Chương 4 - Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân

Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân

Thẩm Vân Giai nhìn hộp thức ăn đầy ắp không hề động một đũa, chỉ lấy ra một bình rượu từ dưới đáy hộp, bóp cằm Tạ Quân Ý đổ vào nửa chén, mới trầm giọng nói:

"Cũng tốt, trên đường hoàng tuyền, bên cầu Nại Hà, kiếp này của ngươi, yêu cũng là ta, mà hận cũng chỉ có thể là ta."

Tạ Quân Ý bị rượu mạnh làm cho sặc, ho khẽ mấy tiếng, còn chưa kịp ngước mắt đã cảm thấy lồng ngực lạnh toát.

Một chuôi đoản đao hoa mỹ đã cắm phập vào ngay tim. Hắn há miệng, máu tươi trào ra, tầm nhìn dần trở nên mờ mịt.

Trong cơn hốt hoảng, dường như hắn lại thấy trận tuyết đầu mùa năm ấy tại Kim Lăng, hắn nhìn thấy thiếu niên quỳ trên mặt đất, cắm cỏ rơm bán mình, dung mạo thanh tú thoát tục đến kinh ngạc.

"Ngươi đi theo ta đi."

Tiểu thế tử khoác áo choàng lông cáo đỏ rực nắm lấy bàn tay lạnh giá của thiếu niên, hỏi:

"Ngươi tên là gì?"

"Vân Giai..."

Đôi mày thanh tú của thiếu niên rủ xuống, lòng bàn tay tiểu thế tử nóng rực như lửa.

"Nguyệt địa vân giai*?"

Tiểu thế tử cười rộ lên, dắt tay y, đắc ý nói:

"Cái này ta biết. Nguyệt địa vân giai, ngày nào lại cùng nắm tay. Lòng có kiên định chăng, nâng khay ngang mày, giữ trọn nghĩa phu thê. Nguyện đắc tòng kim hậu**..."

Thẩm Vân Giai ôm lấy Tạ Quân Ý, cho đến khi người trong lòng trút hơi thở cuối cùng.

Y hôn lên tâm mi hắn, lặng lẽ rơi lệ. Y đã thân tay g**t ch*t chấp niệm cả đời của mình.

Sắt thép Chiêu ngục mở toang, Thẩm Vân Giai từng bước đi ra khỏi bậc thềm đá dài đằng đẵng.

Sư tôn của y đang đứng đợi ở cuối con đường. Nỗi đau thắt nơi lồng ngực đã đạt đến cực hạn, đầu gối Thẩm Vân Giai mềm nhũn, suýt chút nữa quỳ rạp xuống thì được Giang Lĩnh Tâm vững vàng đỡ lấy.

"Quan Nhi, chúng ta về nhà thôi."

Yêu hận thành không, một bút xóa sạch.

Hai hàng thị vệ Thiên Y phủ đồng loạt quỳ xuống:

"Cung nghênh Thiếu phủ chủ hồi phủ——"

Mưa xối xả như thác đổ, trút xuống thế gian. Trong màn đêm, Thẩm Vân Giai khoác áo tơi, chiếc nón lá che khuất đại bộ phận gương mặt. Đứng trước mặt y là một cỗ xe ngựa, kẻ cầm lái chính là vị du y hành tung bất định nhất giang hồ – Thiên Nam Tinh.

"Được lắm, ra tay cũng thật tuyệt tình. Nếu lưỡi đao lệch đi dù chỉ một phân, cái mạng này của tiểu thiếu gia nhà ngươi, có là đại la thần tiên cũng khó mà cứu vãn."

Thiên Nam Tinh tắt ngọn đèn gió trên xe ngựa, đêm mưa càng thêm thâm u.

Ánh mắt Thẩm Vân Giai vẫn luôn dán chặt vào thùng xe phía sau Thiên Nam Tinh, giọng nói khản đặc vô lực:

"Sư tôn đâu có dễ lừa như vậy, đa tạ Đoạn Tức Đan của ngươi."

Phải có Đoạn Tức Đan tạm thời làm ngưng đọng dấu hiệu sự sống của Tạ Quân Ý, chuôi đoản đao kia chẳng qua chỉ là diễn kịch che mắt thiên hạ mà thôi.

Thiên Nam Tinh xua tay:

"Ngươi và ta quen biết nhiều năm, hà tất nói lời cảm ơn. Cứ yên tâm đi, ta sẽ giúp ngươi an bài hắn thật ổn thỏa."

Thẩm Vân Giai khom người hành lễ thật sâu, thấp giọng:

"Đa tạ."

"Ngươi..."

Thiên Nam Tinh thở dài,

"Chờ hắn tỉnh lại, có cần ta thay ngươi giải thích đôi lời không?"

"Không cần, yêu không được hận không xong, chỉ thêm sầu khổ. Cứ để hắn hận ta cũng tốt."

Thẩm Vân Giai nhìn về phía cỗ xe, ánh mắt đầy vẻ dịu dàng.

"Tùy ngươi vậy."

Thiên Nam Tinh vung roi thúc ngựa,

"Ta đi đây, ngươi tự chăm sóc mình cho tốt, đợi qua một thời gian nữa ta sẽ lại tới thăm ngươi."

Thiên Nam Tinh không ngờ rằng, ngày gặp lại lại là cảnh tượng thế này. Đó là hơn nửa năm sau khi hắn quay lại Kim Lăng, nhận được phi tiêu truyền thư của Thẩm Vân Giai hẹn gặp tại một trang viên ngoại ô.

Trang viên không nhỏ, nhưng người lại thưa thớt vô cùng, chỉ có lác đác vài hạ nhân nhìn qua đều mộc mạc ít nói, có vẻ không được lanh lợi cho lắm.

Người dẫn đường cho hắn là một kẻ câm, đến một viện tử hẻo lánh liền ra hiệu bảo hắn tự vào trong.

Thẩm Vân Giai một bên nấu trà, một bên đợi hắn. Ánh hoàng hôn phủ lên người y, nửa năm không gặp, trông y lại gầy gò đi nhiều.

Thiên Nam Tinh nhìn y một hồi, cứ thấy có gì đó sai sai mà không nói ra được.

"Lại đây, đứng đó làm gì?"

Thẩm Vân Giai bất đắc dĩ cười cười, một tay chống thắt lưng ngồi thẳng dậy rót trà cho hắn. Chính cái động tác chống lưng này mới khiến Thiên Nam Tinh kinh hãi nhận ra bụng của hảo hữu đã nhô cao tròn lẳn.

"Ngươi thành thân từ bao giờ?"

Thiên Nam Tinh kinh ngạc thốt lên.

Thẩm Vân Giai rủ mắt, hàng mi dài đổ bóng xuống gương mặt, hồi lâu sau mới khẽ đáp:

"Ta chưa."

Sắc mặt Thiên Nam Tinh biến đổi, một lúc sau mới hạ thấp giọng:

"Chẳng lẽ là... Ngươi điên rồi sao, nếu để người ta biết được..."

"Sẽ không có ai biết đâu."

Thẩm Vân Giai nhàn nhạt nói:

"Sư tôn phụng mệnh đi biên thùy tra án rồi, trong trang viên này không có ai là kẻ nhiều lời cả."

Thiên Nam Tinh cạn lời, vừa cúi đầu liền thấy bên cạnh Thẩm Vân Giai đặt một đôi nạng:

"Chân ngươi làm sao vậy?"

"Không sao, tự ta ngã thôi."

Thẩm Vân Giai kéo tấm chăn mỏng trên gối lên che bớt phần bụng, giải thích:

"Ta muốn đến trang viên tĩnh dưỡng, luôn cần một cái cớ. Thế là ta tự ngã ngựa, gãy một chân."

"Ngươi... ngươi cũng không sợ ngã chết cả đứa nhỏ."

Thiên Nam Tinh nhíu mày, không hiểu nổi tại sao trên đời lại có kẻ đối đãi với chính bản thân mình tàn nhẫn đến mức ấy.

"Luôn phải đánh cược một lần."

Thẩm Vân Giai đưa chén trà đã pha xong cho Thiên Nam Tinh:

"Chỉ là mắt thấy đứa nhỏ sắp chào đời, người khác ta không tin được, nghĩ đi nghĩ lại vẫn phải làm phiền đến ngươi."

"Chuyện đó thì không sao. Nhưng ngươi phải nghĩ cho kỹ, ngươi và người kia đường ai nấy đi, hà tất phải dây dưa không rõ thế này?"

Thiên Nam Tinh không khỏi lo lắng thay cho bạn mình.

Thẩm Vân Giai tuy sắc mặt tái nhợt, nhưng thần tình lại bình thản ôn hòa, so với đêm mưa chết chóc năm ấy thì đã có thêm vài phần thần sắc. Y không trả lời câu hỏi của Thiên Nam Tinh, chỉ nhẹ nhàng đặt ngón tay lên bụng, rủ mắt mỉm cười. Đứa trẻ này, chính là tia thương xót cuối cùng mà ông trời dành cho y.

Linh cảm của Thẩm Vân Giai rất chuẩn.

Đêm hôm đó, Thiên Nam Tinh đang ngủ say như chết, khi trở mình mơ màng cảm thấy tay mình chạm vào ai đó, giật mình mở choàng mắt. Thẩm Vân Giai đang ngồi bên đầu giường nhìn hắn.

"Này, nửa đêm nửa hôm..."

Thiên Nam Tinh hú vía, lồm cồm ngồi dậy.

Thẩm Vân Giai thở dài: "Tỉnh rồi sao?"

Thiên Nam Tinh đang dụi mắt, bỗng nhận ra hơi thở của Thẩm Vân Giai có gì đó không ổn:

"Sao vậy?"

Hắn đưa tay chạm vào, mới phát hiện xiêm y trên người Thẩm Vân Giai đã ướt đẫm mồ hôi.

"Có chút động tĩnh, muốn tìm ngươi xem thử."

Tay Thẩm Vân Giai đặt bên hông bụng, nhíu mày nói.

Thiên Nam Tinh nắm lấy cổ tay y, bắt mạch:

"Đau bao lâu rồi?"

Thẩm Vân Giai ngẫm nghĩ: "Từ lúc vừa sập tối."

Thiên Nam Tinh day day chân mày, có chút đau đầu:

"Bây giờ là canh mấy rồi?"

"Chắc là vừa tới giờ Dần."

Thẩm Vân Giai đáp xong liền im bặt không nói nữa, y hơi gập người xuống, đôi vai gầy run rẩy, cắn răng nhẫn nhịn một cơn trận thống vừa ập đến.

Ghi chú:
*Nguyệt địa vân giai: Một câu trong từ bài của Chu Bang Ngạn, chỉ cảnh đẹp thanh khiết, tiên cảnh.
**Nguyện đắc tòng kim hậu: Nguyện từ nay về sau (mãi mãi bên nhau).