Chương 17 - Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Khoảnh khắc nhìn thấy Ôn Nùng, ánh mắt Chu Tây Lẫm thoáng sững lại, vẻ mơ màng nhanh chóng tan hết, trở nên sắc bén và tỉnh táo.

Ánh nhìn anh lướt qua gương mặt tái nhợt tiều tụy của cô. Vài giây sau, lông mày anh rõ ràng nhíu lại, môi mỏng mím chặt.

Ôn Nùng bị anh nhìn đến mức lòng dạ rối loạn, theo bản năng muốn dời mắt đi, nhưng cổ họng bỗng ngứa ran, cô không nhịn được nghiêng đầu ho dữ dội.

Chu Tây Lẫm gần như lập tức đứng bật dậy, động tác quá gấp khiến kim truyền trên mu bàn tay trái bị kéo mạnh.

“Shh…” Anh nhíu mày hít mạnh một hơi lạnh. Trên mu bàn tay lập tức nổi lên một mảng bầm tím mắt thường cũng thấy rõ ràng, trong ống truyền trong suốt còn trào ngược lên một đoạn máu đỏ sẫm.

“Này! Cậu làm gì đấy!”

Cô y tá bên cạnh tinh mắt phát hiện ngay, lập tức chạy tới, giọng mang theo sự nghiêm khắc: “Mau ngồi xuống đi, máu chảy ngược lên rồi kìa, muốn làm gì thế hả?”

Cô y tá không cho anh cơ hội phản kháng, trực tiếp ấn anh ngồi trở lại ghế, nhanh tay tháo băng dính, dứt khoát rút kim rồi xử lý phần mu bàn tay đã sưng lên.

Cuối cùng cơn ho của Ôn Nùng cũng miễn cưỡng dừng lại.

Cô đứng thẳng người, hơi thất thần nhìn về phía anh.

Cách vài bước chân, cô thấy y tá đang ấn lên mảng bầm tím chói mắt trên mu bàn tay anh.

Trên mặt anh không có biểu cảm gì, như thể hoàn toàn không cảm nhận được sự đau đớn.

Cô do dự một chút, cuối cùng vẫn bước tới.

Cô không nhìn vào mắt anh, ánh mắt cô dừng trên động tác y tá đang tìm lại mạch máu để truyền dịch, giọng mang theo âm mũi nặng nề, như thể bên ngoài giọng nói vốn có còn bọc thêm một lớp nếp mềm: “Sao cậu bệnh rồi?”

Chu Tây Lẫm ngước mắt nhìn cô: “Sao cũng bệnh thế?”

Mỗi chữ anh nói đều mang cảm giác khàn rát bỏng người, giọng khàn đến dữ dội, như cổ họng vừa bị lưỡi dao cứa qua.

“Cảm cúm thôi, dạo này nặng quá.” Ôn Nùng khẽ đáp, rồi lại không nhịn được quay đầu ho hai tiếng.

Ánh mắt Chu Tây Lẫm dõi theo bờ vai run nhẹ của cô lúc ho, hàng mày vẫn nhíu chặt: “Tôi cũng thế. Lênh đênh ngoài biển ba tháng chẳng sao cả, vừa đặt chân xuống Hải Châu thì mẹ nó lại đi ăn Haidilao, hôm sau nằm bẹp luôn. Cổ họng như nuốt phải lưỡi dao, sốt tới bốn mươi độ.”

Trong giọng anh chẳng hề che giấu sự bực bội với cơ thể chẳng chịu tranh đua của mình, từng hơi thở đều cứng rắn nặng nề.

Khóe môi Ôn Nùng khẽ cong lên.

Anh rất ít khi nói nhiều như vậy, hơn nữa lại còn là vì bị bệnh mới nói nhiều, khiến cô vô cớ cảm thấy anh hơi giống đám nhóc con loi choi ngày bé.

Nghe anh chủ động nhắc đến chuyện làm nhiệm vụ, trong lòng cô tò mò vô cùng, nhưng cuối cùng vẫn không hỏi.

Cô chỉ nhẹ nhàng liếc qua mu bàn tay đã được cắm kim truyền lại của anh rồi hỏi tiếp: “Sao cậu lại tới đây truyền dịch thế?”

Cô nhớ nhà anh cách khu này khá xa.

“Ban đầu cũng lười đi truyền. Trưa nay qua đưa ít đồ cho A Thái.” Anh dừng một chút, ánh mắt lướt về phía cửa: “Ngay tiệm massage đối diện bệnh viện ấy, sau đó nghĩ dù gì cũng ngang qua bệnh viện rồi nên tiện vào truyền luôn.”

Sốt tới bốn mươi độ còn lười uống thuốc, đi ngang bệnh viện rảnh quá mới chịu truyền nước.

Lý do đúng là rất có phong cách tùy hứng của anh.

Ôn Nùng gật đầu, giữa hai người yên lặng một lúc.

Ánh mắt cô cuối cùng vẫn không nhịn được mà rơi lên phần tóc mái rũ xuống trước trán anh.

“Tóc cậu dài ra rồi.” Cô khẽ nói.

Cơ thể Chu Tây Lẫm gần như khựng lại không thể nhận ra.

Anh hơi nghiêng đầu, nhìn ra bầu trời xám xịt ngoài cửa sổ. Đường quai hàm siết căng trong thoáng chốc, rồi từ cổ họng phát ra một tiếng đáp mơ hồ: “Ừ.”

Sau đó anh quay lại nhìn cô.

Anh chẳng nói gì, nhưng Ôn Nùng lại cảm thấy vành tai mình nóng rực lên.

Cô chậm rãi dời mắt, ngón tay vô thức cào dây túi đeo bên người. Mấy giây sau mới ép bản thân nhìn lại, nhưng không dám nhìn anh nữa, chỉ nhìn chai dịch truyền của anh, giọng cố giữ bình tĩnh: “Tôi đi xếp hàng trước đây.”

Ban đầu anh không đáp, chỉ nhàn nhạt nhìn cô, qua chừng nửa phút mới nói: “Đi đi.”

Giọng vẫn khàn đặc, nghe không ra cảm xúc.

Ôn Nùng gật đầu, xoay người đi về phía hàng người trước quầy phát thuốc truyền dịch.

Hàng rất dài. Cô đứng yên tại chỗ, khẽ thở dài một hơi, cố xua đi hơi nóng trên mặt.

Điện thoại trong túi rung lên. Là tin nhắn Wechat của Ôn Tuyết Bình gửi tới, nói hệ thống đơn hàng của tiệm hoa có chút vấn đề, còn chụp màn hình hỏi cô phải xử lý thế nào.

Cô thu lại suy nghĩ, cúi đầu tập trung trả lời tin nhắn, đầu ngón tay liên tục gõ trên màn hình.

Xử lý xong, cô ngẩng đầu, theo bản năng nhìn về góc lúc nãy Chu Tây Lẫm ngồi.

Ghế trống trơn.

Trong lòng cô vô cớ hụt hẫng. Cô nhìn quanh hai bên, tưởng anh đi vệ sinh, thế là lại cụp mắt xuống nhìn mũi giày mình.

“Lát truyền xong thì đi ăn nhé.”

Một giọng trầm khàn bất ngờ vang lên ngay trên đỉnh đầu.

Ôn Nùng giật mình, lập tức quay đầu lại.

Chu Tây Lẫm đang đứng ngay phía sau cô, khoảng cách rất gần.

Tay phải anh giơ cao lắc lư túi dịch truyền, chất lỏng trong suốt theo động tác anh mà khẽ dao động.

“Sao cậu qua đây rồi?” Ôn Nùng hơi ngạc nhiên: “Không ngồi yên đi, lát chỗ bị người khác chiếm mất.”

Cô theo phản xạ muốn đưa tay đỡ cánh tay đang giơ túi dịch truyền của anh, nhưng lại cảm thấy không ổn, cuối cùng vẫn không nhấc tay lên.

“Dù gì tôi cũng rảnh.” Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt thẳng thắn đầy vẻ đương nhiên: “Xếp hàng cùng cậu vậy.”

“…” Lúc này Ôn Nùng còn biết nói gì nữa đây.

Một dòng ấm áp nhỏ bé mang theo vị ngọt hơi chua lặng lẽ lan khắp lòng cô.

Cô không nói thêm nữa, chỉ lặng lẽ dịch sang bên cạnh một chút, nhường cho anh một khoảng đứng.

Anh lập tức tiến gần thêm một bước, đứng sát bên cô.

Mùi thuốc lá nhàn nhạt cùng khí tức đàn ông trên người anh lập tức bao trùm lấy cô.

Cô hơi muốn nói “đã bệnh rồi thì đừng hút thuốc nữa”, nhưng lại cảm thấy chẳng cần thiết, chỉ mím môi nuốt lời xuống.

Hàng người chậm chạp dịch lên phía trước.

“Ba tháng này bận lắm à?” Anh bỗng lên tiếng, giọng vang ngay bên tai cô.

“Không bận.” Ôn Nùng nhìn những bóng người lay động phía trước: “Vẫn như bình thường thôi.”

“Ờ.” Anh đáp một tiếng rồi nghiêng đầu nhìn cô: “Thế mà cũng không biết nhắn cho tôi một câu?”

Ôn Nùng nghẹn lời, cô ngẩn ra vài giây mới nhỏ giọng biện minh: “Nhưng cậu bận mà.”

“Bận mấy thì cũng có thời gian trả lời tin nhắn chứ. Gõ chữ mất mấy giây đâu?” Anh cười khẩy một tiếng.

Ôn Nùng bị anh nói đến cứng họng, mím môi, dứt khoát không lên tiếng nữa.

Nhưng Chu Tây Lẫm vẫn chưa chịu buông tha, liếc xéo cô: “Thấy chưa, đuối lý rồi đúng không?”

Có lẽ vì bị bệnh, cả người Chu Tây Lẫm toát ra cảm giác ốm yếu, thế nhưng lại hoạt bát hơn bình thường nhiều, cái giọng khàn như tiếng chiêng ấy cứ thích chọc cô mãi.

Ôn Nùng nghiêng đầu nhìn anh, mang theo chút trách móc: “Được rồi, cậu đừng nói nữa. Cổ họng khàn thành thế này rồi, cậu không nghe ra giọng mình à?”

“Sao nào, chê khó nghe à?” Biểu cảm anh lập tức hung dữ thêm ba phần.

Ôn Nùng bình tĩnh nhưng bất lực: “Tôi đâu có nói vậy.”

Anh bật cười khẽ, ánh mắt liếc nhìn vành tai đỏ ửng của cô, trong nụ cười ấy còn lẫn chút xấu xa lười nhác.

Anh cúi sát lại, gần như dùng hơi thở thì thầm bên tai cô: “Lúc trên giường tôi rên nghe đã lắm. Tiếc là cậu không lên giường tôi, nên không nghe được.”

“…”

Ôn Nùng chỉ cảm thấy máu toàn thân đều dồn hết l*n đ*nh đầu.

Sự vô lại của người này thật sự không ngừng chạm giới hạn nhận thức của cô.

Nhưng con người nhiều lúc càng cạn lời thì lại càng bình tĩnh lạ thường.

Cô thong thả nhìn anh một cái: “Tôi chỉ thấy cổ họng cậu chắc đau lắm, không nói sẽ dễ chịu hơn thôi.”

“À…” Chu Tây Lẫm kéo dài âm cuối, làm ra vẻ bừng tỉnh: “Hóa ra là đang quan tâm tôi.”

Ôn Nùng hoàn toàn đầu hàng, không muốn nói thêm chữ nào với người này nữa.

Đúng lúc hàng phía trước dịch lên vài bước, cô như bắt được cọng cỏ cứu mạng, lập tức bước nhanh lên trước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người. Ngay sau đó, cô nhanh chóng lấy tai nghe từ trong túi ra nhét vào tai.

Trong lúc móc điện thoại tìm playlist nhạc, phía sau vang lên tiếng cười trầm khàn đầy khoái chí của anh.

Lại xếp hàng thêm gần hai mươi phút nữa, túi dịch truyền của Chu Tây Lẫm cuối cùng cũng thấy đáy.

Anh gọi y tá tới rút kim. Cô y tá lớn tuổi thao tác rất nhanh gọn, giúp anh tháo kim truyền rồi ấn bông gòn lên mu bàn tay. Ánh mắt bà ấy lướt qua giữa hai người đầy ẩn ý, cười trêu: “Úi chà, người trẻ yêu nhau đúng là ngọt ngào thật đấy, đã bệnh thế này rồi mà vẫn dính nhau không rời.”

Ôn Nùng đeo tai nghe, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, giả vờ chìm đắm trong âm nhạc như chẳng nghe thấy gì.

Chỉ có vành tai trắng nhỏ lộ ra ngoài tóc lập tức đỏ bừng như quả anh đào chín, hoàn toàn phản bội cô.

Chu Tây Lẫm chú ý thấy điều đó, anh cười với cô y tá, nhưng không giải thích.

Rút kim xong, anh cũng không đi, chỉ đứng cạnh cô, một tay ấn bông gòn trên mu bàn tay, tiếp tục cùng cô xếp hàng.

Thêm một tiếng nữa trôi qua, cuối cùng Ôn Nùng mới được truyền dịch.

Cô có ba chai thuốc, đợi đến khi truyền xong hết, ngoài cửa sổ trời đã tối thành màu xanh mực thẫm sâu hun hút. Đèn neon trong thành phố lần lượt sáng lên, loang thành từng quầng sáng mờ ảo giữa đêm đông ẩm lạnh.

Vừa bước ra khỏi bệnh viện, gió lạnh đã ập tới, cả hai gần như đồng thời co rụt cổ lại.

“Muốn ăn gì?” Chu Tây Lẫm mở cửa xe, để cô lên trước.

Ôn Nùng ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn xong, chỉ cảm thấy miệng đắng ngắt, chẳng có chút khẩu vị nào: “Không biết nữa… cảm giác miệng cứ đắng đắng.”

Chu Tây Lẫm khởi động xe, hơi ấm từ điều hòa chậm rãi thổi ra.

Anh suy nghĩ một lát, ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng: “Tôi biết một quán hoành thánh làm nhân ngon lắm, vỏ cũng mỏng. Hay gọi điện nhờ bà chủ gói sẵn rồi mang về nấu?”

Anh nghiêng đầu nhìn cô, như đang hỏi ý kiến.

Ôn Nùng gật đầu, không phản đối.

Chính đề nghị ấy đã mang theo một loại thân mật khó gọi tên, khiến cô không dám đến quá gần.

Xe hòa vào dòng xe giờ cao điểm buổi tối.

Chu Tây Lẫm gọi điện cho bà chủ quán hoành thánh, còn Ôn Nùng gọi cho Ôn Tuyết Bình, báo tối nay không về ăn cơm.

 Ôn Tuyết Bình ở đầu dây bên kia dặn dò vài câu bảo cô chú ý sức khỏe, giọng không giấu được sự lo lắng quan tâm. Ôn Nùng mỉm cười dịu dàng đáp: “Con biết rồi.”

Sau khi kết thúc cuộc gọi, cô mới nhận ra Chu Tây Lẫm đang nhìn mình rất lâu, nhưng ngay khi cô quay đầu sang, anh lại dời mắt đi.

Cô cụp mắt xuống, ánh nhìn dừng trên màn hình điện thoại vừa kết thúc cuộc gọi, phần ghi chú hiện lên chữ “Mẹ.”

Chẳng bao lâu sau đã tới nơi.

Đó là một quán nhỏ nằm sâu trong khu dân cư cũ, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ cửa kính.

Chu Tây Lẫm dừng xe bên đường: “Cậu đợi trên xe đi, tôi vào lấy.”

Anh tháo dây an toàn, đẩy cửa bước xuống.

Ôn Nùng nhìn qua cửa kính, thấy anh đi tới trước cửa quán.

Bà chủ là một phụ nữ trung niên nhanh nhẹn, rõ ràng rất quen với Chu Tây Lẫm. Bà chủ vừa đưa cho anh hai hộp thực phẩm đầy ụ, vừa tinh mắt liếc sang Ôn Nùng trong xe, cười trêu: “Ôi chao, nhóc Lẫm nay dẫn bạn gái tới luôn rồi đấy à?”

Chu Tây Lẫm đáp qua loa một tiếng, nhận lấy túi đồ.

Mặt Ôn Nùng nóng lên, ngay trước khi anh quay người lại, cô lập tức cúi đầu giả vờ xem điện thoại.

Chu Tây Lẫm trở về xe, hương thơm thức ăn lập tức lan tràn trong không gian ấm áp.

Ôn Nùng cảm thấy trong lòng có thứ gì đó mơ hồ khó tả, giống như cảnh hai người cùng nhau xách đồ ăn về nhà thế này đã từng diễn ra vô số lần.

Trong lòng cô vừa có chút lý trí âm thầm kiềm chế, lại vừa có chút cảm tính nhỏ bé chẳng thể nén xuống.

Trên đường lái xe về nhà Chu Tây Lẫm, anh mở nhạc, khe khẽ hát theo, hai người thỉnh thoảng lại nói vài câu, nhưng chưa nói được mấy câu anh đã bắt đầu lệch tông lạc đề, khiến cô bực mình không thèm để ý anh nữa.

Về đến nhà, Chu Tây Lẫm nói với Ôn Nùng: “Dép ở trong tủ đấy cậu tự lấy đi.”

Ôn Nùng hơi ngẩn ra, vì mấy lần trước cô đến đây đều không có dép nữ để thay.

Lần này là chuẩn bị riêng sao? Cho cô à?

Cô không rõ, cũng không muốn nghĩ sâu thêm, chỉ lặng lẽ thay dép rồi xách hộp hoành thánh đi thẳng vào khu bếp mở.

Chu Tây Lẫm vốn định nhận lấy, nhưng nhìn thấy cô quen tay quen việc tìm nồi niêu, đột nhiên anh lại không muốn ngăn cản nữa.

Anh tựa vào khung cửa giữa phòng khách và bếp, im lặng nhìn cô.

Nhìn đoạn gáy trắng nõn lộ ra khi cô hơi cúi đầu, nhìn khóe môi cô khẽ mím lại vì tập trung, nhìn vài sợi tóc đen rơi bên má.

Cô cho chút dầu vào nồi nhỏ, bỏ mấy lá rau đã rửa sạch vào đảo nhanh cho vừa chín tới, sau đó thêm nước. Trong lúc chờ nước sôi, cô dùng chảo khác tráng trứng, rồi khéo léo cắt thành từng sợi trứng vàng óng đẹp mắt.

Nước sôi rồi, cô mới thả hoành thánh đã gói sẵn vào nồi nước trong đang sôi ùng ục, cuối cùng cho rong biển, tôm khô và trứng sợi vào.

Mùi thơm nhanh chóng lan tỏa, mang theo sự ấm áp của một mái nhà và sức hấp dẫn mộc mạc của đồ ăn nóng hổi.

Một nơi nào đó vốn lạnh lẽo trong lòng Chu Tây Lẫm, bởi vì làn hơi nóng mờ ảo ấy mà dần trở nên mềm mại.

Rõ ràng bản thân cô cũng đang bệnh, sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt sau cơn sốt, ngay cả mép băng keo trên mu bàn tay còn rịn ra chút máu. Thế mà cô vẫn tất bật nấu nướng như thể chăm sóc anh là chuyện tự nhiên nhất trên đời.

Còn trong lòng Ôn Nùng, chẳng qua chỉ vì cô đã quen tự chăm sóc mình, nấu hoành thánh có sẵn với cô chỉ là chuyện tiện tay mà thôi.

Hoành thánh nấu xong, Ôn Nùng múc ra hai bát. Nước dùng trong veo nổi lên những viên hoành thánh căng đầy, rau xanh mướt, trứng sợi vàng óng, rong biển sẫm màu và tôm khô trắng nhỏ.

Đúng là đều có đủ màu sắc và hương vị.

Hai người ngồi xuống trước bàn ăn.

Chu Tây Lẫm múc một viên hoành thánh, thổi vài cái rồi đưa vào miệng, kết quả bị nước dùng nóng làm bỏng đến hít mạnh một hơi, mày cũng nhíu cả lại.

“Cẩn thận nóng đấy.” Ôn Nùng nhắc, giọng mang theo chút bất lực lẫn ý cười.

Chu Tây Lẫm nhíu mày nuốt xuống, giọng khàn khàn: “Ngon.”

Đến miếng thứ hai, anh bắt chước cô, múc chút nước trước, thổi nguội rồi mới húp.

Nước dùng mang theo vị ngọt thanh của rau xanh, dù đã phi dầu nhưng hoàn toàn không ngấy, khác hẳn kiểu nước luộc nhạt nhẽo anh thường nấu.

Trong chốc lát, chỉ còn tiếng va chạm rất nhẹ của bát đũa cùng tiếng ăn uống yên tĩnh của hai người.

Dưới ánh đèn vàng ấm, hơi nóng từ thức ăn làm mờ ranh giới giữa họ. Một cảm giác ấm áp rất nhạt nhưng không thể phớt lờ lặng lẽ lan khắp chiếc bàn nhỏ.

Ôn Nùng ăn xong trước Chu Tây Lẫm, vì cô chỉ ăn một bát, còn anh ăn liền hai bát lớn.

Ăn xong miếng cuối cùng, Chu Tây Lẫm đặt bát xuống, đứng dậy dọn cả bát đũa của hai người, tự nhiên đi về phía bồn rửa.

Ôn Nùng nhìn anh đứng trước bồn nước, xắn tay áo lên.

Ánh đèn trên trần bếp rơi xuống mái tóc mềm trước trán anh, phủ dưới mí mắt anh một mảng bóng dịu dàng.

Cảm giác ấy rất khác với Chu Tây Lẫm thường ngày.

Tiếng nước chảy vang lên rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh.

Ôn Nùng tựa lưng vào ghế, lặng lẽ nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng như được thứ gì đó lấp đầy, ấm áp mềm mại.

Cô chợt nhận ra, không biết từ lúc nào, những lần tiếp cận mang mục đích ban đầu, những dò xét dè dặt, những lần giằng co và tính toán lặp đi lặp lại… đều đã âm thầm nhạt đi.

Ít nhất vào lúc này đây, nhìn bóng lưng anh chăm chú rửa bát, trong lòng cô chỉ còn một cảm giác bình yên.

Cứ thuận theo tự nhiên như vậy, dường như cũng rất tốt.

Đúng lúc ấy.

“Đinh đoong đinh đoong.”

Tiếng chuông cửa đột ngột vang lên, phá vỡ sự yên bình hiếm hoi ấy.

Chu Tây Lẫm đứng bên bồn rửa không dừng động tác, cũng không quay đầu, chỉ khàn giọng nói với Ôn Nùng: “Cậu ra mở cửa giúp tôi đi.”

Ôn Nùng đáp một tiếng, đứng dậy đi về phía huyền quan.

Cô không nghĩ nhiều, trực tiếp mở cửa, tim cô trong khoảnh khắc ấy gần như ngừng đập.

Người đứng ngoài cửa… lại là Ô Nam.

*

Cy: Sao bệnh vô rồi gì cũng dám thoại vậy cha =))))))