Chương 24 - Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Nụ hôn đầu?

Ba chữ này thốt ra từ miệng Chu Tây Lẫm, quả thực chỉ có thể dùng bốn chữ “không thể tin nổi” để hình dung.

Ôn Nùng nhìn anh, trong mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.

Anh cũng nhìn cô, vệt đỏ ngượng ngùng không tự nhiên nơi vành tai vẫn chưa tan hết, nhưng ánh mắt lại pha chút hung hăng.

Trong không khí vương vất một sự ngượng ngập khó tả.

Cuối cùng vẫn là Chu Tây Lẫm dời mắt đi trước. Anh bước đến bên bàn ăn, bắt đầu dọn dẹp những hộp đồ ăn nằm rải rác.

Anh cúi người, đường nét sống lưng dưới lớp đồ mặc ở nhà màu đen thẳng tắp, động tác tay mạnh mẽ dứt khoát, vang lên những tiếng lách cách .

Ôn Nùng không nói gì, chỉ đứng cách đó vài bước, im lặng ngắm nhìn anh dọn dẹp.

Động tác của anh không hề nhanh, dù trông có vẻ vô cùng bận rộn.

Phải một lúc lâu sau anh mới dọn sạch mặt bàn, buộc chặt túi rác lại rồi đặt ở cạnh cửa.

Sau đó, anh đi đến bên bàn trà, cúi người cầm bao thuốc và chiếc bật lửa lên. Anh chẳng thèm nhìn cô, đi thẳng ra phía ban công, ném lại một câu cộc lốc: “Tôi muốn hút thuốc. Cậu không ngửi được mùi này đâu, đừng có qua đây.”

Ôn Nùng không thèm nghe lời anh.

Cô chỉ khựng lại hai giây rồi nhấc chân bước theo, cũng rút ra một điếu thuốc, bắt chước dáng vẻ của anh rồi kẹp điếu thuốc vào giữa hai ngón tay.

Chu Tây Lẫm đang định châm lửa, nhác thấy hành động của cô, chân mày lập tức nhíu chặt thành một đường: “Ý gì đây?”

“Sau này cậu hút một điếu.” Ôn Nùng nhìn anh, ánh mắt bình thản: “Tôi cũng hút một điếu.”

Động tác châm thuốc của Chu Tây Lẫm khựng lại.

Anh nghiêng mặt nhìn cô, ánh mắt vô cùng phức tạp.

Một lúc sau, anh khẽ gật đầu một cái. Ngay trong khoảnh khắc ngọn lửa từ chiếc bật lửa chuẩn bị bén vào đuôi điếu thuốc, anh liền đóng nắp lại. Bàn tay còn lại nhanh như chớp vươn ra, giật phắt điếu thuốc giữa ngón tay cô. Sau đó trước ánh nhìn của Ôn Nùng, anh dùng ngón cái và ngón trỏ, thẳng tay vò nát hai điếu thuốc còn nguyên vẹn trong lòng bàn tay.

Những vụn thuốc lá lả tả rơi xuống, vương vãi trên nền gạch men lạnh ngắt.

Anh phủi tay, gạt đi những vụn thuốc vốn chẳng hề bám lại, nở một nụ cười lạnh lẽo: “Ôn Nùng, cậu cũng tàn nhẫn thật đấy.” Anh dừng một chút rồi bổ sung: “Còn tàn nhẫn hơn cả tôi.”

Ôn Nùng nhìn đống lộn xộn dưới đất, không nói gì, xem như ngầm thừa nhận.

Cô đúng là đang ép anh.

Anh hút thuốc quá vô độ. Theo như cô quan sát, một ngày anh có thể hút hết hai bao, cứ tiếp tục như vậy thì không ổn.

Thấy Ôn Nùng im lặng, Chu Tây Lẫm bị sự bướng bỉnh và tàn nhẫn ẩn hiện nơi đáy mắt cô k*ch th*ch sự hứng thú. Ánh mắt anh vượt qua người cô, hướng về phía tủ rượu ở góc phòng khách: “Vậy tôi uống rượu, có phải cậu cũng sẽ uống cùng tôi không?”

Biểu cảm của Ôn Nùng không chút thay đổi, chỉ nhàn nhạt đáp lại: “Biết đâu được.”

“Mẹ kiếp.” Chu Tây Lẫm cười khẩy một tiếng.

Anh gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

Một lát sau, anh lại khóa chặt ánh nhìn lên người cô, cơ thể hơi đổ về phía trước, tiến lại gần một bước với áp lực bức người: “Vậy bây giờ tôi hôn cậu, cậu có hôn lại không?”

Một cái bóng lớn ngay lập tức bao trùm lấy Ôn Nùng.

Hơi thở của Ôn Nùng trì trệ, cô vô thức dời mắt đi chỗ khác, hai gò má bỗng chốc nóng bừng, ngón tay  theo bản năng cuộn lại.

Sự điềm tĩnh khi chủ động hôn lên khóe môi anh ở phòng khách vừa rồi giống như một ảo giác. Khi sự dũng cảm nhất thời trôi qua, lúc này chỉ còn lại sự bối rối khi bị người ta nhìn thấu tâm tư.

Cô biết anh sẽ không bỏ qua cơ hội trêu chọc mình, bộ não liền vận hành hết công suất, suy nghĩ xem nên ứng phó thế nào.

Đúng như cô dự đoán, Chu Tây Lẫm căn bản không có ý định buông tha cho cô.

Nhìn biểu cảm của cô, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng rất nhạt, lại lấn tới một bước, mũi chân gần như đã chạm vào mũi chân cô: “Hửm?”

Mùi hương thanh mát nhưng đầy tính xâm lược trên người anh ập vào mặt, hòa lẫn với bầu không khí lạnh thấu xương ngoài ban công.

Ôn Nùng bị anh ép phải lùi lại từng bước, tấm lưng gần như đã dán chặt vào tấm kính sát đất lạnh ngắt.

Anh vẫn không chịu buông tha, lại áp sát thêm vài phần, gần đến mức cô thậm chí có thể đếm rõ ràng hàng lông mi đang rủ xuống của anh.

Đúng lúc này, một hồi chuông điện thoại chói tai đột ngột vang lên.

Chu Tây Lẫm khựng lại, sự mê muội nơi đáy mắt ngay lập tức bị thay thế bởi sự tỉnh táo.

Anh nhanh chóng đứng thẳng người dậy, móc điện thoại ra nhìn màn hình, sắc mặt liền sa sầm xuống.

Giọng của A Thái truyền đến từ đầu dây bên kia: “Đại ca, phiền chết đi được, có nhiệm vụ khẩn cấp!”

Cậu ta nói ngắn gọn.

Chu Tây Lẫm lập tức khôi phục lại vẻ lạnh lùng và quuyết đoán thường ngày trong công việc: “Đợi một chút.”

Anh ngước mắt nhìn Ôn Nùng: “Muộn quá rồi, cậu đừng về nữa. Trong nhà thiếu gì phòng trống, tự tìm một phòng mà ngủ đi.”

Giọng điệu của anh không cho phép thương lượng, thậm chí không cho cô cơ hội từ chối.

Dứt lời, anh liền sải bước đi ra ngoài, tiếp tục trò chuyện qua điện thoại với A Thái để nắm bắt tình hình vừa xảy ra.

Ôn Nùng nhìn anh nhanh chóng khoác thêm chiếc áo khoác, cầm lấy chìa khóa xe ở lối ra vào, mở cửa rồi bước đi không thèm ngoảnh đầu lại.

Thế nhưng tiếng đóng sập cửa lại không hề vang lên như dự đoán.

Cô nhìn thấy rõ ràng bước chân Chu Tây Lẫm khựng lại một nhịp, anh không quay đầu, chỉ bỏ lại một câu “Khóa chặt cửa vào”, rồi bóng dáng liền biến mất trong ánh sáng mờ ảo nơi hành lang.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, sự cô độc một lần nữa bao trùm lấy không gian.

Tất cả sự mãnh liệt, thăm dò và mập mờ vừa rồi đều giống như thủy triều rút đi thật nhanh, để lại một khoảng trống vắng vương chút ấm áp.

Ôn Nùng nhìn theo hướng anh rời đi, lẩm bẩm một câu “Chú ý an toàn.”

Cô đứng ở ban công một lát rồi mới chậm rãi đi ngược vào phòng khách.

Cô không kén chọn phòng, đi thẳng vào căn phòng dành cho khách nằm gần phòng khách nhất.

Cô vệ sinh xong, lúc nằm lên giường đã là một giờ sáng.

Trong bóng tối, ánh sáng xa xăm của thành phố ngoài cửa sổ hắt vào một tia sáng le lói. Cô mở to mắt, não tỉnh táo một cách khác thường.

Tất cả những chuyện xảy ra trong đêm nay giống như một chiếc đèn kéo quân* tái hiện mồn một trước mắt cô.

*Đèn kéo quân là một loại đồ chơi truyền thống bằng giấy. Khi thắp nến bên trong, nhiệt lượng sẽ tạo ra luồng khí đối lưu làm quay chiếc guồng bên trong, khiến các hình ảnh (như người hoặc ngựa) in trên mặt đèn phản chiếu ra ngoài, tạo cảm giác như chúng đang chuyển động xoay tròn liên tục. 

Bao gồm cả việc biết được tình trạng tồi tệ của anh.

Những lời Trình Hoắc tiết lộ về quá khứ đau thương của anh.

Và rồi chính cô, dựa vào một dòng xung động thôi thúc trong lồng ngực, đã gõ cánh cửa nhà anh giữa đêm khuya, cuộc đối đầu kịch liệt, những cái xô đẩy, nụ hôn do cô chủ động, sự đáp trả hung hãn của anh và cả câu nói gây chấn động mang tên “nụ hôn đầu” kia nữa…

Những điều này, mỗi một khung hình đều vượt ra khỏi sức tưởng tượng của cô.

Cô chưa từng nghĩ sẽ có một ngày, bản thân lại chủ động kiễng chân lên vì một chàng trai.

Là bốc đồng ư?

Có lẽ vậy.

Nhịp tim của Ôn Nùng vẫn còn hơi nhanh, tuy là bốc đồng nhưng cô không hề hối hận.

Một người vốn đã quen cân đo đong đếm lợi hại, đi từng bước vững chắc như cô, thỉnh thoảng bốc đồng một lần dường như cũng chẳng phải chuyện gì xấu.

Đời người vừa dài đằng đẵng lại vừa ngắn ngủi, tóm lại phải có một vài người, một vài chuyện vượt ra khỏi tầm kiểm soát xuất hiện..

Để sau này khi già đi, ngồi trên chiếc ghế bập bênh hồi tưởng lại mới cảm thấy cuộc đời này thật rực rỡ.

Những dòng suy nghĩ đan xen vào nhau, Ôn Nùng chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Ngày hôm sau Ôn Nùng có tiết học sớm, chưa đầy sáu giờ cô đã tỉnh giấc.

Trong phòng vẫn chỉ có một mình cô, Chu Tây Lẫm vẫn chưa quay về. Cô nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi thay quần áo.

Lúc đi đến lối ra vào, cô khựng lại một chút, cuối cùng vẫn để lại một tờ giấy ghi chú đè dưới chiếc cốc trên bàn trà: [Tôi đi học đây. Nùng.]

Không khí sáng sớm mang theo cái lạnh thấu xương, cơn gió mùa đông luôn tìm đủ mọi cách để lùa vào cổ áo.

Ôn Nùng quấn chặt chiếc khăn len, nhanh chân bước ra ngoài.

Cô không chú ý thấy một chiếc xe hơi màu đen vừa vặn từ xa chạy đến, đỗ lại ở một vị trí cách đó vài mét.

Cửa kính phía ghế lái hạ xuống, để lộ ra khuôn mặt trang điểm tinh tế nhưng lại ngập tràn sự sửng sốt và u ám của Ổ Nam.

Ánh mắt Ổ Nam ghim chặt lên người Ôn Nùng, từ bước chân có phần vội vã, đến những lọn tóc hơi rối bời, rồi lại quét qua cánh cổng khu chung cư phía sau lưng cô.

Một tia độc ác đầy khó tin ngay lập tức bò đầy nơi đáy mắt cô ta: “Ôn Nùng, mày giỏi lắm. Trông thì có vẻ ngây thơ vô hại, sau lưng lại là loại đ* bợm biết chui vào chăn của đàn ông cơ đấy.”

Ổ Nam nhìn chằm chằm vào bóng lưng gần như đã biến mất nơi góc cua của Ôn Nùng. Cô ta nghĩ đến điều gì đó, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi bất an tột cùng.

Chuyện năm đó, liệu cô có biết được gì không?

Cả người cô ta cứng đờ như có dòng điện chạy qua.

Ánh mắt cô ta nham hiểm đến mức như muốn chảy ra mực nước. Sau vài giây suy nghĩ, cô ta móc điện thoại ra, ngón tay dùng lực ấn mạnh lên màn hình. Vài giây sau cuộc gọi được kết nối, giọng nói của cô ta lập tức chuyển sang tông giọng nghẹn ngào đầy tủi thân: “Alo? Mẹ…”

“…”

Buổi học sáng hôm đó Ôn Nùng nghe giảng một cách lơ đãng.

Buổi trưa, cô hòa vào dòng người đi về phía nhà ăn, vừa mới lấy xong một phần cơm ngồi xuống thì điện thoại reo vang.

Trên màn hình nhấp nháy ba chữ “Chu Tây Lẫm”.

Trong lòng hơi thả lỏng, cô bắt máy: “Alo? Xong rồi à?”

“Ôn Nùng.” Đầu dây bên kia truyền đến lại không phải giọng của Chu Tây Lẫm, mà là chất giọng có phần dồn dập của Trình Hoắc: “Là tôi, Trình Hoắc đây. Anh Lẫm cậu ấy… xảy ra chút chuyện rồi, hiện tại đang ở bệnh viện thành phố.”

Trái tim Ôn Nùng bỗng chốc chìm xuống, bàn tay đang cầm đũa liền lạnh ngắt: “Có chuyện gì thế, cậu ấy làm sao vậy?”

“Trên đường làm nhiệm vụ quay về, hình như căn bệnh cũ của cậu ấy lại tái phát, cảm xúc biến động quá lớn, th* d*c, chân tay tê rần… Đưa đến bệnh viện thì bác sĩ bảo là bị nhiễm kiềm hô hấp. May mà phát hiện kịp thời, hiện tại đang ở phòng quan sát của khoa cấp cứu, đã tỉnh lại rồi, không có nguy hiểm gì lớn đâu. Có điều người trông hơi yếu…” Trình Hoắc nhanh giọng giải thích.

Ôn Nùng không kịp hỏi han thêm gì nữa, cũng chẳng màng ăn lấy một miếng cơm vừa mới lấy: “Tôi qua đó ngay đây.”

Cô chộp lấy chiếc túi xách rồi lao như bay ra ngoài.

Cô chạy đến phòng quan sát cấp cứu của bệnh viện, đẩy cửa bước vào, liền nhìn thấy Chu Tây Lẫm đang nửa tựa trên giường bệnh, sắc mặt so với bình thường vẫn nhợt nhạt hơn vài phần, bờ môi cũng không có chút máu nào.

Anh nhắm mắt, đôi lông mày nhíu chặt, trên mu bàn tay vẫn còn đang cắm kim truyền dịch.

Nghe thấy tiếng mở cửa, anh mở mắt ra, nhìn thấy người đến là cô, đáy mắt lướt qua một sự bực bội: “Mẹ nó, ai bảo cậu đến đây hả?”

Giọng anh khàn đặc, mang theo lửa giận, ánh mắt hung dữ quét về phía Trình Hoắc đang đứng bên cạnh: “Cậu nói cho cô ấy biết à?”

Trình Hoắc sờ mũi, có chút chột dạ.

Ôn Nùng đi tới bên giường, không thèm để ý đến sự hung hăng của anh, ánh mắt nhanh chóng lướt qua gương mặt có phần tiều tụy cùng chiếc ống truyền dịch trên tay anh, khẽ hỏi: “Cảm thấy thế nào rồi, bác sĩ nói sao?”

“Chết không nổi đâu.” Chu Tây Lẫm quay mặt đi chỗ khác: “Không cần cậu phải bận tâm, mau quay về trường học đi.”

Ôn Nùng không đáp lại lời anh, chỉ nhìn những giọt dịch trong chai truyền từng giọt từng giọt rơi xuống. Xung quanh vương vất mùi nước khử trùng nồng nặc, cô im lặng vài giây rồi mới nói: “Tôi đi mua chút gì đó cho cậu ăn.”

Không đợi anh từ chối, cô quay người bước ra ngoài.

Bước ra khỏi phòng bệnh, khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, Ôn Nùng tựa lưng vào bức tường lạnh ngắt, mới cảm thấy đôi chân mình có chút rã rời.

Sự bình tĩnh gượng ép vừa rồi ngay lập tức sụp đổ.

Cô ngước đầu lên, ra sức chớp chớp mắt, muốn ép ngược dòng chua xót đang cuộn trào trở lại.

Những lời của Trình Hoắc cứ vang vọng bên tai cô: “Bệnh cũ tái phát… cảm xúc biến động quá lớn… nhiễm kiềm hô hấp…”

Mẹ anh đã nhảy xuống biển tự tử ngay trước mặt anh năm anh mười hai tuổi.

Giờ đây, lý do anh dấn thân vào công việc cứu hộ cứu nạn, cứu rỗi biết bao nhiêu sinh mạng trên đời, có lẽ thực chất đều là muốn bù đắp cho việc năm mười hai tuổi đã không thể cứu rỗi được mẹ mình.

Thế nhưng, anh đã cứu vớt được nhiều người lên như vậy, rốt cuộc đã cứu vớt được chính bản thân mình của năm mười hai tuổi lên hay chưa?

Ôn Nùng hít một hơi thật sâu, đè nén những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, đi xuống nhà ăn của bệnh viện mua một bát cháo thanh đạm cùng mấy đĩa thức ăn kèm nho nhỏ.

Lúc quay trở lại phòng bệnh, bên trong chỉ còn lại một mình Chu Tây Lẫm.

Cô nghĩ thầm, chắc là Trình Hoắc đã bị anh đuổi đi rồi.

Ôn Nùng đặt hộp giữ nhiệt lên tủ đầu giường rồi mở nắp ra, hơi nóng từ thức ăn lập tức lan tỏa.

Chu Tây Lẫm liếc mắt nhìn qua, là cháo trắng, một phần đậu hũ sốt thịt băm được hấp mềm nhừ và một đĩa nhỏ rau xào thanh đạm.

Anh dời tầm mắt trở lại khuôn mặt cô, khẽ nâng tay ra hiệu bảo cô lại gần.

Ôn Nùng không hiểu ý anh cho lắm, nhưng vẫn nghe lời tiến lại bên giường.

Giây tiếp theo, cổ tay cô đột ngột bị một bàn tay lớn nóng bỏng, đầy lực lượng siết chặt. Cô hoàn toàn không kịp phòng bị, bị anh kéo mạnh một cái rồi ngã ngồi xuống mép giường.

Cánh tay anh cứng như gọng kìm, mạnh mẽ vòng qua eo cô, ôm chặt cô vào lòng.

Trên người anh vẫn vương vất mùi thuốc và nước khử trùng đặc trưng của bệnh viện, hòa lẫn với mùi hương lạnh lẽo vốn có. Ôn Nùng bị hành động đường đột này làm cho hơi ngơ ngác, cơ thể trong thoáng chốc cứng đờ.

“Ôn Nùng.” Anh tì cằm vào hõm cổ cô, giọng nói có chút nghẹn ngào, nghe qua có vẻ cô đơn.

Ôn Nùng: “Hửm?”

“Rốt cuộc là thế nào đây, kiếp trước cậu mắc nợ tôi à?” Anh nói.

Ôn Nùng ngẩn người: “…”

Anh siết chặt vòng tay, lực ôm lớn đến mức khiến cô hơi khó thở: “Nếu không thì sao lần nào cậu cũng phải hầu hạ tôi thế này.”

Ôn Nùng lặng đi, ngay sau đó không nhịn được mà bật cười.

Cảm giác lo lắng, căng thẳng thay anh suốt từ trưa đến giờ bỗng chốc nhờ câu hỏi mang theo chút hờn dỗi trẻ con này mà dịu đi rất nhiều.

Chu Tây Lẫm ngẩng đầu lên, đôi mắt thâm trầm nhìn vào mắt cô, giọng điệu nghiêm túc khác thường: “Hôm nay là lần cuối cùng.”

Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, Ôn Nùng đọc hiểu được ẩn ý của câu nói chưa nói hết câu:  Sau này đổi lại là tôi chăm sóc cậu.

Lòng cô ấm áp lạ thường, khẽ gật đầu: “Ừm, được.”

Yết hầu Chu Tây Lẫm khẽ lăn, ánh mắt lưu luyến trên đôi mắt cô. Lực tay anh có tức giậni lỏng ra một chút, nhưng vẫn ôm lấy cô không buông.

Cô dùng ánh mắt ra hiệu về phía hộp đồ ăn: “Đừng để nguội, ăn đi.”

Lúc này Chu Tây Lẫm mới chịu buông cô ra.

Hai người cứ thế ngồi trên chiếc giường bệnh chật hẹp, yên lặng chia nhau bữa trưa đơn giản.

Buổi chiều, kết quả của các hạng mục kiểm tra lần lượt có. Chu Tây Lẫm ngoại trừ cơ thể còn hơi yếu và căn bệnh tâm lý quanh năm ra thì không có gì đáng ngại. Bác sĩ kê cho ít thuốc rồi cho họ làm thủ tục xuất viện.

Bước ra khỏi cổng bệnh viện, cơn gió lạnh ùa thẳng vào mặt.

Chu Tây Lẫm bước lên đi trước cô nửa bước, che chắn bớt gió cho cô, hỏi: “Đi đâu?”

“Đến tiệm hoa đi. Mẹ tôi một mình làm không xuể.” Ôn Nùng nói.

Chu Tây Lẫm không nói gì, rất tự nhiên nắm lấy tay cô, dẫn cô đi về phía bãi đỗ xe.

Ôn Nùng nhìn hai bàn tay đang đan vào nhau, ánh mắt tối lại, khẽ mím môi.

Chu Tây Lẫm lái xe đưa Ôn Nùng đến tiệm hoa “Bình Tụ”.

Chiếc xe dừng lại bên lề đường, Ôn Nùng cởi dây an toàn: “Cảm ơn cậu.”

Chu Tây Lẫm bước xuống xe, tựa người vào mui xe.

Trước khi bước đi, Ôn Nùng không quên dặn dò: “Về nhà nhớ nghỉ ngơi cho khỏe, nhớ ăn uống và uống thuốc đúng giờ nhé.”

Chu Tây Lẫm gật đầu, không lên tiếng.

Ôn Nùng liền thu hồi tầm mắt, quay người đi về phía tiệm hoa, còn anh thì dõi mắt nhìn theo cho đến khi bóng dáng cô khuất sau cánh cửa tiệm.

Ôn Nùng đẩy cánh cửa kính của tiệm hoa ra, tiếng chuông gió kêu lên leng keng.

Ôn Tuyết Bình đang cúi đầu sắp xếp lại các cành hoa nghe tiếng liền ngẩng lên, nhìn thấy con gái, bà lại vô thức nhìn ra chiếc xe chưa rời đi ngoài cửa, cùng người đàn ông trẻ tuổi với khí chất kiêu ngạo đang đứng tựa bên hông xe, chân mày bà khẽ nhíu lại.

“Nùng Nùng, đó không phải là cậu Chu…” Ôn Tuyết Bình đặt nhành hoa trên tay xuống, đi ra đến cửa, nhìn theo chiếc xe của Chu Tây Lẫm chuyển bánh rời đi rồi mới thu hồi tầm mắt, lo lắng nhìn con gái.

“Chỉ là một người bạn tiện đường chở con về thôi ạ.” Ôn Nùng cầm chiếc tạp dề đeo vào người, cố giữ giọng điệu thật tự nhiên.

“Bạn?” Ôn Tuyết Bình rõ ràng không tin, ánh mắt tràn ngập nỗi lo lắng: “Nùng Nùng, mẹ không phải muốn can thiệp vào chuyện của con. Con thích kiểu người thế nào mẹ vốn không nên nói ra nói vào, thế nhưng…” Bà ngập ngừng một chút, như đang cân nhắc từ ngữ: “Cậu thanh niên này nhìn không giống kiểu người an phận, ánh mắt cậu ta hoang dại quá, cả khí chất trên người cậu ta nữa… Mẹ là người đi trước, mẹ sợ sau này con phải chịu thiệt thòi.”

Ôn Nùng lật tay nắm lấy bàn tay có phần thô ráp của Ôn Tuyết Bình, khẽ siết nhẹ đầy an ủi.

Cô có thể cảm nhận được sự bất an và xót xa của mẹ dành cho mình, thế nên khẽ xoa dịu: “Mẹ đừng lo lắng quá.” Giọng điệu cô rất bình thản: “Con biết mình đang làm gì mà. Cậu ấy không phải người xấu, ít nhất là đối với con.”

Dứt lời, cô mỉm cười, không giải thích gì thêm mà quay người đi cắt tỉa cành và thay nước cho một bó hoa hướng dương.

Nhìn bóng lưng gầy gò nhưng thẳng tắp của con gái, Ôn Tuyết Bình há miệng, cuối cùng đành nuốt những lời còn lại vào trong, có điều nét u sầu giữa hai hàng lông mày vẫn chẳng thể tan biến.

Hôm đó đơn đặt hàng khá nhiều, hai mẹ con bận rộn ở tiệm hoa đến tận khuya mới đóng cửa về nhà.

Trên đường đi, Ôn Tuyết Bình bảo dạo này bận tối tăm mặt mũi chẳng được nghỉ ngơi tử tế, sẵn tiện ngày mai Ôn Nùng không có tiết, buổi trưa hai mẹ con có thể cùng nhau làm bánh hẹ rán ăn, đến chiều mới mở cửa tiệm.

Ôn Nùng gật đầu đồng ý.

Chẳng hiểu sao kể từ lúc bước ra khỏi tiệm hoa, mí mắt phải của cô cứ giật liên hồi.

Ôn Tuyết Bình cũng vô thức đưa tay dụi dụi khóe mắt.

Ngay lúc sắp về đến khu nhà, Ôn Tinh Phương lại đổi số khác gọi điện đến. Ôn Tuyết Bình vừa bắt máy, sắc mặt liền sa sầm xuống, không chút do dự bấm ngắt cuộc gọi.

Bà và Ôn Nùng nhìn nhau.

Một cảm giác bất an không tên giống như loài dây leo lạnh ngắt, lặng lẽ quấn chặt lấy trái tim của hai mẹ con.

Trưa ngày hôm sau, ánh nắng chan hòa, đúng vào khung giờ tan tầm và tan học đông đúc nhất của khu chung cư.

Ôn Nùng và Ôn Tuyết Bình xách theo mớ hẹ tươi cùng rau củ vừa mới mua, vừa đi tới cổng khu nhà thì bước chân đã bị đóng đinh ngay tại chỗ bởi cảnh tượng trước mắt.

Ôn Tinh Phương cùng gã chồng mặt đầy thịt Ô Chí Quốc giống như hai vị ôn thần, đang đứng chặn ngay lối vào khu chung cư.

Ôn Tinh Phương mặc một chiếc áo phông lông vũ có màu sắc lòe loẹt, trông vô cùng quê mùa, hai tay chống nạnh, dùng chất giọng chua lè xé toạc bầu không khí yên ả của buổi trưa: “Bà con lối xóm tới đây mà xem này! Tới mà phân xử giùm tôi với…”

Cái điệu bộ này rõ ràng là đã đứng ồn ào ở cổng khu nhà từ rất lâu rồi.

Ôn Tuyết Bình thấy vậy, vội vàng kéo tay Ôn Nùng, ra hiệu: “Chúng ta mau đi thôi, đừng để nó nhìn thấy!”

Ôn Nùng lật tay vỗ lên mu bàn tay mẹ: “Mẹ nhìn dáng vẻ này của dì ta mà xem, không giống như đi tay không đến đâu. Đã công khai làm loạn thế này chứng tỏ dì ta quyết tâm muốn bôi nhọ danh tiếng của hai mẹ con mình rồi. Chúng ta không thể khoanh tay đứng nhìn, mặc cho họ bôi tro trát trấu vào mặt được.”

Đáy mắt Ôn Tuyết Bình hiện lên sự kháng cự và sợ hãi: “Nhưng mà…”

Lời còn chưa dứt, đột nhiên có một bóng người lao xộc tới!

Ôn Tinh Phương vừa chửi bới vừa văng cả nước bọt, ngón tay suýt chút nữa đã chọc thẳng vào mặt Ôn Tuyết Bình: “Mọi người nhìn xem này, đây chính là bà chị tốt Ôn Tuyết Bình của tôi đấy! Còn cả đứa con gái ngoan Ôn Nùng của chị ta nữa! Toàn là một lũ lòng muông dạ thú, ăn cháo đá bát!”

Gương mặt Ôn Tuyết Bình trắng bệch không còn giọt máu, cả người run cầm cập: “Cô ăn nói hàm hồ cái gì đó!”

“Tôi ăn nói hàm hồ á?” Giọng Ôn Tinh Phương càng cao hơn: “Năm đó chị đi tù, là ai đã giúp chị nuôi nấng đứa con gái này? Hả? Là ai đã lo cho Ôn Nùng miếng ăn cái mặc, tiền nong đi học?”

“Đi tù á?” Những người vây quanh xem náo nhiệt lập tức bắt thóp được từ khóa.

“Đây không phải là bà chị ở tòa nhà số một sao, chị ta từng đi tù à.” Có người bắt đầu xì xào bàn tán.

Nhìn thấy phản ứng của đám đông, Ôn Tinh Phương càng được nước lấn tới, chống nạnh ngửa cổ, chĩa cằm lên trời: “Đúng thế đấy, chị ta từng đi tù, chị ta là kẻ giết người! Người đàn bà độc ác này đã g**t ch*t chồng mình! Sau khi chị ta đi tù, chính là người làm em gái như tôi đây đã gạt đi mọi lời khuyên ngăn để chăm sóc con gái chị ta! Nhà chúng tôi lúc đó cũng khổ lắm chứ, phải thắt lưng buộc bụng mới nuôi nổi đứa con gái của kẻ giết người này đấy!”

“Cô!” Ôn Tuyết Bình tức đến mức đôi môi run rẩy, một câu cũng không thốt lên lời.

Chuyện năm xưa chính là vết thương lòng sâu nhất của bà, vậy mà lúc này lại bị chính em gái ruột của mình công khai rạch một đường trước mặt bao người, còn bị tạt lên những gáo nước bẩn độc địa đến thế.

Ô Chí Quốc đứng bên cạnh phụ họa, chất giọng thô thiển, khàn đặc ra sức gào lên: “Đúng thế! Lũ ăn cháo đá bát! Nếu không có nhà chúng tôi thì con gái chị đã chết đói bờ chết bụi ngoài đường từ lâu rồi! Bây giờ hay chưa, cuộc sống khấm khá lên một cái là đá văng lũ họ hàng nghèo này đi, đến một chút ơn nghĩa cũng không thèm màng tới! Người ta hỏi mượn tí tiền để xoay xở công việc mà làm như đòi mạng các người không bằng!”

Xung quanh đã vây kín người xem, có những ông già bà lão vừa đi chợ mua rau về, có học sinh đi học về ngang qua, còn có không ít cư dân vừa mới tan làm. Có người chỉ trỏ, có người lộ vẻ khinh bỉ, thậm chí có vài kẻ hiếu kỳ đã móc điện thoại ra bắt đầu quay video.

Ôn Nùng nhìn cơ thể như sắp đổ sụp của mẹ, nhìn hai gương mặt vặn vẹo vì tham lam và oán hận của vợ chồng Ôn Tinh Phương, rồi lại nhìn những ánh mắt hoặc hiếu kỳ, hoặc lạnh lùng, hoặc hả hê của đám đông xung quanh… Một ngọn lửa giận dữ xộc thẳng l*n đ*nh đầu cô.

Cô đột ngột đặt mạnh mớ đồ đạc trên tay xuống, rảo bước lao lên phía trước, đứng chắn trước người Ôn Tuyết Bình, lớn tiếng quát những người đang chĩa điện thoại về phía này: “Đừng quay nữa!”

Nói xong cô quay phắt sang nhìn Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc, giọng nói vì tức giận mà hơi run rẩy, nhưng lại vô cùng đanh thép rõ ràng: “Hai người mắc gì phải ở đây đổi trắng thay đen, ngậm máu phun người bôi nhọ mẹ tôi! Năm đó nuôi dưỡng tôi, mẹ tôi đã gửi tiền cho hai người đàng hoàng. Những năm qua, số tiền hai người lấy đủ mọi danh nghĩa để vòi vĩnh, chúng tôi kiện hai người tội tống tiền, cưỡng đoạt tài sản đều đã thành lập tội danh rồi, vậy mà hai người vẫn ngựa quen đường cũ, không biết hối cải!”

Mấy câu cuối cùng, Ôn Nùng cố tình nâng cao tông giọng, chính là muốn dùng gậy ông đập lưng ông cho bà con lối xóm cùng nghe thấy.

Dứt lời, cô đón lấy ánh mắt của Ôn Tinh Phương, giơ cao chiếc điện thoại lên nói: “Nếu hai người đã không chịu hối cải, vậy thì bây giờ tôi báo cảnh sát!”

“Báo cảnh sát à? Mày báo đi!” Ôn Tinh Phương dứt khoát ngồi bệt xuống đất, vừa đấm đùi vừa gào khóc ăn vạ, tiếng khóc càng lúc càng thê lương, chói tai: “Cảnh sát đến thì càng tốt! Để cảnh sát phân xử xem cái lũ ăn cháo đá bát, vong ơn bội nghĩa này đối xử với ân nhân thế nào!”

“…”

Những lời lẽ dơ dáy, những câu nguyền rủa độc địa giống như những trận mưa đá bẩn thỉu, xối xả nện thẳng xuống đầu hai mẹ con.

Ôn Tuyết Bình nhìn người em gái ruột đang ngồi bệt dưới đất giãy nảy ăn vạ, nhìn vô số đôi mắt đang đổ dồn về phía mình, tai nghe thấy những lời bôi nhọ và bàn tán không lọt tai, rồi lại nhìn bóng lưng đang ra sức gồng lên để bảo vệ mình của con gái, một bóng lưng tuy thẳng tắp nhưng lại gầy gò, đơn độc đến tội nghiệp.

Những nhục nhã, đau đớn, thất vọng, tủi hờn và cả sự tội lỗi tích tụ hơn mười năm nay… Khoảnh khắc này đã chạm tới giới hạn chịu đựng, giống như một trận lũ quét vỡ bờ, trong tích tắc đánh sập hoàn toàn phòng tuyến cuối cùng của bà.

Mắt bà bỗng tối sầm lại, cơ thể chao đảo vài cái rồi ngã thẳng ra phía sau.

“Mẹ.”

Tiếng hét thất thanh xé lòng của Ôn Nùng trong phút chốc lấn át toàn bộ những âm thanh hỗn tạp xung quanh.

Cô lao đến quỳ rạp xuống đất ôm lấy cơ thể Ôn Tuyết Bình, gào lên: “Mau gọi 120 đi!”

Nói xong, cô ngoảnh đầu lại, ánh mắt xuyên qua đám đông, ghim thẳng những tia nhìn căm hận như muốn rạch nát xương tủy vào hai vợ chồng Ôn Tinh Phương.