Chương 13 - Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Khoảnh khắc Chu Tây Lẫm nhìn sang Ôn Nùng, Triệu Tự vừa từ nhà vệ sinh quay lại, ngồi xuống rồi tiếp tục trò chuyện với cô về cuốn sách mới.

“Ba mươi nghìn chữ chị gửi tháng trước, văn phong lạnh lùng mà như có lực ngầm, phản hồi từ ban biên tập cực kỳ tốt. Lãnh đạo nhà xuất bản cũng mong chị mau viết tiếp đấy.” Triệu Tự nhìn cô cười.

Ôn Nùng khẽ cong môi: “Anh Triệu quá khen rồi.”

Triệu Tự đẩy đĩa đồ ăn vặt trước mặt sang phía cô, nửa đùa nửa thật: “Quá khen là giả thôi, hối thúc bản thảo mới là thật. Chị Ôn à, chị nhất định phải chú ý đấy.”

Tốc độ viết của Ôn Nùng vốn không nhanh. Từ lần xuất bản cuốn trước đến nay đã hai năm, vậy mà tác phẩm mới chỉ vừa viết xong phần mở đầu. Cô hiểu lời thúc giục của Triệu Tự hoàn toàn hợp lý.

Thế nên cô nâng ly rượu lên, dứt khoát uống cạn: “Được, tôi tự phạt một ly trước, đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ sớm.”

Triệu Tự không ngờ người dịu dàng như cô lại hào phóng như vậy, bật cười lắc đầu: “Với thái độ này của chị, tôi cũng ngại hối nữa rồi.”

Ôn Nùng cúi đầu cười mà không đáp. Trong lòng cô đã bắt đầu nghĩ cách rời đi, đúng lúc điện thoại đặt trên bàn sáng lên báo có tin nhắn, đã hơn chín giờ rưỡi tối.

Cô ngẩng đầu, mỉm cười nói: “Cũng muộn rồi, bọn mình về khách sạn thôi.”

Triệu Tự thấy ly rượu trước mặt đã cạn, liền uống nốt một hơi: “Được, về thôi.”

Ôn Nùng cầm túi đứng dậy. Khi đi ngang quầy bar, ánh mắt cô chợt khựng lại, gần như bị đóng đinh tại chỗ.

Dưới ánh đèn lờ mờ, gương mặt nghiêng của Chu Tây Lẫm hướng về phía cô. Vết thương trên mặt anh hiện lên vô cùng chói mắt, nhìn thôi cũng thấy đau.

Thế nhưng anh dường như chẳng hề để tâm, nốc hết ly này đến ly khác, hoàn toàn không coi cơ thể mình ra gì.

“Sao còn chưa đi thế?” Triệu Tự đứng ở cửa, chống khuỷu tay lên cánh cửa rồi ngoái đầu nhìn cô.

Ôn Nùng hoàn hồn: “À, tới ngay.”

Lúc này, ca sĩ hát live trong quán bar đang hát bài “Con Tin” của A-Mei: “Cứ ngắm súng rồi bắn vào con tim này, hãy để tất cả trở về con số 0 trong âm thanh vang dội ấy.”

Tiếng bước chân của cô rất khẽ, phải đặc biệt chú ý mới nhận ra từng nhịp đều khớp theo tiếng guitar.

Chu Tây Lẫm lười nhác dùng ba ngón tay kẹp lấy ly rượu, miệng ly chạm đôi môi mỏng, sự tự giễu trong đáy mắt anh đặc quánh đến mức không tan nổi.

Đúng lúc ấy, một người phụ nữ xinh đẹp mặc váy ôm màu trắng, tóc công chúa cắt ngang vai uyển chuyển bước tới. Bộ móng đính đá lấp lánh khẽ khàng gẩy lên vai áo anh đầy khiêu khích: “Anh đẹp trai, thêm Wechat không?”

Khóe mắt Chu Tây Lẫm bắt được bóng dáng ở cửa vừa khựng lại trong thoáng chốc, nhưng cũng chỉ là thoáng chốc mà thôi.

Giây tiếp theo, cô đã chẳng chút lưu luyến đi theo người đàn ông bên cạnh mình.

Cổ họng Chu Tây Lẫm bật ra một tiếng cười khẽ đầy mỉa mai. Đến lúc này anh mới lười biếng nhấc mí mắt lên, thật sự nhìn người phụ nữ bên cạnh.

Ban nãy dưới ánh sáng tối mờ, cô ta không nhìn rõ mặt anh. Giờ bốn mắt chạm nhau, vết thương trên mặt khiến cô ta giật mình thấy rõ.

Khóe môi Chu Tây Lẫm cong lên thành một độ cong lạnh lẽo, từng chữ nghiến qua kẽ răng: “Đừng chạm vào tôi.”

“…”

Không biết sau đó anh còn uống bao lâu nữa, mãi đến khi ánh đèn trước mắt bắt đầu méo mó xoay vòng, Chu Tây Lẫm mới tính tiền rời đi.

Đẩy cửa kính quán bar, luồng không khí lạnh buốt của đêm cuối thu tràn thẳng vào phổi, khiến đầu óc hỗn độn của anh có được chút tỉnh táo ngắn ngủi.

Anh cúi đầu gọi xe, rồi bước thêm vài bước, tựa vào bức tường lạnh ngắt chờ tài xế tới đón.

Anh lấy bật lửa ra, định châm một điếu thuốc.

Ngay lúc ngọn lửa màu cam sắp chạm tới đầu thuốc, một giọng nói trong trẻo vang lên cách đó vài bước: “Chu Tây Lẫm.”

Động tác của anh khựng lại, chậm rãi ngẩng đầu.

Ở vị trí đối diện xéo cửa quán bar, Ôn Nùng đang lặng lẽ đứng đó.

Cô vẫn mặc bộ đồ lúc nãy, chỉ khoác thêm chiếc áo dài màu đen bên ngoài. Gió đêm làm tóc cô rối tung, đôi mắt lại tĩnh lặng đến lạ, đang chăm chú nhìn anh.

Chu Tây Lẫm đứng im rất lâu không động đậy.

Ôn Nùng thấy vậy, liền nhấc chân bước tới.

Cô dừng lại ở khoảng cách chỉ nửa cánh tay, hơi ngẩng đầu, ánh mắt trầm xuống, dừng nơi vết thương nơi khóe môi anh.

Ánh mắt anh khẽ dao động, rồi lập tức cúi đầu thật nhanh, đường quai hàm căng cứng: “Chẳng phải cậu đi rồi sao?”

Tim cô khẽ động, thì ra anh cũng đã nhìn thấy cô.

Khóe môi cô gần như không nhận ra mà hơi cong lên, nhàn nhạt đáp: “Ừm, nhưng lại quay lại rồi.”

Chu Tây Lẫm rũ mắt, hàng mi dày phủ xuống một khoảng bóng nhỏ nơi mí dưới, lạnh lùng cười tự giễu: “Người đàn ông kia không giận à?”

Trong lòng Ôn Nùng cuộn trào dữ dội, nhưng giọng vẫn bình thản: “Không đâu, anh ấy rất rộng lượng.”

“Rộng lượng?” Ánh mắt Chu Tây Lẫm âm trầm, khóe môi chứa chút châm chọc: “Rộng lượng đến mức bạn gái nửa đêm không ngủ, chạy đi tìm một gã đàn ông hoang dã khác mà cũng không nổi giận à?”

Hàng mi dài của Ôn Nùng khẽ run lên, chỉ vài giây mà trong đầu cô đã xoay chuyển biết bao suy nghĩ.

Cô không tiếp lời anh, chỉ đưa mắt nhìn mảng bầm tím chói mắt nơi gò má anh, giọng nhẹ xuống vài phần: “Sao cậu lại bị thương thế?”

“Liên quan gì tới cậu?” Chu Tây Lẫm bật lại, mạnh mẽ quay phắt mặt đi, đường quai hàm căng như thép.

Anh ghét dáng vẻ cố tình lảng tránh của cô, ghét cô hết lần này tới lần khác tự cho mình quyền quan tâm anh, càng ghét dáng vẻ bình tĩnh xa cách khi cô đối xử tốt với người khác.

Như thể đang nhắc anh rằng: tôi đối với tất cả mọi người đều tốt như nhau, cậu chỉ là một trong số đó.

Nhưng cô chưa từng hỏi anh có cần hay không.

Phản ứng của Chu Tây Lẫm nằm trong dự đoán của Ôn Nùng. Trong lòng cô rất vững vàng, hoàn toàn không bị anh ảnh hưởng.

Cô thậm chí còn bước lên thêm nửa bước, giơ chiếc túi đựng lọ povidine, bông tăm và gạc vô trùng lên khẽ lắc: “Tôi mua thuốc cho cậu nè.”

Gió thổi tung mái tóc lộn xộn trước trán Chu Tây Lẫm, dường như cũng khẽ lay động hàng mi anh.

Trong đôi mắt dài lạnh lẽo ấy, sự dịu dàng của cô lúc này như bất chợt thắp lên một tia sáng mờ nhạt.

Nhưng rất nhanh đã bị bóng tối âm u và cảm giác chán ghét bản thân nuốt chửng.

Anh đột ngột xoay người, sải bước thật nhanh về phía ven đường, ném lại ba chữ cứng ngắc: “Không chết được đâu.”

Ôn Nùng không hề do dự, lập tức bước theo.

“Cậu cầm lấy đi.” Giọng cô mang theo vẻ dịu dàng không cho phép từ chối: “Về rồi xử lý qua một chút, để nhiễm trùng sẽ rất phiền.”

Bóng lưng phía trước không hề dừng lại, ngược lại còn đi nhanh hơn, lạnh như băng nói: “Tôi không đấy.”

Ôn Nùng tăng tốc bước chân, cố chấp rút ngắn khoảng cách giữa hai người.

Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng bị anh hết lần này tới lần khác từ chối, cô nhất thời cũng không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ có thể khô khan thốt ra: “Tôi cũng đã mua rồi.”

Cô vốn là người cố chấp như vậy.

Ngay từ ngày đầu quen cô, anh đã nhận ra bên trong vẻ ngoài dịu dàng ấy là một cô gái vô cùng bướng bỉnh và kiên định.

Điều đó từng là điểm hấp dẫn anh, nhưng lúc này lại khiến anh bực bội vô cớ.

Bước chân anh đột ngột khựng lại, bất ngờ xoay người, thấp giọng quát: “Cậu thấy tôi đáng thương lắm à?”

Ôn Nùng không kịp đề phòng, bị sự bùng nổ đột ngột ấy làm giật mình khẽ run lên, theo bản năng lùi nửa bước, trong mắt lộ ra vẻ tổn thương.

Đây là lần đầu tiên cô bộc lộ dao động cảm xúc lớn như vậy trước mặt anh.

Ánh mắt Chu Tây Lẫm như bị thứ gì đâm mạnh vào.

Thời gian trong khoảnh khắc ấy dường như đông cứng lại.

Ánh đèn ven đường chia gương mặt Chu Tây Lẫm thành hai mảng sáng tối rõ rệt, còn Ôn Nùng lại đứng trọn trong vùng ánh trăng sáng dịu. Làn da cô mềm mại trắng ngần, đôi mắt vừa lớn vừa sáng, sâu thẳm như màn đêm, nhưng trong đáy mắt ấy dường như lại chứa đầy ánh nước lấp lánh trong veo của buổi chiều.

Điện thoại Chu Tây Lẫm đột nhiên reo lên.

Cùng lúc đó, một chiếc xe công nghệ chậm rãi chạy tới, dừng cách họ không xa. Ánh đèn pha chói mắt xé toạc khoảng lặng căng như dây đàn giữa hai người.

Anh nhìn điện thoại, rồi nhìn chiếc xe, cuối cùng mới nhìn sang Ôn Nùng.

Cô lặng lẽ nhìn anh, không che đi vẻ tổn thương nơi đáy mắt, cũng không lên tiếng trách móc hay quay người bỏ đi.

Cánh mũi Chu Tây Lẫm khẽ động. Sau cùng, ánh mắt anh dừng lại trên chiếc túi trong tay cô, giọng mang chút nghèn nghẹn nơi sống mũi, khẽ nói: “Vậy thì cậu giúp tôi đi.”

Nửa tiếng sau.

Trong căn phòng suite cao cấp của một khách sạn ở thành phố Thanh, bên ngoài khung cửa kính sát đất khổng lồ là ánh đèn thành phố đang say ngủ. Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn tường, thứ ánh sáng ấm áp mập mờ ấy khiến những vết thương trên mặt Chu Tây Lẫm càng thêm chói mắt.

Anh ngồi tựa người vào sofa, ngửa đầu, nhắm mắt, cả người tỏa ra mùi rượu nồng đậm cùng bầu không khí u ám khó tan.

Ôn Nùng đặt túi thuốc xuống, hỏi: “Cậu có muốn đi rửa mặt trước không?”

“Không cần.” Anh thậm chí không mở mắt, giọng trầm đục.

Ôn Nùng không ép nữa.

Cô xoay người đi vào phòng tắm, rút một chiếc khăn lau mặt dùng một lần, cẩn thận thấm ướt rồi vắt đến hơi ráo nước.

Khi quay lại cạnh sofa, Chu Tây Lẫm vẫn giữ nguyên tư thế cũ, hàng lông mày nhíu chặt.

Cô ngồi xuống bên cạnh. Cảm nhận sofa hơi lún xuống, anh mở mắt, giây tiếp theo bàn tay cô đã đưa tới, hơi lạnh ẩm của chiếc khăn theo đó phủ lên da mặt anh.

Cơ thể Chu Tây Lẫm lập tức căng cứng.

Cô nhìn anh, ánh mắt rất dịu dàng, động tác cũng rất dịu dàng. Chóp mũi anh quanh quẩn hương thơm nhàn nhạt sạch sẽ trên người cô.

Không hiểu sao trong lòng anh bỗng dâng lên một sự bực bội. Anh chộp lấy cổ tay đang di chuyển trên gương mặt mình.

Động tác Ôn Nùng khựng lại, ngước mắt nhìn anh.

Chu Tây Lẫm giật lấy chiếc khăn, quay mặt đi: “Chậm chết đi được. Tôi tự làm.”

Ôn Nùng thuận theo buông tay, im lặng nhìn anh.

Chu Tây Lẫm cầm khăn lau qua loa vài cái trên mặt, động tác thô bạo như thể đó không phải mặt mình.

Lau xong, anh cảm thấy cũng tạm ổn, nhìn cũng chẳng buồn nhìn mà tiện tay ném khăn vào thùng rác cách đó vài bước. Sau đó anh ngả người ra sau, lần nữa nhắm mắt lại, bày ra dáng vẻ như ông lớn: “Được rồi, làm đi.”

Ôn Nùng khẽ mím môi, không để bụng thái độ khó chiều của anh. Cô mở túi thuốc, lấy lọ povidine và bông tăm ra, rút một que chấm vào dung dịch màu nâu sẫm rồi hơi nghiêng người tới gần, cẩn thận chạm lên mảng bầm tím nghiêm trọng nhất nơi gò má anh.

“Shh… nhẹ thôi.”

Chu Tây Lẫm nghiêng đầu hơi né đi, chân mày nhíu thành nút chết.

Bàn tay Ôn Nùng dừng giữa không trung.

Biểu cảm cô không thay đổi bao nhiêu, nhưng trong lòng không nhịn được thầm nghĩ vừa nãy tự lau mạnh như vậy còn chẳng thấy đau, giờ cô chỉ chạm nhẹ một chút đã chịu không nổi rồi hả?

Cô suy nghĩ chừng hai giây, rồi lần nữa giơ tay lên, đồng thời khẽ thổi vào vết thương của anh.

Chu Tây Lẫm bất ngờ run mạnh.

Anh ngước mắt lên, chỉ thấy vẻ mặt Ôn Nùng bình tĩnh chuyên tâm xử lý vết thương cho anh.

Trong nhất thời, quanh người anh chỉ còn hương thơm sạch sẽ trên cơ thể cô hòa cùng mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt.

Thời gian dường như trôi chậm hơn bình thường, mười phút ngắn ngủi lại dài như mười tiếng đồng hồ.

Trong suốt khoảng thời gian ấy, Chu Tây Lẫm hiếm hoi yên lặng đến lạ.

Cho đến khi Ôn Nùng dừng động tác, buộc lại túi thuốc, chuẩn bị đứng dậy rời đi thì anh khẽ cử động chân, bất ngờ siết lấy cổ tay cô, đồng thời ép người phủ xuống.

Ôn Nùng đột nhiên cảm thấy như trời đất đảo điên, đến khi bình tĩnh nhìn lại thì đã đối diện trực tiếp với ánh mắt anh.

Đôi mắt tối sâu ấy, dưới ánh đèn vàng mờ lúc này giống như đang cháy lên hai ngọn lửa, từng sợi từng sợi thiêu đốt lấy cô.

“Đi luôn à?” Hơi thở nóng bỏng của Chu Tây Lẫm phả lên gò má cô: “Vội về tìm người đàn ông kia hả?”

Ôn Nùng khẽ nhíu mày.

Ánh mắt anh tối đi, rồi bật cười khẽ: “Người bạn trai rộng lượng của cậu mà biết người phụ nữ của mình nửa đêm vào khách sạn với thằng đàn ông khác, còn thân mật xử lý vết thương thế này thì… liệu có tức đến phát điên không nhỉ?”

“Anh ấy không phải bạn trai tôi.”

Ôn Nùng nhàn nhạt cắt ngang lời chế giễu của anh.

Không khí lần nữa đông cứng lại.

Đáy mắt Chu Tây Lẫm thoáng trống rỗng.

Như để che giấu khoảnh khắc thất thần ấy, anh đột ngột nghiêng người về phía trước, ép cô chặt hơn giữa mình và sofa. Độ cong nơi khóe môi càng kéo rộng: “Vậy thì sao?”

“Cho nên, tôi quan tâm cậu thì chỉ đơn giản là quan tâm cậu thôi.”

Ôn Nùng nhìn thẳng vào anh, đôi mắt cô tĩnh lặng như vực sâu, lại mang theo sức mạnh có thể xuyên thấu mọi thứ.

Đường quai hàm Chu Tây Lẫm căng cứng, mang theo sự đề phòng và chống cự.

Ôn Nùng không dừng lại: “Không phải thương hại cậu, cũng không phải cố ý tiếp cận cậu, càng không muốn lấy thứ gì từ cậu.”

Nói tới đây, giọng cô nhẹ xuống đôi chút: “Chỉ là nhìn thấy người mình quen bị thương nên cảm thấy mình nên giúp một tay. Tôi tin người khác cũng sẽ lựa chọn giúp đỡ thôi, đúng không?”

Cô nhìn sâu vào mắt anh: “Cho dù không phải vậy thì ít nhất tôi sẽ không chọn làm ngơ.”

Từng câu từng chữ đều xuất phát từ tận đáy lòng cô.

Thế nhưng nghe xong, Chu Tây Lẫm vẫn không có phản ứng gì.

Ôn Nùng cảm thấy cứ tiếp tục như vậy không ổn. Cô chống khuỷu tay lên ngực anh, dùng chút sức đẩy anh ra.

Không đẩy nổi.

Cô nhìn anh một cái, ngừng vài giây rồi tăng lực thêm lần nữa.

Vẫn không đẩy nổi.

Đến lần thứ ba, khi cô lại dùng sức muốn đẩy anh ra, anh lại bất ngờ đứng dậy, buông cô ra rồi quay lưng về phía cô. Đường quai hàm căng chặt kia từng chút từng chút thả lỏng.

“Tôi đói rồi.” Anh nói.

*

Tác giả có lời muốn nói:

Mọi người có nhìn ra Ôn Nùng mới là người nắm quyền chủ động toàn bộ không? Tôi sợ mình viết chưa đủ sâu nên mọi người không cảm nhận được cô ấy mới là người điều khiển trò chơi này. Mọi sự nóng nảy của Chu Tây Lẫm đều là vì cậu ấy đang vùng vẫy trước cảm giác động lòng. Sau này sẽ viết thêm về gia đình của Chu Tây Lẫm đã ảnh hưởng tới cậu ấy đến mức nào, khiến vấn đề tâm lý của cậu ấy nghiêm trọng như vậy.

PS: Ôn Nùng viết văn học nghiêm túc

Văn học nghiêm túc là thuật ngữ chỉ các tác phẩm văn học được sáng tác với thái độ nghiêm túc, chú trọng sâu sắc vào giá trị tư tưởng, tính chân thực của hiện thực và tính nghệ thuật của hình thức. 

*

Cy: Thấy bạn Lẫm chưa có danh phận mà ghen cỡ đó là biết ván cờ này ai nắm quyền chủ động rồi 😂

Nùng: Chu Tây Lẫm lấy cho chị ly nước cam!

Lẫm: Trước giờ con gái vây quanh tôi nhiều vô số, đến cả ngón tay tôi cũng lười động, ai tới còn phải xếp hàng.

Nùng: Ok! Chu Tây Lẫm – trước giờ con gái vây quanh nhiều vô số, đến cả ngón tay cũng lười động, ai tới còn phải xếp hàng – lấy cho chị ly nước cam 😎