Chu Tây Lẫm bảo đói bụng.
Nửa tiếng sau, anh đưa Ôn Nùng đến một quán mì gần khách sạn.
Quán có lẽ đã mở nhiều năm, bảng hiệu cũ kỹ bạc màu, chữ trên biển hiệu gần như không còn nhìn rõ nữa. Một bóng đèn sợi đốt vàng treo trước cửa, trong đêm thu se lạnh vẫn có những con côn trùng nhỏ cố chấp lao về phía ánh sáng, hắt bóng chao đảo lên chụp đèn.
Bên trong bày biện đơn giản, mấy chiếc ghế nhựa thấp chất ở góc tường, bàn ghế đều phủ lớp bóng dầu do năm tháng mài ra.
Chu Tây Lẫm đi phía trước cô. Vừa vào quán, anh liền tìm chỗ ngồi, rất tự nhiên rút mấy tờ giấy ăn trên bàn, cúi người cẩn thận lau sạch sẽ mặt bàn.
Anh cao lớn, gần như chiếm hết không gian nhỏ hẹp của quán. Ôn Nùng nhìn đường nét nghiêng nghiêng chăm chú của anh, đầu ngón tay hơi cuộn lại, chợt cảm thấy cảnh tượng này cực kỳ có cảm giác của bạn trai.
“Ăn gì?” Anh lau bàn xong, ngẩng đầu hỏi cô.
“Tôi không đói lắm.” Giọng Ôn Nùng trong trẻo: “Muộn rồi, sợ mập. Cậu gọi nhiều một chút, chia tôi vài đũa là được.”
Ánh mắt Chu Tây Lẫm hờ hững đảo qua gương mặt cô, không nói gì, chỉ giơ tay gọi bà chủ.
“Hai tô mì gà xé.” Gọi xong, anh mới nhìn cô: “Cứ ăn phần của cậu đi, ăn không hết thì đưa tôi.”
Ôn Nùng không ngờ anh lại nói như vậy.
Trong lòng cô khẽ động, tựa như bị một chiếc lông vũ nhẹ nhàng quét qua.
Bà chủ là một phụ nữ trung niên lanh lẹ. Trong lúc nấu mì, bà ấy cứ thỉnh thoảng liếc nhìn Chu Tây Lẫm, dáng vẻ như muốn nói gì đó.
Qua một lúc lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được: “Này cậu đẹp trai, tên cậu có chữ “Lẫm” đúng không?”
Chu Tây Lẫm ngước nhìn bà ấy: “Sao dì biết?”
“Nhớ chứ! Trước đây cậu hay tới mà, đám bạn toàn gọi cậu là “anh Lẫm”. Cậu trai vừa cao vừa đẹp thế này, tôi sao quên được!” Bà chủ cười sang sảng: “Chỉ là mấy năm nay ít thấy cậu ghé hẳn.”
“Cháu học đại học ở nơi khác.” Anh bình thản giải thích.
“Bảo sao.” Bà chủ bừng tỉnh, lại nhìn lướt qua vết thương trên mặt anh, thuận miệng hỏi: “Mặt cậu bị sao vậy?”
Ôn Nùng theo bản năng nhìn sang Chu Tây Lẫm.
Đường quai hàm anh hơi siết lại, ánh mắt lập tức tối đi rõ rệt, lạnh lùng im lặng.
Bà chủ lập tức nhận ra mình lỡ lời, vội chuyển ánh nhìn sang Ôn Nùng, cười đầy ý vị: “Cô gái xinh đẹp này là bạn gái cậu à?”
Tim Ôn Nùng khẽ run lên. Cô liếc Chu Tây Lẫm, trong đầu thoáng hiện câu “không nhớ nữa” mà trước đây anh từng nói. Vì sợ anh phủ nhận, cô lập tức lên tiếng trước, giọng cố giữ bình tĩnh: “Không phải đâu ạ, dì hiểu lầm rồi.”
Ánh mắt Chu Tây Lẫm lại tối xuống, khóe môi hơi cong lên, dường như cực kỳ “hài lòng” với hành động cố ý giữ khoảng cách của cô. Anh gật đầu, rồi lại gật đầu, sau đó quay sang bà chủ, chậm rãi nói: “Đang theo đuổi.”
Ôn Nùng khựng lại.
Cô ngước mắt nhìn anh. Anh chẳng hề che giấu mà nhìn thẳng lại cô, để mặc cô quan sát. Ánh đèn chiếu xuống đôi mắt đen thẳm của anh, giống như ném một hòn đá xuống vực nước sâu, gợn lên từng tầng sóng mà cô không sao hiểu nổi.
Tim cô lập tức hụt mất một nhịp, vành tai cũng âm ỉ nóng lên.
Bà chủ cười đầy mờ ám, trêu chọc: “Ôi trời, giờ cậu không được rồi à? Hồi trước sau lưng thiếu gì con gái theo, sao giờ còn phải đi theo đuổi người ta…”
Ánh mắt Chu Tây Lẫm vẫn không rời khỏi Ôn Nùng. Ý cười nơi khóe môi càng sâu thêm chút nữa. Anh cắt ngang lời bà chủ, giọng trầm thấp, thậm chí còn lười biếng: “Cô gái này không giống đâu dì.”
Hơi thở Ôn Nùng chậm dần, bề ngoài cô vẫn bình thản, nhưng trong lòng đã sớm có từng đợt sóng ngầm cuộn trào.
Đúng lúc ấy mì được bưng lên, hơi nóng lững lờ lan tỏa trên mặt bàn.
Bà chủ cười nói: “Không làm phiền hai đứa nữa, ăn từ từ nhé. Ớt với giấm để trên bàn đó, thích thì tự cho vào.”
Nói xong, bà chủ liền rời đi.
Chu Tây Lẫm lấy đôi đũa tre trong ống đũa, dứt khoát tách ra, lại gõ nhẹ lên mép bàn hai cái để phủi vụn gỗ rồi đưa cho cô.
Động tác liền mạch tự nhiên, như thể chuyện chăm sóc cô đã thành thói quen từ lâu.
Ôn Nùng chậm mất nửa nhịp mới nhận lấy, cúi đầu lặng lẽ ăn mì.
Có một lúc, cô hơi thất thần.
Chu Tây Lẫm nóng nảy, âm u, thậm chí hơi tồi tệ, đối với cô đều là kiểu có thể kiểm soát được. Chỉ duy nhất dáng vẻ dịu dàng, chiều chuộng như lúc này của anh mới khiến lòng cô mãi không yên.
Vì đang nghĩ ngợi nên cô ăn rất chậm, nhai kỹ từng miếng nhỏ. Ánh đèn chiếu lên hàng mi dài rũ thấp và sống mũi thanh tú của cô, khiến những đường nét trên gương mặt mềm mại như một bức ký họa tĩnh lặng.
Chu Tây Lẫm không động đũa, cứ thế nhìn cô.
Anh nhìn mãi, cuối cùng Ôn Nùng cũng nhận ra. Cô ngước nhìn hỏi: “Nhìn tôi làm gì? Cậu không ăn à?”
Chu Tây Lẫm bật cười khẽ, lại trở về dáng vẻ bá đạo pha chút lưu manh quen thuộc, không cần nghĩ đã đáp: “Cậu nhìn ngon miệng.”
“…” Ôn Nùng sững người, đôi đũa khựng giữa không trung.
Ý cười nơi đáy mắt anh rất nhạt, nhưng trong lòng cô lại như một vệt mực đen loang trên nền giấy trắng. Dù chỉ một chút thôi cũng đủ thành sự xâm chiếm chí mạng, đậm đà hơn bất cứ sắc màu nào.
Cô mím môi, không đáp lời, cúi đầu tiếp tục ăn mì từng miếng nhỏ, chỉ là vành tai càng nóng hơn, may mà tóc cô đang xõa xuống.
Lúc này Chu Tây Lẫm mới cầm đũa lên, bắt đầu ăn.
Anh ăn rất ngon miệng nhưng không hề thô lỗ, lúc nhai đường quai hàm sẽ kéo căng ra đôi chút.
Nửa bữa sau đó, cả hai đều không nói gì.
Ôn Nùng chỉ ăn được nửa tô đã đặt đũa xuống. Cô ngước nhìn Chu Tây Lẫm, anh ăn nhanh hơn cô nhiều, tô mì gần thấy đáy.
Anh liếc tô mì gần như chưa động tới của cô rồi lên tiếng: “Đi lấy cho tôi chai nước.”
“Cậu uống gì?”
“Nước lọc là được.”
“Được.”
Ôn Nùng đứng dậy đi đến tủ lạnh lấy một chai nước khoáng, tiện tay lấy thêm cho mình một chai nước trái cây.
Khoảnh khắc quay người lại, bước chân cô chợt khựng lại.
Chu Tây Lẫm đang kéo tô mì của cô về phía mình, vẻ mặt cực kỳ tự nhiên tiếp tục ăn, như thể chuyện ăn phần mì thừa của cô vốn dĩ là điều hiển nhiên.
Thử tưởng tượng xem, một người đàn ông cao một mét chín, thân hình săn chắc, đầu húi cua, gương mặt lạnh lùng, cả người toát ra cảm giác cấm dục khiến người lạ khó lại gần, nhưng đồng thời lại đầy nam tính.
Cô từng thầm thích anh, từng ngước nhìn anh, chưa bao giờ dám hy vọng có được anh.
Thế mà trong một đêm thu đậm hơi lạnh thế này, anh lại đưa cô tới góc quán cũ quen thuộc của mình, dưới ánh đèn vàng ấm áp, giống hệt một người bạn trai, lặng lẽ ăn phần mì cô bỏ dở.
Cảnh tượng ấy thực sự quá chạm đến lòng người.
Gợn sóng nhỏ nơi tim Ôn Nùng lập tức hóa thành dòng ấm áp lan ra không một tiếng động.
Khóe môi cô bất giác cong lên. Cô bước tới, đặt chai nước trái cây xuống, cầm chai nước khoáng lên rồi dùng sức vặn nắp.
Đối với một phụ nữ trưởng thành, mở nắp chai vốn chẳng khó. Nhưng hôm nay không hiểu sao, dù cô cố vặn thế nào nắp chai vẫn không nhúc nhích. Cô thử mấy lần, lòng bàn tay cũng đỏ ửng lên.
Ngay lúc cô định dùng răng cắn, chai nước bỗng bị rút khỏi tay.
Chu Tây Lẫm cầm thân chai bằng một tay, ngón cái đẩy nhẹ mép nắp, dễ dàng vặn mở nắp chai ra.
Anh trả lại cho cô, ánh mắt mang theo ý trêu chọc.
Ôn Nùng khựng một chút rồi bình tĩnh nhìn anh: “Tôi mở giúp cậu mà.”
Cô chỉ chai nước trái cây bên cạnh: “Tôi uống cái này.”
Chu Tây Lẫm nhìn chai nước trái cây kia, không nói gì, tiện tay cầm lên, cũng nhẹ nhàng mở ra rồi đặt trước mặt cô.
Sau đó anh ngửa đầu uống ừng ực nửa chai nước khoáng.
Không khí lại rơi vào yên lặng.
Ôn Nùng nhấp từng ngụm nước trái cây, ánh mắt hướng ra ngoài cửa.
Màn đêm dày đặc, phần lớn cửa hàng ven đường đều đã tắt đèn đóng cửa, chỉ còn quán nhỏ này hắt ra thứ ánh sáng vàng ấm áp như ngọn hải đăng giữa biển đêm.
Cô thu ánh nhìn lại, nhìn người đối diện. Anh đang chăm chú ăn tô mì thừa của cô, gương mặt cúi thấp dưới ánh đèn dịu đi hơn ngày thường rất nhiều.
Ôn Nùng bỗng thấy mình được bao bọc trong một cảm giác bình yên kỳ lạ.
Cô nhớ tới thời cấp ba, thỉnh thoảng từng bắt gặp anh cùng đám bạn ăn uống ở quán nhỏ trước cổng trường. Khi đó cô chưa từng nghĩ, có một ngày mình sẽ được ngồi cùng bàn với anh.
Chu Tây Lẫm ăn rất nhanh, chưa tới mười phút đã ăn sạch.
Anh đứng dậy tính tiền.
Ôn Nùng theo anh bước ra khỏi quán mì, gió lạnh đêm thu lập tức ùa tới.
Hai người sóng vai đi trên con phố vắng.
Chẳng ai biết là quay về khách sạn của Ôn Nùng hay tới khách sạn của Chu Tây Lẫm.
Giống như có một sự ăn ý vô hình, cả hai đều không nhắc đến bước tiếp theo sẽ đi đâu, cứ thế bước tiếp trong vô định, bóng dáng dưới ánh đèn đường lúc kéo dài lúc co ngắn lại.
Ban đêm vào mùa này nhiệt độ không cao, gió đêm mang theo hơi lạnh. Đi được một lúc, Ôn Nùng bất giác rụt vai lại.
Chu Tây Lẫm nhận ra điều đó.
May mà trước khi rời quán anh tiện tay cầm theo một chiếc áo khoác. Anh liếc cô một cái, không nói gì, trực tiếp cởi chiếc áo denim sẫm màu trên người xuống, khoác lên vai Ôn Nùng.
Chiếc áo còn vương hơi ấm cơ thể anh cùng mùi bồ kết nhàn nhạt.
“Không cần…” Ôn Nùng không ngờ Chu Tây Lẫm lại làm vậy. Cô khựng lại, theo phản xạ muốn từ chối.
Anh hơi dùng sức, quấn kín cô trong áo, giọng cực kỳ mạnh mẽ: “Mặc vào.”
Đúng lúc ấy, một tràng tiếng động cơ chói tai từ xa lao tới, xé toạc màn đêm yên tĩnh.
Hơn chục chiếc xe điện độ của đám nhóc loi choi như thú hoang mất khống chế, từ con hẻm tối đột ngột phóng vọt ra, tốc độ nhanh đến đáng sợ, đèn pha loá sáng khiến người ta không mở nổi mắt.
Mắt Chu Tây Lẫm rất tinh. Anh bỗng nhìn thấy một con mèo hoang không biết từ đâu chạy ra, đang ngơ ngác băng qua đường.
Đồng tử anh co mạnh, gần như theo bản năng, anh lập tức bước tới, cúi người vươn tay định bế con mèo lên.
Nhưng đám nhóc loi choi lái xe điện kia đã lao tới sát bên.
Tim Ôn Nùng lập tức như ngừng đập.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, cô hoàn toàn không kịp suy nghĩ, cơ thể phản ứng còn nhanh hơn lý trí, cô đột ngột đưa tay, dùng hết sức đẩy mạnh vào lưng Chu Tây Lẫm!
“Rầm!”
Tiếng phanh chói tai, tiếng người ngã xuống đất cùng tiếng mèo kêu hòa lẫn vào nhau.
Chu Tây Lẫm bị đẩy loạng choạng, nhưng vẫn ôm chặt được con mèo nhỏ đang hoảng loạn xù lông.
Con mèo giãy dữ dội trong lòng anh, móng vuốt suýt cào rách mu bàn tay anh. Anh theo phản xạ buông lỏng tay, con vật nhỏ hoảng sợ lập tức vùng thoát rồi biến mất trong bụi cây tối om ven đường.
Chu Tây Lẫm đứng sững tại chỗ.
Anh quay lưng về phía Ôn Nùng, bờ vai rộng khẽ phập phồng. Lực đẩy vừa rồi của cô, sự hoảng hốt bất chấp tất cả ấy… vẫn còn in rõ trên lưng anh.
Trong nguy hiểm, phản ứng bản năng là thứ không thể nói dối.
Yết hầu anh khó nhọc trượt lên xuống, trong đáy mắt cuộn trào thứ cảm xúc đặc quánh đến mức không tan nổi, khiến anh mất rất lâu mới đứng thẳng dậy, xoay người, bước nhanh đến trước mặt cô.
Ôn Nùng đang ngồi bệt dưới nền đất lạnh.
Lúc đẩy anh, cô tự làm mình mất thăng bằng nên ngã xuống, áo khoác trên người cũng rơi sang một bên.
Cô nhìn Chu Tây Lẫm từng bước tiến lại gần, rồi ngồi xổm xuống trước mặt mình, tầm mắt ngang bằng với cô.
Anh nhìn cô, ánh mắt sâu trầm như biển đêm, sóng ngầm mãnh liệt cuồn cuộn bên dưới: “Có bị sao không?”
Chỉ mình Ôn Nùng biết ngoài cú ngã khiến mông hơi đau ra thì cô chẳng bị gì cả.
Nhưng khi ánh mắt chạm vào đôi mắt sâu không thấy đáy của anh, một ý nghĩ mờ ám liền không khống chế được thoáng xẹt ngang qua.
Cô cụp mắt tránh đi ánh nhìn quá mức nóng bỏng kia, giọng rất khẽ: “Không sao.”
Sau đó cô thử tự đứng dậy, tay chống xuống đất, cơ thể khẽ lảo đảo rồi lại giả vờ ngồi phịch trở về.
Khoảnh khắc mông chạm đất, Ôn Nùng ngước mắt nhìn Chu Tây Lẫm, đáy mắt lộ ra chút ngượng ngùng như bị bắt quả tang. Cô cắn môi, xấu hổ cúi đầu xuống lần nữa.
Ánh mắt Chu Tây Lẫm càng thêm tối lại.
Anh cúi người nhặt áo khoác bên cạnh vắt lên vai, giây tiếp theo đã đột ngột đưa tay, một tay luồn qua khuỷu chân cô, tay còn lại ôm lấy lưng cô, dễ dàng bế bổng cô lên theo kiểu công chúa!
Động tác của anh từ trước đến giờ luôn mạnh mẽ, mang theo cảm giác không cho phép từ chối. Ôn Nùng không kịp đề phòng, khẽ kêu lên một tiếng, hai tay theo phản xạ bám lấy vai anh.
Qua lớp áo mỏng, cô có thể cảm nhận rõ đường nét cơ bắp nơi cánh tay anh trong khoảnh khắc siết căng, cùng nhiệt độ nóng bỏng hoàn toàn đối lập với gió đêm lạnh buốt.
Anh cúi đầu nhìn cô, đường quai hàm căng chặt, ánh mắt vừa tối vừa trầm, mang theo cơn giận bị dồn nén. Giọng nói gần như bật ra qua kẽ răng: “Gồng cái gì?”
Cô hé môi, vừa định nói “đâu có” thì đã bị anh lạnh lùng trừng cho một cái, lập tức im bặt, ngoan ngoãn ngậm miệng.
Gió đêm lướt qua con phố trống trải, cuốn theo vài chiếc lá rơi.
Hàng cây ven đường còn chưa ngả vàng hẳn, lá xanh vàng xen lẫn, mỗi khi gió thổi lại vang lên tiếng xào xạc.
Xa xa, đám nhóc loi choi kia đã sớm phóng đi mất hút.
So với sự ồn ào náo động của bọn nó, anh ôm cô, chậm rãi bước trong quầng sáng vàng nhạt của đèn đường, bước chân rất chậm, như thể ngay cả thời gian cũng bị chia làm đôi.
Bóng hai người chồng lên nhau, kéo thật dài.
…
Vốn chỉ là va quẹt nhỏ, cũng chẳng hề trầy da, thế nhưng Ôn Nùng vẫn bị Chu Tây Lẫm ép đưa tới bệnh viện.
Mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo trong sảnh bệnh viện thoang thoảng nơi đầu mũi, phòng cấp cứu người ra vào không ngớt. Ôn Nùng ngồi trên giường khám, nhìn Chu Tây Lẫm tựa bên cửa, ánh mắt nặng nề khóa chặt lấy cô.
Cô chưa từng né tránh ánh nhìn của anh, vẫn bình tĩnh nhìn thẳng lại.
Một lúc sau, bác sĩ khám xong, xác nhận không có vấn đề gì, đường quai hàm căng cứng của Chu Tây Lẫm dường như mới hơi thả lỏng.
Ôn Nùng cảm ơn bác sĩ rồi bước ra khỏi phòng khám. Cô còn chưa kịp thở phào thì cơ thể đã đột ngột bị nhấc bổng.
“Á?” Cô giật mình kêu khẽ, theo phản xạ túm lấy vạt áo trước ngực anh.
Chu Tây Lẫm lại lần nữa bế ngang cô lên, động tác mượt đến mức cô còn chưa kịp phản ứng…
Trước giờ cô hiếm khi tới bệnh viện vào ban đêm, không ngờ tối muộn mà bệnh nhân vẫn đông như vậy.
Anh sải bước qua hành lang, xung quanh có không ít ánh mắt vô tình hay hữu ý liếc sang.
Ôn Nùng thấy má mình nóng lên, khẽ nghiêng mặt vào hõm cổ anh, nhỏ giọng: “Chu Tây Lẫm, cậu không nghe bác sĩ nói à? Tôi không sao thật mà, thả tôi xuống đi.”
Chu Tây Lẫm như không nghe thấy, bước chân không dừng lại.
Ôn Nùng khựng một chút rồi lại nói: “Tôi thật sự không sao, thả tôi xuống đi.”
Cuối cùng Chu Tây Lẫm mới cúi mắt nhìn cô, đáy mắt chẳng có mấy cảm xúc, giọng điệu cũng nhàn nhạt: “Nửa đêm rồi, cậu ngại cái gì?”
“Tôi không phải ngại.” Giọng Ôn Nùng ỉu xìu.
Chu Tây Lẫm hừ khẽ một tiếng, cánh tay siết chặt hơn, nhấc cô lên cao một chút để ôm vững hơn, giọng điệu lưu manh bất cần: “Thế thì tốt, ôm tôi chặt vào.”
Ôn Nùng hoàn toàn hết cách, chỉ có thể cứng đờ người để mặc anh ôm.
Gió đêm lùa từ cửa lớn bệnh viện vào mang theo hơi lạnh, nhưng nhiệt độ cơ thể dưới lớp áo thun mỏng của anh lại rõ ràng đến khác thường.
Cô ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt, hòa lẫn với mùi sát trùng lạnh lẽo của bệnh viện, cùng hơi thở riêng thuộc về anh – thứ khiến người ta an lòng khó tả.
Ra tới ven đường, anh mới đặt cô xuống rồi lấy điện thoại gọi xe.
Xe tới rất nhanh, là một chiếc xe công nghệ.
Anh mở cửa xe, cô vừa định nói cảm ơn rồi ngồi vào, giây tiếp theo anh đã cúi người bế cô lên.
“Tôi tự…”
Lời Ôn Nùng mắc lại nơi cổ họng, bởi anh đã dứt khoát nhét cô vào ghế sau rồi đóng cửa xe lại.
Sau đó anh vòng sang bên kia ngồi vào, hỏi: “Cậu ở đâu?”
Đầu óc Ôn Nùng vẫn còn mơ hồ, nhất thời không nói nên lời.
Anh như bị chọc cười: “Sao, muốn tới chỗ tôi à?”
Ôn Nùng theo phản xạ liếc nhìn tài xế: “…”
Cô dời mắt đi, nhanh chóng đọc tên khách sạn.
Xe từ từ khởi động, không gian trong xe chật hẹp, cảm giác tồn tại mãnh liệt trên người Chu Tây Lẫm khiến Ôn Nùng có chút không biết phải làm sao.
Cô dựa vào cửa kính, nhìn ánh đèn neon ngoài cửa sổ lao ngược về phía sau, cố gắng bình ổn trái tim mất kiểm soát trong lồng ngực.
Mãi đến lúc này, khi thực sự bình tĩnh lại, cô mới nhớ lại khoảnh khắc nghẹt thở vừa rồi.
Cô đã bất chấp tất cả mà đẩy anh ra.
Theo bản năng đến vậy, vô tư đến vậy, ngay cả chính cô cũng thấy rung động.
Trước đó cô không hề biết tình cảm của mình dành cho anh vẫn còn mãnh liệt như thế.
Bọt bong bóng mà cô luôn cố tình lờ đi trong lòng cũng bị đâm vỡ hoàn toàn.
Lúc ban đầu cố ý tiếp cận anh, có lẽ đúng là có đủ loại lý do nghe rất hợp tình hợp lý, nhưng cho dù có một nghìn lý do, cũng không thể bỏ qua điều quan trọng nhất. Ngay từ ánh nhìn đầu tiên khi gặp lại, trái tim đã sớm nói cho cô biết trước cả lý trí rằng cô vẫn còn thích anh rất nhiều.
Lý do ấy là số một, những lý do còn lại chẳng qua chỉ là những con số không đứng phía sau.
Chiếc xe nhanh chóng dừng trước khách sạn Ôn Nùng đang ở, điện thoại thông báo kết thúc chuyến đi.
Chu Tây Lẫm xuống xe trước, vòng qua phía cô, kéo cửa xe ra.
Ôn Nùng vẫn ngồi yên, ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh đèn đường phác lên dáng người cao ráo của anh một quầng sáng nhàn nhạt phía sau lưng. Cả người anh như đang phát sáng, khí chất nổi bật đến mức khiến đầu óc người ta trống rỗng.
Ôn Nùng hít sâu một hơi mới lên tiếng: “Chu Tây Lẫm, lần này cậu không được bế tôi nữa.”
Chu Tây Lẫm chống một tay lên khung cửa xe, hơi cúi người, ánh mắt dừng trên mặt cô, bật cười khẽ: “Cậu nghĩ chuyện tốt đẹp gì thế?”
Ôn Nùng sững ra.
Chu Tây Lẫm chẳng kiêng dè kéo rộng ý cười nơi khóe môi, lùi về sau vài bước, thong thả nhìn cô.
Ôn Nùng cảm thấy mặt mình nóng bừng, vội dời mắt không nhìn anh nữa, hấp tấp xuống xe.
Một chân vừa chạm đất, cô đang định chống người đứng dậy thì đột nhiên cảm thấy trời đất quay cuồng!
Eo cô bị một cánh tay mạnh mẽ siết chặt, cơ thể lập tức rời khỏi trọng lực, lần nữa rơi vào lồng ngực quen thuộc nóng bỏng kia.
Ôn Nùng vừa tức vừa ngượng, không nhịn được nhỏ giọng trách: “Chu Tây Lẫm, sao cậu lại… gạt người ta.”
“Hừ…”
Trên đỉnh đầu vang lên tiếng cười xấu xa trầm thấp, theo lồng ngực rung động truyền thẳng vào tim cô.
Cô nghe anh ngang nhiên nói: “Bỏ ý định phản kháng đi. Ông đây chuyên lừa kiểu thiếu nữ ngây thơ như cậu.”
“…” Ôn Nùng hoàn toàn cạn lời.
Ngón tay vô thức siết chặt áo trên vai anh, xem như phản kháng.
Anh siết tay chặt hơn, bế cô bước lên bậc thềm.
Ánh đèn sáng choang trong đại sảnh khách sạn khiến cô không còn chỗ trốn, may mà ngoài nhân viên lễ tân trực đêm thì không còn ai khác.
Chu Tây Lẫm ôm cô đi thẳng tới thang máy, bước chân vững vàng.
Cô có thể cảm nhận rõ cơ bắp nơi cánh tay anh vẫn đang căng chặt, mỗi một nhịp rung rất nhỏ theo bước chân anh đều khiến tim cô lệch nhịp.
Vào thang máy, anh hơi cúi đầu liếc cô: “Thẻ phòng đâu?”
Ôn Nùng chớp mắt, đầu óc lúc này mới chậm chạp nối lại tín hiệu. Cô nhớ ra thang máy cần quẹt thẻ mới lên được.
Cô lấy thẻ phòng từ trong túi xách ra, theo phản xạ liền đưa cho anh, cánh tay hơi duỗi về phía trước, ánh mắt còn mang chút mơ màng vô tội.
Chu Tây Lẫm rõ ràng khựng lại.
Vài giây sau, cổ họng anh bật ra một tiếng cười cực khẽ: “Không còn tay để cầm nữa đâu tiểu thư của tôi ơi.”
Lúc này Ôn Nùng mới hoàn toàn tỉnh táo. Cô vội rụt tay về, hơi nghiêng người quẹt thẻ rồi bấm số tầng.
Thang máy ổn định đi lên, trong không gian chật hẹp chỉ còn tiếng hít thở giao thoa của hai người.
Ôn Nùng xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất, rõ ràng ban đầu là cô cố ý giả vờ yếu đuối khiến anh lo lắng, vậy mà khi anh thực sự quan tâm, thực sự làm đúng điều cô mong muốn, cô lại thấy ngượng đến không chịu nổi.
Cô mấy lần muốn bảo anh thả mình xuống, nhưng vừa ngước mắt nhìn sắc mặt anh là biết chẳng cần mở miệng nữa, chỉ đành cúi đầu buồn bực, giống như đang giận dỗi.
Anh nhìn thấy cảnh ấy qua gương phản chiếu trong thang máy.
Sắc mặt không đổi, chỉ có ý cười nhàn nhạt gợn nơi đáy mắt.
Sự mập mờ lặng lẽ chảy trôi, đặc quánh đến mức gần như khiến người ta nghẹt thở.
Cô lại ở tận tầng mười bảy, rất lâu sau, thang máy mới dừng lại.
Anh ôm cô bước ra ngoài, hỏi số phòng. Cô đáp bằng giọng không mấy vui vẻ.
Anh bế cô đến trước cửa phòng rồi cuối cùng cũng nhẹ nhàng đặt cô xuống.
Khoảnh khắc chân chạm đất, Ôn Nùng lại cảm thấy chân mình mềm nhũn.
Cô không nhìn Chu Tây Lẫm, chỉ cúi đầu lục túi lấy thẻ phòng, “Tít” một tiếng, cửa mở khóa.
Cô không đẩy cửa vào ngay, do dự ba giây, cô lại quay người nhìn anh.
Chu Tây Lẫm vẫn chưa đi.
Anh nghiêng người dựa lên tường, hai tay đút túi quần, ánh mắt âm trầm nhìn cô, khóe môi dường như cong lên một ý cười cực nhạt.
Anh nghiêng đầu hỏi: “Sao, còn muốn tôi bế vào nữa à?”
Vừa nói còn thật sự làm bộ muốn bước tới bế cô.
Ôn Nùng lùi nửa bước, vội vàng nói: “Không có!”
Cô đẩy cửa, nhanh chóng lách người vào trong, còn bổ sung: “Cậu về cẩn thận…”
“Rầm.” Cửa bị đóng mạnh lại.
Chu Tây Lẫm không nhúc nhích.
Anh vẫn nhìn chằm chằm cánh cửa kia, ánh đèn hành lang rơi xuống hàng mi dày của anh, tạo thành một mảng bóng nhỏ dưới mắt, cảm xúc của anh sâu tối khó dò.
Sau vài giây suy nghĩ, anh lấy điện thoại gọi cho cô.
Khách sạn cách âm rất tốt, hoàn toàn không nghe thấy động tĩnh bên trong.
Nhưng phải rất lâu sau cô mới bắt máy: “Sao thế?”
“Bao giờ về Hải Châu?” Anh nhìn cánh cửa hỏi.
Ôn Nùng khựng một chút rồi đáp: “Ngày mai.”
“Đi máy bay à?”
“Ừm.”
“Đi cùng nhé?”
Giọng anh rất tự nhiên, như chỉ thuận miệng hỏi một câu.
Cô ở đầu dây bên kia liền im lặng.
Chu Tây Lẫm cười tự giễu, dường như anh cũng không cần câu trả lời của cô, tiếp tục nói: “Gửi tôi chuyến bay của cậu. Nếu khác giờ thì tôi đổi vé.”
Nói xong, anh đứng thẳng người dậy, nhìn cánh cửa kia lần cuối rồi không nói thêm gì nữa, xoay người bước về phía thang máy.
Bóng lưng cao lớn nhanh chóng biến mất nơi góc hành lang.
Ôn Nùng đứng tựa sau cửa, nhận ra có lẽ anh đã rời đi, lúc này mới như bị rút hết sức lực, chậm rãi cắm thẻ phòng vào khe điện.
Đèn trong phòng lập tức sáng bừng.
Cô tựa lưng lên cánh cửa lạnh ngắt, từ từ trượt xuống tấm thảm mềm mại.
Nhiệt độ nơi vòng tay anh dường như vẫn còn lưu lại trên người cô, ngay cả mái tóc cũng như nhuốm mùi thuốc lá lạnh lẽo nhàn nhạt thuộc về anh.
Ánh đèn neon ngoài thành phố len qua khe rèm cửa chiếu thẳng vào.
Bên ngoài vô cùng yên tĩnh, trong phòng lại sáng trưng đến chói mắt, ngược lại càng khiến nơi nào đó trong lòng cô thêm trống rỗng.
*
Cy: Tính ra ảnh tồi ảnh tệ mà ảnh tinh tế vãi ò. Từ khi Nùng bảo hít khói thuốc thụ động là không hút trước mặt ẻm nữa, rồi lần đi ăn malatang thấy em Nùng lau bàn giờ ảnh cũng chủ động lau cho ẻm luôn, bảo sao em Nùng mấy năm trời không gặp mà vẫn còn thích ảnh nhiều thế 😅