Chương 15 - Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Sáng hôm sau, ánh nắng vàng nhạt len qua rèm cửa.

Ôn Nùng đang đứng trong phòng tắm đánh răng, bọt kem vị bạc hà phủ nơi khóe môi, lúc này điện thoại trên giường đột ngột reo lên.

Cô vừa đánh răng vừa đi đến bên giường, liếc mắt nhìn qua, màn hình sáng lên ba chữ “Chu Tây Lẫm”.

Tim cô lập tức nhảy dựng.

Ôn Nùng cầm điện thoại, ngậm bàn chải vội vàng quay lại phòng tắm, nhanh chóng nhổ bọt kem, cũng chẳng để ý nước còn vương nơi khóe miệng, hít sâu một hơi rồi nhận cuộc gọi.

“Alo.” Giọng cô vậy mà hơi khàn, cô đưa điện thoại ra xa một chút, khẽ hắng giọng.

Đầu dây bên kia dường như thoáng chốc im lặng, sau đó truyền tới một tiếng cười rất khẽ: “Vừa ngủ dậy à?”

Giọng anh vọng qua loa điện thoại: “Tôi đang ở trước cửa phòng cậu.”

Ôn Nùng sững người, theo phản xạ nhìn đồng hồ treo tường trong khách sạn, mới tám giờ rưỡi.

Máy bay hơn một giờ chiều mới cất cánh, anh tới sớm như vậy làm gì?

Sự nghi hoặc chỉ thoáng qua trong đầu, cô cố giữ giọng bình tĩnh: “À… cậu đợi tôi xíu.”

Cô cúp máy, đặt điện thoại sang một bên, nhanh chóng súc miệng, lại dùng nước lạnh vỗ lên mặt vài cái. Dù biết anh đang đứng ngoài cửa, cô vẫn nghiêm túc dùng sữa rửa mặt rửa sạch khuôn mặt.

Cô ngẩng đầu lên, trong gương hiện ra một gương mặt sạch sẽ còn đọng những giọt nước li ti.

Làn da vừa rửa xong luôn là lúc trắng nhất, vốn dĩ da cô đã mịn màng trắng trẻo, gần như không nhìn thấy lỗ chân lông. Trên hàng mi còn vương những hạt nước nhỏ, cả khuôn mặt trong trẻo đến mức như phát sáng.

Cô lau khô mặt, chỉ thoa một lớp kem dưỡng.

Cô dùng tay vuốt lại mái tóc dài hơi rối, cuối cùng vội vàng soi mình trong gương lần nữa, xác nhận trạng thái vẫn ổn mới bước nhanh ra cửa, kéo cửa phòng ra.

Chu Tây Lẫm đang đứng ngoài hành lang.

Điều đầu tiên Ôn Nùng chú ý chính là vết bầm trên mặt anh vẫn rất rõ dưới ánh đèn mờ.

Anh vẫn mặc bộ đồ hôm qua, trên người thoang thoảng mùi bồ kết sạch sẽ dễ chịu, trong tay xách theo một túi đồ ăn sáng.

Khoảnh khắc cửa mở, cô đang đánh giá anh thì ánh mắt anh cũng tự nhiên rà qua cô.

Từ vầng trán nhẵn mịn, lướt qua phần tóc mai còn hơi ẩm, dừng lại trên gương mặt mộc sạch sẽ đến gần như trong suốt của cô.

Sau đó anh đầy ẩn ý gật đầu một cái.

Ôn Nùng khựng mất một giây, cảm giác như anh đang nói: Được đấy, mặt mộc cũng xinh phết.

Ý nghĩ vừa lóe lên, cô đã tự làm mặt quỷ với chính mình trong lòng, sao tự luyến quá vậy.

Ngay sau đó liền nghe anh hỏi: “Không định cho tôi vào à?”

Ánh mắt anh lướt qua vai cô, nhìn vào trong phòng.

Lúc này Ôn Nùng mới phản ứng lại, nghiêng người tránh sang một bên: “Được chứ.”

Vừa nói xong, cô chợt nhớ ra gì đó, lại quay người chắn trước cửa: “Nhưng cậu phải chờ tôi chút đã, chút thôi.”

Chu Tây Lẫm hơi nhíu mày, còn chưa hiểu “chờ chút đã” là gì, Ôn Nùng đã áy náy cười với anh, bước lên một bước rồi ngay trước mặt anh, đóng cửa lại lần nữa.

Cánh cửa dày ngăn mất tầm nhìn của Chu Tây Lẫm.

Anh chớp mắt, sau đó khẽ bật cười, bờ vai hơi rung lên.

Bên trong phòng gần như không nghe thấy động tĩnh gì, nhưng cô làm rất nhanh, chưa đến hai phút, cửa đã mở lại.

Ôn Nùng lần nữa xuất hiện trước cửa, đã thay đồ xong.

Một chiếc váy len màu yến mạch mềm mại, bên ngoài khoác hờ áo da ngắn màu nâu cổ điển kiểu cũ, dưới chân vẫn là đôi bốt hôm qua.

Rõ ràng là kiểu phối đồ mang hơi hướng hậu tận thế, nhưng mặc trên người cô lại được khí chất dịu dàng trung hòa hết thảy, tạo thành một cảm giác rất riêng.

Một kiểu thanh lịch mềm mại rất có gu.

Ánh mắt Chu Tây Lẫm dừng trên người cô hai giây rồi mới quay lại gương mặt cô.

Khóe mày anh khẽ nhướng lên, giống hệt kiểu trai tồi thời đi học chuyên trêu con gái, sau đó trong lúc cô hơi né tránh ánh mắt anh, anh tự nhiên bước vào phòng.

Ôn Nùng đóng cửa rồi đi theo phía sau.

Chu Tây Lẫm đặt túi đồ ăn sáng lên chiếc bàn tròn nhỏ cạnh cửa sổ. Túi vừa mở ra, hương thức ăn đã lan khắp căn phòng.

“Cậu mua gì vậy?” Ôn Nùng bước tới hỏi.

“Sữa đậu nành, không đường.”

Anh vừa lấy đồ ra vừa nói: “Bánh bao nhân thịt.”

Ôn Nùng gật đầu, kéo chiếc ghế duy nhất trong phòng tới cạnh bàn.

Chu Tây Lẫm xoay người đi vào phòng tắm rửa tay.

Khi anh đi ra, Ôn Nùng đã ngồi bên mép giường, dáng vẻ yên tĩnh dịu dàng.

Anh ngồi xuống ghế, tháo lớp bọc ngoài đôi đũa dùng một lần rồi đưa cho cô.

Hai người bắt đầu ăn sáng.

Ban đầu không ai nói gì, trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có âm thanh mơ hồ của thành phố đang thức dậy vọng từ bên ngoài cửa sổ.

Ánh nắng xuyên qua lớp rèm bằng voan, rơi xuống sàn thành những mảng sáng mềm mại.

Chu Tây Lẫm ăn rất chăm chú. Ăn xong một cái bánh bao, anh cầm ly sữa đậu nành, dùng ống hút chọc mở nắp rồi đưa sang trước mặt cô, sau đó lại cắm ống hút cho ly của mình, uống một ngụm.

Ánh mặt trời phủ một lớp vàng nhạt lên gương mặt nghiêng của anh, ánh sáng cũng chiếu lên vạt váy của cô.

Ôn Nùng ngồi đối diện anh, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua hàng mi cụp xuống của anh, trượt theo đường quai hàm rõ nét lúc anh nhai thức ăn, hoặc dừng lại nơi bàn tay đang cầm ly sữa đậu nành.

Cô vẫn luôn cảm thấy kiểu người như Chu Tây Lẫm không thuộc về buổi sáng.

Cho dù lúc này cả căn phòng đều tràn ngập sự yên bình và ấm áp, trên người anh vẫn rất rõ thứ khí chất trầm tối, mang hương vị của màn đêm.

Cô cụp mắt xuống, lúc mở miệng ăn tiếp, động tác nhai đã chậm đi vài phần.

Ăn sáng xong vừa qua chín giờ.

Ôn Nùng dọn nốt chút đồ cuối cùng, rút dây sạc cho vào túi rồi đi tới cuối giường đóng vali lại.

Chu Tây Lẫm rất tự nhiên nhận lấy vali từ tay cô.

Lúc này Ôn Nùng mới để ý, anh gần như không mang hành lý gì, chỉ đeo một chiếc túi Keepall đen chéo ra phía sau, tùy ý đến mức giống đang cố tình làm màu.

Hai người một trước một sau rời khỏi phòng.

Trên đường xuống dưới lầu, Ôn Nùng nhìn gương mặt anh phản chiếu trong thang máy, như thể vừa mới nhớ ra, lại như đã suy nghĩ rất lâu, cố tỏ vẻ vô tình lên tiếng: “Vết thương trên mặt cậu là sao vậy?”

Cả người Chu Tây Lẫm rõ ràng cứng lại.

Anh quay đầu nhìn cô, trong mắt lộ ra vài phần ngạc nhiên không hề che giấu.

Anh vốn cho rằng hôm qua cô đã không hỏi, vậy thì sau này cũng sẽ không bao giờ chủ động nhắc lại vấn đề này nữa.

Ôn Nùng nhìn thẳng ánh mắt anh, gương mặt vẫn bình tĩnh như thường ngày.

Thấy anh im lặng, cô hơi cụp mi, giọng điệu vẫn không lộ ra quá nhiều cảm xúc: “Nếu tôi có gì thất lễ thì tôi xin lỗi. Nếu cậu không muốn nói thì có thể không cần nói.”

“Về nhà.” Ngay khi cô vừa dứt câu cuối cùng, anh đã lên tiếng, rồi bổ sung thêm: “Bị ông già tôi đánh.”

Giọng anh không lớn, bình thản như đang kể một chuyện chẳng liên quan gì đến mình.

Tâm trí Ôn Nùng lập tức rối tung như một cuộn chỉ bị vò nát.

Chu Tây Lẫm rất rõ ràng bắt được vẻ kinh ngạc thoáng qua nơi đáy mắt cô. Anh nhíu mày, ánh mắt chợt trở nên tối sầm và sắc lạnh.

Cửa thang máy mở ra.

Anh không bước ra ngoài ngay, chỉ đứng nguyên tại chỗ, từ trên cao nhìn xuống cô, giọng đè rất thấp: “Tốt nhất đừng để tôi thấy dáng vẻ thương hại của cậu.”

Anh dừng một chút, ánh mắt khóa chặt lấy cô: “Cũng đừng tiếp tục hỏi nữa.”

Ôn Nùng bị cảm giác áp bức đột ngột từ anh ghim cứng tại chỗ. Cô ngẩng đầu nhìn thẳng ánh mắt lạnh lùng ấy, trên mặt không lộ cảm xúc gì, chỉ nhàn nhạt đáp: “Ừ.”

Cô nói xong liền xoay người, bước ra khỏi thang máy trước anh.

Chu Tây Lẫm lại chăm chú nhìn cô.

Cuối cùng không nói gì nữa, chỉ sải bước theo ra ngoài.

Chuyến bay từ thành phố Thanh đến Hải Châu ổn định xuyên lên trên tầng mây.

Ánh sáng trong khoang máy bay dịu nhẹ, động cơ phát ra tiếng ù trầm thấp.

Vé của Chu Tây Lẫm là mua sau, cũng thật trùng hợp, lúc làm thủ tục anh nhìn thấy cạnh chỗ ngồi của Ôn Nùng còn trống một ghế, liền trực tiếp chọn luôn.

Mãi đến khi ngồi xuống, Ôn Nùng mới phát hiện hai người ngồi sát cạnh nhau.

Sau khi máy bay cất cánh, Chu Tây Lẫm liền nhắm mắt nghỉ ngơi, góc nghiêng trên gương mặt anh dưới ánh sáng từ cửa sổ máy bay hắt vào trông càng thêm lạnh lùng.

Ôn Nùng không nhìn anh quá lâu, cô chuyển sang nhìn biển mây cuộn trào ngoài cửa sổ, vài phút sau cũng nhắm mắt lại.

Cô không biết anh có ngủ hay không, nhưng cô thì hoàn toàn tỉnh táo.

Chuyến bay đi được hơn nửa, khoang máy bay không hề báo trước đột nhiên rung lắc dữ dội.

Loa phát thanh vang lên giọng bình tĩnh nhưng nghiêm túc của cơ trưởng, thông báo máy bay gặp nhiễu động, yêu cầu hành khách thắt chặt dây an toàn.

Cú rung bất ngờ khiến sắc mặt Ôn Nùng lập tức tái nhợt. Cô mở bừng mắt, có lẽ vì phản ứng bản năng lúc hoảng sợ, cô bất chợt nắm chặt lấy bàn tay Chu Tây Lẫm đang đặt trên tay vịn.

Mu bàn tay anh hơi lạnh, các khớp ngón tay rõ ràng sắc nét.

Cô siết rất chặt, đến mức các đốt ngón tay đều trắng bệch.

Chu Tây Lẫm lập tức mở mắt.

Anh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt tỉnh táo rõ ràng, dễ dàng cảm nhận được đầu ngón tay cô đang run lên.

“Sợ cái gì?” Anh lên tiếng, giọng nói giữa tiếng rung lắc ồn ào lại rõ ràng khác thường: “Máy bay rơi thì chết nhanh lắm, không đau đâu.”

Ôn Nùng: “…”

Cô bị câu nói ấy chặn họng đến suýt không thở nổi.

Sắc mặt vốn đã trắng nay càng trắng thêm vài phần. Cô hoảng loạn trừng mắt nhìn anh, môi khẽ run, không thể nói ra được câu nào.

Chu Tây Lẫm nhìn gương mặt mất sạch máu cùng ánh mắt hoảng loạn của cô, chút lười biếng và trêu chọc nơi đáy mắt cũng nhạt đi.

Anh lật tay lại, bao trọn những ngón tay lạnh buốt của cô trong lòng bàn tay ấm áp khô ráo của mình.

Bàn tay anh rộng lớn, mạnh mẽ, mang theo một cảm giác trấn an kỳ lạ.

Anh siết chặt tay cô: “Đừng sợ.”

Anh nhìn cô: “Cùng lắm thì chết chung, coi như có bạn.”

Tim Ôn Nùng vì câu nói đầu tiên mà treo ngược tận cổ họng, lại bởi câu sau mà như bị thứ gì đó hung hăng va mạnh vào.

Máy bay vẫn tiếp tục rung lắc dữ dội.

Trong khoang vang lên những tiếng kêu hoảng loạn bị đè nén.

Nhưng vào khoảnh khắc này, cô dường như không còn sợ đến vậy nữa.

Chính xác hơn là cô lại nảy sinh một ý nghĩ hoang đường.

Nếu thật sự không tránh khỏi, cùng anh nổ tung giữa mấy chục nghìn mét trên không trung, dường như cũng khá lãng mạn?

Ý nghĩ ấy khiến chính cô cũng giật mình.

Nhưng giống như đã xé toạc một khe hở của hố đen, một câu hỏi sắc bén hơn lập tức mất kiểm soát lao vào đầu cô: nếu máy bay thật sự rơi xuống, vậy trong một giây cuối cùng trước khi mất ý thức, cô sẽ nói gì với anh?

Đột nhiên không còn là rung lắc nữa, mà là trời đất đảo điên.

Thân máy bay phát ra tiếng kim loại vặn xoắn ghê rợn đến chói tai, tiếng còi báo động bén nhọn vang lên dữ dội, ánh đèn đỏ điên cuồng nhấp nháy.

Mặt nạ oxy “bụp” một tiếng rơi xuống, tiếng thét chói tai lập tức xé nát khoang máy bay.

Tất cả đồ vật như mất trọng lực mà bay bật lên rồi lại đồng loạt rơi xuống.

Ôn Nùng cảm thấy mình bị hất văng khỏi ghế rồi lại bị quăng mạnh trở về, nghẹt thở đến choáng váng. Ngoài cửa sổ không còn là biển mây nữa, mà là từng cuộn khói đen cuồn cuộn.

Cảm giác tử vong tức khắc bóp nghẹt cổ họng cô, dòng nước lũ bị đè nén quá lâu nơi sâu nhất trong tim phá tung mọi lý trí. Cô quay đầu nhìn bóng người bên cạnh đang cố gắng chộp lấy cánh tay cô giữa hỗn loạn.

Cô nhận ra thần chết thật sự đã đến, cô dùng toàn bộ sức lực còn sót lại, hét lớn: Chu Tây Lẫm, tôi thích cậu!

Thì ra ở giây cuối cùng, điều cô muốn nói với anh là câu ấy.

Bốn mắt nhìn nhau.

Linh hồn cô như đâm sầm vào đôi mắt ngập tràn chấn động của anh.

Giây tiếp theo, “ầm” một tiếng, một biển lửa chói lòa nuốt trọn tất cả, hoàn toàn nhấn chìm hai bóng người nhỏ bé.

Ôn Nùng bật mạnh khỏi ghế ngồi.

Tim đập điên cuồng trong lồng ngực như muốn phá tan xương sườn lao ra ngoài, trán và lưng đều đẫm mồ hôi, cô há miệng hít thở dồn dập như một con cá sắp chết.

Trước mắt cô là… là đèn trần quen thuộc trong khoang máy bay?

Bên tai vang lên giọng phát thanh dịu dàng của tiếp viên: “Kính thưa quý khách, máy bay của chúng ta sắp hạ cánh xuống sân bay Hải Châu…”

Cô mờ mịt nhìn xung quanh.

Hành khách đều yên ổn ngồi trên ghế, chỉnh lại hành lý cá nhân, chờ máy bay hạ cánh.

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ máy bay, yên tĩnh chiếu xuống lối đi.

Mọi thứ trật tự đến mức như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Thì ra là mơ.

Cô theo phản xạ siết chặt tay lại.

Hình như có gì đó không đúng.

Cô cúi đầu xuống, phát hiện tay phải mình đang nắm chặt tay áo Chu Tây Lẫm bên cạnh, chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, ngay cả cổ tay áo anh cũng bị cô vò nên hơi nhăn.

Ánh mắt cô theo cánh tay ấy chậm rãi dời lên trên.

Chu Tây Lẫm đang nghiêng đầu nhìn cô.

Ánh mắt anh rất sâu, anh không rút tay áo lại, cũng không nói gì.

Loa phát thanh trong khoang vẫn tiếp tục nhắc nhở máy bay sắp hạ cánh.

Mãi một lúc sau Ôn Nùng mới phản ứng lại, buông tay ra: “Xin lỗi nhé.”

“Gặp ác mộng à?” Cuối cùng anh cũng lên tiếng, giọng không mấy cảm xúc.

Cô gật đầu: “Tôi mơ thấy máy bay nổ tung.”

Anh khẽ cười, kiểu cười này cô quá quen thuộc rồi.

Cô còn tưởng anh sẽ giống trước đây, lại thuận miệng trêu chọc cô vài câu.

Ai ngờ anh chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cô, như đang dỗ dành, cười nói: “Ngốc thật.”

*

Cy: Này tôi nói nhé, ai đã từng trải qua cảm giác mập mờ với crush mới biết mười cái hôn còn không bằng một cái xoa đầu 😏