Hải Châu vào lúc sáng sớm mang theo vẻ trong lành, mát lạnh sau một đêm được những giọt nước mưa gột rửa.
Ôn Nùng đẩy cánh cửa tòa chung cư bước ra, một luồng gió lạnh cuốn theo hơi ẩm phả ngay vào mặt, cô mới nhận ra nửa đêm qua trời đã đổ mưa. Cô quấn chặt chiếc khăn len rồi rảo bước ra ngoài. Thế nhưng vừa đi đến cổng khu dân cư, bước chân cô bỗng khựng lại.
Chiếc xe Mercedes-Benz G-Class màu đen đỗ ở đó quá mức nổi bật.
Chu Tây Lẫm với vóc dáng cao ráo đang tựa hờ bên cửa xe cũng vậy.
Hôm nay anh mặc một chiếc áo khoác măng tô bằng len cashmere màu xám đậm, bên trong là chiếc áo len cổ lọ màu đen đơn giản. Anh hơi cúi đầu, những sợi tóc lòa xòa không quá dài trước trán vì góc độ mà che khuất một phần lông mày và đôi mắt, khiến toàn thân anh toát lên cảm giác cô đơn.
Ôn Nùng lấy lại bình tĩnh rồi rảo bước đi về phía anh.
Như thể cảm nhận được có người đang tiến lại gần, Chu Tây Lẫm ngước mắt lên, ánh mắt hờ hững rơi trên gương mặt cô.
Anh đứng thẳng người, nhìn cô tiến lại gần mà không nói lời nào. Cô có thể thấy rõ trong đôi mắt anh vương vài tia máu đỏ.
“Sao cậu lại đến đây?” Ôn Nùng đứng trước mặt anh, giọng nói mang theo chút khàn đặc đặc trưng của buổi sớm mai.
Chu Tây Lẫm nhìn cô chằm chằm, ánh mắt không đậm không nhạt, giọng nói khàn đặc sau trận ốm: “Cậu cứ thử gặp cảnh có người cả đêm không thèm bắt máy xem cậu có sốt ruột không.”
Hơi thở của Ôn Nùng bỗng nghẹn lại một nhịp, một góc nào đó trong tim như vừa có một chiếc lông vũ khẽ lướt qua.
Cô im lặng một lát rồi mới hỏi tiếp: “Sao cậu biết khi nào tôi ra ngoài?”
Chu Tây Lẫm nhếch môi, nở một nụ cười lạnh lẽo: “Chính vì không biết…” Anh khựng lại, giọng điệu hờ hững: “… Nên mới đợi cả đêm.”
Ôn Nùng hơi ngẩn ra, lồng ngực lập tức dâng lên một cảm giác xót xa, nghẹn ngào khó tả. Nhìn thấy những vệt nước mưa còn đọng trên thân xe của anh, lại nhìn quầng thâm nơi mắt anh, rồi nghĩ đến chuyện tối qua ở nhà anh, anh rõ ràng đã bênh vực cô.
Trong phút chốc, cô không khỏi động lòng. Ánh mắt nhìn anh không còn che giấu nữa, mà đã tự hiện ra vài phần dịu dàng: “Cậu đến tìm tôi làm gì thế?”
“Đón cậu đi tiêm.” Anh trả lời một cách hiển nhiên, tầm mắt dời xuống vị trí dán băng gạc truyền nước hôm qua trên mu bàn tay cô, nơi đó vẫn còn vương lại một vết bầm tím nhạt.
Ôn Nùng theo bản năng cuộn nhẹ các ngón tay lại: “Phải đến chiều tôi mới tiêm được, buổi sáng tôi có tiết học.”
Lông mày Chu Tây Lẫm khẽ nhướng lên: “Quên mất cậu vẫn còn là sinh viên.”
“Ừm, thế nên tôi phải đi học đây.” Ôn Nùng vừa nói vừa lấy điện thoại ra xem giờ.
“Thế thì vừa khéo.” Chu Tây Lẫm kéo cửa xe ra, động tác vô cùng tự nhiên: “Tôi đưa cậu đi.”
“Ừm… được thôi.” Lần này Ôn Nùng không từ chối nữa.
Cô cúi người ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn rồi nhìn về phía trước, giống như tiện miệng mà gợi ý: “Vốn dĩ tôi định đi xe buýt, nhưng vì cậu đưa đi và thời gian vẫn còn sớm, hay là chúng ta cùng ăn sáng nhé?”
Chu Tây Lẫm nổ máy xe, động cơ phát ra những tiếng gầm rú trầm thấp. Anh nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, tùy hứng gật đầu: “Được thôi.”
“Tôi biết có một quán đậu hũ ngon lắm.” Ôn Nùng đọc một địa chỉ.
Chu Tây Lẫm một tay giữ vô lăng, tư thế thả lỏng, mắt nhìn thẳng phía trước, thuận miệng hỏi: “Đậu hũ ngọt hay mặn?”
“Chắc loại nào cũng có.” Ôn Nùng trả lời.
“Ừ.” Anh đáp lại một tiếng.
Chiếc xe dừng lại trước một ngọn đèn đỏ.
Ôn Nùng hỏi: “Cậu thích ăn ngọt hay mặn?”
Ngón tay Chu Tây Lẫm khẽ gõ nhẹ theo nhịp trên vô lăng: “Ngọt, đậu hủ chỉ có thể ăn ngọt thôi. Còn bánh chưng thì bắt buộc phải là vị mặn, bánh chưng nhân thịt.”
Ôn Nùng bị tuyên ngôn khẩu vị Nam – Bắc chắc như đinh đóng cột này của anh làm cho bật cười, khóe môi cong lên: “Thế thì chúng ta không giống nhau rồi. Tôi thích ăn đậu hũ vị mặn cay, còn bánh chưng thì thích ăn ngọt, tốt nhất là nhân đậu đỏ.”
Chu Tây Lẫm có vẻ hơi bất ngờ, anh quay sang nhìn cô: “Không phải cậu là người miền Nam à?”
Ôn Nùng hỏi ngược lại: “Thế cậu chẳng phải cũng là người miền Bắc à, chẳng phải cũng ngược lại với tôi sao?”
Thành phố Thanh là một thành phố phía Bắc.
Chu Tây Lẫm lắc đầu, tầm mắt một lần nữa hướng về phía trước. Khi đèn đã chuyển sang màu xanh, chiếc xe khởi động một cách êm ái: “Tôi không phải người thành phố Thanh.” Giọng nói anh bình thản: “Tôi là người gốc Hải Châu, chẳng qua năm đó tôi đến ở nhờ nhà ông nội thôi.”
Anh giải thích một câu, giọng điệu không nghe ra được là thích hay ghét khoảng thời gian đó.
Thế nhưng Ôn Nùng lại mơ hồ lặng đi trong giây lát.
Cô gật đầu, không gặng hỏi thêm bất cứ điều gì về gia đình anh nữa, chỉ giữ chừng mực mà nói: “Thế thì cậu đúng là một người miền Nam điển hình rồi.”
Chu Tây Lẫm khẽ nhếch khóe môi, không nói gì thêm.
Chẳng mấy chốc đã đến nơi.
Bảy giờ đúng là lúc quán ăn sáng đông khách nhất, tràn ngập hơi thở khói bếp nhân gian.
Ôn Nùng gọi một bát đậu hũ vị mặn cay, có thêm củ cải muối, tép khô và nửa thìa dầu ớt, nhìn qua trông vô cùng k*ch th*ch vị giác.
Còn trước mặt Chu Tây Lẫm lại là một bát đậu hũ ngọt trắng ngần, bên trên rắc một lớp đường trắng mịn.
Hai người ngồi đối diện nhau, lặng lẽ ăn phần của mình.
Thỉnh thoảng ánh mắt chạm nhau rồi lại tự giác dời đi, bầu không khí vương vất một sự yên bình kỳ lạ.
Ăn sáng xong, Chu Tây Lẫm đưa cô đến cổng trường.
Xe dừng lại, Ôn Nùng cởi dây an toàn thì nghe Chu Tây Lẫm hỏi: “Mấy giờ tan học?”
Cô vừa định trả lời thì anh đã khẽ chửi thề “má nó” một tiếng, đưa tay vò tóc rồi bảo: “Sao nghe cứ giống phụ huynh đi đón con thế này.”
Ôn Nùng không nhịn được lại bị anh chọc cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết mới ló dạng: “Buổi chiều tôi không có tiết, học đến trưa là xong rồi.”
Chu Tây Lẫm nhìn nụ cười rạng rỡ hiếm hoi của cô, ánh mắt chợt sâu hơn vài phần.
Cô đối diện với ánh mắt ấy, bỗng nhiên lại không dám cười nữa.
Cô nói: “Vậy tôi vào lớp đây.”
“Ừ, buổi trưa tôi đến đón cậu.” Giọng điệu anh đã khôi phục lại vẻ bình thản thường ngày: “Ăn cơm xong rồi cùng đi tiêm.”
“Được.” Ôn Nùng nhận lời rồi mở cửa xuống xe.
Trong ánh ban mai, bóng lưng mảnh khảnh của cô khuất dần vào sâu trong khuôn viên trường học.
Suốt cả buổi sáng, tâm trí Ôn Nùng đều có chút treo ngược cành cây.
Những cành ngô đồng ngoài cửa sổ đung đưa trong gió lạnh, giọng nói của vị giáo sư giảng bài vang lên cứ như thể truyền đến từ một hành tinh xa xôi nào đó ngoài vũ trụ.
“Ôn Nùng?” Bên cạnh truyền đến một tiếng hỏi han dịu dàng.
Ôn Nùng bùng tỉnh, là cậu bạn học ngồi bên cạnh, Trần Chi Hành.
Cậu ấy là một nhân vật nổi tiếng trong khoa, khí chất ôn hòa, mang đậm vẻ dịu dàng của người trí thức.
“Sao thế?” Ôn Nùng hỏi.
Cậu ấy mỉm cười nhắc nhở: “Sao tớ thấy cậu cứ như đang thẫn thờ thế kia?”
“À, không có gì đâu.” Ôn Nùng nghĩ ngợi rồi đáp.
Trần Chi Hành không gặng hỏi thêm, lại nói: “Đúng rồi, chiều ngày kia cô Chương Tuyết có buổi ký tặng sách ở hiệu sách tầng một trung tâm thương mại Hằng Long đấy, cậu có muốn đi cùng không?”
Chương Tuyết là một nhà văn thuộc thế hệ mới có tài viết tản văn cực kỳ xuất sắc, được mệnh danh là Lý Quyên phiên bản nhỏ.
Trái tim Ôn Nùng khẽ lay động, cô tạm thời gạt bỏ những suy nghĩ ngổn ngang sang một bên, gật đầu nói: “Ok.”
Buổi trưa vừa tan học, Ôn Nùng gần như là người đầu tiên thu dọn xong sách vở đồ đạc. Trong lòng cô mơ hồ dâng lên một chút háo hức, vui sướng, cô chạy bước nhỏ xuyên qua dãy hành lang dài của tòa nhà dạy học để lao ra cổng trường.
Thế nhưng vừa chạy ra khỏi cổng trường, bước chân cô đã khựng lại.
Xe của Chu Tây Lẫm đỗ ở một vị trí vô cùng bắt mắt, còn bản thân anh thì đang tựa người vào cửa xe hút thuốc.
Dù chỉ mặc một chiếc áo măng tô đơn giản, dù nét nhợt nhạt do bệnh vẫn chưa tan hết, nhưng gương mặt góc cạnh và khí chất toát ra xung quanh anh vẫn cứ như một thỏi nam châm thu hút mọi ánh nhìn.
Chính vì thế mà hiện tại đang có bốn cô gái ăn mặc thời thượng vây quanh anh. Một trong số đó đang ngước khuôn mặt lên nói chuyện với anh, nụ cười ngọt ngào, trong mắt là sự ngưỡng mộ không hề che giấu.
Mấy cô nàng còn lại cũng đứng bên cạnh cười đùa khúc khích, ánh mắt dính chặt lấy người anh.
Chu Tây Lẫm hơi cúi đầu, ngón tay kẹp điếu thuốc, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào, ánh mắt hờ hững nhìn vào khoảng không phía trước, coi mấy cô gái bên cạnh như không khí.
Dù là vậy, ngọn lửa nhỏ vui sướng vừa mới nhen nhóm trong lòng Ôn Nùng vẫn bị một gáo nước lạnh dội thẳng từ đầu xuống, lập tức tắt ngúm.
Cô đứng chôn chân tại chỗ, không lập tức bước qua đó.
Đúng lúc này, Chu Tây Lẫm như có thần giao cách cảm, ngay lập tức khóa chặt lấy bóng dáng cô đang đứng cách đó không xa.
Sự lạnh lùng, hờ hững nơi đáy mắt anh, ngay khoảnh khắc nhìn thấy bóng hình cô liền tan biến sạch sẽ.
Anh đứng thẳng người dậy, không thèm đoái hoài gì đến mấy cô gái vẫn đang cố tìm cách bắt chuyện bên cạnh nữa, dập tắt điếu thuốc rồi sải bước đi về phía Ôn Nùng.
Mấy cô gái kia thuận theo tầm mắt của anh cũng nhìn thấy Ôn Nùng, nụ cười ngọt ngào trên môi bỗng chốc cứng đờ. Họ nhìn nhau trao đổi ánh mắt rồi biết ý bĩu môi, hậm hực giải tán.
Ngay khi Chu Tây Lẫm vừa đi đến trước mặt Ôn Nùng.
“Rè… rè…”
Chiếc điện thoại trong túi quần anh đột ngột rung lên liên tục.
Bước chân anh khựng lại, anh nhíu mày móc điện thoại ra nhìn màn hình, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Là cuộc gọi từ phía đội công tác, anh bắt máy: “Alo?”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của A Thái, tốc độ nói cực kỳ nhanh.
Chu Tây Lẫm gật đầu: “Biết rồi, tôi đến ngay.”
Anh ngắn gọn đáp lại một câu rồi cúp máy, ngước mắt nhìn Ôn Nùng, giữa hai hàng lông mày có một tia bực bội chưa kịp tan: “Trong đội có tình huống khẩn cấp, tôi phải qua đó ngay.”
Ôn Nùng biết công việc của anh thường xuyên xuất hiện tình trạng đột xuất, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi dâng lên một nỗi hụt hẫng.
Cô gật đầu, giọng nói bình tĩnh: “Ừm, cậu đi làm việc đi. Một mình tôi tự lo được.”
Chu Tây Lẫm thâm trầm nhìn cô, dường như muốn nói điều gì đó.
Anh giơ tay lên, định bụng muốn chạm vào tóc cô, nhưng rốt cuộc lại khựng lại giữa chừng. Anh chỉ nhìn cô một cái thật sâu, sau đó quay người, sải bước dài đi về phía chiếc xe, nhanh chóng nổ máy rời đi.
Ôn Nùng đứng trơ trọi tại chỗ nhìn theo hướng chiếc xe biến mất. Luồng gió lạnh đầu đông thổi qua gò má, mang đến cảm giác buốt giá.
Chút niềm vui thầm kín vừa mới nhen nhóm khi nãy vì sự chờ đợi của anh, chút hờn ghen, chua xót nhỏ nhoi vì những bóng hồng vây quanh anh, lúc này đều đã biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại những tiếng vọng trống rỗng trong lòng.
Cô một mình đi về phía trạm xe buýt, bóng lưng mảnh khảnh đầy cô đơn.
Buổi chiều đi truyền nước, Ôn Nùng chỉ có một mình.
Cô lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế nơi góc phòng, tự mình để mắt đến ống truyền dịch, nhẩm tính thời gian rồi gọi y tá vào thay chai thuốc và rút kim.
Thực ra cô đã sớm quen với việc một mình đối mặt với mọi thứ.
Chỉ là khi nhìn sang những bệnh nhân bên cạnh có người kề cận chăm sóc, đôi mắt cô vẫn thoáng trầm xuống.
Cùng lúc đó, tại căn cứ của Đội cứu hộ trên biển.
Cái gọi là “tình huống khẩn cấp” thực chất là một buổi phỏng vấn quan trọng do thành phố sắp xếp. Một đoàn làm phim ký sự khá có tiếng muốn thực hiện một chuyên đề về cứu hộ trên biển và với tư cách là đội trưởng, Chu Tây Lẫm phải đến để bàn bạc các công việc liên quan.
Chu Tây Lẫm vốn không thích mấy hoạt động kiểu này, thế nên phản ứng đầu tiên của anh là bực bội. Nhưng anh cũng hiểu rõ đây là cơ hội tốt để nâng cao nhận thức của xã hội đối với đội cứu hộ, đồng thời tranh thủ thêm nhiều nguồn tài nguyên, đây là cơ hội rất tốt.
Chính vì vậy anh mới vội vàng quay về.
Sau khi chốt xong thời gian phỏng vấn và tiễn người của đoàn làm phim đi, Chu Tây Lẫm bước ra bãi đất trống bên ngoài căn cứ để hút thuốc.
Cơn gió lạnh thổi qua làm vơi bớt vài phần bực dọc.
Trình Hoắc cũng bước theo ra ngoài: “Anh Lẫm, sáng nay cậu đi đâu thế?”
Chu Tây Lẫm châm điếu thuốc, rít một hơi, làn khói mờ ảo làm nhòe đi những đường nét góc cạnh, lạnh lùng trên gương mặt anh. Anh không giấu diếm: “Đi đón Ôn Nùng.”
Động tác châm thuốc của Trình Hoắc khựng lại, cậu ta đột ngột quay phắt sang nhìn anh: “Cậu ra tay thật đấy à?!”
Câu trước nghe còn bình thường, đến câu này thì Trình Hoắc cứ như con mèo bị giẫm phải đuôi: “Đụ má, cô ấy đâu phải gu của cậu đâu?”
Chu Tây Lẫm cười khẩy một tiếng, quay đầu lại, ánh mắt sau làn khói mang theo vài phần cợt nhả: “Tôi thích kiểu người thế nào?” Anh hỏi vặn lại: “Đến ngay cả chính tôi còn chưa biết mà cậu lại biết cơ à?”
Trình Hoắc bị anh làm cho nghẹn họng không thốt nên lời. Cậu ta nghĩ thế nào cũng thấy Chu Tây Lẫm và Ôn Nùng đứng cạnh nhau trông cực kỳ lệch tông, một người thì ngoan ngoãn như vậy, còn một người thì… chậc.
Cậu ta bực bội vò tóc: “Không phải, tôi nghi ngờ là cậu vẫn còn tơ tưởng đến vụ cá cược hai trăm nghìn tệ kia đấy!”
Đây là động cơ hợp lý duy nhất mà cậu ta có thể nghĩ ra.
Sắc mặt Chu Tây Lẫm lập tức tối sầm lại. Anh vừa định mở miệng thì bàn tay bảo vệ của A Thái đã đặt lên vai của cả hai người: “Gu gì cơ? Cá cược gì đấy? Hai anh đang thì thầm cái bí mật gì thế?”
Cậu ta hớn hở ghé cái bản mặt đầy hóng hớt lại gần.
Ánh mắt Chu Tây Lẫm lạnh đi, anh dụi tắt điếu thuốc vào thùng rác bên cạnh, lạnh giọng bảo: “Không có gì.”
Anh quay người sải bước đi thẳng về phía tòa nhà căn cứ, bỏ lại Trình Hoắc và A Thái ngơ ngác nhìn nhau.
Trình Hoắc nhìn theo bóng lưng anh, chỉ cảm thấy lồng ngực bức bối đến phát hoảng, giống như có một tảng đá ngàn cân đang đè nặng, trĩu nặng nơi trái tim
…
Sau khi tiêm xong, Ôn Nùng đi thẳng đến tiệm hoa để phụ việc.
Cô tỉa cành hoa, sắp xếp lại các kệ hàng, cố gắng dùng sự bận rộn để xua tan đi nỗi bực bội chất chứa trong lòng.
Sau khi làm xong mọi việc và chuẩn bị đóng cửa tiệm, cô mới phát hiện ra Trình Hoắc đã gửi tin nhắn Wechat từ lúc nào.
[Ôn Nùng, tối mai cậu có rảnh không? Bạn tôi tổ chức một bữa tiệc nhỏ ở biệt thự, nhộn nhịp lắm, ghé chơi chút nhé?]
Nhìn dòng tin nhắn, Ôn Nùng khẽ nhíu mày.
Lần trước ở trạm xăng, cô đã ám chỉ giữa hai người sẽ không có kết quả, giờ đây cô sao có thể tự nhiên một mình đi chơi với cậu ta được.
[Chắc tôi không đi đâu] Cô trả lời.
Trình Hoắc dường như đang túc trực đợi cô hồi âm, thế nên rất nhanh đã gửi lại: [Đến chơi chung cho vui đi mà. Nếu cậu ngại thì có thể rủ thêm bạn đi cùng cũng được.]
Khoảnh khắc đó, đầu óc Ôn Nùng có chút rối bời.
Nghĩ đến sự phiền muộn mà Chu Tây Lẫm mang lại cho mình ngày hôm nay, lại nghĩ đến việc cho dù anh không đi thì cũng sẽ biết đến bữa tiệc này, cô liền nông nổi nhắn lại: [Vậy để tôi rủ cô bạn lần trước đi cùng.]
8 giờ tối hôm sau.
Ôn Nùng và Tần Chân tìm đến một khu biệt thự cao cấp có không gian vô cùng yên tĩnh theo đúng địa chỉ.
Bữa tiệc có quy mô không lớn nhưng được bài trí rất có gu, ánh đèn và âm nhạc đều vừa vặn, phần lớn đều là những nam thanh nữ tú thời thượng.
Với tư cách là một trong những chủ nhà, Trình Hoắc nhiệt tình ra đón tiếp hai người.
Cậu ta dẫn họ đi làm quen với vài người, chơi mấy vòng board game, uống chút nước ngọt. Sau đó, Tần Chân chạy ra phía hồ bơi để tăm tia mấy anh chàng đẹp trai, còn Ôn Nùng và Trình Hoắc cùng đi đến phía sofa ngồi xuống.
Ngồi chưa được bao lâu, cô đã nghe thấy chủ đề câu chuyện của các cô gái bên cạnh cứ vô tình hay cố ý xoay quanh Chu Tây Lẫm.
“Này Trình Hoắc, tối nay anh Lẫm không đến thật à?”
“Phải đấy, lâu lắm rồi không gặp anh ấy!”
“Nghe nói anh ấy đổi kiểu tóc rồi, thế thì chẳng phải đẹp trai nổ mắt luôn sao.”
“Ơ đừng, tớ thích anh ấy để tóc húi cua cơ, mê cái nét ngông ngông ngầu đét đấy lắm!”
“…”
Các cô gái tranh nhau bàn tán, trong giọng điệu là sự ngưỡng mộ và mong chờ không hề giấu diếm.
Trình Hoắc cầm ly rượu, lén nhìn Ôn Nùng. Nụ cười của cậu ta có chút gượng gạo, đành tùy tiện ứng phó vài câu: “Cậu ấy bận, trong đội có việc.”
Gương mặt Ôn Nùng không lộ biểu cảm gì, cô chỉ nhấp từng ngụm nước trái cây trong ly, như thể những lời bàn tán về Chu Tây Lẫm chẳng liên quan gì đến mình. Một lát sau, Trình Hoắc cầm hai ly rượu đi tới, đưa một ly cho Ôn Nùng, ánh mắt mang theo vài phần cầu xin: “Ôn Nùng, cậu có thể lên sân thượng trò chuyện với tôi một lát được không?”
Ôn Nùng nhận ra cậu ta thực sự có lời muốn nói, bèn gật đầu đồng ý.
Sân thượng của căn biệt thự có tầm nhìn vô cùng thoáng đãng. Dưới chân núi, ánh đèn rực rỡ của thành phố trải dài tít tắp. Gió đêm mang theo hơi lạnh, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ã dưới lầu khiến nơi đây trở nên vô cùng yên tĩnh.
Trình Hoắc tựa lưng vào lan can, ngửa cổ nốc một ngụm rượu lớn như để lấy thêm dũng khí.
Sau đó, cậu ta hít một hơi thật sâu, quay mặt đối diện với Ôn Nùng: “Ôn Nùng, hôm nay tìm cậu thế này có lẽ hơi đột ngột. Nhưng tôi biết trong lòng cậu ít nhiều cũng đã nhận ra rồi, tôi thích cậu.”
Cậu ta đã lấy hết can đảm để thốt ra ba chữ ấy, chỉ nhìn sắc mặt thì không thấy rõ vẻ căng thẳng, nhưng trong ánh mắt lại đong đầy sự mong đợi và thấp thỏm.
Ôn Nùng lặng lẽ lắng nghe. Gió đêm thổi nhẹ làm làn tóc bên má cô bay khẽ, ánh mắt cô vẫn rất bình lặng, không có sự kinh ngạc, cũng chẳng có nét thẹn thùng, chỉ có một sự thấu hiểu và niềm áy náy nhàn nhạt.
“Trình Hoắc, cảm ơn cậu.” Giọng cô rất khẽ: “Nhưng xin lỗi, tôi không thể đáp lại tình cảm của cậu được.”
Ngón tay cầm ly rượu của Trình Hoắc siết chặt lại, không có sự thất vọng tràn trề như tưởng tượng, cậu ta chỉ im lặng vài giây rồi bật cười tự giễu: “Tôi đã đoán được từ trước rồi.”
Giọng cậu ta có chút khản đi: “Không sao đâu, Ôn Nùng. Thích cậu là chuyện của tôi, nói ra là vì tôi không muốn để lại tiếc nuối thôi.” Cậu ta khựng lại, ánh mắt trở nên chân thành hơn bao giờ hết: “Dù cậu không thích tôi, tôi vẫn hy vọng cậu được hạnh phúc. Thật lòng đấy.”
Ôn Nùng chăm chú nhìn cậu ta, gật đầu, chân thành đáp: “Cảm ơn cậu, cậu cũng sẽ gặp được một người tốt hơn thôi.”
Trình Hoắc mỉm cười, không nói thêm gì nữa, chỉ vỗ vỗ vào thanh lan can: “Được rồi, vậy tôi xuống dưới trước đây.”
Cậu ta quay người rời đi.
Một mình Ôn Nùng ở lại trên sân thượng, gió đêm thổi qua có chút lạnh. Cô đi đến bên lan can, cầm ly rượu mà Trình Hoắc vừa đưa lúc nãy lên nhấp một ngụm nhỏ.
Chất lỏng mát lạnh trôi xuống cổ họng, vương lại một vị chát nhạt.
Đúng lúc này, dưới lầu bỗng dấy lên một làn sóng hò reo đầy phấn khích.
“Trời đất ơi! Anh Lẫm kìa!”
“Anh Lẫm đến rồi!”
“Má ơi! Hôm nay anh ấy đẹp trai quá đi mất!”
“…”
Ngón tay đang cầm ly rượu của Ôn Nùng khẽ khựng lại.
Cô quay người nhìn về phía lối cửa dẫn lên sân thượng. Cô thấy các cô gái vây quanh lấy anh giống như muôn vàn vì sao đang vây quanh mặt trăng, cũng thấy anh khẽ nhướng mày cười, nhận lấy một ly champagne từ bọn họ.
Chẳng mấy chốc, Tần Chân đã như một cơn gió lao lên, kích động đến mức nói năng lộn xộn: “Nùng Nùng, cục cưng của tớ ơi, lần trước ở quán bar sao tớ lại không phát hiện ra Chu Tây Lẫm kia đẹp trai đến thế nhỉ! Vừa nãy cậu ta bước vào cửa một cái là tớ bủn rủn hết cả chân tay luôn!”
Ôn Nùng vẫn không mảy may lay động, nhưng khóe mắt cô đã nhìn thấy bóng dáng vừa gây nên một trận náo động kia đã xuất hiện ở cửa sân thượng.
Hôm nay anh ăn mặc thực sự rất bảnh. Một chiếc áo hoodie Balenciaga màu đen kiểu cách, bên dưới là chiếc quần dài màu đen cùng thương hiệu, dưới chân đi đôi giày thể thao retro màu trắng của LV, sạch sẽ đến mức chói mắt. Bên ngoài cùng, anh khoác hờ một chiếc áo măng tô len cashmere màu lạc đà kinh điển của MaxMara. Người có chiều cao lý tưởng như anh mặc bộ này vào trông thời thượng và đầy tính công kích thị giác.
Gương mặt anh không có biểu cảm gì, thậm chí còn vương nét lạnh lùng, nghiêm nghị, nhìn cứ như một siêu mẫu nam hàng đầu vừa bước xuống từ sàn catwalk của tuần lễ thời trang.
Chu Tây Lẫm rõ ràng là đi thẳng một mạch lên đây để tìm người.
Ôn Nùng nhận ra điều đó, nhịp tim cô không tự chủ được mà đập loạn liên hồi.
Thế nhưng trên mặt cô vẫn cố giữ vẻ bình thản, thậm chí khi anh bước lại gần, cô còn cố tình quay mặt đi chỗ khác.
Tần Chân túm chặt lấy tay Ôn Nùng: “Kìa, có trai đẹp sao cậu không nhìn, sao cậu lại có thể bình thản đứng đây hóng gió thế hả?! Cậu có còn là con gái nữa không đấy!”
Trong đầu Ôn Nùng chợt hiện lên hình ảnh mấy cô nàng vây quanh anh ở cổng trường ban trưa, cùng với những tiếng hét chói tai ở dưới lầu lúc này.
Một sự hờn dỗi không rõ lý do bỗng chốc dâng lên.
Ngay khoảnh khắc Chu Tây Lẫm chuẩn bị bước lên bậc thềm cuối cùng, cô liền lên tiếng: “Chu Tây Lẫm cũng bình thường thôi.”
Bóng dáng kia lập tức như bị đóng đinh tại chỗ.
Cô tiếp tục dùng chất giọng phổ thông mềm mại, ngọt ngào của mình bổ sung thêm một câu: “Tớ thích kiểu ngoan ngoãn cơ.”
Ý tứ ngoài lời quá rõ ràng, anh trông quá hư hỏng.
Tần Chân ở bên cạnh mắt chữ O mồm chữ A, bảo: “Thế thì cậu đúng là chẳng có mắt nhìn gì cả, đàn ông làm gì có ai ngoan đâu chứ.”
“…” Ôn Nùng lơ đãng đáp lại gì đó.
Một lúc sau, cô lặng lẽ dời tầm mắt lại nhìn thì phát hiện Chu Tây Lẫm đã quay người đi xuống lầu từ bao giờ.
*
Cy: Cứ thích dối lòng thôi 😂