Tiêu Ninh không thèm để ý đến y, chỉ nhất tâm nhất ý đào mộ của vợ mình.
Thẩm Quan cảm thấy da đầu tê dại, nhìn từng tảng đất bay ra, y không biết Tiêu Ninh rốt cuộc có oán hận lớn đến mức nào mà lại để người dưới mộ chết cũng không được yên ổn. Chẳng mấy chốc đã thấy quan quách, nhìn điệu bộ của Tiêu Ninh, có vẻ như muốn mở quan tài ngay tại chỗ.
Thẩm Quan không nhịn được lên tiếng:
"Nghĩa tử là nhất, ngươi vẫn nên..."
Lời còn chưa dứt đã thấy Tiêu Ninh vịn vào quan quách cười thành tiếng, Thẩm Quan nghẹn lời, không nói thêm được câu nào nữa.
Thần sắc Tiêu Ninh bi thiết, trong nụ cười đầy rẫy sự trào phúng. Dưới lòng bàn tay hắn, cạnh chiếc đinh góc của quan quách còn có một dấu đinh khác, chứng tỏ nó từng bị cạy ra. Thẩm Quan, hay cho một Thẩm Quan.
Nấm mồ được lấp lại, Tiêu Ninh không quay đầu lại mà rời đi, Thẩm Quan chỉ lẳng lặng theo sau, suốt dọc đường không nói lời nào.
Khi hai người về đến nhà, trời vừa vặn sáng.
Thẩm Quan đè thấp giọng ho khẽ, vốn dĩ thân thể đã không tốt, chuyến đi này lại nhiễm chút hơi lạnh, sắc mặt càng thêm trắng bệch, trán âm ỉ đau.
Tiêu Ninh vốn định sai bảo y đi làm cơm, nhưng quay lại thấy bộ dạng này của y, chỉ đành nói:
"Ngươi lên lầu nghỉ một lát đi."
Thẩm Quan vịn cầu thang, vừa đi lên vừa nói:
"Thế này sao tiện được."
Đi được vài bước, mắt y tối sầm lại, cả người suýt chút nữa ngã khỏi cầu thang, may mà Tiêu Ninh nhanh tay, lập tức tiến lên đỡ lấy, xốc ngang chân y bế lên lầu. Đợi khi đặt Thẩm Quan xuống giường, đưa tay sờ trán mới phát hiện dưới lòng bàn tay là một mảng nóng hổi.
Một thang thuốc hạ xuống, Thẩm Quan ngủ mê mệt nửa ngày, người đổ một lớp mồ hôi. Tiêu Ninh lấy nước lau người cho y, cởi dải thắt lưng ra mới thấy mấy năm nay trên người y lại thêm vài vết sẹo. Nhưng thứ khiến hắn không thể rời mắt vẫn là vết sẹo dài tấc dư trên bụng Thẩm Quan.
Tim Tiêu Ninh nhói đau, hắn thẫn thờ cúi xuống hôn lên vết sẹo đã mờ đi ấy.
Niệm Niệm chớp đôi mắt tròn xoe nấp bên cửa, giọng sữa gọi một tiếng "Cha". Tiêu Ninh thẳng người dậy, khẽ ho một tiếng rồi khép áo Thẩm Quan lại, đắp chăn cẩn thận, vẫy tay gọi Niệm Niệm lại gần, bế lên gối.
Niệm Niệm có chút tò mò nhìn người chú đang nằm trên giường, nhỏ giọng hỏi:
"Tại sao cha lại hôn chú ạ?"
Sau tai Tiêu Ninh đỏ ửng, hắn bịt cái miệng nhỏ mềm mại của Niệm Niệm lại:
"Suỵt."
...
Khi Thẩm Quan tỉnh dậy, y thấy một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo đang kề sát lại tò mò nhìn mình. Y đưa tay nặn một cái, quả nhiên mềm mại vô cùng.
Niệm Niệm cũng không né tránh, chỉ cười khì khì, quay đầu gọi:
"Ca ca, chú tỉnh rồi."
Thiếu niên ngồi bên cửa sổ luyện chữ đứng dậy, bế Niệm Niệm dịch sang một bên, đưa tay sờ trán Thẩm Quan, thở phào một cái nói:
"Không nóng nữa rồi."
Thẩm Quan đắp chăn ngồi dậy, nhìn hai anh em trước mặt, không khỏi hâm mộ Tiêu Ninh.
Tiểu Hoàn rót một ly nước đưa cho Thẩm Quan, Thẩm Quan đón lấy uống sạch. Đặt ly xuống, y thừa dịp Niệm Niệm không chú ý liền kéo bé vào lòng, thảnh thơi ôm ấp rồi lại ngước nhìn vị thiếu niên có khuôn mặt búp bê kia, lòng sinh yêu mến, tư tâm cảm thấy đứa nào y cũng muốn có.
"Con tên là gì?"
Thẩm Quan ôm đứa nhỏ, dắt đứa lớn, thân thiết hỏi.
"Tiêu Hoàn."
Thẩm Quan lẩm nhẩm cái tên đó trong lòng vài lần, lại cảm thấy trán đau âm ỉ, đành gạt bỏ tâm trí hỗn loạn sang một bên, nói:
"Vừa nãy con đang luyện chữ sao? Có thể cho ta xem được không?"
Mặt Tiểu Hoàn đỏ lên, có chút thẹn thùng đưa bài tập của mình ra, lí nhí:
"Con... con viết không tốt lắm."
Thẩm Quan mỉm cười:
"Làm gì có, rõ ràng là rất nghiêm túc mà, lại đây ta xem."
Trên giấy, nét chữ thanh tú khoáng đạt, tuy cốt cách chưa thành nhưng cũng rất chỉnh tề đẹp đẽ. Nụ cười của Thẩm Quan khựng lại, y rõ ràng nhận ra trong từng nét chữ ấy có phảng phất bút pháp của chính mình.
"Chữ này ai dạy con?"
Ánh mắt Tiểu Hoàn hơi tối lại: "Cha con."
Thẩm Quan ôm chặt Niệm Niệm mềm mại, cảm thán:
"Tiêu lão bản trông lạnh lùng ngạo mạn như thế, không ngờ bút pháp lại thông đạt đến vậy."
Tiểu Hoàn lắc đầu:
"Không phải cha, là một vị cha khác của con."
Thẩm Quan ngẩn người, trong lòng không biết là tư vị gì.
Tiểu Hoàn nhớ lại đêm mưa năm đó, cậu và cha cách nhau một cánh cửa, từ đó không bao giờ gặp lại nữa. Nước mắt từng giọt rơi xuống, làm ướt đẫm tờ giấy tuyên.
Thẩm Quan giật mình, vội buông Niệm Niệm ra, kéo Tiểu Hoàn lại dùng ống tay áo lau nước mắt cho cậu, xót xa nói:
"Ngoan, đừng nghĩ nữa, đều đã qua rồi."
Tiểu Hoàn thẫn thờ nhìn y, nước mắt như chuỗi hạt đứt dây rơi xuống, nghẹn ngào chất vấn:
"Cha, tại sao cha không quay về thăm con và đệ đệ?"
Tại sao?
Đầu óc Thẩm Quan vang lên những tiếng ong ong, nước mắt của thiếu niên như rơi vào lòng y, nóng bỏng vô cùng.
Niệm Niệm nhìn Thẩm Quan, lại nhìn ca ca, "Oa" một tiếng cũng khóc theo.
Tiêu Ninh bưng thuốc đẩy cửa vào, thấy hai đứa con trai mình khóc như hai con thỏ nhỏ, không khỏi nhíu chặt chân mày, siết chặt bát thuốc, nén giận nói:
"Thẩm Quan..."
Thẩm Quan luống cuống ôm Niệm Niệm, kéo Tiểu Hoàn, áy náy nói:
"Xin lỗi, ta cũng không cố ý."
Tiêu Ninh vất vả lắm mới dỗ được hai đứa trẻ xuống lầu, lúc này mới đóng cửa lại, một tay ấn lấy Thẩm Quan, nói:
"Thẩm đại nhân, ngài đến đây rốt cuộc là để giúp việc, hay là đến gây rối?"
Thẩm Quan bị ấn trên giường, đôi mắt đột nhiên lộ ra vài phần mịt mờ, ngây người nói:
"Ta hình như... đã quên mất một số chuyện..."
Thần sắc Tiêu Ninh dần u ám, bàn tay siết vai Thẩm Quan từ từ nới lỏng, hắn bưng bát thuốc bên cạnh lên:
"Uống thuốc trước đi."
Thẩm Quan ngồi dậy, hai tay bưng bát, cúi đầu nói:
"Chuyện đó có phải... rất quan trọng không?"
Tiêu Ninh im lặng hồi lâu mới đáp:
"Đã có thể dễ dàng quên đi, thì chính là chuyện không quan trọng."
Thẩm Quan không truy hỏi thêm gì nữa, chỉ âm thầm phái tâm phúc đi điều tra một người —— Thẩm Vân Giai.
Kể từ khi Tiểu Hoàn khóc trước mặt y, Thẩm Quan đã thu liễm tính tình, dường như thực sự coi mình là một người giúp việc trong tiệm. Lúc trời chưa sáng đã xách giỏ rau đi chọn hoa quả tươi ngon, nấu cơm xong lại gọi hai đứa trẻ dậy, sắp xếp bài vở cho Tiểu Hoàn đến trường, dắt Niệm Niệm đi rửa mặt, ôn nhuận y hệt như Thẩm Vân Giai năm nào.