Sau khi rời khỏi đồn cảnh sát, Chu Tây Lẫm vững vàng đánh lái cho xe chạy về phía bệnh viện.
Ôn Nùng ngồi ở ghế phụ, suốt dọc đường đều im lặng. Cô nghiêng đầu nhìn khung cảnh đường phố đang lùi lại vun vút bên ngoài cửa sổ.
Ánh nắng mùa đông hơn ba giờ chiều cực kỳ rực rỡ, hắt những vệt sáng lên gương mặt không chút biểu cảm của cô, khiến cô trông có phần cô độc và xa cách.
Chu Tây Lẫm cũng giữ im lặng suốt chặng đường. Anh chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu, những ngón tay đang nắm vô lăng khẽ siết chặt lại.
Khi họ trở lại phòng bệnh, Ôn Tuyết Bình đang tựa vào thành giường đã được nâng cao lên. Sắc mặt bà vẫn nhợt nhạt như cũ nhưng ánh mắt đã tỉnh táo hơn đôi chút. Tần Chân đang ngồi bên mép giường gọt táo cho bà.
“Mẹ.” Ôn Nùng rảo bước đến bên giường, cúi người chăm chú nhìn mẹ: “Mẹ thấy trong người thế nào rồi? Đầu còn chóng mặt không? Ngực có còn bị ngột ngạt nữa không?”
Ôn Tuyết Bình nở nụ cười yếu ớt, vỗ vỗ mu bàn tay con gái: “Mẹ đỡ rồi, đừng lo.”
“Thế thì tốt quá rồi.” Giọng Ôn Nùng vẫn pha lẫn chút căng thẳng khó nhận ra, ngón tay cô nhẹ nhàng vén những lọn tóc lòa xòa trước trán mẹ.
Ánh mắt Ôn Tuyết Bình thoáng hiện vẻ lo âu không giấu nổi, bà hạ thấp giọng hỏi: “Dì của con…”
Động tác của Ôn Nùng khựng lại. Ngay sau đó, cô bình thản tém lại góc chăn cho mẹ, cố gắng giữ giọng điệu nhẹ nhàng hết mức: “Không sao nữa rồi mẹ, cảnh sát đã giúp xử lý xong xuôi rồi. Mẹ đừng bận tâm đến mấy chuyện này nữa, lo dưỡng bệnh cho tốt đi ạ.”
Câu nói tuy mang tính an ủi, nhưng vành mắt Ôn Tuyết Bình vẫn đỏ hoe: “Nùng Nùng, mẹ xin lỗi… đều tại mẹ vô dụng, là mẹ đã làm liên lụy đến con…”
“Mẹ!” Ôn Nùng ngắt lời bà, cô cúi người ôm chặt lấy mẹ: “Mẹ không được nói thế. Chúng ta là mẹ con, liên lụy gì chứ? Mẹ mau khỏe lại, đấy mới là điều tuyệt vời nhất đối với con.”
Tần Chân ngồi bên cạnh nhìn cảnh này mà sống mũi cay cay, cô ấy lặng lẽ quay mặt đi, lau nhẹ khóe mắt.
Chu Tây Lẫm lúc này đang tựa vào góc tường cạnh cửa ra vào, vóc dáng cao lớn của anh khẽ khom xuống.
Anh nhìn bờ vai run rẩy của Ôn Nùng khi ôm Ôn Tuyết Bình, ánh mắt trầm xuống, không rõ đang nghĩ gì.
Một lúc sau, Tần Chân có cuộc gọi công việc nên đành phải xin phép về trước.
Phòng bệnh trở nên yên tĩnh.
Ôn Tuyết Bình xoa bụng, hơi ngại ngùng lên tiếng: “Nùng Nùng, mẹ hơi đói rồi.”
Tính ra, bà gần như đã cả ngày chưa ăn gì.
Ôn Nùng lập tức đứng dậy: “Để con đi mua chút gì cho mẹ ăn. Mẹ muốn ăn gì?”
“Để tôi đi cho.” Chu Tây Lẫm, người từ nãy đến giờ vẫn im lặng, bỗng nhiên lên tiếng.
Anh đứng thẳng dậy, ánh mắt lướt qua gương mặt Ôn Nùng.
Ôn Nùng nhìn anh, Ôn Tuyết Bình cũng đang nhìn anh với ánh mắt có phần dò xét.
Ôn Nùng ngẫm nghĩ một lát liền không từ chối: “Vậy làm phiền cậu, lát nữa tôi chuyển khoản lại tiền cho cậu nhé.”
“Không cần.” Chu Tây Lẫm dứt khoát buông ra hai chữ, xoay người mở cửa bước ra ngoài.
Cánh cửa khép lại.
Ánh mắt Ôn Tuyết Bình chuyển sang con gái, bà lên tiếng dò hỏi một cách cẩn trọng: “Nùng Nùng, cậu thanh niên này rốt cuộc là thế nào vậy con?”
Ánh mắt Ôn Nùng thoáng dao động. Mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay quá đỗi hỗn loạn. Sự đồng hành của Chu Tây Lẫm đối với cô giống như làn gió thoảng quanh người, hiện hữu khắp nơi nhưng lại hư ảo khó nắm bắt. Còn sự xuất hiện của Ô Nam ở đồn cảnh sát lại càng làm tâm trí cô thêm rối bời.
Cô không biết phải định nghĩa mối quan hệ lúc này ra sao, càng không biết tương lai sẽ đi về đâu. Cuối cùng, cô chỉ cụp mắt xuống, nói với Ôn Tuyết Bình: “Mẹ đừng hỏi nữa ạ, sau này có cơ hội, con sẽ kể dần cho mẹ nghe.”
Ôn Tuyết Bình nhìn sâu vào đôi mắt đang cụp xuống của con gái, nơi đó chất chứa quá nhiều cảm xúc phức tạp mà bà không thể thấu hiểu. Bà không gặng hỏi thêm, chỉ khẽ gật đầu: “Được rồi.”
“…”
Lúc Chu Tây Lẫm bước ra khỏi phòng bệnh là chưa đầy bốn giờ chiều. Thời điểm đó đang là khoảng thời gian nghỉ ngơi của các nhà hàng trước khi chuẩn bị cho ca tối. Anh suy nghĩ một chút rồi bấm một cuộc điện thoại.
Khi anh quay lại bệnh viện thì đã gần một tiếng sau.
Anh xách một chiếc túi giữ nhiệt có in logo của một nhà hàng cao cấp bước vào phòng bệnh. Thấy trong phòng chỉ có một mình Ôn Tuyết Bình, anh vô thức nhíu mày.
“Con bé đi lấy nước rồi.” Ôn Tuyết Bình giải thích.
Chu Tây Lẫm gật đầu, không nói gì. Anh đi đến bên giường, hạ chiếc bàn ăn mini tích hợp của giường bệnh xuống, cố định chắc chắn rồi mở túi giữ nhiệt, lấy thức ăn bên trong ra, sau đó mở từng chiếc nắp một.
Mùi thơm nồng đượm lập tức lan tỏa khắp căn phòng.
Ôn Tuyết Bình liếc nhìn, trước mặt bà là một thố canh gà hầm bong bóng cá sánh đặc vàng óng, một phần cá tuyết hấp, vài món rau xào thanh đạm và một phần cháo cồi sò điệp kê được nấu ninh nhừ.
Toàn là những món thanh đạm, bổ dưỡng và giá không hề rẻ.
Chu Tây Lẫm mặt không cảm xúc đặt thố canh và thìa lên chiếc bàn nhỏ trước mặt Ôn Tuyết Bình, lại đẩy đĩa cá tuyết lên phía trước một chút, giọng nói không chút gợn sóng: “Canh gà hầm bong bóng cá bổ khí huyết, cá tuyết hàm lượng protein cao dễ hấp thụ, cháo kê dưỡng dạ dày, bác tranh thủ ăn lúc còn nóng.”
Không có những lời lấy lòng thừa thãi, cũng chẳng có nụ cười gượng gạo, anh chỉ lẳng lặng bày biện đồ ăn một cách thực tế, giải thích qua một lượt rồi im lặng đứng sang một bên.
Ôn Tuyết Bình nhìn góc nghiêng có phần lạnh lùng của anh, rồi lại nhớ đến sự chăm chú và đôi bàn tay khéo léo của anh khi sắp xếp bát đũa, trong lòng bà bỗng thấy xúc động.
Bà liên tục cảm ơn: “Ôi chao, được rồi, cảm ơn cháu nhé tiểu Chu, tốn kém quá.”
Chu Tây Lẫm không đáp lời, anh chỉ đưa tay chỉnh lại gối cho bà cao lên một chút để bà tựa vào thoải mái hơn. Anh còn tiện tay dời hộp khăn giấy từ tủ đầu giường sang bàn ăn để bà dễ sử dụng.
Ôn Tuyết Bình lặng lẽ ghi nhận tất cả những điều đó. Bà cầm đũa lên, gắp một miếng cá tuyết nhỏ bỏ vào miệng, thịt cá mềm mại, tươi ngon, bà gật đầu: “Ừm, ngon lắm.”
Đúng lúc này, Ôn Nùng xách phích nước nóng quay trở lại. Vừa bước vào cửa, cô đã thấy Chu Tây Lẫm đang đứng bên giường, còn mẹ cô thì đang thong thả húp từng thìa canh, bầu không khí mang một vẻ hòa hợp kỳ lạ.
Bước chân cô khựng lại, cô đặt phích nước cạnh tường, đi đến trước mặt Chu Tây Lẫm rồi nói: “Cảm ơn cậu, ở đây có tôi là được rồi, cậu về nghỉ ngơi đi.”
Giọng điệu của cô tuy không thể nói là xa cách, nhưng tuyệt đối chẳng hề thân mật.
Chu Tây Lẫm nhìn cô, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô vài giây, dường như muốn tìm kiếm điều gì đó từ biểu cảm bình lặng như nước hồ thu kia. Cuối cùng, anh chỉ nhàn nhạt đáp lại một từ: “Ừ.”
Anh quay người, không nhìn hai mẹ con họ nữa mà thẳng bước rời khỏi phòng bệnh, nhẹ nhàng khép cửa lại.
Chờ người đi rồi, Ôn Nùng mới ngước mắt nhìn về phía cửa.
Thấy vậy, Ôn Tuyết Bình đặt thìa xuống, nhìn con gái: “Nùng Nùng, cậu ấy không có vẻ gì là không đáng tin như vẻ bề ngoài cả.”
Ôn Nùng nghe vậy thì quay đầu lại, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười cực nhạt: “Mẹ, sao mẹ lại thay đổi góc nhìn nhanh thế?”
“Mẹ là người từng phải vào tù ra tội, đã gặp qua quá nhiều kẻ dối trá, kẻ lòng dạ hiểm độc, cả những người thân bất do kỷ…” Giọng Ôn Tuyết Bình rất khẽ: “Khả năng nhìn người, coi như cũng tích lũy được một chút.”
Bà dừng lại một chút, hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi rồi nói tiếp: “Vừa nãy cậu ấy tuy chỉ ở cạnh mẹ một lát, nói cũng không nhiều, nhưng mẹ nhìn ra được cậu ấy không phải kiểu người vồn vã giả tạo, mà là… ừm, ngoài lạnh trong nóng. Sâu trong xương tủy, chắc chắn là một đứa trẻ tinh tế và lương thiện.”
Ôn Nùng nghe mẹ nói nhưng không đáp lại. Cô chỉ im lặng nhìn những món ăn trên chiếc bàn nhỏ, trong mắt hiện lên vẻ suy tư.
Ôn Tuyết Bình nhìn cô, bồi thêm một câu: “Hay là con ra tiễn người ta một đoạn đi? Dù sao người ta cũng bận trước bận sau giúp mình, con cũng nên trực tiếp nói lời cảm ơn mới phải.”
Ôn Nùng mím môi, lại ngước nhìn về phía cửa.
“…”
Chu Tây Lẫm bước ra khỏi tòa nhà nội trú nhưng không về nhà ngay.
Anh ngồi vào trong xe, không nổ máy mà châm một điếu thuốc. Cửa sổ xe được hạ xuống một khe nhỏ, làn khói trắng lảng vảng tan vào trong không khí lành lạnh.
Anh tựa vào lưng ghế, ánh mắt vô định nhìn về phía trước. Trong đầu anh vang lên giọng nói bình thản nhưng như rỉ máu của Ôn Nùng ở đồn cảnh sát: “Ai trong các người cũng có thể sai bảo, quát tháo tôi! Tôi cứ tan học là phải chạy đến quán nướng nhà các người để chạy việc vặt, chào mời khách khứa!”
Và cả lời tố cáo còn chói tai hơn thế: “Dượng có thể nhìn lén tôi tắm, cậu em họ có thể nhổ nước bọt vào cơm của tôi, Ô Nam có thể dùng kim đâm tôi…”
Mỗi một chữ trong những lời nói ấy đều giống như một thanh sắt nung đỏ, găm thẳng và thiêu đốt trái tim anh.
Anh rít một hơi thuốc sâu, làn khói lạnh buốt xộc vào cuống phổi nhưng chẳng thể đè nén được ngọn lửa tức giận đang cuộn trào bên trong.
Đúng lúc này, anh nhìn từ khóe mắt thoáng thấy ở ngay lối vào bệnh viện, Ô Nam cùng bố mẹ cô ta vừa bước xuống từ một chiếc taxi. Tay Ôn Tinh Phương xách một giỏ hoa quả, Ô Chí Quốc thì ôm một thùng sữa và một túi trứng gà.
Ánh mắt Chu Tây Lẫm chợt lạnh thấu xương. Anh dụi tắt điếu thuốc, đẩy cửa xe bước xuống, sải bước dài đi về phía họ.
Mặt mày Ô Nam đầy vẻ bực bội, đang cằn nhằn gì đó với bố mẹ.
Nhận thấy có người tiến lại gần, cô ta tùy ý liếc mắt nhìn sang, không ngờ người tới lại là Chu Tây Lẫm. Cô ta hơi ngẩn người, vẻ mất kiên nhẫn trên mặt lập tức thu lại, chỉ còn lại sự ngạc nhiên.
“Sao cậu lại ở đây?” Ô Nam hỏi.
Chu Tây Lẫm không nói lời nào, chỉ nhìn cô ta chằm chằm với gương mặt không chút cảm xúc.
Vành mắt Ô Nam lập tức đỏ lên, giọng nói nghẹn ngào: “Chuyện ngày hôm nay tôi thực sự, thực sự rất khó chịu và vô cùng xin lỗi, tôi…”
“Tôi khuyên cậu đừng lên đấy.” Chu Tây Lẫm lạnh lùng cắt ngang, nhìn màn kịch của cô ta mà không có lấy một chút xao động. Giọng anh đanh lại: “Ôn Nùng chắc chắn không muốn gặp các người đâu, đừng đến kích động cô ấy nữa.”
Ô Nam bị sự bảo vệ không hề che giấu của anh làm cho nhói lòng. Vẻ tủi thân trên mặt cô ta lập tức sượng trân, ngay sau đó biến thành sự tổn thương đến mức khó tin: “Ôn Nùng đã nói gì với cậu rồi? Giữa bọn tôi có phải có hiểu lầm gì không? Tôi cũng là thật lòng muốn đến thăm bác cả, muốn đến để xin lỗi mà.”
Cổng bệnh viện người qua kẻ lại tấp nập, họ đứng chắn ở đây quả thực rất chướng mắt, mà có vài chuyện dường như thực sự cần phải hỏi cho rõ ràng, nói cho rành mạch.
Chu Tây Lẫm nghĩ ngợi một lát, ánh mắt anh quét qua Ô Nam, mang theo một luồng khí lạnh thấu xương: “Cậu đi theo tôi.”
Nói xong, không đợi cô ta kịp phản ứng, anh đã xoay người đi về phía xe của mình.
Ô Nam ngẩn người ra một lát, đáy mắt xẹt qua một tia bất thường rất nhanh. Cô ta vội ra hiệu bằng mắt cho bố mẹ, bảo họ đứng nguyên tại chỗ đợi, còn mình thì rảo bước đuổi theo anh.
Cùng lúc đó.
Ôn Nùng cuối cùng vẫn nghe theo lời mẹ, muốn ra ngoài nói một tiếng cảm ơn, sẵn tiện tiễn Chu Tây Lẫm.
Cô vừa bước ra khỏi cánh cửa kính của tòa nhà nội trú thì thấy Chu Tây Lẫm đang đi về phía xe của mình, còn Ô Nam thì đang rảo bước bám sát ngay sau lưng anh.
Giây tiếp theo, Ô Nam kéo cửa ghế phụ ra rồi ngồi vào trong.
Bước chân của Ôn Nùng bỗng chốc khựng lại, đứng sững tại chỗ.
Một cơn đau nhói nhức nhối không một lời báo trước từ tim lan rộng ra, trong chớp mắt đã càn quét khắp tứ chi và xương sườn, khiến cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn.
Lòng đau như dao cắt, chẳng qua cũng chỉ đến thế này mà thôi.
Cô không hề do dự, quay ngoắt người lại, bóng lưng đầy kiên quyết mà đi thẳng về tòa nhà nội trú.
…
Trong xe.
Trong không gian chật hẹp, bầu không khí đè nén đến ngột ngạt.
Sau một hồi im lặng thật lâu, Ô Nam bắt đầu giải thích.
Cô ta nghẹn ngào nói rằng chuyện ngày hôm nay cô ta hoàn toàn không hề hay biết, lúc biết chuyện đã sốc và đau lòng đến nhường nào. Cô ta lại nói bố mẹ mình thô lỗ vô tri ra sao, cô ta bị kẹp ở giữa thấy bất lực thế nào, càng bày tỏ bản thân cảm thấy vô cùng xin lỗi, day dứt đối với Ôn Nùng và Ôn Tuyết Bình…
Chu Tây Lẫm tựa vào ghế lái, nghiêng đầu nhìn trời sắc ngoài cửa sổ đang tối dần, ngón tay vô thức gõ nhịp trên vô lăng, gương mặt không một chút biểu cảm.
Mãi cho đến khi màn khóc lóc kể khổ của Ô Nam tạm dừng, anh mới chậm rãi quay đầu lại. Ánh mắt anh sắc bén như chim ưng, giọng nói đều đều: “Trước đây cậu có từng bắt nạt Ôn Nùng không?”
Tất cả biểu cảm trên mặt Ô Nam lập tức đóng băng.
Cô ta giống như bị câu hỏi đột ngột này đánh một cú cho bần thần, đồng tử co lại, theo bản năng phủ nhận: “Sao cậu lại có thể nghĩ về tôi như thế?”
Ánh mắt của Chu Tây Lẫm không hề lay chuyển một chút nào, ngược lại càng thêm lạnh lẽo thấu xương.
“Có hay không?” Anh hỏi lại một lần nữa, giọng ghìm xuống thấp hơn.
Ô Nam bị vẻ hung hăng không hề che giấu trong mắt anh làm cho khiếp sợ.
Vẻ tủi thân trên mặt cô ta từng chút một trở nên cứng đờ, cô ta đành phải cụp mắt xuống, ánh mắt bắt đầu đảo liên hồi.
Cô ta biết phủ nhận đã không còn tác dụng nữa rồi, thế là đầu óc điên cuồng suy nghĩ cách đối phó.
Sau vài giây im lặng, Ô Nam giống như cuối cùng đã từ bỏ giãy giụa. Cô ta gật đầu, nở một nụ cười gượng gạo đầy điên cuồng: “Phải, tôi từng bắt nạt nó đấy, nhưng cậu tưởng tôi muốn thế chắc?”
Nước mắt cô ta trào ra như suối: “Một gia đình cũng giống như một xã hội thu nhỏ của loài động vật vậy, kẻ đứng đầu đối xử với con vật yếu thế nhất thế nào thì những con vật khác phải bắt chước làm theo. Nếu tôi đứng ra nói đỡ cho nó lúc cả nhà cô lập nó, bố mẹ tôi sẽ mắng tôi vô dụng, mắng tôi là đồ ăn hại… Cậu tưởng tôi sinh ra đã là người xấu xa à?”
Cô ta giống như tìm được chỗ xả, càng nói càng kích động: “Bố tôi và mẹ tôi, bọn họ vô cùng ghê gớm. Tháng nào họ cũng đòi tiền tôi, giống như lũ ma hút máu vậy, hơn một nửa tiền lương của tôi đều phải ném vào cái hố không đáy là gia đình đó. Ôn Nùng ít ra nó còn trốn thoát được, vì đó không phải bố mẹ ruột của nó, nó còn có một người mẹ yêu thương nó đến thế, nhưng tôi thì không thể.”
Cô ta ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn Chu Tây Lẫm, cố gắng tìm kiếm một tia thương cảm hay thấu hiểu từ gương mặt anh: “Cậu có hiểu được nỗi đau đớn khi không thể lựa chọn xuất thân của mình không? Có hiểu được cảm giác bị người thân thiết nhất kéo ghì xuống vũng bùn không?”
Ô Nam nhanh chóng sắp xếp từ ngữ trong lòng.
Học sinh trường THPT Số 3 thành phố Thanh có lẽ đều từng nghe phong phanh về chuyện gia đình Chu Tây Lẫm, biết vết thương sâu nhất trong lòng anh chính là những tổn thương từ gia đình gốc, cho nên cô ta ra sức lái câu chuyện đi theo hướng này.
Sau khi nói xong một tràng dài này, cô ta im lặng hồi lâu, lúc mở miệng lại, giọng đã thấp đi rất nhiều: “Cậu cho rằng tại sao tôi lại thích cậu chứ? Chu Tây Lẫm, tôi thích cậu, giống như những cô gái khác đuổi theo thần tượng vậy, tôi đang tìm kiếm một chỗ dựa tinh thần. Cậu là chút ánh sáng ít ỏi duy nhất sót lại trong cuộc đời bi thảm của tôi.”
Cuối cùng, trong vẻ mặt của cô ta mang theo một sự si mê và yếu ớt đầy b*nh h**n, khẽ thở dài: “Những email đó chính là minh chứng, tôi cứ ngỡ cậu hiểu, nhưng hóa ra cậu chẳng hiểu gì cả.”
Chu Tây Lẫm lắng nghe lời buộc tội khản cả giọng của Ô Nam, vẻ hung dữ trên mặt anh không hề tan đi, nhưng sâu trong ánh mắt, lại vì câu “nỗi đau đớn khi không thể lựa chọn xuất thân” của cô ta mà lướt qua một tia dao động cực nhạt.
Anh không thể không nhớ đến những email trong hộp thư điện tử của mình.
Chắc là vào kỳ nghỉ hè năm lớp mười, anh vô tình đăng nhập vào một địa chỉ email đã bỏ không từ rất lâu, phát hiện bên trong có vài chục email chưa đọc đang nằm im lìm ở đó.
Đa phần là của những cô gái thích anh gửi đến, nhưng cơ bản đều chỉ có một hai email, duy chỉ có một người gửi tới mười mấy email.
Nội dung bên trong rất sạch sẽ, không có những lời tỏ tình lộ liễu, mà giống như một người đứng xem đang im lặng dõi theo hơn.
Viết hôm nay trời nắng đẹp thế nào, viết nhìn thấy một bông hoa hay một đám mây xinh đẹp ra sao, viết dáng vẻ anh gục xuống bàn học ngủ nướng… Nét bút bình dị, nhưng lại mang theo một sự ấm áp và chân thành có thể xuyên qua thời gian.
Trên đó không có ký tên, chỉ có dòng đề tặng cuối thư bằng hai chữ cái: WN.
Chu Tây Lẫm khi đó không có hứng thú với bất cứ chuyện gì, sống hoàn toàn dựa vào chút lòng hiếu thảo đối với ông bà nội, chính vì thế lúc nhìn thấy chữ cái nặc danh ở cuối thư, anh đã dứt khoát từ bỏ ý định tìm kiếm người này.
Rất lâu về sau, khi xem lại những email này, anh mới phát hiện chúng còn có tác dụng chữa lành trái tim anh hơn cả những viên thuốc điều trị trầm cảm kia.
Có sự giao nhau thực tế với WN là chuyện sau khi thi đại học xong.
Lớp tổ chức tiệc tri ân thầy cô, giữa chừng anh ra ngoài hóng gió, ở góc rẽ hành lang thì bị Ô Nam cùng lớp chặn lại.
Hôm đó cô ta cố ý ăn mặc trang điểm, trông rất rực rỡ phóng khoáng, chỉ là không giấu nổi đôi gò má đỏ ửng, ánh mắt mang theo nét thẹn thùng của thiếu nữ và dũng khí đánh cược một phen.
Cô ta đưa cho anh một bao thư màu xanh nhạt, run giọng nói: “Chu Tây Lẫm, tôi thích cậu lâu lắm rồi!”
Lúc đó anh vừa uống vài ly với mấy đứa bạn, mang theo chút ngà ngà say đầy bất cần, nhìn cô gái đang căng thẳng trước mặt, nửa đùa nửa thật thuận miệng nói: “Ngây thơ đến nỗi còn viết cả thư tình cơ à?”
Thấy dáng vẻ ngông nghênh hờ hững đó của anh, mặt Ô Nam càng đỏ hơn, vội vã nhét bao thư vào tay anh: “Tôi nghiêm túc đấy Chu Tây Lẫm.”
Anh xưa nay một cái nhíu mày một nụ cười đều có thể làm xao động lòng người, đối mặt với đủ kiểu con gái lại càng chơi bời phóng túng, mà Ô Nam học cùng lớp năm lớp mười hai với anh, hai người đều ngồi ở dãy sau, thường xuyên tiếp xúc.
Đối mặt với cô gái vốn không tính là xa lạ, anh nói đùa: “Được thôi, tôi nhận nhé.”
Anh thu lại nụ cười, cúi đầu liếc nhìn bao thư trong tay.
Trên bao thư màu xanh nhạt là một hàng chữ thanh tú: Gửi ZXL.
Dòng ký tên cuối thư lại là: WN.
Trong đầu anh lập tức lóe lên những email có chữ ký WN trong hộp thư điện tử.
Trong lòng lướt qua một tia kỳ lạ.
Người từng tiếp xúc với anh, có chữ cái đầu của tên là WN thì chỉ có một mình Ô Nam.
Anh cụp mắt, nhìn lại dáng vẻ đỏ mặt hiếm thấy kia của Ô Nam, thu lại vẻ chơi bời phóng túng kia, giọng điệu dịu đi đôi chút, nghiêm túc nói: “Xin lỗi nhé, tôi ph*ng đ*ng quen rồi, không có tâm trí yêu đương nghiêm túc đâu, làm bạn đi.”
Ký ức đột ngột dừng lại.
Gương mặt mang theo nét thẹn thùng và mong đợi của Ô Nam bốn năm trước, trùng lặp với gương mặt đầy rẫy sự tủi thân và tính toán trước mắt này trong đầu Chu Tây Lẫm.
Anh không biết là do bản thân bốn năm trước nhìn không kỹ hay là bản thân của bây giờ đã nhìn lầm người.
Ô Nam nhìn Chu Tây Lẫm rơi vào im lặng, tưởng rằng con bài bi kịch của mình đã phát huy tác dụng. Cô ta giống như vớ được cọng rơm cứu mạng, cơ thể khẽ rướn về phía trước, trong mắt nhen nhóm lại một tia hy vọng: “Chu Tây Lẫm, tôi…”
“Ô Nam.” Chu Tây Lẫm lên tiếng, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ.
Anh nhìn biểu cảm hơi khựng lại của cô ta, trong mắt chỉ có một vùng hoang vu từ chối người khác đến gần: “Nếu lần từ chối bốn năm trước kia, trong mắt cậu chưa đủ trịnh trọng khiến cậu vẫn còn ôm ảo tưởng, vậy thì lần này tôi sẽ nghiêm túc một chút.”
Anh dừng lại, nện rõ mồn một từng chữ từng câu vào lòng Ô Nam: “Tôi đối với cậu, chưa từng và cũng sẽ không bao giờ có bất kỳ suy nghĩ nào cả.”
Sắc mặt Ô Nam trong nháy mắt cắt không còn giọt máu.
Chu Tây Lẫm không cho cô ta bất kỳ cơ hội nào, giọng nói bỗng chốc chuyển sang lạnh lẽo: “Tôi không cần biết trước đây cậu có nỗi khổ gì, có lý do bất đắc dĩ ra sao, tổn thương thì vẫn cứ là tổn thương. Cậu và bố mẹ cậu, sau này đừng xuất hiện trước mặt mẹ con Ôn Nùng nữa. Nếu không tôi sẽ ra tay đấy.”
Cơ thể anh khẽ rướn về phía trước, áp lực lạnh lùng áp đảo kia gần như khiến Ô Nam nghẹt thở: “Nếu tôi đã ra tay…” Khóe miệng anh nhếch lên một nụ cười không có lấy một chút hơi ấm: “Thì không chỉ đơn giản là đến đồn cảnh sát thôi đâu.”
Ô Nam như rơi vào hầm băng.
“Xuống xe.” Chu Tây Lẫm thu hồi ánh mắt, không thèm nhìn cô ta nữa, giọng nói khôi phục vẻ lạnh như băng.
Ô Nam giống như bị rút cạn hết sức lực, rũ rượi ngồi ở ghế phụ.
Cô ta nhắm mắt lại, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại.
Vài giây sau, cô ta đột ngột mở bừng mắt ra, quay đầu lại nhìn Chu Tây Lẫm, đôi mắt đỏ ngầu ngập tràn sự không cam tâm: “Chu Tây Lẫm, cậu sẽ phải hối hận.”
Cô ta đẩy cửa xuống xe, “rầm” một tiếng cánh cửa xe bị đóng sập lại.
Chu Tây Lẫm đến nhìn cũng không thèm nhìn cô ta lấy một cái, trực tiếp nổ máy xe, không chút do dự bỏ cô ta lại phía sau.
*
Cy: Quá là ngầu luôn 😚