Chương 25 - Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Tiếng còi xe cấp cứu hú vang từ xa đang tiến lại gần, xé toạc bầu không khí hỗn loạn trước cổng khu chung cư.

Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy quét qua những gương mặt thảng thốt của đám đông đang vây xem. Nhân viên y tế nhanh nhẹn đẩy chiếc cáng cứu thương xuống, Ôn Tuyết Bình nằm trên đó với gương mặt tái mét, hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.

“Tránh ra! Tất cả tránh ra!”

Nhân viên y tế lớn tiếng quát, gạt những người đang chắn đường sang hai bên.

Gương mặt Ôn Nùng trắng bệch không còn một giọt máu, bờ môi bị cô cắn chặt đến mức rỉ máu mà chính cô cũng chẳng hề hay biết.

Cô bước đi như một cỗ máy bên cạnh chiếc cáng cứu thương, định vươn tay ra chạm vào mẹ, nhưng những ngón tay lại run rẩy dữ dội, cuối cùng chỉ biết bấu chặt lấy thanh khung kim loại lạnh ngắt của cáng cứu thương.

Cánh cửa sau của xe cấp cứu mở toang, cô gần như bò lên xe.

Cửa xe nhanh chóng sập lại, cách biệt hoàn toàn tiếng chửi bới và khóc lóc của vợ chồng Ôn Tinh Phương ở bên ngoài, cùng những tiếng xì xào bàn tán của đám đông xung quanh.

Chiếc xe của Chu Tây Lẫm vừa rẽ vào con đường dẫn đến khu chung cư nhà Ôn Nùng thì từ xa đã nhìn thấy một đám người đang vây kín cổng, tiếng còi xe cấp cứu cứ văng vẳng bên tai.

Tim anh bỗng thắt lại.

Anh đến đây để trả đồ. Tối hôm qua Ôn Nùng bỏ quên một đôi khuyên tai trên bệ rửa mặt nhà anh, logo hai chữ C lồng vào nhau, nhìn qua là biết giá trị rất lớn.

Anh liên lạc với cô, cô bảo đang ở nhà, thế nên anh mới lái xe qua đây.

Do hiện trường quá hỗn loạn, xe của anh không thể áp sát vào được. Anh bực bội bấm còi một hồi, ánh mắt quét qua đám đông nhốn nháo, liền liếc thấy chiếc xe cấp cứu đang chuẩn bị chuyển bánh rời đi.

Ngay sau đó, anh nhìn thấy bóng dáng Ôn Nùng thoáng qua sau khung cửa kính phía sau của xe cấp cứu.

Chu Tây Lẫm gần như không cần suy nghĩ, lập tức bẻ lái thật mạnh, bánh xe ma sát với mặt đường phát ra tiếng rít chói tai. Anh ép chiếc xe lách ra khỏi rìa con đường đang ùn tắc, nhấn ga bám đuôi ngay sau chiếc xe cấp cứu đang hú còi lao đi.

Một tay anh siết chặt vô lăng, tay kia móc điện thoại ra bấm số của Ôn Nùng một lần nữa, nhưng đầu dây bên kia không có người bắt máy.

“Mẹ kiếp.” Anh chửi thề một tiếng, chân ga lại nhấn sâu thêm một chút.

Xe cấp cứu chạy với tốc độ như xé gió lao thẳng vào khu cấp cứu của bệnh viện.

Cửa xe mở ra, nhân viên y tế thành thục đẩy cáng cứu thương xuống. Ôn Nùng gần như nhảy xuống xe cùng một lúc, bước chân cuống cuồng chạy theo sau.

Xe của Chu Tây Lẫm cũng bám sát ngay phía sau, đỗ trước cửa khoa cấp cứu.

Lối vào bãi đỗ xe của bệnh viện đang xếp hàng dài dằng dặc, anh chẳng thèm liếc mắt nhìn lấy một cái, vứt luôn chiếc xe ngay bên lề lối đi cấp cứu, đẩy cửa xe ra rồi lao như bay xuống.

Ôn Tuyết Bình nhanh chóng được đưa vào phòng cấp cứu.

Cánh cửa dày cộp đóng sập lại, chiếc đèn màu đỏ chói mắt bật sáng.

Ôn Nùng bị ngăn cách ở bên ngoài, đứng chết trân ở ngay chính giữa hành lang lạnh lẽo.

Lúc Chu Tây Lẫm đuổi kịp đến nơi, đập vào mắt anh chính là cảnh tượng thế này.

Cả người Ôn Nùng không khống chế được mà run rẩy, răng cắn chặt lấy môi dưới. Nơi bị cô cắn rách, những giọt máu đã đọng lại thành một vệt màu đỏ thẫm, càng làm tôn lên gương mặt trắng bệch như quỷ của cô.

Hô hấp Chu Tây Lẫm như bị nghẹn lại, hàng mi khẽ rủ xuống, anh thấp giọng gọi tên cô: “Ôn Nùng.”

Cô không có phản ứng gì.

Chu Tây Lẫm nhíu chặt mày, sải bước lao lên.

Anh vươn tay ra, không một chút do dự, mang theo một lực không thể kháng cự mà xoay bờ vai cứng đờ của cô lại. Đồng thời, cánh tay còn lại đầy mạnh mẽ luồn qua sau lưng cô, ôm ghì cả cơ thể cô vào lòng mình.

Cái ôm của anh rộng lớn và vững chãi, vương vất mùi hương lạnh lùng đặc trưng của riêng anh.

Cơ thể Ôn Nùng chấn động mạnh, cô ngơ ngác ngẩng đầu lên. Đôi mắt vốn luôn bình lặng và trong trẻo như nước mùa thu của cô, lúc này đây lại ngập tràn sự vỡ vụn, chất chứa nỗi kinh hoàng và sợ hãi đến mức mất đi tiêu cự.

Cô cứ nhìn gương mặt sát gần của Chu Tây Lẫm như thế, định thần mất vài giây mới hoàn toàn nhận ra anh.

Cô há miệng, giống như một người sắp chết đuối cuối cùng cũng vùng vẫy ngoi được lên khỏi mặt nước, nhưng lại không thể phát ra được bất kỳ âm thanh nào.

Giây tiếp theo, những giọt nước mắt nóng hổi, lớn bằng hạt đậu thi nhau trào ra khỏi hốc mắt cô, tuôn rơi xối xả.

Chu Tây Lẫm cảm thấy một luồng hơi ấm nóng nhanh chóng lan rộng trước ngực mình, cổ họng anh nghẹn đắng, giống như bị một thứ gì đó chặn ngang, đau đớn vô cùng.

Anh siết chặt vòng tay thêm chút nữa, ấn cô vùi sâu vào lồng ngực mình, cằm tựa l*n đ*nh đầu cô. Bàn tay còn lại vụng về vỗ nhẹ lên tấm lưng đang run rẩy dữ dội của cô, động tác mang theo sự ngượng nghịu và thận trọng chưa từng có.

Con người ta vào lúc đau khổ nhất, thực ra không thể khóc thành tiếng.

Sau vài giây im lặng đến đáng sợ, Ôn Nùng mới cuối cùng tìm lại được nhịp thở, một tiếng nấc nghẹn từ sâu trong cổ họng bật ra.

Ngay sau đó, cô bật khóc nức nở, khóc đến đau xé ruột gan.

Tiếng khóc giống như tiếng kêu gào thảm thiết của một con thú nhỏ bị thương, vang vọng khắp dãy hành lang bệnh viện ồn ào, khiến người nghe không khỏi nhói lòng.

Chu Tây Lẫm ôm chặt lấy cô.

Bàn tay vỗ nhẹ sau lưng cô vẫn không dừng lại, ánh mắt anh trĩu nặng nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng cấp cứu đang đóng chặt, muôn vàn cảm xúc đang cuộn trào dữ dội nơi đáy mắt.

Chẳng biết đã qua bao lâu, tiếng khóc của Ôn Nùng mới nhỏ dần rồi chuyển thành những tiếng sụt sịt đứt quãng.

Cô khẽ cử động, Chu Tây Lẫm hiểu ý liền buông cô ra.

Sau đó anh đứng bên cạnh cô, không hỏi một câu, cũng không nói một lời, cứ lặng lẽ đứng cùng cô như thế.

Rất nhanh sau đó, cửa phòng cấp cứu mở ra.

Y tá bước ra ngoài, dùng giọng điệu bình thản nhìn về phía Ôn Nùng: “Người nhà của bệnh nhân Ôn Tuyết Bình đâu? Bệnh nhân đã tạm thời qua cơn nguy kịch rồi. Do cảm xúc kích động quá mức nên huyết áp tăng vọt dẫn đến ngất xỉu tạm thời, cần phải tĩnh dưỡng để theo dõi thêm, không có gì đáng ngại đâu.”

Những vệt nước mắt trên mặt Ôn Nùng vẫn chưa kịp khô, đôi mắt sưng húp, nhưng khi nghe thấy lời y tá nói, cơ thể đang căng cứng của cô lập tức thả lỏng, thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Ngay sau đó, lại có hai giọt nước mắt lăn dài, lặng lẽ trượt xuống đôi gò má nhợt nhạt của cô.

Ôn Tuyết Bình được đẩy ra ngoài để chuyển vào phòng bệnh thường.

Ôn Nùng gạt nước mắt trên mặt, ép bản thân phải lấy lại sự tỉnh táo, cô cần phải đi làm thủ tục nhập viện.

Cũng may là có mang theo chứng minh thư bên người. Chu Tây Lẫm cùng cô đi nộp tiền và điền các loại giấy tờ, suốt cả quá trình chạy đôn chạy đáo lên xuống, anh đều im lặng đi theo sau lưng cô, giống như một bức tường vững chãi để cô dựa vào.

Sau khi tất cả mọi việc đã được sắp xếp ổn thỏa, Tần Chân cũng thở hồng hộc chạy đến bệnh viện.

Ôn Nùng đi vào phòng bệnh, nhìn Ôn Tuyết Bình gương mặt trắng bệch nhưng nhịp thở đã ổn định đang nằm hôn mê trên giường, cô khẽ nắm lấy bàn tay hơi lành lạnh của mẹ.

Cô vẫn chưa thể ở lại đây để đợi mẹ tỉnh lại. Đồn công an vừa mới gọi điện thoại đến, yêu cầu cô qua đó để phối hợp giải quyết vụ xích mích vừa rồi. Cô nói với Tần Chân: “Tớ phải đến đồn công an một chuyến.”

“Tớ đi cùng cậu…” Tần Chân lập tức lên tiếng.

“Không cần đâu, cậu ở đây trông chừng mẹ tớ giùm tớ đi.” Ôn Nùng cắt lời cô ấy.

“Tôi đi cùng.” Giọng nói của Chu Tây Lẫm vang lên đầy quả quyết, không cho phép từ chối.

Ôn Nùng nhìn anh, lại nhìn mẹ một cái thật sâu, sau đó quay người bước ra khỏi phòng bệnh, nơi đáy mắt xẹt qua một tia kiên quyết lạnh lùng.

Ánh mắt Chu Tây Lẫm tối sầm lại, sải bước đi theo sau.

*

Bầu không khí ở đồn công an hoàn toàn khác biệt so với bệnh viện.

Hạng “dân gian xảo” như Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc là những kẻ hiểu rõ nhất cái thói bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh, trông mặt mà bắt hình dong. Lúc này đây, bọn họ đang ngồi trong phòng hòa giải, hoàn toàn không còn cái vẻ hống hách, giãy nảy ăn vạ như lúc ở cổng khu chung cư nữa.

Đôi mắt Ôn Tinh Phương sưng húp, thỉnh thoảng lại cầm khăn giấy thấm thấm khóe mắt, giọng điệu nghẹn ngào, khúm núm trước mặt công an: “Đồng chí công an à, chúng tôi thật sự không cố ý đâu, chẳng qua là nhất thời không kìm được cục tức, lời nói có hơi nặng nề một chút… Cậu xem, dù sao cũng là người một nhà, máu chảy ruột mềm, làm gì có thâm thù đại hận gì đâu cơ chứ…”

Dì ta vừa nói vừa lén lút quan sát sắc mặt của công an.

Ô Chí Quốc cũng xoa xoa hai bàn tay vào nhau, cười bồi, bày ra bộ dạng thật thà chất phác: “Đúng thế đúng thế, đồng chí công an, chúng tôi là người ít học, không hiểu pháp luật, chẳng qua là tức quá nên mới ăn nói hàm hồ thôi. Cậu là người rộng rãi thì không nên chấp nhặt, cứ giáo huấn chúng tôi là được rồi, chứ đừng…”

Ôn Nùng và Chu Tây Lẫm đứng ở cửa phòng hòa giải, xuyên qua ô cửa kính nhỏ trên cánh cửa nhìn vào cảnh tượng bên trong.

Ôn Tinh Phương tinh mắt, vừa nhìn thấy Ôn Nùng ở cửa thì giống như vớ được cọc cứu mạng, lập tức đứng phắt dậy lao ra ngoài: “Nùng Nùng, Nùng Nùng con đến rồi! Con mau nói với đồng chí công an đi, bọn dì thực sự không cố ý mà! Đều là người một nhà cả, mẹ con là chị ruột của dì, con là cháu gái ruột của dì, có chuyện gì thì đóng cửa bảo nhau, mắc mớ gì phải làm rùm beng rồi lên tận đồn công an thế này? Mau, mau nói đỡ cho dì mấy câu đi!”

Dì ta lao đến cửa, định nắm lấy tay Ôn Nùng.

Ôn Nùng thẳng tay gạt phắt ra, lực gạt mạnh đến mức khiến Ôn Tinh Phương phải lảo đảo một cái.

Ánh mắt Ôn Nùng lạnh tanh, giọng điệu nhạt nhẽo: “Ai là người một nhà với bà?”

Ôn Tinh Phương bị ánh mắt của cô làm cho khiếp sợ, ngẩn người ra một thoáng, ngay sau đó liền vỗ đùi gào khóc thảm thiết trở lại: “Ối trời đất ơi là trời, cái con bé này sao mà bạc bẽo thế không biết, năm đó mẹ mày đi tù, là ai đã đón mày về nhà hả? Hả? Là ai lo cho mày miếng ăn cái mặc, tiền nong đi học? Là tao đấy! Tao không có công lao thì cũng có khổ lao chứ!”

Dì ta khóc lóc sướt mướt như thể bản thân phải chịu uất ức thấu tận trời xanh. Lúc nói câu này dì ta còn liếc trộm Chu Tây Lẫm một cái, rồi lại khóc bù lu bù loa lên: “Bây giờ mày bấu được cành cao rồi là quay lưng không nhận lũ họ hàng nghèo này nữa chứ gì? Còn đối xử với tao như thế này… Lương tâm của mày bị chó tha rồi!”

Ôn Nùng chỉ cảm thấy một luồng buồn nôn nồng nặc sộc thẳng lên cổ họng.

Cô nhìn gương mặt giàn giụa nước mắt nước mũi của Ôn Tinh Phương, chỉ thấy ghê tởm tột cùng.

“Đúng, bà quả thực có đón tôi đi, có lo cho tôi cái ăn cái mặc đi học.” Giọng Ôn Nùng bình thản một cách khác thường: “Nhưng mẹ tôi đã đưa cho dì một trăm nghìn tệ tiền nuôi dưỡng mà.”

Giọng nói của cô mang theo sự tức giận và đau xót không thể kìm nén: “Thế nhưng bà không chỉ nuốt trọn số tiền đó, mà suốt ba năm tôi ở nhà bà, tôi đã phải sống chuỗi ngày thế nào? Bất kỳ ai trong nhà các người cũng có thể sai bảo, quát tháo tôi. Dượng có thể rình xem tôi tắm, cậu em họ có thể nhổ nước bọt vào bát cơm của tôi, Ổ Nam có thể dùng kim đâm tôi. Tôi cứ tan học là phải chạy ra quán đồ nướng nhà bà để làm việc vặt, rửa bát, xiên thịt, bưng bê, chào mời khách khứa…”

Cô càng nói càng dồn dập, việc hồi tưởng lại tất cả những điều này chẳng khác nào đang nếm trải cảm giác bị lăng trì xẻ thịt: “Cả người tôi từ trên xuống dưới đều bị ám đặc mùi khói nướng, vậy mà từ đầu đến cuối tôi chưa từng nhận được một đồng tiền công nào. Đây chính là cái gọi là lo cho tôi ăn mặc đi học của bà sao? Đây chính là khổ lao của bà sao?”

“Mày ngậm máu phun người! Con khốn này mày dám ăn nói xằng bậy, xem tao có xé xác cái miệng mày ra không!” Ô Chí Quốc bị chọc trúng chỗ hiểm, thẹn quá hóa giận, đột ngột đứng phắt dậy, giơ bàn tay to như cái quạt nan định tát thẳng vào mặt Ôn Nùng.

“Ông dám!” Động tác của Chu Tây Lẫm nhanh như chớp, sải một bước dài chắn trước người Ôn Nùng, thẳng tay chộp lấy cổ tay của Ô Chí Quốc. Anh giống như một chiếc kìm bằng sắt nguội khóa chết gã ta lại, lực siết mạnh đến mức khiến sắc mặt Ô Chí Quốc thay đổi ngay tức khắc, đau đớn kêu thét lên.

Ánh mắt Chu Tây Lẫm u ám đến đáng sợ, giống như mặt biển trước cơn giông bão, cuộn trào ngọn lửa giận dữ và hung bạo.

Ánh mắt của anh khiến Ô Chí Quốc ngay lập tức tụt hết dũng khí, cổ tay bị bóp đau nhói, nhưng gã cũng không dám ngoan cố động đậy thêm một chút nào nữa.

“Thôi ngay!” Công an lớn tiếng quát ngăn lại: “Đồn công an không phải là nơi để các người giải quyết chuyện vặt vãnh trong nhà, muốn cãi nhau thì về nhà mà cãi!”

C công an quanh năm phá án, hạng người nào mà chưa từng gặp qua, những người đang có mặt ở đây là loại người gì, trong lòng mấy người công an đều rõ như lòng bàn tay.

Công an vừa quát vừa quay sang nhìn Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc, trong mắt xẹt qua vẻ khinh bỉ, giọng điệu nghiêm nghị nói: “Ôn Tinh Phương, bà nhục mạ người khác ở nơi công cộng, cố ý phát tán đời tư của người khác, phỉ báng bịa đặt, gây rối trật tự công cộng, tình tiết rất nghiêm trọng. Dựa theo điều 42 của Luật xử phạt quản lý an toàn trật tự nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, có thể bị tạm giam từ năm ngày đến mười ngày, và bị phạt tiền dưới năm trăm tệ! Nếu phía bên kia kiên quyết truy cứu trách nhiệm pháp lý của bà, tiến hành tự khởi tố hình sự thì bà cứ chuẩn bị tinh thần nhận trát hầu tòa đi!”

Ôn Tinh Phương đờ người ra, há hốc mồm kinh hãi.

Công an không thèm quan tâm đến bà ta nữa, quay sang nhìn Ôn Nùng: “Ý của cô thế nào?”

Ánh mắt Ôn Nùng quét qua gương mặt ngập tràn sự sợ hãi xen lẫn kinh hoàng của vợ chồng Ôn Tinh Phương, giọng nói chắc như đinh đóng cột: “Tôi muốn kiện họ.”

“Nùng Nùng, mày không được làm thế, tao dù gì cũng là dì ruột của mày mà!” Ôn Tinh Phương hét toáng lên.

Đúng lúc này, cửa phòng hòa giải đột ngột bị đẩy mạnh ra.

Ổ Nam vội vã lao vào trong, trên mặt mang theo vẻ sốt ruột và oán trách rõ mồn một. Lúc nhận được tin cô ta gần như sắp phát điên lên rồi, cô ta không ngờ bố mẹ mình làm chẳng nên việc mà còn phá hư bột hư đường đến thế, chút chuyện vặt vãnh này mà cũng để náo loạn vào tận đồn công an.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc bước chân qua cửa, Ổ Nam liền liếc thấy Chu Tây Lẫm đang đứng sừng sững bên cạnh Ôn Nùng.

Biểu cảm trên mặt cô ta thay đổi ngay lập tức.

Sự sốt ruột và oán trách nhanh chóng bị đè nén xuống, thay vào đó là một dáng vẻ chấn động, quan tâm, lại pha chút tủi thân được thể hiện một cách vô cùng vừa vặn.

“Bố mẹ, có chuyện gì thế ạ?” Ổ Nam nhanh chân đi đến bên cạnh bố mẹ, giọng điệu ngập tràn sự lo lắng.

Vợ chồng Ôn Tinh Phương vừa nhìn thấy con gái thì giống như vớ được cọc cứu mạng cuối cùng, lập tức mếu máo khóc lóc kể khổ: “Nam Nam, con đến rồi! Con mau khuyên nhủ Ôn Nùng đi, nó… nó đòi kiện mẹ kìa! Bọn mẹ chẳng qua chỉ là nói lẫy vài câu lúc tức giận thôi mà…”

Vẻ mặt Ổ Nam nghiêm túc, quay sang nhìn công an: “Đồng chí công an, chuyện này là sao thế?”

Công an đánh giá cô ta một lượt từ trên xuống dưới, sau đó nói sơ qua tình hình đại khái cho cô ta nghe.

Ổ Nam với gương mặt trĩu nặng lắng nghe từ đầu đến cuối, sau đó quay sang nhìn bố mẹ mình, trên mặt là vẻ đau lòng, bất lực vì sự ngốc nghếch của họ: “Bố mẹ! Sao bố mẹ lại có thể làm ra chuyện như vậy chứ, đó là bác cả, là mẹ của Ôn Nùng mà, sao bố mẹ lại có thể thốt ra những lời như thế ở chốn đông người? Lại còn làm ầm ĩ vào tận đồn công an thế này?”

Cô ta vừa nói, hốc mắt cũng đỏ lên một cách rất đúng lúc, giống như thực sự cảm thấy hổ thẹn khôn cùng trước những hành vi sai trái của bố mẹ mình: “Bố mẹ hồ đồ quá đi mất, thật sự khiến con thất vọng quá rồi!”

Cô ta cố tình giáo huấn bố mẹ xong, ngay lập tức quay sang nhìn Ôn Nùng, trên mặt đong đầy vẻ hối lỗi và khẩn cầu, giọng điệu cũng trở nên mềm mỏng vô cùng: “Nùng Nùng, xin lỗi em, thực sự xin lỗi em rất nhiều, chị thay mặt bố mẹ chị gửi lời xin lỗi đến em và bác cả! Bố mẹ chị tuổi tác đã lớn rồi, đầu óc hồ đồ, ăn nói không biết suy nghĩ trước sau, em đừng chấp nhặt với họ được không?”

Ôn Nùng lạnh lùng nhìn màn trình diễn xứng tầm ảnh hậu của Ổ Nam.

Cô quá hiểu rõ những sự tính toán và giả tạo tận sâu trong lòng Ổ Nam, nơi đáy mắt không tự chủ được mà nhuốm lên một tia giễu cợt.

Tim Ổ Nam hẫng đi một nhịp, liếc thấy thái độ của cô, cô ta lại nói tiếp: “Xét lại tình nghĩa chị em chúng ta bấy lâu nay, xét việc bố mẹ chị dù sao cũng từng nuôi dưỡng em mấy năm trời, em hãy tha thứ cho họ lần này đi. Chúng ta đều là người một nhà, máu mủ thâm tình, lôi nhau ra tòa cho người ngoài xem trò cười thì chẳng tốt cho ai cả. Sức khỏe của bác cả lại không được tốt, không chịu nổi những màn giày vò này đâu. Em xem có đúng không?”

Lời lẽ của Ổ Nam vô cùng chu toàn, nhưng biểu cảm của Ôn Nùng từ đầu đến cuối vẫn trơ trơ như đá.

Nói đến câu cuối cùng, Ổ Nam chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc. Cô ta định vươn tay ra nắm lấy tay Ôn Nùng, ánh mắt đong đầy sự khẩn cầu chân thành.

Thế nhưng Ôn Nùng đã nhanh chóng né tránh ngay khoảnh khắc Ổ Nam chuẩn bị chạm vào mình. Giọng cô lạnh lùng không có lấy một chút hơi ấm: “Ổ Nam, dẹp cái trò đó của chị đi, giữa chúng ta chẳng có chút tình nghĩa nào hết, hẹn gặp lại ở tòa.”

Lời còn chưa dứt thì điện thoại của Ôn Nùng vang lên, cô lướt mắt nhìn qua, là Tần Chân gọi tới.

Nói xong những lời này, cô vuốt màn hình bấm nghe.

“Nùng Nùng, dì tỉnh lại rồi, trạng thái cũng ổn lắm, tớ gọi điện báo cho cậu biết một tiếng.” Tần Chân nói qua điện thoại.

Sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn của Ôn Nùng cuối cùng cũng nới lỏng được một phần.

Cô không thèm nhìn gia đình ba người đang khiến người ta buồn nôn trước mặt này nữa. Ánh mắt cô quét qua gương mặt kinh hoàng của vợ chồng Ôn Tinh Phương, cuối cùng dừng lại trên gương mặt xinh đẹp nhưng đã thối rữa từ bên trong của Ổ Nam, trong mắt là sự khinh bỉ không chút giấu giếm.

“Được, tớ quay lại ngay đây.” Ôn Nùng nói với Tần Chân.

Cô cúp điện thoại rồi quay người, không một chút do dự bước ra khỏi phòng hòa giải, bước chân vô cùng dứt khoát.

Ngay khoảnh khắc Ôn Nùng quay người đi, Chu Tây Lẫm ngước mắt nhìn những người trước mặt. Ánh mắt anh sắc như dao cạo, thẳng tay rạch những nhát chí mạng qua gương mặt của Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc, cuối cùng ghìm chặt lên khuôn mặt của Ổ Nam.

Anh không nói một lời nào, nhưng ánh mắt ấy còn có sức nặng hơn ngàn lời nói, chất chứa sự thất vọng, ghê tởm, thậm chí là cả sự trả thù… Nhìn đến mức khiến mặt Ổ Nam trắng bệch ra, lớp mặt nạ cô ta cất công duy trì bấy lâu nay suýt chút nữa đã sụp đổ hoàn toàn.

Chu Tây Lẫm chẳng thèm bận tâm đến phản ứng của cô ta, nhanh chóng thu hồi tầm mắt, sải bước lớn đuổi theo bóng dáng của Ôn Nùng vừa rời đi.