Trên mu bàn tay Tiêu Ninh vẫn còn dính bột mì, đôi bàn tay với các đốt ngón tay rõ ràng, thon dài mà đầy lực lượng. Miếng bột bị đập xuống thớt hết lần này đến lần khác, cứ như thể nó đã đắc tội với người nhào nặn, khiến hắn thề phải đập cho nó tan nát vụn vỡ mới thôi.
Đây từng là tiểu thiếu gia mười ngón tay chưa từng chạm vào nước xuân của y.
Thẩm Vân Giai nén vài tiếng ho khẽ, xắn tay áo tiến lên:
"Thiếu gia, để ta làm cho."
Tiêu Ninh ném mạnh miếng bột xuống thớt, giễu cợt:
"Ngươi mà cũng biết làm sao?"
Thẩm Vân Giai bế Tiểu Hoàn đặt ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế bên cạnh, múc nước từ trong chum rửa sạch tay, rủ mắt nhỏ giọng:
"Thiếu gia dạy ta, ta học nhanh lắm."
Mưa phùn rơi trên bậc thềm đá xanh trước cửa, tí tách rỉ rả. Trên phố vắng bóng người qua lại, Tiêu Ninh tựa vào khung cửa khoanh tay nhìn Thẩm Vân Giai nhào bột.
Chiếc ngoại bào hơi rộng trên người càng tôn lên dáng vẻ gầy gò của y. Đôi bàn tay vốn dĩ trước đây chỉ dùng để cầm bút, nay lại dính đầy bột, đầy dầu, đầy mè. Chân mày mắt thanh đạm cũng nhiễm chút hơi thở khói lửa nhân gian, khiến Tiêu Ninh có chút xuất thần.
"Thiếu gia, có phải như thế này không?"
Thẩm Vân Giai cho miếng bánh đã nặn xong vào lò, mu bàn tay khẽ quệt đi mồ hôi bên thái dương. Bỗng nhiên, cằm y thắt lại, bị Tiêu Ninh bóp chặt.
Ngón tay hơi lạnh của Tiêu Ninh gạt đi vết bột mì dính trên má Thẩm Vân Giai.
Thẩm Vân Giai hơi ngẩn người. Một thoáng sau, Tiêu Ninh buông tay, gương mặt vẫn lãnh nhạt như băng sương.
Hắn nhướng mày, hạ thấp giọng cười lạnh:
"Xem ra ngoài việc ở trên giường, Thẩm đại nhân làm những việc khác cũng rất sành sỏi."
Đối với những lời châm chọc mỉa mai của Tiêu Ninh, Thẩm Vân Giai đã học được "liên hoàn ba bước": cúi đầu, rủ mắt và im lặng nhận mệnh. Dáng vẻ nghịch lai thuận thụ*, mặc cho quân sỉ nhục ấy khiến trong lòng Tiêu Ninh vừa hận vừa đau.
"Ra hậu viện đợi đi, đừng để ta nhìn thấy ngươi."
Tiêu Ninh vớ lấy bình rượu trên bàn, hướng về phía con phố dài vắng lặng mà tu một ngụm rượu mạnh.
Thẩm Vân Giai cởi chiếc ngoại bào trên người ra, khoác lên vai Tiêu Ninh:
"Trời mưa hơi lạnh, thiếu gia cẩn thận thân thể."
Trên ngoại bào vương chút lãnh hương, đó là mùi hương đặc trưng riêng biệt trên người Thẩm Vân Giai. Tiêu Ninh tâm phiền ý loạn giật phắt chiếc áo ném xuống đất, chẳng thèm liếc mắt nhìn lấy một cái.
Thẩm Vân Giai cúi người nhặt áo lên đặt bên cạnh tay Tiêu Ninh, cũng không dám ở lại trước mặt thiếu gia làm hắn thêm phiền lòng. Tiểu Hoàn thấy cha đi về phía hậu viện, vội vàng nhảy xuống ghế, như một cái đuôi nhỏ bám theo sau y.
Hậu viện không lớn, trong góc có một miệng giếng. Thẩm Vân Giai để Tiểu Hoàn chơi trong sân, còn mình thì đẩy cửa bếp xem có gì cần dọn dẹp không. Chum gạo chỉ còn lại một lớp mỏng dưới đáy, trong góc chất vài loại rau củ đã héo úa. Thẩm Vân Giai chọn lựa kỹ càng, góp nhặt lại nấu thành một bữa cơm.
Cơn giận bên phía Tiêu Ninh còn chưa tan, Thẩm Vân Giai đã bưng cơm lên phía trước cho hắn.
Tiểu Hoàn bưng bát nhỏ đang định lùa cơm vào miệng thì bị Thẩm Vân Giai khẽ gõ một phát vào đũa, nhỏ giọng nhắc nhở:
"Tiểu Hoàn không được động đũa trước."
Tiểu Hoàn bưng bát, nhìn vị thúc thúc đang sa sầm mặt bên cạnh một cách đáng thương. Tiêu Ninh nhíu mày, cầm đũa trên bàn lên, tùy ý gắp một miếng. Mắt Tiểu Hoàn lập tức sáng bừng lên, quay đầu nhìn cha, thấy cha gật đầu mới tiếp tục ăn cơm.
Từ đầu đến cuối, Thẩm Vân Giai không hề động một miếng, chỉ nhìn Tiểu Hoàn ăn no, lau tay cho con, rồi thu dọn bát đũa trên bàn. Từ khi tỉnh dậy vào buổi sáng, y đã cảm thấy trán hơi nóng, toàn thân vô lực, phía dưới thân chắc là đã bị rách vết thương, ngồi hay đứng đều không yên.
Cũng may vì lý do thời tiết, Tiêu Ninh dọn hàng sớm, đóng cửa tiệm. Trời u ám, chẳng mấy chốc đã tối đen như mực. Thẩm Vân Giai vẫn đưa Tiểu Hoàn về noãn các, khẽ vỗ về dỗ con ngủ.
Tiêu Ninh đứng ở gian ngoài nhìn vào. Ánh nến hắt lên nửa gương mặt Thẩm Vân Giai oánh nhuận như ngọc, vô tình mà động lòng người. Đợi đến khi Tiêu Ninh hoàn hồn, hắn đã vươn tay nắm chặt lấy cổ tay Thẩm Vân Giai trong lòng bàn tay.
Thẩm Vân Giai khẽ giọng khẩn cầu:
"Tiểu Hoàn ngủ rồi, chúng ta ra ngoài kia..."
Tiêu Ninh cười nhạt một tiếng, cúi người bế thốc Thẩm Vân Giai lên, đặt lên chiếc giường ở gian ngoài. Khi hắn vươn tay cởi y phục của y, Thẩm Vân Giai rõ ràng đã run rẩy một cái.
"Sợ rồi sao?"
Thẩm Vân Giai lắc đầu:
"Không có, thiếu gia tận hứng là được."
Tiêu Ninh nhìn y từ trên cao xuống, không chút nể tình mà thốt ra:
"Thẩm Vân Giai, dáng vẻ khi ngươi nói những lời này, giống hệt như những kỹ nam hạ tiện nhất trong lầu xanh."
Mắt Thẩm Vân Giai cay xè, im lặng không nói.
Tiêu Ninh nhẹ nhàng m*n tr*n mái tóc dài mềm mại như gấm của Thẩm Vân Giai, chất vấn:
"Bận rộn cả ngày, một giọt nước cũng không vào bụng, ngươi không muốn sống nữa sao?"
"Thiếu gia, ta..."
Thẩm Vân Giai chưa kịp mở miệng giải thích đã bị Tiêu Ninh ngắt lời.
"Đi nấu cháo đi, không có chút sức lực nào thì làm sao chịu đựng qua nổi đêm nay? Ngày mai nếu Thẩm đại nhân mà bò không dậy nổi, đừng trách ta ném ngươi ra ngoài phố."
Trên người Thẩm Vân Giai khoác ngoại y của Tiêu Ninh, nhưng bên trong lại trống rỗng. Đó là vì Tiêu Ninh hạ quyết tâm muốn dồn y vào thế khó xử. Từ khi y bắt đầu nhớ được mọi chuyện, y đã luôn ở bên cạnh Giang Lĩnh Tâm, được nuôi dạy như người kế vị của Thiên Y phủ, trong phủ bất kể là ai thấy y đều khách khí gọi một tiếng công tử. Sau này đến Võ Tĩnh Vương phủ, tuy trên danh nghĩa là chủ tớ với Tạ Quân Ý, nhưng thâm tâm ai nấy đều biết tiểu thế tử đối đãi với Thẩm Vân Giai bằng tâm ý thế nào, tự nhiên cũng chẳng ai dám khinh mạn.
Thẩm Vân Giai vốn dĩ luôn ôn nhã đoan chính, Tiêu Ninh lại nhất quyết muốn y phải chật vật nhếch nhác. Thẩm Vân Giai không còn cách nào khác, chỉ có thể gắng gượng quấn chặt chiếc ngoại y rộng thùng thình đi nấu cháo.