Chương 11 - Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Câu nói của Chu Tây Lẫm khiến sống lưng Ôn Nùng lập tức rịn ra một tầng mồ hôi lạnh.

Điều ngoài dự liệu không phải là anh có thể nhìn thấu tâm tư cô, cũng không phải việc anh lại thẳng thừng nói toạc ra như thế, mà là cô đã đánh giá quá cao tố chất tâm lý của bản thân khi đối diện với tất cả chuyện này… Cô không bình tĩnh như mình tưởng.

May mà cô vốn đã quen với việc giữ gương mặt lặng như nước.

Cô chỉ hít sâu một hơi, lúc mở miệng giọng điệu vẫn phẳng lặng không gợn sóng: “Tôi không hiểu cậu đang nói gì.”

Ánh mắt Chu Tây Lẫm lướt từng tấc trên gương mặt cô, như muốn bắt lấy điều gì đó, còn cô vẫn bình thản nhìn lại anh như mọi khi.

Nhưng chính ánh mắt điềm tĩnh ấy lại khiến anh càng xác nhận suy nghĩ trong lòng.

Quả nhiên, làm gì có ai vô duyên vô cớ đối xử tốt với anh?

Những người phụ nữ đó, tiếp cận anh, chẳng qua chỉ vì anh có ngoại hình nổi bật, gia thế ưu tú, hay muốn biến anh thành chiếc huân chương đeo trước ngực, hoặc muốn biến anh thành bậc thang để giẫm lên mà thôi.

Vì chinh phục, vì chiếm hữu.

Tóm lại, tuyệt đối không phải vì yêu anh.

Mà một linh hồn đã bị nước biển ngâm đến méo mó biến dạng từ lâu như anh, từ lâu cũng đã không còn xứng đáng với tình yêu, càng chẳng còn tin vào nó nữa.

Ý cười giễu cợt nơi đáy mắt Chu Tây Lẫm càng lúc càng đậm. Anh bỗng khẽ cười khẩy một tiếng, buông cô ra rồi đứng dậy.

Bóng dáng cao lớn mang theo cảm giác áp bức đứng thẳng lên, từ trên cao nhìn xuống cô bằng ánh mắt lạnh nhạt: “Cậu cứ thế này thì không câu được tôi đâu.”

Nói xong, anh không nhìn cô thêm nữa, xoay người ngồi lại sofa.

Anh mò lấy bao thuốc, châm lửa.

Khói trắng lững lờ bay lên.

Ôn Nùng ngồi yên trên sofa thêm vài giây mới chậm rãi đứng dậy.

Cô chỉnh lại cổ áo và vạt áo bị anh kéo hơi xộc xệch lại, nhìn người đàn ông ngập trong khói thuốc trên sofa rồi nói: “Tôi không biết vì sao cậu lại nghĩ như vậy.”

Giọng cô nghe không ra cảm xúc: “Nếu cậu không muốn nhìn thấy tôi nữa, sau này tôi sẽ không xen vào chuyện của cậu.”

Cô xoay người, đi đến huyền quan rồi nhìn anh lần cuối: “Bớt hút thuốc lại đi.”

Chu Tây Lẫm không đáp.

Anh chỉ lặng lẽ hút thuốc. Một điếu thuốc cháy hết, trong phòng khách chỉ còn lại mình anh.

Cô giống như một cái bóng, không phát ra lấy một tiếng động, cứ thế biến mất khỏi căn nhà này.

Anh đưa mắt nhìn về phía bàn ăn.

Bát chè rượu nếp vẫn lặng lẽ đặt ở đó, làn hơi trắng đã nhạt đi nhiều.

Anh đứng dậy, đi sang bàn ăn rồi kéo ghế ngồi xuống.

Cầm chiếc thìa sứ trắng nhỏ trong tay, anh khựng lại ba giây rồi mới múc một thìa đưa vào miệng.

Vị ngọt dịu pha chút chua nhẹ, hương rượu nếp thơm nồng quyện với độ mềm mịn của trứng, men theo cổ họng lan xuống dạ dày.

Đó là một hương vị đã rất lâu rồi anh không được nếm lại, một kiểu dịu dàng có thể bao dung tất cả.

Giống như hương vị của mẹ.

Hàng lông mày đang nhíu chặt của anh bất giác giãn ra đôi chút.

Anh thật nhanh lại ăn thêm mấy ngụm, cảm xúc nơi đáy mắt dâng lên như thủy triều, càng lúc càng đậm, càng lúc càng nặng. 

Sau đó… “Choang!”

Anh đột ngột ném mạnh chiếc thìa sứ trắng xuống đất, mảnh vỡ văng tung tóe.

Anh biết mình không thể ăn tiếp được nữa.

*

Ngày hôm sau, nhiệt độ ở Hải Châu giảm mạnh, mưa phùn giăng kín trời.

Ôn Nùng xách phần cơm mua cho Ôn Tuyết Bình, từng bước giẫm qua mặt đường đọng nước, những hạt mưa dày đặc gõ lộp bộp lên mặt ô trong suốt.

Sắp tới cửa tiệm hoa, bước chân cô bỗng khựng lại.

Dưới mái hiên sát cửa tiệm có một bóng người cao lớn đang tựa vào tường.

Anh mặc hoodie xám rộng thùng thình, mũ trùm kéo rất thấp, che đi hơn nửa gương mặt.

Dưới chân rải đầy đầu lọc thuốc lá, rõ ràng đã đứng ở đây rất lâu.

Nước mưa men theo mái hiên nhỏ xuống thấm ướt bờ vai anh, nhưng anh dường như chẳng hề để tâm, chỉ đút tay trong túi đứng đó, cả người toát ra cảm giác người lạ miễn lại gần.

Ngay khoảnh khắc cô dừng bước, anh như có cảm ứng, quay đầu nhìn về phía cô bằng ánh mắt nặng nề.

Sau đó anh giơ tay, dụi tắt điếu thuốc lên tường rồi phẩy tay xua tan khói thuốc.

Tim Ôn Nùng như bị ánh mắt ấy của anh khẽ va phải.

Nhưng gương mặt cô vẫn chẳng lộ chút gợn sóng nào, chỉ bình thản dời mắt đi, trực tiếp bước ngang qua anh.

Mép ô vô tình quệt qua vai anh, nước mưa lập tức loang thành một mảng sẫm màu trên lớp vải xám.

Ánh mắt Chu Tây Lẫm chuyển động theo từng bước chân cô, nhìn cô đi tới cửa tiệm, gấp ô gọn gàng rồi đẩy cửa bước vào.

Ánh mắt anh khẽ động, sau đó lại tiếp tục im lặng đứng nguyên tại chỗ.

“Trời ơi, đã bảo con đừng tới rồi mà, mưa lớn thế này còn chạy qua đây nữa!” Ôn Tuyết Bình vội vàng ra đón lấy hộp cơm trong tay Ôn Nùng, đau lòng nhìn cô: “Có bị ướt không?”

“Dạ không.” Ôn Nùng lắc đầu, đặt cây ô sang một bên.

Ánh mắt Ôn Tuyết Bình vô tình lướt ra ngoài cửa, bỗng “Ủa” một tiếng: “Ơ? Chẳng phải người lần trước tới mua hoa sao, đi cùng cậu trai muốn theo đuổi con ấy.”

Ôn Nùng cởi chiếc áo khoác hơi ẩm, giọng nhàn nhạt: “Vậy hả mẹ?”

“Cậu ta nổi bật thế, mẹ không nhớ nhầm được đâu.” Ôn Tuyết Bình lại nhìn ra ngoài cửa: “Không biết đứng đó đợi ai nữa, bị mưa tạt ướt hết rồi… Hay gọi cậu ta vào tránh mưa?”

Ôn Nùng không nhìn ra ngoài: “Thôi khỏi đi mẹ, nhìn cũng không giống kiểu thích giao tiếp với người khác. Mình đừng xen vào chuyện người ta.”

Ôn Tuyết Bình lại nhìn bóng người ngoài cửa thêm lần nữa rồi mới gật đầu lẩm bẩm: “Cũng đúng…”

Mưa ngoài trời càng lúc càng lớn.

Ôn Nùng và Ôn Tuyết Bình ngồi cạnh chiếc bàn nhỏ, hương thức ăn quyện cùng mùi hoa nồng đậm, hơi ấm lan tỏa khắp nơi.

Ôn Tuyết Bình mở một bộ phim truyền hình nhẹ nhàng để xem, Ôn Nùng cùng bà vừa ăn vừa xem, trông có vẻ rất chăm chú vào màn hình.

Chỉ mình cô biết, bản thân đã rất không có tiền đồ mà liếc ra cửa tới mấy lần.

Dù anh không nói rõ, cô vẫn biết anh đang xin lỗi.

Chừng nào cô chưa bước ra thì anh sẽ không rời đi.

Đúng lúc cô đang thất thần suy nghĩ, ngoài cửa tiệm bỗng vang lên tiếng trẻ con khóc.

Ôn Tuyết Bình là người không chịu nổi khi thấy trẻ con khóc, lập tức đặt đũa xuống đi ra ngoài. Ôn Nùng cũng cầm ô đi theo.

Hóa ra là hai bé gái mặc áo mưa hình vịt con vừa bước ra từ tiệm bánh ngọt bên cạnh. Không biết vì sao một bé bỗng òa khóc, bé còn lại cũng hùa theo khóc nức nở.

Chủ tiệm cũng hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra.

Ôn Nùng liếc nhìn người đàn ông đang đứng sừng sững bên cạnh, rồi đi tới trước mặt một bé gái, nhẹ giọng hỏi: “Sao thế em? Có chuyện gì có thể nói với chị nè.”

Cô bé khóc đến nấc nghẹn có lẽ thấy Ôn Nùng trông hiền lành nên lập tức chui vào lòng cô, giơ tay chỉ về phía mái hiên.

Chu Tây Lẫm rõ ràng cực kỳ bất mãn với lời tố cáo của đám nhóc. Quai hàm lộ ra dưới vành mũ càng siết chặt hơn, ánh mắt hung dữ: “Nhóc con, anh chọc gì mấy đứa hả?”

Lời anh vừa dứt, hai bé gái liền run bắn lên. Sau ba giây phản ứng, cả hai “oa” một tiếng, khóc còn to và tủi thân hơn trước.

Ôn Nùng khẽ nhíu mày, ngồi xổm xuống, dịu giọng dỗ dành rất lâu.

Chu Tây Lẫm cụp mắt nhìn cô như thế, trong đáy mắt là thứ cảm xúc không sao nói rõ được.

Chủ tiệm bánh ngọt bên cạnh nghe động tĩnh cũng chạy ra, thấy vậy vội nhét thêm hai hộp mochi dâu cho bọn trẻ, sức mạnh an ủi của đồ ngọt nhanh chóng khiến tiếng nức nở nhỏ dần.

Ôn Tuyết Bình hỏi rõ tình hình mới biết hai đứa nhỏ lén người lớn chạy ra ngoài chơi. Bà không yên tâm, lập tức bung ô tự mình đưa chúng về.

Trước cửa tiệm cứ thế bỗng trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa rơi triền miên và hai người đứng đối diện nhau giữa màn mưa.

Ánh mắt Ôn Nùng dừng trên bờ vai đã ướt đẫm của Chu Tây Lẫm, giọng điệu nghe không ra cảm xúc: “Tự dưng cậu chọc tụi nhỏ làm gì?”

Chu Tây Lẫm vô cùng chậm rãi ngẩng đầu lên, đáy mắt lóe qua tia khó tin, giọng nghẹn trong cổ họng: “Ai chọc ai?”

Ôn Nùng chẳng có biểu cảm gì, nhưng trong mắt lại hiện rõ vẻ cạn lời.

Chu Tây Lẫm bị cô nhìn đến sốt ruột, mày nhíu chặt, đường quai hàm căng như dây cung: “Tôi thấy hai đứa nó dễ thương nên nhìn thêm vài cái, ai ngờ bọn nó khóc luôn. Liên quan gì tới tôi?”

Ôn Nùng gật đầu: “Rồi rồi. Cậu không sai.”

Cô không nhịn được lại liếc anh một cái, trong ánh mắt pha lẫn bất lực, còn có chút buồn cười khó hiểu.

Chu Tây Lẫm lập tức bắt được ánh mắt ấy, ngay tức khắc trừng ngược lại.

Ánh mắt vừa hung dữ vừa nặng nề, như viết rõ rành rành: Sao hả? Tôi nói sai chỗ nào? Tôi đâu phải người mặt mày hung ác gì! Tôi không đủ đẹp trai chắc? Đám nhóc tì đó căn bản không biết thưởng thức sức hút của kiểu đàn ông trưởng thành như tôi!

Ôn Nùng bị ánh mắt anh làm nghẹn họng, cũng bị màn tự diễn giải trong đầu mình làm ngơ ra. Cô mím môi, cuối cùng không nói thêm gì nữa, xoay người định quay vào tiệm.

Vừa bung ô ra, bên cạnh đột nhiên vươn tới một bàn tay lớn, mang theo hơi lạnh ẩm ướt và sức mạnh không cho phép từ chối, trực tiếp giật lấy cán ô trong tay cô.

Ôn Nùng khựng lại, theo phản xạ ngẩng đầu lên.

Chiếc ô đã vững vàng nằm trong tay Chu Tây Lẫm.

Anh giơ ô thật cao che trên đầu cô, động tác mang theo chút ngang ngược cứng nhắc, còn bản thân thì hoàn toàn phơi trong mưa, chiếc hoodie xám nhanh chóng loang ra thêm từng mảng nước sẫm màu lớn hơn.

Thấy cô nhìn sang, anh hơi nghiêng đầu, đôi mắt nặng nề lộ ra dưới vành mũ nhìn cô như đang hỏi: Không đi à?

Ôn Nùng nhất thời cạn lời.

Cuối cùng cô chẳng nói gì, chỉ dời mắt đi không nhìn anh nữa, rồi nhấc chân bước về phía tiệm hoa.

Anh cứ thế cầm ô, lặng lẽ đi sau cô nửa bước. Bóng dáng cao lớn chắn giúp cô những cơn gió mưa quét xiên từ bên cạnh tới.

Bước có mấy bước đã đến nơi.

Ôn Nùng bước lên bậc thềm, đưa tay đẩy cửa kính, theo bản năng quay đầu nhìn anh.

Anh hoàn toàn không có ý định đi theo vào trong, chỉ gọn gàng khép chiếc ô lại, cúi người để nó tựa vào góc tường cạnh cửa tiệm hoa, nước mưa men theo khung ô chảy xuống ào ào.

Làm xong tất cả, anh đứng thẳng dậy, ánh mắt nặng nề nhìn cô gái bên trong cửa.

Anh không cười, thậm chí chẳng có biểu cảm dư thừa nào, chỉ đứng im nhìn cô.

Ôn Nùng cũng lặng lẽ nhìn lại.

Vài giây ngắn ngủi trôi qua, anh không nói gì, chỉ giơ tay kéo chiếc mũ đã ướt sũng xuống thấp hơn, hoàn toàn che khuất đôi mắt, rồi dứt khoát xoay người bước vào màn mưa mịt mùng.

Bóng dáng mặc hoodie xám nhanh chóng bị màn mưa nuốt chửng, trở nên mờ nhòe, cuối cùng biến mất nơi góc phố.

Ánh mắt Ôn Nùng vẫn dõi theo bóng người đã khuất ấy, rất lâu vẫn không dời mắt đi.

*

Sau khi về nhà, Chu Tây Lẫm cởi phăng chiếc hoodie ướt đẫm rồi tắm qua loa một trận.

Ra khỏi phòng tắm, anh ngồi xuống sofa, đột nhiên cảm thấy dường như cả thế giới chỉ còn lại một mình mình, trống trải đến đáng sợ.

Trong không khí vẫn còn vương lại một tia hương thơm ngọt ngào của thức ăn cực nhạt. Trước mắt anh không khống chế được mà hiện lên cảnh Ôn Nùng bận rộn trong bếp.

Anh thất thần, điện thoại bỗng reo lên.

Là Trình Hoắc.

“Alo người anh em, tâm trạng khá hơn chưa? Ra ngoài chơi không?”

Chu Tây Lẫm không lên tiếng.

Trình Hoắc lại nói: “Mười năm trước ông già cậu ảnh hưởng tới cậu thì thôi đi, mẹ nó giờ đã mười năm rồi, đừng để ông ta tiếp tục ảnh hưởng tới cậu nữa được không?”

Chu Tây Lẫm nhìn một điểm hư vô trên trần nhà, nghe Trình Hoắc nói, anh bỗng nhớ tới cuộc gọi của Chu Thuận Thành.

Sắp tới sinh nhật ông nội, Chu Thuận Thành nhắc anh đừng quên về nhà.

Chu Tây Lẫm sống ở nhà ông nội sáu năm, từ trước tới nay luôn kính trọng ông nội, sao có thể quên được. Anh vốn định đáp qua loa rồi cúp máy, ai ngờ Chu Thuận Thành lại nói tiếp: “Chuyện lần trước bố nói với mày, thiên kim nhà cục trưởng Vương…”

“Không hứng thú.” Anh dứt khoát từ chối.

“Chuyện này đối với mày và cả gia đình đều có điểm lợi cả.” Giọng Chu Thuận Thành nghiêm túc.

Khóe môi anh cong lên thành một nụ cười ác ý: “Phụ nữ bên cạnh tôi nhiều lắm. Cô ta muốn tới thì phải xếp hàng.”

Cơn giận bị đè nén của Chu Thuận Thành lập tức bùng phát: “Chu Tây Lẫm! Bớt dùng cái thái độ khốn nạn đó nói chuyện với tao lại! Còn trẻ không biết cầu tiến, sống buông thả sa đọa! Nếu không phải mày là con trai tao, mày nghĩ mày là cái thá gì?”

Những lời nói như đâm thẳng vào tim phổi ấy lại khiến ý cười của Chu Tây Lẫm càng sâu hơn: “Đúng, tôi nát lắm, nát từ trong ra ngoài. Nhưng cũng vì xà trên không thẳng thì xà dưới sẽ lệch  thôi, từ gốc đã mục thối rồi.”

“Mày!” Chu Thuận Thành tức đến run giọng, buột miệng gào lên: “Đúng là giống hệt mẹ mày!”

“Ông không có tư cách nhắc tới mẹ tôi.”

Chu Tây Lẫm nghiến răng bật ra từng chữ, ngay sau đó “rầm!” một tiếng vang lên, chiếc điện thoại bị anh ném mạnh ra ngoài.

Nghĩ lại cảnh đó, Chu Tây Lẫm vẫn thấy tức giận.

Những năm qua, dường như anh vẫn luôn làm cùng một việc, đó là khiến Chu Thuận Thành khó chịu.

Anh hư cho ông ta nhìn, ăn chơi cho ông ta nhìn, sa đọa cho ông ta nhìn.

Anh dùng dáng vẻ tệ hại nhất của mình để xé nát lớp mặt nạ giả tạo mà Chu Thuận Thành cố duy trì, mang theo một thứ kh*** c*m gần như tự ngược.

Nhưng mỗi lần, sau khi những cuộc vui xa hoa trụy lạc lúc rạng sáng, cảm giác trống rỗng khổng lồ lại nuốt chửng lấy anh.

Phồn hoa náo nhiệt chẳng qua cũng chỉ là một giấc mộng quái đản phù phiếm.

Cuộc đời thật sự của anh là cô độc và trống rỗng vô tận.

Buồn chán.

Mẹ nó, đúng là vô cùng buồn chán.

Trình Hoắc ở đầu dây bên kia vẫn ngơ ngác: “Alo? Rốt cuộc đi hay không, nói một câu coi…”

Chu Tây Lẫm nhắm mắt lại, lúc mở ra lần nữa như thể toàn bộ sức lực đã bị rút sạch.

Anh nói: “Không đi.”

Sau đó trực tiếp cúp máy.

*

Cơn mưa này mãi tới ba tiếng sau mới tạnh.

Buổi chiều Ôn Nùng trở về trường,  tám giờ sáng hôm sau có tiết, cô lười chạy đi chạy lại nên ở lại ký túc xá.

Ký túc xá về đêm rất yên tĩnh.

Ôn Nùng nằm trên chiếc giường nhỏ của mình, trở mình liên tục, tấm nệm phát ra tiếng ma sát khe khẽ.

Không ngủ được.

Cô đành phải ngồi dậy, xuống giường rót nước.

Vừa kéo rèm giường ra, cô đã thấy ngoài cửa kính ban công le lói một đốm đỏ, bạn cùng phòng của cô đang tựa lan can hút thuốc.

Ôn Nùng bước xuống giường, nhìn thấy trên bàn bạn cùng phòng có một bao thuốc vỏ cứng màu xanh đậm nằm lặng lẽ ở đó, cùng nhãn hiệu Chu Tây Lẫm thường hút.

Một ý nghĩ bất chợt nổi lên, như bị ma xui quỷ khiến, cô đẩy cửa bước ra ngoài ban công.

Nghe tiếng động, bạn cùng phòng giật mình, thấy là Ôn Nùng mới thở phào: “Làm tớ hết hồn, cậu vẫn chưa ngủ à?”

“Ừm, tớ hơi khó ngủ.” Ánh mắt Ôn Nùng dừng trên điếu thuốc giữa tay cô ấy: “Thuốc gì thế?”

“Marlboro, Ice Blast.” Bạn cùng phòng hơi bất ngờ nhưng vẫn trả lời thật, sau đó lại cười hỏi đùa: “Sao, muốn thử à?”

Đầu ngón tay Ôn Nùng khẽ gõ lên lan can lạnh ngắt, rồi ngước lên cười: “Được thôi.”

Bạn cùng phòng sửng sốt. Dù sao trong ký túc xá, Ôn Nùng vẫn luôn là người yên tĩnh nhất, ngoan ngoãn nhất, giống như một nhành thủy tiên được nuôi trong nước sạch.

Cô ấy nhìn Ôn Nùng bằng ánh mắt “cậu đừng đùa nữa”: “Hả? Tớ chỉ tiện miệng nói thôi, ngoan như cậu sao mà lại muốn hút thuốc lá được.”

Ôn Nùng khẽ cười: “Vậy hả?”

Cô im lặng một lát, ánh mắt hướng về những ô đèn thưa thớt nơi dãy ký túc phía xa: “Con ngoan đôi lúc cũng sẽ muốn vượt rào.”

Bạn cùng phòng nhìn cô thật sâu thêm lần nữa, thấy cô thật sự muốn thử nên không nói thêm gì, rút một điếu từ trong bao đưa cho cô.

Điếu thuốc màu trắng thon dài, chỗ đầu lọc có một vòng xanh đậm. Ôn Nùng nhận lấy, có thể cảm nhận được lớp thuốc lá nén chặt bên trong.

Bạn cùng phòng bật bật lửa, Ôn Nùng ngậm điếu thuốc, hơi cúi đầu. Ngọn lửa cam được đưa tới, lập tức châm cháy đầu thuốc.

Ôn Nùng bắt chước dáng vẻ hút thuốc của Chu Tây Lẫm, hít vào một hơi. Vị cay nồng mang theo cảm giác lạnh buốt của bạc hà lập tức xộc thẳng vào khoang miệng. Cô không kịp phòng bị, bị sặc đến nỗi ho dữ dội, nước mắt trào ra.

Bạn cùng phòng vội vỗ lưng cô: “Trời ơi từ từ thôi! Lần đầu ai cũng vậy. Cậu bóp vỡ viên bạc hà đi, vị bạc hà sẽ mạnh hơn nhưng hút vào phổi lại dễ chịu hơn chút.”

Ôn Nùng ho đến đỏ cả má, trên hàng mi còn vương nước mắt vì bị sặc.

Cô làm theo lời, dùng đầu ngón tay bóp mạnh viên bạc hà trong đầu lọc, rồi thử lại lần nữa.

Lần này cảm giác lạnh buốt càng dữ dội hơn, như thể vừa hít vào một ngụm không khí giữa mùa đông rét cắt da cắt thịt.

Khói thuốc dừng lại ngắn ngủi trong phổi rồi chậm rãi được thải ra, làn khói trắng nhanh chóng tan biến trong gió đêm.

Cảm giác k*ch th*ch mãnh liệt còn sót lại nơi khoang miệng, giống hệt hơi thở trên người anh.

Cô biết mình không nên thực hiện nghi thức bí mật mang theo khuynh hướng tự hủy này, nhưng cô vẫn làm.

Đốm lửa đỏ yếu ớt sáng lên giữa màn đêm, phản chiếu góc nghiêng gương mặt bình lặng không gợn sóng của Ôn Nùng.

Cô không thử hơi thứ hai nữa, mặc cho điếu thuốc lặng lẽ cháy giữa những ngón tay.

*

Tác giả có lời muốn nói:

Ôn Nùng là kiểu điên trong yên lặng.

Chu Tây Lẫm là kiểu điên đến mức trở nên yên lặng.