"Ngươi rốt cuộc là tâm lớn đến mức nào, tự mình chịu đựng lâu như thế làm gì, sao không gọi ta sớm hơn?"
Thiên Nam Tinh không nhịn được mà muốn mắng y vài câu. Thế nhưng Thẩm Vân Giai một chữ cũng nghe không lọt tai, y chỉ cảm thấy lúc này so với vừa nãy còn thống khổ hơn gấp bội.
Thiên Nam Tinh không dám nói nhảm nữa, xoay người bật dậy, đỡ Thẩm Vân Giai nằm lên giường.
"Có hạ nhân nào sai bảo được không?"
Thẩm Vân Giai nửa ngồi nửa nằm, tay ôm lấy bụng th* d*c dồn dập, thấp giọng r*n r*:
"Có... Ách nô có thể... ngay ở gian ngoài, ngươi cứ dặn dò hắn..."
"Ngươi nằm một lát, ta đi rồi về ngay."
Thiên Nam Tinh vơ lấy chiếc chăn đắp lên người y, áo khoác còn chưa kịp choàng đã vội vàng chạy ra ngoài.
Thẩm Vân Giai một mình chịu đựng giây lát, đau đến mức ngồi không yên mà nằm cũng chẳng xong, muốn trở mình cũng chẳng còn sức lực, hơi thở càng lúc càng nặng nề. Đầu ngón tay y bấu chặt lấy thành giường, mồ hôi vương vào mắt, khiến đôi nhãn mâu vừa cay vừa chát.
Thiên Nam Tinh dặn dò Ách nô đun nước sắc thuốc, chuẩn bị đầy đủ mọi thứ rồi mới quay lại phòng thắp nến. Lúc này mới nhìn rõ dáng vẻ của Thẩm Vân Giai, mới chỉ qua một canh trà, y đã như kẻ hơi tàn lực kiệt.
Sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, môi dưới bị cắn đến rướm máu, mái tóc dài ướt đẫm xõa tung trên đệm giường. Y đáng thương vô cùng mà ôm lấy bụng, đau đến kịch liệt mà lại chẳng dám dùng sức xoa bóp.
"Ngươi đoán xem ta muốn nói gì?"
Thiên Nam Tinh dùng khăn lau mồ hôi trên trán cho Thẩm Vân Giai.
Thẩm Vân Giai cố gắng nhếch khóe môi nhợt nhạt dính máu, nhịn đau gượng thẳng lưng, yếu ớt thốt:
"Ngươi muốn nói... ta thế mà lại... cũng rơi vào cảnh ngộ ngày hôm nay..."
Thiên Nam Tinh có chút không đành lòng, ấn giữ lấy tay y, nói:
"Ta chỉ cảm thấy, ngươi không cần thiết phải ép bản thân vào bước đường này."
"Giờ ngươi mới nói chuyện này..."
Thẩm Vân Giai cười khổ, chỉ tay vào bụng
"Có chút không kịp rồi, ưm..."
Lời vừa dứt, lại một trận đau thắt kéo đến, y r*n r* một tiếng, đột ngột nắm chặt lấy vạt áo đã bị vò đến nhăn nhúm nơi thắt lưng.
Thiên Nam Tinh một lần nữa bắt mạch, buông rèm che xuống, cởi bỏ y phục của Thẩm Vân Giai để kiểm tra kỹ lưỡng một phen, rồi dặn dò:
"Vẫn còn sớm lắm, e là ngươi phải cầm cự thêm vài canh giờ nữa, lúc nào không đau thì tranh thủ chợp mắt một lát."
Thẩm Vân Giai khó khăn gật đầu, nhắm mắt lại. Trong cơn hôn trầm, từng đợt đau đớn vẫn không ngừng giày vò, nhưng trong trí não y lại lấp đầy bóng hình những năm tháng bên cạnh Tạ Quân Ý. Từng màn, từng màn như đèn kéo quân lướt qua, cuối cùng dừng lại ở cái ngày dải lụa hồng của Võ Tĩnh Vương phủ bị y giày xéo dưới chân...
Đến lúc hừng đông, Thẩm Vân Giai đau không chịu nổi mà bật thốt thành tiếng r*n r*, một chiếc khăn ấm lau qua trán y, Thiên Nam Tinh khẽ gọi y tỉnh lại.
Tầm mắt Thẩm Vân Giai mờ mịt không rõ, mồ hôi trên người chưa từng khô đi, y gắng gượng nắm lấy tay áo Thiên Nam Tinh:
"Khát..."
Thiên Nam Tinh khẽ đỡ y dậy một chút, khuyên bảo:
"Uống thuốc trước đã, ta đi rót nước cho ngươi."
Vừa đút xong chén thuốc chưa được bao lâu, Thẩm Vân Giai bỗng nhiên rướn người thét lên một tiếng đau đớn, cả người run rẩy dữ dội.
Thiên Nam Tinh ngược lại thở phào nhẹ nhõm, nói:
"Sắp rồi, ngươi ráng chống đỡ một chút."
Thẩm Vân Giai tin lời hắn, nào ngờ lại phải khổ sở chịu đựng thêm gần hai canh giờ nữa.
Cơn đau trong bụng ngày càng sắc lẹm, y cắn chặt lấy dải lụa chặn miệng, ngón tay bấu rách cả nệm giường bên dưới, vậy mà vẫn không hừ một tiếng, chỉ sợ gây ra động tĩnh kinh động đến người khác.
Sau lưng Thiên Nam Tinh cũng đổ một tầng mồ hôi lạnh. Thẩm Vân Giai chịu đựng lâu như vậy đã sức cùng lực kiệt, mà đứa nhỏ vẫn mãi chưa thấy bóng dáng.
Thấy Thẩm Vân Giai sắp ngất đi, Thiên Nam Tinh vội vàng hạ châm, quát lớn:
"Vân Giai! Đừng ngủ, đứa nhỏ ngươi còn muốn hay không?"
Thẩm Vân Giai ho khan mấy tiếng, kéo theo cơn đau thắt nơi bụng càng thêm dữ dội, trước mắt một mảnh tối sầm, y thấp giọng lẩm bẩm:
"Thiếu gia..."
Thiên Nam Tinh tay hạ châm vững vàng, miệng thì nói lảng đi:
"Ngươi chớ có ngất, ta kể cho ngươi nghe về tiểu thiếu gia nhà ngươi."
Thẩm Vân Giai quả nhiên nỗ lực mở mắt, nghiêng đầu nhìn Thiên Nam Tinh.
Thiên Nam Tinh nói:
"Thế tử sau khi tỉnh lại, dọc đường không nói không rằng. Ta thấy tinh thần hắn quá tệ, nên không dám để hắn lại nông trang như kế hoạch ban đầu. Ngươi có biết 'Tiêu Môn Quỷ Thủ' trong giang hồ không?"
Thẩm Vân Giai nhíu mày r*n r* một tiếng, bị Thiên Nam Tinh bịt miệng lại:
"Ta sai rồi, ta không nên hỏi loạn ngươi. Ngươi đừng nói chuyện, để dành chút sức lực đó mà sinh con đi."
"Lão quỷ họ Tiêu cảm thấy đại hạn của mình sắp đến, liền muốn thu một quan môn đệ tử để truyền thừa thuật dịch dung của phái Tiêu Môn. Ta nghĩ bụng nếu Tạ thế tử có thể được lão thu nhận, ít nhất tương lai cũng có cái nghề lận lưng để không bị đói, đúng không?"
Thiên Nam Tinh chầm chậm ấn lên bụng dưới của Thẩm Vân Giai, vừa nhắc y dùng sức, vừa trấn an:
"Sau đó Tiêu lão quỷ vừa nhìn thấy tiểu thiếu gia nhà ngươi, lập tức đòi thu làm quan môn đệ tử, nói là tư chất trăm năm khó gặp. Lão già đó kéo lấy thế tử không buông, bảo đôi tay đẹp thế này, không đi làm bánh nướng thì thật đáng tiếc."
Đôi mày Thẩm Vân Giai nhíu chặt, vùng bụng nhô cao rướn lên, phát ra tiếng r*n r* đau đớn. Thiên Nam Tinh vội vàng ngậm miệng, căng thẳng nhìn sinh linh nhỏ bé từng chút một rơi vào lòng bàn tay mình. Một lát sau, tiếng khóc yếu ớt của đứa trẻ vang vọng khắp gian phòng.
Thiên Nam Tinh bọc đứa nhỏ lại, bế đến cho Thẩm Vân Giai xem:
"Ngươi gầy như thế này, mà 'tiểu bánh nướng' của ngươi lại được nuôi nấng bụ bẫm thật đấy."
Thẩm Vân Giai chống tay ngồi dậy, vươn tay đón lấy đứa trẻ từ trong lòng Thiên Nam Tinh, ngây người nhìn hồi lâu, bỗng nhiên rơi lệ.
Y nhẹ nhàng áp mặt mình vào vầng trán của đứa nhỏ, nhắm mắt giây lát, đến khi mở mắt ra lần nữa, y không nhìn đứa nhỏ trong lòng thêm nữa, mà chỉ dùng giọng khản đặc gọi một tiếng:
"Ách nô."
Ách nô từ gian bên đi vào, quỳ trước giường Thẩm Vân Giai dập đầu một cái, rồi đón lấy đứa trẻ từ tay chủ nhân, đặt vào trong chiếc giỏ rau bên cạnh. Những lá cải xanh mướt che kín tã lót của đứa bé, Ách nô dập đầu thêm một cái nữa, rồi mới xách giỏ vội vàng rời đi.
Thiên Nam Tinh nhìn Thẩm Vân Giai, nhất thời không nói nên lời.
Thẩm Vân Giai bám lấy thành giường, thân hình lảo đảo như sắp đổ, nghiến răng nói:
"Sư tôn sắp về rồi, ta không thể để đứa nhỏ bên mình."
Thiên Nam Tinh không biết nên an ủi hảo hữu thế nào, chỉ có thể khẽ đỡ lấy y, ngẫm nghĩ một hồi rồi mới bảo:
"Tiêu Môn cư ngụ tại quận Vĩnh Gia, Quát Châu. Hắn đã đổi tên thành Tiêu Ninh. Nếu sau này..."
Thẩm Vân Giai nghĩ, y và Tạ Quân Ý làm gì còn có "sau này". Sinh hạ đứa trẻ này chẳng qua là vì lòng riêng của y, vọng tưởng để lại cho mình một chút vọng niệm mà thôi.
Trước khi đứa trẻ lên năm tuổi, y chỉ gặp mặt nó đúng ba lần. Lần đầu tiên là khi đứa nhỏ tròn một tuổi, y vừa hoàn thành nhiệm vụ đi sứ trở về, lấy cớ trời tối nên xin tá túc tại một nông trang ngoại ô Kim Lăng. Người đàn ông trong nhà này là một kẻ câm, có một người vợ hiền lành thật thà, trong nhà còn có một đứa trẻ trắng trẻo mập mạp.
Tối hôm đó, Ách nô làm cơm bưng lên cho mấy vị quan gia, người phụ nữ bế đứa nhỏ đứng một bên rụt rè nhìn.
Thẩm Vân Giai cởi bỏ áo choàng, ra vẻ lơ đãng nhìn đứa bé trong lòng người phụ nữ, nói:
"Lại đây, cho ta bế một lát."