Chương 20 - Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Đến khi Ôn Nùng rời khỏi sân thượng đi xuống lầu, cô mới nghe mọi người xôn xao bảo Chu Tây Lẫm đã vội vã rời đi từ lâu.

Ôn Nùng cũng không muốn nán lại thêm, một lát sau cô liền cùng Tần Chân rời khỏi bữa tiệc.

Ánh đèn đường lướt qua kính chắn gió thành từng vệt dài màu vàng ấm áp. Tần Chân vừa lái xe vừa liếc nhìn Ôn Nùng đang giữ im lặng, hướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ từ ghế phụ.

“Đúng rồi.” Tần Chân như sực nhớ ra điều gì: “Phía Ô Nam có động thái mới đấy.”

Ôn Nùng thu hồi tầm mắt, quay sang nhìn Tần Chân với ánh mắt dò hỏi.

“Bạn tớ bảo Ô Nam hiện đang là nhà thiết kế mới nổi được trọng dụng nhất ở studio Bồ Câu Đen. Trong khi đó, Blake Lưu – nhà thiết kế thuộc studio Quạ Trắng cùng công ty – lại liên tục xảy ra mâu thuẫn với cô ta, mùi thuốc súng giữa hai bên nồng nặc lắm.”

Nói đến đây, Tần Chân khựng lại một chút như để ẩn ý: “Trước Tết là thời điểm chốt bản thiết kế, đến lúc đó chắc chắn sẽ có một trận chiến không thể tránh khỏi.”

Ôn Nùng lặng lẽ lắng nghe, những ngón tay mảnh khảnh vô thức miết nhẹ lên mép dây an toàn, khẽ gật đầu: “Khi cần thiết, chúng ta có thể hẹn gặp Blake một chuyến.”

Ánh mắt Tần Chân sáng lên: “Không thành vấn đề, để tớ đi thám thính tình hình, hoặc là… mượn gió bẻ măng.”

“…”

Về đến nhà, phòng của Ôn Tuyết Bình vẫn còn sáng đèn. Nghe thấy tiếng động, bà liền bước ra hỏi cô đi chơi có vui không.

Đối với điều này, Ôn Nùng luôn cảm thấy vô cùng an lòng. Nhà là nơi luôn để lại cho ta một ngọn đèn, có mẹ ở đây, dù muộn thế nào cũng có người đợi cô trở về.

Cô bảo đi chơi khá vui, Ôn Tuyết Bình mới yên tâm đi ngủ.

Sau đó, Ôn Nùng cũng trở về phòng mình.

Cô tìm tài khoản Wechat của Chu Tây Lẫm.

Đầu ngón tay cứ chạm vào rồi lại rụt về trước khung trò chuyện, từ đầu đến cuối vẫn không gõ một chữ nào. Do dự một lát, cô lật tìm trong album ảnh một bức hình chụp tập tản văn của Chương Tuyết, đăng lên vòng bạn bè kèm dòng trạng thái: Rất mong chờ cuộc gặp ngày mai.

Ngày hôm sau, tại hiệu sách tầng một trung tâm thương mại Hằng Long.

Buổi ký tặng sách của Chương Tuyết đang diễn ra vô cùng rầm rộ.

Nữ nhà văn vốn nổi tiếng với văn phong tĩnh lặng, chất phác. Hôm nay cô ấy mặc một chiếc sườn xám màu trắng ngọc trai, bản thân cô ấy cũng toát lên khí chất dịu dàng, nụ cười tràn đầy nét thân thiện.

Hiện trường có rất đông độc giả, bầu không khí náo nhiệt nhưng vô cùng trật tự. Ôn Nùng và Trần Chi Hành xếp hàng trong dòng người, hai người khẽ trò chuyện với nhau, bầu không khí rất hài hòa. Khi đến lượt bọn họ, Ôn Nùng liền đưa cuốn sách mình vừa mua lên.

Chương Tuyết ngước đầu, vừa nhìn thấy Ôn Nùng, ánh mắt cô ấy liền sáng bừng lên, nở nụ cười đầy kinh ngạc: “Em là… Ôn Nùng?”

Ôn Nùng có chút bất ngờ, buột miệng hỏi: “Cô biết em ạ?”

“Từ hồi em mới đăng tản văn trên tạp chí “Truyền Kỳ” là cô đã biết đến em rồi. Sau này cuốn tiểu thuyết “Thành phố cô đơn” của em xuất bản, cô còn đặc biệt ra hiệu sách mua một quyển đấy.” Chương Tuyết mỉm cười nói.

Ôn Nùng cảm thấy vô cùng vinh hạnh, vội vàng lên tiếng cảm ơn.

Hai người trò chuyện ngắn gọn vài câu, có chút cảm giác đồng điệu, mến mộ tài năng của nhau, Chương Tuyết thậm chí còn chủ động đề xuất trao đổi sách có chữ ký cho nhau.

Sau khi buổi ký tặng kết thúc, Trần Chi Hành đề nghị ghé vào quán Starbucks ngay bên cạnh ngồi một lát. Nếu là bình thường thì có lẽ Ôn Nùng sẽ không nhận lời, nhưng hôm nay tâm trạng cô đang rất tốt nên liền vui vẻ đồng ý.

Hai người đẩy cánh cửa kính dày cộm của quán Starbucks, hơi ấm và hương cà phê ngào ngạt lập tức phả vào mặt.

Họ cùng đi về phía quầy gọi món mà không một ai chú ý thấy ở một cửa hàng thời trang nam xa xỉ đối diện xéo quán Starbucks, có hai bóng dáng cao lớn đang đứng trước tủ kính trưng bày.

Chu Tây Lẫm là bị Đại Tề lôi đi dạo phố.

Dạo gần đây Đại Tề bị gia đình sắp xếp đi xem mắt, người nhà cứ chê thân hình cơ bắp cuồn cuộn cộng với quả đầu húi cua của cậu ta trông quá giống tướng cướp, sẽ khiến các cô gái chạy mất dép. Mà Chu Tây Lẫm lại nổi tiếng là người có gu ăn mặc, thế là Đại Tề liền kéo anh đi theo làm quân sư để thay đổi hình tượng.

Lúc đầu Chu Tây Lẫm không chịu đi, nhưng sau đó không biết thế nào lại đại phát từ bi gật đầu đồng ý.

“Anh Lẫm, anh xem chiếc áo khoác gió này thế nào? Nhìn em có vẻ tri thức, nho nhã hơn chút nào không?” Đại Tề cầm chiếc áo măng tô màu kaki lên ướm thử.

Chu Tây Lẫm lơ đãng “Ừ” một tiếng, tầm mắt anh đã khóa chặt vào hai bóng người vừa bước vào quán Starbucks đối diện.

Anh mới để ý thấy chàng trai kia mặc một chiếc áo len màu trắng sạch sẽ, bên ngoài khoác chiếc áo măng tô màu be, vóc dáng gầy gò thanh tú, khí chất ôn hòa, nho nhã, toàn thân đều toát lên vẻ sạch sẽ, đậm chất thư sinh của người chưa trải sự đời.

Cũng không biết cậu ta đã nói cái gì với Ôn Nùng.

Ôn Nùng cứ thế lắng nghe, khóe môi còn lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

Trông vô cùng hòa hợp, cũng vô cùng đẹp đôi.

Chu Tây Lẫm sực tỉnh, anh quay đầu nhìn lại bản thân trong chiếc gương lớn: Áo khoác đen, quần đen, bốt ngắn màu đen, toàn thân như muốn tỏa ra khí đen đến nơi.

Ánh mắt Chu Tây Lẫm bỗng chốc trầm xuống, nét hoang dã và cứng cỏi giữa hai hàng lông mày ngay lập tức tụ lại thành một cơn bão táp, tựa như giông bão sắp sửa ập đến.

“Đại Tề!” Giọng anh vang lên đầy lạnh lùng, nghiêm nghị.

“Hả? Anh Lẫm, chiếc này không được à?” Đại Tề ngơ ngác quay đầu lại.

“Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa quán Starbucks kia cho tôi.” Quai hàm Chu Tây Lẫm căng ra, ánh mắt găm chặt vào hướng đối diện: “Đừng để Ôn Nùng chạy mất.”

“Hả?” Đại Tề nghệt mặt ra, hoàn toàn chả hiểu gì.

Nhưng vừa nhìn thấy sắc mặt nghiêm túc của Chu Tây Lẫm, cậu ta lập tức gật đầu: “À, ok.”

Chu Tây Lẫm không nói nhảm thêm nữa, anh đảo mắt quét qua cửa hàng một lượt rồi lập tức quay người bước đi.

Ở một diễn biến khác bên trong quán Starbucks, Ôn Nùng và Trần Chi Hành vừa mới gọi món xong. Vì trung tâm thương mại có buổi ký tặng sách cộng thêm vào ngày cuối tuần nên người đợi lấy đồ rất đông, hai người liền đứng né sang một bên để trò chuyện.

Xếp hàng khoảng mười phút mới đến lượt số đơn hàng của họ.

Trần Chi Hành là người tinh tế, liền vội nói: “Để tớ ra lấy cho, cậu cứ đứng đây đợi đi.”

Ôn Nùng nhìn biển người đông đúc phía trước bèn gật đầu đồng ý.

Ngay khi Trần Chi Hành vừa quay người đi, Ôn Nùng đột nhiên cảm thấy cổ tay mình bị một bàn tay to lớn, ấm áp và đầy lực lượng thô bạo túm chặt lấy.

Cô giật bắn mình, quay đầu lại liền đâm sầm vào một đôi mắt thâm sâu như muốn nuốt chửng lấy cô.

Trái tim cô run lên bần bật.

Vì mải mê chìm đắm trong niềm vui của buổi ký tặng sách mà Ôn Nùng đã hoàn toàn quăng ba chữ Chu Tây Lẫm ra sau đầu.

Thế nên khi Chu Tây Lẫm lù lù xuất hiện trước mặt, cô không cách nào che giấu nổi sự kinh hoàng của mình.

“Cậu…” Ôn Nùng vừa định mở miệng liền bị anh thô bạo lôi tuột ra ngoài quán, động tác nhanh đến mức suýt chút nữa khiến cô lảo đảo vấp ngã.

Ôn Nùng theo bản năng liếc nhìn về phía Trần Chi Hành, vội hỏi: “Chu Tây Lẫm, cậu đang làm gì thế hả?”

Cô cố gắng giãy giụa nhưng cánh tay anh cứng như gọng kìm, không mảy may suy chuyển.

Trước ánh mắt kinh ngạc của những người xung quanh, cô bị anh nửa kéo nửa lôi ra khỏi quán Starbucks.

Ra đến cửa, bước chân anh vẫn không hề dừng lại, anh kéo cô vào một cánh cửa nhỏ trong trung tâm thương mại. Sau khi vào trong, anh lại đẩy tiếp một cánh cửa nặng nề khác, bên trong là một lối cầu thang bộ có ánh sáng mờ tối, thoang thoảng mùi xi măng và bụi bặm.

Một tiếng “rầm” vang lên, cánh cửa đóng sầm lại, cách biệt hoàn toàn với sự náo nhiệt bên ngoài, chiếc đèn cảm ứng âm thanh tỏa ra ánh sáng trắng.

Ngay sau đó, anh thô bạo ép mạnh cô vào góc tường ngay bên dưới tấm biển chỉ dẫn thoát hiểm màu xanh lá. Anh hoàn toàn giam cầm cô giữa bóng hình cao lớn của mình và bức tường. Trong không gian chật hẹp, sự giận dữ mãnh liệt cùng mùi thuốc khói nồng đậm đầy nam tính trên người anh bao lấy cô, khiến cô gần như không thể thở nổi.

Ôn Nùng tựa lưng vào bức tường lạnh ngắt, trái tim đập loạn liên hồi.

Cô biết chắc chắn là anh đã nhìn thấy Trần Chi Hành rồi.

Cô suy tính hai giây, ngửa đầu lườm anh: “Chu Tây Lẫm, cậu phát điên gì thế.”

Chu Tây Lẫm cúi thấp đầu xuống, hơi thở nóng rực suýt chút nữa phả thẳng lên môi cô.

Ngay khi Ôn Nùng nghĩ rằng anh sẽ nổi giận mà chất vấn điều gì đó thì anh lại đột ngột nhếch khóe môi, nở một nụ cười đầy âm u. Anh lùi lại ba bước, dang rộng hai tay ra như thể đang trưng bày một cái gì đó.

Chiếc đèn cảm ứng âm thanh vụt tắt.

Anh liền dậm dậm chân, ánh đèn lại một lần nữa sáng lên.

Sau đó anh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt như có móc câu, trượt từ đôi mắt đang hoảng hốt của cô xuống làn môi đang mím chặt, hỏi từng câu từng chữ vô cùng rõ ràng: “Thế này đã tính là ngoan chưa?”

Ôn Nùng ngơ ngác.

Vài giây sau, đồng tử cô khẽ co rụt lại.

Lúc này cô mới phát hiện hôm nay anh vậy mà lại mặc một chiếc áo len màu trắng, bên dưới phối với quần jeans xanh và giày thể thao.

Gương mặt cô bỗng chốc đỏ bừng lên.

Bởi vì khi tầm mắt quét qua, cô sững sờ nhìn thấy trên gấu của chiếc áo len màu trắng mới tinh kia vẫn còn treo một chiếc mác giấy nhỏ xíu chưa kịp cắt bỏ.

Trong lòng cô đã dậy lên một trận sóng thần dữ dội. Vì cõi lòng quá đỗi xáo động nên dù cô đã cố sức kìm nén, giọng nói phát ra vẫn mang theo vài phần run rẩy: “Tôi không biết cậu đang nói gì cả.”

Chu Tây Lẫm đột ngột áp sát lại gần, thân hình cao lớn mang theo áp lực cực kỳ khủng khiếp bao trùm xuống. Ôn Nùng né người ra sau, ngay khoảnh khắc tấm lưng chạm vào vách tường, anh đột nhiên đưa tay nâng lấy hai bên má cô.

Hơi thở cô lập tức ngưng bặt, hàng lông mi dài rậm rạp khẽ chớp liên tục.

Cô cứ ngỡ giây tiếp theo, đôi môi của anh sẽ thô bạo nghiền nát môi cô.

Nào ngờ anh chỉ dùng phần thịt ngón tay vương chút chai sạn nhẹ nhàng gạt đi vài lọn tóc đang bết dính vì mồ hôi bên má cô. Sau đó, anh thâm trầm nhìn cô, nói gằn từng chữ vào tai cô: “Ôn Nùng, cậu nghe cho rõ đây. Tôi không quan tâm trong lòng cậu hiện tại đang tính toán những gì, cũng chẳng màng việc cậu tiếp cận tôi là vì mục đích gì. Nhưng một khi cậu đã trêu chọc tôi, đã từng trao cho tôi những điều tốt đẹp đó thì sau này cậu bắt buộc phải tiếp tục đối xử tốt với tôi! Chỉ được tốt với một mình tôi! Mãi mãi tốt với tôi! Không được phép đối xử tốt với kẻ khác!”

Không khí như thể đông cứng lại.

Những chữ “tốt” liên tiếp vang lên giống như những viên đá ném vào lòng hồ, khiến cõi lòng cô gợn lên từng vòng sóng xao động khó tả.

Đây là lần đầu tiên cô có một cảm giác mãnh liệt muốn khóc òa lên khi đối diện với anh.

Nước mắt đã dâng đầy lên tận hốc mắt.

Thế nhưng Ôn Nùng đã cứng rắn nuốt ngược vào trong.

Cô là một Ôn Nùng từng bị cuộc đời làm cho tổn thương đến mức thương tích đầy mình, rồi lại phải lầm lũi một mình tự l**m láp vết thương, nỗ lực tự chắp vá bản thân thành một hình hài nguyên vẹn. Cô là một Ôn Nùng năm này qua năm khác đã học được cách chôn giấu tình yêu sục sôi của mình vào sâu tận nơi trái tim, dùng một chiếc lồng kính vô hình để bảo vệ chính mình.

Cô không cho phép bản thân vào thời khắc mấu chốt thế này lại tự làm hỏng chuyện.

Chính vì quá yêu nên tuyệt đối không được phép thất bại.

Cô cụp mắt, hàng mi dày rậm đổ một bóng râm nho nhỏ dưới mắt. Đến khi ngước mắt lên một lần nữa, trong đôi mắt trong trẻo lạnh lùng ấy chỉ còn lại sự xa cách: “Chu Tây Lẫm, cậu thật vô lý.”

Bàn tay đang bấu lấy cằm cô của Chu Tây Lẫm khẽ siết chặt hơn, các khớp ngón tay hơi bợt trắng. Nhìn sự xa cách nơi đáy mắt cô, một sự sốt ruột, bức bối khó tả bỗng chốc chiếm trọn lấy anh.

Anh không cần cô phải vì anh mà mê muội đến thần hồn điên đảo, chỉ là cái kiểu tình cảm lúc gần lúc xa, khi nồng nàn khi lạnh nhạt này của cô khiến anh cảm thấy vô cùng mất kiểm soát.

Mà anh thì lại ghét nhất là sự mất kiểm soát.

“Lý lẽ?” Anh cười khẩy một tiếng, nhưng đáy mắt lại chẳng có lấy một chút ý cười: “Ôn Nùng, tôi đối xử với cậu đã là quá mức lý lẽ rồi đấy.”

Ôn Nùng nhất thời cạn lời, cô quay mặt đi chỗ khác.

Thế nhưng anh lại đột ngột cúi đầu xuống, chóp mũi suýt chút nữa là chạm vào trán cô. Hơi thở nóng hổi phả bôm bốp lên mặt cô, anh lạnh giọng bảo: “Nhìn tôi.”

Ôn Nùng bị ép phải ngẩng đầu lên, đâm sầm vào đôi mắt sâu hoắm không thấy đáy của anh.

Bên trong đó đang cuộn trào quá nhiều thứ cảm xúc hỗn độn, tức giận, cố chấp, chiếm hữu, nhẫn nhịn, mỉa mai…

“Chu Tây Lẫm, cậu làm tôi đau.” Cô khẽ lên tiếng, trong giọng nói mang theo một chút tủi thân, nhưng lại giống như một lời cảnh báo hơn.

Thân hình Chu Tây Lẫm khẽ khựng lại. Anh nhìn xuống cổ tay trắng ngần của cô do anh dùng lực nên đã hằn lên những vệt đỏ nhạt, ánh mắt liền tối sầm lại. Anh đứng thẳng người dậy, thu hồi lại đôi tay đang chống trên tường, vóc dáng cao lớn đột ngột lùi ra xa, không khí một lần nữa được lưu thông.

Anh lùi lại một bước, hai bước, cho đến bước thứ ba mới dừng lại.

Anh nhìn cô, ánh mắt âm uy: “Được, con mẹ nó, tôi không ép cậu nữa. Đi hay ở, tự cậu quyết định.”

Cơ thể Ôn Nùng khẽ chao đảo.

Cô hoàn toàn hiểu rõ câu nói này của Chu Tây Lẫm có nghĩa là gì.

Nếu ở lại, giữa bọn họ vẫn còn cơ hội.

Nếu rời đi, bọn họ xem như chấm dứt.

Cô hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải thẳng lưng lên.

Cô đáng lẽ ra phải sớm nhận thức được một người đàn ông như Chu Tây Lẫm từ trước đến nay chưa bao giờ thiếu con gái theo đuổi, không thiếu con gái dỗ dành. Có lẽ chiêu trò cố tình tỏ ra lạnh lùng kia của cô có thể khiến anh nhìn bằng con mắt khác, nhưng đó cũng chỉ là sự hứng thú nhất thời mà thôi.

Anh không có được cô, nói cách khác, không ngủ được với cô thì cũng đã mất sạch kiên nhẫn rồi.

Anh đã không còn rảnh rỗi để chơi đùa cùng cô nữa rồi.

Ôn Nùng nhìn anh một cái thật sâu, ánh mắt ấy không chất chứa quá nhiều cảm xúc. Sau đó cô dứt khoát quay người đi, không thèm nhìn lại biểu cảm của anh thêm một lần nào, cũng không hé môi nói thêm một chữ nào.

Hai bàn chân giẫm lên mặt sàn, mỗi một bước đi đều như đang giẫm lên đầu lưỡi dao, đau đớn đến mức khiến cô gần như nghẹt thở.

Khoảnh khắc này, cô đã hiểu rõ một chân lý.

Kẻ yêu thầm không phải vì quá mức tự ti mới lựa chọn yêu thầm, mà thực chất chính vì lòng tự trọng quá cao nên mới chọn cách yêu thầm.

Vì muốn giữ vẻ bình tĩnh trước mặt người đó, nên mới chôn vùi tất cả những cảm xúc cuộn trào vào sâu nơi đáy lòng. Thà rằng không có được chứ nhất quyết không để bản thân là kẻ chịu mất đi trước, thà rằng trong lòng tự mắng mình hèn mọn như một con chó chứ tuyệt đối không để lộ ra một chút yếu thế nào trước mặt người ta.

Ôn Nùng mỉm cười.

Cô dùng lực kéo banh cánh cửa ra.

Ánh sáng từ trung tâm thương mại bên ngoài tràn ngập vào trong, cô không một chút do dự nhấc chân, bước qua cánh cửa đó.

Chu Tây Lẫm vẫn giữ nguyên tư thế cũ, không quay đầu, không níu kéo, chỉ đứng trơ trọi ở đó, bất động như tượng đá.

Một hồi lâu sau, một tiếng cười khẩy mang theo sự tự giễu mới khẽ thoát ra từ cổ họng anh.

*

Cy: Ảnh gia trưởng 🤧