Chương 28 - Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Nụ hôn mang theo hơi men đầy bộc trực của Ôn Nùng, đối với các giác quan của Chu Tây Lẫm mà nói thì chẳng khác nào một trận càn quét của cơn sóng thần đột ngột ập đến.

Bờ môi cô mềm mại, ấm nóng, mang theo vị chát nhẹ của bọt bia cùng một chút hương thanh ngọt của riêng cô. Cảm giác đụng chạm trong khoảnh khắc ấy giống như một luồng điện nhẹ, từ môi truyền thẳng vào tim Chu Tây Lẫm.

Anh sững sờ toàn tập.

Trong không gian chật hẹp của khoang xe lúc này chỉ còn lại tiếng thở dồn dập đan xen của hai người, cùng ánh mắt mơ màng nhưng lại có phần bướng bỉnh của cô.

Chỉ sau một giây khựng lại, đáy mắt Chu Tây Lẫm lập tức bị ngọn lửa ngầm nuốt chửng.

Từ trong cổ họng anh phát ra một tiếng hừ trầm thấp. Gần như là bản năng, anh lật ngược thế cờ giành thế chủ động, một bàn tay lớn đột ngột đỡ sau gáy cô, chặn đứng mọi đường lui của cô, tay còn lại thì dùng lực siết chặt lấy vòng eo thon thả, ghì chặt cô vào lòng mình.

Nụ hôn của Chu Tây Lẫm không phải là kiểu chạm môi ngây ngô như của Ôn Nùng.

Nụ hôn của anh mang theo sự mạnh mẽ của kẻ đi đánh chiếm thành trì và ý muốn cướp bóc điên cuồng. Môi lưỡi nóng bỏng mang theo sự hung hãn, cạy mở hàm răng vốn không chút phòng bị của cô, thẳng tiến vào trong, tràn đầy tính xâm chiếm và khát vọng chiếm hữu.

Ôn Nùng chỉ cảm thấy hơi thở trong nháy mắt bị cướp đoạt sạch sành sanh, đầu óc trống rỗng hoàn toàn.

Các dây thần kinh vốn bị chất cồn làm cho tê liệt dường như đã lấy lại được sự tỉnh táo, rồi ngay sau đó lại bị cảm giác choáng váng mãnh liệt hơn nhấn chìm.

Cô bị động đón nhận, giống như một con thuyền nhỏ chao đảo giữa cơn bão lớn, hoàn toàn bị kiểm soát bởi hơi thở và sức mạnh áp đảo của anh.

Vốn dĩ đã không thể chống đỡ nổi, ai ngờ nụ hôn của Chu Tây Lẫm ngày một nặng nề hơn, mang theo một sự hung dữ như muốn nuốt chửng cô vào bụng. Toàn thân cô nhũn ra, chỉ biết yếu ớt bám víu vào bờ vai vững chãi của anh, bị ép phải ngửa đầu chịu đựng nụ hôn quá đỗi mãnh liệt này. Từ trong cổ họng cô bật ra những tiếng thút thít vỡ vụn như tiếng mèo con kêu gào, nhưng điều đó lại càng k*ch th*ch người đàn ông phía trên hơn.

Hơi thở của Chu Tây Lẫm ngày một dồn dập, bàn tay siết bên eo cô cũng vô thức chặt hơn, cảm nhận những đường cong mềm mại của cô, sức lực dần mất đi chừng mực, như muốn nhào nặn cô hòa vào làm một với cơ thể mình.

Ôn Nùng bị anh hôn đến mức gần như ngạt thở, cơ thể dưới sự khống chế của anh không ngừng run rẩy từng đợt.

Chu Tây Lẫm nhận ra điều đó, anh hơi lùi lại một chút, chừa cho cô một khe hở để hít thở. Trán anh tựa vào trán cô, chóp mũi hai người gần như chạm vào nhau.

Đáy mắt anh cuộn trào tình triều chưa tan cùng khát vọng chiếm hữu đầy nguy hiểm, giọng nói khàn đặc đến mức không ra hơi: “…Đều là do cậu tự chuốc lấy đấy.”

Lời còn chưa dứt, anh lại một lần nữa dứt khoát hôn xuống, còn mãnh liệt hơn cả lúc nãy.

Lần này, anh không còn thỏa mãn với việc quấn quýt môi lưỡi nữa. Nụ hôn của anh dời xuống gò má đang ửng hồng, chiếc cằm nhỏ nhắn và cuối cùng dừng lại ở bên chiếc cổ nhạy cảm của cô, m*t mát gặm nhấm, để lại những vệt đỏ ám muội.

Ôn Nùng chỉ cảm thấy nơi anh chạm vào lập tức có từng luồng điện chạy dọc lan khắp cả người, cơ thể mềm nhũn ra thành một vũng nước, ý thức hoàn toàn mờ mịt, chỉ còn lại sự run rẩy theo bản năng và tiếng r*n r* yếu ớt.

Chẳng biết đã qua bao lâu, cuộc cướp bóc này mới chịu chấm dứt.

Chu Tây Lẫm ôm chặt lấy cô, th* d*c nặng nề, ra sức bình ổn lại dòng máu đang cuộn trào cùng sự bốc đồng suýt chút nữa là mất kiểm soát của mình.

Cô gái trong lòng anh từ lâu đã mềm nhũn cả người, rũ rượi tựa vào ngực anh, mắt nhắm nghiền, nhịp thở gấp gáp mà yếu ớt, hai má đỏ lựng như một trái táo chín cây, bờ môi thì sưng đỏ đến mức đáng thương.

Chu Tây Lẫm hít một hơi thật sâu, ép bản thân đè nén d*c v*ng đang gào thét trong cơ thể xuống. Anh cẩn thận đỡ cô ngồi thẳng lại, thắt lại chiếc dây an toàn đã bị xô lệch cho cô.

Anh không nán lại nữa, nổ máy xe, suốt dọc đường im lặng lái xe đưa cô về căn nhà trống trải và lạnh lẽo của mình.

Sau khi đỗ xe xong, anh đi vòng qua ghế phụ, cẩn thận bế cô ra ngoài. Cô mơ màng hừ một tiếng như mèo con, theo bản năng rúc sâu vào lòng anh hơn.

Cả người anh khựng lại, rồi bất lực thở dài, bế cô rảo bước đi vào trong nhà.

Ở bên này, vừa mới đặt cô nằm xuống chiếc sofa rộng rãi ngoài phòng khách thì cô đã giãy giụa bò dậy, bịt miệng rồi lảo đảo lao thẳng vào nhà vệ sinh.

Anh đi theo sau, tựa người vào mép cửa, nghe thấy tiếng nôn ọe đè nén vang lên ở bên trong.

Đến lúc cô đi ra, gương mặt đã trắng bệch, bước chân run rẩy, anh lại im lặng dìu cô quay về sofa.

Chật vật như vậy tận hai lần, Ôn Nùng mới chịu nằm yên, cô cuộn tròn ở một góc sofa rồi chìm vào giấc ngủ sâu.

Nhịp thở đều đặn, hàng mi dài rủ xuống mi mắt, cô trút bỏ hết mọi sự phòng bị và nét lạnh lùng thường ngày, trông giống như một đứa trẻ chưa trải sự đời.

Chu Tây Lẫm đứng bên cạnh sofa, từ trên cao nhìn xuống. Chiếc bể cá khổng lồ ngoài phòng khách hắt lên những vệt sáng tối xanh lam huyền ảo, chảy tràn trên gương mặt đang say ngủ của cô.

Anh đứng nhìn rất lâu, ánh mắt vô cùng phức tạp.

Cuối cùng, anh cúi người bế ngang cô lên, cẩn thận đặt cô xuống giường, kéo chăn rồi tém lại góc chăn cho cô thật kỹ càng.

Làm xong tất cả những việc này, anh ngồi xuống bên mép giường, đầu ngón tay nhẹ nhàng vén những lọn tóc bị mồ hôi làm ướt dính trước trán cô. Nhìn gương mặt đang ngủ vô cùng bình yên của cô, khóe miệng anh khẽ nhếch lên một độ cong mà chính bản thân anh cũng không nhận ra.

Anh trầm giọng hỏi: “Này, cậu có biết vừa rồi mình bị tôi hôn không hả?”

Đáp lại anh chỉ có tiếng thở đều đặn của Ôn Nùng và một câu nói mớ chẳng rõ ràng: “…Ừm được thôi…”

Chu Tây Lẫm bật cười, lắc đầu đứng dậy tắt đèn, rồi lặng lẽ bước ra khỏi phòng, nhẹ nhàng khép cửa lại.

Ngay khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, trong bóng tối, Ôn Nùng – người đáng lẽ phải đang ngủ say – lại từ từ mở bừng mắt ra.

Trong đôi mắt vài phút trước còn đầy vẻ mơ màng kia, giờ đây nào có nửa phần say khướt.

Chỉ có sự tỉnh táo vô ngần.

Hồi còn học đại học, Ôn Nùng đi làm thêm, vì để bán được rượu trong quán bar mà không bị người ta chuốc say, cô đã cắn răng tự rèn luyện tửu lượng cho mình.

Nói nhiều thì không dám, chứ ít nhất năm chai bia đối với cô là chuyện nhỏ.

Vừa rồi ở trên xe, cô chẳng qua chỉ là thuận nước đẩy thuyền mượn rượu làm càn mà thôi.

Cô giơ tay lên, đầu ngón tay khẽ chạm vào bờ môi vẫn còn hơi sưng đỏ của mình. Trong bóng tối, hai gò má cô khẽ nóng bừng lên.

Cô không biết bản thân đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy nhịp tim đang từ từ tăng tốc, ánh mắt cũng trở nên xao động, nhưng rất nhanh sau đó lại trở về với sự bình lặng, đáy mắt cô khôi phục lại sự tỉnh táo đầy lý trí.

Vài giây sau, cô ép bản thân nhắm mắt lại, tiếp tục ngủ.

Đêm nay cô ngủ rất ngon giấc.

Ôn Nùng bị đồng hồ sinh học đánh thức đúng giờ. Cơn đau đầu nhẹ do dư âm của rượu khiến cô khẽ nhíu mày. Cô ngồi dậy, nhìn quanh căn phòng có phần xa lạ nhưng lại tràn ngập mùi hương nam tính lạnh lùng. Những mảnh ký ức đêm qua ùa về trong tâm trí cô giống như kính vạn hoa, nào là quán nướng, bia, nụ hôn trong xe… và cả cảnh tượng anh bế cô lên giường.

Cô dùng lực lắc mạnh đầu, bước xuống giường đi vào phòng vệ sinh của phòng khách.

Ôn Nùng dùng nước lạnh vỗ lên mặt, nhìn bản thân trong gương với bờ môi vẫn còn hơi sưng, hít một hơi thật sâu, cố gắng bình ổn lại tâm trạng. Cô chỉnh trang lại bản thân rồi đẩy cửa bước ra ngoài.

Vừa bước ra khỏi phòng khách, bước chân cô đã khựng lại.

Chu Tây Lẫm đang đứng ngay cạnh bức tường đối diện phòng khách.

Anh mặc một bộ đồ ở nhà bằng vải cotton màu xám đậm, chất vải mềm mại phác họa nên đường nét bờ vai rộng và vòng eo hẹp, bớt đi vài phần lạnh lùng thường ngày, thêm vài phần lười nhác của một người đàn ông khi ở nhà. Tay anh bưng một cốc nước, đang chăm chú nhìn cô, ánh mắt thâm trầm mang theo một tia cợt nhả, giống như đã đứng đợi ở đó từ rất lâu rồi.

Tim Ôn Nùng nảy lên một nhịp, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, thậm chí còn mang theo vẻ mơ màng và sự khó chịu sau cơn say một cách vừa vặn. Cô day day thái dương, dùng chất giọng hơi khàn hỏi: “…Chào buổi sáng. Đêm qua tôi uống say quá, làm phiền cậu rồi.”

Chu Tây Lẫm không trả lời ngay, anh chỉ thong thả nhấp một ngụm nước, ánh mắt đánh giá qua lại trên gương mặt cô, cuối cùng dừng lại trên bờ môi hơi sưng của cô, khóe miệng nhếch lên: “Không chỉ có vậy thôi đâu.”

Ôn Nùng bị anh nhìn đến mức có chút không tự nhiên, ánh mắt theo bản năng đảo đi nơi khác: “Hả?”

“Ừ.” Chu Tây Lẫm quay người đặt cốc nước lên đế lót ly bằng gỗ, bước lại gần cô hai bước. Vóc dáng anh rất cao, mang theo một luồng áp lực vô hình, vẻ cợt nhả trong mắt càng đậm hơn: “Làm phiền thì không có, nhưng chuyện bắt nạt người khác thì cậu làm không ít đâu đấy.”

Trong lòng Ôn Nùng giật thót, trên mặt kịp thời lộ ra biểu cảm kinh ngạc, đôi mắt mở to tròn xoe: “Gì cơ?”

Chu Tây Lẫm gật đầu, ánh mắt rực cháy nhìn chằm chằm vào mắt cô: “Ừ, cậu đã cưỡng hôn tôi, còn bảo là sẽ chịu trách nhiệm với tôi nữa cơ.”

Ôn Nùng: “…”

“Cho nên.” Chu Tây Lẫm tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người, anh hơi cúi đầu xuống, hơi thở ấm nóng gần như lướt qua phần tóc mái của cô, giọng trầm thấp: “Kể từ ngày hôm nay, cậu là bạn gái của tôi rồi.”

Quả bóng thẳng này đánh đến mức Ôn Nùng không kịp đỡ.

Cô theo bản năng muốn phản bác: “Cậu đừng đùa thế chứ.”

Tai cô đỏ ửng như muốn nhỏ máu, cô quay người định lủi vào phòng khách: “Tôi uống say quá, chẳng nhớ gì hết.”

Chu Tây Lẫm mắt tinh tay nhanh, sải cánh tay một cái là đã dễ dàng ôm lấy eo cô, kéo cả người cô về lại trong lòng mình.

Ôn Nùng không kịp đề phòng, đâm sầm vào v*m ng*c r*n ch*c của anh.

“Không được.” Anh siết chặt cánh tay, giam chặt cô vào lòng, cằm tựa l*n đ*nh đầu cô, giọng điệu mang theo chút vô lại: “Tôi là một người đàn ông trong sạch tử tế, đêm qua bị cậu chà đạp như thế, cậu định bỏ của chạy lấy người không chịu trách nhiệm, cậu như vậy mà coi được à?”

Ôn Nùng bị câu nói đổi trắng thay đen này của anh chọc cho tức đến mức trợn trắng mắt: “Được rồi, cậu đừng có quậy nữa.”

“Ai quậy cơ chứ.” Chu Tây Lẫm hỏi.

Ôn Nùng giãy giụa: “Đêm qua tôi không nhớ gì hết.”

“Tôi nhớ là được.” Chu Tây Lẫm nói, rồi bỗng nhiên bật cười: “Hay là cậu muốn tôi tái hiện lại cảnh tượng đêm qua, để giúp cậu hồi tưởng lại nhé?”

Ôn Nùng: “…”

Khí thế của cô hoàn toàn mất sạch, ỉu xìu cúi đầu xuống.

Chu Tây Lẫm cũng không vội, chỉ ngắm nhìn cô: “Sao trông cứ như cậu mới là người bị tôi bắt nạt thế nhỉ.”

Ôn Nùng mím môi, lý nhí lầm bầm một câu gì đó.

Chu Tây Lẫm nghe không rõ, hỏi: “Nói gì đó?”

Ôn Nùng quay mặt đi, lần này âm thanh đã rõ ràng hơn đôi chút: “Cỡ cậu mà còn đòi trong sạch……”

Cơ thể Chu Tây Lẫm khựng lại, ngay sau đó anh nới lỏng cô ra một chút, hai tay nâng lấy mặt cô, ép cô phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào mình.

Ánh mắt anh trở nên sắc lẹm, mang theo một sự dò xét đầy nguy hiểm: “Nói lại lần nữa xem.”

Ôn Nùng bị anh nhìn đến mức mất tự nhiên, mím môi không chịu lên tiếng.

“Hửm?” Chu Tây Lẫm ép sát, chóp mũi gần như sắp chạm vào mũi cô: “Tôi không trong sạch chỗ nào?”

Ôn Nùng ngoảnh mặt đi không nhìn anh.

Nhìn dáng vẻ giận dỗi đầy bướng bỉnh của cô, chút bực bội trong lòng Chu Tây Lẫm lập tức bị sự buồn cười thay thế. Anh bật cười, lồng ngực chấn động mang theo sự vui vẻ.

Ôn Nùng bị sự châm chọc của anh làm cho có chút bực mình, bèn nói tiếp: “Tôi nói không đúng à? Phụ nữ quanh cậu nhiều như lông bò, từ hồi còn đi học đã thế rồi.”

Câu nói này khiến nụ cười của Chu Tây Lẫm càng sâu hơn. Cười chán chê xong, anh lại nghiêm mặt, hai tay ôm lấy mặt cô, xoay cô nhìn lại mình. Ánh mắt anh mang một sự tập trung và nghiêm túc chưa từng có: “Tôi làm gì có?”

Ôn Nùng không nói lời nào.

Anh lại nói tiếp: “Tôi chỉ có một mình cậu thôi.”

Nhìn thấy sự chân thành không chút giả tạo trong mắt anh, tuyến phòng thủ trong lòng Ôn Nùng đang từng chút một nới lỏng.

Nhưng những hình ảnh trong quá khứ… Cô cụp mắt, hàng mi dài đổ một bóng râm nhỏ dưới mắt, tiếp tục im lặng.

Chu Tây Lẫm thở dài một tiếng, ngón tay cái nhẹ nhàng m*n tr*n gò má mịn màng của cô: “Thôi được rồi, dù cậu có tin hay không thì vàng thật không sợ lửa.” Anh khựng lại một chút, rồi lại khôi phục lại dáng vẻ bất cần đời kia: “Dù sao thì cậu cũng phải chịu trách nhiệm. Chuyện này miễn bàn.”

Chu Tây Lẫm cứ liên tục nhấn mạnh bắt Ôn Nùng phải chịu trách nhiệm.

Việc này ép Ôn Nùng buộc phải nhìn nhận một cách nghiêm túc về mối quan hệ của hai người sau sự bốc đồng đêm qua, định sẵn là không thể dậm chân tại chỗ được nữa rồi.

Cô tự hỏi lòng mình, trái tim cô bảo cô hãy tin vào sự nghiêm túc của anh vào lúc này.

Cái gọi là chân thành vốn dĩ luôn thay đổi khôn lường, nhưng vào khoảnh khắc thốt ra lời này, ít nhất nó là chân thật.

“Chịu trách nhiệm thế nào?” Ôn Nùng im lặng một hồi lâu, sau đó mới cất lời, giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu.

“Làm bạn gái của tôi.” Chu Tây Lẫm trả lời một cách dứt khoát, ánh mắt khóa chặt lấy cô.

Tim Ôn Nùng lỡ mất một nhịp.

Cô nhìn anh, ánh mắt phức tạp, có sự mong đợi, có sự do dự và còn có cả một chút không chắc chắn về tương lai.

Cô không lập tức đồng ý.

Chu Tây Lẫm cũng không thúc giục, chỉ kiên nhẫn đứng đợi.

“Để tôi suy nghĩ đã.” Ôn Nùng cuối cùng cũng lí nhí lên tiếng.

Dù sao đi nữa thì thế này cũng là có tiến triển rồi, nụ cười trong đáy mắt Chu Tây Lẫm ngay lập tức lan ra.

Anh vuốt mái tóc cô: “Ok, cho cậu một phút.”

“Cậu!” Ôn Nùng bị anh làm cho nghẹn lời, làm gì có kiểu người nào như thế này cơ chứ.

“Đùa cậu thôi.” Chu Tây Lẫm bật cười thành tiếng, ngón tay nhẹ nhàng quệt qua sống mũi cô: “Cho cậu một ngày luôn, được chưa?”

Ôn Nùng: “…”

Nhìn thấy sự quả quyết trong mắt anh, chút hờn dỗi trong lòng cô cũng tan biến mất quá nửa.

Cô khẽ gật đầu: “Ừm.”

Nụ cười của Chu Tây Lẫm càng rạng rỡ hơn: “Tốt lắm, ngày mai là ngày mùng 1 tháng 1, một ngày kỷ niệm khá là dễ nhớ đấy.”

Giọng điệu này của anh cứ như thể đã chắc như đinh đóng cột rằng ngày mai cô sẽ gật đầu đồng ý vậy.

Cái con người này…… Sao mà vừa tự luyến lại vừa ngang ngược thế không biết.

Nhưng ngặt nỗi, hình như cô lại chẳng hề ghét bỏ điều đó?

Ôn Nùng im lặng, ngoan ngoãn cúi đầu.

Chu Tây Lẫm cứ thế ngắm nhìn động tác cúi đầu của cô, rất lâu không hề nhúc nhích.

Qua một hồi lâu, anh mới nói: “Đi thôi, đưa cậu đi ăn sáng, sẵn tiện mua một phần mang vào cho bác gái luôn.”

Ôn Nùng liếc nhìn điện thoại, mới hơn sáu giờ sáng, thời gian này ăn cơm xong rồi đi đến bệnh viện là vừa vặn.

Cô gật đầu: “Ừm.”