
Cô không kịp nghĩ ngợi gì nhiều, vội vàng vơ lấy chiếc áo khoác mặc vào rồi ba chân bốn cẳng chạy xuống lầu.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, sân khu tập thể trống trải vắng lặng. Cô vừa bước ra khỏi cổng lớn thì bước chân đã khựng lại.
Chu Tây Lẫm đang đứng cách đó vài bước chân.
Trên tay anh ôm một bó hoa lớn, không phải là loài hoa hồng được gói ghém tỉ mỉ, cầu kỳ thường thấy mà là một bó hoa hướng dương đang nở rộ đầy rực rỡ, xen kẽ ở giữa là vài nhánh hoa cúc họa mi thanh tao. Dưới màn đêm, bó hoa toát lên một sức sống đầy mãnh liệt.
Anh đứng đó, vóc dáng thẳng tắp, ánh mắt rực cháy nhìn chằm chằm vào cô.
Vành mắt Ôn Nùng chợt nóng lên, cô đứng chôn chân tại chỗ như bị đóng đinh, không thể nhúc nhích nổi.
Thấy cô đứng im, Chu Tây Lẫm chủ động sải đôi chân dài, từng bước từng bước đi về phía cô.
Anh đưa bó hoa đến trước mặt cô, ánh mắt vô cùng trịnh trọng, giọng nói vang lên rõ mồn một giữa đêm đông tĩnh mịch: “Ôn Nùng, ở bên nhau thì cần phải có một lời tỏ tình chính thức.”
Nói đến đây, anh khựng lại, hít một hơi thật sâu rồi nhấn mạnh từng chữ hỏi cô: “Anh thích em, Ôn Nùng. Em có đồng ý làm bạn gái của anh không?”
Nước mắt Ôn Nùng không một lời báo trước bỗng chốc đã lã chã lăn dài.
Khung cảnh trước mắt vì nước mắt mà trở nên mờ mịt, rồi lại được những giọt nước mắt gột rửa cho trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Hình ảnh Chu Tây Lẫm đang ôm bó hoa hướng dương trước mặt bỗng chốc trùng lặp với biết bao bóng hình nằm sâu trong ký ức của cô.
Năm lớp mười trong giờ thể dục, bên cạnh sân bóng rổ, cô trốn trong đám đông, lén lút dõi theo cậu thiếu niên mặc chiếc áo màu đen đang chơi bóng đầy phóng khoáng và kiêu ngạo.
Sau này chia lớp, ở lối đi nhỏ hẹp của tòa nhà dạy học, cô ôm chồng sách rảo bước đi qua, bước qua đám đông đang vây quanh anh, cô lúc nào cũng chẳng dám ngẩng đầu lên nhìn lấy một cái.
Và còn có một lần dọn vệ sinh tập thể, cô vô tình đâm sầm vào v*m ng*c mang theo mùi hương lành lạnh quen thuộc, hốt hoảng ngẩng đầu bắt gặp cái nhíu mày của anh, đầu óc bỗng chốc trống rỗng hoàn toàn…
Cô cho đến giờ vẫn nhớ rõ như in, vào một đêm muộn mùa hè năm ấy, cô ngồi trong căn bếp nhỏ chật hẹp của quán nướng, đờ người nhìn vào địa chỉ email vất vả lắm mới hỏi thăm được. Cô đã đắn đo, do dự không biết bao nhiêu lần, mới hạ quyết tâm gõ xuống dòng chữ đầu tiên, vừa hồi hộp vừa thành kính nhấn nút gửi đi.
Những thước phim quá khứ hiện về đan xen đầy hỗn độn, cho đến khoảng thời gian bốn năm xa cách sau đó, cô cứ ngỡ bản thân đã buông bỏ được từ lâu rồi, thế nhưng vào khoảnh khắc gặp lại, chỉ cần nghe thấy chất giọng vừa quen thuộc vừa xa lạ của anh là mọi tuyến phòng thủ của cô đã dễ dàng bị đánh sập hoàn toàn.
Những lần lén lút dõi theo đầy cẩn thận, những tâm tư thầm kín chẳng một ai hay biết, cả những đắn đo chua chát lẫn ngọt ngào… Tất cả giống như những thước phim điện ảnh tua nhanh vèo vèo trong đầu.
Từ việc đứng từ xa ngắm nhìn anh, cho đến khi bước đến bên cạnh anh, con đường này cô đã đi ròng rã suốt bảy năm trời.
Yêu thầm là cuộc tu hành cô độc của một người.
Cô giống như một bần tăng khổ hành thành kính bước đi trên con đường hành hương dài dằng dặc, ban đầu khao khát có được sự cứu rỗi, giữa đường chỉ nguyện cầu tìm thấy sự bình yên và cuối cùng là mong bản thân một ngày nào đó có thể buông bỏ được tất cả.
Đi qua muôn vàn sông núi, cuối cùng cô cũng đặt chân đến vùng đất quy y trong truyền thuyết, nhưng lại phát hiện ra bản thân vẫn còn đứng giữa hồng trần.
Bởi vì đứng ở nơi cuối con đường chính là anh.
Cô nhìn gương mặt vô cùng nghiêm túc, thậm chí còn thoáng chút căng thẳng của anh, nhìn bó hoa hướng dương trong tay anh.
Loài hoa này đại diện cho sự lòng thủy chung và sự lặng thầm dõi theo.
Cô bỗng nhiên cảm thấy nhẹ lòng và hoàn toàn buông bỏ được sự rụt rè, hèn nhát và né tránh của bản thân trong quá khứ.
Bởi vì hồng trần này thật tốt, chuyện thế gian thật diệu kỳ và bảy loại tình cảm cùng sáu loại h*m m**n cũng thật là làm lay động lòng người biết bao.
Cô cảm nhận được rất rõ ràng khóe miệng mình đang cong lên.
Cô dùng lực gật đầu thật mạnh, nói với anh: “Em đồng ý.”