Ôn Nùng gần như bỏ chạy khỏi nhà Chu Tây Lẫm.
Cô bước thật nhanh suốt cả quãng đường, lòng bàn tay dường như vẫn còn in nguyên cảm giác nóng rực khi bị anh siết chặt. Mãi đến khi đã đi rất xa, cô mới quay đầu nhìn lại, khung kính sát đất phản chiếu ánh nắng.
Cô siết chặt sợi dây đỏ trong tay, chậm rãi cụp mắt xuống.
Những ngày sau đó, Ôn Nùng luôn trong trạng thái thất thần.
“Nùng Nùng.”
Giọng của Ôn Tuyết Bình như một sợi dây kéo mạnh tâm trí cô trở về thực tại.
Lúc này cô mới phát hiện trước mặt đang có một khách hàng nữ đứng đó, đối phương nói: “Tôi hỏi cô hai lần rồi đấy, bên cô có nhận tiền mặt không?”
Ôn Nùng lập tức thu lại vẻ hoảng hốt nơi đáy mắt, mỉm cười nói: “Có ạ.”
“…”
Sau khi tính tiền xong và tiễn khách đi, Ôn Tuyết Bình đặt bó hoa đang sửa sang trong tay xuống, bước đến trước mặt Ôn Nùng. “Sao dạo này con cứ hay mất tập trung vậy?”
Động tác sắp xếp tiền lẻ của Ôn Nùng khựng lại.
Trong đầu cô lập tức hiện lên gương mặt còn đọng hơi nước của anh, bể cá màu xanh thẫm, cùng những ngón tay quấn chặt lấy tay cô khi ép cô lên thành kính…
Mấy ngày nay, những ký ức vụn vặt ấy luôn bất chợt xâm nhập tâm trí cô, còn chiếc vòng tay mới lấy về kia, cô chưa từng đeo lại lần nào.
Ôn Nùng xếp tiền lẻ ngay ngắn, giọng nghe rất bình tĩnh: “Không có gì đâu mẹ, chỉ là trước đó chạy bản thảo mệt quá thôi ạ.”
Lý do này nghe vô cùng hợp lý.
Ôn Tuyết Bình đang định hỏi han thêm vài câu thì tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, bà lấy điện thoại từ túi tạp dề ra.
Trên màn hình hiện lên một số lạ, địa chỉ hiển thị là “thành phố Thanh”.
Sắc mặt Ôn Tuyết Bình lập tức tái nhợt.
Ôn Nùng ngay lập tức hiểu người gọi tới là ai.
Cô đưa tay ra, giọng bình tĩnh: “Mẹ, đưa điện thoại cho con.”
Trong mắt Ôn Tuyết Bình đầy vẻ do dự và khó xử.
Ôn Nùng dứt khoát rút điện thoại khỏi bàn tay đã cứng lại của bà, bắt máy, đồng thời bật loa ngoài.
Một giọng nữ chanh chua, tham lam và the thé lập tức xuyên qua loa điện thoại: “Chị à! Giữa tháng rồi đấy, tới lúc gửi tiền sinh hoạt rồi chứ nhỉ? Ôi trời ơi, chị sống ở thành phố lớn như Hải Châu ăn ngon mặc đẹp, còn cả nhà chúng tôi ở đây thì đói meo cả đám đây này!”
“…”
Là Ôn Tinh Phương.
Giống như ký sinh bám sâu tận xương.
Cái giọng điệu ghê tởm ấy vang lên trong tiệm hoa yên tĩnh, càng cực kỳ chói tai.
Đáy mắt Ôn Nùng như phủ một tầng tro xám, giọng cô không lớn nhưng đặc biệt rõ ràng: “Tôi là Ôn Nùng.”
Đầu dây bên kia rõ ràng hơi khựng lại, ngay sau đó là tiếng cười gượng gạo: “Ôi chao! Là Nùng Nùng à! Lâu rồi không gặp, giờ con làm việc ở đâu rồi? Kiếm được nhiều tiền lắm nhỉ? Cũng không biết về thăm dì út, dì nhớ con lắm đấy…”
Đến giờ gia đình Ôn Tinh Phương vẫn không biết Ôn Tuyết Bình tới Hải Châu làm thuê thật ra là vì Ôn Nùng học ở đây.
“Mẹ tôi không có tiền.” Ôn Nùng trực tiếp cắt ngang màn khách sáo giả tạo của bà ta: “Sau này đừng tìm mẹ tôi đòi tiền nữa. Nếu không thì đừng trách tôi không khách sáo.”
“Ôi trời đất ơi, con nhãi chết tiệt giờ lớn rồi, mọc đủ lông đủ cánh rồi nên dám lên giọng với bà đây cơ à?” Ôn Tinh Phương như vừa nghe được chuyện nực cười nhất đời mình, âm lượng đột ngột cao vút: “Nào nào nào, nói thử xem, mày định không khách sáo kiểu gì? Nói ra để tao sợ thử nào!”
Ôn Nùng không lãng phí thêm một chữ nào nữa, trực tiếp cúp máy.
Cô trả điện thoại lại cho Ôn Tuyết Bình.
Ôn Tuyết Bình nhìn gương mặt đang căng thẳng của cô, trong lòng ngổn ngang đủ loại cảm xúc.
Ôn Nùng cảm thấy cơn giận giống như nước sôi không ngừng dâng lên nơi lồng ngực, nhưng đối diện với Ôn Tuyết Bình, cô không thể để lộ dù chỉ một chút, thậm chí cô còn chớp mắt tinh nghịch, giọng nói trở lại mềm mại như thường ngày: “Mẹ, không sao đâu, bà ta không phải trở ngại gì cả. Cuộc sống của chúng ta sẽ ngày càng tốt hơn, mẹ tin con đi.”
Vừa dứt lời, chuông gió ở cửa vang lên.
Một cô gái trẻ đeo túi vải bước vào tiệm, ánh mắt lập tức bị bó hướng dương đang nở rực thu hút.
Ôn Nùng nở một nụ cười sáng bừng với Ôn Tuyết Bình, ánh mắt như đang nói: “Mẹ xem, con nói đâu có sai.”
Nỗi lo trong mắt Ôn Tuyết Bình cuối cùng cũng vơi đi đôi chút. Bà gật đầu, trên mặt cũng lộ ra nụ cười, quay người tiếp đón vị khách mới.
Ngay khoảnh khắc Ôn Tuyết Bình quay lưng lại, ý cười trên môi Ôn Nùng lập tức đông cứng.
Cô quá rõ vì sao Ôn Tinh Phương cứ ba hôm hai bữa lại ngửa tay đòi tiền Ôn Tuyết Bình.
Vài tháng trước, Ôn Tinh Phương đòi tiền đến mức ép Ôn Tuyết Bình phát điên, bà mới buột miệng nói: “Cô đừng có mãi lấy ơn nghĩa ra ép tôi nữa! Trước khi vào tù tôi đã để lại một trăm nghìn, nuôi Nùng Nùng đâu có dùng tiền của cô!”
Khi ấy Ôn Nùng mới đột ngột nhận ra, hóa ra cô chưa từng ăn chùa uống chùa ở căn nhà đó.
Thậm chí số tiền cô bỏ vào còn không hề ít, nhưng khoản tiền ấy từ đầu tới cuối đều bị nuốt mất.
Khoảnh khắc biết được sự thật, cô biểu hiện rất bình tĩnh, chỉ là sau khi trở về phòng, cô lập tức gọi điện tố cáo vấn đề vệ sinh của quán nướng.
Không ai hiểu rõ tình hình bên trong bằng cô. Chỉ trong ba ngày, quán nướng đã bị phạt và bị bắt chỉnh đốn, từ đó sa sút không gượng dậy nổi.
Ban đầu cô vốn không định làm thêm gì nữa, nhưng gia đình ấy cứ cố tình đâm thẳng vào nòng súng của cô.
Vậy thì cô chỉ có thể bóp cò.
Ôn Nùng lấy điện thoại ra, gọi cho Tần Chân.
Tiếng chờ đều đặn vang lên trong điện thoại, cô cầm điện thoại bước đến trước cửa tiệm hoa.
Điện thoại vừa kết nối, Ôn Nùng liền đi thẳng vào vấn đề: “Chuyện lần trước tớ nhờ cậu điều tra đã có manh mối chưa?”
Tần Chân ở đầu dây bên kia ngẩn người một chút rồi lập tức hiểu ra: “À, tớ điều tra rõ rồi. Ô Nam bây giờ là nhà thiết kế thời trang của studio Bồ Câu Đen.”
Ô Nam học thiết kế thời trang ở đại học, Tần Chân lại kinh doanh quần áo nữ, các mối quan hệ đều nằm trong giới này. Nhờ cô ấy điều tra, quả nhiên không sai.
Ôn Nùng gật đầu: “Vậy cậu giúp tớ theo dõi cô ta kỹ một chút.”
Cô nhờ Tần Chân giúp, tất nhiên đã giải thích nguyên nhân cho cô ấy từ trước. Tần Chân hận Ô Nam đến nghiến răng nghiến lợi, liên tục đáp: “Cậu cứ yên tâm tuyệt đối!”
Sau khi cúp điện thoại, Ôn Nùng lại nhớ tới Chu Tây Lẫm.
Cô nhận ra bọn họ đã năm ngày không gặp nhau, không thể tiếp tục như thế này mãi được.
Cô bật sáng màn hình điện thoại, đầu ngón tay còn đang do dự trên màn hình thì Wechat của Trình Hoắc đã gửi tới: [Dạo này cậu bận không?]
Ôn Nùng nhìn dòng chữ ấy, gõ: [Không bận.]
Tin nhắn vừa gửi chưa tới hai giây, điện thoại của Trình Hoắc đã gọi tới.
“Alo, Ôn Nùng, cậu có thể giúp tôi một chuyện được không?”
Giọng cậu ta mang theo vẻ mệt mỏi đến sứt đầu mẻ trán.
“Cậu nói đi.”
“Nói chính xác hơn thì… tôi muốn hỏi món chè rượu nếp trứng của mẹ cậu làm có ngon không?”
“Sao vậy?” Ôn Nùng hơi khó hiểu.
Trình Hoắc chửi thề một tiếng rồi than dài: “Còn sao nữa, mỗi lần tâm trạng cậu Chu không tốt là lại muốn ăn món này. Đồ mua ngoài thì chê không có vị, còn tôi làm á? Ha, vừa bỏ vào miệng đã phun ra luôn, bảo vừa ăn là biết tôi làm, ăn ngán rồi, vô vị. Cậu nói xem người kiểu này khó chiều cỡ nào, sau này mấy cậu đừng có tìm kiểu đàn ông như vậy làm chồng…”
Trình Hoắc nói mãi không ngừng, sự quan tâm dành cho Chu Tây Lẫm là thật, nhưng tiện thể tranh thủ “bôi xấu hình tượng” anh cũng là thật.
Ôn Nùng bắt được trọng điểm, hỏi: “Cậu ấy bị sao vậy?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, khi mở miệng lần nữa, giọng Trình Hoắc đã hạ thấp, mang theo vẻ khó xử: “Liên quan đến gia đình cậu ấy, khá phức tạp… vấn đề tâm lý của cậu ấy cũng kéo dài gần mười năm rồi.”
Vấn đề tâm lý của anh đã kéo dài gần mười năm…
Mấy chữ ấy như đâm thẳng vào tim Ôn Nùng.
Ôn Nùng chợt nhớ đến buổi tự học tối hôm ấy, trời mưa lạnh cắt da. Vì sốt cao nên cô phải truyền nước đến gần tám giờ mới tới trường. Cô đi đường tắt băng qua sân thể dục, nhìn thấy giữa sân bóng rổ có một nam sinh rất cao đứng trong màn mưa, cả người anh chìm trong bóng tối đặc quánh.
Lúc đầu cô chỉ thấy ngạc nhiên, chưa nhận ra đó là ai, mãi đến khi nam sinh kia nhận ra ánh mắt cô, hung dữ trừng sang, cô mới nhìn rõ là anh.
Ngày hôm đó, vừa đúng một ngày sau vụ anh đánh nhau với đám con trai chế giễu mẹ mình.
Sau khi trở lại lớp, cô nghe các bạn nữ bàn tán mới biết vì anh kiên quyết không chịu nhận lỗi nên bị thầy giám thị phạt đứng từ tiết tự học buổi sáng cho đến tận lúc tan học buổi tối.
Sau chuyện ấy, Ôn Nùng từng để ý thấy trong suốt một khoảng thời gian dài, anh hoàn toàn khác với dáng vẻ lười nhác bất cần thường ngày, giống như một khối sương đen, một cái xác biết đi vậy.
Tim Ôn Nùng vì anh mà khẽ đau.
Cô mở miệng: “Được, chuyện này cứ để tôi.”
Chiều hôm đó, Ôn Nùng xách hai túi đồ đầy căng đứng trước cửa nhà Chu Tây Lẫm.
Trình Hoắc vốn định đi cùng, ai ngờ đột nhiên có nhiệm vụ khẩn, phải ba ngày sau mới về được, đành gửi mật mã cửa cho cô.
Nhưng cô vẫn giơ tay gõ cửa trước. Đợi một lúc không có ai ra mở, cô mới nhập mật mã.
Khoảnh khắc cửa mở ra, mùi thuốc lá lẫn mùi rượu nồng nặc ập thẳng vào mặt, nồng đến mức khiến cô khẽ cau mày. Rèm cửa trong nhà kéo kín, không lọt nổi một tia sáng. Cô mò mẫm bật đèn lên, cảnh tượng hỗn độn trước mắt lập tức hiện rõ.
Căn nhà này hoàn toàn khác với năm ngày trước.
Quanh bàn trà vứt đầy lon bia rỗng nằm nghiêng ngả, gạt tàn trên bàn đầy ắp tàn thuốc và đầu thuốc lá đến mức sắp tràn ra ngoài. Trên thảm cũng rải rác vài mẩu thuốc cùng những bao thuốc bị bóp méo.
Ánh mắt cô chuyển sang bàn ăn, ngoài hai hộp mì ăn liền ra thì không còn bất kỳ dấu vết nào của đồ ăn.
Ôn Nùng đứng yên tại chỗ vài giây, sau đó cô bước tới kéo rèm cửa ra, mở cửa sổ thông gió, rồi lần lượt gom những lon bia rỗng vào túi rác, dọn sạch chiếc gạt tàn đầy tràn.
Động tác của cô gọn gàng, không phát ra tiếng động thừa, làm xong tất cả, cô mới đi vào bếp.
Không ngoài dự đoán, trong tủ lạnh ngoài vài lon bia lẻ loi thì chẳng còn gì khác. Mặt bếp mới tinh sạch bóng, không hề có chút dấu vết dầu khói, có lẽ từ trước đến giờ chưa từng được sử dụng.
Cô lấy từng túi nguyên liệu ra, sắp ngay ngắn trên mặt bàn.
Ngoài cửa sổ, hoàng hôn đang rực cháy. Ánh đỏ vàng nhuộm kín nửa bầu trời, phía đối diện đã lác đác sáng đèn.
Cô rửa sạch tay, đặt nồi nhỏ lên bếp rồi lấy bột nếp ra bắt đầu nhào bột.
Đúng lúc ấy, cô rõ ràng cảm nhận được phía sau có một luồng khí khác thường đang tiến lại gần.
Đầu ngón tay cô khẽ dừng, rất nhanh sau đó lại tiếp tục động tác, cảm nhận bột mì dần trở nên mềm dẻo dưới tay mình.
Ngay khi cô đang chăm chú vo một viên bột nhỏ tròn trịa rồi thả vào nồi rượu nếp đang tỏa hương thơm dịu, bóng người cao lớn phía sau đã phủ xuống.
“Ai bảo cậu tới đây?”
Chu Tây Lẫm đứng phía sau Ôn Nùng, ở một khoảng cách rất gần. Hơi thở nóng bỏng của anh phả xuống đỉnh đầu cô.
Ôn Nùng chỉ vừa quay đầu lại, chóp mũi đã suýt cọ qua cằm anh. Cô vội né về sau một chút, eo tì lên mép bàn bếp.
Anh nhìn thấy động tác ấy liền bật cười khẩy, giọng đầy mỉa mai không hề che giấu: “Dám tới mà không dám đối diện với tôi?”
Ôn Nùng cụp mắt tránh đi đôi mắt đầy áp lực kia, khẽ đáp: “Không phải.”
Hôm nay Chu Tây Lẫm đặc biệt trầm uất và lạnh lẽo.
Đôi môi mỏng của anh mím chặt, không nói thêm gì nữa, chỉ dùng đôi mắt sâu hun hút ấy nhìn cô chằm chằm. Trong đáy mắt không còn vẻ lười nhác trêu chọc như thường ngày, mà là sự châm biếm, lạnh nhạt, thậm chí mang theo chút hung dữ.
Nồi nhỏ trên bếp đang sôi lục bục.
Một lúc sau, anh lại hỏi thêm lần nữa: “Ai bảo cậu tới?”
Môi Ôn Nùng khẽ động, rất lâu sau mới đáp: “Trình Hoắc.”
“Nhiều chuyện.” Chu Tây Lẫm mất kiên nhẫn ném ra hai chữ.
Sau đó anh không nhìn cô nữa, quay người sải bước rời khỏi bếp, mang theo một luồng gió lạnh lẫn mùi thuốc lá, khuấy động bầu không khí vốn đang ngưng đọng trong căn bếp.
Ôn Nùng đứng ngơ ra tại chỗ, phần da nơi cổ từng bị hơi thở anh lướt qua vẫn còn lưu lại chút ấm nóng. Cô vô thức mím môi, rồi mới tiếp tục công việc đang dang dở.
Khi cô bưng bát chè rượu nếp trứng nóng hổi bước ra khỏi bếp, mới phát hiện rèm phòng khách lại bị kéo kín, đèn cũng tắt. Chu Tây Lẫm cuộn mình trên sofa hút thuốc, giữa làn khói mù mịt, cả người anh toát ra hơi thở u ám khiến người khác không dám đến gần, cực kỳ suy sụp.
Bước chân Ôn Nùng khẽ chững lại, cô đặt bát chè xuống bàn ăn, tháo tạp dề ra rồi gấp gọn để sang một bên, sau đó lại mở rèm và cửa sổ ra lần nữa.
Làm xong tất cả, cô mới đứng lại cách sofa vài bước.
“Tôi về đây.” Giọng cô trong không gian yên tĩnh nghe đặc biệt mỏng manh.
Anh không nói gì, chỉ vừa hút thuốc vừa nhìn cô.
Cô đứng yên thêm một thoáng rồi quay người đi về phía huyền quan.
Cô cúi người đưa tay lấy chiếc túi đeo dây xích đặt trên tủ giày, khóe mắt chỉ kịp thấy Chu Tây Lẫm hung hăng ném mạnh điếu thuốc chưa hút hết xuống sàn, tàn lửa bắn tung tóe trên tấm thảm sẫm màu rồi lập tức tắt ngấm.
Gần như cùng lúc đó, bóng đen trên sofa bật dậy như một con thú săn mồi phục kích đã lâu, chỉ vài bước đã lao đến trước mặt cô, một tay siết lấy cánh tay cô, mạnh mẽ kéo ngược cô vào phòng khách.
Quán tính quá lớn khiến Ôn Nùng hoàn toàn mất thăng bằng, cả người đổ nhào về phía trước, trán và chóp mũi đập mạnh vào lồng ngực anh.
Mùi thuốc lá nồng nặc lập tức bùng nổ.
Hai tay Ôn Nùng theo bản năng chống lên ngực anh định đẩy ra, nhưng cánh tay siết ngang eo cô bỗng siết chặt lại, tay còn lại vòng qua dưới đầu gối cô, trực tiếp bế bổng cô lên.
Cảm giác mất trọng lực đột ngột khiến tim Ôn Nùng gần như ngừng đập.
Cô còn chưa kịp kêu lên đã bị ném xuống sofa.
Ngay sau đó Chu Tây Lẫm liền đè xuống.
Một tay anh chống bên tai cô, tay kia dùng sức giữ chặt cổ tay cô, ép hai tay cô đưa lên phía trên đỉnh đầu.
“Chu Tây Lẫm! Cậu làm gì vậy!”
Cơ thể Ôn Nùng giãy giụa dữ dội dưới người anh, giống hệt con bướm mắc trong mạng nhện.
Nhưng anh như không hề nghe thấy, cánh tay siết ngang eo cô chặt như gọng kìm. Anh cúi đầu xuống, hơi thở nóng bỏng lướt qua bên cổ cô.
Mục tiêu là đôi môi cô.
Ôn Nùng lập tức nghiêng mặt tránh đi, bàn tay đang chống trước ngực anh không biết lấy đâu ra sức lực, bất ngờ thoát ra được.
“Chát!” một tiếng vang giòn tan, cái tát mạnh mẽ giáng thẳng lên mặt anh.
Thời gian như ngừng trôi.
Ánh sáng mỏng manh lọt vào từ cửa sổ chiếu lên gương mặt cứng đờ của Chu Tây Lẫm.
Anh nghiêng đầu, giữ nguyên tư thế bị đánh, rất lâu không động đậy.
Trong không khí chỉ còn lại tiếng th* d*c bị kìm nén của Ôn Nùng.
Mấy giây im ắng ấy kéo dài như hàng thế kỷ.
Cuối cùng, Chu Tây Lẫm chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo, giọng anh khàn đặc, mỗi âm tiết đều như bị mài qua giấy nhám: “Cố tình dụ tôi, rồi lại không cho chạm vào, muốn ép tôi nghẹn chết à?”
Cả người Ôn Nùng lập tức cứng đờ.
Bởi ánh mắt của anh khiến cô nhận ra anh không hề có ý nghĩ vượt quá giới hạn với cô, cho dù cô không phản kháng, cuối cùng anh cũng sẽ buông tha cô.
Anh đang thử cô.
Trong tình huống này, lẽ ra cô nên dứt khoát hỏi ngược lại “Tôi dụ cậu lúc nào?”, khiến anh bắt đầu nghi ngờ phán đoán đầy tự tin của chính mình.
Nhưng cô lại có tật giật mình, thế nên cô im lặng rất lâu mới bình tĩnh nói ra một câu: “Ai dụ cậu chứ?”
Chu Tây Lẫm khẽ nhếch môi, nụ cười không có chút nhiệt độ nào, gần như âm u đến đáng sợ: “Lần ở tiệm hoa tôi đã cảm thấy như vậy rồi. Sau đó ở quán bar, lúc tôi bôi kem lên mũi cậu, không phải đang tán tỉnh cậu, cũng chẳng phải trêu ghẹo cậu.”
Cơ thể anh lại ép xuống thêm vài phần, giọng hạ thấp hơn nữa, giống hệt một tên lưu manh: “Tôi là đang thử cậu thôi.”
*
Tác giả có lời muốn nói:
Ngày mai phải bắt tên này đi xin lỗi mới được.
Tự nhiên nghĩ tới tên truyện là “Bay thấp qua mùa hè”, nhưng nam chính lại đồng hành với biển cả.